Thiêu Hủy (Burn)

Chương 2



Giấc ngủ đã không thể đến được. Chiếc đồng hồ thả những tiếng tíc tắc trong suốt những giờ Jenner bước tới bước lui, thỉnh thoảng dừng lại để nhìn vào những dãy số : 7,11,23,47,53,67. Chúng không thay đổi, cả trên tấm vé lẫn trên mảnh báo, bất kể bao nhiêu lần cô kiểm tra chúng. Có lẽ tờ báo có một lỗi in ấn về một trong những con số. Có lẽ sẽ có một sự hiệu chỉnh trong ấn bản tiếp theo. Và có lẽ cô đã quá điên rồ khi ao ước những con số bị nhầm lẫn, nhưng… Quỷ thần ơi, hai trăm chín mươi lăm triệu dollar!

Cô nghĩ sẽ làm gì với một phần của số tiền đó? Năm ngàn, có. Cô có thể xử lý năm ngàn. Cô biết chính xác điều cô sẽ làm với nó : Thanh toán dứt tiền mua Ngỗng, sắm vài bộ đồ mới, có lẽ sẽ đi Disney World hay nơi nào đó tương tự. Cô luôn muốn đến Disney World, bất kể điều đó nghe có vẻ giả tạo thế nào. Năm ngàn thì dễ thôi.

Thậm chí hai mươi ngàn, cô không gặp khó khăn gì với chúng. Năm mươi ngàn… Cô sẽ mua một chiếc xe mới, chắc chắn rồi, có lẽ một căn nhà nhỏ đã được sửa sang, nhưng đủ ọp ẹp để cô có thể có đủ khả năng chi trả và dùng cách trả góp cho phần tiền còn lại. Cô cũng tán thành việc thuê nhà – cô không cần phải tu sửa gì cả, mặc dù việc đòi hỏi chủ nhà làm bất kỳ việc gì cũng y như cái nhọt ở mông vậy – nhưng làm chủ một căn nhà của chính mình cũng có phần nào thú vị.

Qua khỏi năm mươi ngàn, dù vậy, là một lãnh địa kinh hoàng. Cô không biết chút gì về đầu tư, hoặc những thứ ôn dịch tương tự, và trong lúc cô không có kinh nghiệm gì với đống tiền vượt quá mức tưởng tượng, thật sự quá mức tưởng tượng thay vì chỉ đâu đó ở con số hai mươi, cô khá chắc chắn cô không tin tưởng việc bỏ nó vào ngân hàng và chỉ để nó nằm yên ở đó. Cô phải làm gì đó với tiền, dịch chuyển nó loanh quanh tuỳ theo cách thức bí hiểm của thị trường, bắt nó phải làm việc.

Cô không biết làm sao để làm được điều đó. Cô biết cổ phiếu là gì, chỉ phần nào, nhưng không có ý tưởng thật sự nào về trái phiếu là gì hoặc nó làm được điều gì. Những tay bất lương tài giỏi sẽ chờ đợi cả hàng dài để chiếm đoạt mối lợi của cô – Jerry già nua tốt bụng, cha cô, sẽ là người đầu tiên trong hàng ngũ đó - Và cô đã có những mất mát liên quan đến việc cô có thể bảo vệ bản thân như thế nào.

Sau một cái nhìn khác nữa vào tấm vé, sự buồn nôn áp đảo cô và cô chạy vào phòng tắm, nghiêng người qua chiếc toilet cũ rạn nứt một lúc lâu mặc dù không có gì ngoài nước ấm trào ra khỏi miệng cô. Cuối cùng, cô hít một hơi thở sâu, và khom người trên bồn rửa mặt để toé nước lạnh lên mặt. Rồi chống tay trên lớp men sứ mát lạnh, và nhìn chằm chằm vào chính cô trong gương, không có gì thay đổi, tuy nhiên cô biết mọi thứ đã thay đổi, rằng cuộc sống, với những thứ mà cô đã có, không còn tồn tại lâu nữa.

Cô nhìn quanh phòng tắm, vào lớp đá lát cáu bẩn trên sàn, buồng tắm vòi sen bằng sợi thuỷ tinh rẻ tiền, chiếc gương ố màu, và cô gần như đổ sụp bên dưới ý thức quá mạnh rằng điều cô mường tượng là phi thực. Tất cả những thứ này thật thích hợp cho cô. Đây là nơi cô thuộc về. Cô có sự thoải mái ở đây, trong căn hộ đôi cũ kỹ ọp ẹp ở khu vực dân cư sa sút. Trong vòng mười năm tới, vùng này sẽ trở thành khu ổ chuột, và cô phải chuyển đến chỗ nào đó cũng gần như tương tự chỗ này bây giờ thôi, cô sẽ phải chấp nhận điều đó. Đây là cuộc sống của cô. Cô tiết kiệm bởi vì cô phải xoay sở để trả những hoá đơn của cô, và cô cùng Michelle thỉnh thoảng thay đổi không khí tại Bird. Cô biết nơi phù hợp cho cô trên thế giới này.

Nhưng nơi này không còn là thế giới của cô lâu nữa, và nhận thức đáng sợ đó đủ để khiến cô khom người qua toilet một lần nữa. Bao tử cô đảo lộn. Chỉ một cách để cô duy trì mọi thứ như cũ là không bao giờ thông báo về vụ thắng giải, và, phải rồi, cứ làm như điều đó sắp xảy ra vậy. Cô không ngu ngốc, bồn chồn và buồn nôn, có lẽ, nhưng không ngốc.

Cô sẽ nói lời tạm biệt với hầu hết mọi thứ trong đoạn đời này. Cô nghĩ đến tất cả bạn bè của cô, cả thân và sơ, chỉ có Michelle là trung thành. Cô và Michelle đã trở thành bạn bè từ ngày họ gặp nhau trong trường trung học. Thời gian cô ở nhà của Michelle chắc chắn còn nhiều hơn cô ở trong nhà của cô - Điều đó xảy ra ở bất kỳ đâu, khi Jerry lôi cô hết chỗ này qua chỗ khác và luôn luôn bỏ lại sau lưng vài tháng tiền nhà chưa trả. Theo cách tính toán của Jerry, ông ta chỉ trả tiền thuê nhà hai đến ba tháng trong năm, và những tháng còn lại ông ta có chỗ ở miễn phí, bởi vì thông thường những người chủ nhà phải mất vài tháng mới tống cổ họ đi được. Trong thế giới của Jerry, chỉ có những gã ngốc mới trả tiền thuê nhà hàng tháng.

Jerry sẽ là một vấn đề. Câu hỏi không phải là: ông ta sẽ có hay là không gây rắc rối, mà là bao nhiêu lần.

Jenner không hề ảo tưởng về cha cô. Cô đã không gặp ông ấy nhiều tháng rồi, thậm chí không biết ông ấy có còn ở Chicago hay không nữa, nhưng chắc chắn như mặt trời vẫn luôn mọc ở hướng đông là ông ta sẽ xuất hiện ngay khi ông ta nghe về giải xổ số, và làm mọi thứ ông ta có thể để đặt tay nhiều hết mức lên số tiền đó. Vậy nên, cô phải tiến hành từng bước để bảo vệ số tiền đó trước khi cô công bố lãnh giải.

Cô hiểu rằng người ta lập những kế hoạch và những thứ để bảo vệ tiền của, đôi khi chờ đợi hàng tuần trước khi tuyên bố công khai là họ đã đoạt giải. Đó là điều cô sẽ làm. Cô sẽ tiếp tục duy trì công việc ở Harvest cho đến khi cô thực sự nhận số tiền. Nhưng ngay khi có thể được – hôm nay – cô phải tìm ai đó, mà công việc của họ là biết làm gì với một phần số tiền này.

Đến ba giờ sáng, cô đã kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần. Cô cởi bỏ quần áo và trèo vào gường, rồi cài đặt đồng hồ báo thức lúc tám giờ, phòng hờ cô có thể ngủ quên. Cô có quá nhiều khả năng ngủ quá giấc. Khoảng bình minh, cô rơi vào một giấc ngủ chập chờn, thường xuyên thức giấc để kiểm tra khoá, và cuối cùng thức dậy trước khi chuông báo thức reo. Sau khi tắm xong, cô khuấy một tách cà phê hoà tan và nhấm nháp chúng trong khi cô sấy khô tóc và trang điểm.

Lúc tám giờ, cô nhìn đồng hồ khi cô lật trang quảng cáo của quyển danh bạ điện thoại. Không có thứ gì được xếp loại là “Nhà quản lý tiền bạc”, thật nản lòng, vì cô không biết nó có được liệt kê theo cách quái quỷ nào khác không ? Có lẽ có vài thứ trong mục “Ngân hàng”. Cô đã được nghe là có nhiều ngân hàng ở vùng Chicago tự quảng cáo là ngân hàng “dịch vụ trọn gói”. Đó là cái gì ? Có lẽ họ bơm xăng và kiểm tra dầu cho xe bạn. Ngân hàng đổi tiền mặt thành séc, đúng không? Còn gì khác nữa ở đó? Đáng tiếc là những mẩu quảng cáo không nói rõ những dịch vụ đó là cái gì, vì thế cô vẫn còn mù mờ.

Cô đóng mạnh quyển danh bạ điện thoại lại và giận dữ bước vào trong bếp. Cô ghét việc cảm thấy dốt nát, ghét việc cô không thể tìm ra điều cô muốn trên những trang vàng, bởi vì cô không biết chúng được liệt kê như thế nào. Nhưng cô chưa bao giờ có một tài khoản ngân hàng nào, vì cô chưa bao giờ có nhiều tiền, và một tài khoản có vẻ ngớ ngẩn. Cô thanh toán hoá đơn của cô hoặc bằng tiền mặt hoặc bằng phiếu chuyển tiền qua bưu điện. Cách đó có gì sai đâu cơ chứ ? Rất nhiều người giải quyết số hoá đơn của họ theo cách đó - thật ra, phần lớn những người cô quen biết.

Cô cảm thấy như cô đang đâm đầu vào bức tường đó - Bức tường chặn giữa cuộc sống mà cô biết và cuộc sống mà toàn bộ tiền bạc sẽ tự động đến với nó. Người khác xoay sở được và cô cũng sẽ như thế. Cô có thể hình dung được những điều đó.

Mở quyển danh bạ điện thoại lần nữa, cô tìm kiếm một trong những ngân hàng dịch vụ trọn gói, kiểm tra chiếc đồng hồ đã tích tắc vượt qua chín giờ, và quay số. Khi một phụ nữ trả lời bằng một giọng ngân nga, chuyên nghiệp và thân thiện, Jenner nói : “Tôi thấy quảng cáo của quý vị trong danh bạ điện thoại. Chính xác thì “dịch vụ trọn gói” có nghĩa là gì ?”

“Nó có nghĩa là chúng tôi cung cấp những kế hoạch tài chính và dịch vụ đầu tư, cũng như tài trợ mua nhà, auto, thuyền buồm, các khoản vay cá nhân không bảo đảm, và nhiều chương trình tiền gởi và tiết kiệm đa dạng khác thích ứng với như cầu của bạn.” Người phụ nữ nói liền một mạch.

“Cám ơn bà.” Jenner ngắt kết nối, tìm ra được điều cô cần biết. Kế hoạch tài chính. Cô nên nghĩ về nó. Cô đã nghe thuật ngữ này trên tivi rất nhiều lần. Thị trường tài chính luôn luôn xáo động, chiều hướng đi lên, chiều hướng đi xuống, khuấy đảo trong những vòng xoáy và hiển hiên làm được mọi thứ, ngoại trừ việc hôn mông của nó mà thôi.

Bài học số một : Thứ cô nghĩ là “tiền” thì người có nhiều tiền nghĩ là “tài chính”.

Trở lại những trang quảng cáo, cô tìm kiếm “Nhà lập kế hoạch tài chính”. Có một dãy danh sách, bao gồm một vài cái cô đã thấy trên quảng cáo truyền hình. Cũng có vài nhóm, dành cho quỹ đầu tư tín thác, cổ phiếu và trái phiếu, đầu tư vốn và công ty môi giới.

Cô đọc danh sách trong mục “Cố vấn kế hoạch tài chính” ba lần, rồi chọn Dịch Vụ Tài Chính Payne Echols. Mẩu quảng cáo của họ có nhiều hơn một bản liệt kê đơn giản, chiếm đầy cả một trang, cô đoán họ là công ty có tên tuổi nhưng không phải là công ty lớn nhất trong tỉnh. Những gã trùm có thể sẽ bí mật giở trò với cô, hoặc, tệ hơn, chiếm lấy món lợi của cô. Một công ty có quy mô trung bình có vẻ thích hợp hơn, sẽ tính đến sự may mắn của họ, và đối xử với cô tốt hơn.

Việc chọn ra một công ty chỉ mới là một quyết định, ngoại trừ rằng bước đi nhỏ nhoi đó làm cho cô cảm thấy tốt hơn. Cô đã kiểm soát được điều này. Cô không phải làm điều cô không muốn làm. Nếu cô không thích những người ở Payne Echols, cô sẽ chọn một công ty đầu tư khác.

Cô thở ra một hơi ngắn, rồi quay số. vào tiếng chuông thứ hai, một giọng ngân nga chuyên nghiệp khác nói : “Dịch vụ tài chính Payne Echols. Tôi có thể chuyển cuộc gọi của bạn như thế nào?”

“Tôi không biết. Tôi muốn sắp xếp một cuộc hẹn với người nào đó, ngay khi có thể.”

Người phụ nữ dừng lại một lúc. “Liệu tôi có thể được biết loại dịch vụ nào bạn yêu cầu không ? Khi đó tôi sẽ biết loại chuyên môn phù hợp mà nhà lập kế hoạch tài chính của chúng tôi cần có.”

“Ah…” Jenner nghĩ nhanh, thận trọng với việc buột miệng nói ra sự thật. “Tôi nhận được một khoản thừa kế, khoảng năm mươi ngàn, và tôi muốn đầu tư nó.” Cô nói ra một con số ngẫu nhiên, nhưng dường như nó là một con số tốt, đủ lớn để cần lời khuyên nhưng không đủ lớn để lôi kéo sự chú ý.

“Vui lòng giữ máy.” Người phụ nữ nói, quay trở lại với giọng nói mượt mà của cô ta. “Tôi sẽ chuyển máy cho bạn.”

“Đợi đã. Bà chuyển máy cho tôi gặp ai vậy ?”

“Trợ lý của cô Smith. Cô ấy sẽ sắp xếp lịch hẹn cho bạn.”

Mất khoảng nửa giây yên lặng, rồi vài tiếng nhạc chói lói tấn công màng nhĩ của cô. Họ đang cố gắng làm điều gì vậy, làm phiền cô để ngắt cuộc gọi chăng ? Tại sao công ty không chơi loại nhạc vui vẻ, thứ gì đó thú vị hơn ?

Cô đợi một vài phút, cố hết sức để lờ đi loại nhạc kinh khủng đó. Mất bao lâu để chuyển một cuộc gọi ? Cô đập nhẹ ngón chân, vô tình gia tăng nỗi bực dọc. Ngay lúc cô nghĩ đến việc gác máy, có một tiếng lách cách nhỏ và một giọng nữ mượt mà khác cất lên. “Văn phòng của cô Smith. Tôi có thể giúp gì cho bạn?”

Cô bắt đầu mệt mỏi với những giọng nói hoàn hảo vô cảm này rồi. Những người này có bị thiêu cháy nếu như họ để lộ ra thứ gì đó trần tục như sự thích thú không nhỉ ? “Tên tôi là Jenner Redwine. Tôi muốn lấy một cuộc hẹn với cô Smith.”

“Chắc chắn rồi, thưa cô Redwine. Khi nào cô muốn đến đây ?”

“Ngay khi có thể. Bây giờ.”

“Bây giờ ư ? Ồ… Cô Smith hiện đang rảnh được khoảng bốn mươi lăm phút. Liệu cô có thể đến đây kịp lúc không ?”

“Tôi sẽ đến đó.”

Jenner gác máy, rồi cẩn thận cất tấm vé số và mảnh báo vào trong ví, thả chiếc ví trở lại túi xách bằng vải denim của cô, rồi đi ra ngoài và mở khoá Ngỗng. Cánh cửa bên người lái mắc kẹt, như thường lệ, và cô lầm bầm nguyền rủa. Bốn mươi lăm phút không phải thời gian dài đối với giao thông ở Chicago, và cô không có thời gian để đánh vật với cánh cửa. Túm chặt tay nắm, cô giật mạnh hơn, và cánh cửa mở bung ra, gần như đánh cô ngã xoài trên mặt đất.

“Điều đầu tiên mình làm,” cô làu bàu, “là mua một cái xe mới.” Nó không phải là một chiếc xe ngon lành, chỉ là thứ gì đó mới, không một vết lõm, và cánh cửa không bị dính chặt. Sau đó là … Cô không biết. Cô không thể nghĩ nhiều về “sau đó”. Một bước một lần, và bước đầu tiên là làm cho tiền của cô được sắp xếp và an toàn.

Khi cô lái xe, cô nghĩ đến việc gọi cho Michelle, nói với cô ấy điều đang xảy ra. Thậm chí cô đã kéo điện thoại của cô ra, bấm hai số đầu tiên trước khi cô bấm nút kết thúc và thả chiếc điện thoại trở lại túi xách. Michelle sẽ nghĩ cô đang đùa chơi , nhưng… Điều gì xảy ra nếu cô ấy không nghĩ như thế ? Sự thận trọng hồi tỉnh trở lại. Jenner muốn mọi thứ an toàn và được bảo vệ trước khi tin tức lộ ra.

Văn phòng Payne Echols ở vùng trung tâm thị trấn, nơi mà chỗ đậu xe rất hiếm, nhưng khi cô lái xe đến nơi, cô nhận thấy công ty có tầng đậu xe riêng đi kèm, và được canh gác bởi một người bảo vệ để ngăn chặn công chúng bình thường khỏi đó. Cô dừng lại trước cần barrie cản trở màu cam , và quay cửa xuống. Người bảo vệ nhìn chú Ngỗng, và cô gần như có thể nhận ra sự ngờ vực chạy xuyên qua trí óc của anh ta. “Tôi có một cuộc hẹn với cô Smith.”

“Tên của cô là ?”

“Jenner Redwine.”

Anh ta bấm vài nút trên chiếc máy tính nhỏ, hiển nhiên để xác nhận rằng tên cô có trong danh sách được phê chuẩn, và nâng cần barrie lên. Jenner lái xe qua, đậu vào chỗ trống đầu tiên mà cô thấy, và vội vã đi đến lối vào.

Ngay khi cô mở cửa, một cảm giác lo lắng chạy dọc xương sống cô. Văn phòng Payne Echols mát mẻ, đơn giản, và yên lặng đến mức cô có thể nghe được hơi thở của chính mình. Màu chủ đạo là xám và nâu như thể nhà thiết kế kinh hãi màu sắc một cách bệnh hoạn. Những bức tranh sơn dầu trừu tượng treo trên mỗi bức tường có dính líu đôi chút màu xanh, nhưng dù vậy, nó bị đánh bại thảm hại. Có nhiều cây trồng rất ấn tượng, hoàn hảo đến mức trông chúng có vẻ không thật, nhưng khi cô thò ngón tay vào một chậu hoa, cô thấy có đất trồng. Vội vàng, cô luống cuống để tay ra sau lưng và cố chùi vết bẩn ra khỏi ngón tay khi cô đi ngang qua chiếc bàn giấy bị che khuất một nửa bởi một cây trồng khác lớn hơn.

Phía sau chiếc bàn là một phụ nữ da ngăm mảnh dẻ mặc trang phục văn phòng, người ngẩng đầu lên nhìn sự tiến đến của Jenner và nói, “Tôi có thể giúp cô chăng ?” Giọng của bà ta trung lập hoàn hảo, y như môi trường xung quanh, nhưng một lần nữa Jenner lại có cảm giác bị đánh giá và xua đuổi.

Cố gắng giữ cho giọng của chính mình vô cảm và điềm tĩnh như của người lễ tân, cô nói, “Jenner Redwine. Tôi có một cuộc hẹn với cô Smith.”

“Vui lòng ngồi chờ. Tôi sẽ thông báo cho trợ lý của cô Smith.”

Jenner ngồi trên rìa của một chiếc ghế sofa màu xám bất tiện. Ngay phía trước mặt cô là một trong những bức tranh trừu tượng, trông y như thể được một con khỉ đui mù vẽ ra. Nó có khó khăn gì đâu chứ ? Tất cả những gì cần thiết là một đôi cọ vẽ, một miếng vải bạt, và bất kỳ màu nào tình cờ nằm quanh đó. Phết bừa bãi màu sắc vào đó, và bùm, một bức tranh cực kỳ xấu xí hiện ra.

Vài người đàn ông trong bộ đồ vest công sở đi qua, và cô nhận ra một số cùng với chức vụ của họ, trong tầm hiểu biết giới hạn của cô. Họ đều bận rộn, tập trung vào điện thoại, hoặc mải mê trên những trang báo, hoặc gõ bàn phím máy vi tính. Cô không nhìn thấy người phụ nữ nào.

Rõ ràng là cô Smith không có chút vội vã nào trong việc chào hỏi một khách hàng mới. Một cách bứt rứt, Jenner tự hỏi không biết người lập kế hoạch tài chính này có thật sự đáng tin cậy hay không. Cô phải tin tưởng vào bản năng của cô khi nó xuất hiện, để quyết định có nên dùng cô Smith hay không, bởi vì cô không quen biết ai có đủ tiền để tìm hiểu về đầu tư và thuế và những thứ tương tự. Cô chỉ có những trang vàng và trí thông minh tầm thường của cô để hướng dẫn cho cô mà thôi.

Cuối cùng, một người phụ nữ gầy như que củi ló ra khỏi tiền sảnh trải thảm và tiến đến gần. “Có phải Jenner Redwine ?”

“Phải.” Jenner nhanh chóng đứng lên và túm lấy túi xách của cô.

“Tôi xin lỗi đã để cô phải đợi. Tôi là trợ lý của cô Smith. Mời cô theo đường này…?” Cô ta ra dấu về phía tiền sảnh, và dẫn Jenner trong một nhịp bước nhanh nhẹn xuôi xuống một chỗ rộng mênh mông.

Họ đi qua một văn phòng lớn, trang trí hấp dẫn, có thể thấy được qua cánh cửa mở. Một cánh cửa khác đóng chặt, nên Jenner phải dùng trí tưởng tượng của cô về cách bài trí của chúng và những người ở trong đó. Khi họ đi khỏi tiền sảnh, những văn phòng trở nên có kích thước nhỏ hơn, bàn ghế đơn sơ hơn. Cô bắt đầu nghĩ, cô nên chọn một con số lớn hơn năm mươi ngàn cho lời nói dối vô hại của cô, vì rõ ràng cô Smith không được xếp hạng cao trong cái tôn ti trật tự của Payne Echols.

Người trợ lý dừng lại phía trước một cánh cửa, gõ nhẹ, rồi xoay tay nắm. “Cô Redwine đến gặp cô.” Cô ta nói, bước lùi lại để Jenner có thể đi vào văn phòng nhỏ bé, rồi đóng cửa, và có lẽ quay về căn phòng thậm chí còn nhỏ hơn của cô ta.

Một người phụ nữ có phần rắn rỏi, với mái tóc quá ngắn đứng lên từ phía sau chiếc bàn giấy nham nhở yếu ớt, và với một nụ cười khít rịt, giơ bàn tay của cô ta cho Jenner. “Tôi là Al Smith.”

“Al ?” Jenner lập lại. Có lẽ cô đã nghe lầm.

Nụ cười khít rịt dãn ra thêm một chút. “Nó là tên gọi tắt của Alanna. Không ai gọi tôi như vậy hết.” Từ sự thiếu hoàn toàn tính hài hước trong lời giải thích, Jenner nghi ngờ liệu có ai dám gọi như thế không. Al Smith tiếp tục, “Tôi được biết cô có một khoản thừa kế nhỏ và cô muốn tham gia vào việc đầu tư.”

Nhỏ ư? Không một ai mà Jenner quen biết có thể gọi năm mươi ngàn là “nhỏ”, nhưng trong một nơi giống như nơi này, thậm chí với những kẻ thuộc những văn phòng kém cao sang hơn như chỗ này, nó chỉ là số tiền lẻ ít ỏi. Một lần nữa cô ngồi lên cạnh ghế và nghiên cứu Al Smith qua chiếc bàn mênh mông.

Cô Smith không thể được gọi là một phụ nữ xinh đẹp. Không chỉ vì mái tóc sẫm quá ngắn của cô ta, mà cô ta còn không trang điểm nhiều - nếu như có chút xíu nào – và bộ vest công sở màu xám mà cô ta đang mặc làm cho cô trông giống như chiếc hộp vuông vắn. Nếu như sự thiếu những nếp nhăn là thứ để so sánh, thì cô ta chắc chắn không lớn tuổi hơn Jenner nhiều, nhưng hình ảnh mà cô ta trưng ra đã cộng vào số tuổi của cô ta thêm muời năm nữa. Đôi mắt của cô ta có màu xanh xám mãnh liệt, tia nhìn thẳng, và cô ta không có vẻ gì như thể cô ta thỉnh thoảng cũng được cười đùa.

Jenner không dễ dàng tin tưởng. Chỉ vì người phụ nữ này đã làm việc cho một công ty cố vấn tài chính bậc cao không có nghĩa là cô ta đáng tin cậy và lương thiện. Dù vậy, cô thấy thích thái độ ‘không-nói-chuyện-tầm-phào’ của cô ta.

“Tôi có thể hỏi cô một câu hỏi không?” Cuối cùng, cô nói.

Cô Smith có vẻ ít quan tâm. “Dĩ nhiên rồi. Nhưng tôi có thể không trả lời.”

“Khá thẳng thắn đấy. Cô đã làm việc ở đây bao lâu rồi ?”

“Hơn hai năm.” Cô ta dường như không ngạc nhiên về câu hỏi. “Thật rõ ràng ở đây tôi có thứ bậc thấp hơn đàn ông. Điều đó không có nghĩa là tôi không làm tốt công việc của tôi. Tôi làm việc thông thạo theo cách của tôi.”

“Cô bao nhiêu tuổi ?”

Cô Smith ho ra một tiếng cười, “Điều đó mang tính cá nhân nhiều hơn tôi mong đợi, nhưng tôi không thấy phiền nói cho cô biết. Tôi hai mươi bảy. Phải, tôi còn trẻ. Tôi hiểu được nỗi băn khoăn của cô. Nhưng tôi ở đây để giúp đỡ, và tôi sẽ không ở mãi trong những văn phòng phía sau đâu.”

Tham vọng vươn lên thu hút Jenner nhiều hơn bất kỳ lời cam đoan khôn khéo chung chung nào có thể có. Cô nhìn xung quanh văn phòng nhỏ, nghĩ về việc Al Smith có thể rời khỏi nó sớm hơn cô ấy mong đợi. Ánh mắt cô rơi trên một chiếc kệ phía sau bàn giấy. Có một cặp cây cảnh, nhỏ hơn và ít hoàn hảo hơn những thứ ngoài tiền sảnh, và một vài khung hình đơn giản của Al Smith cùng với một người phụ nữ khác đang cười, cánh tay họ quấn quanh vai nhau. Tư thế của họ tạo cho Jenner ấn tượng về điều gì đó lãng mạn, và cô nhìn chằm chằm vào bức ảnh một lúc lâu.

Cô Smith liếc qua vai vào những tấm ảnh, và miệng cô ấy mím chặt lại, “Phải, cô Redwine, tôi là người đồng tính ái – nhưng đừng bận tâm, cô không phải kiểu ưa thích của tôi. Những cô nàng tóc vàng gầy nhom nhỏ bé không lôi cuốn tôi.”

Xét từ những tấm hình, Jenner có thể nói cô Smith thích những cô tóc đỏ, cao, có thân hình gợi cảm, chỉ dành riêng cho mỗi mình anh ta - hoặc cô ta mà thôi.

Jenner cười, nhẹ nhõm. Cô thích người phụ nữ trung thực, ăn nói ngay thẳng này. “Tôi không có khoản thừa kế nào.” Cô thú nhận, thọc sâu vào túi xách và lôi ra chiếc ví. Mở nó, cô lấy ra mảnh báo, đặt nó trên bàn ngay trước mặt cô Smith. Tiếp đó cô lấy tấm vé số và đặt nó bên cạnh mảnh báo.

Cô Smith nhìn cô tò mò, rồi nhặt cặp mắt kính lên đeo vào. Cô ta nhìn vào hai mảnh giấy, và Jenner nhận thấy biểu hiện của cô ta thay đổi khi cô ta nhận ra điều cô ta đang nhìn. “Thánh thần ơ…sh… Xin thứ lỗi. Có đúng là điều tôi đang nghĩ không ?”

“Phải.”

Al Smith đột ngột ngồi thụp xuống. Với một ngón tay, cô ta chỉnh lại cặp mắt kiếng của cô cho ngay ngắn, như thể để cho chắc chắn là cô ta đang nhìn đúng. Cô ta nhìn đi nhìn lại từ mảnh báo đến tấm vé số, so sánh từng số giống như Jenner đã làm. Cuối cùng cô ngẩng đầu lên, và nhìn vào người khách hàng mới với sự quan tâm. Lần đầu tiên có một tia lấp lánh trong mắt khi cô ta nói, “Tôi cho rằng cô nàng tóc vàng gầy nhom vừa trở thành kiểu người ưa thích của tôi.”

Jenner bị làm cho kinh ngạc cũng bật cười. “Rất tiếc. Kiểu ưa thích của tôi đi cùng với một cái ‘của quý’ cơ. Hơn nữa, cô nàng tóc đỏ của cô chắc chắn sẽ đập tôi tơi bời.”

“Cô ấy có thể làm thế thật.” Al Smith thừa nhận. Cô và Jenner cười toe toét với nhau, hai người phụ nữ trẻ trung, thực tế, đã nhận ra những phẩm chất tương tự trong nhau. Cả hai đều làm việc chăm chỉ cho điều họ có. Không nghi ngờ gì rằng Al có cách kiếm được nhiều tiền hơn Jenner, dù rằng cô ấy vẫn còn đang chiến đấu và đề cao sự thành thạo của cô trong bậc thang công việc.

Jenner không biết điều gì về đầu tư, nhưng cô hiểu về con người và sự phân hạng trong công việc như thế nào. Tấm vé số đó sẽ là một bàn đạp khổng lồ cho Al, y như nó đã làm cho cô. Bằng việc mang lại một tài khoản cỡ này, Al sẽ vượt qua mọi người khác cùng thứ bậc với cô ấy, và sẽ nhanh chóng chuyển vào một trong những văn phòng lớn hơn trong hãng. Với uy tín tăng thêm, cô ấy sẽ kiếm được nhiều tài khoản khác nữa, và kết quả sẽ tăng trưởng nhanh chóng như quả cầu tuyết đang lăn. Nếu cô ta chỉ cần tốt đẹp bằng một nửa Jenner nghĩ cô ta sẽ có, Al Smith sẽ có công ty đầu tư riêng của mình, hoặc ít nhất cũng là một cộng sự quan trọng của Payne Echols.

Al nghiêm nghị, xem xét Jenner qua đỉnh của cặp mắt kính. “Phần lớn những người trúng số sẽ bị khánh kiệt trong khoảng năm năm, bất kể họ thắng giải được bao nhiêu tiền.”

Một cơn ớn lạnh chạy rần rật trên da của Jenner. Cô không thể hình dung làm sao cô có thể đánh mất số tiền nhiều như thế, trừ khả năng khiến cô cảm thấy phát bệnh trong dạ dày. “Đó là lý do vì sao tôi ở đây. Tôi không muốn bị khánh kiệt trong năm năm.”

“Vậy cô phải rất thận trọng. Chỉ có một cách bảo vệ hoàn hảo cho số tiền là đặt chúng vào trong một quỹ uỷ thác không huỷ ngang, điều đó sẽ mang lại cho cô một khoản lãi mỗi năm - hoặc mỗi tháng, tuỳ theo ý cô muốn – nhưng cô sẽ mất quyền kiểm soát vốn, và cô không đến với tôi giống như là kiểu người ưa thích điều đó.”

Mọi thứ trong Jenner chống lại ý tưởng để cho một người nào khác kiểm soát tiền bạc của cô, cho dù là hoạt động mang tính tự nguyện. Không huỷ ngang. Cô không thích âm thanh đó.

“Đó là điều tôi nghĩ.” Al nói khô khan, đọc những biểu hiện của Jenner. “Vậy nên… Dù sao đi nữa việc cô là kẻ giàu có điên khùng nhiều hơn năm năm, hoặc khánh kiệt và làm một công việc hèn kém, hoàn toàn tuỳ thuộc vào cô. Nếu cô không thể gạt bỏ những kẻ ăn bám, cô sẽ nhẵn túi nhanh thôi và tôi sẽ mạnh dạn đề nghị hoặc là quỹ uỷ thác không huỷ ngang (Irrevocable trust) hoặc nhận tiền trúng giải theo cách xuất chi thường niên (winnings in a yearly payout) hơn là tổng số tiền phải thanh toán một lần (lump sum). Tổng số tiền phải thanh toán một lần là lựa chọn thông minh nhất, nếu như cô có thể không đụng tới nó.”

“Tôi có thể không đụng đến nó.” Jenner đáp, nghĩ đến Jerry. “Tôi muốn nó được bảo vệ, được đầu tư, ở nơi không ai có thể lấy được nó, không người thân thuộc nào của tôi có quyền quyết định. Cha tôi…” Cô ngừng lời, nhăn mặt. “Ông ta chính là người mà tôi phải canh chừng. Chúng ta sắp nói đến việc ông ta không đáng tin cậy trong mọi hoạt động vì những gì ông ta đã thể hiện.”

“Mọi gia đình đều có người giống như vậy.” Al nhận xét. “Okay. Chúng ta hãy bắt đầu lập ra một kế hoạch - Tổng số tiền thanh toán một lần, cô chắc chắn sẽ bắt đầu với…” Ngón tay cô ta nhảy nhót trên máy tính – “Một trăm năm mươi triệu dollar.”

“Gì cơ?” Jenner ngồi thẳng lên. “Điều gì xảy ra với một trăm bốn mươi lăm triệu kia ?”

“Những khoản thuế. Chính phủ sẽ lấy điều họ muốn trước khi cô nhận được bất kỳ thứ gì.”

“Nhưng tới gần phân nửa sao ?” Jenner bất bình. Phải, tuy một trăm năm mươi triệu vẫn là một khoản tiền lớn đến khó tin nổi nhưng… nhưng – cô cũng muốn cả phần còn lại nữa. Cô đã thắng giải, công bằng và thẳng thắn. Phải, cô biết, mơ hồ thôi, rằng cô sẽ phải trả thuế, nhưng cô không nhận ra rằng cú đánh có thể lớn đến thế.

“Chắc chắn là vậy. Nếu cô cộng dồn tất cả những khoản thuế - thuế thu nhập, trợ cấp an sinh xã hội, thuế mua bán, các loại thuế cho xăng dầu, hoá đơn điện thoại và các loại khác nữa, không hiếm người phải trả trên sáu mươi phần trăm cho chính phủ, trừ phi phần lớn thu nhập của họ được dấu bớt đi. Nếu như vài gã nhận ra được rằng Washington đang hút cạn túi họ nhiều như thế nào, thì đã có những cuộc biểu tình trên đường phố rồi.”

“Tôi sẽ mang theo cái chỉa ba.” Jenner lầm bầm.

“Tôi đoan chắc là cô sẽ làm vậy. Tuy vậy, chúng ta sẽ đặt một trăm năm mươi triệu vào công việc hệ trọng. Cô ta nhập thêm vài con số vào trong máy tính. “Một tỷ suất lợi nhuận bốn phần trăm sẽ cho cô một thu nhập được phép tuỳ nghi sử dụng hàng năm vào khoảng sáu triệu mà không động đến vốn cơ bản. Và bốn phần trăm là một dự đoán thấp. Cô có thể kiếm được nhiều hơn.”

Okay. Wow. Sáu triệu một năm, mà không làm suy suyển vốn cơ bản đi mảy may nào. Cô không cần sáu triệu, cô có thể sống với một số ít hơn rất nhiều, một số lượng nhiều đến mức như vậy mà vẫn nằm ngoài sự đầu tư vẫn đang hoạt động và sinh lãi của cô. Cô sẽ có được càng ngày càng nhiều lợi nhuận sinh lãi, và sự tăng trưởng bền vững có giá trị. Cô cảm thấy y như thể một cánh cửa vừa được mở ra, và cô có thể thấy được những thứ ở bên trong căn phòng. Cô đã có được chúng.

Tất cả những gì cô phải làm là tỏ ra thông minh, và không thổi bay chúng đi.

Al bắt đầu một bài thuyết trình ngắn về một số loại hoạt động đầu tư hữu dụng - cổ phiếu (stocks) và cổ tức (dividends), trái phiếu kho bạc (Treasury Bills) và các khoản nợ vay thượng đỉnh của chính phủ (high-level debt). Jenner không hề giả vờ hiểu, nhưng cô chú tâm vào những điều cô có thể và hỏi hàng trăm câu hỏi. Cô đặt ra những câu hỏi riêng của cô : không ai được dịch chuyển tiền của cô mà không có sự cho phép của cô. Cô không muốn phát hiện ra Al hoặc bất kỳ ai trong Payne Echols quyết định đầu tư tiền của cô vào một loại cổ phiếu hoặc bất kỳ thứ gì mang tính rủi ro, và cô sẽ bị đánh mất mọi thứ. Cô muốn là người phát lệnh cuối cùng đối với mọi quyết định. Cô cũng không muốn để bất kỳ thứ gì ở trong căn nhà của cô, nơi có thể phơi bày cho kẻ trộm. Cô sẽ không đưa cho Jerry già bất kỳ thứ gì. Ông ấy sẽ làm mọi thứ ông ấy có thể để đặt tay trên tiền của cô. Những người như ông ấy là nguyên do chính yếu vì sao những người trúng số thường khánh kiệt trong khoảng năm năm.

Al đã bắt đầu lập ra một cách có hệ thống cho một kế hoạch. Một phần nhỏ của số tiền - một trăm ngàn - được gởi vào ngân hàng cho mục đích sử dụng ngay của Jenner. Phần lớn số tiền đó nằm trong tài khoản tiết kiệm để cô có thể dễ dàng truy cập, chuyển tiền thành séc khi cô cần. Cô cũng cần một hộc an toàn trong ngân hàng, nơi cô có thể lưu giữ tất cả những giấy tờ của cô, và không ai khác có thể lấy được chúng trừ phi cô đích thân xác nhận rằng người đó được phép truy xuất. Al sẽ soạn thảo một kế hoạch đầu tư, và khi Jenner lãnh giải, tiền sẽ được chuyển thẳng vào những tài khoản đó.

Jenner thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, cô sẽ không lãnh tiền cho đến khi mọi thứ đã được sắp xếp thoả đáng, chỉ vì Al khuyên cô gác mọi thứ khác qua một bên và để cho những công việc giấy tờ có sự chuẩn bị. Chừng một tuần nữa, là trễ nhất, cô sẽ sẵn sàng.

Ngay khi kế hoạch được lập ra, và cô phải trở về cùng với Ngỗng, Jenner thở ra một hơi mạnh. Khi rời khỏi Payne Echols, bất luận thế nào cô cũng đã … thay đổi. Giờ đây cô đã là thành viên của thế giới tài chính, điều đó có cảm giác mới lạ nhưng gây thích thú. Trái tim cô đập nhanh hơn và cô cảm thấy muốn cười đùa và nhảy nhót. Cô muốn ăn mừng. Cô đã là triệu phú. Well, gần như thôi. Không lâu nữa. Chỉ một tuần là tối đa.

Cô liếc vào đồng hồ đeo tay của cô. Michelle chắc đang ăn trưa. Túm lấy điện thoại, cô dừng lại trong một phần giây, khi cô băn khoăn cước điện thoại di động đắt đỏ như thế nào – Có lẽ cô sẽ đợi cho đến khi về nhà, và sử dụng điện thoại cố định - rồi sự thật vỗ vào mặt cô lần nữa, và cô cười. Cước điện thoại di động đã không còn đáng kể gì. Cô quay số sủa Michelle.

Michelle trả lời cùng với một miếng snack khoai tây chiên, “Có chuyện gì sao ?” bởi vì Jenner hầu như chưa bao giờ gọi vào ban ngày.

Không dễ để dẫn dắt câu chuyện, không có cách nào khác hơn là buột miệng nói ra sự thật, “Tớ trúng số.”

“Ồ, phải rồi, nghiêm trọng rồi. Sao nào ? Dylan quấy rầy cậu sao ? Hay là Ngỗng đã chết ?”

“Không, Ngỗng vẫn tốt. Tớ trúng số.” Jenner nói lần nữa, “Trúng lớn. Hai trăm chín mươi lăm triệu, dù vậy, tớ vừa gặp một cố vấn tài chính và cô ấy nói sau khi trừ thuế tớ sẽ nhận tổng số tiền thanh toán một lần khoảng một trăm năm mươi triệu.”

Một khoảng thời gian yên lặng kéo dài. Cuối cùng, Michelle nói, với một giọng nói nhỏ, yếu ớt, “Cậu nói thật không?”

“Bằng cả trái tim.”

m thanh kế tiếp là tiếng kêu la the thé, Jenner cười, rồi cùng la hét với Michelle. Cô ngồi bên trong Ngỗng, điện thoại di động áp bên tai, và cười cho đến khi nước mắt rơi trên má cô. Cuộc đời của cô đã thay đổi và cô biết thế, nhưng ít ra Michelle ở đây vì cô.

“Nếu cậu gạt tớ. Tớ sẽ giết cậu.” Cuối cùng, Michelle cũng nói được nên lời.

“Tớ biết. Điều đó thật khó tin. Tớ chỉ vừa kiểm tra tấm vé của tớ tối qua, và bị rối tinh rối mù lên từ lúc đó để có sự sắp đặt mọi thứ. Cậu là người đầu tiên tớ cho biết, ngoại trừ người cố vấn tài chính. Chưa nói cho bất kỳ người nào khác hết.”

“Đôi môi tớ sẽ cài chặt như được kéo khoá. Ôi Chúa ơi, tớ có thể tin điều đó. Cậu giàu rồi.”

“Gần như vậy thôi. Không lâu nữa. Có lẽ là tuần tới.”

“Như vậy cũng đủ gần rồi còn gì.” Michelle hò reo lần nữa. “Bạn gái à, chúng ta sẽ tôn vinh thành công tuyệt đỉnh ở Bird đêm nay, và uống mừng cho cậu.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.