Thiếp Bản Kinh Hoa

Quyển 1 - Chương 55: Cái giá phải trả rất lớn



Nói xong, Vụ Ảnh dùng hai tay nâng lên đưa phong thư tinh mỹ trong tay cho Vân Cẩm.

Nhìn thấy lá thư đưa tới trước mặt, Vân Cẩm nhíu mày, đưa mắt nhìn thoáng qua Phượng Hồng Loan, lại thấy nàng căn bản cũng không hề nhìn sang bên này, mà là sắc mặt thanh đạm nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong lòng liền dâng lên cảm giác hậm hực cùng phiền muộn, không nhận lấy bức thư, mà rối rắm khoát khoát tay: “Được rồi, ta biết rồi! Ngươi đi đi!”

“Chủ tử, Cẩm Sắt tiểu chủ có giao phó muốn chủ tử hồi âm ngay lập tức. . .” Vụ Ảnh bật thốt lên.

“Ta là chủ tử của ngươi, hay nàng mới là chủ tử của ngươi?” Nghe vậy, sắc mặt Vân Cẩm liền phát lạnh. Mắt phượng hiện lên một tia sáng rét buốt, nhìn Vụ Ảnh.

“Chủ tử thứ tội! Thuộc hạ đã biết sai!” Gương mặt thanh tú của Vụ Ảnh thoáng cái đã trở nên trắng nhợt 'phù phù' một tiếng quỳ rạp xuống đất.

“Đi xuống!” Sắc mặt Vân Cẩm vẫn như cũ không mấy tốt đẹp, lạnh lùng nói.

Vụ Ảnh quỳ im trên mặt đất, nhìn sắc mặt khó chịu của Vân Cẩm, cắn răng nói: “Chủ tử, Cẩm Sắt tiểu chủ có dặn dò, bây giờ người vẫn chưa tới trăm ngày, không thể vọng động sử dụng linh . . .”

Chữ “lực” còn chưa kịp bật thốt lên, tuấn nhan như ngọc của Vân Cẩm lại trở nên lạnh hơn: “Đi ngay!”

“Thiếu chủ. . .” Mặc dù biết thiếu chủ tức giận, nhưng nghĩ tới bây giờ thiếu chủ chỉ vì muốn cứu một tiểu nha đầu, sẽ phải vận dụng linh lực thêm lần nữa. Vụ Ảnh vẫn muốn tiếp tục khuyên ngăn.

“Cút!” Vân Cẩm chợt vung ống tay áo một cái.

Trước mặt hắc y nhân chợt lóe, vô thanh vô tức bay ra ngoài cửa sổ. 'Bịch' một tiếng nặng nề vang lên, thân thể của Vụ Ảnh bị ném tới tường rào của Thanh Tâm các, lập tức phun ra một ngụm máu tươi.

“Từ nay về sau, nếu ta còn nghe được cái tên Cẩm Sắt từ trong miệng ngươi. Vậy ngươi không cần đi theo ta làm gì nữa.” Vân Cẩm dùng truyền âm nhập mật theo đó mà đến, vang vọng ở bên tai Vụ Ảnh.

Khuôn mặt thanh tú của Vụ Ảnh trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy, nhìn vào bên trong cánh cửa mà mình mới vừa bị đánh bay ra, giống như xuyên thấu qua cửa sổ, nhìn thấy gương mặt đã tái đi vì giận dữ của Vân Cẩm, há miệng, cuối cùng đành ngậm lại.

Chuyện thiếu chủ đã quyết định thì có là ai cũng không đổi được!

Giây lát, bóng đen chợt lóe, lần nữa hóa thành một đoàn sương dày đặc, bóng dáng của Vụ Ảnh cũng biến mất.

Đỗ Hải một mực canh giữ ở bên ngoài đang suy nghĩ chuyện gì, cũng không hề phát hiện trong phòng đột nhiên nhiều hơn một người, lúc Phượng Hồng Loan lập văn tự Thanh Lam, Thanh Diệp cũng lui ra ngoài cửa coi chừng, thần trí hai người cũng đều đi dạo nơi nào, không hề phát hiện bên trong đột nhiên nhiều hơn một Vụ Ảnh.

Lúc này nghe được động tĩnh, liền nhìn thấy Vụ Ảnh bị đánh ra ngoài cửa sổ. Nhất thời bừng tỉnh, lập tức chạy tới cửa phòng.

Mới vừa tới cửa, giọng nói thanh đạm của Phượng Hồng Loan đã truyền ra: “Không cần đi vào, ta rất khỏe!”

Ba người liền dừng chân lại. Lo lắng nhìn lướt qua trong phòng. Đỗ Hải vừa quay đầu lại nhìn thoáng qua góc tường phía đông chỗ này có dấu của một ngụm máu cùng phương hướng Vụ Ảnh ly khai, quay sang hai người làm thủ thế rút lui.

Thanh Lam cùng Thanh Diệp lập tức hiểu ý, ba người lui ra cửa, lần này ai cũng không dám phân tâm, canh giữ ở bên ngoài.

Gian phòng lần nữa yên tĩnh trở lại. Trên gương mặt đẹp trai của Vân Cẩm phủ đầy khí lạnh, mi mắt nhuộm đầy sương giá. Môi mỏng mím thật chặc, đai ngọc búi tóc đen cũng mang theo ý lạnh nhè nhẹ. Toàn bộ vị trí nằm trong bán kính ba thước quanh người đều trở nên lạnh lẽo âm trầm.

Phượng Hồng Loan không quay đầu lại, từ đầu chí cuối cứ yên lặng mà đứng thẳng như không có gì, nhìn ra ngoài cửa sổ, kể cả cảnh ban nãy Vụ Ảnh bị ném ra cùng rời đi nàng cũng nhìn rõ rõ ràng ràng. Phía sau lưng có từng tia từng tia hàn ý xuyên thấu qua lớp lớp áo quần, sắc mặt nàng đạm mạc thanh lương.

Trong cổ thư có ghi chép, linh lực của Vân tộc không thể tuỳ tiện dùng bừa, vạn vật sinh ra vốn đã tương sinh tương khắc. Có lợi có hại. Loại thượng cổ cấm thuật này, đại bộ phận đều thuộc về những điều trái với quy luật sinh tồn của tự nhiên thiên hà. Tiêu hao một chút, chính là hao tổn một phần.

Cho nên bây giờ Vân Cẩm mà cứu Xảo nhi một mạng, tự nhiên sẽ phải vận dụng linh lực. Đó chính là tiêu hao. Sự tiêu hao đó dĩ nhiên sẽ phải tìm về lại từ trên người hắn. Cho nên, nói không có tổn hại đó là việc không có khả năng.

Nhưng nàng cũng sẽ không thu hồi yêu cầu. Nếu đã có điều kiện trao đổi, chắc chắn nàng sẽ không quan tâm xem hắn có bị hao tổn hay bị gì khác không. Càng không cần ôm lòng cảm tạ với ân đức của hắn. Bởi vì sớm muộn gì cũng phải trả lại. Hắn muốn nàng phải trả giá lớn, nhất định sẽ không nhỏ hơn cái giá mà hắn phải trả khi cứu Xảo nhi.

“Nàng qua đây rút kiếm cho nàng, rút kiếm xong thì nhắm mắt lại lập tức đi ra ngoài!” Một lúc lâu sau, giọng nói Vân Cẩm khôi phục lại vẻ thanh trước sau như một, chậm rãi mở miệng.

“Tốt!” Phượng Hồng Loan lập tức lên tiếng trả lời.

Chốc lát, nàng xoay người lại, không thèm liếc mắt nhìn tới Vân Cẩm, đi tới trước giường, ngón tay điểm lên vài huyệt đạo phía sau lưng Xảo nhi, đầu ngón tay nắm lấy mũi kiếm lộ ra bên ngoài, hơi hơi dùng sức, rút nhanh ra, trong nháy mắt kiếm đã được rút khỏi.

Phượng Hồng Loan cũng không nhìn thêm Xảo nhi, cầm đoạn kiếm trong tay bước nhanh đi ra khỏi cánh cửa.

Vừa ra khỏi cửa, lại nghe được một trận gió lạnh lẽo thấu xương thổi qua sau lưng. Lập tức cửa sổ trong phòng bị đóng lại trong im lặng, rèm cửa sổ buông xuống. Còn chưa kịp đóng lại cánh cửa lớn cũng đã bị đóng vào.

Bước chân Phượng Hồng Loan dừng một chút, vẫn như cũ không có quay đầu lại, tiếp tục nhấc chân đi ra ngoài.

“Tiểu thư!” Đỗ Hải, Thanh Lam, Thanh Diệp ở bên ngoài vừa thấy Phượng Hồng Loan đi ra, lập tức cúi người, ba đôi mắt đều lo lắng nhìn.

“Nơi này không có chuyện gì! Ngươi đi làm việc của mình đi! Có chuyện gì ta sẽ cho các nàng đi gọi ngươi.” Phượng Hồng Loan liếc mắt nhìn Đỗ Hải.

“Lão nô không có chuyện gì, có thể ở chỗ này phối hợp với tiểu thư.” Đỗ Hải lắc đầu.

“Phủ Thừa Tướng xảy ra những chuyện này, ngươi cho là thừa tướng đại nhân sẽ không nhận được tin tức gì hay sao? Nhiều nhất chỉ trong một ngày một đêm, lão đầu tử sẽ chạy về. Ngươi đi chuẩn bị một chút.” Phượng Hồng Loan nhìn Đỗ Hải, hơi hơi ngưng lông mày: “Nên chuẩn bị những thứ gì, chắc hẳn không cần ta nói ngươi cũng hiểu.”

Đỗ Hải ngẩn ra, nét mặt già nua hơi hơi trắng lên, tâm hồn vừa tỉnh, lập tức cúi người: “Vâng! Lão nô hiểu, sẽ đi ngay bậy giờ.”

“Ừm!” Phượng Hồng Loan gật đầu, khoát khoát tay. Đỗ Hải lập tức đi xuống.

Bóng dáng Đỗ Hải biến mất ở cửa Thanh Tâm các, Phượng Hồng Loan ngẩng đầu nhìn sắc trời, trông sắc trời đã chuyển về chiều tối.

Thu tầm mắt lại, nhìn vào Thanh Tâm các. Một viện tràn đầy hoa lan, ở giữa chỉ có một gốc cây quế.

Hoa lan cùng cây quế tranh nhau nở hoa. Hương lan cùng mùi hoa quế thơm ngát tỏa khắp trong tiểu viện. Ánh nắng chiều nghiêng nghiêng chiếu khắp mọi nơi, ánh tà dương chiếu lên sắc hoa, trông vừa như thật như ảo, đẹp không sao tả xiết.

Phượng Hồng Loan nhìn cây quế kia, ánh mắt nhìn từng tấc từng tấc một từ trên đỉnh cây quế xuống dưới, sau cùng cố định lên một khoảng đất nhỏ dưới tàng cây, giống như nhìn thấy tình cảnh ngày đó Phượng Hồng Loan bé nhỏ chôn một hộp vuông.

Ngày đó chính là ngày nương nàng chết đi, Phượng Hồng Loan nhỏ tuổi không dám dùng xẻng xúc đất chỉ vì sợ kinh động tới người khác, mà đành lấy tay cố gắng đào bới một hố nhỏ sâu mười thước, đào bới tròn một đêm, mới chôn chiếc hộp đó vào hố. Ở phía trên hộp vuông, trồng một gốc cây hoa quế.

Bây giờ đã trôi qua mười mấy năm, cây quế này đã trưởng thành rất tốt, hoa nở lá đầy. E rằng giờ đây chiếc hộp năm ấy đã bị rễ cây quấn lấy thật chặc, hòa hợp thành một bộ phận của cây quế này.

Lúc đó nương nàng chỉ nói cho Phượng Hồng Loan biết khi nào đại hôn thì mới được đào mở chiếc hộp. Cũng không nói cho nàng biết nàng ấy đã để thứ gì vào trong đó. Đến nay nàng đã biết được từ trong miệng Đỗ Hải. Hóa ra là vì một người.

Kết hợp với lời nói của Đỗ Hải. Nương nàng cùng nương của Quân Tử Ly là Trần quý phi nhất định đã thống nhất một thỏa thuận gì đó. Mới đồng ý để nàng gả cho Quân Tử Ly. Có lẽ là vì muốn lấy lại huyết linh chi nghìn năm đưa cho người kia. Có thể thấy được người kia thật sự rất quan trọng trong lòng nương nàng.

Thế nhưng sự đời khó liệu. Nương nàng nhất định thật không ngờ Quân Tử Ly sẽ làm ra hành động hưu khí nàng ngay trước khi gả, hôm nay là nàng ép buộc Quân Tử Ly mới lấy lại hộp gấm này được. . .

Nhìn bộ gốc rễ của cây kia. Cành lá đan chen khó gỡ, có cả rễ cây vô cùng to bự lộ ra trên mặt đất. Nếu muốn lấy lại chiếc hộp, e rằng phải phá hủy cây quế này.

Một tiếng động rất nhỏ vang lên, cửa phòng theo tiếng động mà mở ra.

Nghe được động tĩnh sau lưng, Phượng Hồng Loan chợt quay đầu lại, chỉ thấy Vân Cẩm từ bên trong cửa chậm rãi bước ra ngoài. Cẩm bào trắng toát đẹp đẽ quý giá, tóc đen dùng ngọc đái cố định, đẹp như quan ngọc, cử chỉ nhanh nhẹn lỗi lạc. Vân Cẩm vẫn trước sau như một, không có tí ti thay đổi nào.

Ánh mắt thanh lương của Phượng Hồng Loan đảo qua người từ trên người Vân Cẩm, nhìn từ trên xuống dưới, chốc lát, nàng chậm rãi mở miệng, giọng nói cũng hoàn toàn như trước đây nhẹ nhàng lạnh nhạt: “Như thế nào?”

Vân Cẩm đi ra cửa, híp mắt nhìn thoáng qua phía tây bầu trời, sau đó chuyển qua, nhìn Phượng Hồng Loan, chỉ thấy nàng đứng dưới cây quế, cành lá loang lổ nhiều màu tạo nên bóng râm chiếu xuống người nàng, nghênh hợp với ánh nắng chiều, lại càng thêm thanh diễm phong hoa.

Tâm thần nhoáng lên, Vân Cẩm gật đầu, giọng nói trầm thấp mềm mại: “Không phụ kỳ vọng!”

“Tốt!” Phượng Hồng Loan lập tức gật đầu, mặt không cảm xúc nói: “Thanh Lam, Thanh Diệp tiễn khách!”

“Vâng, tiểu thư!” Thanh Lam, Thanh Diệp ngẩn ra, lập tức lên tiếng trả lời, cúi người tiến lên, dùng tay làm thành tư thế mời: “Vân công tử xin mời!”

“Ha ha. . . Loan nhi. . . Nàng quả nhiên nhẫn tâm mà. . .” Vân Cẩm cười khẽ, ngực khẽ chấn động, nhìn Phượng Hồng Loan thật sâu, chốc lát mở miệng: “Thôi được!”

Nói xong một câu, chậm rãi rời khỏi.

Thanh Lam cùng Thanh Diệp lập tức theo sau lưng tiễn khách.

Đi tới cửa Thanh Tâm các, Vân Cẩm vẫn không quay đầu lại, chỉ có giọng nói vang vọng trở về: “Ngày mai chính là ngày thứ ba trong ước hẹn ba ngày. Loan nhi, Phượng Hoàng Lâu, nàng phải mời ta, đừng quên!”

Phượng Hồng Loan không đáp lời. Cẩm bào màu trắng của Vân Cẩm biến mất khỏi tầm nhìn.

Ra khỏi cửa lớn Phượng phủ, Vân Cẩm quay sáng phất ống tay áo với hai người, cười nói: “Tuy rằng rất muốn nhờ hai vị tỷ tỷ tiễn ta một đoạn đường, bất quá ta sợ Loan nhi thấy các vị lâu quá còn chưa quay lại mà giận ta. Các vị quay về đi!”

“Vâng, Vân công tử!” Gương mặt Thanh Lam, Thanh Diệp thoát trắng. Không dám nhìn Vân Cẩm, lập tức xoay người bước nhanh trở về phủ.

Ánh mắt hai người vừa rời khỏi, nụ cười trên khuôn mặt quan ngọc của Vân Cẩm tức khắc được thu lại, quay đầu lại mới vừa bước một bước, chợt đưa tay che ngực, phun ra một ngụm máu tươi. Thân thể mềm nhũn, ngã xuống mặt đất.

“Thiếu chủ!” Một tiếng kinh hãi hét lên, Vụ Ảnh xuất hiện trong nháy mắt, tiếp được Vân Cẩm sắp ngã xuống.

Trong nháy mắt dung mạo đẹp như quan ngọc của Vân Cẩm hiện ra vẻ trắng bệch trong suốt tới mức không bình thường. Trông hệt như thủy tinh, gần như trong suốt. Hắn ngẩng đầu liếc mắt nhìn Vụ Ảnh, khóe miệng khẽ động, giọng nói yếu ớt: “Đi!”

Phun ra một chữ xong, đầu nghiêng sang một phía, ngất đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.