Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 834: Có tin tức



Edit: Evilkim
Beta: Tiểu Mãn

Lúc này, thư ký Hứa mới từ trong cơn chấn động mà lấy lại tinh thần, sững sờ quay đầu nhìn cô nói: "Chủ tịch nói, chỉ cần công ty không phá sản thì chuyện gì cũng không được đến phiền ngài."

"Này...công ty chúng ta làm sao có thể dễ dàng phá sản như vậy?" Thư kí Hứa liếc cô một cái: "Ý là không cần phiền ngài, hẳn là xảy ra đại sự gì, chúng ta trước tiên đem tất cả từ từ để lại sau."

Rất nhanh, nơi này đã khôi phục lại bình thường.

Hàn Lục Hải tự mình lái xe trực tiếp trở về nhà họ Hàn, lên lầu sau đó vào phòng ngủ, vài người giúp việc cùng gia đình và bác sĩ đang ngồi bên giường của Khương Viên Viên, Khương Viên Viên vẫn còn nhắm mắt vẫn không nhúc nhích, trên tay bà vẫn dán chặt kim tiêm, chính là đang truyền dịch dinh dưỡng.

Nhìn thấy Hàn Lục Hải tiến vào, người giúp việc cùng bác sĩ đều cực kỳ kinh ngạc. "Tại sao ngài lại trở lại? Lúc này không phải ngài nên ở công ty sao?" Bác sĩ có chút kinh ngạc hỏi han.

Hàn Lục Hải không có trả lời, chỉ nhìn Khương Viên Viên hỏi: "Bao lâu nữa mới tỉnh?" Bác sĩ vội vàng trả lời: "Nếu như không sai thì nên tỉnh dậy, chúng tôi cũng đang chuẩn bị tiêm thuốc an thần..."

"Không cần, các người ra ngoài đi." Hàn Lục Hải nhìn bọn họ một cái, đôi mắt có vài tia máu đỏ ngập tràn vẻ mỏi mệt. "Vâng..." Vài người đáp, liền vội vàng lui lại ra ngoài, khép cửa.

"Viên Viên, xin lỗi bà..." Hàn Lục Hải ngồi tại mép giường, nắm chặt cánh tay của Khương Viên Viên trên người, trong ánh mắt mang theo tia hối hận. Ông hối hận vì sai người tiêm thuốc cho Khương Viên Viên, mặc dù tâm trạng kích động Khương Viên Viên, ông cũng không nên dụng loại này phương pháp khiến bà bình tĩnh lại.

Nhưng mà, ông thật sự là không còn cách nào, ông không hy vọng Khương Viên Viên lo lắng đến mức không tỉnh táo.

Tuy nhiên, may mắn thay An Sơ Hạ rút cuộc cũng có tin tức rồi. Ông hiện tại thậm chí có chút hối hận lúc trước đã ra quyết định, chuyện trên thương trường không có đúng và sai, chỉ có thắng thua. Nhưng sự việc nếu đã bắt đầu thực hiện, không có chỗ cho sự hối tiếc, cái gọi là tên đã bắn ra không thể quay đầu, chính là đạo lý này.

"Lại đến tối rồi sao?" Bên tai đột nhiên vang lên giọng nói mệt mỏi của Khương Viên Viên. Từ tối hôm đó bắt đầu, bà liền bị tiêm thuốc an thần, chỉ cần tỉnh lại bác sĩ sẽ tiếp tục tiêm cho bà. Quá trình như vậy diễn ra rất nhiều lần, bà cũng không còn muốn phản kháng nữa.

"Còn chưa đến, giờ chỉ mới buổi chiều." Hàn Lục Hải nói xong, nắm chặt tay bà: "Bà cảm thấy như thế nào? Muốn tôi gọi cho người giúp việc mang thức ăn lên không?"

"Ăn?" Khương Viên Viên nhìn thoáng qua bình nước treo trên đỉnh đầu, cười lạnh một tiếng: "Ông đã cho người tiêm rồi truyền dịch dinh dưỡng vào cho tôi thì cần ăn cái gì nữa?"

Khương Viên Viên hiện tại xem Hàn Lục Hải như người xa lạ.

Khương Viên Viên nhìn xung quanh, cũng không thấy Hàn Lục Hải mời bác sĩ vào, lại cười lạnh một tiếng, nói: "Như thế nào? Ông không tính tiêm thuốc cho tôi nữa à?"

"Thực xin lỗi Viên Viên, tôi là sợ bà kích động..." Hàn Lục Hải lau một bên mặt, trầm thấp nói: "Thất Lục đã có tin tức của Sơ Hạ, bà nên yên tâm rồi."

"Cái... Cái gì?" Khương Viên Viên đang ảm đạm lập tức mở to đôi mắt và nói: "Ông nói có tin tức rồi hả? Ông hẳn là không dối gạt tôi chứ? Thật sự có tin tức rồi hả? Con bé ở nơi nào? Có sao không?"

Hàn Lục Hải lắc đầu: "Chưa nói cụ thể, nhưng hiện tại bọn họ đã đi tới nơi đó, rất nhanh sẽ tìm được Sơ Hạ. Con bé dường như là được người khác cứu."

Khương Viên Viên ngồi bật dậy, nhưng bởi vì nằm quá lâu lắm nên có chút thiếu máu, trước mắt đột nhiên tối sầm, lại ngã xuống.

"Bà không sao chứ?" Hàn Lục Hải vội vàng đứng lên, thân mật hỏi han.

"Tôi không sao, chỉ là có chút bị thiếu máu." Khương Viên Viên nói xong, nước mắt đã chảy dài trên khuôn mặt: " Lục Hải, tôi biết ông như vậy là muốn tốt cho tôi, sợ tôi kích động, sợ tôi nghĩ không thông. Nhưng mà trong lòng tôi đã sớm xem Sơ Hạ là con gái của mình, xin ông đừng làm như vậy nữa?"

Bà nhìn Hàn Lục Hải, đôi mắt đẫm lệ.

Hàn Lục Hải im lặng thật lâu, sau đó nặng nề mà gật đầu: "Được..."

"Thật sao?" Khương Viên Viên có chút không dám tin, giọng nói run run hỏi: "Ông không nói dối tôi, đúng không?"

"Bà xã đã lên tiếng, làm sao còn có thể không chấp nhận được?" Hàn Lục Hải cong lên môi, dùng tay lau nước mắt cho Khương Viên Viên, dịu dàng nói: "Bà quá tốt bụng, tốt bụng đến mức khiến ánh mắt tôi chỉ nhìn Kim Khả dần dần chuyển đến trên người bà."

"Nói thế nào cũng không nên nhắc đến cô ấy." Khương Viên Viên bắt đầu bật cười thất thanh: "Ông đấy, mở miệng ra là nói năng ngọt xớt! Đỡ tôi dậy, tôi muốn đi chuẩn bị đồ ăn cho Sơ Hạ, con bé nhất định đã chịu không ít khổ cực, nghĩ như vậy trái tim của tôi mà bắt đầu đau nhói rồi."

"Được." Hàn Lục Hải đồng ý đỡ bà ngồi dậy.

Nhà họ Hứa.

Hứa phu nhân để điện thoại di động xuống, lập tức từ trên ghế sô pha đứng dậy, lại không cẩn thận lôi theo khăn rải bàn trên bàn trà, trà ướp hoa lập tức đều đổ xuống quần áo của bà.

"Phu nhân, người không sao chứ? Có nóng không?" Đan tẩu vội vàng rút khăn tay chạy lên lau giúp bà.

Hứa phu nhân không chút để ý lắc đầu: "Không có việc gì, mau, nhanh đi lên nhà chính." Đan tẩu xấu hổ nói: "Thế nhưng lão gia không phải không cho người đi à?"

"Bây giờ không có việc gì rồi!" Hứa phu nhân bước nhanh đi ra ngoài, mang dáng vẻ vui mừng một mạch đi tới nhà chính.

Nhà chính nhận được tin tức, cũng không có ngăn cản bà, bà mở cửa.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Hứa Niệm Niệm cũng không quay đầu lại, nói: "Mẹ, con nói không có tin tức của An Sơ Hạ, con sẽ không ra ngoài, mẹ không cần làm phiền."

"Có tin tức rồi!" Hứa phu nhân bước đến vài bước đến bên người Hứa Niệm Niệm, ngồi xổm người xuống nói với cô: "Con mau dậy đi, lời cầu nguyện có hiệu quả rồi! Bọn họ có tin tức của Sơ Hạ rồi, bây giờ chính là đang đi tới nơi đó!"

"Mẹ nói là sự thật chứ?" Hứa Niệm Niệm mặt lộ vẻ kinh ngạc, sau khi kinh ngạc vui sướng phù lên gò má, cô được mẹ cấp khí lực để đứng dậy, hơi chút kích động ôm lấy mẹ mình, kích động hô lên: "Thật tốt quá! Thật tốt quá! Sơ Hạ không có việc gì, không có việc gì là tốt..."

"Không không có việc gì, chỉ là nghe được tin tức, người như thế nào, tình huống cụ thể cũng không biết. Thế nhưng..." Hứa phu nhân đẩy Hứa Niệm Niệm đang ôm chặt mình ra, nghiêm túc hỏi: "Niệm niệm, con là thật tâm lo lắng vì cô ấy à? Mẹ thấy trước kia con cũng không thích cô ấy."

Hứa Niệm Niệm xấu hổ lau lau khóe mắt bởi vì một vài giọt nước mắ kích động vừa trào ra, tự mình bình ổn cảm xúc một chút mới nói: "Trước kia con chán ghét, vì tưởng cô ấy luôn giả vờ nhân từ giống như bồ tát. Nhưng sau khi trải qua chuyện này, đã khiến con hiểu rõ, cô ấy không phải giả vờ lương thiện. Nếu cô ấy bằng lòng, con thật sự hy vọng có thể làm bạn với cô ấy. Thôi, con nói mẹ cũng không hiểu, con muốn tiếp tục vì cô ấy mà cầu nguyện, hi vọng cô ấy bình an địa trở về."

"Lại vẫn cầu nguyện?!" Hứa phu nhân dường như lo lắng gần như suy sụp: "Con gái bảo bối của mẹ, mẹ mỗi ngày điều năn nỉ con đừng quỳ. Con đã quỳ ở đây ba ngày rồi không ra ngoài, mẹ thấy con quỳ bản thân mẹ cũng đau lòng."

"Ai dà! Mẹ cũng đừng quản con nữa!" Hứa Niệm Niệm không khỏi phân trần thêm lần nữa, quỳ gối trước bài vị liệt tổ liệt tông, hai tay chấp lạy khẩn vái. Hứa phu nhân phát hiện bản thân mình không khuyên được con gái nên đành phải bất đắc dĩ đứng ở một bên.

Trưởng cấp hai Thiên hộ, lớp thứ tư của năm ba.

"Bài học hôm nay đến đây thôi, bài tập về nhà hôm nay chính là..."

Giáo viên dạy toán đứng trên bục giảng, đang nói được một nửa đột nhiên dừng lại, ánh mắt rơi vào sau cùng một vị trí.

"Duyệt Duyệt..." Tiểu Nhuỵ, bạn cùng bàn vội vàng đẩy khuỷu tay vào cô một chút.

Từ Duyệt lúc này mới từ trong giấc mộng tỉnh lại, vừa tỉnh lại liền nhìn thấy giáo viên mang theo một ánh mắt lạnh băng xuyên thấu qua cặp kính bắn tới cô, làm cho mọi ngưởi không nhịn được toàn thân đều cảm thấy lạnh lẽo. Cô vội vã lau nước miếng trên miệng, ngồi thẳng người làm bộ dạng đang nghe giảng bài.

Nhưng thầy dạy toán, không hề tính toán cứ như vậy buông tha cô, ông thong thả bước đến, cúi đầu nhìn thoáng qua Từ Duyệt cười lạnh một tiếng nói: "Em thật đúng là có bản lĩnh, tiết số học lại mở sách tiếng Anh, như vậy có thể hiểu tôi nói cái gì?"

Từ Duyệt chỉ cảm thấy mặt nóng lên, đôi má lập tức đỏ bừng. Buổi chiều, tiết đầu tiên là tiết tiếng Anh, hiện tại đã đến tiết ba, trên bàn cô lại vẫn còn mở sách tiếng Anh.

"Sau khi tan học, viết một bản kiểm điểm một ngàn chữ cho tôi, không làm không được về nhà." Giáo viên dạy Toán nghiêm mặt, xoay người sang chỗ khác: "Hôm nay tôi phải làm việc thay mặt lớp toán, do đó,  tôi sẽ ra một bài kiểm tra, ngày mai tất cả đều phải làm tốt trước khi vào học, tôi sẽ kiểm tra. Tan học!"

Từ Duyệt lập tức đứng dậy, đi về phía giáo viên Toán, yếu ớt nói: "Thưa thầy..."

"Chuyện gì?" Giáo viên dạy toán dừng bước lại, nghiêm túc nhìn cô.

Từ Duyệt nhất thời càng trở nên lo lắng nhưng vẫn nắm chặt tay thành nắm đấm, nổi lên dũng khí nói: "Cái kia... Em có thể nộp cho thầy vào ngày mai được không ạ? Sau đây em còn một tiết thể dục, em..."

"Nộp bản kiểm điểm còn có thể mặc cả hay sao?" Thầy giáo liếc xéo cô một cái: "Em ngủ cả một buổi chiều, chuyện này nếu nói cho chủ nhiệm lớp em, em cảm thấy bản kiểm điểm một ngàn chữ là đủ sao?"

Khuôn mặt Từ Duyệt biến sắc, để cho "Diệt Tuyệt sư thái" biết được cô ngủ cả một buổi chiều, không phải cô chỉ có thể trực tiếp cuốn gói rời đi à?

Cô dường như lập tức liền giơ tay phải lên, một mực thề thốt: "Nhất định em sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"

Mãi cho đến giáo viên dạy Toán rời khỏi, Từ Duyệt vẫn còn giơ tay, bạn học khác phải gọi hồn cô trở về.

"Tỉnh tỉnh rồi! Linh hồn nhỏ bé của cậu bị thầy giáo rút mất à?" Người nói chuyện chính là bạn ngồi cũng bàn của Từ Duyệt, thậm chí những bạn học khác trong lớp đều bị những lời này làm cho tức cười. Phải biết rằng, thầy giáo dạy Toán này đã là sắp về hưu rồi.

"Linh hồn của cậu mới bị rút mất thì có!"

Từ Duyệt hung hăng lườm cô bạn một cái, sau đó ngay cà cô bạn ngồi cùng bàn cũng không phản ứng kịp thời. Tất cả mọi người đều nhao nhao tiến lên hỗ trợ, đột nhiên vài người tập trung lại thành một nhóm.

"Đều nhanh đi học, tại sao các em vẫn còn chưa đến lớp thể dục?" Một giọng nói lạnh lùng như ra lệnh vang lên, một vài người nhất thời giống như bị điểm huyệt dừng động tác trên tay lại.

Từ Duyệt vẫn phản ứng nhanh nhất, buông tay xuống, quay sang nói với chủ nhiệm lớp vừa xuất hiện một câu: "Chúng em lập tức đi ngay!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.