Thiết Cốc Môn

Chương 29: Bão táp mưa sa



Văn Đồng nghĩ đến đây, bất giác cảm thấy nóng lòng, ngay lúc có ý định tìm cách cứu hai tên hoa phục...

Bỗng nghe Ỷ Ma họ Vương ha hả cười nói :

- Khổ Ma, chúng ta nếu tiếp tục tỉ thí, hai tên kia sẽ không chịu nổi, vậy chúng ta hãy đổi cách khác đi!

Nói đoạn, không đợi Cùng Quỷ Lam Phong đồng ý hay không, đột nhiên thu chưởng trở về.

Lam Phong không dè họ Vương nói dứt làm ngay, nếu chẳng phải công lực thâm hậu, kình đạo thu phát mau lẹ, thì chỉ lực suýt tí đã xuyên qua ngực hai tên hoa phục rồi.

Lam Phong nhanh nhẹn làn chỉ phong giảm đi xong, thuận tay điểm lại huyệt đạo trên người hai tên hoa phục, lớn tiếng quát :

- Vương lão nhi, ngươi hãy nếm thử Bích Lịch thần công của lão phu xem!

Tiếng quát vừa dứt, lưng khẽ khòm xuống, song cước lấy thế đứng vững, đôi mắt lúc nhắm lúc mở, khí nạp đan điền, vận công vào hai vai, đột nhiên chưởng tâm đẩy ra...

Nhưng song chưởng của ông ta cứ từ từ nhắm vào hai kẻ Thiên Huỳnh giáo linh không công tới.

Văn Đồng cũng Thanh Sương đã từng biết qua sự lợi hại của Bích Lịch thần công của Khổ Ma Lam Phong. Trước kia, ông ta dùng cây cổ thụ để thi triển, giờ đây không dè ông lại dùng hai kẻ thuộc hạ của Thiên Huỳnh giáo làm trò thi thố. Nếu Ỷ Ma Vương Phổ Côn mà kém một vế, tức thì hai tên này phải chịu mang trọng thương ngay.

Thấy chưởng phong của Khổ Ma ầm ầm như sấm dội sắp chạm đến người hai tên bù nhìn, không ngờ đằng này Vương Phổ Côn không ra tay, lại còn đợi cho đến mức nguy cấp, vội lách mình sang bên né tránh, miệng cười hi hí nói :

- Thần công của Khổ Ma quả nhiên lợi hại, tha thứ cho ta vô phương chống đỡ!

Khổ Ma nào để đối phương muốn chơi xõ mình, muốn mượn tay mình để giết hại hai thuộc hạ của Thiên Huỳnh giáo, chưởng phong ồ ạt sắp chạm vào người, ông liền lật ngửa hai tay ra để phân tán luồng chưởng lực cực mạnh ấy...

Nhưng dù vậy, hai nạn nhân tuy khỏi bị cảnh thịt nát xương tan, song thân hình như hai quả bóng, bay bổng ra xa ngoài ba trượng, miệng hộc máu tươi, mê man bất tỉnh.

Phổ Côn giả vờ đứng lại than dài :

- Khổ Ma làm chi mà ác vậy...

Khổ Ma tức đến lộn ruột, lớn tiếng quát :

- Đồ gian tặc, có giỏi cứ đem công phu thật ra thi thố với ta!

Phổ Côn thản nhiên cười nói :

- Khổ Ma ngươi chớ vội, muốn lãnh giáo công phu của ta cũng chẳng khó gì, song đến hồi chịu không nổi nữa thì đừng có than van đấy nhé?

Nói dứt, ông liền ngồi phịch xuống đất, hai tay để ngang hông, miệng mỉm cười nhìn về Khổ Ma.

Khổ Ma Lam Phong cũng hừ một tiếng, ngồi ngay xuống đất, trừng mắt nhìn đối phương.

Văn Đồng nhìn thấy hai tên ma đầu làm thế, xem không phải họ muốn thi thố công phu Phật gia thiền định, cũng chẳng phải dùng nội lực tương tranh, chàng muốn xuất hiện ra để đuổi họ đi, nhưng lại tiếc, để xem họ muốn làm trò gì cho biết, nên nhẫn nại chú mục vào hai người.

Thanh Sương cũng ngơ ngác chẳng hiểu gì cả, khẽ kề vào tai Văn Đồng hỏi :

- Vũ huynh, anh có hiểu hai tên ma đầu này đang định bày trò gì không?

Vừa nói đến đây, bỗng nghe trên không trung ba tiếng sấm vang dữ dội.

Thanh Sương cùng Văn Đồng hai người đưa mắt nhìn lên, thấy vầng trời vẫn không mây, sao giăng lốm đốm, trăng chiếu sáng ngời, thế mà sấm đâu lại vang rền như vậy?

Đang lúc ngạc nhiên, bên tai lại nghe tiếng gió thổi vù vù, càng lúc càng găng. Tuy quần áo của hai người không hề bị lay động, song họ có cảm giác như đang trong cơn bão táp...

Văn Đồng đưa mắt nhìn ra, vẫn thấy Khổ Ma miệng khẽ mỉm cười mắt trừng nhìn về Ỷ Ma, khiến chàng không thể tìm ra nguyên do của tiếng sấm gió do đâu mà ra cả.

Chưa thôi, tiếng mưa đã bắt đầu rĩ rã chạm vào lá kêu xào xạc. Văn Đồng vội vã thụt đầu vào tránh. Trong lúc ấy, Thanh Sương cũng sợ ướt áo, thân hình nàng cũng ngã ngữa vào trong, vô tình cả chiếc thân mềm mại dịu dàng ấy đã nằm lọt cả vào lòng Văn Đồng.

Tiếng mưa càng lúc càng tới tấp, tiếng gió thổi ào ào, tiếng sấm rền vang tai, tạo thành một cảnh mưa cuồng gió loạn. Văn Đồng cùng Thanh Sương cứ tưởng tượng mình đang bị lâm vào cảnh ấy.

Song, trăng vẫn sáng, đất vẫn khô, cảnh vật thực tại cũng âm thanh bên tai phản lại nhau. Tuy Văn Đồng đã biết là do Ỷ Ma dùng thuật Thôi Miên khiến cho đối phương phải tưởng tượng như thế, nhưng khó bề tìm hiểu ông ta đã sử dụng bằng cách nào.

Chàng từ từ cúi đầu xuống, định nói cho Thanh Sương biết đấy chẳng qua là tà thuật của Ỷ Ma thôi, song vừa lúc ấy tiếng mưa gió lại từ từ nhỏ dần rồi im bặt.

Theo sau là tiếng chim thánh thót kêu, tạo như cảnh tượng mưa vừa ráo nước, muôn chim ca hát vang lừng.

Vừa lúc ấy, trên trời vầng trăng bị đám mây che phủ, tạo nên màn đêm càng thêm mờ ảo. Ỷ Ma lại bắt đầu trổi lên tiếng nhạc du dương, có sức ru hồn cả muôn vật.

Văn Đồng nào phải chẳng biết cách giả tạo ấy, nhưng rồi cũng phải chìm đắm trong cơn mê muội, đôi mắt chàng dần dần nhìn xuống, thân hình ngọc ngà của Thanh Sương đang nằm gọn trong lòng chàng, giờ chàng thấy nàng nhu có sức thu hút, miệng nàng mỉm cười, mặt nàng như sẵn sàng chờ đợi sự âu yếm của tình nhân.

Bất giác chàng cảm thấy trống ngực đập mạnh, tâm thần lâng lâng trên nửa từng mây, cái cảm giác thần tiên đồng một hoàn cảnh đã cởi trần nàng chửa thương lần đầu tiên trong thạch động trước kia.

Ngày thường Văn Đồng cùng Thanh Sương hai đàng cùng có ý thương yêu nhau thắm thiết, song bên ngoài vẫn giữ theo mức lễ nghi, nam nữ không được tự do gần gũi nhau quá lắm. Giờ đây bốn mắt vừa chạm nhau, bên tai tiếng nhạc thúc giục, thảy đều bộc lộ tận cùng lòng yêu thương thắm thiết tự lâu nay, thân hình Thanh Sương từ từ áp chặt vào, hai bàn tay Văn Đồng cũng dần dần khép lại...

Tiếng nhịp của con tim càng lúc càng rộn rực, đôi trai gái đương xuân bắt đầu cảm nghĩ đến sự lạc thú nhất của đời người. Mặt họ đỏ dần, môi họ mấp máy, mùi thơm tho trong người cô thiếu nữ đồng trinh bắt đầu thoảng phất càng tạo cho Văn Đồng như chìm đắm trong ý tưởng đê mê...

Riêng về Khổ Ma thoạt đầu ông ta còn ngồi im chịu đựng sự thi thố của đối phương, song càng lúc càng đưa ông vào giai đoạn quyết liệt. Ông biết nếu còn kéo dài thêm nữa, không khéo sẽ bị đối phương lợi dụng khiến cho tư tưởng tàn phế, trở thành kẻ điên loạn, vì vậy nên liền tụ khí đan điền, thét to một tiếng tung mình đứng dậy.

Tiếng thét của Khổ Ma cũng là hồi chuông thức tỉnh Văn Đồng với Thanh Sương đang trong vòng say đắm, chàng và nàng mở mắt nhìn nhau, không hiểu là thẹn thùng hay là vui sướng.

Văn Đồng không còn chần chờ nữa, vội vã khí nạp đan điền, ngước mắt lên trời rít một tiếng dài thanh thoát, đồng thời nắm chặt bàn tay ngọc của người yêu, ung dung bước ra...

Tiếng nhạc mê hồn của Ỷ Ma lập tức im bặt. Khổ Ma cũng ngồi phịch cười đất như người say mới tỉnh, ông ta thở ra một hơi nhẹ nhỏm, đưa mắt nhìn thấy Thanh Sương cùng Văn Đồng, ông liền đứng dậy lắc đầu cười thiểu não :

- Lại là ngươi...

Đoạn ông quay lại chỉ vào mặt Vương Phổ Côn đang đứng trước mỉm cười, quát tháo :

- Vương Phổ lão nhi, sông không đổi, núi chẳng dời, đêm nay kể như ngươi hơn ta một vế, món nợ này một ngày gần đây ta sẽ tìm ngươi để thanh toán.

Lời dứt thì người cũng đã tung bay, phút chốc đã mất dạnh trong đêm tối.

Văn Đồng không ngờ Khổ Ma lại chịu ra đi một cách êm thấm như thế, chàng đứng nhìn theo sững sờ.

Ỷ Ma Vương Phổ Côn thấy vậy từ từ bước đến, cung tay thi lễ cười nói :

- Lão phu đang định trổi bản tình ca cho các hạ được toại hưởng, không ngờ Khổ Ma đã ngu dốt, nửa đường phá rối, mong các hạ tha lỗi cho.

Lời nói vừa thốt ra khiến cho Văn Đồng cũng Thanh Sương hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi, bỗng nhiên trên mặt hai người tỏ ra e thẹn, đỏ bừng.

Vương Phổ Côn thấy vậy lại mỉm cười tiếp :

- Lão phu tâm pháp vô linh, cũng chẳng nên lưu lại làm gì, hẹn sau này sẽ gặp lại.

Nói dứt, không đợi Văn Đồng có phản ứng gì, tay ông khẽ rung động, vụt một cái nhanh như điện chớp, người đã lẫn lộn trong đám rừng già.

Văn Đồng khẽ siết chặt bàn tay mịn màng của Thanh Sương, đôi mắt lim dim, đối với sự ra đi của Ỷ Ma chàng hình như không thèm đếm xỉa tới...

Hai luồng máu nóng như truyền cảm cho nhau, họ đứng im lìm không hề nhúc nhích, vũ trụ trong lúc ấy cũng như ngưng xoay chuyển, vạn vật chung quanh hình như chẳng có.

Thời gian trôi qua chẳng biết bao lâu, bỗng một tiếng rên rĩ khẽ phát ra, liền đáng tan bầu không khí tỉnh mịch dịu dàng.

Thanh Sương như sực nhớ ra, nhẹ nhàng rút tay về, chỉ hai tên Thiên Huỳnh giáo đang nằm dưới đất nói :

- Hai kẻ này chưa chết, sao ta lại không tiếp tục những câu tra hỏi của Khổ Ma đã bỏ dỡ?

Văn Đồng mỉm cười, gật đầu đồng ý. Đoạn quay mình đến trước mặt hai người, ngồi xuống xem xét một hồi cười nói :

- Hai người này tuy chưa chết, song cũng chẳng sống được bao lâu, ta nên đưa chúng về cực lạc vậy!

Nói dứt, chàng đưa mắt liếc sang Thanh Sương như ra ý.

Thanh Sương ngầm hiểu lên tiếng :

- Anh không nghe bảo cứu mạng một người bằng xây chín cảnh chùa sao? Hai người này tuy bán thân cho Thiên Huỳnh giáo, song xem họ cũng chẳng phải là người đại gian đại ác, hỏi thử nếu họ chịu khai thật cho chúng ta biết thì anh cũng nên làm phước cứu giùm họ sống vậy!

Thì ra, Văn Đồng đã bị một lần nơi Hàn Dương Bích Lịch Tử, chàng biết có dùng hình luật tra khảo bọn này cũng chẳng chịu khai, nên giờ chàng sữa đổi phương pháp, dùng lời lẽ để thuyết phục họ mới xong.

Quả nhiên sau khi lời nói của Thanh Sương vừa dứt, hai nạn nhân lại càng rên la hơn nữa. Văn Đồng lấy cân lật ngữa họ ra lạnh lùng nói :

- Hai ngươi đã bị lũ ma đầu đùa giỡn một hồi, giờ nội phủ thảy đều liệt vị, trên đời chỉ còn có ta cứu khỏi mà thôi. Vậy thì các ngươi định chết hay là muốn cứu?

Tuy miệng không thể nói ra lời, song ánh mắt của hai người đều tỏ vẻ khẩn khoản một cách đáng thương hại.

Văn Đồng gật đầu nói :

- Được, nếu các ngươi không muốn chết, thì phải nhận lời nói thật cho ta!

Hai nạn nhân tỏ ra ưng chịu. Văn Đồng mới bắt đầu đỡ họ ngồi dậy, hai bàn tay áp vào Linh Đài huyệt của hai người, ngầm vận Lưỡng Nghi chân khí, luồng âm dương từ từ truyền sang nội thể của nạn nhân.

Thời gian độ một tuần trà trôi qua, Văn Đồng mới thở ra một tiếng, thu chưởng đứng dậy, lạnh lùng nói :

- Tánh mạng của các ngươi giờ đã qua hồi nguy hiểm, chỉ cần điều dưỡng giây lát là hồi phục ngay!

Hai tên Thiên Huỳnh giáo nghe lời nhắm mắt điều dưỡng. Quả nhiên họ cảm thấy trong người đã khá đi rất nhiều, không khỏi tỏ ra cảm kích đồng thanh nói :

- Tánh mạng của chúng tôi đều do các hạ ban cho, vậy các hạ muốn hỏi điều gì, nếu biết, chúng tôi trả lời ngay!

Giờ Văn Đồng mới có thì giờ xem xét hình dạng của hai người. Một người tuổi trạc trung niên, mặt mày trắng trẻo. Còn người kia là cụ già gầy ốm, da mặt vàng vọt. Nét mặt chàng bắt đầu nghiêm nghị lên tiếng :

- Hai người tên họ gì? Trước khi gia nhập Thiên Huỳnh giáo, các ngươi đã từng sống vào nghề chi?

Chàng trung niên mặt trắng đáp :

- Tại hạ Lâm Phiếm, còn người kia là Thạch Vi nhậm chức Đoan Mộc Hầu trong Thiên Huỳnh giáo. Còn việc lai lịch trước kia, xin cách hạ tha thứ cho không thể nói ra.

Văn Đồng cười nhạt tiếp :

- Giáo hoàng của các ngươi tên gì, là người như thế nào?

Lâm Phiếm, Thạch Vi hai người đồng thanh đáp :

- Chúng tôi tuy liệt vào chức Tước Hầu, nhưng lâu nay chưa từng thấy qua mặt mũi của Giáo hoàng, còn tên họ của người, liệt vào điều cấm không cho ai biết cả!

Văn Đồng tỏ ra hơi thất vọng hỏi :

- Thiên Huỳnh giáo đã tổ chức được bao lâu rồi?

Lâm Phiếm đáp :

- Độ chừng năm mấy hai năm...

- Giáo dinh đóng tại nơi nào?

- Trong Bạch Hồi cốc trên núi Như Lai.

- Sự tổ chức trong giáo phái thế nào? Cả thảy có bao nhiêu giáo đồ?

Lâm Phiếm cùng Thạch Vi hai người đưa mắt nhìn nhau, vẫn do Lâm Phiếm thay lời đáp:

- Dưới chân Giáo hoàng gồm có Huyền Vũ, Chu Tích, Thương Long, Bạch Hổ bốn vị Vương. Và mỗi vị Vương có bảy Tước Hầu, hai mươi tám vị tướng quân, còn dưới nữa là giáo đồ, sĩ số bao nhiêu không được rõ.

Văn Đồng nghe kể nhớ lại lời của Diệu Thủ Phương Sóc trước kia cũng đúng như vậy, biết là họ không nói dối nên gật đầu hỏi tiếp :

- Theo hành động của Thiên Huỳnh giáo gần đây, đều muốn gây lên một sự liên quan với vụ Chu Tước Hoàn, không hiểu thế nào?

Lâm Phiếm lắc đầu :

- Trừ bốn vị Vương gia ra, chúng tôi chỉ biết phụng mệnh để hành sự, chứ không phép hiểu rõ nguyên nhân điều ấy!

Văn Đồng ngẫm nghĩ giây lâu, hỏi :

- Chuyến này phá hủy nơi ẩn cư của Bạch Y Quái Tẩu là do ai chỉ huy? Hiện giờ ông ta đã bị đem đi nơi nào rồi?

Lâm Phiếm đáp :

- Chúng tôi do Thương Long Vương thống lãnh, Bạch Y Quái Tẩu đã được đem về giáo dinh.

- Bắt ông ta về giáo dinh để là gì?

- Không được biết!

- Trong bọn các ngươi, ai đã lãnh nhiệm vụ đưa Bạch Y Quái Tẩu đi, do đường nào?

Lâm Phiếm đáp :

- Thương Long Vương thân hành đem người đi, do con đường bí mật phía bên mặt U cốc.

Văn Đồng nghe nói, tự biết sức của Diệu Thủ Phương Sóc cùng Tào Khôn không thể nào đuổi theo kịp ho, nên không thèm hỏi nữa, chàng đưa mắt nhìn hai người nghiêm nghị :

- Các người đã biết Thiên Huỳnh giáo là một tổ chức không tốt, vậy sớm nên hối cải, theo con đường chính mà đi!

Nói dứt, chàng liền nắm tay Thanh Sương thi triển khinh công thânh pháp, phi nhanh ra ngoài cốc.

Mặt trời ló dạng, một ngày tươi đẹp bắt đầu.

Một đêm ròng Văn Đồng cùng Thanh Sương phi nhanh như tên xẹt, đến khi trời hừng sáng họ đã đến thành Bạch Hổ. Cũng may trong thành chỉ có một lữ điếm duy nhất, nên chẳng khó mấy họ đã tìm gặp Khương Trạch và Dịch Thành, còn Tào Khôn, Phương Sóc không thấy đâu cả.

Sau khi trao đổi, mới hay Khương, Dịch hai người cũng vừa đến nơi, sự việc nơi Khuyển Ngưu sơn đêm qua không thu được kết quả gì cả.

Văn Đồng đoán hiểu có lẽ Diệu Thủ Phương Sóc với Tào Khôn đã phát giác ra tung tích của địch phương nên đuổi theo đến giờ chừa về. Chàng cũng hiểu võ công của hai người, quyết không phải là đối thủ của bọn Thiên Huỳnh giáo, nên nghĩ ngợi giây lát, dùng qua điểm tâm, liền dắt Khương Trạch ba người lên đường đuổi theo.

Buổi Chiều hôm ấy, mọi người đã đến giòng thượng lưu của sông Hớn Thủy, băt? đầu vào đại phập Đại Ba Sơn.

Văn Đồng và Thanh Sương cùng sánh vai nhau vừa đi vừa chuyện trò, bỗng nhiên phía trước không bao xa, có một bóng người phi nhanh lướt tới...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.