Thiếu Gia Phong Lưu

Chương 447: Gài bẫy



- Thánh điện Quang Minh?

Đồng tử Thường Nhạc co rút lại, trong đầu bất giác xuất hiện bóng dáng Giang Hoán Sa, còn nhớ Giang Hoán Sa cũng từng nói một khi Điểm G bất hợp tác với Thánh điện quang minh, như vậy chắc chắn sẽ phải hối hận.

- Sự hùng mạnh của Thánh điện Quang Minh hình như chỉ là tưởng tượng của cô.
Thường Nhạc nhắm mắt lại, trong đầu không ngừng lẩn quẩn, cùng lúc đó Thường Nhạc cũng nghĩ đến Thánh điện Hắc Ám, Thánh điện Hắc Ám cũng che giấu rất nhiều cao thủ.

Thánh điện Quang Minh và Thánh điện Hắc Ám rốt cuộc là được tạo ra như thế nào? Thánh điện Hắc Ám dưới mặt đất, như vậy Thánh điện Quang Minh thì ở đâu?

Trên trời?

Khóe miệng Thường Nhạc lộ ra nụ cười quỷ dị, nếu quả thật ở trên trời thì đã sớm bị các nhà khoa học phát hiện ra.
- Chúng ta đi.

Thường Nhạc đứng đó trầm tĩnh hồi lâu, bỗng nhiên hắn mở mắt, chậm rãi nói.

Tư Đồ San San không ngờ Thường Nhạc lại dễ dàng rời đi như vậy. Nhìn bóng lưng Thường Nhạc dần biến mất, cái miệng anh đào nhỏ nhắn khẽ mở ra, sau đó lại khép lại.

Cô không biết phải mở miệng như thế nào, cho dù là nói thì phải nói cái gì? Tư Đồ San San bỗng nhiên có một loại chờ mong, nếu Thường Nhạc là một người bình thường thì thật tốt.

Như vậy cô có thể giữ Thường Nhạc ở bên cô, cả đời ở bên cô nhưng tất cả những điều này đều không thể làm được, đương nhiên Tư Đồ San San hiểu rõ nếu như cô có thể giữ Thường Nhạc ở bên cô, như vậy Thường Nhạc không còn là Thường Nhạc nữa.

Bước chân của Thường Nhạc cũng không dừng lại, hắn thậm chí không hề quay đầu, dường như Tân Long Nha căn bản không đáng để lưu tâm, Tư Đồ San San của Tân Long Nha không đáng để lưu luyến.

- Thường Nhạc, hành động lần này của chúng ta không thu được gì sao?
Đối với sự buông tha của Thường Nhạc đối với Tư Đồ San San, Bảo Ngọc có chút bất mãn.

Dù sao vừa rồi cô cũng bị thiếu niên áo vàng kia làm cho chật vật như vậy, lại có thể dễ dàng buông tha cho phân bộ Tân Long Nha, quả thực là quá lợi cho bọn chúng.

Khóe miệng Thường Nhạc lộ ra nụ cười thản nhiên, chậm rãi cười nói:
- Thường Nhạc tôi cho tới bây giờ đều không làm ăn lỗ vốn.

Bảo Ngọc còn muốn nói gì đó, nhưng bị Đệ Nhị Mộng kéo lại, cái miệng anh đào nhỏ nhắn cong lên, cuối cùng vẫn giữ im lặng.

Kỳ thật Đệ Nhị Mộng cũng cảm thấy kinh ngạc, chuyện lấn này cũng không tính là thuận lợi, vì sao trên mặt Thường Nhạc lại luôn tươi cười, dường như có bánh từ trên trời rơi xuống.

Khi đám Thường Nhạc trở lại tổng bộ Điểm G, mấy người Bảo Ngọc cuối cùng hiểu ra, cả tổng bộ Điểm G hừng hực lửa cháy, bóng người chạy toán loạn, tiếng rên rỉ tràn ngập không gian.

- Tổng bộ Điểm G bị tấn công?

Khi Đệ Nhị Mộng thấy tình hình trước mắt, thần sắc cô hơi thay đổi, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lại, chuẩn bị xông tới.

- Chờ đã.

Thường Nhạc ngăn Đệ Nhị Mộng, trên mặt lộ ra nụ cười thản nhiên, bây giờ tình thế rất tốt, thời gian càng kéo dài, loại tư vị này càng sảng khoái.

- Fuck!

Đám người Thường Nhạc lẳng lặng đứng quan sát biến hóa trước mắt trong bóng đêm. Đồng chí Tiểu Bảo cầm thanh bảo kiếm sắc bén, chém giết bốn phía.

Vũ Dực ở bên cũng kêu la tán loạn, đôi chân nhỏ không ngừng đạp loạn, Thường Nhạc rốt cuộc thấy được cái gì gọi là người đàn bà chanh chua chân chính rồi.

Bây giờ Mafia và Giáo hội sống mái với nhau, hai cô bé bướng bỉnh kia đang làm loạn cái gì?

- Giết. Thề sống chết bảo vệ tổng bộ Điểm G.
Tiểu Bảo xé quần áo của người phụ nữ chanh chua, lộ ra cánh tay toàn thịt, giơ bảo kiếm lên chém lung tung.

Đám cao thủ ở lại tổng bộ Điểm G đi theo sau Tiểu Bảo chống cự, thân hình mềm mại của Hỏa Phượng Hoàng đang quay cuồng.

Lúc này cao thủ Mafia đã tổn thất hơn nửa, Giáo hội cũng bị tổn thất thê thảm và nghiêm trọng, Thường Nhạc nhìn đồng hồ, nếu tiếp tục nữa thì e rằng Tiểu Bảo sẽ toi mất.

Nghĩ đến đây Thường Nhạc tà ác cười nói:
- Hẳn là nên ra tay rồi.

Tay hắn khẽ vung lên, đám cao thủ ĐiểmG ở bên này nhanh chóng xông lên.

Nhóm người sức mạnh tràn trề gia nhập khiến cho tình thế lập tức thay đổi, Rossini hít khí lạnh, y nhanh chóng đoán ra tình thế trước mặt, không chút do dự nói:
- Lui lại.

Thường Nhạc cũng không đuổi theo, mục đích trong lòng Thường Nhạc đã đạt được, tin rằng cho dù Hỏa Phượng Hoàng không chủ động gây phiền toái với Giáo hội, Giáo hội cũng sẽ gây sự với Mafia.

Chuyện thường chỉ đơn giản như vậy.Khi Hỏa Phượng Hoàng nhìn thấy Thường Nhạc, trên khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vài phần không đúng. Kỳ thật kẻ ngốc cũng có thể đoán được chuyện Giáo hội bỗng nhiên tấn công tổng bộ Điểm G khẳng định có liên quan đến Thường Nhạc.

- Thường Nhạc, anh rất thông minh.

Ánh mắt Hỏa Phượng Hoàng tập trung lên người Thường Nhạc, cuối cùng từ từ nói.

Thường Nhạc cười cười, nghiêm túc nói:
- Cảm ơn. Thật ra cô chỉ cần chú ý quan sát sẽ phát hiện ra tôi vốn rất thông minh.

Hỏa Phượng Hoàng có một loại xúc động muốn bóp chết Thường Nhạc nhưng cuối cùng vẫn nhẫn nhịn, trong lòng cô hiểu rõ bây giờ chưa thể bóp chết người kia, ít nhất trước mắt giữa Giáo hội và Mafia không phân thắng bại, cô vẫn không thể làm như vậy.

Cái Thường Nhạc cần chính là hiệu quả như vậy, mỗi lần nhìn thấy sự trầm mặc, loại chung sống cẩn trọng giữa Mafia và Giáo hội, hắn đều cảm thấy vô cùng khó chịu.

Muốn làm thì phải làm cho oanh liệt, nên Thường Nhạc chủ động châm một ngòi nổ, vừa nghĩ đến đây Thường Nhạc cảm thấy tâm tình đặc biệt thoải mái.

Hắn rất chân thành nhìn Hỏa Phượng Hoàng nói:
- Thật ra tôi phát hiện khi cô tức giận còn xinh đẹp hơn bình thường rất nhiều.

Khi Hỏa Phượng Hoàng nghe thấy những lời này của Thường Nhạc, cô xoay người rời đi, bởi vì cô cảm thấy nếu tiếp tục ở lại thì sẽ bị chọc cho giận điên lên.

- Đúng rồi, tôi còn một chuyện muốn thương lượng với cô một chút.
Mắt thấy Hỏa Phượng Hoàng dẫn đầu đám thủ hạ giận đùng đùng muốn đi khỏi tổng bộ ĐiểmG, Thường Nhạc bỗng nâng cao âm lượng.

Hỏa Phượng Hoàng cũng không ngoảnh đầu, nhưng bước chân bất giác chậm lại, rõ ràng cô cũng muốn nghe xem Thường Nhạc rốt cuộc còn có chuyện gì.

- Kỳ thật cũng không có chuyện gì.
Sau khi Thường Nhạc thấy Hỏa Phượng Hoàng dừng lại, hắn lộ ra nụ cười hấp dẫn nói:
- Tổng bộ ĐiểmG bị phá thành như vậy, tôi hy vọng là đồng mình, các cô có thể ratay viện trợ giúp chúng tôi giải quyết khó khăn kinh tế trước mắt.

Hỏa Phượng Hoàng nghe xong những lời này của Thường Nhạc, thân hình mềm mại của cô khẽ run lên, đương nhiên không phải vì cảm động bởi vì Hỏa Phượng Hoàng đã nắm chặt tay lại.

Đương nhiên cuối cùng cô cũng thả lỏng tay, Hỏa Phượng Hoàng cũng không trả lời, dường như coi lời nói của Thường Nhạc là không khí.

Trong khi Thường Nhạc đang trêu chọc Hỏa Phượng Hoàng, sắc mặt Giáo Hoàng hoàn toàn thay đổi, theo ý của ông ta, nếu Hồng y giáo chủ không thể cứu được Mary về, như vậy y sẽ phải trực tiếp mang đầu tới gặp ông ta.

Kết quả Hồng y giáo chủ còn chưa nhìn thấy người thì đã đen thui như bị nướng trở về, Rossini cả người bị thương, tàn binh bại tướng thất thểu.

- Tốt lắm.
Thanh âm của Giáo hoàng có chút cổ quái, nhưng cho dù Rossini có là kẻ ngu cũng cảm giác được trong lời nói của Giáo Hoàng có sự phẫn nộ, người có thể hai lần liên tiếp chọc giận Giáo Hoàng không nhiều lắm.

Nhưng toàn bộ lại do ĐiểmG, Rossini nắm chặt tay:
- Giáo Hoàng bệ hạ, chúng ta và Điểm G liều mạng, tôi không tin dựa vào thực lực của Giáo hội chúng ta, chẳng lẽ lại sợ một ĐiểmG nho nhỏ.

- Rossini, nếucậu có thể động nào nhiều hơn một chút, e rằng bây giờ đã sớm bò tới vị trí Hồng y giáo chủ rồi.
Giáo hoàng híp mắt lại, lạnh lùng nói.

Rossini có một loại cảm giác không hiểu ra sau, y nghi ngờ nhìn Giáo Hoàng nói:
- Giáo Hoàng bệ hạ, chẳng lẽ chúng ta đối phó với ĐiểmG là không đúng?

- Nói cho ta biết Mafia và Điểm G có gì khác nhau?
Giáo Hoàng cũng không trực tiếp trả lời, ngược lại quay ra hỏi lại Rossini.

Rossini ngẩn ra, nghiêm túc phân tích nói:
- ĐiểmG đang kéo dài thời gian, xem như là một bang phái đang phất lên mạnh nhất trong các tổ chức cao cấp nhưng Mafia thành lập trên trăm năm, bề ngoài Mafia và ĐiểmG giống nhau nhưng thật ra Mafia vẫn hùng mạnh hơn Điểm G.

- Cậuphân tích không sai, nhưng liệu có nghĩ tới, nếu Giáo hội chúng ta đối phó với Điểm G, như vậy Tân Long Nha có tác dụng gì?
Trên khuôn mặt già nua của Giáo Hoàng lộ ra nụ cười quỷ dị.

Rossini chấn động, không kìm được thốt lên:
- Chẳng lẽ chúng ta muốn đối phó Mafia thì phải để lại ĐiểmG cho Tân Long Nha ứng phó.

- Không sai, Thường Nhạc và Tư Đồ Lôi Minh đều là những người Trung Quốc trẻ tuổi xuất sắc, không để bọn chúng tranh đấu lẫn nhau thì sẽ thiếu đi rất nhiều niềm vui.
Giáo Hoàng híp mắt.

- Nhưng Giáo hội chúng ta đối phó với Mafia, phần thắng cũng không lớn.
Rossini không hiểu nhìn Giáo Hoàng.

- Chỉ dựa vào chúng ta có lẽ không được, nhưng nếu có thêm một lực lượng khác, ngươi nói xem kết quả sẽ như thế nào?
Giáo Hoàng nắm chặt tay lại.

Mọi chuyện đều phải dựa vào suy nghĩ của mình.

- Chẳng lẽ chúng ta liên minh với Kỵ sĩ Thần thánh tấn công Mafia?
Rossini có chút kích động bật thốt lên.

- Đương nhiên không phải. Cho dù Mafia có ngu đến đâu cũng có thể đoán ra được, như vậy thì còn có hiệu quả bất ngờ gì nữa.
Giáo Hoàng khẽ lắc đầu.

————

Sau khi gài bẫy Mafia, Thường Nhạc cũng không sắp xếp hành động, theo lời của Thường Nhạc, sóng yên bể lặng trước bão táp là dùng để hưởng thụ.

- Lão đại, em có việc muốn thương lượng với anh một chút.
Thường Nhạc vừa mới trở về phòng nằm nghỉ, thể xác và tinh thần còn chưa hoàn toàn thả lỏng, cửa đã bị đá văng một cách rất không lễ phép, Tiểu Bảo vẻ mặt tươi cười đi vào.

- Đau đầu.

Thường Nhạc rất muốn đạp Tiểu Bảo bay ra ngoài nhưng quả thật không còn sức lực, hơn nữa sau khi đấu với ngón tay vàng quỷ dị của Như Ý, chuyện Thường Nhạc muốn làm nhất lúc này chính là ngủ, nghỉ ngơi.

Tiểu Bảo thấy Thường Nhạc không nói, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô có chút không hài lòng, nhưng sắc mặt lập tức trở lại bình thường, trên khuôn mặt xinh đẹp lộ ra nụ cười điềm nhiên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.