Thiếu Nữ Toàn Phong 2: Trái Tim Rung Động

Chương 10



Lại có cả Sơ Nguyên nữa.

Thấy Sơ Nguyên sư huynh mỗi lúc mỗi gần, Bách Thảo phát hiện tayanh xách một chiếc túi du lịch màu vàng nâu, không có vẻ là người đưa tiễn.

"Do có một số việc đột xuất tôi không thể đi cùng các bạn.Lần này Sơ Nguyên đi cùng đội chúng ta với tư cách là bác sỹ của đội đồng thờicũng là trưởng đoàn", Thẩm Ninh giải thích, "Đến Hàn quốc, các bạnphải tuân thủ kỷ luật, mọi việc đều phải nghe theo điều hành của trưởng đoàn SơNguyên và đội trưởng Nhược Bạch, rõ chưa?".

"Rõ!"

Mặc dù các đệ tử đều có phần ngạc nhiên nhưng vẫn đồng thanh trảlời.

Thì ra Đình Nghi đến tiễn Sơ Nguyên tiền bối, các cô gái chợt vỡlẽ. Mai Linh nói đùa, Đình Nghi mang những đồ ăn này đến hối lộ, để bọn họtrông chừng các mỹ nữ Hàn Quốc không cho họ cướp mất Sơ Nguyên tiến bối?

Nghe vậy các cô gái cười rộ lên.

Bên kia, Đình Hạo đang nói chuyện với Thân Ba, Khấu Chấn, nhìnthấy Bách Thảo đứng yên không nói gì, khóe mép Đình Hạo hơi nhếch lên, anh đếnbên cô.

"Cầm lấy cái này."

Kéo Bách Thảo ra một góc, Đình Hạo đưa cho cô một chiếc điện thoạidi dộng màu bạc, xinh xắn, tinh xảo. Cô ngạc nhiên ngước nhìn anh nhưng khôngnhận.

"Trong này đã nạp tiền, có số máy của anh, Sơ Nguyên và huấnluyện viên Thẩm, đến Hàn Quốc nhỡ bị lạc hoặc có chuyện gì hãy dùng nó để liênlạc." Đình Hạo nhìn cô, nói tiếp: "Không biết dùng thì bảo Hiểu Huỳnhhướng dẫn".

"Em không thể nhận", Bách Thảo cúi đầu.

"Tại sao?"

“…”

Cô không biết nên nói thế nào, chỉ lắc đầu lia lịa. Nghĩ tới nhữnglời anh nói bên bờ sông tối đó, cô lại thấy lúng túng, chân tay không biết đểđâu, mặt đỏ lựng, chỉ muốn bỏ chạy. Cô không thể nhận đồ của anh, nếu nhận, cónghĩa là…

Bắt đầu hẹn hò rồi?

Cô luống cuống lùi một bước, cúi đầu rất thấp.

"Em không thể nhận", cô nhắc lại.

"Không bảo em nhận", giọng Đình Hạo vọng xuống,"Cũng không phải là tặng, chỉ cho em mượn thôi. Không được làm hỏng, cũngkhông được đánh mất, nếu không anh sẽ bắt đền, hiểu chưa?".

Cô vẫn im lặng.

"Đến Hàn Quốc ngộ nhỡ bị lạc thật, em lại không có di động,Sơ Nguyên hay Nhược Bạch đều rất lo lắng. Em không muốn gây phiền phức cho họđúng không?"

Bách Thảo ngây người nhìn Nhược Bạch đang phân phát thẻ lên máybay cho mọi người, lại nhìn Sơ Nguyên đang nói chuyện với Đình Nghi.

"Tất cả có hai chiếc pin, có cả dụng cụ xạc, anh để cả trongnày." Nói rồi Đình Hạo nhét cái túi nhỏ vào tay cô. "Hỏi Hiểu Huỳnhcách sử dụng."

"Cảm ơn."

Cô đỏ mặt cầm túi.

"Cảm ơn thế nào?", Đình Hạo mỉm cười hỏi.

"Sao?"

"Mua một hộp viên xì dầu mang về, anh thích ăn." Anh xoamái tóc ngắn của cô, tiếp tục: "Còn nữa, nhớ ngheđiện thoại của anh, chúngta hẹn hò, duy trì liên lạc là rất quan trọng".

"… Không!", cô kinh ngạc nhìn anh, "Em và anhkhông…"

"Ha ha."

Đình Hạo cười, ngắt lời cô, giọng vui vẻ:

"Câen thận kẻo người ta nghe thấy. Nhìn kìa, hình như Bạchđang tìm em, ra đi."

Bách Thảo ngẩng đầu lên thì thấy Nhược Bạch đang cầm tấm vé ngónghiêng nhìn ra xa, ánh mắt đừng lại ở cô và Đình Hạo. Không biết tại sao, côbỗng thấy hối hận, không nói gì thêm, vội đi về phía Nhược Bạch.

* * *

Các đệ tử đi vào phòng chờ sau khi qua cửa kiểm tra, Thẩm Ninh cóviệc đi trước, Đình Nghi đứng trước bức tường kính ở đại sảnh sân bay, thẫn thờnhìn những chiếc máy bay đang chờ cất cánh trên bãi đỗ rộng mênh mông.

"Anh, tại sao anh Sơ Nguyên lại đi Hàn Quốc với bọn họ?"

Hoàn toàn bất ngờ, cô không hề biết chút gì, hơn nữa, dù hỏithế nào Sơ Nguyên cũng không trả lời. Tay cô nắm chặt lan can phía trước, ánhmắt ảm đạm, lẽ nào là vì...

Không.

Không thể.

Bất luận về tài năng, dung mạo, trình độ học vấn hay gia thế, côđều ưu tú nhất, trong mắt Sơ Nguyên không thể có một cô gái nào khác. Mặc dùtrong cuộc thi đấu luyện tập lần trước cô thua, nhưng, đó chỉ là ngẫu nhiên.

Đợi Thích Bách Thảo từ Hàn Quốc trở về, cô sẽ để cho có ta hiểurằng, thắng lợi ngẫu nhiên không có ý nghĩa gì hết, thực lực mới là quan trọngnhất.

"Tối qua anh ấy mới quyết định, Sơ Nguyên chỉ nói với anh.Anh ấy đã mua vé máy bay, bảo anh đưa tên anh ấy vào danh sách, còn nhữngchuyện khác không thấy nói gì. "

"Anh ấy cũng không nói với em?"

"Không."

Trên bầu trời, chiếc máy bay đã xuyên vào tầng mây.

"Anh, anh thích Bách Thảo phải không?"

Chợt nhớ đến cảnh Đình Hạo và Bách Thảo đứng riêng với nhau lúctrước, lại nghĩ đến bữa tiệc tối đó, Đình Nghi bật hỏi.

Đình Hạo cười cười không đáp.

" Anh thích cô bé ấy thật sao?", Đình Nghi ngạc nhiên.

"Ừ."

"Tại sao?", Đình Nghi càng ngạc nhiên.

"Cô ấy như một con hươu non gan dạ trên thảo nguyên." Nụcười trên khóe miệng Đình Hạo rạng rỡ hơn ánh nắng ngoài kia. "Rất đángyêu."

Đình Nghĩ cau mày nói:

"Thế ư? Em chưa bao giờ cảm thấy cô ta đáng yêu. Chỉ thấy côta thật không biết lượng sức. Anh còn nhớ khi mới vào Tùng Bách võ quán, NhượcBạch lựa chọn Tú Cầm đi thi, cô ta dám chất vấn Nhược Bạch, còn nổi giận trướcmặt mọi người. Hơn nữa, cô ta khá cơ hội, suốt ngày bám lấy anh Sơ Nguyên, biếtanh Sơ nguyên hay mềm lòng nên cố tình tỏ ra đáng thương trước mặt anh ấy. Banăm nay, không biết em đã trêu chọc gì cô ta mà cô ta luôn nhằm vào em, nhưmiếng kẹo cao su sống chết bám lấy em…" Hơn nữa, chính vì cô ta mà lần nàycô không thể cùng đi Hàn Quốc với Sơ Nguyên.

"Em đã cảm nhận được nguy cơ sắp bị đuổi kịp?", Đình Hạonhìn em gái.

"Không phải nguy cơ", Đình Nghi ưỡn thẳng lưng, "màlà đáng ghét".

"Tiểu Đình, chẳng phải em cũng luôn theo đuổi Lý Ân Tú đósao?", Đình Hạo vỗ nhẹ vào vai cô em gái, "Em như vậy, Bách Thảođương nhiên cũng như vậy. Không nói túc áp và kỹ thuật, chỉ nói về chí khí thìem đã kém xa Lý Ân Tú. Em khiêu chiến Ân Tú hết lần này đến lần khác nhưng côấy chưa bao giờ bực mình, thậm chí còn bỏ thời gian tập riêng, chỉ bảo choem".

Đình Hạo mỉm cười, nói tiếp:

"Em nghĩ lại xem, em đối với Bách Thảo thế nào?"

Đình Nghi thoáng lúng túng rồi lập tức mím môi.

"Em... em thà thấy anh thích Ân Tú còn hơn. Đối với Ân Tú emtâm phục, khẩu phục."

* * *

Máy bay bay trong tầng mây,

Qua ô cửa sổ nhỏ bé có thể nhìn thấy những đám mâytrắng bên dưới,lần đầu đi máy bay, Hiểu Huỳnh hào hứng lấy máy ảnh chụp mấy cảnh đám mây muônhình vạn tranglòng vẫn xốn xang, mãi mới trấn tĩnh được. Cô đưa mắt nhìntrongkhoang, Sơ Nguvên và Nhược Bạch ngồi ở hàng ghế phía trước, đang khẽ trao đổichuyện gì đó.

"Hi hi, mình muốn đổi chỗ ngồi."

Hiểu Huỳnh cất máy ảnh, tỏ ý muốn đi về phía Bách Thảo đang ngâyngười nhìn những đám mây trắng qua cửa sổ.

Bách Thảo bối rối đứng lên, nói:

"Nếu cậu muốn ngồi gần lối đi, đế mình đổi chỗ cho."

"Không, mình muốn ngồi cạnh Sơ Nguyên sư huynh", mắtHiểu Huỳnh sáng lên vẻ ranh mãnh, "Hừ, thế nào là trông chừng Sơ Nguyên sưhuynh, không để cho các mỹ nhân Hàn Quốc cướp mất. Sơ Nguyên sư huynh khôngphải của chị ta, mình nhất định ngồi với huynh ấy!".

Mấy phút sau

Nhược Bạch rời hàng ghế trước đến ngồi cạnh Bách Thảo. Anh trầmngâm nhìn lịch trình chuyến bay, vẻ rất chăm chú, khi cô tiếp viên đưa đồ ănđến cũng không biết.

Bách Thảo nhận giúp Nhược Bạch, đặt trên chiếc bàn nhỏ trưóc mặtanh, sau đó lại gọi trà nóng cho anh rồi mới bắt đầu ăn suất của mình.

Bánh kem mềm mềm ngọt dịu rất ngon.

Bên trên phủ một lớp gì màu trắng ngà giống như nước quả đông lạnhnhưng ngon hơn nhiều, đưa vào miệng, trợn tuột, tan biến.

Thật là ngon.

Cô dùng dĩa thận trọng quệt miếng cuối cùng vào miệng, lại thầmkhen ngon lần nữa. Đột nhiên, một xuất kem y hệt để trước mặt cô.

"Em ăn đi."

Nhược Bạch lạnh lùng nói nhưng vẫn nhìn vào tấm bảng ghi mấy chữlên đó.

"Anh ăn đi, ngon lắm!" Sợ anh không tin, Bách Thảo vộitrịnh trọng nhắc lại.

"Anh không thích đồ ngọt"

Không để ý đến lời giải thích của cô rằng bánh này không hề ngọt,rất ngon, Nhược Bạch từ từ buông tờ lịch xuống, nói;

"Có lẽ em đã nghe nói, Hàn Quốc có một tài năng Teakwondo tênlà Lý Ân Tú."

* * *

Chiếc xe hơi màu bạc lao vun vút trên đường cao tốc từ sân bay vềthành phố.

"Có lẽ anh không thực sự thích Bách Thảo, mà chỉ là một dạngcảm nắng mà thôi." Nhìn vào khuôn mặt đẹp, sáng ngời trông nghiêng củaĐình Hạo, Đình Nghi nói vẻ băn khoăn: "Em thừa nhận Bách Thảo có một sứcdẻo dai giống như loài cỏ dại lửa đốt không chết, dù áp lực thế nào, cô ta đềugắng vươn lên. Cái mà anh thích chỉ là sự bền bỉ không chịu bỏ cuộc của cô tachứ không phải chính bản thản cô ta đúng không?".

Ngón tay Đình Hạo đang định mở nhạc trong xe chợt dừng lại.

"Anh, anh có hối hận không?" Đình Nghi áy náy, nói:

"... Em vẫn luôn rất hối hận... Nếu lúc đó em thay anh nhậnlời với cha, có lẽ cha đã thỏa hiệp, anh giúp em bằng ấy năm nhưng em khônggiúp gì được cho anh... Em xin lỗi…"

"Nói linh tinh gì thế." Đình Hạo cười, ấn nút mở băng,tiếng nhạc nhè nhẹ bay bổng vang lên. "Chẳng liên quan gì đến em, cho dùem từ bỏ thì cha cũng sẽ không đồng ý để anh theo đuổi."

"Vậy… anh, anh có giận cha không?", Đình Nghi lo lắngnhìn anh trai, "Cha dùng Hiền Võ võ quán, dùng cơ sở huấn luyện để uy hiếpanh…".

Trong xe chỉ có tiếng nhạc.

"Anh có thể hiểu cha." Nhìn con đường cao tốc hun hútdường như không có điểm cuối, Đình Hạo tay nắm vô lăng, giọng rất nhỏ:"Nếu anh là cha, nếu tận mắt nhìn thấy vợ mình bị trọng thương trong thiđấu không cách gì chữa được, có lẽ anh cũng không cho con mình tham gia nhữngmôn thể thao tương tự".

Đình Nghi tư lự, lòng đau đớn.

Khi mẹ qua đời, cô còn rất nhỏ, chính Đình Hạo đã cùng cha trảiqua những ngày đau khổ tột cùng đó. Trong ký ức của mình, cô chỉ nhớ hồi đó chacũng bệnh rất nặng, cô rất sợ, sợ cha cũng có ngày rời bỏ hai anh em như mẹ.Sau khi mẹ qua đời, dường như anh trai đột nhiên trưởng thành rất nhanh, saulại cáng đáng mọi việc, chăm sóc cha, chăm sóc ông ngoại, lo liệu việc kinhdoanh của công ty.

"Anh à, nếu anh thích Bách Thảo thật...", Đình mím môi,mặc dù trong lòng không vui, "... em cũng thử chấp nhận cô ta".

Đình Hạo cười:

"Những việc này em khỏi bận tâm, Hãy tập trungluyện tập chotốt, đừng để ông ngoại thất vọng là được rồi."

Thực ra, anh cũng không hiểu lắm tình cảm của mình đối với BáchThảo.

Liệu có phải đúng như Đình Nghi nói, là do không cam tâm từ bỏ đammê Taekwondo nên mới thích cô gái nhỏ nhẫn nại, bền bỉ với Teakwondo đó. Hay làdo niềm đàm mê Taekwondo khiến anh có trực cảm kỳ diệu nào đó, có thể có mốigiao cảm bất thường với Nhược Bạch, Sơ Nguyên và Bách Thảo.

Tuy nhiên bất luận là thế nào…

Việc bỏ lỡ thời cơ này tuyệt đối không thể có ở một tuyển thủTeakwondo ưu tú.

* * *

Máy bay từ từ hạ cánh xuống sân bay Seoul.

Bầu trời xanh ngắt, mây trắng như tơ, Bách Thảo ngẩng đầu nhìnlên, thấy trước mặt, trên lưng chừng núi xanh thẳm là những bậc thềm đá dàicao, sừng sững lẫn vào mây. Bậc thềm được lát bằng những tảng đá màu đen, độdốc chóng mặt, mỗi bậc vừa hẹp vừa cao, trải qua mưa tuôn nắng xối, những tảngđá đã nứt nẻ lỗ chỗ, có chỗ lại trơn nhẵn như ghi dấu chân không biết bao nhiêuđệ tử.

Từ xa.

Có thể nhìn thấy bậc đá trên cùng.

Một kiến trúc đồ sộ, tráng lệ theo phong cách cung điện Hàn Quốc,cánh cửa lớn màu đen tuyền, ổ khóa màu vàng, tấm biển trên vòm màu đen lấp lánhbốn chữ Hán màu vàng dạng phồn thể.

"Xương Hải võ quán."

Ánh mặt trời giữa trưa chói chang, nhức mắt, nhìn từ xa, những chữvàng lóe ra những tia hào quang sáng chói, tỏa ra bốn phía!

Đại diện của Xương Hải cử ra đón đoàn Ngạn Dương là một đệ tử tênDân Đới, nói tiếng Hán rất trôi chảy.

Trên đường về, anh ta giới thiệu Xương Hải võ quán đã có hơn haitrăm năm lịch sử, là võ quán được tôn vinh nhất Hàn Quốc, đệ tử các thế hệnhiều người lên tới cấp tông sư. Các đại sư hiện được thế giới công nhận đẳngcấp cửu đoạn đai đen, biểu tượng vinh danh cao nhất, cũng đa số xuất thân từXương Hải võ quán.

Cánh cổng đen tuyền từ từ mở ra.

Trong võ quán đâu đâu cũng có cổ thụ ngợp trời, không khí dườngnhư cùng trở nên xanh trong, tinh khiết. Một dải cây với các gam màu, xanhthẩm, xanh nhạt, phớt hồng, dày đặc, che phủ những kiến trúc ngói xanh, tườngđỏ, không gian tĩnh lặng mênh mang, cố kính, ưu nhã, thâm trầm.

"Oa, đẹp quá…"

Hiểu Huỳnh bên cạnh vừa đi vừa xuýt xoa.

Đúng vậy.

Hơn nữa không chi đẹp.

Mà có một vẻ trang nghiêm trầm mặc, lắng đọng trăm năm lịchsử.

Một con đường sâu hun hút hai bên thâm u cổ thụ dẫn tới Xương Hảivõ quán, Bách Thảo không nén nổi muốn kêu lên, võ quán này quả thật mỗi cảnhsắc đều là một bức tranh.

Hồ nước trước mặt tỉnh lặng êm đềm như trăng thu, ven hồ có mộtcây đa cổ thụ tán xum xuê che khuất cả một khoảng trời rộng lớn, một ngôi nhàtọa bên hồ bị bóng đa che khuất, một nửa nhô ra mặt hồ có một vẻ gì rất giốngcăn nhà gỗ nhỏ của Sơ Nguyên sư huynh ở Tùng Bách võ quán.

Cô lặng lẽ liếc nhìn Sơ Nguyên đi phía trước.

Không biết cảm giác của cô có nhầm không, lúc trên máy bay, cô đãcảm thấy Sơ Nguyên sư huynh có vẻ lạ lùng, khang khác nhưng cô lại không thểbiết cái khang khác đó như thế nào. Mặc dù ánh mắt anh vẫn tĩnh lặng, khóemiệng vẫn hơi nhếch lên như cười, nhưng thấp thoáng trong đó lại có vẻ buồn buồn,xa cách.

Giống như lúc này...

Anh dừng bước, lặng lẽ nhìn căn nhà nhỏ nhô ra mặt hồ. Làn gió nhẹthổi đến, những bức rèm trúc cuốn hờ xung quanh ngôi nhà khẽ đung đưa, bêntrong không một bóng người.

"Có một điều các bạn phải lưu ý, bên kia hồ này là chỗ ở củacác tông sư. Các tông sư thích yên tĩnh, nếu muốn đi dạo, thăm quan võ quán,xin hãy thận trọng, không nên đến phía đó", Dân Đới nhắc mọi người.

"Nhất trí!", mọi người đáp.

Hiểu Huỳnh cám thấy đáng tiếc, tận mắt thấy phong cảnh phía bènkia hồ còn đẹp hơn, nước long lanh in bóng núi xanh ngắt, ngôi nhà cũng theophong cách cổ kính, thâm trầm, đẹp như bức tranh thủy mặc... vậy mà không thểđến gần thăm quan. Nhất là ngôi đình viện trên đỉnh núi, mái nâu tường lam,nhìn từ xa như khuất trong mây, bồng bềnh như tiên cảnh, không được đến xem tậnnơi thật là ngứa ngáy.

Cô len lên hàng trước thầm thì với Bách Thảo, nhưng nói mấy câu màchẳng thấy Bách Thảo có phản ứng gì.

Cô ngước nhìn, thấy Bách Thảo đang ngơ ngẩn nhìn về phía Sơ Nguyênsư huynh ở hàng trước, đột nhiên không kìm được chộp vai Bách Thảo lắc mạnh.

"Này, nhìn gì thế?"

Bách Thảo sực tỉnh, ánh mắt rời khỏi Sơ Nguyên, mặt hơi đỏ, luốngcuống: "Không... không có gì...".

"Hừ", Hiểu Huỳnh lườm cô, véo mạnh vào cánh tay,"Cẩn thận, Nhược Bạch sư huynh không vui đâu!".

Nhược Bạch sư huynh?

Vai đau điếng, Bách Thảo nhất thời không hiểu ý câu nói, bất giácnhìn về phía Nhược Bạch cũng đi phía trước, Anh đang chăm chú nghe Dân Đới giớithiệu tình hình của Xương Hải võ quán, không nhìn về bên này , chỉ khi ánh mắtcô sắp rời khỏi, anh mới nhìn về phía cô.

"Các bạn sẽ ở trong trong khu này." Phía trước là khoảnđấttrống rộng thênh thang, khu nhà tường bíchngói lam ánh lên nền trời xanh mâytrắng, lại còn một dải cây cành lá rậm rạp, loại cây và màu lá cũng không giốngnhau, có loại lá xanh thẩm, có loại xanh nhạt, có loại phớt hồng, tầng tầng lớplớp chen chúc, phản chiếu lẫn nhau, đẹp như cảnh in trong một tấm danh thiếp."Tuyến thủ các nước tham gia tập huấn đều ớ khu này, tiện cho mọi ngườigiao lưu, học hỏi. Phòng đã chuẩn bị xong, để tôi đưa mọi người..."

Trước cổng lớn tòa nhà màu nâu, dưới ánh mặt trời gay gắt, mườimấy cô gái vận võ phục trắng muốt xếp hàng dọc, trên đai lưng nhất loại có thêuhai chữ "Xương Hải"

Cô gái đứng ở giữa hàng tuổi không lớn, hình thể không cao nhưngdáng điệu cực kỳ cao ngạo, đầu rướn cao nhìn bọn họ.

Hiểu Huỳnh liếc nhìn, chỉ thấy hai lỗ mũi coi trời bằng vung củacô ta.

Dáng điệu đó...

Đệ tử Ngạn Dương nhìn nhau, Nhược Bạch kín đáo cau mày. Sơ Nguyênhỏi Dân Đới: "Chuyện gì thế?".

Dân Đới tỏ vẻ khó xử.

Anh ta bước lên trước vài bước, nói mấy câu bằng tiếng Hàn với côgái đó, thái độ như cầu khẩn. Hiểu Huỳnh, Lâm Phong và mấy cô gái mặc dù khônghiểu lắm tiếng Hàn nhưng hai chữ "sư tỷ" đơn giản lặp đi lặp lại, họcũng hiểu được.

Cô gái kia lại có thể là sư tỷ của Dân Đới?

Xem ra cô ta chỉ độ mười ba, mười bốn tuổi, Dân Đới ít nhất cũngmười bảy, mười tám, nhưng nhìn vẻ cung kính, cầu khẩn của Dân Đới, lại còn tháiđộ của các cô gái xung quanh thì hình như coi cô ta là thủ lĩnh, có địa vị rấtcao.

Bất luận Dân Đới nói thế nào, cô gái kia cũng chỉ lạnh lùng đằnghắng tỏ vẻ bất hợp tác, đôi mắt như ánh điện lùng sục trong đội hình của đoànNgạn Dương.

Ánh mắt khinh thường và bất chấp kia thật khiến người ta khó chịu.

Hiểu Huỳnh giận lắm, nếu không phải vừa mới đến, sợ mang tiếngthất lễ thì đã cho cô ta một bài học! Ấy, gượm đã, cô có nhầm không nhỉ, một ýnghĩ lướt qua óc Hiểu Huỳnh, hình như cô đã gặp cô ta ở đâu đó!

Ánh mắt lạnh như ánh điện quét qua từng khuôn mặt các đệ tử NgạnDương, qua Lâm Phong, qua Quang Nhã, qua Bách Thảo, lạnh lùng dừng lại trênngười Hiểu Huỳnh, sau đó, cô ta lập tức quay ngoắt đầu, ánh mắt lạnh tanh lạinhìn dán vào mặt Bách Thảo!

"Thích Bách Thảo?"

Nhìn chòng chọc vào Bách Thảo đang đứng trong hàng, giọng nói củacô ta rít lên.

"Kim Mẫn Châu!"

Huỳnh lập tức nhớ ra, hồi ức hiện lên như đoạn phim, Kim Mẫn Châungang ngược bị Bách Thảo đá văng ra đám cỏ ngoài sân phòng tập của Tùng Bách võquán, tức quá khóc hu hu khiến cô không nhịn được, ôm bụng cười nghiêng ngả:

"Ha ha ha, Kim Mẫn Châu, cô chính là Kim Mẫn Châu, ha haha..."

Lâm Phong, Thân Ba, Khấu Chấn không hiểu nguồn cơn, chỉ thấy bênnày Hiểu Huỳnh cười ha hả, cô gái tên "Kim Mẫn Châu" bên kia mặt tímngắt vì tức giận, con ngươi như sắp bật ra ngoài.

Lúc đó, Nhược Bạch, Diệc Phong và Sơ Nguyên cũng nhớ ra, khóemiệng không hẹn mà đều mỉm cười. Ba năm trước, Xương Hải võ quán cử đệ tử đếnTùng Bách võ quán giao lưu, Kim Mẫn Châu mới mười tuổi dương dương tự đắc khinhngười, bị Bách Thảo dạy cho bài học.

"Cô không được cười!"

Ngón tay run run chĩa về phía Hiểu Huỳnh, Kim Mẫn Châu tức giậnquát như ra lệnh. Thấy tiếng quát của mình chẳng hề có tác động đến Hiểu Huỳnh,sự phẫn nộ của Kim Mẫn Châu chuyển sang Bách Thảo đứng cạnh đó, cô lai hét to:

"Thích Bách Thảo, ra đây!"

Bách Thảo cau mày, vô thức bước lên hai bước, thấy Nhược Bạch liếcnhìn mình đành nén lòng, dừng chân nhìn về phía Kim Mẫn Châu.

"Cô muốn gì?"

"Tôi muốn thách đấu với cô!"

Ngẩng cao đầu, trọn mắt nhìn Bách Thảo, Kim Mẫn Châu nói to!

"Thách đấu với cô!!"

"Xoạch" một tiếng, hai cô gái đứng hai bên Kim Mẫn Châucũng bước lên trước, động tác đều tăm tắp, đồng thanh nhắc lại, giọng nói đồngđều như được tập từ trước.

Mấy chú chim đậu trên ngọn cây bên ngoài đình viện kinh sợ bay loạnxạ. Nghe thấy tiếng động, trại viên các nước ùa đến.

Họ không hiểu cảnh tượng trước mắt là thế nào.

Đệ tử các nước hiếu kỳ thì thầm hỏi nhau, có người hỏi đượcchuyện, nói với người bên cạnh rồi ánh mắt họ di chuyển giữa Bách Thảo và KimMẫn Châu.

"Đây là thái độ đón khách của Xương Hải võ quán sao?"

Sơ Nguyên nhìn Dân Đới, giọng dịu dàng xen lẫn một chút bứcxúc.

"Chuyện này... chuyện này..."

Dân Đới xoa tay vào nhau. bối rối nhìn Kim Mẫn Châu rồi lại nóimây câu. Kim Mẫn Châu không thèm nghe, trái lại còn nghêng ngang đi đến đứngtrước mặt Bách Thảo, nhìn từ đầu xuống chân một cách sống sượng, nói:

"Cô còn nhận ra tôi không?"

"Nhận ra", Bách Thảo nhìn cô ta.

Ba năm không gặp, Kim Mẫn Châu đã trở thành một thiếu nữ, mặc dùdáng không cao nhưng người chăc khỏe, mắt sáng, có một vẻ thách thức, bạo liệtnhư một con báo nhỏ lúc nào cũng có thể lao ra.

"Tôi Kim Mẫn Châu, phải cho cô biết!"

Kim Mẫn Châu lại lấn tới, chỉ cách Bách Thảo không đầy một thước,ngẩng cao đầu, nói:

"Năm đó, cô thắng tôi, chỉ hoàn toàn là ngẫu nhiên!"

"Thôi đi, Kim Mẫn Châu, mấy năm rồi sao cô vẫn không tiến bộchút nào thế", Hiểu Huỳnh trợn mắt với Kim Mẫn Châu, nói vẻ khinh khỉnh,"Chúng tôi vừa xuống máy bay, người còn mệt mỏi, chưa kịp nghỉ ngơi cô đãđến khiêu chiến với Bách Thảo. Cô đúng là tiểu nhân bắt chẹt người khác!".

Hiểu Huỳnh nói rất nhanh nên Kim Mẫn Châu chỉ hiểu bập bõm, nhưngtừ nét mặt Hiểu Huỳnh cũng đoán biết tuyệt đối không phải là những điều hay ho.Bị bức ép, Dân Đới buộc phải dịch lời Hiểu Huỳnh, sắc mặt Kim Mẫn Châu lập tứcbiến đổi.

"Cô mới là tiểu nhân!", Kim Mẫn Châu phẫn nộ, mắt trợnngược nhìn Hiểu Huỳnh, "Hồi ấy, cô nói đó chỉ là người quét dọn, nhưngthực ra Thích Bách Thảo là chủ tướng của các người! Cô lừa tôi!".

Cho nên Kim Mẫn Châu này mới coi thường.

Mới có thể bị Thích Bách Thảo kia đá văng ra khỏi phòng trướcmặt mọi người, mồm còn gặm đất, đã mất sạch thể diện trước mặt các sư huynh, sưmuội! Đây là nỗi nhục lớn nhất trong đời cô, là nỗi nhục khiến cô ănkhông ngon ngủ không yên, thôi thúc cô trở thành một trong những đệtử xuất sắc nhất trong số đệ tử cùng, trang lứa, nhưng bất luận đi đến đâu côluôn cảm thấy có người cười nhạo mình.

Cười nhạo cô đã thua một người dọn vệ sinh của Tùng Bách võquán.

Điều tệ hại nhất là..

Thích Bách Thảo kia lại chính là đệ tử của Khúc Hướng Nam vô liêmsỉ đó!

Ôi!

Ba năm nay, từng giờ từng phút cô nghĩ kế trả thù, cô phải chứngminh cho toàn thiên hạ thấy, Thích Bách Thảo kia không bằng một ngón chân củamình.

Cho nên cô không thể đợi được.

Ngọn lửa phục thù không giây phút nào xua đi được, biết hôm nayThích Bách Thảo sẽ theo đội Taekwondo Ngạn Dương đến Xương Hải võ quán, cô đãphục sẵn ở cổng khu ký túc đúng hai giờ đồng hồ.

Cô phải lập tức!

Rửa mối hận này!

"Ra đi."

Bách Thảo cau mày, đặt va ly hành lý xuống đất, nhìn chằm chằm vàokhuôn mặt hầm hầm tức tối của Kim MẫnChâu. Mặc dù tai vẫn còn hơi ù ù chưa hoàntoàn bình thường sau khi xuống máy bay, nhưng cô cũng muốn thử xem Kim Mẫn Châudựa vào đâu mà sau ba năm vẫn có thái độ hống hách không thay đổi như vậy.

"Không cần!"

Hiểu Huỳnh nắm cánh tay Bách Thảo.

Không phải cô không tin thực lực Bách Thảo, mà bởi Kim Mẫn Châuđang trong con thịnh nộ, họ không thể quá khinh xuất. Kim Mẫn Cháu đang bừngbừng khí thế, quyết chí dồn họ vào thế bí, nêu để cô ta đắc thế, như vậy, chẳngphải rất mất mặt hay sao.

"Bách Thảo, đừng trúng kế của cô ta", Lãm Phong cũngnói.

"Cô ta đã phục sẵn từ lâu, thách đấu này là không côngbằng", Mai Linh, Khấu Chấn cũng tới tấp khuyên can.

"Ha ha ha ha!", Kim Mẫn Châu cười sằng sặc, "Các sợrồi hả ?

"Người sợ là cô." Đẩy Hiểu Huỳnh ra, Bách Thảo nhìnthẳngvào mặt Kim Mẫn Châu, "Cô đã sợ đến mức không kìm chế được nữa."

"Nói láo!"

Kim Mẫn Châu lại tím mặt hét lên, ngón tay trỏ chỉ vào Bách Thảo.

"Tôi phải dạy cho cô một bài học mới được!"

"Bốp!"

Đột nhiên, một cái tát trời giáng rơi vào gáy Kim Mẫn Châu. Mọingười kinh ngạc, lúc đó mới phát hiện không biết từ lúc nào, một thiếu niên damặt đen sạm vận võ phục trắng cùng hai đệ tử chạy đến, nghe Kim Mẫn Châu nóinhư vậy, mặt anh ta biến sắc, giang tay tát mạnh khiến Kim Mẫn Châu loạngchoạng suýt đập mặt xuống đất.

"Ai, ai đánh tôi!"

Đau trào nước mắt Kim không nhìn rõ người vừa tới.

"Bốp!"

Lại một cái tát nữa, Kim Mẫn Châu đau quá rên la, nước mắt tràora, các cô gái đứng trong hàng phía sau cô ta nhìn thấy chàng thiếu niên, lậptức sợ hãi đứng túm lại.

"Xin lỗi."

Chàng thiếu niên cung kính cúi gập người trước Bách Thảo, nghiêmtúc nói:

"Mẫn Châu sư muội đã thất lễ với cô."

Ấn mạnh đầu Kim Mẫn Châu, chàng thiếu niên ép cô ta cúi người trongkhi Kim Mẫn Châu vẫn vùng vẫy trong tay anh ta, đồng thời anh ta cũng cúi ngườirất thấp trước các đệ tử Ngạn Dương.

"Xin lỗi, chúng tôi sẽ trừng phạt thật nghiêm hành vi của MẫnChâu sư muội. Dân Đới sẽ đưa các vị đến phòng nghỉ ngơi, sau đó chứng tôi sẽchính thức đến xin lỗi các vị về sự việc này."

"Tôi không xin Lỗi! Tôi sẽ không xin lỗi!" Bị chàngthiếu niên kéo đi một đoạn xa, tiếng gào khóc ầm ĩ của Kim Mẫn Châu vẫn vọnglại. "Thắng Hạo sư huynh, bỏ tôi ra! Tôi phải đi trả thù! Người đó chính làThích Bách Thảo! Tôi phải trả thù! Tôi không thèm xin lỗi!".

***

Hiểu Huỳnh hào hứng thuật lại chuyện ba năm trước Bách Thảo đaithắng Kim Mẫn Châu. Mai Linh, Lâm Phong, Khấu Chấn khoái chí cười lớn, nỗi mệtnhọc tiêu tan không ít, rốt cuộc Kim Mẫn Châu cũng chẳng được gì.

Dân Đới đưa họ đến sân khu nhà ở của các đệ tử, bên trong đã cótuyển thủ một số nước, nhìn thấy đoàn đi vào, họ đều gật đầu chào vẻ thânthiện.

"Đây là phòng của các bạn."

Hai gian phòng liền nhau, một dành cho nam, một cho nữ. Phòng nàocũng trải chiếu trúc màu nâu nhạt gọn gàng, sạch sẽ, gối đặt ngay ngắn ở đầugiường, xem ra rất sạch sẽ, trong phòng đủ ánh sáng, không khí trong lành.

Hiểu Huỳnh và Mai Linh vỗ tay hoan hô, bắt đầu cất đồ đạc.

Sơ Nguyên nói lời cảm ơn với Dân Đới.

"Sơ Nguyên tiền bối đây là phòng riêng của anh", Dân Đớivừa cung kính nói vừa kéo cánh cửa giấy của gian phòng kế bên.

Mọi người ngẩn ra.

Bách Thảo nhìn về phía đó.

Chiếu trúc mới tinh, ga trải giường trắng toát, sát cửa sổ có mộtchiếc bàn nhỏ, trên đặt một bình hoa cúc vàng.

Trên tường treo một bức tranh thủy mặc khổ nhỏ. Chàng trai trongbức họa nụ cười tươi sáng, nét mặt dịu dàng, hình như là Sơ Nguyên lúcnhỏ.

"Tôi ở chung với mọi người."

Sơ Nguyên cũng hơi ngẩn người, ánh mắt rời khỏi bức họa, ngăn khôngcho Dân Đới xách hành lý vào đó.

"Không được, anh nhất định phải ở phòng này."", Dân Đớivội lắc đầu, kiên quyết nhấc túi của Sơ nguyên vào. "Đây là do Ân Tú sư tỷthu xếp, gian phòng này cũng là ÂnTú sư tỷ đích thân bài trí."

Ân Tú...

Chính là thiếu nữ tông sư, thiên tài Teakwondo thế giới sao?

Hiểu Huỳnh đột nhiên há mồm, Lâm Phong, Mai Linh cũng thì thầm bàntán, Bách Thảo nhìn về phía Sơ Nguyên, thấy mắt anh hình như hơi lóe lên tiasáng khác thường khi nghe tên Ân Tú.

"Chẳng trách hôm nay ở sân bay, tôi cảm thấy Đình Nghi có vẻhơi căng thẳng, nhất định Đình Nghi đã biết mối quan hệ không bình thường giữaSơ Nguyên tiền bối và cô Ân Tú này."

Các cô gái vào phòng bắt đầu thu xếp đồ đạc, Mai Linh vừa lấy bànchải đánh răng ra vừa hào hứng nói:

"Lại bố trí cho Sơ Nguyên tiền bối một phòng riêng, các cô cónhìn thấy bức tranh màu nước đó không, nhất định là Ân Tú vẽ Sơ Nguyêntiền bối."

Nhưng chẳng phải Sơ Nguyên tiền bối đang hẹn hò với Đình Nghisao?" Hành lý của Quang Nhã rất đơn giản, chỉ mấy phút đã thu xếp xong.

"Ô, đây chính là cuộc tình tay ba như phim Hàn Quốcrồi." Vừa cúi đầu rửa mặt trong bồn, Mai Linh vừa say sưa nói: "Lãngmạn thật, hai thiếu nữ thiên tài, một chàng trai dịu dàng tuấn tú, rốt cuộcchàng yêu ai cuối cùng sẽ sống trọn đời với ai…".

Bách Thảo lặng lẽ dùng khăn sạch lau chiếu trúc cho mọi người.

"Trí tướng tượng của các cô phong phú quá đấy", LâmPhong bật cười, "Sơ Nguyên tiền bối đã yêu Đình Nghi rồi, sao có thể hẹnhò với Ân Tú".

"Các cô", lau mặt sạch sẽ, Mai Linh thở dài, "Tìnhyêu là gì? Tình yêu là sự rung cảm không thể kìm chế, không chịu sự điều khiểncủa lý trí, huống hồ Sơ Nguyên tiền bối chỉ là đang hẹn hò với Đình Nghi, tìnhyêu mới lúc nào cũng có thê nảy nở.

"Sao hình như cô có vẻ rất hy vọng thế", Hiểu Huỳnh lườmMai Linh.

"Cô ấy à, chắc không cam tâm với Sơ Nguyên tiền bối nhưng lạikhông có can đảm đi tranh giành, chỉ dám mơ tưởng một mình", Lâm Phongcười nói

"Đâu có...", Mai Linh làu bàu, "Thỏ không ăn cỏcạnhchuồng, tôi sẽ không giẫm lên chân đồng đội, chút đạo lý này, tôi vẫn hiểu.Tôi chỉ cảm thấy giữa Sơ Nguyên tiền bối và Ân Tú hình như không bình thường,Ân Tú dành riêng cho Sơ Nguyên tiền bối một phòng, chắc chắn là để tiện hẹn hògặp gỡ...".

"Sơ Nguyên sư huynh không phải loại người đó!", HiểuHuỳnh phát bực, "Đừng nói Sơ Nguyên sư huynh tệ thế!".

"Tôi đấu có nói gì thậm tệ về Sơ Nguyên tiền bối!", MaiLinh nói dỗi.

"Thôi đừng nói nữa!", Lâm Phong dàn hòa, "Chưa đấuvới Kim Mẫn Châu mà đã đấu nhau rồi".

Hiểu Huỳnh bĩu môi, không nói gì nữa,

"Kim Mẫn Châu có thể lại đến gây sự với chúng ta", QuangNhã phá vỡ bầu không khí yên lặng trong phòng.

"À, cô ta đến là ngang ngược, vừa rồi giá cứ để BáchThảo dạy cho cô ta một bài thì tốt", Mai Linh nhanh chóng nói.

"Biết mình biết người trăm trận trăm thắng", Lâm Phonglắc đầu, "Không nên khinh xuất coi thường địch.Bách Thảo, chị thấy chắcchắc Kim Mẫn Châu vẫn còn đến tìm em khiêu chiến, em phải chuẩn bị tinhthần".

"Vâng!", Bách Thảo gật đầu.

Chỉ có bản thân cô biết, mặc dù mấy ngày nay luôn nỗ lực học cáchkìm chế, cố gắng giữ bình tĩnh, mặc dù vừa rồi khi Kim Mẫn Châu khiêu chiến,ngọn lửa vẫn bùng lên trong lòng, nếu Nhược Bạch sư huynh không dùng ánh mắtngăn cản, có lẽ cô đã giao đấu với Kim Mẫn Châu.

Một lát sau

"Hừ, chăng phải đã nói sẽ đến xin lỗi mà, sao bây giờ vẫnchưa thấy động tĩnh gì", Hiểu Huỳnh nhìn ra ngoài cửa sổ nói. Cô vẫn nhớlời chàng thiếu niên có nước da đen, ba năm trước chính cậu ta đã cùng Kim MẫnChâu đến Tùng Bách võ quán tìm Bách Thảo nhưng Bách Thảo đi vắng.

Hình như anh ta tên là...

Mân Thắng Hạo.

Mân Thắng Hạo? Hình như cái tên rất quen. Hiểu Huỳnh cố nhớ, độtnhiên giật mình!

Thu xếp đồ đạc xong xuôi, mọi người lại tụ tập. Sơ Nguyên thôngbáo buổi chiều là thời gian tự do, mọi người tranh thủ nghỉ ngơi lấy lại sức.

Do ngày mai mới là thời gian huấn luyện chính thức nên nhóm KhấuChấn, Thạch Tông đi dạo khắp nơi trong Xương Hải võ quán, nhóm Lâm Phong, MaiLinh, Hiếu Huỳnh ở lại trong khu ký túc giao lưu với tuyển thủ các nước.

Không tham gia chuvện gẫu thì không biết, tham gia rồi bỗng giậtmình.

Do cuộc thi Cup Teakwondo thế giới sắp bắt đầu, khóa tập huấn lầnnày tập trung hầu hết những cao thủ trẻ của các nước, trong đó có khá nhiềugương mặt đã được biết đến, nhiều người từng tham gia những giải đấu quốc tế,thậm chí từng đoạt thứ hạng rất tốt.

Quá thật...

Quả thật chính là cuộc thi Cup Teakwondo thế giới của thanh niên!

Không, đúng là trận địa của cuộc thi Cup Taekwondo thanh niên thếgiới!

So với các cao thủ của Iran, Nhật Bản, Pháp, Italy, Ấn Độ, ngoàiĐình Hạo, Đình Nghi vắng mặt tất cả đệ tử Ngạn Dương chưa tham gia bất kỳ cuộcthi quốc tế nào. Thực lực... hình như hơi chênh lệch…

Hiểu Huỳnh, Mai Linh, Quang Nhã càng nghe càng sốc, không dám nóinhiều.

Lâm Phong tỏ ra từng trải, chín chắn, nói cười tự nhiên, dùng thứtiếng Anh không thạo lắm nói chuyện với tuyển thủ các nước về phong tục tậpquán, cảnh quan du lịch. Khi họ bắt đầu nói đến chuyện đi Hàn Quốc mua đồ nênđến chỗ nào thì tốt nhất Hiểu Huỳnh mới tự tin tham gia câu chuyện.

Do khóa tập huấn có giới hạn về độ tuổi nên những tuyển thủ đếnđây đều là thanh thiếu niên tuổi chừng từ mười lăm đến mươi chín, mọi người sànsàn tuổi nhau, sở thích gần gũi, càng nói càng hợp nên vô cùng ồn ào, sôi nổi.

Trong sân tràn đầy tiếng nói cười.

"Ra đây một lát."

Đang chăm chú nghe mọi người nói chuyện, đột nhiên Bách Thảo nghetiếng Nhược Bạch từ phía sau. Hiểu Huỳnh cũng nghe thấy, cười hi hí, nháy mắt,chun mũi với Bách Thảo. Bách Thảo luống cuống nhưng Nhược Bạch đã quay người đira, cô đành chạy theo sau anh.

"Hẹn hò vui vé nhé."

Hiểu Huynh cười cười gửi Bách Thảo một nụ hôn gió rồi quay đầutiếp tục bàn chuyện đi đâu mua đồ trang sức.

Bách Thảo lẳng lặng cúi đầu bước đi.

Cô không hiểu, cô đã giải thích vói Hiểu Huỳnh bao nhiêu lần rằngcô với Nhược Bạch không có quan hệ đặc biệt, cũng không hẹn hò nhưng không hiểusao Hiểu Huỳnh lại không tin. Lại còn Đình Nghi, cũng luôn nói xa xôi về quanhệ giữa cô và Nhược Bạch sư huynh, thậm chí Sơ Nguyên sư huynh cũng cho rằng...

"Huỵch!!"

Không biết từ lúc nào Nhược Bạch đã dừng lại, Bách Thảo đang ngơngẩn không kịp dừng lại, đầu đã va vào lưng anh!

"Xin... xin lỗi!"

Cô ôm mũi, vội vàng xin lỗi.

"Đang nghĩ gì vậy, đầu óc để đâu thế!"

Đây là một bãi cỏ mềm mại, rộng thênh thang, một màu xanh um, phíaxa có một cây đa tán lá rậm rạp, cành xum xuê, xa hơn nửa là một hồ nước phẳnglặng. Cảnh sắc tuyệt đẹp nhưng giọng nói của Nhược Bạch sư huynh càng nghe càngthấy lạnh hơn ngày thường: "Từ lúc lên máy bay, tinh thần em luôn phântán. Đây là trại tập huấn không phải là trại hè, không phải đến đây đểchơi"".

"... Vâng!", Bách Thảo xấu hổ cúi đầu.

Im lặng mây giây, Nhược Bạch lại tiếp: "Trước khi đến đây,huấn luyện viên Thẩm đã đồng ý tiến cử em tranh giành tư cách tham gia Cup thếgiới".

Bách Thảo kinh ngạc ngẩng đầu.

""Nhưng... Đình Nghi…"

Quá khó mở miệng nhưng lại thấy vuimừng. Cô vẫn biết huấn luyệnviên Thẩm rất quý Đình Nghi, hơn nữa chỉ là một trận thắng trong cuộc thi luyệntập có lẽ rất khó lung lay vị trí của Đình Nghi trong con mắt của huấn luyệnviên Thẩm.

Nhược Bạch lạnh lùng nói tiếp:

"Điều kiện là em có thể chứng minh thực lực của mình bằngviệc đánh bại Lý Ân Tú."

Trong không khí xen mùi hương cỏ dại.

Bách Thảo sửng sốt nhìn Nhược Bạch không hiểu.

Nhược Bạch cũng không nói.

Chỉ nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng.

"Nghe nói... lần nào Đình nghi cũng thua Ân Tú." Lúc lâusau, Bách Thảo mới thảng thốt mở miệng: "Nghe nói, Ân Tú ôm trọn giải quánquân trong mọi giải cô ấy tham gia…" Nghe nói, Ân Tú không chỉ cạnh tranhvới các nữ tuyển thủ, trong một số cuộc thi đấu ở Hàn Quốc, cô đượcphép đua tàivới các tuyển thủ nam và điểu khiến người ta kinh ngạc là cô đoạt giải quánquân toàn quốc.

Hơn nửa, Hiểu Huỳnh còn nói.

Do xuất thân từ gia tộc Taekwondo nối tiếng, ông ngoại và cha đềulà những trụ cột Taekwondo ở Hàn Quốc nên vừa ra đời Ân Tú đã có địa vị caosang. Nhưng không phụ kỳ vọng của giới Taekwondo Hàn Quốc đối với mình, vừa ranhập làng Teakwondo, cô đã lần lượt chiến thắng các cao thủ của Hàn Quốc, sauđó nhanh chóng xác lập ngôi vị nữ hoàng Taekwondo thế giới của mình.

Không chỉ có thế, nghe đồn Ân Tú có phẩm chất thanh cao, thôngminh đặc biệt, rất chuyên tâm nghiên cứu và có hiểu biết sâu rộng về lý luậnTaekwondo, từng viết mấy cuốn sách, rất được tôn sùng ở Hàn Quốc. Hầu hết cácviện Taekwondo Hàn Quốc đều phá lệ trao cho cô phẩm cấp bát đoạn đai đen khi ÂnTú mười bảy tuổi. Lý Ân Tú được gọi là "Thiếu nữ tông sư" nguyên nhâncũng từ đó mà ra.

Nghe nói ở Hàn Quốc, Ân Tú đã trở thành biểu tượng của Taekwondo.Trong giới Taekwondo quốc tế, Ân Tú cũng đã là một huyền thoại. Ngay Đình Nghiđứng cạnh cô ấy hào quang cũng chỉ còn là ánh đèn đom đóm.

"Đình Nghi không thắng nổi Ân Tú, nhưng em chưa hẳn",nét mặt Nhược Bạch vẫn thản nhiên."

“…”

Cắn môi, Bách Thảo hiểu kỳ vọng của Nhược Bạch đối với mình.

Nhưng...

Không, cô không tự tin như vậy.

Cô không dám nói liều, không thể lừa dối người khác rồi lại lừadối Nhược Bạch. Ngay đến Đình Nghi cô cũng chỉ mới thắng một trận, làm sao côđủ tự tin so tài với Ân Tú thực lực vượt xa Đình Nghi?

"Nêu lần này không thắng nổi Ân Tú, sau này em sẽ chịu khóluyện tập nhiều hơn! Em tin rằng có một ngày em có thể chiến thắng cô ấy",hít một hơi dài, Bách Thảo nói.

Nhược Bạch cau mày, trầm ngâm.

Gió chiều lướt qua bãi cỏ xanh, một áp lực mỗi lúc một lớn nhưtrận gió tràn vào lòng cô. Nhược Bạch vẫn không nói gì, Bách Thảo dần dần cócảm giác khó thở.

"Vâng!"

Trong nỗi căng thẳng, bất ngờ giọng cô như phá cổ họng:

"Em... em sẽ chứng minh, em có thực lực chiến thắng Ân Tú, sẽkhông để đến sau này, lần này em sẽ chứng minh cho huấn luyện viên Thẩm nhìnthấy!"

So với nỗi thất vọng của Nhược Bạch đối với cô mọi chuyện khác đềukhông quan trọng. Bất luận Nhược Bạch sư huynh yêu cầu cô làm gì, cô đều nhấtnhất làm theo, dẫu... dẫu là phải chiến thắng Ân Tú, thiếu nữ tông sư huyềnthoại...

Nhìn đôi má đỏ lựng của và đôi mắt sợ hãi căng thẳng nhìn mình củaBách Thảo, Nhược Bạch đột nhiên cảm thấy rung động, giống như dòng suối chảy êmả dưới lòng sông băng.

"Có lẽ anh đã sai", giọng anh thoáng vẻ xót xa.

"Sao ạ?", Bách Thảo sững người.

Cô lắc đầu lia lịa, lắp bắp nói:

"Không, không phải!"

Nhất định là sự do dự vừa rồi của cô khiến Nhược Bạch sưhuynh thất vọng. Là do cô sai, vừa rồi tại sao cô lại do dự? Nhược Bạch sưhuynh nhất định rất giận nên mới nói thế, cô nên tin tưởng Nhược Bạch sư huynh,những việc Nhược Bạch sư huynh yêu cầu cô làm xưa nay đều đúng.

"Em sẽ chiến thắng Ân Tú! Em sẽ chứng minh cho huấn luyệnviên Thẩm nhìn thấy! Nhược Bạch sư huynh, hãy tin em, em có thể!" Chân taycuống quýt, cô nói một hơi.

"Tốt!", Nhược Bạch gật đầu

Nhìn cô, anh khẽ nở một nụ cười từ đáy mắt rồi dần hiện lên khóemôi. Nụ cười chỉ thoáng qua như vậy nhưng giống như đoa sen cạn đóng băng trênnúi tuyết khiến Bách Thảo sững sờ.

Ánh mắt anh di chuyển từ khuôn mặt ngơ ngẩn của Bách Thảo lêntrán.

Trên mái bờm trước trán cô cài một cái kẹp tóc hình trái dâu tâyđỏ chói, phản chiếu dưới ánh nắng khiến đôi mắt cô càng đen láy, long lanh.Nhược Bạch nhìn chiếc kẹp tóc mấy giây, giọng nhẹ như tiếng nhịp tim anh:

"Em giữ nó sao?"

"Dạ?" Theo ánh mắt anh, Bách Thảo vô thức sờ tay lênchiếc kẹp tóc trên mái mình: "... À!".

Thảm cỏ xanh rờn.

Ánh nắng rực rỡ.

Giọng Nhược Bạch từ phía trên vọng xuống.

Tai ù lên, mặt đỏ ửng, tim bắt đầu đập Bách Thảo thảng thốt nhớtới căn nhà gỗ nhỏ lúc hoàng hôn, bàn tay ấm áp vò rối mái tóc mình, lại quênđi đó vốn không phải là chuyện Nhược Bạch sư huynh sẽ hỏi.

"…Thích"

Má cô nóng ran như sắp bốc cháy, đầu cúi gằm, không dám nhìn NhượcBạch sư huynh bên cạnh.

Cây đa phía xa rậm rạp như che kín bấu trời.

Cỏ xanh rờn.

Mặt hồ phẳng như gương.

Mặt trời lận dần, Nhược Bạch ngồi xếp bằng trên bãi cỏ, nhìn côhết lần này đến lần khác miệng hô to. Cú xoáy người vọt lên của cô như luồnggió khuấy đảo không khí, như bức tranh thủy mặc chập chờn, trải dài

* * *

Mặt trời xuống núi.

Khi Nhược Bạch và Bách Thảo trở về đình viện, hình như đã xảy rachuyện gì, tuyển thủ các nước cơ hồ đều đến, ồn ào xúm quanh phía trái chiếccổng lớn màu nâu, bên trong có tiếng khóc, tiếng chỉ trích vẳng ra.

"Nhược Bạch sư huynh, Bách Thảo hai người về rồi! Mau lạixem!"

Nhìn thấy hai người, ánh mắt Hiểu Huỳnh gian giảo cười cườichen từ đám đông ra, lôi tay Bách Thảo cùng chen vào bên trong.

"Xem này, Kim Mẫn Châu!"

Cố len vào trong cùng, Hiểu Huỳnh giơ tay chỉ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.