Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 9: Thật muốn xé xác cô!




"Thất Lục, anh đừng như vậy..." Mạc Hân Vi không dám kéo tay Hàn Thất Lục, chỉ có thể nhỏ giọng nói với hắn.

Hàn Thất Lục nhắm mắt lại, hắn cảm giác toàn thân mình đều đang run rẩy.

"Là ai đem chậu nước để lên trên cửa?" Âm thanh lạnh lùng tới cực điểm làm cho ai nghe xong cũng không nhịn được mà run một cái: "Đừng để tôi hỏi lại lần thứ hai."

Vài nam sinh liếc nhìn nhau, đi đến trước mặt Hàn Thất Lục cùng nói: "Là do chúng tôi làm."

"Tại sao phải làm như vậy?" Đây hoàn toàn không phải ngữ khí đang tra hỏi, mà chính là trần thuật. Bình thường hắn chính là dùng khí thế kia làm cho người khác sợ tới mức hồn phách đều bay mất.

"Giáo viên dạy Lịch Sử cũng đã năm, sáu phút rồi chưa tới, chúng tôi vì muốn cho ông ta một bài học nên..." Một trong số các nam sinh càng nói giọng càng nhỏ đi.

Một nam sinh khác dứt khoát tiếp lời: "Nhưng ai biết được giáo viên kia hóa ra đã xin nghỉ, nguyên cả tiết cũng không tới!"

"Càng không nghĩ tới là, nước trong đó lại đổ lên người bạn của thiếu gia..." Bốn, năm người cùng nói.

"Ai là bạn học của Thất Lục! Người đàn bà kia đã tát Thất Lục vậy mà các người còn nói là 'bạn học của thiếu gia'... Các người là một đám không đầu óc hay là não bị úng nước rồi?!" Vẻ mặt Mạc Hân Vi đầy tức giận, cô không hy vọng lại càng không cho phép Thất Lục có bạn là nữ giới nào ngoài cô!

"Đủ rồi! Câm miệng hết lại cho tôi!" Hàn Thất Lục vừa nghe đến hai chữ "cái tát" đầu óc liền bốc hỏa, tiện tay ném một nam sinh trong đám lên tường: "Tất cả các người cút ra ngoài hết cho tôi! Mạc Hân Vi cô cũng cút cho tôi!"

Hắn cần bình tĩnh một chút. Đúng... bình tĩnh một chút. Nếu không hắn nhất định sẽ không khống chế được mà sẽ trực tiếp đi xé nát người đàn bà kia sau đó đem cho chó ăn!

Không, hắn không thể độc ác như vậy... Không được, đối với cô ta nếu không độc ác một chút cô ta sẽ không nể mặt hắn nữa!!

Hàn Thất Lục lùi về sau mấy bước đặt mông ngồi trên băng ghế, ngẩng đẩu thì thấy mọi người trong phòng học đã đi hết, chỉ còn Mạc Hân Vi đứng đó tựa như đang suy nghĩ chuyện gì.

"Không phải tôi bảo cô cũng cút đi sao?" Hắn lại nhăn mặt, phụ nữ đúng là loại phiền toái nhất trong các loại phiền toái, bất luận dùng khoa học cũng không thể giải thích được vì sao lại có một sinh vật phiền toái như vậy!!

"Chính là..."

"Cút!" Hắn nặng nề vỗ xuống bàn, Mạc Hân Vi bị dọa sợ, lúc này mới hốt hoảng chạy ra khỏi phòng học. Nhưng mới vừa chạy được vài bước liền dừng lại.

Người con gái có thể làm cho Thất Lục tức giận như vậy, cô rất muốn gặp để dạy cho con đàn bài kia một bài học!

"Hoàn Tử!" Lời nói của cô vừa vang lên lập tức có một nữ sinh có mái tóc hình quả anh đào chạy đến.

"Ai da đại tiểu thư của tôi. Thất Lục thiếu gia đang nổi nóng, chúng ta ra chỗ khác nói chuyện."Không nói nhiều lời, cô ta liền kéo Mạc Hân Vi tránh xa phòng học của lớp A năm hai.

"Em đừng làm quá lên như vậy được không?" Ánh mắt Mạc Hân Vi khinh thường liếc một cái: "Thất Lục anh ấy như thế nào cũng không bao giờ nổi giận với chị."

Hoàn Tử nhún vai nhẹ giọng nói: "Nhưng cũng không chắc chắn... Tiểu thư quên người ta gọi anh ấy là gì rồi? Là bạo quân! Bạo quân a!"

"Bạo cái đầu em! Chị hỏi em, người đã tát Thất Lục, nữ sinh đó tên gì, học lớp nào khóa mấy?" Hai tay Mạc Hân Vi khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng: "Chị muốn làm cho cô ta hiểu, chọc giận Hàn Thất Lục sẽ có hậu quả rất nghiêm trọng!"

"Theo giác quan thứ sáu của em, chuyện này, chị đừng nhúng ta vào thì tốt hơn." Nhưng mới dứt lời, Hoàn Tử lập tức bị đánh một cái: "Được rồi được rồi, để em đưa tiểu thư đi..."