Thiếu Gia Giúp Đỡ Chút Nào

Chương 1



“Huynh không đồng ý.” Thượng Quan Thanh Phong khí chất nho nhã, diện mạo tuấn tú xuất trần lắc đầu, nhìn cô gái trầm tĩnh vẽ bản đồ ở bàn trước, nhịn không được mở miệng biểu đạt phản đối của mình.

Nghe vậy, Thượng Quan Thu Trừng như trước chưa từng ngẩng đầu, bình tĩnh không có chút gợn sóng, giống như chưa từng đem ngữ điệu đối phương nghe lọt vào trong tai.

“Sư muội!” Vặn lông mày quát khẽ, Thượng Quan Thanh Phong không để cho nàng đem lời của mình như gió thổi qua tai dường như xem nhẹ.

“Sư huynh, huynh phải biết, đó là cha khi còn sống giúp ta lập thành hôn sự, cũng là nguyện vọng của lão nhân gia.” Trán như trước buông xuống, chuyên chú nhìn sử sách trong tay, bất quá cuối cùng phân ra chút ít tâm thần, ngữ điệu nhẹ nhàng vững vàng nhắc nhở sư huynh nhà mình.

“Lời tuy như thế, đối với muội vẫn cảm thấy không thỏa đáng!” Lắc đầu, mày kiếm tuấn tú cơ hồ nhíu lại. “Muội đang mang hạnh phúc chung thân, không biết đối phương nhân phẩm như thế nào, bảo huynh sao yên tâm gả muội đi?” Sư phụ cũng thật sự là già nên hồ đồ rồi, lại đem chung thân đại sự của nữ nhân cứ như vậy tùy tiện chọn người.

Trong tay bút vẽ không ngừng, tiếng nói thanh nhã lại khẽ nở nụ cười. “Sư huynh, huynh có ý tứ gì vậy?”

“Muội. . . . . .” Muốn nói lại thôi, Thượng Quan Thanh Phong hơi cáu.”Sư muội, sư huynh không có bất kỳ ý tứ gì! Trên thực tế, trên đời bất luận cái gì nam tử chỉ cần cùng muội ở chung một thời gian, ai cũng đều đưa tim cho muội. Huynh sợ đối phương là không có mắt, không biết muội tốt, không xứng với muội.”

Thượng Quan Thu Trừng không nhanh không chậm vẽ xong một khoản cuối cùng, lúc này mới nhẹ nhàng ngửa khuôn mặt tròn lên, con ngươi lóng lánh như hồ nước thu, mỉm cười nhìn về phía sư huynh luôn bảo vệ mình. “Cái này cũng không tốt! Theo nguyên vọng cha kết hôn, gả vào kinh thành Ngao gia, coi như huynh là cha thủ ba năm hiếu*, đợi thời gian vừa đến, muội lấy từ thư rời đi. . . . . . Ừ, muội tin tưởng Ngao gia công tử sẽ rất cam tâm tình nguyện viết xuống từ thư, đến lúc đó rồi trở về lại với huynh.”

Vẻ mặt chợt tắt, Thượng Quan Thanh Phong trừng mắt khuôn mặt thanh lệ, vết đao khắc sâu ở đuôi lông mày xẹt qua gò má non mềm, phá hủy khuôn mặt xinh đẹp, trong nội tâm càng thêm ảo não. “Muội sớm gả vào Ngao gia làm quả phụ phải chú ý, nhé? Muội phải như vậy sao, đối với bản thân còn không tin?”

Chậm rãi đứng dậy, đi vào trước mặt hắn, Thượng Quan Thu Trừng dạng thanh nhã cười yếu ớt chậm rãi nói: “Sư huynh, trên đời này quá nhiều nam nhân không có mắt, muội chỉ đối với người không có mắt không tin.”

Nàng trầm ngưng, Thượng Quan Thanh Phong đáy mắt có hối hận cùng đau xót. “Đều là huynh không tốt. . . . . .”

“Sư huynh, huynh nói cái gì ?” Cắt đứt ngữ điệu tự trách, Thượng Quan Thu Trừng không để ý lắm khẽ cười. “Đây không phải là lỗi của huynh! Lúc ấy nếu không phải là huynh liều mình che chở muội, muội nào có thể sống đến bây giờ? Nói cho cùng, là huynh đã cứu muội, muội nên cám ơn huynh mới đúng!”

“Cái gì cảm ơn với không cảm ơn? Giữa chúng ta, chẳng lẽ còn cần nói cám ơn sao?” Nâng lông mày khẽ khiển trách, Thượng Quan Thanh Phong hơi giận. Tình nghĩa giữa bọn họ so sánh với tay chân còn thân hơn, nói cám ơn quá khách khí.

“Vậy giữa chúng ta, phải nói xin lỗi sao?” Cười yếu ớt, Thượng Quan Thu Trừng nhẹ nhàng ôn nhu phản công.

Bị chắn được, Thượng Quan Thanh Phong cứng lại, mấy phen muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ có thể không tiếng động thở dài, nghe ngoài phòng bỗng nhiên vang lên giọng nói của Lôi Vũ, thần sắc hắn ngưng lại.

“Thời tiết thay đổi.”

“Ừ.”

“Ừ .”

“Chân đau không?” Tuy là hỏi thăm, nhưng giọng nói lại khẳng định, đồng thời cẩn thận dè dặt đưa nàng đến trên ghế ngồi xuống.

“Có chút.” Cười nhạt đáp nhẹ, nàng đã thành thói quen mỗi lần thời tiết thay đổi sẽ đau nhức chân phải rồi.

“Huynh có dược thủy, ngay lập tức mang tới, muội ngâm vào nhất định có thể thoải mái chút ít.”

Không muốn muội muội bị nhiều đau đớn hành hạ, Thượng Quan Thanh Phong thật nhanh đi ra khỏi phòng, không bao lâu, đã bưng một chậu dược thủy ấm áp vừa phải đi vào, không chút nào nghi ngờ quỳ gối trước chân nàng, động tác êm ái giúp nàng cởi vớ lên.

“Sư huynh, muội tự mình làm là được.” Không muốn phiền toái hắn, Thượng Quan Thu Trừng vội vàng nói.

“Để huynh làm!” Không bị ngăn cản, Thượng Quan Thanh Phong kiên trì giúp nàng cởi xuống vớ, đem mắt cá chân có chút vặn vẹo biến hình ngâm vào bên trong dược thủy, nhưng ngay sau đó thuần thục nhẹ nhàng xoa bóp .

Cảm nhận được đợt đau nhức theo dược tính cùng nhiệt khí được xoa bóp thuần thục dần dần rút đi, Thượng Quan Thu Trừng thoải mái mà híp lại mắt, trong lúc vô tình, đã buồn ngủ . . .

“Sư muội . . .” Bỗng dưng, Thượng Quan Thanh Phong thấp giọng khẽ gọi.

“Ừ ?”

“Muội thực sự nhất định phải gả vào Ngao gia?”

Chậm rãi mở mắt trầm ngưng dò xét, Thượng Quan Thu Trừng nhẹ giọng nói: “Nguyện vọng cha, muội không muốn làm trái lại, coi như muội đi thủ ba năm hiếu đi!”

Yên lặng một lát, hiểu được rằng chuyện nàng quyết định sẽ không bao giờ dao động, Thượng Quan Thanh Phong thở dài. “Ở Ngao gia không thoải mái, trở lại với sư huynh, sư huynh nuôi muội cả đời.”

“Dĩ nhiên!” Khẽ mỉm cười, con ngươi tựa nước mùa thu tràn đầy thâm tình. “Muội không ỷ vào huynh, còn có thể ỷ lại ai?”

Nghe vậy, khuôn mặt tuấn tú lộ ra thần sắc chắc chắn, Thượng Quan Thanh Phong cùng nàng nhìn nhau cười một tiếng, cử chỉ tình thâm, không cần nói.

“Gia gia, ngài nói cái gì? Con không có nghe rõ, phiền ngài nói lại lần nữa xem!” Kinh thành, trong đại sảnh Ngao phủ tráng lệ vang lên một tiếng nói lạnh lùng chất vấn.

“Chẳng lẽ người trẻ tuổi như con so với lão nhân như ta còn nghễnh ngãng hay sao? Muốn ta nói lại lần nữa cũng được! Ta giúp con định ra hôn sự rồi, nửa tháng sau, ngoan ngoãn cưới khuê nữ Thượng Quan gia vào cửa cho ta!” Trung khí mười phần tiếng nói rung trời, Ngao Lão Thái Gia khí thế không thua người nam nhân trẻ tuổi đang đứng trước mắt, ngũ quan tuấn mỹ, vẻ mặt cũng rất âm lãnh địa vị ngang nhau.

“Con không nhớ rõ con cùng khuê nữ nhà nào có định ra hôn sự.” Đương gia trẻ tuổi- Ngao Hạo mặt lạnh lùng lạnh nhạt nói, một cỗ bão tố nổ ra lửa giận trong ngực hừng hực thiêu đốt.

“Thượng Quan gia!” Trừng mắt nhìn chằm chằm, Ngao lão thái gia không ngại nhấn mạnh một lần nữa, giúp hắn khắc sâu ấn tượng.”Con không nhớ cũng không sao, ta còn nhớ là được.”

Ngao Hạo lạnh lùng sắc mặt rét lạnh hơn mấy phần, hắn đè nén tức giận xuống, làm cho lông mao người ta dựng đứng ,lên tiếng.”Gia gia, xin hỏi con từ khi nào cùng Thượng Quan gia khuê nữ có hôn ước?”

“Hai năm trước.” Vừa nhắc tới việc quyết định hôn sự tốt đẹp cho tôn nhi, Ngao lão thái gia không hả hê không được, căn bản không đặt sắc mặt xanh mét trước mặt vào trong mắt.”A hạo, con phải biết, cửa hôn sự này gia gia ta đã cầu xin nhiều lần, thật vất vả Thượng Quan lão hữu mới đồng ý, con phải cảm tạ thật tốt lão Thiên gia, khiến gia gia giúp con cầu xin được một người vợ tốt.”

Ha ha! khuê nữ của lão bằng hữu này hắn từng thấy qua mấy lần, là một cô nương thanh nhã thuần khiết. Nghiêm túc suy nghĩ, Tôn nhi nhà mình cả ngày nhăn nhó thật đúng là không xứng với người ta !

Hôm nay, Thượng Quan lão hữu đi về cõi tiên đã được hai tháng, phải tính nhanh trong trăm ngày để nàng dâu mới hoàn thành hôn sự mới phải, nếu không sẽ phải đợi ba năm giữ đạo hiếu đi qua rồi.

Ngàn cầu xin vạn cầu xin? Thì ra hôn sự này vẫn là gia gia cầu tới? Không có trưng cầu qua ý kiến của hắn, đã liền giúp hắn đính hôn , lão nhân gia ông thật đúng là được a!

Ngao Hạo giận quá thành cười, lãnh trào châm chọc, “Vừa là người đi cầu tới, vậy thì tốt quá, nửa tháng sau, liền do người thú nàng ấy đi! Bà nội cũng đi về cõi tiên hơn mười năm, ta không ngại Lão Nhân Gia người tái giá, cưới một cô vợ trẻ vào cửa chăm sóc ngài.” Hàn Băng Châu nói chưa dứt, hắn liền bực tức phất tay áo, xoay người làm như muốn đi.

“Đứng lại!” Thấy hắn rõ ràng không chịu ngoan ngoãn đón dâu, Ngao lão thái gia giận đến vỗ bàn hét lớn. “A Hạo, ngươi đứng lại đó cho ta! Vô luận như thế nào, nửa tháng sau, ngươi phải cho ta bái đường thành thân.”

Bóng dáng to lớn cao ngạo bỗng dưng dậm chân xoay người lại, Ngao Hạo chậm rãi lên tiếng, “Gia gia, ngài nhất định muốn một hôn lễ cũng được. . . . . .” Dừng một chút, nhìn gia gitrên a trán lộ vui vẻ mặt hứng khởi, hắn cười lành lạnh lên.”Chỉ cần ngài không ngại đến lúc đó sẽ không có tân lang, chỉ có tân nương một thân một mình bái thiên địa, bị người đời cười nhạo hôn lễ ấy, vậy thì người cứ chuẩn bị đi!” Dứt lời, gót chân quay lại muốn đi.

“Nghiệt tôn! Ngươi đứng lại đó cho ta! Bảo ngươi đứng lại cho ta nghe được không. . . . . .” Ngao lão thái gia nhất thời tức giận công tâm, không khỏi hỏa khí bừng bừng mắng to, luôn miệng gầm lên.

Giống như không nghe thấy, Ngao Hạo sớm quyết không để ý tới tiếng quát tháo của lão nhân gia, bước chân chưa từng ngừng nghỉ tiếp tục hướng ra ngoài cất bước đi. Vậy mà, trước khi hắn sắp bước ra khỏi cửa đại sảnh, sau lưng tiếng nói trung khí đột nhiên đổi giọng:

“A hạo. . . . . . Ngươi đứng lại đó cho ta. . . . . . Đứng lại. . . . . .”

Âm thanh này có cái gì đó không đúng!

Giống như là ý thức được điều gì, Ngao Hạo quay đầu lại thật nhanh, chỉ thấy lão nhân gia khổ sở một tay nắm chặt tim,gương mặt tái nhợt vặn vẹo mà biến hình.

“A Hạo. . . . . . Đứng lại. . . . . . Cho ta. . . . . . Trở lại cho ta. . . . . .” Ngay cả khi tim đau đớn khó nhịn, trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Ngao lão thái gia trong miệng vẫn là cố chấp đứt quãng kêu.

“Gia gia!” Sắc mặt đại biến, Ngao Hạo hoảng sợ chạy như bay tới bên cạnh ông. Nhanh chóng ,Ngao Hạo lấy ra lọ Bạch Ngọc từ trong ngực, làm đổ ra một khỏa hương thơm xông vào mũi, đem viên bích lục đan dược cho gia gia ăn vào, bàn tay lại vội vàng xoa bóp ngực cho ông, tuấn ngươi lạnh lùng lộ ra thần sắc lo lắng.

Sau một lúc lâu, rốt cuộc,cơn đau tim của Ngao lão thái gia cũng giảm đi , vẻ mặt ủ dột cũng từ từ chuyển biến tốt, tay ông lúc này mới có thừa lực bắt được cánh tay cường tráng của “Nghiệt tôn” .

“A hạo, ngươi. . . . . . Nếu như ngươi không muốn tức chết gia gia, liền. . . . . . Liền đáp ứng hôn sự này. . . . . .” Hơi thở thô thở gấp, Ngao lão thái gia vẫn như cũ không buông tha cố chấp yêu cầu.

Đáng chết! Gia gia đây rõ ràng là uy hiếp rồi .Nhìn chằm chằm người thân duy nhất , sắc mặt Ngao Hạo cùng lão nhân gia đều khó coi giống nhau .

“Phốc!” ở trong tiểu đình nằm giữa hồ , một đạo tiếng cười không văn nhã lắm từ một vị nam tử quần áo cao quý, tướng mạo tuấn dật thanh nhã trong miệng phun ra, lập tức đưa tới một bên vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo của Ngao Hạo nhìn trợn lên giận dữ .

“Ô, xin lỗi!” Cố nén khí cười tạ lỗi, Thiếu Thu liên tục không ngừng “Bá” hất ra Chiết Phiến che mũi, để miễn bị bạn tốt nhìn thấy khóe miệng mình đang co quắp.

Không phải là không rõ ràng có người ở dưới mặt quạt đang cười trộm, chỉ là hôm nay Ngao Hạo đã không còn tâm tình đi truy cứu, chỉ có thể cương một mặt lạnh uống rượu giải sầu.

Thấy hắn một ly lại một ly nuốt xuống bụng, vẻ mặt so sánh thường ngày càng nguội lạnh hơn , nghe thấy Thiếu Thu thu hồi Chiết Phiến, mặt lười biếng cười hỏi: “Vậy ngươi

thật đồng ý Lão Thái Gia nhà ngươi bức hôn rồi hả ?”

“Gia gia nuôi ta lớn lên, là người thân duy nhất của ta còn sống trên đời này.” Quét tới một cái nhìn băng lãnh , Ngao Hạo trầm giọng nói.

“Gia gia lớn tuổi, từ nhiều năm trước đã xuất hiện bệnh tim , nếu có cái gì không thoải mái, tâm tình hơi chút kích động, bệnh cũ sẽ tái phát, lần sau so với trước đó càng nghiêm trọng hơn “.

Những năm này, hắn chiêu mời nhiều danh y, tốn hao số tiền lớn vì lão nhân gia chế ra Hộ Tâm Đan dược, cũng tận lực không chọc giận ông, liền trông mong gia gia có thể

thân thể khang kiện, bệnh tim không tái phát nữa; nhưng ngày hôm qua, chính mình một lúc phẫn nộ nhất thời lại thiếu chút nữa khiến gia gia xảy ra chuyện.

Nghĩ đến tình cảnh hôm qua, ánh mắt Ngao Hạo buồn bã. . . . . . Nếu ngộ nhỡ gia gia có chuyện , hắn cả đời cũng sẽ không tha thứ của mình.

Thấy vẻ mặt hắn cứng ngắc, mặc dù không trả lời ngay, nhưng trong lời nói ý tứ cũng không sai biệt lắm chính là như thế rồi, nghe thấy Thiếu Thu không khỏi cười ca thán

“Ngao Hạo a Ngao Hạo, người khác xem ngươi cao ngạo khó khăn , lạnh lùng vô tình cỡ nào , nhưng trong cuộc đời này nhược điểm lớn nhất chính của ngươi lại là lão gia tử !

Đụng phải hắn, ngươi là một chút kháng cự cũng không có.”

A. . . . . . Ai ngờ người bạn tốt xử sự quả quyết, phong cách cao ngạo này, trong tâm can cũng là thân chí hiếu tử; còn hắn thì ngược lại , xem ra ôn văn hiền hoà, trên thực tế

lại. . . . . .

Tựa như đang nghĩ đến điều gì, cánh môi ưu nhã của Thiếu Nhu nâng lên nét lãnh khốc, nhất thời không phù hơp cùng phong cách thường ngày .

Nghe vậy,sắc mặt Ngao Hạo tái xanh khó coi, dù sao bị nói thành như vậy, thật sự không có gì tốt để kiêu ngạo.

“Xem ra hôn sự này không thể không có!” Lần nữa nâng chiết phiến giấu tiếng cười, Thiếu Thu không nhịn được nhạo báng, “Nể tình chúng ta cùng là nhị đại công tử của Kinh Thành cũng là bạn tốt của nhau, quà tặng ta sẽ không keo kiệt .”

Trừng lên một đạo ánh mắt sắc lạnh, Ngao Hạo có lúc thật hoài nghi mình tại sao lại cùng loại tặc nhân chuyên đạp lên nỗi đau kẻ khác như hắn kết giao thành bạn tốt?

Ha ha! Sát khí tràn trề nhé!

Bị ánh mắt âm lãnh đảo qua, Thiếu Thu vội vàng giơ lên cao đôi tay bày tỏ đầu hàng, ngay sau đó cười như không cười nói: “Ta thật tò mò Thượng Quan cô nương tướng mạo cùng tính cách ra sao ,lại để Lão Thái gia nhà ngươi không tiếc 『 lấy chết uy hiếp 』, kiên trì muốn ngươi cưới nàng vào cửa.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.