Thiên Ý

Quyển 1 - Chương 29: Kiểm tra.​



Liễu Thiên làm vậy cũng khá chính xác bởi vì hắn có hỏi thì với sự hiểu biết của Lan Nhược Vân cũng không thể trả lời cho hắn được. Tất cả những gì cần để tu luyện Như Hải Vô Tịnh công hắn đều đã lắm được từ ký ức của tên kia rồi.Với độ thâm ảo của Như Hải Vô Tinh công thì không phải một vị chấp sự có thể hiểu được. Lại nói với cách suy nghĩ hiện đại của hắn thì mọi thứ trong tu luyện đều có một định nghĩa và cách vận hành khác nên hỏi có những người khác cũng chỉ làm thêm rối mà thôi.

Hỏi quá nhiều cách luyện tập dễ dẫn đến nhiều nhưng không tinh, thậm chí nhiều cách luyện tập khác nhau sẽ dẫn đến lệch lạc, công pháp không thể vận hành tốt được. Nếu đã hiểu thì cứ thể mà làm, khi nào không thể làm được nữa thì mới học hỏi. Hơi tý là nhờ ngoại lực giúp đỡ thì sẽ không bao giờ phát triển được.

Đồng Nhất Tiêu thấy Liễu Thiên bỏ qua chỗ Lan Nhược Vân liền lắc đầu nói: “Ngươi đúng là tuổi trẻ khí thịnh, ngươi không sợ ba tháng sau không có quần áo mới để mặc à?”

“Á!” Liễu Thiên giật mình, hắn khẽ quay sang nhìn Lan Nhược Vân đang ngồi một mình một bàn. Nàng ta lúc này đang rất tức giận, gương mặt phải nói là đầy sát khí.

Cũng là một chấp sự lại bị một tên đệ tử coi thường như vậy cảm giác khó chịu không thành lời. Nhưng điều khó chịu nhất là nàng không làm gì được Liễu Thiên, chấp sự không thể vì một đệ tử không muốn hỏi mình mà tức giận được. Đồng thời công pháp không có bài kiểm tra bắt buộc để đánh trượt Liễu Thiên, những điều này làm cho Lan Nhược Vân khó chịu không thôi.

Liễu Thiên quay lại nhỏ nhẹ hỏi Đồng Nhất Tiêu: “Không được phát quần áo thật ư? Ta tưởng đó là trợ cấp không thể cắt được?”

“Trợ cấp đó do chấp sự quyết định, cũng như người lấy đồ ăn cũng phải nhìn qua trù sư đó!” Đồng Nhất Tiêu cười nói.

“Thôi chết thì chết!” Liễu Thiên tự nhủ, dù sao thì cũng đã không vừa mắt nhau rồi, có gì mà phải sợ, cùng lắm thì mặc áo cũ.

“Chúng ta bắt đầu thôi Đồng chấp sự!” Liễu Thiên tự tin nói.

Đồng Nhất Tiêu liền hỏi: “Ngươi dùng binh khí gì, vì sao lại chọn nó?”

Liễu Thiên liền đáp: “Ta dùng kiếm, nguyên nhân là thích sự linh động, nhẹ nhàng gọn nhẹ của kiếm, đồng thời khi làm kiếm khách rất là oai phong.”

Đồng Nhất Tiêu cười rồi nói: “Thế điều quan trọng đầu tiên của dùng kiếm là gì?”

Liễu Thiên suy nghĩ một tý rồi nói: “Nắm chặt, chém mạnh, đâm nhanh. Và một điều nữa là không tự làm mình bị thương!”

“Haha! Hay!” Đồng Nhất Tiêu cười lớn làm cho mọi người đều quay ra nhìn hai người, gã hèm hèm một cái lại nói nhỏ: “Không biết ngươi học được cái đó ở đâu nhưng suy nghĩ đó rất hay và có phần chính xác.”

“Dùng kiếm trước tiên phải cầm chặt kiếm đã, kể cả dùng khí ngự kiếm cũng không ngoại lệ. Đạo dùng kiếm coi kiếm như mạng, ngay cả kiếm của mình cũng không nắm chặt thì còn nghĩ gì đến dùng kiếm nữa.Chém mạnh ý này cũng rất hay, nhưng nó quá mơ hồ và chỉ hiểu theo nghĩa đen mà thôi.

“Nhưng nếu hiểu sâu xa thì cái này gần giống với yếu tố huyết sát trong luyện kiếm. Dùng kiếm cần dứt khoát mạnh mẽ. Đã không xuất kiếm thì thôi, một khi đã xuất là dùng toàn lực đánh ra, không thể nào hờ hờ nửa vời được. Đây là yếu tố thể hiện tinh thần kiên định cứng rắn quyết thắng của người kiếm khách.”

“Thế đâm nhanh của đệ tử có điểm đúng không?” Liễu Thiên nghe vậy thì háo hức hỏi.

Đồng Nhất Tiêu gật đầu nói: “Đâm nhanh này nói lên tốc độ của người dùng kiếm, nó cũng có ý nghĩa giống như chém mạnh vậy. Nếu nói là đâm hiểm thì chuẩn hơn, khi đó sẽ chùng với yếu tố chuẩn xác của người dùng kiếm.”

“Kiếm là binh khí nhỏ nhẹ, một số loại cự kiếm thì không tính nhưng đa số kiếm đều là kiếm nhỏ hơn các loại binh khí khác. Kiếm thường là kiếm nhỏ mảnh, sát thương nhỏ hơn các dạng khác nhưng nó lại tính linh động, luồn lách. Như vậy nếu người dùng kiếm không đánh ra chính xác thì một chiêu kiếm sẽ không đạt hiệu quả gì cả. Khi đó ngươi chỉ làm đối thủ xước da nhưng đối thủ đã đập nát người ngươi rồi.”

Liễu Thiên gật đầu nói: “Kiếm không thể dùng để bổ mạnh như rìu, chặt mạnh như đao, đâm mạnh như thương, đập mạnh như chùy,… nhưng nó lại linh động sắc bén. Điều một kiếm khách cần làm chính là công kích chính xác vào những chỗ hiểm yếu của kẻ thù.”

“Ừm! Ngươi hiểu rất sâu đó!” Đồng Nhất Tiêu gật đầu tán thưởng rồi lại nói: “Một yếu tố quan trọng trong dùng kiếm nữa là liên hoàn, yếu tố này không chỉ có kiếm mà mọi loại chiến đấu khác đều cần. Nhưng kiếm thì lại nhỏ nhẹ linh hoạt lên sử dụng yếu tố liên hoàn này sẽ càng hiệu quả!”

“Kiếm công kích đa dạng với nhiều phương hướng khác nhau, vì vậy nếu tấn công đòn đơn dù có mạnh đến mấy cũng không bằng công kích liên hoàn vào nhiều điểm yếu trên cơ thể đối thủ.”

“Nhưng khi gặp đối thủ phòng thủ toàn diện thì sao?” Liễu Thiên lại hỏi.

“Dùng kiếm thiên biến vạn hóa, liên hoàn chiêu chỉ là một yếu tố mà thôi!”

Đồng Nhất Tiêu vừa ghi gì đó vừa nói: “Yếu tố cuối cùng của kiếm mà ta đã nói lần trước đó chính là tập trung, tập trung đến cực điểm, ngươi có thể nhất kiếm phá vạn kiếm. Lấy tâm chế địch, nhân kiếm hợp nhất! Mà nói thực sự cảnh giới đó chỉ trong truyền thuyết mà thôi ngươi chỉ cần hiểu là trong dùng kiếm cần phải nhập tâm, điều ngươi cần làm đó chính là kiên nhẫn!”

Liễu Thiên nghe vậy liền lẩm bẩm: “Nhất kiếm phá vạn kiếm! Kiên nhẫn luyện nhân tâm kiên định!”

“Ngươi hiểu đó! Tốt lắm, ngươi qua rồi! Giờ sang chỗ Hướng chấp sự đi!” Đồng Nhất Tiêu lại mỉm cười tỏ vẻ tán thưởng nói rồi lấy sổ ra ghi chép xong thì liền hướng Liễu Thiên phân phó.

Hướng Kha bên này đã giảng giải xong cho Tằng Nhất được một lúc rồi, gã đang ngồi nghe hai người Liễu Thiên đàm luận. Nhìn gã cũng mơ hồ không khác gì Liễu Thiên cả.

“Hướng chấp sự, ta đến kiểm tra mật tịch!” Liễu Thiên cung kính nói.

Hướng Kha gật đầu, gã cầm sổ ra nói: “Mật tịch tên là gì?”

“Nhạn Hành, Lưu Thủy bộ, Tam Bộ Di, Lôi Phá Kiếm phổ!” Liễu Thiên rất nhanh đáp.

Bộ Lôi Phá Kiếm này là do mấy hôm trước Liễu Thiên được Hướng chấp sự cho lấy thêm để bù vào vô danh kiếm phổ. Lúc đó hắn đến Võ Kỹ phòng tìm tòi một hồi thì cuối cùng lấy về bộ kiếm pháp này.

Hướng Kha liền nói: “Bắt đầu đưa ra lí giải của mình đi!”

Liễu Thiên bắt đầu nói: “Nhạn Hành khinh công, dùng vận khí làm chủ lực, chuyển sức mạnh xuống chân nhảy mạnh, đồng thời tán khí....

Hắn thao thao bất tuyệt một hồi từ đầu cho đến cuối, không để cho Hướng Kha nhận xét gì cả. Mà Hướng Kha thấy Liễu Thiên cũng nói lên tất cả những thứ cơ bản nên cũng không xen vào.

“Lưu thủy bộ, lấy linh động uyển chuyển làm chủ, gặp cản liền tránh, lấy thân mình như dòng nước di chuyên qua từng địa hình cản trở. Nhịp điệu vận hành kết hợp với phương hướng của thân thể, sự nghịch chuyển đảo bên cùng với sự linh động của đôi chân tạo lên một kiểu di chuyển uyển chuyển linh động…”

Hướng Kha nghe một hồi rồi cũng gật gật đầu nói: “Đại khái cũng hiểu ý chính của mật tịch! Tiếp đi!”

“Lôi Phá kiếm dùng kiếm như thần lôi, thân thể như mây, di chuyển như gió, linh động phiêu du đồng thời công kích cuồng bạo nhanh chóng, kiếm nào cũng lấy nhanh mạnh làm chủ đạo, đánh nhanh rút nhanh, kiếm quang như lôi ảnh, vút hiện rồi vụt tắt…”

Liễu Thiên lại huyên thuyên một hồi.

“Thôi được rồi!” Hướng Kha chặn Liễu Thiên lại hỏi: “Ngươi biết tác dụng phụ của Lôi Phá rồi chứ?”

Liễu Thiên gật đầu nói: “Lấy cực tốc và kích phát sức mạnh làm chủ đạo lên khi dùng nó cơ thể thường hoạt động tối đa hoặc trên cả tối đa. Như vậy nếu không cân nhắc sẽ dẫn đến nhiều hậu quả đáng sợ như kinh mạch dập nát, cơ bắp phân giải, rất có thể trở thành phế nhân.”

“Ngươi biết cách khắc phục rồi chứ?” Hướng Kha lại hỏi.

“Luyện tập kiếm pháp này phải kết hợp với cường độ thân thể và tu vi, đồng thời khi sử dụng cứ mỗi lần dùng xong một kiếm lại điều tiết nguyên thần hồi phục lại cơ thể mấy nhịp mới có thể sự dụng tiếp!” Liễu Thiên rất nhanh đáp.

Hướng Kha gật đầu, nhưng sau đó lại thở dài nói: “Ngươi mới bỏ cuốn kia xuống lại lấy về cuốn này, ta thật không biết nói gì nữa. Hi vọng ngươi không tự biến mình thành phế vật!”

“Đa tạ quản sự nhắc nhở, đệ tử sẽ tu luyện cẩn thận.” Liễu Thiên cung kính nói, cung kính này là rất thật lòng. Thứ nhất đây là trưởng bối, thứ hai gã rất quan tâm đến hắn.

Lúc này cũng là lúc kết thúc buổi kiểm tra này.

Lan Nhược Vân liên tuyên bố: “Buổi kiểm tra kết thúc, sau đây sẽ thông báo ba người đứng đầu ba loại kiểm tra.

“Kiểm tra công pháp đứng đầu là An Phi Nhiên. Đứng đầu kiểm tra mật tịch là Hà Minh. Đứng đầu kiểm tra về binh khí là…”

Cầm tờ giấy của Đồng Nhất Tiêu đưa sang Lan Nhược Vân bỗng dừng lại không tin vào mắt mình.

Đồng Nhất Tiêu thấy thể liền quay sang hỏi: “Chữ ta xấu quá à?”

Lan Nhược Vân không giấu được vẻ mặt tức giận, nhưng không biết làm sao, nàng liền nói: “Người đứng đầu kiểm tra về binh khí là Liễu Thiên.”

"Tất cả mọi người nghe tên Liễu Thiên thì đa phần đều bất ngờ nhưng cũng có một số tỏ vẻ không quan tâm. Trong đó thì hai tên Hà Minh, Tằng Nhất vui vẻ chúc mừng, Liễu Thiên thì lại nhíu mày khó hiểu, hắn nhớ lại những gì mình nói thì không khỏi lắc đầu. Hắn tự cảm thấy mình nghiên cứu về kiếm rất bình thường, những thứ hắn nói đều không có gì đặc biệt, phải chăng là hắn đã được ưu ái? Nghĩ vậy hắn liền ngước mắt nhìn lên chỗ Đồng chấp sự/

Đồng Nhất Tiêu lúc này nhìn Liễu Thiên mỉm cười. Đồng Nhất Tiêu cho Liễu Thiên đứng đầu không phải Liễu Thiên giảng giải chính xác hơn những người khác mà là Liễu Thiên hiểu được căn bản về cách dùng binh khí của mình chứ không học vẹt như những kẻ khác. Đồng thời tính cách của Liễu Thiên cũng làm cho Đồng Nhất Tiêu khá thích nên gã muốn cho Liễu Thiên chút động lực mà phấn đấu.

Mà quả nhiên điều này khiến Liễu Thiên cảm thấy sự tự tin của mình bỗng tăng lên một chút. Chỉ một chút này cũng làm cho tâm tư tu luyện của hắn tốt hơn rất nhiều.

Lan Nhược Vân lúc này lại nói: “Bắt đầu từ bây giờ các ngươi có thể tu luyện bí tịch và binh khí của mình! Đồng thời từ mai trở đi buổi chiều mọi người sẽ tự tập luyện. Các ngươi có thể thoải mái thích luyện tập kiểu gì cũng được nhưng đừng quên kết túc ba tháng sau có đợt kiểm tra thể lực. Sáu tháng sau kiểm tra võ học. Chín tháng sau kiểm tra khinh công. Kết thúc một năm sẽ là kiểm tra tổng thể mọi mặt, các ngươi hãy tự phân bố thời gian cho hợp lí!”

Đồng Nhất Tiêu lúc này cũng nói: “Thời gian một tuần đào tạo cơ bản đã hết, các ngươi từ sau buổi sáng vẫn đến văn đường như thường, buổi chiều thì tự thân vận động. Nếu có gì không hiểu thì hãy đến đây chúng ta sẽ giảng giải.”

Nghe vậy thì mọi người xì xào bàn tán, có kẻ vui có kẻ buồn, ba ngươi Liễu Thiên thì lại thấy rất vui. Với cả ba tên này thì việc bị thúc ép luyện tập cùng cả chi là một công việc khô khan và chán nản. Với bọn họ thì tự luyện tập vẫn là thoải mái nhất!

Thế là một tuần hướng dẫn cơ bản để luyện tập của tông mông đã kết thúc, từ mai đám tân đệ tử sẽ tự mình luyện tập theo kiểu mình thích. Bên trên sẽ không quan tâm xem ai chăm ai lười mà họ chỉ nhìn vào kết quả của các bài kiểm tra lớn ba tháng một lần mà thôi. Qua tất cả các bài kiểm tra thì sẽ đủ điều kiện tiến sang bên Thường quán hoặc thi tuyển nội viện còn không đủ thì lại mất thêm một năm nữa học lại ở Tân Quán này. Thế nhưng hàng năm số lượng đệ tự bị học lại cũng rất ít nguyên nhân là do trong quá trình kiểm tra các đệ tử đều được phép dùng nguyên thần. Vì dùng nguyên thần nên một số có thể bỏ qua rèn luyện thân thể mà chỉ tập trung tu luyện nguyên thần để tăng tiến tu vi. Họ lấy tu vi cao để bù đắp cho sức mạnh cơ thể.

"Tất cả giải tán!" Lúc này, Lan Nhược Vân thấy đám đệ tử đang lộn xộn liền phất tay ra lệnh giải tán.

Ba người Liễu Thiên như thường lệ lại chạy ra sân tập.

Tập được nửa tiếng thì cả ba nằm ra cỏ nhìn lên bầu trời cuối thu. Lúc này, mặt trời đã nặn nên phía Tây chỉ còn chút ánh sáng đỏ đục từ dưới những dặng núi chiếu lên những dạng mây trắng tạo thành mảng hoa văn kỳ diệu phía chân trời, phía trên cao bầu trời lại là một màu xanh ngắt, một vầng trăng khuyết màu trắng mờ mờ ẩn hiện ở hướng Đông.

"Từ mai khác rồi! Chúng ta cũng phải làm gì khác chứ?" Tằng Nhất nằm đó, đôi mắt đảo qua đảo lại hỏi.

"Làm gì khác, ta vẫn tu luyện như thường thôi, có điều sẽ giảm luyện tập thể lực đi mà thay vào đó sẽ học một chút dị thuật cơ bản!" Hà Minh lúc này liền đáp.

"Ừ! Ta chắc cũng vậy thôi!" Tằng Nhất gật gật đầu tỏ vẻ đồng tình.

“Lại một tuần trôi qua! Mình đến thế giới này gần một tháng rồi! Nhanh thôi mọi người sẽ quên đi...” Liễu Thiên dường như không để ý đến hai người Tằng Nhất đang bàn bạc, hắn lúc này vẫn nhìn lên trời xanh mà lẩm bẩm.

“Ê! Ngươi nói gì cơ?” Tằng Nhất đang nằm thấy Liễu Thiên lẩm bẩm thì liền quay sang hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.