Thiên Tung Xinh Đẹp

Chương 20: Thiếu niên thiên sứ và nam tử thiên thần



Có lẽ do ở trong bóng tối đã lâu, vừa nghe được giọng nói thanh khiết Diệp Thiên Tung lập tức bị thu hút. Nàng nhìn ra cửa. Chỉ thấy một bóng dáng thon dài tuấn tú đi vào. Đó là một thiếu niên nho nhã như thiên sứ! Hai mắt to tròn, sóng mũi cao thẳng, làn da trắng noãn như gốm sứ, nụ cười bên môi mang theo hai má lúm đồng tiền nho nhỏ, thực khiến người ta cảm thấy ngọt ngào.

“Nhị ca, huynh cuối cùng cũng trở lại. A?” Thiếu niên đáng yêu tựa như phát hiện ra chuyện lạ, đi vòng quanh Tề Thiên Ngạo hai vòng nói: “Nhị ca, không ngờ huynh không bị phụ thân sửa nha, thật là lạ! Thật là lạ!”

“Tiểu tử thúi này, ta nói tại sao vội vã chạy về như vậy, thì ra là chờ nhìn nhị ca bị bêu xấu. Bất quá, lần này khiến đệ thất vọng rồi. Có tứ muội ở đây, nói không chừng về sau đệ cũng không thấy được tình huống nhị ca của đệ bị quần ẩu nữa đâu!” Tề Thiên Ngạo nói đến đây ánh mắt hiện lên vẻ đắc ý, quả thực khiến Tề Thiên Minh muốn ‘giáo dục’ hắn một phen, nhưng ngại ‘lạm dụng uy quyền’ của Thiên Tung nên đành phải thôi.

“Tứ muội?” Vẻ mặt thiếu niên thiên sứ nghi ngờ.

“A, Thiên Duyệt, giới thiệu với con một chút. Đây là con gái của cố nhân ta, Diệp Thiên Tung, ta vừa nhận nó làm con gái, bắt đầu từ hôm nay nó chính là tứ muội của con!” Lúc nói chuyện, Tề Thiên Minh vẫn giữ vẻ mặt uy nghiêm với Thiên Duyệt, nhưng khi ông chuyển sang Diệp Thiên Tung thì lập tức biến ra một nụ cười nịnh hót suýt nữa khiến ánh mắt của hai anh em Tề gia rớt ra ngoài, “Tiểu Thiên Tung, đây là tam ca của con Tề Thiên Duyệt.”

“Tam ca.” Diệp Thiên Tung phát huy đầy đủ tính tình lãnh khốc của nàng, thản nhiên nói.

Nhưng khi ánh mắt của Tề Thiên Duyệt chân chính nhìn đến trên người Diệp Thiên Tung thì trong mắt lập tức phát ra một luồng ánh sáng rực rỡ cực đại như Columbo phát hiện ra đại lục mới.

“Muội dùng thuốc dịch dung, đúng không? Hơn nữa lại là thuốc dịch dung hiếm thấy!” Tề Thiên Duyệt hưng phấn hỏi.

Diệp Thiên Tung nhất thời kinh ngạc không thôi. Nàng thế nào cũng nghĩ không thông một Kiếm Sư làm sao sẽ biết được bí mật của mình.

Nhìn vẻ mặt nghi ngờ của Diệp Thiên Tung, Tề Thiên Minh vội vàng giải thích: “Tiểu Thiên Tung, con xem tam ca con tu vi tuy không bằng Thiên Ngạo, nhưng nó là luyện dược sư, hơn nữa năng lực thiên phú, bất kỳ loại thuốc nào cũng chạy không thoát khỏi ánh mắt của nó đâu!”

Nghe được lời giải thích, Thiên Tung ngược lại thật sự có chút bội phục nho nhỏ đối với vị tam ca này. Bởi vì, có thể nói luyện dược sư trên Đại lục Thần Ma là nghề nghiệp cực kỳ có ‘tiền đồ’. Một luyện dược sư chế ra được một viên đan dược có thể nói là vạn kim cũng khó cầu. Nhưng luyện dược sư lại cực kỳ ít, nếu muốn trở thành luyện dược sư nhất định phải có tinh thần lực cực mạnh, hơn nữa bản thân nhất định phải là tu luyện thuộc tính hỏa. Thời điểm ngưng khí thành binh thì dùng tinh thần tiến hành thao túng, không phải tạo thành kiếm khí, mà là ngưng tụ thành lửa để luyện đan. Trên Đại lục Thần Ma, mọi người thường thường cam lòng một mình đấu với một Kiếm Tông cũng không muốn đắc tội với một luyện dược sư cấp bậc Kiếm Sư. Bởi vì đắc tội với một luyện dược sư thì cũng đồng nghĩa với đắc tội cùng những cường giả đã từng nợ ân tình của hắn, lối trả thù này dường như là không ngừng không nghỉ.

“Muội đã có thuốc dịch dung, vậy muội nhất định là có thuốc hóa hình, đúng không?” Nhìn Diệp Thiên Tung không trả lời hắn, Tề Thiên Duyệt nhịn không được lo lắng hỏi.

“Đúng.” Diệp Thiên Tung thản nhiên nói.

“Vậy muội ăn cho huynh xem quá trình hóa hình một chút đi!” Tề Thiên Duyệt cả người đắm chìm trong cảm xúc kích động. Đôi mắt to hướng về phía Thiên Tung nháy mắt không ngừng.

“A? Muội để cho huynh xem dược hiệu của thuốc hóa hình, vậy muội lợi ở chỗ nào?” Diệp Thiên Tung mặt không đỏ hơi thở không gấp hỏi, vẻ mặt kia có bao nhiêu tiềm chất làm gian thương.

“Á. . . . . .” ba người Tề Thiên Duyệt nghe thế, đầu đầy hắc tuyến. Tề Thiên Minh vội lấy lòng nói: “Tiểu Thiên Tung, nội viện Tề gia là an toàn nhất, trong này nơi nơi đều có an bài vài tên tôi tớ trung thành, con về sau ở trong này không cần phải giả trang nữa, đây không phải là chuyện nhất cử lưỡng tiện sao?”

“Cũng không đúng! Nếu nói là anh em, thì phải tính toán công bằng. Nếu tam ca muốn xem hiệu quả của thuốc hóa hình, thì phải đáp ứng con: về sau phải luyện chế cho con các loại đan dược hoàn toàn vô điều kiện. Thế nào?” Diệp Thiên Tung gian trá cười. Không hề biết vẻ mặt đáng yêu của nàng đã trực tiếp làm ba cha con kia say mê.

Tề Thiên Duyệt dường như nói không chút do dự: “Không thành vấn đề! Về sau chỉ cần tứ muội muốn đan dược, huynh nhất định tận tâm hoàn thành, luyện đan cho muội!”

“Được!” Diệp Thiên Tung nhìn hắn sảng khoái đáp ứng. Ám Ma Huyễn chợt lóe, trên tay nàng lập tức hiện ra một viên thuốc màu đỏ, không nói hai lời nuốt luôn xuống.

Ba người Tề Thiên Duyệt lập tức nín thở chờ đợi. Chỉ thấy trên mặt Diệp Thiên Tung nổi lên làn ánh sáng trong suốt, dần dần ánh sáng kia bao bọc cả đầu nàng, thậm chí lan tràn đến mỗi một sợi tơ của nàng. Theo ánh sáng giảm bớt, ba người rốt cục thấy rõ tướng mạo chân thực của Thiên Tung. Mái tóc màu bạc tựa ánh trăng, đôi mắt màu băng lam mông lung như mưa bụi, cánh môi hồng nhạt như hoa hồng kiều diễm. Gương mặt tuyệt diễm khiến ánh sáng mặt trời, mặt trăng, ngôi sao đều phải chịu lu mờ.

Tề Thiên Ngạo đã từng nhìn thấy một lần, có thể nói sức miễn dịch mạnh hơn so với hai người còn lại. Nhưng Tề Thiên Minh và Tề Thiên Duyệt hiển nhiên kinh ngạc lẫn khâm phục đến tột đỉnh. Hai cha con lần đầu tiên có chung suy nghĩ: yêu tinh!

Đêm lạnh như nước, ánh trăng như sa. Nhưng nội viện Tề gia ban đêm không thể nghi ngờ là một tiên cảnh nhân gian. Trong nội viện có một nơi đẹp nhất tồn tại, gọi là Dạ các. Bất quá, hiện giờ nơi này đã trở thành biệt viện của Diệp Thiên Tung, đổi tên thành Diệp các. Trong viện có một loại hoa màu xanh rất đẹp, trải rộng cả vườn. Loại hoa này gọi là cỏ Lam U, là thực vật Mục Tiêm Tuyết thích nhất. Mỗi khi trời tối cỏ Lam U sẽ phát ra ánh sáng rực rỡ màu xanh mờ ảo. Nhìn qua như sóng xanh thần bí, làm say lòng người.

Diệp Thiên Tung lẳng lặng đứng giữa vùng cỏ Lam U, lòng của nàng lần đầu tiên an tĩnh, thư thả đến kì lạ. Kể từ năm năm trước khi nàng lập Huyết Chú, từ thời khắc thề phải báo thù, mỗi tối, trừ tu luyện chỉ có tu luyện, chưa từng buông lỏng bản thân. Mà hôm nay, ở Tề gia, lòng của nàng lại cảm nhận được ấm áp. Điều này khiến bên môi nàng nhịn không được dâng lên một chút ý cười. Giờ phút này, cả người nàng đắm chìm dưới ánh trăng, quanh người bao phủ ánh sáng màu xanh mờ ảo thần bí.

Tề Thiên Sách không nghĩ tới, sau mấy năm, lần đầu tiên về nhà đã nhìn đến cảnh tượng lộng lẫy như vậy. Là tinh linh sao? Tề Thiên Sách tiến lên mấy bước, muốn nhận biết cho rõ.

Diệp Thiên Tung nghe tiếng bước chân lập tức quay đầu lại, hai người đều sửng sốt. Hai chữ ‘rung động’ không hẹn mà cùng xuất hiện trong tim hai người.

Diệp Thiên Tung rất ít vì dung mạo của một người mà rung động, nhưng nam tử trước mắt này lại có thể khiến nàng rung động. Dung mạo của hắn tuấn mỹ như kiệt tác hoàn mỹ nhất của ông trời, dù là hàng lông mày thẳng tắp anh tuấn hay đôi môi hấp dẫn đều cho cảm giác khí phách vang dội thiên hạ cùng vẻ cuồng dã. Ánh mắt sâu thẳm như hàn băng ngàn năm, vô tình, lạnh như băng, cao cao tại thượng. Nhưng giờ phút này, lại tràn đầy ánh sáng rực rỡ! Nếu nói Tề Thiên Duyệt là thiên sứ, thì người nam tử này chính là thiên thần! Như một vị thần trông coi chúng sinh!

Ánh mắt Tề Thiên Sách luôn luôn không có dù chỉ một chút gợn sóng như thần thánh, giờ đã nhiễm màn nóng bỏng, hắn chuyên chú nhìn tiểu cô nương xinh đẹp như mộng ảo trước mắt. Hai người cứ như vậy xa xa nhìn nhau, không ai mở miệng, dường như, bọn họ đã mong đợi lúc này từ rất lâu, rất lâu rồi.

Cho đến khi trăng lên cao, đột nhiên cả người Diệp Thiên Tung run lên, cơn đau nhức từ cánh tay truyền vào tim. Trong lòng nàng cả kinh: không lẽ hôm nay là đêm trăng rằm! Thời điểm Huyết Chú phát tác! Nàng không biết tại sao, không muốn để cho nam tử trước mắt này nhìn thấy bộ dạng yếu ớt của nàng, nàng muốn chạy trốn! Nhưng Huyết Chú trói buộc khiến nàng không có sức thoát được loại thống khổ tê tâm liệt phế này.

Trước khi ngất xỉu, Thiên Tung chỉ cảm thấy mình rơi vào một lồng ngực cực kỳ ấm áp, một luồng linh khí cương mãnh đưa vào trong cơ thể nàng, thống khổ muốn xé rách nàng kia không ngờ giảm bớt được mấy phần. Trước lúc nàng hoàn toàn mất đi ý thức, đã nghe được một giọng nói mạnh mẽ cuốn hút từ tính vang lên bên tai.

“Đáng chết! Không ngờ là Huyết Chú!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.