[Đồng Nhân Hunter] Thiên Tuế

Chương 19: Nhạc đệm nhỏ



Chúng tôi đủ tư cách đi lên tàu bay, khi đến buổi tối, Gon cùng Killua vẫn tinh thần tràn đầy ở tàu bay khám phá, sớm đã chạy mất, Kurapika cùng Leorio đã sớm mệt chết khiếp, lúc này đang ở khoang thuyền nghỉ ngơi dưỡng sức, về phần tôi cùng Alluka đều lấy một quyển sách thanh thản ngồi ở sô pha, uống trà dung nham nổi danh, đọc sách.

“A, thì ra phải chú ý nhiều như vậy a, thật khó.” Alluka oán giận.

“Đúng vậy, phải làm cái này để ý cái kia , nhưng đáng yêu như vậy lại không muốn bỏ cuộc a.”

“Ừ, nếu không chúng ta cũng đừng quản nhiều như vậy, biết chút thưởng thức là có thể .”

“Cũng phải, phỏng chừng người ta còn yên tâm chúng ta lộng đâu.”

……

“Chị, hai người đang đọc gì vậy?” Gon cùng Killua đã sớm ‘thám hiểm’ xong, đang ngồi xuống đối diện chúng tôi nghe chúng tôi nói gì đó không hiểu nên rốt cục không nhịn được liền hỏi, mà đứa bé gọi là chị cũng chỉ có bé ngoan là Gon kia, còn Killua lại có chút không yên lòng.

Không yên lòng? A, đúng rồi, hình như trên thuyền có kẻ tìm đến cậu ta để báo thù, đứa nhỏ này quả nhiên vẫn còn là đứa trẻ.

“Nuôi trẻ bách khoa toàn thư.”

“Phụt!”

“Nuôi trẻ bách khoa toàn thư?!!!”

Tôi cùng Alluka phản xạ giật nảy mình, có cần kinh ngạc như vậy sao? Sao lại Gon cùng Killua đều phun nước hướng chúng tôi, còn rống lớn? Nhìn nhìn chung quanh, có vẻ như lúc này tất cả mọi người trong nhà ăn bị tiếng hô này dẫn tới ánh mắt.

“Rống cái gì?” Alluka lấy mẫy hạt dẻ gõ này đầu hai thằng nhóc,“Chị cùng Thiên Thiên phải làm mẹ đỡ đầu của người ta, xem sách này thì có kỳ quái gì.” Lúc này, con nuôi hẳn là đã sinh ra rồi, cũng nên đi thăm.

Nói xong, ánh mắt mọi người càng kỳ quái .

“Là chị thì không sao, nhưng Alluka chỉ có mười hai tuổi a.” Gon ôm đầu hô đau, rất ủy khuất nói, cậu chỉ nói lớn tiếng chút thôi, cư nhiên bị gõ.

“Mười hai tuổi thì không được?” Alluka khó thở, lại đánh, ăn đứa trẻ ngoan ngay nói thật lại bị chịu thiệt, nhưng hạt dẻ vẫn còn ăn được

Từ một nơi bí mật gần đó, kẻ báo thù né rất lâu rốt cục xuất hiện , hình như là gọi Anita đi, hình như là vì báo thù cho cha mà đến , đáng tiếc , ngay cả rốt cuộc là người nào thuê gia tộc Zaoldyeck đi giết người cũng không biết, chỉ biết lần cuộc thi này có người nhà Zaoldyeck tham gia, nhưng ngay cả lần phần thứ hai của cuộc thi lại không đỗ, người như vậy thật đáng buồn, nhưng mà dù sao tôi cũng chưa trải qua bao giờ, nên cũng không thể nói gì được cô ta.

Nguyên bản Leorio cùng Kurapika đang nghỉ ngơi giờ cũng đi ra , đều là muốn bảo vệ bạn bè.

Nghe vị tiểu thư Anita này oán giận kể ngôi nhà đang hạnh phúc của mình, về phụ thân mà cô ta trân trọng, chỉ trích Zaoldyeck gia đã phá hủy hết thảy hạnh phúc của cô ta, loại chuyện này, tôi không muốn quản, dù sao là việc nhà Alluka, cô ấy xử lý là được rồi.

“Nói như vậy là cô muốn báo thù,” Alluka không chút để ý nhìn cô ta, dùng ánh mắt ngăn lại Killua, ý báo cho cậu ta chuyện này cô ra mặt là tốt rồi,“Nhưng ngay cả phần thứ hai cuộc thi cũng chưa thông qua, cô dựa vào cái gì mà đi báo cừu?”

Ngữ khí thản nhiên, nhưng lại ẩn ẩn lộ ra sát khí, theo tôi biết, Alluka luôn rất thương yêu Killua , mà Anita lần này tuyển đối đã chọn sai đối tượng, quả nhiên, bóng người chợt lóe, Alluka vốn đang ở bên cạnh tôi chỉ một giây sau đã lấy tay bóp cổ Anita, ở giữa hai ngón tay mang theo lưỡi dao, tôi nhìn thấy đã có máu nhè nhẹ ấm áp chảy xuống, Gon bọn họ cũng ngây người, hẳn là bọn họ chưa thấy qua Alluka như vậy đi, mà thân thể vị tiểu thư Anita kia cũng đang run lên.

“Sợ chết sao?” Alluka khẽ nhấc khóe miệng phối hợp động tác của cô, làm cho người ta nhìn rõ hàn ý dày đặc, Alluka quả nhiên cũng có tư cách làm người xấu a, nhưng giây sau, cô đã ngồi trở lại chỗ cũ, trên mặt như trước là nắng tươi cười.

“Nghe nói đá Gia Vị mà nhà các người bán cũng không phải là cái thứ tốt gì, sẽ làm nhân nghiện a, cô không biết nguồn cho cô hạnh phúc khoái hoạt lại là hòn đá hại người này đi, xem ra cha cô đã bảo vệ cô thật tốt,” Tươi cười như trước, lời nói ra lại làm cho Anita nháy mắt mặt trắng như tờ giấy, quả nhiên là một đứa trẻ được bảo vệ siêu tốt, lần đả kích này không nhỏ đi, xem ra tôi vẫn phải hảo tâm khuyên nhủ người ta, miễn cho luẩn quẩn trong lòng tìm chết, tôi lại phải bận việc thu hồn a.

“Ba đã chết thì cô cũng phải sống thôi, chỉ là một đứa trẻ, báo cái cừu gì, giết rồi, thì thân nhân cô có thể sống lại sao, cô nói bọn họ chết không nhắm mắt, nhưng cô có biết bọn họ khi chết đến tột cùng như thế nào sao? Bọn họ trước khi chết muốn cô báo thù sao? Cô chỉ là lấy suy tưởng của chính cô đến đoán bọn họ thôi phải không, báo thù chỉ là vì tâm an thôi phải không, hoặc là vì tìm kiếm an ủi, đột nhiên từ thiên đường hạnh phúc ngã xuống địa ngục hẳn là chịu khổ sở đi, cô muốn tìm cái gì đó để bổ khuyết tinh thần hư không của chính mình phải không, hay là nếu không đi báo thù thì cô sẽ không tìm thấy động lực sống sót ?” Tôi nói rất nhiều, nhìn ánh mắt của cô ta vẫn đầy không đồng ý cùng phẫn nộ,“Cô xem, hiện tại tôi chẳng phải là đang lấy suy nghĩ của tôi để đoán cô sao, tựa hồ cô rất bất mãn a, không sao, tôi cũng chỉ là nói mà thôi, về phần báo thù, chúng tôi tùy thời hoan nghênh cô xuất hiện, cho nên a……” Tôi đánh cái vang chỉ,“Trước khi cô đi, tôi cho cô xem cái này.”

“…… Ba?”

Đúng vậy, tôi gọi hồn cha của vị tiểu thư này đại ra, thân nhân thì câu thông dễ hơn, ít nhất là cô thấy như vậy , còn trên thực tế, đây chỉ là ảo thuật, linh hồn đã vào địa phủ thì sao lại có thể lại bị tôi kéo lên, nói không chừng lúc này phụ thân của cô ta sớm đã chuyển thế , tôi tìm thế nào được.

“Nga ha ha ha ha a, thì ra đã tìm được rồi a.” Xem xong diễn, hội trưởng Netero hiện thân, cười giống như cúc hoa vậy, huy phất tay làm cho người ta mang đi Anita còn đang trầm tư, đồng thời lại đưa ra lời đề nghị trò chơi cướp cầu.

Tôi cùng Alluka đồng thời lắc đầu, ở trong mắt Alluka, tôi hiểu cô ấy thà rằng đi cuộc thi cũng không bồi lão hồ li đùa, như tôi suy nghĩ, xem ra là di chứng năm đó cùng lão hồ li này ký kết không ít hiệp ước không bình đẳng lưu lại đi, tránh được thì nên tránh luôn, mà Gon cùng Killua đương nhiên là đi.

Ban ngày ngủ sung túc, buổi tối không mệt nhọc, Alluka sớm rời đi để đi khoang thuyền tìm chỗ ngủ đi, mà tôi vẫn ở sô pha đọc sách, buổi tối còn có hai hồn phách a, aiz, vẫn là Killua giết.

Tính tính thời gian không sai biệt lắm, tôi khép lại sách, đi đến địa điểm chờ.

“……” Hiển nhiên Killua không dự đoán được tôi sẽ xuất hiện ở đây, vừa giết người xong, trên tay còn có giọt máu tươi ấm áp, hắn bất tự giác rụt lui ra sau.

“Aiz, đúng là một đứa trẻ không ngoan.” Tôi tiến lên, lấy ra khăn tay cẩn thận lau tay cho cậu ta, lau xong, tôi ném tay khăn luôn, tôi vẫn không có hứng thú cầm mấy thứ dính máu.

“Em a,” Tôi ấn cậu ta ngồi lên ghế một bên, lấy tay ôm lấy cậu ta, cảm nhận được trong nháy mắt cậu ta cứng ngắc,“Sát thủ với chị mà nói thì cũng không có gì không tốt, giống như đồ tể vậy, nhưng mà sát thủ giết là người, đồng loại mà thôi, cho nên Lualua không cần chịu đựng chính mình như thế, nhưng lần sau đừng tùy tiện giết người như vậy.”

“Chị, thực xin lỗi.” thanh âm rầu rĩ của Killua truyền đến.

“Lualua phải nhớ kỹ, sát thủ chỉ là chức nghiệp, nhưng mà khi có người thuê em thì em mới có thể đi giết người nha, nhưng mà nếu Lualua không thích, thì không làm sát thủ nữa, hết thảy tùy tâm đi.” Tôi nhu nhu mái tóc hồng nhạt mềm mại của cậu, nếu là đứa trẻ bình thường thì ở tuổi như vậy đã được hạnh phúc sống rồi.

“Em……có thể chứ?”

“Có thể nha, vô luận ra sao thì chỉ cần em có khát vọng tự do là được.” Tôi ôm cậu ta sát hơn, aiz, đứa trẻ này thật khiến làm lòng người đau a.

……

Thật lâu sau, cậu ta không có phản ứng gì, tôi cúi đầu nhìn, đúng là đang ngủ, ha ha, mùi trên người tôi có công hiệu khiến người ta thả lỏng, thằng nhóc kia lúc này hoàn toàn thả lỏng đâu.

“Xuất hiện đi.” Tôi cúi đầu nói nhỏ.

Kurapika từ chỗ tối đi ra, hai tròng mắt màu lam bình tĩnh nhìn chằm chằm tôi, xem ra hôm nay một màn Anita kia cũng có ảnh hưởng với cậu ta a, cậu ta…… đã để xuống cừu hận sao?

“Chiêu hồn vừa rồi là giả.” Tôi biết cậu ta muốn hỏi cái gì.

“Giả ?” Cậu ta rất kinh ngạc, dù sao chuyện đó thoạt nhìn rất chân thật không phải sao?

“Hồn xuống địa phủ, hết thảy liền không quan hệ với trần thế, sao có thể trở ra?” Tôi cười hỏi lại,“Nhưng Kura-chan, đừng làm All-chan làm vô ích.”

Kurapika ngẩn ra, thông minh như cậu ta lập tức là hiểu ra, nhưng mà vẻ mặt lại vẫn không thể thoải mái, hẳn là……hắn vẫn không bỏ xuống được.

“Ai, tùy cậu thôi , hiện tại giúp tôi ôm Lualua vào được không?”

Đến lúc đó rồi nói sau, tuy rằng không muốn quản chuyện cừu hận của cậu ta, nhưng là y theo tính tình của Gon Killua, đằng nào thì tôi cũng sẽ bị cuốn đi vào .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.