Thiên Ý

Chương 41: Ông cháu Hướng gia



Thấy vậy Liễu Thiên định bỏ xuống nhưng hắn lại nghĩ lại.

Dù sao hắn đến đây cũng để mua vài thứ làm kỷ niệm, mà thanh tiểu kiếm này lại có duyên với hắn thôi thì cứ mua vậy. Chẳng nhẽ đi mua sắm lại không mua được một món đồ nào?

Nghĩ vậy, Liễu Thiên liền cầm thanh tiểu lên hướng sang trường quầy cách đó không xa nói: “Ta lấy thanh tiểu kiếm này!”

Nghe vậy, tên trưởng quầy liền đi lại nhìn thanh tiểu kiếm một lượt rồi lịnh bợ: “Công tử có con mắt thật tinh tường. Đây quả là một thanh kiếm tốt! Đây là...”

“Giá bao nhiêu nhanh lên ta không có cả ngày ở đây đâu?” Liễu Thiên cười nhạt rồi cắt ngang lời giới thiệu của trưởng quầy.

Hắn biết để tên này ba hoa thì đến trưa cũng không hết! Đồ của gã bán thì cái nào không phải đồ tốt cơ chứ? Gã gặp ai mà trả khen là có con mắt tinh tường,… Vì thế tốt nhất là thanh toán rồi nhanh chóng ra khỏi đây.

“À thanh tiểu kiếm này vốn có giá năm mươi lượng nhưng do nó làm công tử bị thương nên ta chỉ lấy mười lượng thôi!” Tên trưởng quầy kia từ từ nói ra giá rồi lại nói về vấn đề giảm giá giành cho Liễu Thiên.

Liễu Thiên nghe vậy khẽ hừ một cái sau đó cũng không phí lời mà đưa ra tờ ngân phiếu một trăm lạng cho tên trưởng quầy kia.

Tên trưởng quầy này liền rất nhanh nhận lấy rồi đi ra quầy tủ lấy tiền trả lại.

Khi hắn trả tiền lại thì vẻ mặt vui vẻ cung kính nhưng trọng bụng thì thầm vui mừng đắc ý cười thầm vì đã lừa được Liễu Thiên. Vốn đống binh khí này đều đồng giá năm lượng nhưng hắn lại chăn chém thành năm mươi lượng, vì thế sau khi giảm giá năm lần hắn vẫn lãi năm lượng bạc của Liễu Thiên.

Như vậy hắn vừa không phá quy định tăng giá quá cao của khu này lại vừa gia vẻ giảm giá cho Liễu Thiên. Đúng là một mũi tên chúng hai đích.

Mà Liễu Thiên sao lại không biết bị chặt chém, nhưng hắn cũng chẳng quan tâm đến chút bạc lẻ này. Dù sao giá mười lượng cũng coi như tạm ổn. Một món đồ kỷ niệm không thể nào mua quá rẻ mạt được.

Thấy Liễu Thiên giao dịch xong, Đoàn Linh Hiên cũng đứng dậy đi ra.

“Không mua thứ gì à?” Liễu Thiên ngạc nhiên hỏi.

“Không! Chúng ta đi thôi!” Đoàn Linh Hiên lắc đầu nói.

Liễu Thiên khẽ gật đầu hướng ra bên ngoài mà đi. Hai người họ lại tiếp tục hành trình của mình.

Họ lại đi qua nhiều hàng quán khác nhau, đồ đạc thì cữ mỗi lúc một nhiêu lên.

Khu Nam của Xuân Phong quán, nơi đây như một cái siêu thị khổng lồ. Mà trong siêu thị này lại có những cửa hàng bán cả đồ ăn cho những người đi mua sắm muốn nghỉ chân.

Trời đã gần trưa, tại một góc phố của khu nam có một cửa hàng ăn nhỏ ở viên đường dưới một cây đại thụ lớn. Ở đó chỉ có mấy bàn mà thôi, khách hàng cũng chỉ có mấy người. Mà chủ cửa hàng này là một lão giả đầu tóc gần như đã bạc hết, cùng lão là một tiểu hài tử tầm tám chín tuổi vẻ mặt nghịch ngợm đang đi lại trong quán.

Lúc này, hai người Liễu Thiên đang đứng trước cửa hàng ăn này với hai bọc đồ lớn trên tay. Một buổi sáng mệt mỏi đã kết thúc, cả hai đã mua sắm coi như tạm ổn, giờ chính là đến giờ ăn chưa và nghỉ ngơi một chút.

Cả hai vừa ngồi xuống một bàn ở gần đường thì đứa nhỏ tầm tám chín tuổi liền chạy lại tíu tít hỏi:

“Đại ca cùng tỷ tỷ dùng gì a? Cửa hàng của gia gia tuy nhỏ nhưng nhưng món nào cũng có, mà món nào cũng ngon nhất luôn!”

“Nói bậy nào!” Lúc này vị lão giả đang đứng ở quầy liền mắng tiểu hài tử một câu rồi hướng ra hai người Liễu Thiên cười nói: “Hai vị chê cười rồi, nó là hài tử không biết gì, cứ ngồi một chỗ mà nghĩ mình đã đi khắp thiên hạ rồi!”

“Tiểu hài tử này thật dễ thương! Lão có đứa cháu thế này thật hạnh phúc a!” Đoàn Linh Hiên mỉm cười nhìn thằng nhỏ đang đứng cạnh mình.

Liễu Thiên cũng chỉ ngồi cười, hắn nhìn tên tiểu tử này giống ý hệt bộ dạng em trai hắn hồi nhỏ. Tính tình tháo vát, gặp ai cũng vui vẻ cười nói, đồng thời có chút khoe khoang tỏ vẻ cái gì cũng biết.

“Tiểu thư quá khen rồi! Tên tiểu tử này ở nhà chơi không thích cứ chạy ra đây nô nghịch! May mà nó vẫn chưa làm não mệt chết!” Lão giả lắc đầu tỏ vẻ bất đắc dĩ sau đó lại nhìn qua tiểu hài tử kia nói.

Tiểu hài tử nghe thấy vậy liền bĩu môi tỏ vẻ uất ức nói: “Cháu ở đây để giúp gia gia bán hàng mà, cháu có làm gì sai đâu!”

Nó nói xong thì mặt xị xuống rồi quay sang một bên không nói gì nữa.

“Tiểu hài tử ngoan, gia gia chỉ đùa thôi! Ngươi xem vừa nói một câu đã giận dỗi rồi, như vậy là không phải là hành động của một nam nhi!” Đoàn Linh Hiên xoa đầu tiểu hài tử mỉm cười nói những lời dụ ngọt cùng với khích tướng.

Tiểu hài tử nghe vậy thì rất nhanh gương mặt lại vui vẻ như thường sau đó lại tỏ vẻ tự tin nói: “Ta mai kia nhất định là một nam tử h..!”

“Thôi được rồi!” Lão giả kia cắt ngang nời nói của tiểu hài tử sau đó quay sang hai người Liễu Thiên cười nói:

“Hai vị không biết dùng gì? Ở quán này tuy không phải là có đủ các món trên đời nhưng một số món ngon thì cũng có!”

“Đại ca ăn gì?” Đoàn Linh Hiên liền hướng qua Liễu Thiên hỏi.

Liễu Thiên vẻ mặt ngơ ngác, hắn thật sự không biết gọi món nào cả. Hắn từ trước đến giờ có biết món gì đâu, ở tông môn thì nhìn thấy món nào ngon thì chọn thôi, mấy lần trước đều là Hứa Vĩnh Thiên chọn. Chính vì thế bảo hắn ăn gì hắn cũng không biết trả lời sao nữa.

Thấy bộ dạng ậm ờ của Liễu Thiên, Đoàn Linh Hiên liền hỏi: “Đại ca có dị ứng hay kiêng món nào không?”

“Cái này thì không? Món nào ngon ta đều ăn được!” Liễu Thiên lắc đầu đáp.

“Thế đại bá hãy lấy cho chúng cháu mấy món ngon là được!” Đoàn Linh Hiên cũng không nghĩ nhiều hướng lão giả bên cạnh nói.

“Vậy được hai vị chờ chút ta sẽ làm ngay đây!” Lão giả kia liền gật đầu nói sau đó quay người đi vào trong.

Hai người Liễu Thiên ngồi chờ một lúc thì thấy tiểu hài tử kia đang háo hức bê từng món lên.

Tổng cộng có sáu món, trong đó đủ các loại thực phẩm như lợn, gà, cá lợn, rau, đậu,… Trong mấy món thì lại chia ra làm sào nấu khác nhau nhưng món nào cũng được trang trí rất đẹp, xem ra tay nghề của lão giả này quả không kém.

Liễu Thiên nhìn bàn thức ăn thịnh soạn sau đó nhìn tiểu hài tử đang ngồi chơi trên cái ghế dài cạnh lão bá.

“Tiểu hài tử qua đây!” Liễu Thiên liền gọi.

Đứa nhỏ kia nghe thấy liền hướng ánh mặt sang gia gia của nó. Lão bá kia khẽ gật đầu một cái, tiểu hài tử này liền chạy lại gần chỗ hai người Liễu Thiên.

“Ngồi đi!” Liễu Thiên hướng ánh mắt sang cái ghế bên cạnh nói.

Tiểu hài tử liền nghe theo ngồi xuống, Liễu Thiên liền hỏi: “Ăn cơm chưa?”

“Chưa ạ! Đệ chờ gia gia rồi cùng ăn!” Tiểu hài tử này tỏ vẻ ngây ngô trả lời.

Nghe vậy, Liễu Thiên liền hướng phía lão giả bên trong hỏi: “Đại bá cho tiểu hài nhi này ăn cơm cùng bọn ta được không? Dù sao cũng có hai ngươi chúng ta cũng không thể ăn hết chỗ này được!”

Lão bá kia suy nghĩ một hồi rồi cũng mỉm cười nói: “Vậy làm phiền công tử rồi!”

“Tiểu Hòa hãy ăn cơm cùng tiểu ca và đại tỷ đi!”

Tiểu hài tử kia nghe thấy vậy liền lắc đầu nói: “Cháu chờ gia gia rồi cùng ăn!”

Đoàn Linh Hiên hai mắt trầm tư, rồi khẽ mỉm cười nói: “Không sao đâu, đệ ăn cùng bọn ta tý nữa lại ăn cùng gia gia!”

“Chẳng nhẽ nam nhi lại ăn yếu thế?!” Đoàn Linh Hiên hướng ánh mắt nghi ngờ lên người tiểu hài tử nói.

Tiểu hài tử kia nhìn vẻ mặt tươi cười của gia gia nó thì liền gật đầu nói: “Vây đệ sẽ ăn cùng đại ca đại tỷ trước rồi lại ăn cùng gia gia!”

“Ừm! Chúng ta ăn thôi!” Liễu Thiên gật đầu cầm đũa lên bắt đầu thưởng thức bữa ăn.

Đoàn Linh Hiên cùng đứa nhóc kia cũng bắt đầu ăn cơm, cả ba cứ như người thân của nhau ăn uống rất vui vẻ thoải mái.

Trong bữa ăn ba người vừa ăn vừa nói chuyện giới thiệu về bản thân. Sau một lúc cửa hàng cũng gần hết khách, vị lão giả kia cũng ra ngồi nói chuyện và ăn uống cùng.

Chẳng hiểu tại sao mà bốn người chỉ mới gặp nhưng đã thân thiết như là người nhà vậy.

Qua lần nói chuyện này, Liễu Thiên cũng đại khái hiểu qua qua về hoàn cảnh của hai ông cháu này. Tiểu hài tử này tên là Hướng Hòa, não bá tên là là Hướng Ngư Cung.

Gia đình của Tiểu Hòa có năm người tất cả. Bao gồm gia gia là lão bá này, ba mẹ Tiểu Hòa, Tiểu Hòa cùng một tỷ tỷ song sinh nữa. Nhưng do một sự cố mà giờ này chỉ còn có hai ông cháu nương tựa vào nhau.

Hai ông cháu là người gốc ở Phương Hồng thành cách Xuân Đô không xa. Năm năm trước, có một lần dị giả đánh nhau tại đó. Sau trận chiến đó thì cả tòa thành bị phá hỏng.

Cha mẹ cùng với tỷ tỷ của Tiểu Hòa đều chết trong lần đó, lão bá cùng Tiểu Hòa may mắn sống sót và được người của Kỳ Nhân các cứu viện đem đến Xuân Đô này. Sau đó lại được bố trí cho một gian hàng nhỏ buôn bán trong Xuân Phong quán và cung cấp một lượng trợ cấp nhỏ mỗi tháng. Từ ngày được về đây thì cuộc sống của hai ông cháu cũng ổn định, có phần an nhàn và hạnh phúc. Thế nhưng nỗi đau mất người thân thì không dễ gì quên đi. Khi Hướng lão kể truyện hai mắt cũng đỏ lên, khóe mắt nhăn nheo đã xuất hiễn tia lệ. Còn tiểu tử kia thì vẻ mặt cũng ủ rũ không nói gì.

Thấy vậy, Liễu Thiên bỗng cảm thấy khó chịu thầm mắng: “Là một dị giả, một người có sức mạnh hơn người đã không bảo vệ kẻ yếu thì thôi lại còn đánh nhau làm cho bao nhiêu người chết đi, bao nhiêu người mất người thân, mất đi nhà cửa.”

“Kỳ Nhân các không phải quản lí rất chặt chẽ dị giả của Nhất Xuân quốc sao? Như thế nào lại có thảm cảnh như vậy?” Liễu Thiên lúc này liền nhíu mày vẻ mặt buồn bực hỏi.

Thấy vẻ mặt tức giận cùng buồn bực của Liễu Thiên, lão bá kia lại cười nói:

“Dù cả nước bất kỳ chỗ nào cũng có người của Kỳ Nhân các đóng quân nhưng nhân thủ cũng có hạn nên không thể ở thành nào cũng có cao thủ được. Mà trên đời cũng có một số cao nhân sống ngoài vòng pháp luật, như vậy với nhân thủ của một thành nhỏ thì không thể chống đỡ nổi mà phải chờ viện trợ.

“Nhắc đến hôm đó, nghe nói người tấn công thành cũng là một dị giả rất mạnh nên chỉ trong nửa canh giờ giao chiến đã phá hủy gần hết Phương Hồng thành. Dị giả của Kỳ Nhân các hôm đó cũng hi sinh rất nhiều! ”

“Như vậy việc này cũng không phải lỗi của Kỳ Nhân các. Trên đời này người tốt cũng có, kẻ xấu cũng có, dị giả cũng vậy. Nếu không có Kỳ Nhân các vẫn bảo vệ Nhất Xuân thì sớm đã xuất hiện tình cảnh dị giả ức hiếp chèn ép người thường rồi! Nơi đây đã trở thành một nơi hung hiểm hơn rất nhiều rồi!”

Liễu Thiên gật gật đầu, hắn cảm thấy Hướng lão nói cũng đúng.

Ở thế giới nào cũng có người tốt, có người xấu. Ở đâu dù muốn không bị ăn hiếp hoặc muốn làm người tốt để bảo vệ mọi người thì đều phải có sức mạnh. Công lí cần phải có sức mạnh bảo vệ!

Kẻ bắt nạt thì muốn mạnh hơn để bắt nạt nhiều người hơn. Kẻ yếu thì muốn mạnh hơn để không bị bắt nạt. Người tốt thì muốn mạnh hơn để cứu được nhiều người hơn. Một số người khác mạnh hơn để có cuộc sống tốt hơn, có địa vị hơn, có tiếng nói hơn, quyền lực hơn,…Nói chung dù là ai thì đều muốn mạnh hơn những người xung quanh.

Chính vì thi nhau vươn lên mới xảy ra hiện trạng tranh đấu thi nhau đạt đến đỉnh cao và đó chính là điều thúc đẩy thế giới phát triển.

Mà đây cũng chính là nguyên lí vận hành của mọi thế giới, Liễu Thiên cũng không thể đi ngược lại nguyên lí này. Hắn cũng biết thế giới đang vận động, một kẻ đứng im chắc chắn sẽ bị bỏ lại và dần đào thải.

Và một tổ chức như Kỳ Nhân các cũng chỉ cố gắng hết sức đem lại bình ổn cho Nhất Xuân quốc mà thôi. Còn trường hợp tấn công thành Phương Hồng của tên dị giả kia chắc là có một nguyên nhân đặc thù nào đó. Bởi vì một dị giả nếu có thể công kích một tòa thành thì chắc chắn có chút bản lĩnh, mà những dị giả có bản lĩnh sao lại công kích một toàn thành thường dân để làm gì cơ chứ?

Liễu Thiên đang suy tư thì lão bá Hướng Ngư Cung lại nói:

“Mà lần đó nghe nói khi viện quân của Kỳ Nhân các đến thì tên dị giả tấn công Phương Hồng thành kia cũng bị truy đuổi và giết chết cách thành không xa.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.