Thiên Vu

Chương 33: Giằng co



Tình huống này thật khó tin, làm người khó thể chấp nhận. Càng quái dị là toàn Trường Tín thành đều biết Trần Lạc bị phế tu vi, linh mạch rối loạn, tắc nghẽn. Dưới loại tình huống này Trần Lạc đả thông ba linh mạch trong năm tháng đủ làm nhiều người rớt tròng mắt, khi hắn đấu với Trác Vệ Đông lộ ra linh lực bốn mạch, đấu cùng Cao Phi thì thể hiện linh lực năm mạch.

Trời ạ!

Trong năm tháng đả thông năm linh mạch linh lực thác loạn, không thể khẳng định có phải cái nào cũng biến dị không nhưng đủ khiến người rung động. Đặc biệt Trần Lạc không chỉ tu luyện Oai Vũ Vô Tướng Quyền giai đoạn đỉnh còn có Tàn Ảnh Tam Động giai đoạn đỉnh. Hai linh quyết đều được xếp vào một trong năm linh quyết cảnh giới thứ nhất, tu luyện khó khăn tương đương với uy lực của nó. Người bình thường tu luyện một trong số linh quyết đó đến giai đoạn đại thành đã là ưu tú, Trần Lạc không chỉ tu giai đoạn đại thành còn lên đỉnh, và là hai linh quyết.

Bọn họ nhìn thiếu niên áo lam bề ngoài mảnh mai nhưng thực lực cực kỳ cường đại, không cách nào tỉnh táo lại.

Trần Lạc là thiên tài, quỷ tài hay kỳ tài? Hoặc là Trần Lạc lại đi đường tắt xâm nhiễm hắc ám?

Xâm nhiễm hắc ám sao?

Mọi người đều biết sau khi xâm nhiễm hắc ám linh mạch sẽ bị hắc ám bao phủ, ăn mòn, có thể đả thông trong thời gian ngắn nhưng mạch tức cũng sẽ thay đổi, biến thành hắc ám mạch tức. Trong thời dại quang minh này nếu không đánh nhau, không thúc giục linh lực thì người ngoài khó đoán biết. Một khi linh lực dao động, mọi người có thể cảm nhận hắc ám mạch tức từ linh lực.

Nhưng Trần Lạc không có.

Đúng vậy, dù Trần Lạc đánh với Trác Vệ Đông hay Cao Phi thì linh lực của hắn trừ mạch tức biến dị ra không có hắc ám, không có một chút nào. Nếu có hắc ám mạch tức thì khi Trác Vệ Đông, Cao Phi bị đánh rớt xuống đài tin tưởng các lão sư Lý chấp sự đã bắt Trần Lạc lại ngay, thậm chí giết hắn tại chỗ. Nhưng không, bọn họ không cảm nhận được hắc ám mạch tức trong linh lực của Trần Lạc, vì vậy đám người Lý chấp sự chỉ biết đứng ngây như phỗng.

Thiếu niên áo xanh đánh hai trận, chiến thắng hoàn mỹ nhưng không lộ ra chút tự hào, kiêu ngạo. Thiếu niên thản nhiên, cực kỳ bình thản như thể là người khác đánh thắng hai trận chứ không phải hắn.

Khi đánh anhu Trần Lạc như giao long lộ ra cuồng ngạo khó đỡ.

Đánh nhau xong cái cuồng không ai bì nổi đó biến mất, cho mọi người cảm giác thiếu niên nhà bên. Khuôn mặt trắng trẻo như con gái, thậm chí là khá đẹp làm người kiềm không được thương tiếc.

- Không... Không thể nào...

Trong đám người vang lên tiếng chất vấn, là Diệp Thanh. Khuôn mặt xinh đẹp biểu tình cực kỳ khó xem, Diệp Thanh lắc đầu, ngơ ngác nhìn Trần Lạc, trong mắt tràn ngập chất vấn, đúng vậy, nàng chất vấn. Diệp Thanh không cách nào tin tưởng trong năm tháng ngắn ngủi Trần Lạc đả thông năm linh mạch, nói nàng chất vấn không bằng bảo Diệp Thanh không chấp nhận được. Diệp Thanh xuất thân cao quý, được nuông chiều, sao có thể tha thứ người bị nàng xếp vào hàng phế vật, không có chút giá trị tiến bộ tu vi siêu nhanh như vậy?

Diệp Thanh lầm bầm:

- Trần Lạc, chắc chắn ngươi xâm nhiễm hắc ám, nếu không thì tu vi của ngươi không thể tăng nhanh như vậy. Chắc chắn, ta khẳng định ngươi xâm nhiễm hắc ám!

Khi Trần Lạc ra tù Diệp Thanh tự động cắt đứt quan hệ, nàng khinh thường hắn sau khi tu vi bị phế. Diệp Thanh cho rằng Trần Lạc không có giá trị với nàng, nàng luôn tự cho rằng mình là trung tâm không thể tha thứ một phế vật tu hành nhanh như vậy, nhanh làm nàng nghẹt thở.

Trần Lạc nhìn Diệp Thanh, thản nhiên nhìn nàng, trong mắt không có chút tình cảm.

Trần Lạc lạnh nhạt nói:

- Ngươi dựa vào cái gì nói ta xâm nhiễm hắc ám?

- Dựa vào cái gì? Hừ, dựa vào ngươi lúc trước xâm nhiễm hắc ám bị bắt nhốt vào tù.

- Dựa vào ngươi trong năm tháng ngắn ngủi đả thông năm linh mạch rối loạn,tắc nghẽn.

- Dựa vào ngươi tu luyện Oai Vũ Vô Tướng Quyền, Tàn Ảnh Tam Động đến đỉnh.

- Dựa vào ngươi vào Tiểu Kim Câu học viện không có trận pháp phụ trợ, không có linh đan cường hóa. Trong điều kiện đó không ai có thể tăng tiến nhanh như vậy, ta đều không thể thì ngươi dựa vào cái gì.

Diệp Thanh mất lý trí gào rống, nhìn Trần Lạc chằm chằm.

- Chỉ bằng vào ta là Trần Lạc, ngươi là Diệp Thanh.

Trần Lạc bình tĩnh tựa mặt hồ, nói:

- Ngươi không được không có nghĩa là ta không thể.

- Ngươi? Ha ha ha ha ha ha! Buồn cười quá!

Biểu tình Diệp Thanh coi rẻ, mỉa mai nói:

- Lúc trước ngươi chỉ là ngụy thiên tài vì đi đường tắt xâm nhiễm hắc ám, bây giờ là phế vật bị phế tu vi! Một phế vật nếu không xâm nhiễm hắc ám thì tuyệt đối không thể đả thông năm linh mạch trong năm tháng ngắn ngủi!

Trần Lạc nhìn Diệp Thanh, không nói.

Thấy Trần Lạc không đáp, Diệp Thanh càng chắc chắn hơn.

Diệp Thanh lớn giọng nói:

- Ngươi có dám theo ta đi Quang Minh Thủ Vệ đoàn không?

Không biết cóp hải vì Trần Lạc không phản bác nên đám học đồ Tiểu La Thiên học viện cũng kêu gào muốn mang Trần Lạc đi Quang Minh Thủ Vệ đoàn điều tra. Đám lão sư Tiểu La Thiên học viện không nhúc nhích, không nắm chắc Trần Lạc có xâm nhiễm hắc ám hay không.

Đinh Tử Hiên đứng bên cạnh cũng im lặng, gã là người thông minh, thấy đám người Lý chấp sự không nắm chắc Trần Lạc đã xâm nhiễm hắc ám hoặc không nên không đứng ra. Đinh Tử Hiên nhìn Diệp Thanh mất lý trí, gã định khuyên nhủ nhưng bây giờ trong óc nàng toàn là 'sự thật' Trần Lạc xâm nhiễm hắc ám, sao chịu dừng lại?

Diệp Thanh khí thế khiếp người, được một tấc lại muốn tiến một thước gặn hỏi:

- Trần Lạc, có phải ngươi đã sợ? Sợ bị Quang Minh Thủ Vệ phát hiện ngươi xâm nhiễm hắc ám? Sao ngươi không dám đi?

- Ta không có gì dám hoặc không.

Trần Lạc kiên nhẫn nói:

- Nhưng ngươi luôn miệng nói ta xâm nhiễm hắc ám, néu ta không có thì ngươi sẽ làm sao?

- Ngươi không có khả năng không xâm nhiễm hắc ám!

Giọng Diệp Thanh sắc nhọn:

- Ta nói ngươi có là có!

Trần Lạc im lặng sau đó bật cười, lắc đầu, nói:

- Ha, ngươi nói ta xâm nhiễm hắc ám thì ta liền xâm nhiễm hắc ám?

Diệp Thanh há mồm:

- Ngươi...!

Trần Lạc lạnh lùng cười:

- Ta nói cho ngươi biết, Diệp Thanh, đừng giở giọng kẻ cả với ta. Nếu ta không xâm nhiễm hắc ám thì ngươi làm sao?

- Ngươi không có khả năng...

Diệp Thanh há mồm lại bị đánh gãy.

Trần Lạc lặp lại câu vừa rồi:

- Nếu ta không xâm nhiễm hắc ám thì ngươi làm sao?

Diệp Thanh chưa kịp nói gì Trần Lạc nét mặt sa sầm, biểu tình tức giận chỉ vào nàng, cao giọng quát:

- Nói!

Thanh âm như hổ gầm, sấm đánh làm mặt Diệp Thanh xanh mét, biểu tình cực kỳ khó xem.

Diệp Thanh nhìn chằm cahừm vào Trần Lạc, nghiến răng nói:

- Nếu ngươi không xâm nhiễm hắc ám thì ta sẽ xin lỗi ngươi.

- Xin lỗi?

Trần Lạc từ chối thẳng:

- Ta không hiếm lạ lời xin lỗi của ngươi!

- Ngươi...!

Diệp Thanh hít sâu, ngực phập phồng.

Diệp Thanh cố nén lửa giận, tiếp tục bảo:

- Ta sẽ bồi thường tổn thất danh dự cho ngươi, cho ngươi linh thạch, linh đan...

Diệp Thanh chưa nói xong lại bị cắt ngang.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.