Thiếu Niên Nam Sủng Của Huyết Tộc Điện Hạ

Chương 29: Không có việc gì ngược ngươi 2



An Sắt rất phẫn nộ, hậu quả thực nghiêm trọng!

Buổi tối hôm đó, An Sắt một người đi đến địa chỉ An Liệt Đặc lưu lại, thực dễ dàng tìm được khách sạn nơi An Liệt Đặc uống rượu, cũng thực dễ dàng đạt thành giao dịch.

An Liệt Đặc đều không có nghĩ đến sẽ dễ dàng hoàn thành như vậy, bọn họ bất quá nói chuyện trong ba phút, hai bên đều đạt thành hiệp nghị, làm cho An Liệt Đặc hơi giật mình.

Nắm trong tay viên trân châu đen bóng kia, truyền thuyết viên trân châu này là vật yêu thích của nữ vương huyết tộc – đời thứ nhất của Andy Lôi Khắc.

An Khắc thật sự có thể đem vật này giao ra? An Liệt Đặc không khỏi đối với viên trân châu đen này hoài nghi.

“Ta sẽ không cầm vật giả mạo đến, An Liệt Đặc, ngươi thực biết lựa chọn.” An Sắt hai chân bắt chéo ngồi trên ghế, cau mày, hiển nhiên đối với hoàn cảnh nơi này rất không vừa lòng.

“Đúng vậy, đồ của An Sắt điện hạ đưa tới đương nhiên không phải giả, nhưng là ta muốn hỏi An Sắt điện hạ một chút, vì một tên nam sủng, đáng giá sao?” An Liệt Đặc nói.

Khẩu khí An Liệt Đặc rất thản nhiên, thật giống như cái gì cũng không muốn hỏi, , chính là nhảm chán muốn nói chuyện mà thôi, nhưng mà, An Sắt biết, An Liệt Đặc so với bất kỳ ai khác đều thành thục hơn, đều nhanh thành tinh, An Liệt Đặc chính là người hắn cùng Duy Khắc tôn kính nhất, chính là hắn đột nhiên phản bội làm cho quan hệ bọn họ trở nên cứng ngắt.

Duy Khắc lại hận chết An Liệt Đặc, nếu anh không rời đi, như vậy Hạ thụ sẽ không phải thừa kế gia tộc, một khi hạ Thụ kế thừa gia tộc, quan hệ giữa Duy Khắc với Hạ Thụ bị trở ngại thật mạnh.

“Có đáng giá hay không ngươi rõ ràng nhất, lúc trước khi ngươi cùng nữ nhân bình thương kia phải bội mọi người, ta cũng hỏi ngươi có đáng giá hay không, ngươi trả lời thế nào?” An Sắt lạnh giọng cười nói.

“Ha hả, đáng giá.” An Liệt Đặc nhìn An Sắt thưởng thức, cũng cười.

“Cậu trả lời của ngươi chính là câu trả lời của ta, có vấn đề sao?” An Sắt đứng lên, kéo lại nếp nhăn quần áo, xoay người.

An Liệt Đặc nhún nhún vai, đột nhiên nghe được thanh âm của An Sắt, âm trầm: “Câu cuối cùng trong máy nhắn tin chính là ý tứ gì?!”

An Liệt Đặc nở nụ cười ha ha, mật đầu tóc đen buông xuống một bên mặt “…………Ha ha, chính là chuyện như vậy?”

An Sắt đen mặt, gân xanh trên đầu giật thình thịch, đột nhiên xoay người cười lạnh đối An Liệt Đặc nói: “Duy Khắc biết ngươi biết người còn sống thoải mái như thế sẽ thế nào chứ, ha hả.”

An Liệt Đặc cứng đờ.

An Sắt đột nhiên vui vẻ, phủ thêm áo choàng, che khuất mặt, bước đi.

An Liệt Đặc tốn hơi thừa lời.

Xem ra nơi đây không nên ở đây lâu! Duy Khắc tên kia cũng không phải ngoan bình thường. An Sắt chiêu này cũng không quá lưu tình, mệt hắn còn thu lưu vật nhỏ kia.

………………

An Sắt đẩy ra cửa, thất được vật nhỏ làm cho hắn muốn cắn chết.

Mộc đang ghé vào trên bàn ngủ, hai tay còn đè lên một quyển sách, đó là Y Lị Nhã cho cậu, Mộc đọc một hồi liềt thấy mệt, nội dung quả thực phong phú, nhưng mà Mộc một chữ cũng không hiểu, bởi vì cậu đã quên, chữ viết của nhân loại cùng huyết tộc không giống nhau, cho dù ngôn ngữ giống nhau, chữ viết lại không như vậy.

Mộc ngay cả tên mình cũng xxem không hiểu.

An Sắt cởi xuống áo choàng, nhìn thấy bộ dạng Mộc ngủ ngon, vốn phẫn nộ biến thành an tâm, Mộc trên người không có thương tổn, chủ yếu là mặt không có hủy dung, cũng thật tốt, một chút cũng không có chật vật giống như người sống sót sau tai nạn.

Ta vì ngươi mệt chết đi sống lại, ngươi lại ngủ ngon như vậy a!

An Sắt hận không thể cho cậu một quyền đánh tỉnh, lâu như vậy, An Sắt đều không có thưởng đến máu của Mộc, cảm giác mỹ vị kia làm cho An Sắt nhịn không được lộ ra răng nanh, muốn cắn vật nhỏ không biết sống chết này.

An Sắt luôn nghe theo dục vọng chính mìnhm ngón tay vẽ lên đường cong trên cổ, đẩy ra tóc trên đó, Mộc không thoải mái lầm bầm vài tiếng, An Sắt nở nụ cười, hung hăng mà cắn một ngụm.

Mộc lúc ấy liền tỉnh, loại cảm giác lâng lâng này, ách……………..ta nhất định đang nằm mơ.

Mộc ngủ đến mơ hồ, không có đứng dậy, chính là lười biếng vươn tay sờ cổ, chính là đụng đến hai má ôn nhuận, Mộc sửng sốt một chút, sờ nữa, là đường nét cái mũi, ngón trỏ Mộc còn chạm được đến cái gì giống như quạt lông – lông mi.

“A!!!!!!!!!!!” Mộc kêu sợ hãi, định bụng đứng lên, răng nanh An Sắt cắn lại càng sâu, còn dùng lực hút một ngụm, giống như là trẻ con đang hút ngực của mẹ.

Mộc cả người mềm nhũn, vô lực ngã vào trên bàn, chỉ có thể phối hợp phát ra tiếng rên rỉ.

“………An Sắt? Đau quá…….” Hai tay Mộc nắm chặt quyển sách trên tay, loại cảm giác quen thuộc này, Mộc chậm rãi kêu ra tên của thủ phạm.

Tâm tình tốt, bụng cũng no rồi.

Nghe Mộc cầu xin tha thứ, An Sắt cong tân thể, hai tay ôm thắt lưng cậu, răng nanh cũng lui về, vươn đầu lưỡi hồng nhạt liếm liếm hai cái động còn dính máu này.

“Ân, không tồi, còn nhớ rõ chủ nhân của em a, vật nhỏ, ta còn nghĩ đến em đã quên chứ.” An Sắt cười nói.

Thanh âm trầm thấp, Mộc cảm nhận hơi thở lạnh lẽo, cả người nổi lên tầng da gà.

Chơi xong rồi………….chết chắc rồi……….

ôộc ở trong lòng lo lắng ra trên mặt, khóe mắt mang lệ…………….thần a! Ngài có thể ngẫu nhiên yêu thương ta một chút không.

“Ha hả, không muốn rời đi sao? Chẳng lẽ là ngủ cùng An Liệt Đặc quá lâu rồi sao?” An Sắt rõ ràng cười nói, làm cho người ta có cảm giác khủng bố.

Mộc sửng sốt, người này đang nói cái gì? “Ta………….”

“Cái gì cũng không cần nói, sau khi trở về chúng ta lại tính, từng chuyện từng chuyện, chậm rãi tính, tính rõ ràng!” An Sắt ôm lấy người nào đó đang nằm úp sấp nhuyễn ra, một nụ cười của của khối băng có thể hù chết người không đền mạng.

Mộc đã muốn nằm đơ ra.

Đầu óc Mộc chỉ còn lại một câu tính sổ kia, còn tính từng chuyện từng chuyện. Nếu trên mặt An Sắt không lộ rõ gân xanh như thế, rõ ràng không nghĩ đến bộ dạng cười lại còn miễn cưỡng, Mộc cho rằng cậu cầu xin tha thứ vẫn có thể bảo đảm mạng sống, hiện tại, phòng chừng không được………

“Tốt lắm, chúng ta hiện tại có thể đi trở về.” An Sắt đem chính mình cùng Mộc dùng áo choàng che lại, dường như trừng phạt đem áo choàng quần chặt, Mộc vóc dáng lùn phải chỉ có thể dán tại trước ngực An Sắt, khó khăn mà hít thở.

An Sắt đi phía trước, liếc mắt nhìn cuốn sách trên bàn – ‘Ghi chép dưỡng thành cường công’!

Một lần thuận tay, quyển sách kia liền trở thành cuốn sách ngày sau An Sắt xem nhiều nhất, do vậy, Y Lị Nhã vì bất hạnh của Mộc cảm thấy thật bi ai mà gửi lời chào!

Tới ngoài thành nhỏ, một chiếc phi hành xe xa hoa được che dấu trong bụi cỏ.

Ma Đức mỉm cười rồi làm một cái lễ.

“Hoan nghênh trở về, An Sắt điện hạ, Mộc đại nhân.”

……………………

………..

Kế tiếp có ăn được không? Chương tiếp theo liền H! Hắc hắc…………..tác gải động kênh, H a H a!!!!!! Ta muốn viết H, có hay không có người xem? Hắc hắc

.

.

.

.

.

.

.

.

Mọi người thấy có nên tin tác giả?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.