Thiết Ấn Kỳ Môn

Chương 2



Hương Hương nhìn theo cánh chim bồ câu mang tin đến Thanh Thành.

Gã thiếu giáo chủ Thiết Ấn Môn cũng thật lắm trò. Cả đêm hắn bảo nàng đàn hát, đối thơ,vịnh cảnh. Nụ cười của nàng luôn phải tươi nở trên môi. Cuối cùng khi hắn say sưa trong men rượu nồng, Hương Hương cũng tìm được bức mật thư cha hắn gửi ” Đêm mồng 5 tại Tần Lĩnh”. Cả Thiết Ấn Môn sẽ tổ chức buổi tiệc rượu mừng, chính thức công khai người kế vị giáo chủ. Đêm đó Hương Hương vẫn cận kề bên cạnh. Những vò rượu sẽ được hòa cùng thuốc để các môn phái chính thức xóa sổ một bọn tà ma chốn giang hồ. Hương Hương sẽ lại là Lăng Phiêu Hương của Thanh Thành. Cuộc sống bình lặng lại trở về. Nàng sẽ không còn phải nói nói cười cười, mang tấm nhan hồng làm mồi câu bao tên háo sắc.

- Hương Hương!

Phó Huyết Phong trở mình, lên tiếng gọi. Vội vã trở lại giường, Hương Hương nhẹ nhàng:

- Thiếp đây!

-Nàng đi đâu vậy? Ta khát nước.

-Thiếp lấy nước cho chàng.

Chống tay ngồi dậy, Phó Huyết Phong lười nhác bảo nàng:

-Ta mệt quá! Nàng giúp ta uống nước đi!

-Vâng.

Nụ cười ngọt ngào trên bờ môi mọng đỏ.

Hương Hương nhẹ nhàng bón từng muỗng nước cho hắn. Gã Phó công tử, con trai đệ nhất ma đầu bây giờ bỗng như một đứa bé. Nàng không hiểu, đây có phải là con người thật của hắn không?

-Nước mát quá!

-Nàng dậy sớm vậy, đã ăn điểm tâm chưa?

- Chàng chưa dùng, thiếp cũng không dùng.

- Cảm động quá đi mất! Tiểu mỹ nhân của ta, đói bụng sẽ không có lợi cho sức khỏe đâu. Chúng ta cùng đi nào.

Bên bàn ăn bày nhiều thứ cao lương mỹ vị, Phó Huyết Phong ây yếm nói với nàng:

- Nàng gầy lắm đấy tiểu mỹ nhân. Ăn nhiều vào, ta thích những cô gái tràn đầy sinh lực.

Cả buổi hắn hăng hái gấp thức ăn vào chén của nàng. Không muốn làm phật lòng hắn, Hương Hương cố dùng thêm. Tới cuối bữa ăn, hắn quay sang người hầu, thấp giọng:

- Đã hết rồi à?

- Thưa thiếu giáo chủ, món người dặn sắp chuẩn bị xong rồi.

- Mang lên đi, tiểu mỹ nhân và ta đang đợi đấy.

- Dạ!

Tên người hầu vừa lui, hắn quay sang nàng, hồ hởi:

-Nàng có biết món cuối là gì không?

- Làm sao người ta biết được chứ?

- Món đó ta chắc nàng chưa bao giờ được ăn. Vì nó rất lạ.

- Lạ? Lạ như thế nào ạ?

- Nó là món cháo bồ câu.

- Thế thì có gì lạ ạ?

- Lạ là….bồ câu này có mang theo một mảnh giấy dưới chân. Bồ câu thường thì ta ăn nhiều, nếm mùi vị bồ câu đưa thư thì ta chắc nàng cũng chưa từng đâu nhỉ?

-A!

Cảm giác lạnh đột ngột đập vào mặt khiến Hương Hương mở choàng mắt. Nàng bất tỉnh đã khá lâu. Mà khi đã tỉnh, cái đau nhức lại quay trở lại, bao phủ toàn thân. Trên phần ngực trắng nõn nà, một vết phỏng loét miệng sâu, bỏng rát xát tận tâm.

- Tỉnh rồi à? Tiểu mỹ nhân!

Gã thanh niên tuấn mỹ lại nở nụ cười, tay mở trói cho nàng. Đằng kia, Phó Huyết Dịch, giáo chủ Thiết Ấn Mộn còn chưa nguôi cơn giận:

- Con thả nàng ta ra làm gì? Tỉnh rồi thì tiếp tục dùng hình.

- Dùng hình để làm gì phụ thân? Nàng ấy còn gì để khai nữa đâu.

Bàn tay với những ngón dài nâng gương mặt non mịn của nàng lên, Phó Huyết Phong tặc lưỡi:

- Phụ thân thật không biết thương hương tiếc ngọc gì cả. Con chỉ nói là giao nàng cho phụ thân, chứ đâu bảo phụ thân hành hạ nàng ra bộ dáng thế này.

-Bộp!

Một bãi nước bọt nhắm thẳng mặt hắn.

Rất nhanh, hắn tránh sang bên:

- Tiểu mỹ nhân, có gì từ từ nói chứ. Không nên làm vậy, không có lợi cho nàng đâu.

-Ngươi không cần làm ra trò mèo khóc chuột nữa. Giết ta đi!

-Giết nàng làm gì? Những chuyện cần biết đã biết hết rồi. Hương Hương…À, không…Lăng cô nương của Thanh Thành. Ba năm qua, vất vả cho cô nương nhiều quá!

- Ngươi…

- Dung nhi! Đưa Lăng cô nương vào trong chăm sóc, thoa thuốc cho nàng. Cắt 5 tên giỏi võ nghệ bảo vệ nàng, đợi ta xong việc, ta sẽ đích thân đưa cô nương về Thanh Thành.

-Phong nhi…

-Phụ thân không phải nói là giao toàn quyền xử lý cho Phong nhi sao? Cứ để Phong nhi toàn quyền quyết định vậy.

———–

- Con định làm gì tiếp theo đây?

-Chàng đừng lo…Con nó biết phải làm gì mà.

-Cũng là mẹ hiểu con trai hơn. Phụ thân cứ ngồi đánh cờ với mẫu thân đi, để mọi chuyện cho Phong nhi xử lý.

-Con đừng khinh địch quá. Đây cũng là lần đầu con ra giang hồ. Có nhiều chuyện không dễ khống chế đâu.

-Con biết mà

- Theo thiếp thấy, con nó có nhiều điểm còn hơn chàng. Tung hoành giang hồ mấy chục năm, vậy mà để cho một nàng đệ tử Thanh Thành đội lốt ẩn thân, nếu con nó không phát hiện ra chuyện còn tác tệ đến thế nào nữa.

- Ta…

-Đừng trách phụ thân. Nàng ấy đã hy sinh rất nhiều mới có được cái lớp vỏ bọc kia, không dễ nhận ra đâu ạ!

Nhi nữ chính đạo.

Hy sinh cả tiết hạnh, hy sinh cả tấm thân suốt 3 năm.

Để diệt trừ Thiết Ấn môn của hắn.

Tại sao nàng làm thế?

Lòng trung thành của nàng từ đâu mà có?

Tại sao Thiết Ấn Môn không ai được như nàng?

Hy sinh bản thân.

Chính phái có gì hay?

Không biết nữa…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.