Thiên Ý

Chương 41: Huyền vực.​



Hai người Liễu Thiên cũng tập trung nhìn về hướng mấy người vừa đến kia.

“Mọi người xếp hàng chỉnh tề, hai người một hàng đi vào kết giới, tất cả không được lộn xộn, kẻ nào làm trái sẽ chết đó!” Người trung niên cao lớn kia dùng ánh mắt nghiêm nghị ôn tồn nói.

Toàn trường đều trở lên khẩn trương, nhất là đám đệ tử thì càng hồi hộp chờ đợi.

Lúc này, vị trung niên đại hán kia liền quay lại gật đầu với mười hai người sau gã.

Ngay tức khắc, mười ba người đồng loạt quay mặt về phía bức tường lớn đầy họa tiết hoa văn trang trí của tòa nhà này.

Khi này, gã trung niên đại hán kia đưa tay phải lên đỉnh đầu, không biết đã làm trò gì mà bỗng nhiên từ tay phải của gã một luồng sáng phóng ra chiếu sáng cả cái đại điện lớn này. Mọi người đang đứng nhìn cũng không kìm được mà nhắm mắt lại.

Luồng sáng đó rất nhanh biến mất, thay vào đó ở bức tường trước mặt của đại hán kia xuất hiện một lớp xương mù mở ảo che đi một mảng lớn của bức tường. Đây là một lớp xương mù trắng đục, có chỗ vân xanh, nó rộng tầm mười mét, cao hơn ba mét, tạo thành một mảng tường như đại môn trước mặt mười ba người trung niên kia.

Khi mọi người đang tập trung nhìn lớp xương mù này, bỗng nhiên lại thấy vị đại hán dẫn đầu kia hai tay kết ấn liên tục.

Theo kết ấn, cánh tay phải của gã xuất hiện một lớp hào quang màu vàng, trên cánh tay hoàng sắc này dần dần ánh lên những vòng tròn bên trong chứa những văn tự loằng ngoằng đang lưu động. Những vòng tròn văn tự loằng ngoằng này mỗi ngày một sáng hơn, chúng dần dần di chuyển về năm đầu ngón tay của gã trung niên đại hán kia rồi chúng tạo thành một đồ án gồm năm vòng tròn lòng vào nhau. Đồ án này lưu động trước năm đầu ngón tay của trung niên kia và kích thước thì mỗi lúc một lớn hơn.

Điều đặc biệt là khi nhìn lại thì thấy không chỉ trung niên đại hán kia mà toàn thể mười hai người còn lại cũng làm tương tự. Tất cả mọi người đều có ngũ chảo hoàng sắc ấn đồ đang lưu động và dần mở rộng trước mặt.

“Ấn Thiên Dẫn!”

Khi này, gã trung niên đại hán kia kêu một tiếng rồi đẩy tay có ngũ chảo ấn đồ vào trong đám xương mù. Khi đó mười hai người còn lại cũng đồng loạt làm theo.

Ngay khi mười ba người này đưa tay vào thì lớp sương mù biến mất, tại chỗ sương mù biến mất xuất hiện một mảnh tường lớn được làm từ kim loại, mà để ý kỹ thì hình như đây là hai cánh cửa của một đại môn đang đóng chặt. Cửa này cao hơn hai mươi trượng, rộng hơn mười trượng, trên cánh cửa đang kép kín này có trang trí nhiều hoa văn hình thù nhìn vừa lộng lẫy vừa uy nghiêm.

Ở giữa hai cánh cửa này có một hình thái cực đồ trấn giữ như đính chúng lại với nhau. Phía trên thái cực đồ là một đám tử vân, dưới là hình hắc hỏa, đối diện bốn góc phân biệt bốn con thần thú không nhìn rõ chủng loại thủ hộ. Ngoài viền của địa môn được bao bọc bằng những tầng văn tự cổ nhìn rất uy nghiêm. Không chỉ những thứ đó mà ở phần còn lại của đại môn đều có hoa văn tinh sảo khó nhận ra đó là cái gì.

Khi này để ý kỹ thì, quang văn đồ án tại năm ngón tay của mười ba người kia đều đặt lên đại môn. Khi này quang vặn đồ án tiếp giáp với đại môn vẫn chưa sinh ra phản ứng gì cả.

“Khai!”

Nhưng đúng lúc này, mười ba người cùng nói rồi ngũ chảo trên đại môn đồng loạt xoay về bên phải.

Theo ngũ chảo của mỗi người, quang đồ ấn từ đầu ngón tay tiến vào đại môn này. Trên đại môn các hình ấn đồ quang văn kia dần xuất hiện, cứ năm cái một chỗ dần tản ra. Hơn bảy mươi tiểu ấn đồ lưu động di chuyển vào từng điểm nhấn hoa văn trên Đại Môn.

Khi tất cả đã đi vào đúng chỗ, trên đại môn bất ngờ xuất hiện một đồ án lớn, trên đồ án có nhiều dòng chữ đang tỏa ra lưu quang sáng trói, những chữ này lưu chuyển vòng tròn trong đại môn theo chiều kim đồng hồ rồi dần dần bao quanh thái cực đồ giữa Đại môn này.

Sau mấy vòng di chuyển đại đồ tiến nhập vào thái cực đồ. Kim quang văn tự cũng tiến nhập vào thái cực đồ rồi biến mất không thấy tăm hơi.

Lúc này một màn biến dị xuất hiện.

“Tạch! Tạch!...”Chỉ thấy đồ án kia vừa tiến vào thái cực đồ liền làm cho âm dương đồ chuyển động, hai phần âm và dương liên tục quay tròn, hai điểm cực âm và cực dương liền biến đổi cho nhau.

Trước kia điểm đen(cực âm) nằm tại phần trắng (dương cực thịnh), điểm trắng (cực dương) nằm ở phần đen (phần âm cực thịnh). Như vậy sẽ tạo lên thế cân bằng, trong âm có dương, trong dương có âm. Hai bên tự kìm hãm lẫn nhau nhưng bây giờ lại khác.

Giờ đây điểm cực âm lại đi về bên âm thịnh, điểm cực dương đi về bên dương thịnh. Thái cực đồ chia là hai mảng trắng đen rõ ràng.

Đúng lúc cực âm quy âm, cực dương quy dương này! Đại môn bỗng chuyển động.

Tử vân trên đỉnh Đại môn bỗng chia làm hai đám bay sang hai bên. Hắc hỏa từ một đám lớn bỗng nhỏ đi rồi lại cháy lan sang hai bên. Tứ thú thủ hộ bốn góc cũng chuyển động.

Trước đây cả bốn con đều hướng đầu về trung tâm thái cực đồ thì giờ lại di chuyển ngược lại đi ra phía ngoài đại môn rồi hai con trên dưới đổi chỗ cho nhau.

Hoa văn cầu kỳ tinh xảo xung quanh đại môn kia cũng lay động, dịch chuyển liên tục theo nhiều phương hướng không theo một kiểu quy luật nào cả.

Trước một màn đặc sắc này, Liễu Thiên chỉ biết lặng im đứng nhìn mà thôi!

Mọi người ở đây cũng đều như Liễu Thiên ai đấy im lặng xem sự biến hóa này. Ngay cả những người đã được nhìn thấy đại môn này nhiều lần cũng không kìm được vẻ thất thố ngưỡng vọng mà quan sát.

Những dịch chuyển trên đại môn nhanh chóng kết thúc, lúc này hai nửa của thái cực đồ bỗng nhiên tách ra, theo đó đại môn cũng bị chia làm hai tách dần về hai hướng. Thay vì kiểu mở ra vào thì đại môn dần bị kéo sang hai bên như cửa xếp và phần bị kéo sang hai bên dần tiến nhập vào hư không và biến mất hoàn toàn.

Khi này, từ khe hở của đại môn này một luồng ánh sáng trắng chiếu ra làm cho mọi người đều phải nheo mắt nhìn, tất cả đều cố nhìn nhưng không ai có thể nhìn qua lớp sáng đó để xem có thứ gì bên kia cánh cửa.

Luồng sáng đó mỗi ngày một rộng, cũng chính là đại môn mỗi ngày một mở rộng hơn trước.

Sau vài hơi thở, trước mặt mọi người ra xuất hiện một khoảng trắng xóa đầy ánh sáng, khoảng trắng này rộng đúng bằng hai cánh cửa lớn của đại môn vừa rồi. Vì nơi đại môn kia bỗng biến thành một khoảng trống lớn đầy ánh sáng nên mọi người đều nhìn vào đó nhưng vì nơi đó quá sáng nên không ai nhìn ra được gì.

Thế rồi đa phân đều bỏ qua không nhìn đại môn nữa mà tập trung nhìn về vị trung niên đại hán dẫn đội kia xem tiếp theo gã sử dụng thủ pháp gì?

“Vào thôi!” Thế nhưng khiến đa phần những người lần đầu đi truyền tống trận ở đây ngạc nhiên là lúc này vị trung niên đại hán đứng đầu kia không hề làm gì nữa, gã thu hai tay để sau lưng nói một câu rồi thong dong cất bước đi vào phía trong màn sáng. Ngay sau đó, theo sau gã mười hai người còn lại sếp thành hai hai cũng từ từ đi theo, tất cả biến mất trong màn sáng trắng kia.

Những trưởng lão cùng quản thư đứng đầu ở dưới thấy vậy cũng lần lượt chỉnh đốn lại hàng ngũ trấn an mấy thiếu niên thiếu nữ đi cùng rồi từ từ tiến lên đi vào trong đại môn kia. Tất cả đều rất thành thục không hề một chút dán đoạn.

Thế là cứ hai người một đi lên, hơn hai trăm người tạo thành một đoàn người khá dài nối đuôi nhau đi vào trong đại môn trắng xóa kia.

Hai người Liễu Thiên đứng gần cuối, Liễu Thiên nhìn những người phía trước lần lượt đi vào thì bỗng cảm thấy có chút khẩn trương và hồi hộp.

“Bình tĩnh! Cứ coi như một cánh cửa bình thường là được!”

Hứa Vĩnh Thiên thấy Liễu Thiên có vẻ hồi hộp thì khẽ vỗ vai Liễu Thiên một cái nói.

Liễu Thiên khẽ gật đầu, hắn lại nhìn lên những đệ tử khác đi vào trước. Những người này cũng không hề tỏ vẻ sợ hãi hay lo lắng gì cả, tất cả dường như đã đi qua truyền tống trận rồi. “Họ không sợ thì sao mình phải sợ!” Liễu Thiên tự nhủ rồi vẻ mặt trở lên tự tin hơn trước nhiều.

Nhìn đoàn người di chuyển cứ tưởng lâu nhưng thực chất lại rất nhanh, chỉ tầm năm phút đã đến lượt hai người Liễu Thiên đi vào đại môn kia, lúc này cả hai chỉ còn các đại môn chưa đến hai mét. Lúc này, Liễu Thiên phải nheo hết mắt lại vì quá sáng.

Ngay khi này, hai người đi phía trước tiến vào đại môn rồi biến mất sau màn sáng thì Hứa Vĩnh Thiên gương mặt không chút biểu cảm đi lên bước vào trong luồng sáng kia. Liễu Thiên thấy vậy cũng không do dự bước theo vào.

Xuyên qua lớp sáng đó bước vào bên trong, Liễu Thiên cảm tưởng như mình đang đi vào một nơi đầy ánh sáng vậy. Mọi thứ đều không có gì ngoài một màu trắng!

Bước vài bước khi cảm giác trói mắt qua đi thì Liễu Thiên mới từ từ mở mắt ra.

Lúc này đôi mắt hắn mở lớn nhưng đầy vẻ ngạc nhiên!

Trước mắt Liễu Thiên là một bầu trời trong xanh mây trắng trên cao nhè nhẹ trôi, ánh dương trên cao...

"Qua rồi sao? Chỉ vài bước đã đi sang một vùng không gian khác ư? Cứ nghĩ đi qua không gian thì sẽ phải tiến vào một vùng vặn vẹo không gian, sau đó có thể bị quay tròn rồi đẩy ra đầu bên kia. Không thì ít ra cũng phải có chút khổ cực, khó chịu hoặc huyền ảo gì đó? Thật không ngờ bước một cái là đã qua rồi, tất cả đều quá đơn giản." Liễu Thiên tự hỏi rồi lại tỏ vẻ khó tin nhìn quanh nơi mình đang đứng.

Nhìn lại thì hắn đang đứng trên một quảng trưởng rộng lớn một màu đá xanh. Mà nhìn bao quát một lượt thì quảng trường này trên một đỉnh núi khá cao, đỉnh núi này đã bị gọt bằng để xây lên quảng trường này, xung quanh quảng trường cũng không hề có công trình gì khác nên Liễu Thiên tuy đứng ở trung tâm quảng trường nhưng vẫn có thể thoải mái nhìn ra xa.

Khi này đứng trên quảng trường cao nhìn ra tít xa những cảnh vật xung quanh đều đập vào mắt Liễu Thiên.

Rừng núi, sông hồ, các còn đường, đồng bằng phía xa, bầu trời trong xanh, nắng vàng nhàn nhạt, phía chân trời những đám mây trắng như bông đang nhẹ nhàng di chuyển. Lại nói nhìn hết một dải thì không hề thấy một ngôi nhà hay bóng người nào cả. Vừa rồi thấy quảng trường thì hắn chỉ hơi ngạc nhiên nhưng đến lúc này khi thấy tất cả những quang cảnh xung quanh rơi vào mắt của Liễu Thiên lại làm cho hắn ngạc nhiên không ngậm miệng lại được còn đầu thì lắc lắc liên tục tỏ vẻ không tin tưởng.

“Biết mà!” Hứa Vĩnh Thiên thấy bộ dạng của Liễu Thiên cũng không kìm được mà khẽ cười một cái nói.

“Sao vậy?” Liễu Thiên liền quay sang hỏi.

“Ngươi nghĩ là đã đến Văn Đài rồi sao?” Hứa Vĩnh Thiên vừa cười vừa hỏi.

Liễu Thiên nhìn lại một lượt liền lắc đầu nói: “Đây là đỉnh núi chắc không phải, như vậy làm sao xuống? Mà chúng ta lại phải đi bộ đến đó ư?”

“Đúng vậy! Đây chỉ là vùng kết nối giữa hai điểm không gian mà thôi, nơi đây được gọi là Huyền Vực. Đây chính là không gian thứ ba, nó là nơi kết nối giữa hai vùng không gian khác nhau. Như vậy đệ cũng biết tiếp theo chúng ta làm gì rồi đấy.” Hứa Vĩnh Thiên liền gật đầu rồi từ từ giải thích rồi cũng không chậm chễ mà cất bước đi theo đoàn người đằng trước.

"Cái này hình như là điểm giao chuyển. Vậy..." Liễu Thiên lúc này như nhận ra gì đó vừa suy tư vừa nói rồi cũng chạy theo Hứa Vĩnh Thiên.

“Haha! Khá thông minh đó, đây chính là điểm kết nối giữa hai phiến không gian nơi chúng ta cần đến. Vì vậy chúng ta vượt qua không gian chính là mở một đại môn vào bên trong không gian thứ ba này, sau đó lại từ trong này mở đại môn đi ra phía cần đến.”

“Tại sao không thông luôn đến vùng cần đến mà còn phải đi qua đây?” Liễu Thiên ngạc nhiên hỏi.

“Vượt không gian này chính là dùng lực lượng cực mạnh để bẻ vỡ không gian đi vào trong quảng tối tăm vô định rồi mới đi ra vùng không gian khác. Quá trình vượt qua không gian kiểu này sẽ vô cùng tốn kém đồng thời cũng làm cho những người yếu dễ bị nghiền nát ý thức trong qua trình di chuyển.

“Đồng thời khoảng tối giữa mỗi vùng không gian có rất nhiều biến động, nó rất thất thường và không ổn đinh, nhiều trường hợp di chuyển qua không gian đã bị phong bạo hư không nghiền nát hoặc đưa đến một nơi vô định. Một điểm nữa là kiểu tạo khe nứt này cũng không thể một lần mà mang theo nhiều người được, nó chỉ có tính tự phát và dùng cho những cao thủ tột đỉnh di chuyển nhanh chóng mà thôi.”

Đúng lúc hai người đang nói chuyện thì ở một đầu của quảng trường một cánh cổng lớn lại được mở ra. Lại là một thứ ánh sáng trắng từ trong đại môn chiếu ra quảng trường. Lúc này, đám người lại nối đuôi nhau đi qua đó.

Đoàn người lại xếp hai người một hàng đi lên, hai người Liễu Thiên lại vào hàng tiếp tục tiến lên phía trước.

Hứa Vĩnh Thiên vừa đi vuốt vuốt râu lại nói tiếp vấn đề vừa rồi.

“Mà nếu dùng không gian thứ ba thì lại khác. Không gian thứ ba này là do các vị đại năng “Tiên Thiên giả” tạo lên và xây dựng nó như một thế giới thực thể. Nó có thể kết nối với những vùng khác nhau mà người tạo ra nó muốn. Nơi đây thành nơi giao nhau giữa các vùng không gian khác. Điểm kết nối với không gian hai đầu chính là đại môn vừa rồi, có điều ta cũng không rõ là mở đại môn kia có bẻ gãy không gian hay là chỉ dùng trận pháp và một một số vật liệu đặc thù để xây dựng lên nữa! Cái này vượt ngoài tầm hiểu biết của ta!”

“Nói chung nơi đây rất huyền ảo, đệ muốn hiểu rõ thì mai kia ngươi kiếm một vị trưởng lão trong lĩnh vực từ từ nghiên cứu! Ta chỉ giới thiệu qua cho đệ biệt thôi!” Hứa Vĩnh Thiên tỏ vẻ bất đắc dĩ nói.

“Huynh cứ nói sơ qua cũng được!” Liễu Thiên liền đáp, hắn lúc này vừa đi vừa nghe cũng hiểu được một chút da lông của cái Huyền Vực này nên muốn nghe thêm chút nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.