[Đồng Nhân Hunter] Thiên Tuế

Chương 32: Ngoại truyện của Alluka



Tôi nghĩ tôi hẳn là một đứa trẻ duy nhất vừa sinh ra đã muốn tự sát trong lịch sử nhân loại.

Sau khi bị một hồi tai nạn xe cộ nho nhỏ bỗng lâm vào một cái hắc ám nhìn không thấy tận cùng, nhưng lại làm cho người ta an tâm, không quá bao lâu, tôi liền bị một loại lực lượng đẩy ra ngoài, sau đó bị người đánh mông một cái, đau! Sau đó, tôi liền nghe thấy tiếng khóc của trẻ con, đó là…… tiếng của tôi?!

“Đứa nhỏ này sẽ tên là Alluka.”

Tôi biến thành thành trẻ con? Còn có Alluka? Đây không phải là người mà diện mạo giới tính tuổi không rõ trong bộ truyện [ Hunter ] kia sao? Tên này đại khái là trùng hợp đi, còn không kịp có thời gian đi may mắn cho tôi vì được trọng sinh, kế tiếp lại lần nữa đánh nhốt tôi vào vực sâu.

“Con bé là trưởng nữ khó có được của gia tộc Zaoldyeck chúng ta.”

Tôi…… vẫn nên chết lần nữa đi!

Họa tai nạn xe cộ thì tôi hiểu, nhưng vì sao tôi lại đi đầu thai vào gia tộc Zaoldyeck? Được rồi, đầu thai ở đây tôi cũng hiểu, nhưng vì sao tôi còn mang theo trí nhớ kiếp trước? Tôi nhớ rõ trong quyển truyện tranh hình như có nói đến cuộc huấn luyện của gia tộc này rất đau, vậy không phải là ngược đãi sao, cho nên sau khi tôi sinh ra còn chưa được một giờ, ánh mắt còn chưa mở, tôi hạ một cái quyết định trọng đại: Tôi muốn tuyệt thực!

Chỉ tiếc kế hoạch của tôi còn chưa bắt đầu thực thi, tôi lại bị người mang đi, bà ấy là một vị nữ thành viên khác của gia tộc Zaoldyeck, chị của Zeno bởi vì cố chấp với vấn đề tuổi tác, tôi bị yêu cầu gọi bà ấy là bác mà không phải là nãi nãi, tôi không sao cả, bà ấy chính là đại ân nhân mang tôi thoát khỏi hố lửa mà, lời của bà tôi đương nhiên sẽ…… lựa chọn nghe rất nhiều.

Tôi theo bác rời khỏi núi Kukuroo, luôn lưu lạc bên ngoài, tuổi tôi rất nhỏ nhưng vẫn phải bắt đầu gian khổ luyện, vô luận thế nào thì chuyện này vẫn tốt hơn bị roi đánh vào thân, hơn nữa ở thế giới tôi này cần phải đủ lực lượng để bảo đảm chính mình sẽ không tùy tùy tiện tiện đã bị giết, nhất là đối với gia tộc sát thủ Zaoldyeck, nơi mà tôi sinh ra.

Năm tuổi, trong một lần huấn luyện, tôi không cẩn thận bị thương té xỉu trong sông ở một ngọn núi, bị trôi xuống một thôn trang nhỏ, tôi ở đó được chăm sóc rất tốt thẳng đến khi thanh tỉnh, sau đó tôi phát hiện thôn trang này đúng là nơi tộc Kuruta ẩn cư, một ngày nào đó trong tương lai, bọn họ sẽ bị bang Ryodan diệt tộc, quan hệ duy nhất dính dáng đến bọn họ chính là ân cứu mạng, nhất là người cứu tôi lại là thôn trưởng thân là ông ngoại Kurapika, mình không làm chút cố gắng để cứu họ thì thật đúng là vô ơn.

Thời gian kế tiếp, tôi càng thêm chăm chỉ rèn luyện, hơn nữa cố nghĩ biện pháp để thôn trường đồng ý sơ tán những người trong thôn, thực may mắn, thôn trường gia gia – người cực kỳ cố chấp rốt cục muốn chấm dứt trạng thái bế tắc trong thôn, bắt đầu phái người ra ngoài để học hỏi, tôi cũng chỉ có thể làm đến mức đó, chỉ là Kurapika vẫn ở lại thôn, người mà tôi muốn cứu nhất lại vẫn bị nguy hiểm vây quanh, nhưng tôi vẫn theo bác đi xung quanh lưu lạc, một năm đến tộc Kuruta một lần đã là cực hạn, xem ra chỉ có thể mặc cho số phận, lúc Kurapika mười hai tuổi, tôi lại xin bác nghỉ ngơi để đến tộc Kuruta một chuyến, vừa vặn, một năm đó thật sự gặp phải bang Ryodan.

Dùng niệm thú thiếu thiếu để khởi động năng lực truyền tống không gian, tôi mạo hiểm vạn phần cứu được mẹ Kurapika dưới tay Shalnark, nhanh chóng lui vài bước tìm được Kurapika đang bất tỉnh, mà tôi đột nhiên xuất hiện làm cho các thành viên bang Ryodan đang giết hại đều ngừng lại, theo lý, tôi hẳn là thừa dịp họ còn đang ngạc nhiên để bỏ chạy, mà tôi cũng quả thật làm như vậy, nhưng lại không chết được tử tế, trước khi đi tôi còn nhìn thoáng qua cách đó không xa, nơi đó người đang tao nhã đứng đúng là Kuroro.

Trong nháy mắt tầm mắt tôi và hắn giao nhau kia, trên gương mặt bình tĩnh của hắn bỗng nhiên tràn ra một chút mỉm cười tao nhã, khoảnh khắc hoảng hốt, chưởng phong của Shalnark đã tới……

Dùng năng lực truyền tống không gian của thiếu thiếu, tôi vẫn thuận lợi đào thoát, chỉ là bởi vì Kuroro mỉm cười khiến tôi bị thương không nhẹ, Kuroro cũng mặt than nhưng không giống Illumi, tôi nhớ rõ ở quyển truyện tranh hắn từng có rất nhiều lần cười, chỉ là vì sao một khắc kia tôi lại thất thần? Đại khái là lần đầu tiên thấy một soái anh trai trong quyển truyện tranh đang chân thật ở trước mặt tôi mỉm cười, hoặc là không nghĩ tới hắn sẽ ở thời khắc như vậy đột nhiên mỉm cười, dù sao vô luận thế nào tôi cũng không thừa nhận…… ừ, tóm lại tôi đại khái biết hắn mỉm cười như vậy là vì coi trọng năng lực đột nhiên xuất hiện lại biến mất của tôi đi.

Sau đó vài năm, bác mất, tôi chính thức được quản lí bộ phận tin tức tình báo của gia tộc Zaoldyeck, hơn nữa bằng vào năng lực của mình trọng tổ lại bộ phận bí ẩn nhất, lúc 8 tuổi, tôi đi đến cửa hàng trà, đó là một cửa hàng trà nhỏ mà tôi và Thiên Tuế cùng nhau mở, lúc đó Thiên Tuế không ở, lại nghe nơi đó bồi bàn nói có một cậu trai mặt oa nhi đáng yêu đến tìm mình, vừa nghe thấy từ ‘mặt oa nhi’ tôi phản xạ có điều kiện nghĩ đến là bang Ryodan, dù sao tôi đã chọc tới bọn họ, có chút gió thổi cỏ lay tôi luôn phân tích một phen trước xem có phải bọn họ hay không, quả nhiên nghe xong bồi bàn miêu tả cụ thể, tôi càng thêm xác định chính là Shalnark, sau đó tôi chờ ở trong thành thị này gặp được hắn, cùng hắn nho nhỏ giao phong bởi vì Thiên Tuế đột nhiên xuất hiện mà gián đoạn, nhưng tôi từ đoạn đối thoại với hắn biết được vị bang chủ đại nhân kia đối tôi, phải nói là năng lực của tôi rất hứng thú.

Lần thứ hai gặp gỡ Kuroro là ở trấn nhỏ dưới chân núi tuyết Nebaman, hắn vẫn mỉm cười nhìn Thiên Tuế cùng Feitan đánh nhau, hoàn hảo hoàn hảo, tim đập mỗi phút chỉ là so với bình thường nhanh hơn mười lần, tôi từng một lần cực lực thôi miên chính mình rằng không thể yêu người kia, đáng tiếc thôi miên không thành công, nhưng linh hồn hai mươi mấy tuổi trong thân thể vị thành niên này vẫn bị hắn hấp dẫn, có lẽ duy nhất nên thấy may mắn là giữa lý trí và tình cảm, tôi vẫn lựa chọn là cái đầu, nói như vậy cũng không phải tôi từ bỏ tình cảm, đúng vậy, tôi nghĩ tôi có thể khống chế tốt nó.

Vô luận là ở vương quốc Hacklueis kia hay là về sau luôn không hẹn mà gặp, tôi nghĩ tôi đều biểu hiện rất khá, mỗi lần đều thuận lợi rời đi khỏi bọn họ, nói thật, tôi rất bội phục sự kiên nhẫn của hắn, vì mỗi lần gặp nhau, chúng tôi đều như có như không nhắc đến năng lực của tôi, tôi nghĩ một khi năng lực của tôi không còn là của tôi, thì tôi ở trong mắt hắn cũng sẽ không có giá trị đi.

Lúc cuộc thi Hunter sắp chấm dứt, hội trưởng hồ ly bố trí cho tôi một cái nhiệm vụ, bởi vì tôi và hắn có một ít hiệp nghị, nhiệm vụ này tôi phải nhận, lúc tới nơi, mới phát hiện đối tượng hợp tác lại chính là bang Ryodan, họ thật sự là âm hồn không tiêu tan đi, tôi lại không khống chế được tim đập, luôn nhìn thấy hắn mà gia tốc, dù chỉ là gặp mặt cũng khiên tôi cảm thấy khoái hoạt.

Tôi rất tẫn trách hiệp trợ bọn họ hoàn thành cuộc thám hiểm mộ địa kia, nhưng lúc tiếp cận tầng chót trong mộ địa đã xảy ra ngoài ý muốn, chúng tôi…… bị nhốt, nếu mạnh mẽ đột phá thì mộ thất sẽ sụp đổ, như vậy thù lao cho việc hiệp trợ bọn họ cũng biến mất, có lẽ biện pháp hoàn mỹ duy nhất chính là lợi dụng thiếu thiếu đi, bỗng nhiên, tôi rất muốn đặt cược, đặt cược cho đoạn cảm tình của tôi với hắn.

Sau khi mang mọi người rời đi mộ thất, tôi cười hỏi hắn, có muốn biết năng lực này của tôi hay không?

Đúng vậy, hắn cũng mỉm cười trả lời.

Sau khi biết rồi, sẽ đối tôi như thế nào? Tôi lại hỏi hắn.

Cô sẽ biết, hắn trả lời như vậy.

Đúng vậy, cuối cùng tôi quả thật đã biết, tôi nghĩ tôi đã thua, thất bại thảm hại, nói cách khác ngay từ đầu tôi đã không nên cược như vậy, bởi vì đoạn cảm tình này ngay từ đầu đã nhất định sẽ chấm dứt, hết thảy chỉ là mình tôi tự nguyện mà thôi.

Tôi dùng ngủ say bắt đầu tự giải thoát cho mình, tôi nghĩ có lẽ sau khi tôi tỉnh lại sau, hết thảy chắc chắn sẽ tốt lên.

Cho nên, tôi chờ đợi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.