Thiếu Nữ Toàn Phong 2: Trái Tim Rung Động

Chương 6



Bình thường, phòng tập rất yên tĩnh nhưng lúc này có đến gần haichục phóng viên với đồ nghề máy quay, máy ảnh, micro lỉnh kỉnh, tụ tập chuyệntrò rôm rả như sắp có sự kiện lớn xảy ra. Thấy Bách Thảo và Hiểu Huỳnh đi vào,họ chỉ liếc mắt qua rồi lại quay ra chuyện gẫu với nhau, có vẻ không mấy hứngthú với bọn họ.

Các đệ tử lần lượt đi vào phòng để đồ, mọi người bắt đầu bàn tánvề đám phóng viên bên ngoài.

"Chắc là họ đến phỏng vấn Đình Nghi!", Lâm Phong đoán.Mỗi khi phóng viên đến đây đều là vì Đình Nghi, lần này chắc cũng không ngoạilệ.

"Nhưng, Đình Nghi vẫn chưa đến", Mai Linh do dự,"Nếu họ đến phỏng vấn Đình Nghi thì cô ây không nên đến muộn mới phải, sắpđến giờ tập rồi còn gì".

"Xem ra, họ không có ý định rời khỏi đây", Diệc Phongngáp một cái, "Tôi nhớ, hình như hôm nay là ngày thi đấu giữa Bách Thảo vàĐình Nghi".

"Đúng!", Quang Nhã nhíu mày.

"À, Đình Nghi đến rồi.”

Cùng với lời nói của Mai Linh, mọi người quay lại nhìn, quả nhiênlà Đình Nghi. Hôm nay, trông Đình Nghi vô cùng xinh đẹp, chiếc váy màu tím nhạtbó sát, cổ trễ, có khảm những hạt thủy tinh, phản chiếu những tia sáng lên bờvai trần trắng ngà, phảng phất mùi nước hoa quyến rũ.

"Xin lỗi lại làm ảnh hưởng đến mọi người." ĐìnhNghi vừa phân phát từng quà anh đào tươi rói cho các đệ tử vừa nói. "Cácnhà báo muốn chụp ảnh phòng tập, lại muốn có những bức ảnh đẹp, cho nên huấnluyện viên Thẩm bảo họ đến đây,"

"Chụp hình chị và Bách Thảo giao đấu sao?", Quang nhãtrợn tròn mắt.

"Ờ!""

"Như vậy sao được!" Quang Nhã không có bụng dạ nào ănquả anh đào trong tay. "Nhiều máy quay, máy ảnh như vậy sẽ khiến Bách Thảocăng thẳng..."

"À, điều này tôi cũng đã nói với huấn luyện viên Thẩm."Đình Nghi lấy bộ võ phục từ trong tủ đựng đồ. "Nhưng huấn luyện viên nói,những trận đấu quan trọng đều tiến hành trước nhiều ống kính, chi bằng làm quentrước một chút cũng tốt."

Trong phòng tập.

Bách Thảo đang quỳ xuống lau mấy tấm đệm tập, lúc đầu Hiểu Huỳnh nhấtđịnh không cho cô làm việc gì để dưỡng sức, tất cả đều vì cuộc thi đấu với ĐìnhNghi. Nhưng Bách Thảo nói, thể lực của mình rất dồi dào, chỉ là trong lòng cảmthấy hơi căng thẳng một chút lau đệm có thế khiến cô thoải mái hơn. Lúc đó,Hiểu Huỳnh mới đồng ý, sau đó liền chạy ra ngoài thăm dò nguyên nhân tại saohôm nay có nhiều phóng viên đến đây.

"Thôi hỏng rồi!"

Hiểu Huỳnh thở hổn hển chạy về, rồi ngồi phịch xuống đệm, nghiếnrăng:

"Rõ ràng cánh nhà báo đến đây là để chụp ảnh cuộc giao đấugiữa cậu và Đình Nghi! Sao lại có thể như vậy chứ! Chị ta đã tham gia nhiềutrận đấu, đã quá quen ống kính máy quay. Còn cậu từ trước nay chưa bao giờ, lạiít tham gia các giải đấu lớn, ngay cả người xem cũng không nhiều, như vậy chẳngphải sẽ ảnh hưởng đến tinh thần sao? Cố ý, nhất định là cố ý!"

Bách Thảo vừa chậm rãi lau đệm vừa nói:

"Nếu trước ống kính mà không thi đấu được thì làm sao có tưcách tham gia những trận đấu quan trọng."

Hiểu Huỳnh gãi đầu, cảm thấy Bách Thảo nói có lý, nhưng suy nghĩlại, vẫn thấy không ổn.

"Nói vậy chứ, Đình Nghi cũng không phải ngay lập tức đã cóthể quen đứng trước nhiều ống kính như vậy, chị ta cũng phải quen dần đần, làmgì có chuyện không nói trước một câu, bỗng nhiên bắt cậu đứng trước nhiều máyquay như vậy, không phải là cố tình đánh đòn tâm lý khiến cậu căng thẳngsao?"

Bách Thảo ngẩn người giây lát.

"Thôi không nói nữa, không lại càng nói càng tức, ảnh hưởngđến tâm lý của cậu. Ăn đi!" Hiểu Huỳnh nhét luôn mây quả anh đào vào tayBách Thảo rồi cũng ăn phần của mình một cách ngon lành.

"Anh đào Đình Nghi mua đấy, mình thủ luôn mấy quả. Hừ, dù saocũng ăn không mất tiền, cậu không biết năm nay anh đào đắt thế nào đâu, bìnhthường cũng phải đến ba mươi đồng một cân, mình không mua nổi, Đình Nghi mualoại này vừa to vừa ngọt chắc là đắt hơn nhiều."

Anh đào đỏ hồng.

Cô cắn một miếng, ngòn ngọt hơi chua, lại phảng phất vị đắng.

Những quả anh đào trong tay cô như được phủ một lớp sáp dưới ánhnắng mặt trời, phát ra những tia lóng lánh, đẹp đến hư ảo. Không hiểu tại saoBách Thảo lại nghĩ đến chiếc kẹp tóc hình quả dâu tây trong ngăn tủ, nó cũngtuyệt đẹp, lóng lánh và hư ảo như vậy.

"Cậu ăn đi."

Bách Thảo đặt mấy quả còn lại vào tay Hiểu Huỳnh, rồi tiếp tục cúiđầu lau đệm.

"Cậu ăn đi! Mấy khi được ăn anh đào ngon như vậy!" HiểuHuỳnh vừa ăn vừa nói lúng búng, bỗng ngẩng đầu, reo lên: "Ồ, Sơ Nguyên sưhuynh đến rồi kìa!".

Không chỉ có mình Sơ Nguyên.

Đình Hạo cũng đến.

Đình Hạo cùng huấn luyện viên Thẩm Ninh đi vào. Thẩm Ninh vận mộtchiếc áo dài kẻ sọc màu xanh nhạt, lộ những đường cong tinh tế, mái tóc búicao, cài chiếc trâm ngọc, cô toát lên một vẻ kiều diễm cổ điển của Thượng Hảixưa. Đình Hạo cũng mặc chiếc áo màu xanh nhạt, đứng cạnh Thẩm Ninh tạo nên mộtbức tranh hài hòa tuyệt diệu.

Sau bài tập đơn giản thường ngày, Thẩm Ninh tuyên bố, năm phút nữasẽ diễn ra cuộc thi đấu tập luyện giữa Đình Nghi và Bách Thảo. Đám phóng viênchuẩn bị xong máy quay, máy ảnh ống kính dài lăm lăm trong tay, chiếm vị trítốt nhất, các đệ tử khác ngồi xếp bằng trên sàn.

Sơ Nguyên và Đình Hạo ngồi ở hàng đầu phía bên phải.

Đình Nghi sửa lại đầu tóc, đứng dậy, nhưng không đi ngay lên sànđấu mà đến chỗ Sơ Nguyên và Đình Hạo, hơi khom người, mỉm cười nói thầm gì đóvới Sơ Nguyên, anh cũng mỉm cười gật đầu, còn Đình Hạo vỗ vai cô.

Bách Thảo nhìn sang Nhược Bạch đứng bên cạnh.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, anh quay đầu lại, nhưnglần này ánh mắt không lạnh nhạt như trước, anh nhìn cô chăm chú, rồi hạ giọngnói:

"Cố Lên!"

Cô cắn chặt môi, trả lời:

"Vâng!"

Ðứng dậy, Bách Thảo thấy Hiểu Huỳnh căng thẳng suýt khóc, DiệcPhong giơ ngón ra hiệu cố lên, Quang Nhã nhìn cô đăm đăm không chớp mắt miệngmở ra rồi ngậm lại. Bách Thảo thắt chặt đai lưng, cố ổn định tinh thần rồi đivề phía sàn đấu.

Ba năm rồi.

Từ sau cuộc giao đấu thảm bại lần đó, cô chưa hề có cơ hội giaođấu với Đình Nghi

Bách Thảo chậm rãi đi lên sàn đấu.

Bước ra từ giữa Sơ Nguyên và Đình Hạo, Đình Nghi đứng thẳng người,nụ cười nhu mì, vẫy tay với họ, rồi thong thả đi lên sàn đấu.

Từng bước, từng bước.

Bách Thảo và Đình Nghi tiến lại gần nhau.

Ba năm qua, Đình Nghi ngày càng tỏa sáng, trong những cuộc thi đấuquan trọng trong nước, cô đều ẵm trọn giải nhất, tham gia nhiều cuộc thi quốctế, được giới truyền thông săn lùng, là ngôi sao thể thao sáng giá nhất. Giớitruyền thông trong nước cũng đánh giá cô rất cao. Họ nói, trong thời đại thuộcvề Đình Nghi hiện nay, tất cà đối thủ của cô đều không gặp thời, cô nhất địnhthay thế Ân Tú, thiên tài Taekwondo của Hàn Quốc trở thành nữhoàng Teakwondo thực sự.

Từng bước, từng bước.

Nụ cười ẩn trong khóe mắt Đình Nghi càng lúc càng lộ rõ.

Dường như cô cảm thấy cuộc đấu sắp bắt đầu hết sức thú vị, bởi vìvẫn có người dám thách đấu, dám nghi ngờ và cạnh tranh tư cách tham dự CupTaekwondo thế giới của cô.

"Tất cả có ba hiệp, mỗi hiệp ba phút." Trọng tài ThẩmNinh tuyên bố: "Bắt đầu!".

"A!"

"A!"

Ánh mặt trời xuyên qua khung cửa mở rộng, chiếu thẳng vào hai côgái trên sàn đấu. Đình Nghi vận bộ võ phục vải bông trắng như tuyết, tóc buộccao vểnh đuôi ngựa, miệng không ngừng hô to, bím tóc đuôi ngựa đen bóng đungđưa theo từng bước nhảy của cô, đẹp như một minh tinh trong phim thần tượng,Bách Thảo vẫn mặc bộ võ phục ngã màu, ống tay và ống quần quá ngắn, mái tócngắn rối tung, một sự tương phản nổi bật khiến đám phóng viên cũng thấy buồn cười.

Chỉ ngoại trừ...

Đôi mắt Bách Thảo

Đôi mắt đặc biệt trong sáng, đặc biệt êm đềm như mắt nai, lanhlợi, trầm tĩnh và nghiêm nghị.

"Hây!"

Sau khi hai bên cùng thế thủ, Đình Nghi tấn công trước. Cô vọt lêncao, tung chân phải, hướng vào Bách Thảo đá mạnh. Ba năm nay, Bách Thảo đã bámtheo cô như một cái bóng, bây giờ lại chính thức thách đấu, thậm chí còn nghingờ tư cách tham gia Cup Taekwondo thế giới của cô.

Xem ra, cô phải cho Thích Bách Thảo tỉnh ngộ mới được!

Phản kích rồi!

Trong nháy mắt khi Đình Nghi chưa kịp vọt lên, một phản ứng khódiễn tả lập tức truyền đến thần kinh não bộ Bách Thảo. Nhanh như chớp, trướckhi Đình Nghi ra chân, Bách Thảo đã nghiêng người né sang bên, tránh cú tấncông của Đình Nghi, cùng lúc xoay người hét to:

"Hây!"

Đình Nghi vô cùng ngạc nhiên.

Nhưng chân của cô đã tung lên không trung, khó có thể thu hồi,thấy Bách Thảo xoay người, cô lập tức phản kích.

"Tách!"

"Tách!"

"Tách!"

"Tách!"

Ánh đèn flash chớp sáng, chói mắt như quả pháo sáng cực mạnh lóalên trước mắt khiến Bách Thảo không nhìn thấy gì. Theo phản xạ tự nhiên, cônhắm mắt lại, lập tức nhận ra sự thể hết sức tồi tệ của mình, lại lập tức mởmắt thì đã mất cơ hội...

Gió từ cú ra chân của Đình Nghi bao trùm như bộc phá!

Bách Thảo liên tục lùi về sau.

Đòn tấn công của Đình Nghi như sét đánh!

Đám phóng viên phấn khích hò reo ầm ĩ,hàng loạt ống kính giươnglên, sàn đấu như chìm trong ánh đèn flash sáng trắng, sáng đến mức ngay cả cácđệ từ đứng xung quanh cũng không nhìn rõ động tác của hai nhân vật trên sànđấu.

Đến khi Đình Nghi ngừng tấn công thì võ phục của Bách Thảo đã ướtđẫm.

Vì luôn phải dùng tay đỡ đòn nên hai cánh tay Bách Thảo đau rát.Cô căng thẳng nhìn trọng tài Thẩm Ninh, không thấy trọng tài ra hiệu Đình Nghiđược điểm, lúc này cô mới nhè nhẹ thở ra.

Đình Nghi vẫn chưa được điểm!

Đình Hạo và Sơ Nguyên nhìn nhau, dù bề ngoài xem ra Bách Thảo đangrất khó khăn, nhưng mặc dù trong tình huống thị lực tạm thời bị trở ngại, côvẫn có thể tránh được đòn tấn công như vũ bão của Đình Nghi.

"Có cần tôi nói với đám phóng viên để họ không chụp ảnh,không quấy rầy khi thi đấu không?", khi hai người quay trở lại sàn đấu,Đình Nghi mỉm cười nói, "Tôi đã quen với ánh đèn này rồi, nhưng lại quênmất là cô không quen. Nhưng tôi cũng phải nhắc cô, khi thi đấu ngoài sự quấynhiễu của ánh đèn flash còn nhiều sự quấy nhiễu khác không thể lường trướcđược, cô có thể thích ứng được không?".

Bách Thảo hít một hơi thật sâu.

Cô ngoái nhìn Nhược Bạch đang đứng gần sàn đấu, thấy anh vẫn ngồiyên, mặt không biếu cảm, cô điều chỉnh lại hơi thở, lạnh lùng đáp lại:

"Được."

"Bắt đầu!"

Thẩm Ninh hạ lệnh tiếp tục trận đấu.

Thời gian còn lại của hiệp một, cục diện trên sàn hơi chững lại.

Dù thỉnh thoảng vẫn thử tấn công thăm dò, nhưng sau mấy lần tấncông không thành, trái lại còn bị Bách Thảo phản công suýt đá trúng, Đình Nghibắt đầu chuyển sang phòng thủ. Bách Thảo cũng không vội tấn công, cô đang cốquen với ánh đèn flash để không bị chói mắt đến không nhìn thấy gì như lúc mớibắt đầu trận đấu.

0:0

Hiệp một kết thúc.

""Đình Nghi, xin hãy đánh đẹp hơn chút nửa!"

"Tin này cần xuất hiện trong bản tin tối, không quá buồntẻ!"

"Đình Nghi, hãy ra cú liên hoàn sở trường của mình đi, cầntấn công mạnh hơn nữa, tốt nhất là có thể đá gục đối thủ, như vậy mới có nhữngbức ảnh đẹp!"

Khi xuống sàn đấu, Bách Thảo nghe thấy các phóng viên tới tấp yêucầu, Đình Nghi tươi cười nhận lời.

"Cừ quá!"

Bất giác lại nhìn vệ phía Đình Nghi, cô thấy Sơ Nguyên đưa chainước khoáng cho Đình Nghi, đến khi giọng nói phấn kích của Hiểu Huỳnh từ phíasau vọng đến, ánh mắt Bách Thảo mới dời đi.

"Hi, hi, hiệp này Đình Nghi chẳng sơ múi gì!" HiểuHuỳnh cười đắc ý, bắt đầu xoa bóp hai vai cho Bách Thảo, "Bách Thảo, mìnhrất tin ở cậu, cố lên!"

Nhược Bạch đưa chiếc khăn bông ẩm cho cô.

Bách Thảo cầm khăn lau mặt, hơi lạnh thấm vào da, chầm chậm, thoảimải, rất dễ chịu.

"Các phóng viên khiến Bách Thảo mất tập trung khi thiđấu." Giọng Nhược Bạch vang lên bên tai Bách Thảo. "Vào hiệp hai, cóthể Đình Nghi sẽ tấn công mạnh hơn, hoặc là sẽ dụ em tấn công, lúc đó..."

Bách Thảo chăm chú lắng nghe từng chữ.

"Vâng!", cô gật đầu.

Ngón tay Hiểu Huỳnh đột nhiên bóp mạnh khiến vai cô đau điếng.Bách Thảo ngoái đầu thì thấy Hiểu Huỳnh vui vẻ reo lên:

"Ôi, Sơ Nguyên sư huynh, Sơ Nguyên sư huynh đến kìa!"

Mùi thuốc sát trùng dịu nhẹ, thoang thoảng.

Trong ánh mặt trời, một dáng người thanh tú đang tiến lại gần.Bách Thảo đứng dậy như phản xạ có điêu kiện, tim đập thình thịch, cô muốn ngẩngđầu nhìn anh, nhưng khống hiểu sao lại căng thẳng nhìn xuống chân mình.

"Cánh tay bị thương phải không?"

Giọng nói mang chút âm mũi, nhẹ nhàng truyền xuống.

"... Không... không ạ."

Tai cô ù lên, giọng hơi lắp bắp.

"Để anh xem."

Vén tay áo cô, thấy những vết đỏ thẩm, Sơ Nguyên dùng bình thuốcxịt lên những chổ đó rồi lấy tay xoa nhẹ. Không biết do công hiệu của thuốc haydo công hiệu của những ngón tay, cánh tay vừa rồi còn đau buốt, bỏng rát, lậptức dịu mát, không còn đau đớn như có phép màu.

"... Cảm ơn.""

Vật gì đó dâng lên, tắc nghẹn nơi cổ họng Bách Thảo.

"Cố lên!"

Anh xoa đầu cô.

Khi ngẩng đầu lên, cô chỉ nhìn thấy bóng anh trong ánh mặt trờirạng rỡ, anh lại trở về chỗ ngồi bên canh Đình Hạo và Đình Nghi. Liếc nhìn SơNguyên rồi nhìn Bách Thảo đang ngơ ngẩn, Đình Nghi cắn môi, tay vẫn nắm chặtchai nước.

“Hiệp hai bắt đầu!”

Quả nhiên Đình Nghi không thận trọng thăm dò như nửa hiệp đầu, màliên tục chủ động tấn công!

“Hây!”

Lẫn trong tiếng gió xé không khí, Đình Nghi vọt lên cao, đạpxuống, hướng vào đầu Bách Thảo, hy vọng ghi trực tiếp hai điểm!

Cả phòng kinh ngạc kêu lên!

Các phóng viên hô to, máy ảnh nháy lia lịa, cố ghi lại khoảnh khắctuyệt đẹp đó!

Tuy nhiên, dường như Bách Thảo đã đoán được ý đồ của Đình Nghi.

Cô khẽ nhảy lên, hơi lùi về sau khiến Đình Nghi đạp vào không khí,rơi thẳng xuống!

Tiếng hò reo của đám phóng viên chỉ còn thưa thớt.

Mấy pha giao đấu sau đó cũng đều như thế.

Đình Nghi bắt đầu sốt ruột, trước mỗi lần cô ra chân, Bách Thảođều cảm giác được, có phản ứng trước, hóa giải đòn tấn công của cô. Nhìn đôimắt tĩnh lặng của Bách Thảo, Đình Nghi thoáng giật mình, nghĩ đến những lời bàntán của các đệ tử Tùng Bách mà cô có lần nghe được, Bách Thảo đang luyện cái gìđó, hình như là khả năng “quan sát khởi thế của đối thủ”.

Lẽ nào…

Bách Thảo đã luyện thành công?

“Từ lúc nào cô trở nên nhát gan như vậy?” Lại một lần tấn công vôhiệu, nhìn chằm chằm Bách Thảo, Đình Nghi nói: “Tôi còn nhớ trước đây, khiluyện tập, cô như ngựa non háu đá, không sợ trời không sợ đất, thục mạng tấncông rất khí thế, sao bây giờ bó chân bó tay như thế?”.

“Cô!”

Đương nhiên nhận ra hàm ý châm biếm trong lời nói đó, Bách Thảonắm chặt tay.

“Tiếp tục!”

Hình như không nghe thấy lời Đình Nghi, Thẩm Ninh ra lệnh.

Giữa sàn đấu, Đình Nghi và Bách Thảo lại bắt đầu thế thủ, hai bênnhìn nhau chằm chằm, đảo chân theo tiết tấu của mình. Nét mặt Bách Thảo tư lự,khóe mép Đình Nghi lại ẩn hiện nụ cười như có như không, có lúc cố ý hét mộttiếng, có lúc làm động tác tấn công giả, có lúc cố ý lùi sau một bước, kéo giãncự ly như đùa giỡn Bách Thảo.

Bách Thảo cố nén ngọn lửa phẫn nộ trong lòng, tuân thủ lời khuyêncủa Nhược Bạch, không khinh xuất tấn công.

Chỉ có điều, cô cũng rút kinh nghiệm bài học khi thi đấu trong võquán ba năm trước, thỉnh thoảng cũng giả bộ tấn công để không đến nỗi bị phạtđiểm.

Hiệp hai buồn tẻ lại kết thúc.

Tỷ số vẫn là 0:0.

Các phóng viên rất không thõa mãn.

"Đình Nghi, chuyện gì thế? Sao lại đánh buồn tẻ như vậy, cóphải như lời đồn, cô đã lâu không tập luyện nên thụt lùi rồi sao?"

"Tình trạng như vậy, cô thực sự tin tưởng có thể lọt vào tứkết cuộc thi tranh Cup thế giới năm nay ư?"

Bị đám phóng viên tấn công, Đình Nghi cười gượngtrả lời:

"Đối thủ khác nhau, sách lược tác chiến cũng khác,điều quantrọng trong thi đấu là cuối cùng ai giành thắng lợi chứ không phải điểm sốnhiều hay ít."

"Ha ha, Đình Nghi, chúng tôi tin vào năng lực của cô",một phóng viên có tuổi dàn hòa, "Có điều, cô cũng nên giúp chúng tôi,chúng tôi cần một cảnh đấu đẹp mắt. Hiệp thứ ba phải cố lên nhé!".

"Vâng, xin cứ yên tâm."

Đình Nghi điều chỉnh lại thở, nở một nụ cười ngọt lịm.

"Đến bây giờ vẫn là hòa..." Mai Linh không thể hiểu nổi,nói với Thân Ba bên cạnh đang cắm cúi ghi chép vào cuốn sổ tay. "Tại saokết thúc hiệp hai, tỷ số vẫn là 0:0?"

Thân Ba đẩy chiếc kính trên sống mũi, nói vẻ đắn đo: "Có lẽsau Lần giao đấu tuần trước, Đình Nghĩ đã cảnh giác, không dám tấn công quámạnh dạn".

"Ý anh là... Đình Nghi sợ Bách Thảo?", Mai Linh kinhngạc, "Sao có thể như vậy!".

"Không hẳn là sợ", Diệc Phong xen vào, "Tôi lạithấy rất ngạc nhiên, Bách Thảo hầu như có thế nhìn ra ý đồ củaĐình Nghi, luôncó chuẩn bị, đối phó trước khi Đình Nghi ra đòn".

"Tôi cũng cảm thấy, Bách Thảo có sự tiến bộ rất lớn. Trướcđây, khi Bách Thảo chưa chính thức giao đấu với Đình Nghi còn chưa cảm thấy,bây giờ...", Khấu Chấn đắn đo, "... tôi lại cảm thấy hai người bọn họthực lực tương đương".

"Anh nói đùa gì vậy!", Mai Linh lại kinh ngạc đầy vẻ bứcxúc, "Đình Nghi là nữ tuyển thủ Taekwondo xuất sắc nhất nước, Lại là vôđịch toàn quốc, tham gia nhiều giải đấu quốc tế, Bách Thảo luôn thảm bại dướitay cô ấy, sao có thể nói thực lực tương đương",

"Đó là vì rất nhiều cuộc thi đấu không cho Bách Thảo thamgia", Quang Nhã trầm ngâm nói, "Chị quên rồi sao, bắt đầu từ nămngoái, lần nào dự thi, Bách Thảo cũng đều chiến thắng tuyệt đối, chỉ có điều,đẳng cấp hơi thấp mà thôi. Nếu có cơ hội, nhất định Bách Thảo không thua kémai. Thực ra mỗi giải đấu lớn đều cử Đình Nghi tham gia, tôi cảm thấy hơi khôngcông bằng...".

"Có gì mà không công bằng, Đình Nghi mạnh nhất, đương nhiêncử Đình Nghi tham gia!" Mai Linh luôn là người bảo vệ trung thành nhất củaĐình Nghi.

"Mạnh nhất? Chưa biết chừng hôm nay Đình Nghi thua Bách Thảocùng nên." Quang Nhã nhìn Bách Thảo lúc này đã đến ngồi bên Nhược Bạch.

"Hừ", Mai Linh cười nhạt, "Cô đùa gì vậy, nếu ĐìnhNghi thua Bách Thảo thì tôi đi đầu xuống đất! Cô tưởng Đình Nghi có thể trởthành nữ tướng Teakwondo trongnước, sẽ chỉ có chút bản lĩnh đó sao? Cứ coi BáchThảo có thểnhìn ra ý đồ tấn công của Đình Nghi thì cô ấy cũng sẽ có cách khác.Lâm Phong, chị thấy đúng không?".

"Ờ!", Lâm Phong gật đầu, "Bất luận về kinh nghiệmthi đấu hay về kỹ thuật, Bách Thảo đều không bằng Đình Nghi".

"Tôi cùng cảm thấy Đình Nghi vẫn sẽ thắng", Khấu Chấnphụ họa.

"Nếu bản lĩnh của Bách Thảo chỉ là có thể nhìn ra khởi thếcủa Đình Nghi mà không biết tấn công thì cùng lắm cũng chỉ hòa, không thể chiếnthắng", Thân Ba trầm tư, nói.

Phía bên này, Hiểu Huỳnh đang xoa bóp vai cho Bách Thảo cũng thấyấm ức.

Nhược Bạch sư huynh đã cảnh cáo cô, không được hô to làm ảnh hưởngtinh thần của Bách Thảo. Trời ạ, Bách Thảo kiên trì được hai hiệp không để ĐìnhNghi ghi điểm, một việc đáng xúc động như thế mà lại không cho hò reo hoanhô...

Thật đáng ngờ, Nhược Bạch sư huynh có thế là động vật máu lạnhcũng nên!

"Thắng thua là ở hiệp cuối, em tập luyện đã lâu nên có niềmtin vào bản thân", Nhược Bạch nói vẻ điếm tĩnh.

"Vâng!"

Bách Thảo gật đầu, cẩm chiếc khăn bông Nhược Bạch đưa lau mồ hôitrên mặt.

"Hiệp thứ ba bắt đầu!"

Cùng với hiệu lệnh của Thẩm Ninh, các phóng viên có mặt, ngay cảnhững người không mấy hiểu biết về Teakwondo cũng cảm thấy một sự thay đổi kháchẳn so với hai hiệp đầu! Nếu nói hai hiệp đầu, cô gái đang giao đấu với ĐìnhNghi như một con hươu trầm tĩnh thì bây giờ, cô ta đột nhiên bùng cháy!

Giống như con hươu phi nước đại.

Trong ánh mắt cô ta như có ngọn lửa vừa đốt lên, dường như mỗi dâythần kinh đều ở trạng thái nhạy bén, sung mãn chuẩn bị tác chiến, dường như ánhsáng trong mắt cô ta có thể đốt cháy tất cả!

Đình Nghi đương nhiên cũng cảm thấy sự thay đổi của Bách Thảo.

Quả nhiên, bất luận hai hiệp trước Bách Thảo duy trì trạng tháibình tĩnh thế nào, khao khát chiến thắng trận này của Bách Thảo vẫn mạnh mẽ hơnbản thân cô. Trong lòng có nỗi khát khao thì không thể thật sự bình tĩnh nhưvậy. Ánh mắt Đình Nghi tối lại Bách Thảo đã bắt đầu nôn nóng muốn chiến thắng,đương nhiên cô có thế lợi dụng một chút.

“Hây!”

Ý nghĩ vừa lóe lên, Đình Nghi lập tức phi chân nhằm thẳng vào ngựcBách Thảo đá tới. Bách Thảo lập tức nghiêng người tránh được, tiếp ngay sau,thuận thế nghiêng người, vọt lên cao, hét một tiếng:

"Hây!"

Giống như một cảnh phim quay chậm, dòng khí quyển cuộn thành đámxoáy!

Đình Nghi định thần nhìn về phía bàn chân đá từ trên không củaBách Thảo.

Xoáy người đá song phi!

Đây là chiêu sở trường của Bách Thảo.

Cho nên cũng đã nằm trong dự đoán của cô!

Chính vào tích tắc Bách Thảo ra chân, Đình Nghi cũng phi thân vềsau, một bước, hai bước, giãn khoảng cách đủ để Bách Thảo thực hiện cú đá songphi, toàn thân tràn đầy sức lực, chân phải chuyển tư thế chuẩn bị sẵn sàng phảncông, chỉ chờ cú ra chân thứ hai của Bách Thảo đá vào không khí, rơi từtrên không xuống, cú tạt ngang tràn đầy sức mạnh của cô sẽ…

"Hây!"

Toàn bộ sức mạnh của cơ thể dường như bộc phát, Đình Nghi hét mộttiếng, eo phải hơi nhúc nhích, chân phải như luồng sét...

"Ôi, hình như Đình Nghi...", Mai Linh kinh ngạc nói nhỏ.

"Không sai."

Trong khoảnh khắc thân hình hai cô gái giao nhau, Thân Ba giơ ngóntay đẩy chiếc kính trên sống mũi. Đình Nghi vẫn là Đình Nghi, rốt cuộc vẫn làbản lĩnh của cao thủ! Mặc dù hai hiệp trước có hơi bị động, nhưng cô ấy sẽthuận thế tiến lên mấy bước. Đương nhiên, Bách Thảo sẽ ra đòn phản kích songphi, vậy là cô ấy chỉ cần thực hiện song phi phản kích, là có thể ôm cây đợithỏ, mai phục sẵn, cho Bách Thảo một bài học chí mạng.

Taekwondo không chỉ dựa vào phán đoán kỹ thuật.

Mà cao hơn thế, đó là trí tuệ.

Bách Thảo thua rồi.

Trong chớp mắt, cảnh quay chậm bị chia cắt thành từng ô, từng ô,dòng không khí như bị đóng băng.

Khoảnh khắc Bách Thảo xoáy người vọt lên cao...

Khi Đình Nghi vận hết sức lực, khống chế toàn thân, thu lại cú đáthẳng, với tốc độ chớp nhoáng không thể tưởng tượng lùi sau hai bước, chuyểnhoán thành phản kích đá ngang.

Đình Hạo bỗng kinh ngạc, nín thở nhìn bóng người Bách Thảo đangvọt lên.

Độ cao cú xoáy không khí vọt lên đó...

"Phập!"

Chân thứ nhất của cú đá song phi...

Rơi vào không khí!

"Phập!"

Chân thứ hai của cú đá song phi…

Rơi vào không khí!

Lúc đó, mọi người bao gồm cả đám phóng viên đều nhìn ra chiếnthuật của Đình Nghi, trong bầu không khí cuộn xoáy trên cao... "Phù!Phù!" hai tiếng, hai chân của cô gái vận võ phục cũ đó hoàn toàn bị hụt,rơi vào không khí, tưởng chừng sắp rơi xuống trong nháy mắt... vừa vặn rơi vàophạm vi cú đá tạt ngang của Đình Nghi.

"Quá siêu!"

"Đẹp quá!"

"Cố lên!"

Các phóng viên xúc động hét lên, máy ảnh trong tay chớp lia lịakhiến khoảng không trên sàn đấu trở thành một biển ánh sáng trắng, lóamắt!

"Phập!"

Đình Nghi hét lên một tiếng, chân phải đưa ra, sẵn sàng tiếp đónBách Thảo từ trên không rơi xuống.

"Tách!"

Một tiếng nổ lớn bùng phát trong phòng tập.

Đó là tiếng chân đá mạnh vào cơ thể, là tiếng đá đẩy sức mạnh,trúng vị trí, có thể hủy diệt đối thủ!

Trong phòng tập tràn ngập ánh mặt trời.

Bách Thảo...

Tung ra cú đá thứ ba!

……



“Huỵch!”

“Huỵch!”

Chân thứ ba vẫn chưa kịp đára, cô đã rơi xuống đệm, cả người tê dại.

Trong thời gian tập luyệnnày, cô luôn nổ lực làm theo yêu cầu của Nhược Bạch, nhưng hai chân sao có thểđá ra cú thứ ba, giữa cú thứ nhất, thứ hai và cú thứ ha, nhất định phải có thờigian tiếp đất chứ!

Bị ngã hết lần này đến lầnkhác.

Cả người thâm tím, buổi tốilên giường toàn thân cũng ê ẩm, đau nhức.

"Không thể làmđược."

Cô cố gắng quên cái đau thểxác, nghiến răng đứng dậy. Mặc dù rất không muốn để Nhựơc Bạch sư huynh thấtvọng, nhưng bất luận thế nào cô cũng không thể liên tục thực hiện ba cú đá trênkhông!

"Người khác không làmđược, nhưng em có thể! Chỉ cần vọt lên cao hơn nữa, tốc độ nhanh hơn nữa."

Nhược Bạch biết độ vọt caocủa cô, chắc chắn cao hơn nửa thước so với các cao thủ khác, đó là tố chất cơthể bẩm sinh của cô.



"Thử cách nàyxem."

Buổi tối trong phòng tậpcủa Tùng Bách võ quán, Nhược Bạch dùng một chiếc thắt lưng da to, dài buộc chặteo Bách Thảo, sau đó anh đứng trên một cái bàn cao, cho cô một cái ngưỡng đểphấn đấu .

"Anh ngã thìsao?"

Bách Thảo căng thẳng nhìn anh,chỉ sợ khi mình đá hét sức anh sẽ bị ngã từ bàn xuống.

"Bắt đầu!", NhựơcBạch lạnh lùng ra lệnh.



Ðêm khuya dần, khuya dần.

Dần dần, cô đã tìm được cảmgiác và độ cao vọt lên, lần đầu tiên đá được ba cú liên tiếp!

Nhưng phải hai tiếng đồnghồ sau mới lập lại được cú đá dó.

Còn bây giờ, cuối cùng côđã có thể không cân bất kỳ sự giúp đỡ nào từ bên ngoài, hoàn toàn dựa vào sứcmạnh của mình để thực hiện liền ba cú đá trên không!

……

"Phập!!!"

Tiếng chân đó bùng nổ như sét đánh!

Chuyện gì thế này?

Tất cả những người chứng kiến đều kinh ngạc, sững sờ.

Các phóng viên ngớ người, miệng há hốc, các đệ tử khác tưởng mìnhhoa mắt... Bách Thảo lại có thể dùng đòn song phi, đá liền ba cú!

Sao có thể!

Đình Nghi không tin ở mắt mình, trừng trừng nhìn Bách Thảo lẽ raphải rơi từ trên không xuống, nhưng lại có thể đá ra cú thứ ba một cách khôngthể tưởng tượng nổi, cú đá trời giáng trúng ngực cô! Bỗng như có một sức mạnhcực lớn từ ngực đi vào, đầu tiên là tê buốt, sau đó như sóng thần, sức mạnh đóbùng nổ trong cơ thể cô!

"Xoạch! Xoạch! Xoạch!"

Đình Nghi loạng choạng lùi mấy bước, cố sức lấy lại thăng bằng,nhưng cảm giác đau nhói từ lồng ngực vẫn khiến cô ngơ ngẩn ngã phịch xuốngđệm.

Khắp phòng tĩnh lặng.

Không một tiếng động

"Bách Thảo được một điểm."

Thẩm Ninh che giấu nỗi kinh ngạc trong đáy mắt tuyên bố.

"Ôi!"

Hiểu Huỳnh không thể nén nổi niềm vui, nhưng lập tức nhớ ra, trongcùng một đội, lại quá bộc lộ niêm vui vì thành tích của một bên, có vẻ khôngphù hợp lắm nên vội vàng bịp miệng. Cô ngó trước ngó sau, nhìn thấy ngoài DiệcPhong, Quang Nhã cũng vui mừng như mình, Mai Linh, Lâm Phong, Thân Ba, KhấuChấn, Thạch Tông tất cà đều hết sức kinh ngạc.

Sơ Nguyên sư huynh và Đình Hạo tiền bối ngồi hơi xa một chút nênkhông nhìn rõ biểu cảm.

Ha ha ha...

Bây giờ, tất cả bọn họ đều chứng kiến thực lực của Bách Thảo rồi!

Sẽ công nhận Bách Thảo của mình quá siêu!

"Có thể tiếp tục được không?"

Thẩm Ninh hỏi Đình Nghi ngồi trên đệm rất lâu chưa thể đứng dậy.

"Được ạ!"

Đình Nghi nén đau, từ từ đứng đậy.

Cuộc giao đấu sau đó, Đình Nghi không sao cứu vãn được cục diệnxấu, rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Khi cự ly giữa cô và Bách Thảo quá gần, Bách Thảo sử dụng chiêuxoáy người vọt lên đá liền ba cú. Tốc độ lùi về sau của cô không nhanh bằng tốcđộ ra chân của Bách Thảo nên hơi sơ suất là bị Bách Thảo ghi điểm! Còn nếu côduy trì cự ly xa hơn một chút, Bách Thảo lại bình tĩnh, không nôn nóng tấncông.

"Hiệp ba kết thúc."

Huấn luyện viên Thẩm Ninh nhìn đồng hồ, tuyên bố:

"Trận đấu luyện tập kết thúc với tỷ số 2:0, Bách Thảothắng"

Thắng rồi!

Thắng rồi!

Sau khi cố gắng giữ bình tĩnh cúi chào Đình Nghi và huấn luyệnviên Thẩm, Bách Thảo không thể kìm được sự xúc động trong lòng, vụt lao khỏisàn đấu, chạy đến trước mặt Nhược Bạch, mặt đỏ bừng, nhìn anh lắp bắp:

"Em… em thắng rồi."

"Ờ!", Nhược Bạch gật đầu, vẻ lạnh nhạt. "Em thắngrồi!"

Như trong giấc mơ, mắt long lanh nhìn anh, cô không thể kìm nén,nhắc lại lần nữa.

Giọng Nhược Bạch xem ra rất thản nhiên, không hề xao động, nhưngBách Thảo lại bật cười một cách ngốc nghếch.

Bởi vì cô vừa nhìn thấy nụ cười thấp thoáng trong đáy mắt anh.

Tốt quá, cuối cùng cô đã đánh bại Đình Nghi. Không phải cô mãi mãithua kém Đình Nghi, chỉ cần nỗ lực có lẽ có thể làm tốt hơn!

Nhưng cô biết.

Hôm nay, cô có thể đánh bại Đình Nghi là nhờ Nhược Bạch sư huynhđã bỏ bao nhiêu công sức dạy dỗ. Đế cô có thể đá thêm cú thứ ba đó trên không,bàn tay Nhược Bạch sư huynh đã bị thắt lưng da xiết đến nứt nẻ.

Cô thích Taekwondo.

Không chỉ do chính Teakwondo, mà còn bởi có bao nhiêu người gửigắm giấc mơ đối với Teakwondo, có sư phụ, Nhược Bạch sư huynh, Hiểu Huỳnh, lạicòn các đệ tử của Tùng Bách võ quán!

Cô biết, cô có thế vì họ mà dốc toàn bộ sức lực!

"Bách Thảo! Bách Thảo..."

Lao đến ôm chặt Bách Thảo, Hiểu Huỳnh muốn cười thật to, hoanhô thật lớn Trời ơi, cuối cùng Bách Thảo đã chiến thắng Đình Nghi! Nhưngtrong lúc ôm Bách Thảo, sống mũi Hiểu Huỳnh lại cay cay rối bật khóc, nứcnỡ nói không ra tiếng

"... Bách Thảo... Bách Thảo..."

"Thôi được rồi, cô làm bẩn áo Bách Thảo kìa, Bách Thảo chỉ cómỗi bộ võ phục này thôi đấy." Lôi Hiểu Huỳnh đang khóc ròng khỏi BáchThảo, Diệc Phong uể oải nói: "Bách Thảo, chúc mừng cô. Nhược Bạch, cũngchúc mừng cậu đã không uổng phí công sức".

Lúc đó các đệ tử khác cũng ùa đến.

"Lợi hại quá, có thế đá cú thứ ba trên không, Bách Thảo,trước đây coi thường em rồi", Lâm Phong tán thưởng.

"Sức bật của cô thật đáng nể." Mặc đù hết sức kinh ngạcvì Đình Nghi bị thua, cũng hơi buồn! một chút, nhưng Mai Linh không thể khôngthừa nhận, không phải ai trải qua huấn luyện đều có thể làm được như Bách Thảo,nhất định phải có tố chất cơ thể siêu mạnh mới làm được.

"Lần sau khi cô đá liền ba cú trên không, có thể cho tôi ởbên xem để ghi chép lại được không?", Thân Ba hỏi.

"Ha ha, toi đề nghị thế này, do Bách Thảo thực hiện được liêntiếp ba cú đá trên không, vậy từ nay nên gọi là "Bách Thảo tam liên đả" đượckhông!", ngừng khóc một cách bất ngờ, Hiểu Huỳnh vui vẻ đề nghị.

"Không hay lắm!", Quang Nhã lắc đầu.

"Vậy thế nào mới hay?", Hiểu Huỳnh lườm Quang Nhã.

Quang Nhã nghĩ một lát rồi nói: "Bách Thảo phi đả? Toàn phongBách Thảo liên hoàn đả?".

"Toàn phong Bách Tháo liên hoàn đả! Hay lắm, hay lắm! rất khíthế! Cũng rất thuận miệng."

Hiểu Huỳnh mặt mày hớn hở, cười lớn, các đệ từ khác cũng cảm thấycái tên rất hay, sau đó lại bắt đầu bàn luận sôi nổi bí quyết thực hiện"Toàn phong Bách Thảo liên hoàn đả".

Thực ra, không phải do Bách Thảo chiến thắng nên mọi người đều đếnnói chuyện với cô, mà do đám phóng viên và các loại máy quay đã vây chặt ĐìnhNghi, hoàn toàn không thể chen vào bên trong. Đình Hạo, huấn luyện viên Thẩm,ngay cả Sơ nguyên cũng bị kẹt trong đó.

Trong vòng vây đó.

Ánh đèn flash liên tục lóe sáng. Thấp thoáng có thể nghe thấy cáccâu hỏi tới tấp của đám phóng viên, nhưng câu hỏi và câu trả lời cụ thể củangười bên trong như thế nào, Bách Thảo và các đệ tử đứng ngoài đều không ngherõ.

Sau mười mấy phút, cuối cùng các phóng viên tản ra.

Đình Nghi vẫn tươi tỉnh nói cười với các phóng viên và huấn luyệnviên Thẩm, sau đó cùng mấy người nữa đi về phía cửa phòng tập. Các đệ tử đangvây quanh Bách Thảo định chạy đến an ủi, động viên Đình Nghi vừa thua cuộc,nhưng thấy cô vẫn cười rất tươi, dường như không quan tâm đến kết quả cuộc giaođấu vừa rồi nên mọi người đành nhìn nhau, do dự dừng bước.

Lúc đó, Đình Nghi đã nhìn thấy bọn họ.

Ánh mắt dừng lại mấy giấy trên người Bách Tháo, Đình Nghi nói gìđó với các phóng viên bên cạnh, sau đó đi về phía Bách Thảo. Các phóng viên vẫnờ chỗ cũ nói chuyện với Đình Hạo và huấn luyện viên Thẩm, cũng có phóng viên đitheo Đình Nghi.

Từng bước, từng bước.

Đình Nghi đi đến trước mặt Bách Thảo. Dường như không nghe thấycâu chào và lời động viên của Mai Linh và mấy đồng đội, cô đi thẳng đến trướcmặt Bách Thảo nói:

“Cái gọi là ‘Toàn phong Bách Thảo liên hoàn đả’ chính là vũ khí bímật để cô dám thách đấu với tôi?”

Bách Thảo ngớ người.

Không hiểu vì sao ở khoảng cách xa như vậy Đình Nghi vẫn nghe đượcnhững câu bông đùa của mọi người

Cô lắc đầu.

"Không phải, sau khi thách đấu với chị, tôi mới luyệnđược."

Khóe mép Đình Nghi cứng lại một lát, vẫn giữ bình tĩnh, mỉm cười:"Không phải nói dối, nếu không có sẵn chiêu đó, làm sao cô dám thách đấutôi".

"Tôi không nói dối..."

Bách Thảo đang định giải thích, nhưng Đình Nghi đã ngắt lời:

"Chắc là khó khăn lắm mới luyện được chiêu đó, nhưng mãi đếnhiệp ba mới dám đem ra sử dụng, cô sợ tôi đến thế sao? Sợ rằng nếu hiệp một đãđưa ra, sẽ bị tôi tìm cách phá giải, cô sẽ vẫn thua thảm hại, đúng không?"Ánh mắt Đình Nghi đầy giễu cợt. ""Nếu cô đã tiến bộ, biết cách chơi những ngónđó.. "

"Chị..."

Bách Thảo kinh ngạc, bất chợt không biết nói sao, ĐìnhNghi cũngkhông cho cô cơ hội nói.

"Chỉ có người vừa nắm vững kỷ thuật vừa có trí tuệ,mới có thểtrở thành nữ hoàng Taekwondo thực sự. Cô còn rất nhiều thứ cần phải học, với côhiện nay, một thắng lơi may mắn không phải là điều tốt, nó sẽ làm cô mờ mắtkhiến cô không nhìn rõ thực lực của mình."

"Rõ ràng Bách Thảo dựa vào thực lực thắng trận này, chẳng cógì là may mắn hết!", Hiểu Huỳnh nhịn không được phản bác, "Hơn nữa,việc Bách Thảo đưa ra lối đánh đó từ hiệp mấy thì đấy là quyền của cô ấy, chịđã thua là thua!".

Đình Nghi liếc Hiểu Huỳnh, lại nhìn Bách Thảo, mỉm cười:

"Xin lỗi, có lẽ tôi đã nói nhiều, chỉ có điều những lời đó làsự nhắc nhở chân tình của tôi, hy vọng cô không để ý."

***

Tức quá! Tức quá đi!"

Bách Thảo đã thắng Đình Nghi với tỷ số 2:0, rành rành là chuyệnđáng mừng! Nhưng những lời nói của Đình Nghi khiến Hiểu Huỳnh khó chịu như ănphải ruồi, đột nhiên không nén được bực bội, quay đâu lườm Bách Thảo:

"Chị ta nói như vậy sao cậu không phản bác!"

Trên con đường nhỏ trở về Tùng Bách võ quán, chỉ có Hiểu Huỳnh vàBách Thảo. Do chiến thắng trận đấu với Đình Nghi, Nhược Bạch đặc biệt cho phépBách Thảo không cần tăng cường tập luyện, cho cô và Hiểu Huỳnh trở về võ quánsau khi dọn dẹp, còn mình đến công ty dịch thuật lấy tài liệu Pháp văn đem vềdịch, không đi cùng hai người.

"Phán bác cái gì?"

Bách Tháo vai khoác cặp sách của mình, tay xách cặp của HiểuHuỳnh.

Chị ta nói đến hiệp ba cậu mới mới sử dụng cú tam đả liên hoàn đólà có ý đồ!", Hiểu Huỳnh vẫn chưa hết tức.

"... Thực ra, chị ta nói không sai. Nếu ngay từ đầu mình đãra chiêu đó, chị ta có thể nhanh chóng quen hoặc điều chỉnh tốc độ lùi, tránhđược tam hoàn đả. Chính là do hiệp thứ ba mới sử dụng nên chị ta mới nhất thờikhông thể thích nghi được, mới thua như vậy."

"Ấy, nói vậy là hai hiệp đầu cậu cố tình không chủ động tấncông?"

"Ừ, hai hiệp đầu chỉ phòng thủ không tấn công, tỷ số vẫn duytrì khiến Đình Nghi sốt ruột nên hiệp ba mình vừa tấn công là chị ấy nôn nóngphản kích, mình mới dễ ra đòn."

"Chà, đây là sách lược tự cậu nghĩ ra hả?"

Bách Thảo lắc đầu:

"Không! Là Nhược Bạch sư huynh."

"Ha ha, mình đã bảo mà, với tính cách của cậu, có thể bìnhtĩnh duy trì cục diện như vậy, dù Đình Nghi khiêu khích, dẫn dụ thế nào cậu cũngkhông ra tay, chắc chắn là có nguyên do!", Hiểu Huỳnh cười, dùng khuỷu tayhuých cô.

"Nhược Bạch sư huynh tốt với cậu như vậy chúng tỏ cậu với anhấy có quan hệ đặc biệt, cậu còn không chịu thừa nhận hả."

"Không có! Bách Thảo xấu hổ đỏ mặt.

"Cậu lừa nổi ai! Ngoài lúc đi học, cậu và Nhược Bạch hầu nhưlúc nào cũng ở bên nhau, nói không phải quan hệ đặc biệt, có quỷ mới tin!"

Bị Bách Thảo đuổi đánh, Hiểu Huỳnh cười khanh khách chạy thẳng vềvõ quán.

Ha ha, Bách Thảo xấu hổ rồi, đã vào trung học, có bạn trai đâuphải chuyện ghê gớm.

Ha ha ha.

Bất luận thế nào, Bách Thảo cũng đã chiến thắng Đình Nghi!

Trước mặt huấn luyện viên Thẩm, trước mặt các đệ tử, trước mặt SơNguyên sư huynh, à phải rồi, lại còn trước mặt cả chục phóng viên nữa!

Khi các tiểu đệ tử của Tùng Bách võ quán hào hứng tiếp tục bànluận về trận so tài thú vị giữa Bách Thảo và Đình Nghi diễn ra lúc chiều, đangkể đến đoạn Bách Thảo tung "toàn phong Bách Thảo liên hoàn đả" khiếncả phòng tập chấn động, khí thế trên sàn đấu như phong ba bão táp, máy ảnh củacác phóng viên chớp nháy liên hồi thì...

Hiểu Hỳnh kêu một tiêng chấn động Tùng bách võ quán:

"A, ti vi!"

Một cảnh có nhiều phóng viên chứng kiến đến thế, ống kính quaycảnh Bách Thảo và Đình Nghi giao đấu nhiêu như vậy, chương trình thời sự và báochí mới nhất chắc chắn sẽ có cảnh quay và ảnh chụp Bách Thảo! Ha ha ha, nhândân toàn quốc sẽ biết, Bách Thảo chiến thắng Đình Nghi, Bách Thảo mới là tuyểnthủ Taekwondo có triển vọng nhất, có tưcách tham dự Cup Teakwondo thế giới.Bách Thảo cũng có quyền theo đuổi ước mơ đó!

Một chiếc ti vi màn hình rộng đặt ở sân võ quán.

Sau bữa cơm tối, hầu hết các tiểu đệ tử của Tùng Bách võ quán đềumang ghế ra giữ chỗ trước, chăm chú theo dõi màn hình. Theo phân tích của HiểuHuỳnh, tin của Đài Truyền hình Trung ương và báo chí sớm nhất cũng phải sángmai mới có, nhưng chiều nay còn có mấy phóng viên của đài truyền hình NgạnDương, nhất định sẽ đưa trong bản tin thời sự tối nay.

Gió đêm hiu hiu.

Sau chương trình thời sự của Đài Truyền hình Trung ương sẽ làchương trình thời sự buổi tối của Đài Ngạn Dương.

Diệc Phong, Tú Cầm, A Nhân, Bình Bình, Ngô Hải, Tú Đạt cùng một sốđại đệ tử cũng chạy đến, ngồi quây trước màn hình. Hiểu Huỳnh vất vả lắm mớikéo được Bách Thảo từ phòng tập ra, đáng tiếc cô không có gan chạy đi kéo NhượcBạch sư huynh đến xem.

"... Chưong trình thời sự tối nay gồm những tin chínhsau đây.Ủy ban thường vụ nhân dân..." Trong ti vi là giọng nói quen thuộc của biêntập viên chương trình thời sự Ngạn Dương, giọng lưu loát rõ ràng: "...Còn đếnthâm trung tâm huấn luyện Taekwondo, theo dõi tình hình di chuẩn bị cho CupTeakwondo thế giới…".

Quả nhiên có!

Các đệ tử Tùng Bách vui mừng hẳn lên!

Hiểu Huỳnh phấn khởi đẩy Bách Thảo lên ghế trên ngay sát ti vi. ANhân lập tức chạy như bay về phòng lấy máy quay CD cỡ nhỏ để ghi lại thời khắclịch sử này!

Mặc dù năm ngoái, dưới sự dẫn dắt của Bách Thảo, Tùng Bách võ quánđã trở thành nhà vô địch trong cuộc thi đấu hằng năm giữa các võ quán. Chức vôđịch năm ngoái đạt được vì không có Đình Hạo, Đình Nghi tham chiến nên ít nhiềuhọ cũng cảm thấy đáng tiếc.

Nhưng hôm nay...

Bách Thảo đã chiến thắng Đình Nghi!

Tiếng lá cây rì rào trong gió đêm hè.

"Cup Taekwondo thế giới sắp khai mạc, tình hình chuẩn bị thếnào? Sau đây là tin do phóng viên đài chúng tôi vừa gửi về..." Giọng nữdẫn chương trình từ ti vi truyền ra, vang vọng trong bầu trời yên tĩnh trên sânvõ quán.

Các đệ tử nín thở.

Hiểu Huỳnh cũng ngồi xuống, các ngón tay căng thẳng bấu chặt cánhtay Bách Thảo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.