Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Chương 32: Vô Tình Băng nổi giận



Thời gian này Vân Băng không lên lớp. Cô chỉ nhớ tối hôm đó sau khi từ trường về, vốn dĩ là muốn đi siêu thị mua chút đồ nhưng trên đường lại gặp tay lớp trên trước kia. Gã mua một chai đồ uống gì đó rồi đưa cho cô. Mặc dù cũng không muốn đứng nói chuyện lâu với tên ấy nhưng người ta đã nhiệt tình mời như vậy, thậm chí lại mở nắp sẵn ra rồi, chẳng lẽ cô lại không uống.

Vừa uống vừa trò chuyện được mấy câu thì hai người từ biệt nhau. Đúng lúc ấy thì cô lại thấy đầu ong ong choáng váng. Thế nhưng Vân Băng cũng đâu phải loại gà mờ, cô đã một mình lăn lộn trong cái xã hội này bao nhiêu năm rồi, gặp tình huống vậy cô biết ngay là thứ đồ uống mà tay lớp trên kia đưa cho mình có vấn đề.

Vân Băng muốn hét lên thật to, nhưng cô phát hiện đầu mình càng lúc càng nhức, cảm giác vô cùng khó chịu, thậm chí giờ chỉ nói khẽ một câu cô cũng không còn sức nữa. Chuyện sau đó thế nào thì cô không còn ý thức được nữa. Tại sao hôm ấy sau khi tỉnh dậy thì người đầu tiên cô trông thấy lại là Diệp Mặc? Lẽ nào hắn và tay lớp trên kia là đồng bọn?

Phản ứng đầu tiên của Vân Băng chính là muốn báo cảnh sát. Thế nhưng sau khi kiểm tra thì cô phát hiện mình vẫn chưa hề bị xâm phạm tình dục, đồ đạc trong nhà cũng không mất thứ gì, chỉ có duy nhất cánh cửa ra vào là bị đá hỏng mà thôi.

Nghĩ đến Diệp Mặc còn trẻ tuổi, Vân Băng khẽ thở dài muốn tha cho hắn lần này.Thế nhưng trong lòng cô vốn đã không có thiện cảm gì với tên đó, trải qua chuyện này rồi cô lại càng căm giận hắn. Có điều cô vẫn chưa rõ là làm thế nào mà Diệp Mặc lại quen biết với tay lớp trên kia.

Sau khi kiểm tra lại một lượt, Vân Băng còn phát hiện ra trong phòng mình có dấu tích của vụ đánh lộn, thậm chí còn có một chiếc máy ảnh không biết ở đâu ra đã bị dập nát trên sàn. Chẳng lẽ hai tên này vì tranh giành nhau hãm hiếp mình trước mà dẫn tới ẩu đả? Nghĩ tới đây, trong lòng Vân Băng cảm thấy vừa thẹn lại vừa giận.

Cô quyết định hôm sau đến trường phải tìm Diệp Mặc để hỏi cho ra lẽ. Thế nhưng tin tức ngày hôm đó đã làm cô từ bỏ hoàn toàn ý nghĩ ấy. Bởi cô đã trông thấy hình ảnh hai tên biến thái trong tư thế không mảnh vải che thân đang nằm bất động trên chiếc xe BMW đậu giữa chỗ đông người qua lại nhất của quảng trường Thế Kỷ. Điều này quả thực là vô cùng kì lạ.

Vân Băng liền lên mạng xem tin tức. Quả nhiên trên một số trang web đã đăng tải rõ ràng hình ảnh hai gã đàn ông mình trần như nhộng bị đánh cho đần độn cả người. Một tên là Trịnh Văn Kiều. Tên còn lại, không ai khác, chính là tay lớp trên đã hãm hại cô tối hôm ấy.

Vân Băng lập tức nghĩ đến Diệp Mặc, cô hoài nghi chuyện này là do một tay hắn gây ra. Bất luận thế nào, việc tay lớp trên kia bị trừng trị đã làm cho cô hả được cơn giận trong lòng. Xảy ra chuyện như vậy, đừng nói là cô không dám khẳng định do Diệp Mặc làm, cho dù chắc chắn 100% là do hắn gây ra đi chăng nữa thì cô cũng sẽ không đi tố giác hắn. Thế nhưng cứ nghĩ tới việc tên này dám có ý đồ đen tối với mình là cô lại tức không chịu được.

Còn về chuyện vì sao sau đó Diệp Mặc không có liên lạc gì với mình thì Vân Băng đã rõ. Hắn căn bản là không có cái gan ấy. Thế nhưng rốt cuộc vì sao lại xuất hiện trong phòng mình, và vì sao tay lớp trên kia lại bị đánh tới mức như vậy thì cô nghĩ mãi mà vẫn không ra.

Bởi vậy mà đã nửa tháng nay Vân Băng xin nghỉ phép không đến trường dạy nữa. Điều khiến cô bất ngờ nhất là ngày đầu tiên đi dạy lại, người đầu tiên mà cô gặp, chính là Diệp Mặc.

Diệp Mặc vừa mới tu luyện xong chuẩn bị đi tìm Thi Tu thì trông thấy Vân Băng đi vào trường. Vừa trông thấy cô, hắn ngay lập tức liên tưởng tới hình ảnh của cô hôm đó nằm trên giường trong tình trạng không mảnh vải che thân.

Vừa nhìn thấy Diệp Mặc, Vân Băng đã nộ khí xung thiên. Không ngờ tên Diệp Mặc lại dám ngang nhiên say sưa ngắm nhìn mình giữa chốn đông người thế này. Thật là không biết xấu hổ! Vô liêm sỉ hết sức!

- Diệp Mặc, qua đây một chút.

Giọng điệu của Vân Băng cố tỏ ra bình thản nhưng đằng sau sự bình thản ấy dễ dàng nhận ra hỏa khí đã dâng ngút trời rồi.

Diệp Mặc đương nhiên không biết Vân Băng đêm hôm đó đã phát hiện ra hắn, bình tĩnh bước tới trước mặt Vân Băng, hỏi:

- Cô Vân, có chuyện gì vậy?

Vân Băng không đáp, cứ thế lạnh lùng bước tới 1 chỗ vắng vẻ ít người qua lại. Diệp Mặc đi theo được một lúc thì cảm thấy có gì không ổn, bụng nghĩ thầm:

- Chẳng lẽ hôm đó cô ta đã phát hiện ra mình rồi sao? Không thể nào, cô ta bị hôn mê bất tỉnh như vậy, mà mình lại đang che mặt, làm sao cô ta nhận ra được. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Tới chỗ không một bóng người rồi Vân Băng mới dám lên tiếng:

- Đã mắt lắm đúng không?

- Cái gì đã mắt cơ? Chỗ này á, bình thường thôi!

Diệp Mặc có cảm giác không hay chút nào, vội vàng nói tránh.

Vân Băng giơ tay định giáng cho Diệp Mặc một cái tát nổ đom đóm mắt. Thế nhưng đừng nói là Diệp Mặc đã ở tư thế phòng bị rồi, cho dù hắn không phòng bị đi chăng nữa thì cô cũng chẳng thể nào đánh trúng.

Diệp Mặc nhanh tay hơn, nắm chặt cổ tay Vân Băng ngăn lại. Hắn lạnh lùng nói:

- Nếu đã không có việc gì thì tôi đi đây. Từ sau nếu cô còn dám động thủ với tôi như vậy thì đừng trách tôi không khách khí, tôi sẽ làm cho Ninh Hồ ở Đại học Ninh Hải trở thành chỗ tắm cho cô đấy.

Nói rồi hắn lạnh lùng rảo bước đi thẳng.

- Diệp Mặc, ngươi là đồ khốn, đồ vô lại, vô liêm sỉ....!!!

Thấy Diệp Mặc bình thản xoay người bước đi như vậy, Vân Băng lại càng tức, lập tức tuôn ra một tràng những câu chửi mắng. Bộ dạng cô lúc này không giống với Vân Băng của ngày thường chút nào.

Nhưng Diệp Mặc căn bản không thèm để ý đến cô ta. Vân Băng tuy rằng được đặt cho cái biệt danh là Vô Tình Băng, nhưng trước tình huống này, cô vẫn òa lên nức nở một hồi lâu.

Vân Băng lau nước mắt quay về. Cách đó không xa xuất hiện một cô gái, nhìn theo bóng Vân Băng bước đi, cô dường như không dám tin vào mắt mình nữa, bụng nghĩ thầm:

- Không ngờ tên Diệp Mặc lại xấu xa đến vậy, đến cô Vân mà hắn cũng dám ức hiếp.

Diệp Mặc trong lòng hết sức buồn bực, chẳng còn tâm tư tới phòng học tìm Thi Tu nữa, hắn bước luôn ra khỏi cổng trường, bụng nghĩ, sớm biết vậy chẳng cứu cô gái phiền phức này cho rồi. Đúng là làm ơn mắc oán mà.

- Diệp Mặc, anh về rồi!

Diệp Mặc vừa mở cửa, Ninh Khinh Tuyết liền giống như một chú chim nhỏ quấn ngay lấy hắn, lại còn bấu lấy ống tay áo hắn tỏ vẻ nũng nịu nữa.

Sau lưng Ninh Khinh Tuyết quả nhiên là có một người khác, dáng người cao ráo mảnh khảnh, tuổi cũng sấp sỉ Ninh Khinh Tuyết. Cô gái này có mái tóc dài suôn mượt, đôi mắt sáng ngời ánh lên vẻ tinh nhanh dường như có thể đọc được suy nghĩ của người khác vậy.

- Diệp Mặc, để em giới thiệu một chút, đây chính là bạn học của em - Chu Lôi, cô ấy cố ý tới đây là để thăm em đó. Còn đây là đức lang quân của mình - Diệp Mặc.

Ninh Khinh Tuyết tươi cười.

Nếu không phải vì muốn mau chóng khiến cho mọi người biết rằng cô đã là vợ của Diệp Mặc rồi thì Ninh Khinh Tuyết cũng chẳng muốn tiếp xúc nhiều với ai. Chu Lôi là một phóng viên, mục đích cô ta đến đây là gì Ninh Khinh Tuyết là người rõ nhất.

- Ồ, xin chào, Chu tiểu thư.

Diệp Mặc cười bắt tay Chu Lôi.

- Xin chào, Diệp tiên sinh. Sau này cứ gọi thẳng tên Chu Lôi là được rồi. Tôi cũng không khách khí đâu, tôi sẽ gọi anh là Diệp Mặc nhé, được không?

Nói rồi Chu Lôi nở nụ cười rất thân thiện như thể đã quen thân từ lâu.

Trong lòng Chu Lôi cảm thấy có chút kì quặc. Diệp Mặc này cô đã từng nghe nói qua. Cũng giống như những người đứng ngoài chuyện, cô đoán rằng sở dĩ Ninh Khinh Tuyết kết hôn với Diệp Mặc chỉ là để trốn tránh sự đeo bám của gia đình nhà họ Tống mà thôi. Và lần này Chu Lôi đến đây là để khẳng định lại phán đoán đó. Thế mà bất ngờ thay, nhìn cảnh tượng vợ chồng Diệp Mặc hòa thuận ân ái trước mắt, cô bắt đầu hoài nghĩ phán đoán ban đầu của mình.

- Khinh Tuyết, em cũng thật là. Bạn học đã tới thăm thì phải gọi điện báo trước cho anh một câu chứ. Đúng rồi, Chu Lôi vừa đến chắc chưa ăn gì. Vậy chúng ta mau đi ăn thôi. Có thực mới vực được đạo, nhỉ? Chu Lôi, thật ngại quá, chỗ ở đơn sơ thế này khiến cô chê cười rồi. Khinh Tuyết đi theo tôi thế này đúng là đã phải chịu thiệt thòi không ít. Nhưng đây chỉ là tạm thời thôi, tôi sẽ cố gắng, thật cố gắng để khiến cô ấy mãi mãi được vui vẻ, không bao giờ phải chịu khổ nữa.

Diệp Mặc tuôn ra một tràng, hắn không có nhiều thời gian mà vòng vo này nọ cho Chu Lôi nữa, hy vọng nói như vậy sẽ làm nữ do thám này không phải thắc mắc nhiều. Hắn chỉ mong ăn xong bữa cơm là có thể tống khứ cô gái này đi luôn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.