Thiết Tẫn Quang Âm

Chương 40



[Tôi sẽ dùng nhẫn nại cả đời, để cậu đi ba năm.]

[Ba năm sau, cho dù Tetsuya chạy trốn tới chân trời góc biển, tôi cũng sẽ đuổi theo tìm kiếm, mang cậu trở về, giữ chặt ở bên cạnh tôi.]



Bên trong xe vô cùng yên tĩnh.

Akashi vẫn luôn nhìn phong cảnh chạy như bay ngoài cửa sổ, không nói lời nào.

Kuroko mở một quyển tiểu thuyết ra, từng tờ từng tờ lật xem.

Ai cũng không nói gì.

Mười ngón nắm chặt truyền đến, nhiệt độ cơ thể của đối phương, ấm áp như thế, quý báu như thế.

Thời điểm tâm ý tương thông, ngôn ngữ là hoàn toàn dư thừa.

Akashi cảm thấy mệt sắp chết.

Liên tục nhiều ngày, giấc ngủ của hắn đều rất ít rất ít. Ngoài cửa sổ một chút âm thanh nhỏ, đều có thể làm hắn bừng tỉnh.

Hiện tại, biết người kia đang ở bên cạnh, cảm thụ được nhiệt độ cơ thể cùng khí tức quen thuộc, Akashi lần đầu tiên trong đời, sinh ra cảm giác mệt mỏi muốn ngủ.

Không biết đã bao nhiêu km, Kuroko đột nhiên cảm thấy trên vai có một sức nặng.

Tầm mắt dời khỏi trang sách, nhìn thấy Akashi tựa vào trên bả vai mình, người kia đang ngủ.

Vốn định đánh thức hắn, lại nhìn thấy quầng thâm rõ ràng trên mắt người nọ, cùng với khuôn mặt tiều tụy, đành xua đi suy nghĩ này.

Xem ra, là quá mức mệt mỏi.

Do dự một chút, thiếu niên vẫn là vươn tay, đem đầu người bên cạnh ngủ say, từ trên vai mình, dời đến trong lòng mình.

Như vậy, người này hẳn là có thể ngủ thoải mái một chút.

Cẩn thận cởi áo khoác ra, đặt trên người hắn, để tránh cảm lạnh sau khi hắn tỉnh lại.

Kuroko lẳng lặng nhìn gương mặt bình thản khi ngủ của người mình thích nhất.

Rút đi khí thế cường đại, Akashi khi ngủ thoạt nhìn, kỳ thật bất quá cũng chỉ là một thiếu niên mà thôi.

Kuroko nhẹ nhàng xoa mái tóc đỏ như lửa kia , ánh mắt có chút chua xót.

Từ trong ba lô lấy ra tai nghe, nhét một cái vào tai.

Đang phát sóng, là “Nhĩ Đích Tiếu Nhan”.

Giai điệu du dương khiến người ta chảy nước mắt. Không có tiếng hát, chỉ có tiếng đàn đơn giản, phối hợp một chút ôn hoà, thản nhiên vọng bên tai, giống như lời yêu thân mật khăng khít của đôi tình nhân.

Ngoài cửa sổ cảnh sắc thay đổi một cái lại một cái.

Đầu tiên là vườn rau xanh mượt, chậm rãi tiếp theo là đồng lúa vàng kim, sau đó lại là núi tuyết liên tục, quanh năm không thay đổi.

Nhưng mà, đối với hai thiếu niên trong xe mà nói, cảnh sắc mỹ lệ thay đổi gì đó, không hề liên quan tới bọn họ.

Thiếu niên tóc đỏ như trước nằm trong lòng người yêu ngủ đến thâm trầm;

Tầm mắt của thiếu niên, sẽ không dời khỏi người nằm trong lòng.

Cảnh sắc mê người, đều không sánh bằng không gian nhỏ bé có người này.



Chiếc xe màu xám bạc có rèm che rốt cục dừng lại.

Lái xe hướng Akashi cúi chào, sau đó rời đi, để lại hai thiếu niên trầm mặc đối diện.

“Seijuurou, nơi này là…”

Đối diện với dị sắc trong ánh mắt lộ ra tình cảm mãnh liệt, Kuroko trốn tránh dời tầm mắt.

Còn tiếp tục đối diện như vậy, sẽ rơi vào im lặng.

Thật vất vả hạ quyết định quyết tâm, truy tìm quyết tâm bóng rổ của mình, lại sẽ dao động.

“Nơi này là, nhà của ba mẹ.”

“Tôi ngẫu nhiên sẽ cùng mẹ tới nơi này nghỉ phép.”

Akashi thản nhiên giải thích.

Hai người chậm rãi, dọc theo con đường nhỏ phía trước mà đi.

Đại khái đi được 15 phút, trước mắt Kuroko trở nên sáng ngời.

Cuối con đường nhỏ, là một căn phòng nhỏ, không lớn, cũng rất sạch sẽ, rõ ràng có người luôn luôn cẩn thận dọn dẹp.

Trước phòng có hồ nước trong, có vài loài hoa không thể nói rõ tên mọc dày.

Một lão bà đang khom mình, ngồi bên hiên nhặt rau.

Akashi mang theo Kuroko đi tới.

“Bà ngoại.”

Bà lão ngẩng đầu, nhìn hai thiếu niên, từ ái nheo lại mắt.

“Hai đứa tới rồi à. Sei-chan, người này chính là cháu nói, đứa nhỏ cả đời sẽ không buông tay…”

Akashi vô cùng bình tĩnh gật gật đầu, Kuroko ở một bên, ra vẻ lạnh nhạt, nhưng không cách nào ức chế hai má nóng dần lên.

Lão bà bà dẫn hai người đến phòng đã chuẩn bị trên lầu hai, từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài, vừa lúc có thể nhìn thấy hồ nước sạch sẽ xinh đẹp.

Kuroko đặt hành lý xuống, biểu tình mệt mỏi khó tả bị Akashi sắc bén nhận ra.

“Tetsuya, cậu ở trên xe cũng chưa hề ngủ, nằm nghỉ một lát đi.”

Trên xe, Kuroko vì để Akashi ngủ thoải mái chút, chịu đựng mấy giờ cứng ngắc.

Hơn nữa đem áo khoác cho Akashi, bản thân hắn có một chút lạnh.

Kuroko nhu thuận gật gật đầu, thay quần áo, sau đó nằm xuống giường.

Phòng rất sạch sẽ, bức màn tuyết trắng theo gió nhẹ nhợt nhạt đung đưa.

Giữa hoàn cảnh yên tĩnh, thiếu niên rất nhanh tiến vào giấc ngủ.



Kuroko tỉnh lại, sắc trời hoàn toàn tối sầm.

Một tia nắng cuối cùng biến mất ở đường chân trời, bầu trời chỉ có thể nhìn thấy lác đác loang loáng.

“Tetsuya, đi theo tôi.”

Kuroko có chút mơ hồ nhu nhu đôi mắt, đi theo Akashi đến trước hồ nước bên cạnh nhà.

Phốc ——!

Vô số pháo hoa nho nhỏ bay lên trời, mang theo ánh sáng đốm lửa xinh đẹp cả đời, hướng về trời sao phương xa.

Giữa những đốm lửa, chỉ có hai màu.

Xanh da trời, cùng lửa đỏ.

Ánh sáng đỏ xanh, chiếu sáng một không gian nhỏ bé, điểm sáng hoan hô nhảy nhót chiếm cứ một góc.

Kuroko nhớ tới mấy tháng trước, hắn từng cùng người yêu đi trên con đường tan học.

“Tôi cảm thấy, rất hoài niệm lễ hội pháo hoa khi còn bé.”

Lúc ấy, người bên cạnh nhu nhu mái tóc màu xanh da trời của mình.

“Vậy khi hè tới, cùng đi xem đi.”

Trong giọng nói nhợt nhạt sủng ái cùng dung túng, lại khiến người ta sa vào như thế.

Không nghĩ tới, tùy tâm một câu, người này đều nhớ rõ.

Kuroko nhịn xuống hốc mắt chua xót, quay đầu đi, nhẹ nhàng cười.

“Cám ơn cậu, Seijuurou.”

Akashi không nói gì, chính là mạnh mẽ đem thiếu niên kéo vào trong ngực, tay kia thì cầm một chiếc máy chụp hình.

Tách ——!

“Ngày đó tiễn cậu, tôi mới phát hiện, chúng ta chưa có chụp ảnh chung.”

Trên mặt Akashi, mang theo sắc bén kiên quyết của ngày thường nay lại buồn bã.

Kuroko không nói gì, chỉ là dùng sức, ôm chặt người bên cạnh.

Pháo hoa như trước vẫn còn nhảy nhót, bốc lên, tung bay.

Mang theo một đuôi màu vàng, biến mất giữa trời chiều nồng đậm.

Đợi cho ánh lửa cuối cùng biến mất, Akashi đột nhiên dùng sức, đem thiếu niên màu băng lam hung hăng ấn té trên mặt đất.

Ánh mắt dị sắc, trong đêm đen lóe lên tia sáng.

“Tôi sẽ dùng nhẫn nại cả đời, để cậu đi ba năm.”

Thanh âm của hắn tràn ngập áp lực run rẩy.

“Ba năm sau, cho dù Tetsuya chạy trốn tới chân trời góc biển, tôi cũng sẽ đuổi theo tìm kiếm, mang cậu trở về, giữ chặt ở bên cạnh tôi.”

Hô hấp hai người dồn dập giao hòa cùng một chỗ.

Rõ ràng là lời nói tràn ngập sát ý, thiếu niên lại lộ ra nụ cười vô cùng an tâm, vô cùng vui sướng.

“Được.”

Hắn ôm chặt thân người trên.

“Ước hẹn như thế nhé.”



Gió hướng nơi nào thổi

Thổi tới Hải Giác Thiên Nhai đỉnh

Mây hướng chỗ nào phi

Bay qua thiên sơn vạn thủy chi biên

Đến tột cùng vì ai

Vì ai lại lưu luyến

Không có ngươi mờ mịt biển người

Nơi nào là chốn dừng chân

Chờ đợi ngươi

Lời thề của ta

Nếu muốn truy tìm

Cần gì phải hối hận

Chia lìa một ngày

Giống như vạn năm

Xác thực đều là vậy

Ngày nào đó gặp lại

Người tình thân mến

Hãy ôm chặt ta

Thiết tẫn quang âm

Duy nguyện giờ phút này

Vô hạn duyên thân



Kết thúc

Đôi mắt dị sắc đột nhiên mở.

Hắn lại nằm mơ.

Mơ thấy kỳ nghỉ xuân ba năm quốc trung chấm dứt.

Tuyệt vọng, điên cuồng, thống khổ, thoải mái…

Các loại tâm tình đan vào cùng một chỗ, lắng đọng lại trong ngực.

“Seijuurou, đi nào.”

Bóng người màu xanh da trời từ ngoài cửa đi tới, mang theo ý cười nhợt nhạt.

Cởi bỏ vẻ ngây ngô của thiếu niên, dĩ nhiên trở thành thanh niên trưởng thành, Akashi nở nụ cười.

Hắn phi thường thuần thục ôm chầm người bên giường, đặt dưới thân mình.

Như mây trôi nước chảy.

“Tetsuya, có phải nên cho nam nhân của cậu một nụ hôn chào buổi sáng hay không?”

Ngón tay nhẹ nhàng lướt mái tóc màu băng lam có chút dài của người dưới thân, xúc cảm mềm mại ôn nhuận như hơn mười năm trước.

Kuroko có chút bất đắc dĩ.

“Cho phép tôi trịnh trọng cự tuyệt. Đều nhiều năm như vậy, cậu mỗi ngày buổi sáng đều phải hỏi như vậy, không thấy chán sao?”

Nam nhân tóc đỏ tà mị mà cười cười.

“Cả đời cũng sẽ không chán, Tetsuya.”

Ngón tay không an phận trượt đến người dưới thân, chuẩn xác tìm được điểm mẫn cảm, một tay mình khai phá, bắt đầu công thành đoạt đất.

“Không được… Một lát tôi còn phải đi mua thức ăn…”

Tuy rằng biết khả năng thành công không lớn, Kuroko vẫn là chấp nhất muốn ngăn cản.

“Tôi mua giùm cậu.”

Akashi có chút mơ hồ nói, hắn hiện tại đang bề bộn với những ấn ký vô cùng quen thuộc trên thân thể trước mắt mình.

“Là… A… Ai nói hôm nay muốn ăn… Dâu tây… Ngô…”

Ánh mắt màu băng lam đã có chút mông lung, thủy quang mờ mịt, gương mặt tinh xảo thoạt nhìn khiến người ta vô cùng trìu mến.

“Nếu là dâu tây, hiện tại không phải đã có một trái ở đây rồi sao sao?”

Akashi ở bên ngoài làn da trắng nõn, trần trụi, để lại một trái “dâu tây”.

“Bữa trưa…”

Kuroko như trước vẫn muốn giãy dụa.

“Vẫn là uy tôi ăn no trước đi, Tetsuya.”

Mặc kệ là loại ý nghĩa ăn no thế nào, dù sao, Tetsuya đều là bụng làm dạ chịu, không phải sao?

Trên chiếc giường kingsize, bắt đầu truyền đến tiếng thở dốc đứt quãng, khiến người ta đỏ mặt tim đập.

Mười ngón cùng nắm lại, hai chiếc nhẫn lóe ra ánh sáng trắng bạc.

– HOÀN –

Lời cuối sách:

Thiết Tẫn Quang Âm, chính văn liền tới này kết thúc ~ tung hoa ~ đây là cái hố đầu tiên của chúng ta được hoàn ~~~~~(>_<)~~~~ Trừ bỏ chuyển nhà cùng công ty đi ra ngoài du lịch, chúng ta đều đã cố gắng từng ngày a ~ để ta thổi phồng mình đã *cười* Tóm lại cám ơn các vị vẫn luôn đọc văn ~ Tuy rằng thiên văn đầu mối chính là rất đơn giản, bất quá chúng ta vẫn nói liên miên cằn nhằn một đống, tiến triển chậm cùng nói không chủ định *tự phỉ* Phương diện từ ngữ, bởi vì chúng ta thiệt tình sẽ không viết chữ mẫu cho nên cũng viết đến rất ít, hy vọng không có thương tổn đến mắt *đỏ mặt* Cuối cùng, câu chuyện của đội trưởng cùng Kuroko-chan còn xa xa không có chấm dứt, manga nếu có gì mới chúng ta còn sẽ đổi mới phiên ngoại trung học, sau đại học • có khả năng cũng sẽ viết một chút Thế hệ Kỳ tích. Lão phu lão thê sau hôn nhân (?) nếu mọi người nguyện ý cũng sẽ viết trong phiên ngoại trong đi ~~~~(>_<)~~~~ Cám ơn mọi người đối 《 Thiết Tẫn 》 duy trì ~ thật cao hứng mọi người có thể thích văn trung này hai cái không được tự nhiên đứa nhỏ ~( phi phác ) Lời nói viết ở phía trước: Này một cái phiên ngoại hoàn toàn là tác giả cá nhân YY, cùng nguyên tác không quan hệ, thỉnh không cần mang nhập nguyên tác, O(∩_∩)O cám ơn Lời vớ vẩn của editor: Ân, vậy là hoàn rồi a~ ;~; chân thành đa tạ chư vị tỷ muội đã ghé qua ;~; Hy vọng mọi người vẫn sẽ tiếp tục ủng hộ bổn phủ ♥ Nói thế chứ còn phiên ngoại mà =)) đừng nói lời chia tay sớm thế =)) Lời vớ vẩn của beta: Vừa hoàn chính văn cái flashback trong manga cũng xong, DÊÊÊÊÊÊ M/ (có vẻ hơi đâm nhỉ :-?)


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.