Thiếu Nữ Toàn Phong 3: Cầu Vồng Trong Mưa

Chương 7



Bầu trời trong xanh vời vợi, giống như đột nhiênbước vào thế giới cổ tích.

Những tòa tháp cao thấp nhấp nhô, những mái nhà hìnhchóp thấp thoáng đủ màu sắc trắng sáng.

Phấn hồng, phấn lam ngập chim trongsướng giống như ai đó để những chiếc kẹo bông sặc sỡ trong đám mây trắng bồngbềnh.

Tiếng nhạc rộn rã, chùm nước trắng xóa từ đài phun vọt lên dduwwocj ánhmặt trời nhuộm màu ngũ sắc lóng lánh tuôn chảy.

Du khách và các em bé cầm trongtay những cây bông thật to, các nhân vật hoạt hình ngộ nghĩnh hồn nhiên chụpảnh cùng du khách.



Lần đầu tiên em đến nơi đây”

Mua xong quà để mang về nước, buổi chiều đứngtrên quảng trường, du khách đông như trẩy hội, tiếng cười nói huyên náo xunhquanh, dõi theo các trò chơi làm du khách hoa mắt, Sơ Nguyên nhìn vẻ mặtháo hức của Bách Thảo, cười hỏi: “

Muốn chơi gì trước nào?”

Quang cảnh xung quanh đẹp như những bức tranhtrong truyện cổ tích, Bách Thảo như bị cuốn vào thế giới thần tiên chưa hề biếtđến, tâm trạng náo nức, Nhìn quanh, thấy tràng cười phát ra từ phía bên phải.Đó là chiếc xe vượt núi mà cô đã từng thấy trên tivi nhưng chỉ khác ở chỗ đườngchạy và giá đỡ của nó đều làm bằng gỗ.



Được không? Em không sợ chứ?”

Sơ Nguyên nhìn theo ánh mắt Bách Thảo.

Cỗ xe vượt núi khổng lồ uốn lượn hàng dài nhưmột con sông.

Dưới bầy trời trong xanh, nó cao vút như chạm tầng mây, vòng cuarất rộng lại thêm đường núi có độ dốc cực lớn, có chỗ gần như thẳng đứng khiếntốc độ lao như tên bắn, du khách ngồi trên mặt tái mét.



… Em muốn thử!”

Bách Thảo nghiêng đầu nhìn Sơ Nguyên, ánh mắtthăm dò.

Ngồi trên ghế nhựa màu xanh, Bách Thảo vui sướngnhư một đứa trẻ, nhìn các du khách trước sau rồi lại nhìn Sơ Nguyên bên cạnh,hỏi nhỏ: “

Anh sợ không?”

Sơ Nguyên giúp cô kéo khung bảo vệ, kiểm tra đaian toàn, mỉm cười nói: “

Anh chưa ngồi bao giờ, có lẽ cũng hơi sợ, nếu anh sợquá la toáng lên, em sẽ bảo vệ anh chứ?’ “

Vâng, em sẽ bảo vệ anh”

Bách Thảo trịnh trọng hứa.

Lúc đó, cỗ xe bắt đầu khởi động, Bách Thảo do dựmột lúc rồi chìa tay ra : “

Nếu anh sợ, anh có thể nắm tay em”

Cỗ xe đột ngột tăng tốc lao đi như bay Tiếng gió rít bên tai, người lắc lư chao đẩo,mắt bị gió quất không thể mở được, cảm gicas mất trọng lực khiến Bách Thảo nhưhụt hơi, cô trở tay nắm chặt tay SƠ Nguyên.

Trong nháy mắt, giống như một conrồng khổng lồ, cỗ xe đã rùng rùng vọt lên đỉnh núi, vừa hé mắt nhìn bên dướivực thăm thẳm, chưa kịp định thần thì cỗ xe lại đột ngột lao thẳng xuống.



Ôi …!”

Đầu cúi gục hẳn xuống, toàn bộ máu trong ngườidồn về não, Bách Thảo nắm chặt tay Sơ Nguyên, kinh sợ hét lên.

Lại một vòng lao lên đỉnh núi!

Tiếng gió xé bên tai!

Nhanh chóng lao xuống như tia chớp.

Tim như muốnbay ra khỏi lồng ngực.



A …!”

Không nhìn rõ bất cứ thứ gì phía trước, ngườivẫn lắc lư, bên tai chỉ có tiếng gió và tiếng gào thét.

Lên cao, xuống thấp,rồi lại vòng lên cao lại bay xuống.

Trong sự sợ hãi và hồi hộp đến tắt thở, côvẫn mở to mắt, tay nắm chặt tay anh.

Cho đến khi cỗ xe dừng lại hẳn, dường như đã quacả một thế kỷ.

Mặt Bách Thảo trắng bệch ngồi bất động không nói nửa lời, bàntay vẫn trong tay Sơ Nguyên, ngực phập phồng thở hổn hển.

Anh cười khẽ hỏi: “

Đã sợ chưa?”

Bách Thảo cuối cùng đã bình tĩnh lại, ngượngngịu nhìn anh, mặt vẫn còn hơi tái nhưng mắt long lanh, hồ hởi nói: “

Nhưng … rất thích”

Chưa bao giờ cô hưng phấn như vậy.

Mỗi lần cỗ xelao từ đỉnh núi xuống, mặc dù sợ run người nhưng toàn thân như tan chảy.



Muốn thử lại lần nữa không?”



Vâng!

Vâng!”

Bách Thảo gật đầu lia lịa.

Sau đó quay ra xếp hàng để ngồi xe lần hai, lầnnày cô không sợ nữa.

Cùng với chiếc xe mạo hiểm vọt lên lao xuống, cô vẫn nắmchặt tay Sơ nguyên, miệng hét thật to.

Ánh mặt trời chói chang, gió vẫn rít bêntai, tay Sơ Nguyên nắm chặt tay cô, miệng cũng la hét theo.



A…!”

“A…!”

Trong tiếng la hét đầy phấn khích của du khách,chiếc xe lại lao lên đỉnh núi, Hai người vẫn nắm chặt tay nhau, nhìn nhau cườivang, đón nhận những lần bổ nhào mạo hiểm sắp tới.

Trò chơi mạo hiểm này khiến cả hai hưng phấn tộtđộ.

Sau đó, họ còn thử chơi trò cướp biển.

Tất cả đều mới mẻ, kích thích vôcùng và hưng phấn cao độ.

Họ cười thật to, la hét hết cỡ như những đứa trẻ hiếuđộng không biết sợ.

Thích nhất là trò nhảy dù.

Từ ca bin ở độ cao một trăm mét trên không, hoàntoàn mất trọng lực, hạ xuống cho đến khi dừng hẳn trên mặt đất, thời gian chỉcó vài giây còn không kịp thở.



Mệt chưa?”

Vui chơi một ngày trong thế giới cổ tích.

SơNguyên mua cho cô một cốc trà hồng đào, mặt Bách THảo ngượng nghịu đỏ ửng nhưquả táo chín.



Vâng, hơi mệt, không ngờ chơi ở đây còn mệthơn cả thi đấu”

Trà hồng đào mát lạnh có vị ngòn ngọt dễ uống.Lấy tay lau mồ hôi trên trán, cô háo hức chạy theo những trò chơi xung quanhcòn chưa biết.



Em vẫn muốn chơi tiếp”

Bách Thảo tươi cườinhìn anh.

“Nghỉ một chút đã, nếu không sẽ mệt”, đón lấycốc trà từ tay cô, Sơ Nguyên lại đưa cho cô một cái kẹo bông to màu hồng.



Vâng”

Bách Thảo ngoan ngoãn nói.

Trên trời xuất hiện vệt sáng đầu tiên, đi trongquảng trường đầy hoa tươi nở rộ, thỉnh thoảng họ lại chụp ảnh với những chú hềngộ nghĩnh.

Tấm ảnh từ trong máy dần hiện ra, trong ảnh đầuSơ Nguyên gần như chạm chiếc nơ to hình cánh bướm của chú hề, tay cầm cốc trà,Bách Thảo đứng bên cạnh, tay cầm kẹo bông, hai người đứng sát nhau cười rạngrỡ.

Bên đường san sát những quầy bán đồ lưu niệm Bách Thảo cúi đầu nhifin ngắm các loại móc đeochìa khóa, túi bút, những chút rối, tất cả đều xinh xắn, đáng yêu.

Phảu mua quàcho bọn Hiểu Huỳnh mới được.

Đột nhiên cô nhifin thấy một đôi bút, đó là đôibút lông phía đầu có hình người tí hon mặc trang phục Hàn Quốc, một cô bé vàmột cậu bé đang vui vẻ gõ loại nhạc cụ dân tộc nào đó của Hàn Quốc.

Nhược Bạch chắc sẽ thích!

Cô do dự cầm đôi bút lên Liệu huynh ấy có cảm thấy cặp bút này buồn cườikhông? *** Chơi cả một ngày, Diệc Phong cảm thấy buồn ngủliền tự bắt xe buýt về trước.

Vừa đặt chân tới ký túc xá, đang chuẩn bị đi ngủthì thấy Nhược Bạch vẫn ở trong phòng, anh ngạc nhiên: “

Không phải cậu đi cùngBách Thảo ư? Sao lại về nhanh vậy?”

Nghe xong câu chuyện, Diệc Phong vừa ngáp vừalắc đầu: “

Cô ấy vẫn tùy tiện như vậy mà cậu không chỉnh cho một trận.

NhượcBạch, trái tim cậu ngày càng mềm yếu rồi, hay là cậu muốn để cho cô ấy đi chơicho thoải mái, cậu đã nói vậy mà.

Bên ngoài, hoàng hôn bắt đầu buông, ngoài sânvẫn yên ắng, Ngồi bên cửa sổ, mắ nhìn ra khoảng sân không một bóng người, NhượcBạch ho một một trận rồi cúi xuống lấy mấy viên thuốc trong lọ, hòa với nước đểuống, Nằm trên giường, kéo chiếc chăn mỏng lên cằm,Diệc Phong nói giọng ngáy ngủ: “

Dạo này sức khỏe của cậu không tốt, chỉ bị cảmmà mãi chưa khỏi hẳn, về nước phải đi viện khám ngay, đừng coi thường”

*** “

Thích không?”

Từ những đồ trang sức xinh xắn bày la liệt trênchiếc xe đẩy, Sơ Nguyên cầm lên một chiếc kẹp tóc đưa cho cô.

Đó là chiếc kẹpnhỏ dài, trên có khảm một cành cỏ ba lá màu xanh rất tinh xảo, đáng yêu.



Đây là cỏ ba lá hay còn gọi là cỏ may mắn”,lấy chiếc cặp dâu tay xuống, Sơ Nguyên cài cho cô chiếc kẹp cỏ ba lá.

Tronggương, cỏ ba lá màu xanh tràn đầy sức sống, nổi bật trên màu tóc đen nhánh, đôimắt Bách Thảo càng thêm long lanh “

Rất đẹp …!”

Bách Thảo ngượng nghịu nhìn mình trong gương mộtlúc, cô gỡ chiếc kẹp ba lá rồi lấy lại chiếc kẹp dâu tây trong tay anh, mặt ửngđỏ.



Nhưng em có chiếc kẹp này là được rồi”

Đèn trong khu vui chơi sáng dần Nhìn chiếc kẹp tóc màu dâu tây cô vừa lấy từ tayanh, lại nhìn khuôn mặt e thẹn đỏ bừng của cô, Sơ Nguyên nhẹ nhàng hỏi: “

Bởivì đó là quà tặng của người em thích phải không?”

Mặt Bách Thảo liền ửng đỏ.



Em … em lúc đó em nghĩ … sẽ không có ai để ýtới việc e thích chiệc kẹp này … lúc mở ngăn kéo nhìn thấy nó …”

Khuôn mặt cô đã đỏ như lò lửa, giọng luống cuống: “

Cảm ơn, Sơ Nguyên sưhuynh!”



Không có gì!”

cố giấu nỗi buồn trong măt, SơNguyên vuốt tóc cô,”

Tại anh trờ về quá trễ, em cứ giữ mà dùng: “

Vâng, em sẽ luôn mang theo người”, Bách Thảonhìn anh trịnh trọng nói.

Sơ Nguyên không nói gì, ngẩng đầu nhìn về phía xa nơicó ánh đèn, anh dắt tay cô chỉ về phía trước.



Nhìn kìa, ở bên kia có đu quay”

Ánh đèn sáng choang như biển sao.

Chiếc đu quay nhấp nhô, Bách Thảo thích thú ngồitrên lưng một con ngựa đen.

Bên cạnh cô, Sơ Nguyên ngồi trên một con ngựa trắngrất đẹp.

Trong tiếng nhạc và tiếng cười nói, cảnh vật xung quanh giống như lâuđài trong truyện cổ tích, cơn gió mùa họ lúc hoàng hôn mang theo hương phấnhoa.

Cuối cùng, hai người ngồi bên nhau từ từ baylên, tựa hồ cả thế giới ở dưới chân họ, đèn sáng như ánh sao băng, từng dòngngười tấp nập.

Phía xa xa, pháo bông từng chùm từng chùm sáng rực bầu trời Tấm kính trong suốt ngăn cách không gian chỉ cóhai người Khi lên cao tận cùng, thời gian như ngừng lại Trong không khí cơ hồ có mùi hương của anh, lànhơi tinh khiết khiến mặt cô nóng dần, đột nhiên nhớ lại vòng tay anh bên hồ đêmqua, tim đập thình thịch và tim anh cũng vậy Nhưng lúc đó Cô nghe thấy Thịch thịch thịch!

Thịch thịch thịch!

Lát sau … mặt cô ửng đỏ, đó là âm thanh của haitrái tim cùng đập.

Thảng thốt ngước nhìn hàng mi cong vút, chiếc hôn của anhbất chợt đặt lên trán cô Thịch thịch thịch!

Căng thẳng tới mức cánh tay cứng đờ không thể cửđộng Thịch thịch thịch!

Sơ Nguyên cũng hồi hộp, má cũng ửng đỏ Ánh trăng yên bình, bầu trời bừng sáng lại bởichùm pháo hoa màu tím, sau đó là xanh, hồng, vàng.

Từng chum vút lên, cao títhòa cùng ánh sáng bầu trời đêm.

Trong ca bin trong suốt hai cánh tay Bách Thảodần dần thả lỏng vòng lấy bả vai Sơ Nguyên *** Trở về Xương Hải võ quán đêm đã khuya, đườngkhông một bống người.

Bách Thảo hơi ngượng ngùng theo sát Sơ Nguyên, anh mỉmcười nắm tay cô Khi sắp tới sân võ quán, con đường nhỏ như chìmtrong màn sướng mỏng và bóng đêm.

Bách Thảo thoáng sững người phát hiện khôngxa phía trước có bóng người thấp thonasg trong màn sương.

Chợt dừng lại, dướiánh sao lờ mờ, cô nhận ra bóng người đang lặng lẽ đứng bên đường như hòa cùngmàn đêm ấy chính là … “

Sao thế?”

Sơ Nguyên dám mắt nhìn người đó.



Ông ấy là …”

đầu Bách Thảo chợt quay cuồng,miệng lắp bắp, “

Vân Nhạc tông sư …!”

Vân Nhạc tông sư và Sơ Nguyên ở lại phía sau,còn Bách Thảo không dám ngoái đầu nhìn, cảm giác như giấc mơ, người chống chếnhđi vào sân rồi bước vào phòng “

Giờ mới về hả?”

Giọng lanh lảnh của Hiều Huỳnh khiến cô bừngtỉnh “

Chín giờ rồi, biết chưa? Sao muộn vậy, cậu đãđi đâu?”

chạy thẳng đến trước mặt Bách Thảo, Hiểu Huỳnh nhìn cô từ đầu đếnchân, “

Cứ nghĩ là cậu đang ở chỗ Vân Nhạc tông sư, nghe tông sư chỉ giáo!Khiến Chúng tớ chạy lên đỉnh núi.

Một đệ tử của Xương Hải có nhiệm vụ trông nomđình viện của Vân Nhạc tông sư cho biết : Cô ấy đã đi từ sáng rồi !

Tại sao VânNhạc tông sư không chỉ dạy cho cậu một ngày? Tại sao … tại sao lại đi với SơNguyên sư huynh? Hai người đã đi đâu? Sao lại về muộn vậy?”



… Nhược Bạch sư huynh bảo, không có việc gìlàm thì đi ra ngoài chơi”, Bách Thảo chóng mặt bởi hàng loạt câu hỏi “

vì sao”,“

vì vậy, tớ …”



Nhưng tại sao cậu lại đi cùng Sơ Nguyên?”

ngắtlời cô, Hiểu Huỳnh chằm chằm nhìn Bách Thảo, “

Tại sao không đi cùng NhượcBạch?”



Nhược Bạch nói …”

Bách Thảo cố gắng nhắc lại lời Nhược Bạch “

Vớ vẩn, không thể nào!”

Hiểu Huỳnh không tin “Nhược Bạch thích cậu, sao có thể để cậu đi với người đàn ông khác?”

Bách Thảo đỏ mặt “

Hiểu Huỳnh!

Cậu … cậu đừng nói linh tinh,Nhược Bạch sư huynh không thích tớ …”



Được rồi”

Hiểu Huỳnh cũng không biết mình đnagnói gì, không hiểu sao thấy Bách Thảo đi cùng Sơ Nguyên, cô lại thấy khó chịunhư vậy “

… Vậy cậu nói đi, cậu với Sơ Nguyên đã đi đâu ?”



Hiểu Huỳnh đủ rồi”

Lâm Phong kéo cổ chăn đếncổ “

… Đừng như hỏi cung thế!”



Không cần để ý tới cô ấy, uống nước đi”, QuangNhã đặt cốc nước vào tay Bách Thảo, “

Ngày mai phải về nước rồi, thu xếpđồ đach rồi đi ngủ sớm”



Ha ha”, Mai Linh chợt cười “

Thực ra cũng có gìđâu, chẳng lẽ mọi người không tò mò muốn biết Bách Thảo và Sơ Nguyên đã đi đâu?Về muộn như thể giống như đang là hẹn hò ấy”

Nghe Mai Linh nói vậy, Hiểu Huỳnh liền đổi giọngnhìn trộm Bách Thảo, đáy mắt bất chợt như có làn hơi nước lướt qua, giọng run runnói: “

Cậu … cậu …”



Hiểu Huỳnh … “

Thấy biểu hiện của Hiểu Huỳnh như vậy, Bách Thảobỗng cảm thấy bất an “

Được!”

Hiểu Huỳnh hít mạnh một hơi “

… Tớ tincậu, không phải cậu hẹn hò với Sơ Nguyên nhưng hôm nay hai người đã làm nhữnggì, phải kể tường tận cho tớ nghe”



Tại sao Bách Thảo phải khai báo với cậu?”,Quang Nhã bất mãn lên tiếng “

Đừng nói Bách Thảo không hẹn hò với Sơ Nguyên sưhuynh, kể cả có hẹn hò thật thì cũng không việc gì phải nói với cậu”



Bởi vì tôi là bạn thân nhất của bách Thảo”

,Hiểu Huỳnh tức giận, “

Đã là bạn tốt thì không có bí mật gì cả.

Tôi với BáchThảo không giống cậu, Bách Thảo có chuyện gì cũng nói hết với tôi.

Trước đâycậu đối xử không tốt với cậu ấy nên giờ hối hận đúng không? Cậu muốn cướp BáchThảo chứ gì? Nói cho biết nhé, đừng có mơ, Bách Thảo là của tôi, cái gì cậu ấycũng nghe theo tôi!”



Phạm Hiểu Huỳnh”

Quang Nhã nóng mặt dằn giọng “

Im hết đi!”, Lâm Phong quát.

Khi cả phòng đãim lặng tắt đèn “

tạch”

một tiếng Lâm Phong nghiệm giọng : “

ĐI ngủ!

Không aiđược nói gì nữa”

Trong bóng tối Bách Thảo trằn trọc không sao ngủ được Mắt mở to nhìn lên trần nhà.

Mọi chuyện diễn rahôm nay giống như tia chớp lóe trong đầu, có bao nhiêu chuyện cô không biết nênnói với Hiểu Huỳnh thế nào như chuyện của Vân Nhạc tông sư, chuyện đi chơi ởkhu giải trí, chuyện trên ca bin đu quay.

Má nóng bừng Không dám nghĩ tiếp nữa Bóng cây ngoài cửa in lên tấm chăn, suy nghĩ củaBách Thảo cũng dần tan theo gió, giờ này Vân Nhạc tông sư và Sơ Nguyênliệu có còn trên con đường đó … *** Sáng sớm Sân bay Seoul Trên đại sảnh tộng thênh thang, Sơ Nguyên vàNhược Bạch đang đứng trước quầy làm thủ tục, Diệc Phong vừa ăn sáng xong liềntựa lưng vào ghế tranh thủ ngủ thêm, Hiểu Huỳnh tiếp tục thẩm vấn Bách Thảo.



Hai người đã mua gì vậy?”



Mua cho sự phun sâm Cao Ly, mấy chiếc bút tặngcho A Nhân và Bình Bình”

“Còn gì nữa?”

“À, còn …”

Bách Thảo móc trong túi va lô ra mộtmón quà rồi đưa cho Hiểu Huỳnh, ngập ngừng nói : “

Cái này hôm qua mình quênchưa đưa cho cậu”



Cho tớ sao?’ Hiểu Huỳnh há to miệng, đó là một con gấu trúcmàu trắng rất đáng yêu chỉ to hơn ngón tay cái, tay và chân đều cử động được,nó mặc chiếc váy lụa ngắn có đai màu tím hồng, cổ đeo chuỗi hạt cườm rất tinhtế, chân mang đôi giày da ngộ nghĩnh.

“Hừm”, Bách Thảo gật đầu nói “

Chủ quán nói đâylà con gấu bà ấy tự làm, có thể đeo vào điện thoại di động, chìa khóa hoặc túixách … “

“Bách Thảo”

Tay cầm con gấu nhỏ rồi ôm chặt lấy Bách Thảo,Hiểu Huỳnh rưng rưng xúc động: “

Xin lỗi Bách Thảo mình đã giận cậu, … QuangNhã nói đúng, mfinh không nên đối xử với cậu như vậy … kể cả khi cậu đi chơivới Sơ Nguyên sư huynh..

kể cả …”



Thôi đi, làm ồn thế thì ai ngủ được”

trên ghếphía sau, Diệc Phong ngáp liền mấy cái, đầu lắc lắc lừ mắt với Hiểu huỳnh “

Lúccười rung nhà, lúc khóc hu hu, tâm lý thất thường như vậy, thảo nào cô khôngthể luyện được Taekwondo”

“Này”

Hiểu Huỳnh bực mình giơ nắm đấm về phía anh “

Ô!

Lý Ân Tú kìa”

Mai Linh bên cạnh ngạc nhiên, mọi người lập tứcquay lại nhìn.

Ánh mặt trời chiếu xuyên qua những ô kính ở đại sảnh, Sơ Nguyênvà Nhược Bạch đã làm xong thủ tục, vừa đúng lúc ra chào đón Ân Tú, vầng hàoquang sáng nhất đang tới Hiểu Huỳnh tò mò nhìn theo.

Thấy Ân Tú nói gì đó với Nhược Bạch, thái độ rấtmực cung kính.



Hình như là đnag tiễn biệt, chúc Chúng tathượng lộ bình an”

Hiểu Huỳnh chăm chú theo dỗi môi Lý Ân Tú, cố gắng vừa đoánvừa tường thuật trực tiếp: “

Ô, Nhược Bạch sư huynh cũng đang đáp lễ, hình nhưđang nói, ‘ Cảm ơn cô đã nhiệt tình đón tiếp, lần sau Chúng tôi lại tới’”

“Siêu thế, từ sau lưng mà cũng biết Nhược Bạchnói gì”, gõ mạnh vào trán Hiểu Huỳnh, thấy cô kêu oai oái, Diệc Phong lại gõthêm cái nữa nói “

Lần sau không được nói linh tinh nữa”

Hiểu Huỳnh tức đỏ mắt “

Ai khiến anh xen vào!”

Diệc Phong định gõ thêm cái nữa, Hiểu Huỳnh đãrụt cổ tránh được rồi lại nhìn về phía Lý Ân Tú đang nói chuyện với Sơ Nguyên.

Nắng xuyên qua những ô kính, đại sảnh tràn ngậpánh mặt trời Chỉ cách gang tấc, Sơ Nguyên và Lý Ân Tú đứngđối diện với nhau.

Ân Tú ngẩng đầu nở nụ cười thanh thoát như nước suối, ánhmắt lưu luyến, Sơ Nguyên cũng nhìn cô bằng áh nhìn ấm áp, dừng rất lâu trên mặtcô “

Haizzz”

Mai Linh thở dài, nói giọng nuối tiêc“

Sơ Nguyên cái gì cũng tốt, chỉ có điều hơi đào hoa”

Bách THảo lặng lẽ nhìn từ xa Hiểu Huỳnh nhìn không chớp “

Ô!”

Mai Ling bỗng thở hắt ra, tay gần như run lênchỉ về phía người đó Dưới ánh mặt trời Ân Tú đột nhiên giang tay ôm chầm lấy Sơ Nguyên “Đáng chết!”

Hiểu Huỳnh tức giận lẩm bẩm.

Tiếclà không thể lao đến để lôi Ân Tú ra khỏi Sơ Nguyên.

Bỗng tay cô bị tay ai nắmchặt không thể giằng ra được, lại là Diệc Phong.

Hiểu Huỳnh càng giận đỏ mặt,quay ngoắt người định chạy đi.

Nhưng người ôm cô lại là … Bách THảo “

Đừng!”

Bách Thảo lắc đầu nói với cô.



Tại sao? Cô ta đang tán tỉnh Sơ Nguyên”

Hiểu Huỳnh nói cao giọng vẻ bức xúc, đúng lúc LýÂn Tú buông tay ra khỏi Sơ Nguyên, cô thở mạnh mấy hơi liền rồi bỗng thay đổisuy nghĩ trở nên vui vẻ.

Bách Thảo ngăn cản cô, chứng tỏ cô ấy không hề ghen,thấy người con gái khác ôm Sơ Nguyên mà Bách THảo cũng không ghen, điều đókhông phải đã chứng minh rằng Bách Thảo và Sơ Nguyên hoàn toàn không có gì sao? “Xin lỗi Bách Thảo”

nghĩ tới đây Hiểu Huỳnh ngậpngừng nói”

Tối qua mình đã hiểu lầm cậu.

Xin lỗi!

Tha lỗi cho mình được không?”Tối qua cô không nên suy nghĩ linh tinh rồi tự giày vò bản thân, Bách Thảo vốnkhông phải là người như vậy và Sơ Nguyên cũng thế “

… ”

Tình cảm và chủ đề câu chuyện của Hiểu Huỳnhthay đổi nhanh như vậy khiến Bách Thảo ngây người, cô hoàn toàn không biết HiểuHuỳnh đang nghĩ gì “

Hành lý sắp xếp xong chưa?”, Nhược Bạch đi tớiđưa thẻ cho mọi người rồi quay sang nói với Bách Thảo, “

Soát lại giấy tờ trongba lô đi, lúc kiểm tra cần dùng đến đấy”

“Vâng”

Bách Thảo chăm chú nhìn hộ chiếu.

Nhược Bạch vừa đến, Hiểu Huỳnh không nói nữa.Cho đến khi Lý Ân Tú và Sơ Nguyên tạm biệt nhau xong, đi gần về phía họ, cô mớikhông kìm được mà khuỷu tay huých Bách Thảo đang chăm chú nghe Nhược Bạch nói “Lý Ân Tú đến kìa, hình như đang nhìn cậu đấy”

Quả nhiên Ân Tú tiến đến trước mặt Bách Thảo “Chào!

Chúng ta lại gặp nhau”

Ân Tú hơi nghiêng đầu, giọng vui vẻ pha chútbông đùa “

Bây giờ là tháng Bảy, còn hôn một tháng hènữa, sau khi về nước cô định làm gì?”



Tôi vẫn tiếp tục luyện tập”

Mặc dù không hiểu vì sao Lý Ân Tú hỏi như vậynhưng Bách Thảo vẫn thật thà trả lời “

Chuẩn bị thi đấy quốc tế?”



Vâng”, Bách Thảo trả lời “

Nếu một tháng không gặp bạn trai?”

nhìn SơNguyên cũng đang tiến đến, trong mắt Ân Tú thoáng vẻ tinh nghịch “

Liệu cô cóthể yên tâm tập luyện không?”

“…”

Bách Thảo sửng sốt “

Có thể không?”

Ân Tú bỗng trở nên nghiêm túc “Có”

Bách Thảo trả lời “Tốt!”

Lý Ân Tú mỉm cười “Vậy thì, Bách Thảo,tôi thay mặt cha mời cô ở lại thêm một tháng nữa để giao lưu kỹ thuật Taekwondovới cha tôi ở Xương Hải võ quán”.

*** A!

Thời gian trôi nhanh như chớp, thoắt cái đã hếtmột tháng, nhưng tâm trạng của Hiểu Huỳnh vẫn không thể ổn định lại được, baonhiêu chuyện kỳ lạ không sao hiểu nổi đã xảy ra.

Cha của Lý Ân Tú là ai? Làngười đứng đầu giới Taekwondo quốc tế là Thần Long thoắt ẩn thoắt hiện mà thiênhạ đồn đại Vân Nhạc tông sư!

Vân Nhạc tông sư, võ sĩ Taekwondo lừng danh,người bình thường khó gặp mặt lại phá lệ giữ Bách Thảo ở lại.

Muốn dạy BáchThảo kỹ thuật Taekwondo những một tháng!

Không phải một ngày, không phải haingày, không phải một giờ mà là một tháng!

Ôi!

Trời ạ!

Thật ngoài sức tưởng tượng Trong đúng nửa tháng, Hiểu Huỳnh quả thực cảmthấy mình như lơ lửng trên mây, cô rất muốn quay trở lại hàn Quốc thăm BáchThảo.

Đêm ngủ, cô còn mơ rất nhiều, trong mơ cô đã gặp Bách Thảo.

Quỷ thần ơi,Bách Thảo đã hoàn toàn thay đổi!

Bách Thảo trở nên vô cùng xinh đẹp À, không, mà thần thánh vô cùng Cô mơ thấy Bách Thảo từ trong tầng mây vàng rựcbước ra giống như Phật tổ, toàn thân lấp lánh ánh vàng, ánh mặt hiền hậu, taycầm tích trượng, trên trán có hạt minh châu lóng lánh khiến người ta phải cungkính quỳ bái.

Bách Thảo nhẹ nhàng vung trượng, mùa xuân tràn hoa tươi nở rộ,Bách Thảo vung trượng lần nữa, bầu trời chói lọi ánh sao, mây nhuộm thành bảysắc.

Trời ơi… Nhưng cô luôn bị Diệc Phong châm chọc Diệc Phong nói, Hiểu Huỳnh à, tư tưởng của côbảo thủ quá, sao chỉ toàn mơ thấy Quân Âm Bồ Tát thế, chí ít cũng phải mơ thấyBách Thảo tung người bay lên không, mùa xuân tràn hoa tươi nở rộ rồi lại tungngười bay lên lần nữa, ánh sao chói lọi, mây nhuộm thành bảy sắc chứ Mặc dù không có Bách THảo, hằng ngày công việcquét dọn vệ sinh trung tâm huấn luyện đều đặt lên vai cô, vất vả vô cùng, mệtnhư muốn chết nhưng lòng cô vẫn cảm thấy ngọt ngào.

Hi hi, bất luận thế nàoBách Thảo cũng đã trở thành đệ tử của Vân Nhạc tông sư, chỉ cần Bách THảo trởvề nhất định sẽ xưng bá thiên hạ Mỗi đêm cô đều nắm trong tay con gấu nhỏ là quàtặng của Bách Thảo đi vào giấc ngủ Cô đếm từng ngày Còn mười bốn ngày … Còn mười ba ngày … Thực ra cũng còn một số việc khá vui, ví dụ ĐìnhNghi đã kết thúc thời kỳ giam mình tự tập luyện, trở về trung tâm tham gia huấn luyện bình thường và tiếp tục bị đám phóng viên bủa vây như một minhtinh, ví dụ Đình Nghi lại bắt đầu liên tục đến Tùng Bách võ quán tìm Sơ Nguyên,ví dụ Nhược Bạch … Hừm, đợi Bách Thảo trở về tất cả sẽ tốt đẹp Đêm, bên cạnh là chiếc giường trống không củaBách Thảo, Hiểu Huỳnh tay nắm chặt con gấu nhỏ cố gắng xóa bỏ hình ảnh ĐìnhNghi được công Chúng cưng chiều như nàng công chúa.

Cô có niềm tin mãnh liệtmách bảo … Còn sáu ngày nữa.

Bách Thảo sẽ trở về.

*** Xương Hải võ quán.

Ánh trăng hắt xuống từ đỉnh động.

Ba dãy nến dài tỏa từng ngọn lửa ấm áp, vàngnhạt dập dờn trong không khí.

Bách Thảo né tâm tĩnh khí, hai tay nắm chặt nắmđấm, nhìn dãy nến đốt sáng như những con rồng, miệng hét to xoáy người bay vọtlên.

“Hây!”

Lại một tiếng hét chói tai, xoáy người đá cú thứhai, gió từ chân như dao chém, dãy nên thứ hai tắt phụt Vận toàn bộ sức lực hét lên tiếng nữa, âm thanhvang động, cú song phi thứ ba!

Ngọn lửa của dãy nến thứ ba phụt tắt trong độngtối om.

Một giây sau hai đốm lửa leo lét từ hai cây nến cuối cùng trong dãy layđộng lấc lư rồi bùng cháy trở lại.

Trên một phiến đá lờ mờ ánh trăng.

Vân Nhạc tông sư ngồi khoanh chân nhìn hai ngọnnến đang cháy, chậm rãi nói: “

Cương quá thì không được lâu, nhu quá thì khôngdứt đoạn, lực trong nó con phải mình nắm bắt”



Vâng”

Bách Thảo trầm ngâm đáp.



Hôm nay đến đây thôi, con về đi”, Vân Nhạcnhắm mắt.



Xin vâng”

Bách Thảo cung kính cúi chào, bình thân, chuẩnbị lui thì lại thấy một dãy hình người nhỏ khắc trên vách động.

Môi động đậy,do dự một lát nói: “… Vân Nhạc tông sư, trước đây con đã thấy nhữnghình vẽ này”

Vân Nhạc thần thái bất động “

Con mua được ở hiệu sách cũ một cuốn gọi là ‘Toàn phong túc pháp’ trong đó có hình vẽ các thế luyện công, giông như hìnhkhắc trên vách động này”, Bách Thảo đã quan sát và ngẫm nghĩ nhiều về nhữnghình đó, nhận ra Chúng giống hệt nhau, thầm nghĩ chẳng lẽ cuốn sách đúng làloại kỳ thư, ngay Vân Nhạc tông sư cũng luyện theo? “Nhiều năm trước, Trung Quốc từng dấy lên tràolưu luyện võ công”, Vân Nhạc trầm ngâm, giọng chậm rãi : “Hồi đó xuất hiện loạisách gọi là nhập môn công phu võ học, giới thiệu phương pháp tập võ công ‘ Toànphong túc pháp’ là một trong số đó, rất phổ biến ở những người luyện nghiệp dư,con nhìn thấy thì không có gì lạ”

“…”

Thì ra là vậy, chẳng trách các đệ tử của TùngBách võ quán cũng mua được cuốn sách đó, Bách Thảo ngẫm nghĩ một lát, lại nóitiếp “

Nhưng trong cuốn ‘ Toàn phong túc pháp’ mà con mua được có rất nhiều chỗghi chú, có vẻ như đó là những điều tâm đắc khi luyện theo phương pháp trong đónhưng lại nói về Taekwondo”.

Cô hơi đỏ mặt.



Con … con vẫn đọc cuốn sách đó, cảm thấy nhiềughi chép rất có lý, trong đó có một trang viết là trước khi ra đòn phải quansát khởi thế của đối thủ, con luyện theo trong thời gian khá dài và cảm thấy …có thu hoạch, nhưng có một số nội dung chữ viết quá láu, ý nghĩa con không hiểulắm …”.

Vân Nhạc tông sư thoáng cau mày.

Ông từ từ mở mắt nhìn cô.

“Cuốn sách con vừa nói ở đâu?”.

Bách Thảo vội lục trong ba lô, luôn muốn hỏi VânNhạc tông sư những vấn đề trong ‘Toàn phong túc pháp’ cho nên lúc nào cũng mangcuốn sách bên người.

“Đây ạ”

Cô căng thẳng bê hai tay đưa lên.

Dưới ánh sáng rạng ngời.

Những trang sách đã ố vàng được xuất bản cũngkhá lâu rồi, trang giấy vừa mỏng vừa giòn cơ hồ chỉ một làn gió là có thể vỡvụn, bay tơi tả.

Trên một số trang có những dòng ghi chú, nét bútviết láu.

Hình như đã bị thấm nước, có những chữ đã nhòe.

Lật xem một trang, Vân Nhạc tư lự rất lâu khôngnói.

Ánh sáng vẫn tỏa rạng, khí thế của ông mỗi lúc càng thêm nặng nề, BáchThảo hơi căng thẳng ngồi im không nhúc nhích.

“Con nhìn thấy nó ở đâu?”

“Ở hiệu sách cũ”

“Hiệu sách cũ…”, Vân Nhạc trầm ngâm, ngóntay khẽ lật một trang.

“Chính là nơi chuyên mua sách cũ”, có lẽ sợ VânNhạc tông sư không hiểu hiệu sách cũ là gì, Bách Thảo vội giải thích “

Ở gầntrường học của con, giá rẻ hơn sách mới rất nhiều”

Vân Nhạc gật đầu.

Lại một lúc sau, ông thong thả nói “

Cuốn sáchnày lúc đầu là thuộc về ta, những nét chữ trong đó là của ta”

Bách Thảo sững người.

Trong sơn động không một âm thanh.

“Nó đã là của con, con cứ giữ lấy”

Vân Nhạc tôngsư để cuốn sách lên tảng đó trước mặt “

Những ghi chú trong đó là chút tâm đắcđối với Taekwondo hồi ta còn nhỏ, bây giờ đọc lại có chỗ đúng, có chỗ lệch lạc”

Bách Thảo ngây người nghe.

Hoàn toàn sửng sốt.



Nếu có chỗ nào không hiểu, hôm khác có thể đếnhỏi ta”, Vân Nhạc tông sư lại từ từ nhắm mắt, thần sắc có phần mệt mỏi “

Con vềđi”

“Vâng”

Trả lời xong cô cầm lại cuốn sách, quay trở rachợt lòng xao động.

Vân Nhạc tông sư một mình ngồi xếp bằng trênphiến đá rất lâu, trong động chỉ có tiếng nước suối chảy róc rách.

Thời gianthoi đưa, thoắt cái đã ngần ấy năm, cô thiếu nữ dịu hiền vui như Tết khixếp hàng cuối cùng cũng mua được ‘Toàn phong túc pháp’ đó, chàng thiếu niên đọcthấy cuốn sách thực ra chẳng có gì đặc sắc nhưng giả bộ vô cùng thích thú,những năm tháng viết láu, những suy nghĩ tản mạn về Taekwondo, những lời thềhùng tâm tráng khí… Say sưa đúc kết, cuối cùng khắc lên những tư thếtập luyện trên vách động.

Thời gian không thể quay trở lại … *** Còn ba ngày nữa !

Còn ba ngày nữa Bách Thảo sẽ trở về !

Tại trung tâm huấn luyện, Hiểu Huỳnh rầu rĩ cắmcúi lau nền, trong lòng có bao điều ấm ức nên dứt khoát không ngẩn đầu, thíchthế nào cứ việc bởi đằng nào còn ba ngày nữa Bách Thảo sẽ trở về !

*** Sáng sớm.

Vừa mở cửa Bách Thảo đã giật mình.

"Ngạc nhiên lắm sao?" Anh chàng đẹp trai hình như vừa lăn lội muônsông vạn núi đến, trên người vẫn còn hơi sương ẩm ướt, thấy vẻ ngạc nhiên củacô khiến anh cười ngất, nụ cưới rạng rỡ như mặt trời mới mọc.

"Để anh nhớ lại xem nào, bao lâu rồi Chúngta không gặp nha?" Chàng trai cúi người về trước, đôi mắt tươi cườinhìn cô.

"Còn nhớ anh là ai không? Có nhớ chút xíugì về anh không hả?" "Đình Hạo tiến bối..." Hơi né về sau theo bản năng, Bách Thảo nhìnkhuôn mặt tuấn lãm kề sát mặt mình, đột nhiên nhớ lại những câu nói đùa củaĐình Hạo tiền bối khiến má bất chợt đỏ dậy.

"Đình Hạo tiền bối gì, anh là bạn trai củaem." Đình Hạo lắc đầu dùng bộ dạng xấu xa nhìn cô,thở dài, "Chẳng lẽ em quên là Chúng ta đang qua lại với nhau".

"Xin huynh đừng nói như vậy".

Mặt Bách Thảo càng đỏ dữ, lại lùi về sau mộtbước.

"Thế nào hôm uq trở về nước không thấy em,biết em vẫn còn ở Hàn Quốc nên anh lập tức bay sang đây gặp em.

Em đón anh nhưvậy làm anh buồn lắm đáy", "Đình Hạo nheo mắt nhìn cô, như cười nhưkhông, "Để anh đoán nhé, liệu có phải trong thời gian ngắn em đã thích aiđó rồi chăng!".

"Em..." Bách Thảo mở miệng định nói nhưng ĐÌnh Hạo lạingắt lời .

"Đừng nói, anh không muốn nghe", anhcười, "Ngồi máy bay mãi nên anh mệt quá, có chỗ nào để anh nghỉ một látkhông?" "Bách Thảo em vẫn còn ở đây, sẽ muộn mấtđấy." Giọng ân Tú vang lên, cô trao cho Bách Thảo mộtkhay trà, dặn dò:"Đây là trà cha thích, em mang vào đi".

"Vâng." Đón khay trà, Bách Thảo ngập ngừng nhìn ĐìnhHạo.

"Em đi đi, anh đợi ở đây", Đình Hạonửa cười nửa không, xua tay nói với cô rồi chăm chú nhìn cô đi ra.

"Chuyện hai người cừa nói e đã nghehết." Người đầu tiên gặp Đình Hạo thật ra là Ân Tú,nhìn thấy Đình Hạo đến Xương Hải võ quán, một đệ tử phụ trách nhà khách dẫn anhđến gặp Ân Tú.

"Anh thích Bách Thảo sao?", trong nằngsớm, Ân Tú mỉm cười nửa đùa nửa thật, "Vậy mà em tưởng anh tích em kiađấy".

"Haha, anh cũng tưởng là anh thíchem", Đình Hạo bối rối đưa tay vuốt sống mũ, "Nhưng có một thời gianđột nhiên cảm thấy...".

"Thôi thôi đừng nói nữa, anh nói nữa em sẽbuồn đấy", không cho Đình Hạo nói, Ân Tú dẫn anh đến chỗ nghỉ, "Nóithật người thích Bách Thảo nhiều lắm, anh không hẵn đã thắng".

"Thật sao?" Đình Hạo cười, hỏi lại rồi không nói gì nữa.

Tự tay kiểm tra mấy đồ dùng vệ sinh như khănmặt, kem đánh răng, nước nóng, sắp xếp cho Đình Hạo đâu vào đấy.

Trước lúc đi,Ân Tú ngoái đầu nói với chàng trai đẹp rạng rỡ như ánh mặt trời đó: " nếuBách Thảo không thích anh, anh có thể tiếp tục thích em, em cũng không để bụng".

*** Trong sơn động.

Dùng một vuông vải đen bịt mắt, Bách Thảo đứnggiữa một khu đất trống, hai tay nắm chặt, tĩnh tâm lắng nghe mỗi biến động củaâm thanh từ bốn phía vọng lại.

Mắt không nhìn cảnh vật, mọi cảm quan càng trởnên nhạy bén, tiếng nước suối chảy dường như êm đềm hơn hôm qua, nhưng có thêmmột tiếng đế nỉ non ở vách núi bên phải, trong gió thoảng mùi trà, ánh trăngchiếu lên cổ cô, thoáng lạnh.

Tiếng gió ngưng tụ.

“Hây…!”

Tâm theo tiếng gió, Bách Thảo ho một tiếng, xoáyngười vọt lên rồi đá mạnh về phía bên phải.

“Hây…!”

Người vừa tiếp đất, Bách Thảo hô một tiếng nữa,đá phản hồi sang trái.

Vân Nhạc tông sư nói… Không chỉ dựa vào mắt để khám phá khởi thế củađối thủ, mắt có thể bị đánh lừa bởi động tác giả hoặc nếu tốc độ quá nhanh mắtkhông kịp phán đoán sẽ ảnh hưởng đến tấn công.

Hãy cảm nhận bằng toàn thân.

Để cho tất cả biến thành phản ứng trực tiếp nhấtcủa cơ thể.

“Hây…!”

Trong bóng đêm, khi mắt không thể nhìn tháy vạnvật, Bách Thảo đánh thức các tế bào trong cơ thể nắm bắt mỗi biến đổi tinh vicủa vạn vật xung quanh.

*** "Kim chi của anh đâu?Em quên rồi đúngkhông?" Đợi lúc trăng lên, Đình Hạo mới thấy Bách Thảotrở về.

Anh cười hớn hở ngồi cạnh cửa sổ nhìn mặt cô đỏ gay, mồ hôi vẫn chưakhô.

"Em mua rồi" Vừa chạy đến lục đồ trong ba lô đựng đồ đã mualần trước, Bách Thảo lấy ra một túi to kim chi, căng thằng nói: " Huynhxem, em đã mua rồi".

Đình Hạo nhìn cái hộp.

"Anh không thích loại này.Đi Chúng ta đimua loại khác." "Nhưng lúc em mua đã hói rồi, người bánhàng trong siêu thị nói, loại này là chính hãng, ngon nhất", Bách Thảo hơihốt hoảng nói.

" Em đã hỏi rồi sao?" "Vâng.

BỞi vì hyunh không nói thích loạinào, cho nên ...", cho nên cô sợ mua loại không ngon, hỏi rất nhiều ngườirồi mới quyết định mua loại này.

Đình Hạo nhìn cô rất lâu.

"Ngốc ạ, chẳng lẽ phải để anh nói thẳngra?", Đình Hạo nét mặt không vui,"...là anh chỉ tìm cớ để đi cùngem".

"Đi thôi, Bây giờ là lúc chợ đêm đông nhất.

Emvẫn chưa đi chơi thoải mái một lần nào", nói đoạn Đình Hạo kéo tay Bách Thảo,cô bỗng rụt tay lại như phải bỏng.

"Đình Hạo tiền bối..." Mặt đở bừng, mặt dù có nhiều điều không biết nóithế nào nhưng Bách Thảo cảm thấy không thể cứ tiếp tục như thế này, cô ấp úng:" Xin lỗi, xin huynh đừng đùa nữa...em.

em không phải đang qua lại vớihuynh...".

"Anh chưa từng đùa với em", định nắmtay cô, ngón tay anh lại từ từ nắm lại,"Anh nói Chúng ta thử qua lại mộtthời gian là thật".

"Đình Hạo tiền bối!" Bách Thảo kinh ngạc.

"Thế nào, làm em sợ sao?", trở về ngồitrước mặt cô, Đình Hạo dụi mắt ," Gay go thế, thì ra em luôn tưởng là anhđùa em".

"Đình Hạo tiền bối ..." Bách Thảo vẫn chưa hết bất ngờ không biết nóithế nào.

"Ngốc ạ, sao em có thể nghĩ là anh đùaem?".

ánh mắt Đình Hạo lộ vẻ bất lực.

"Sao anh có thể đem chuyện này ra đùa đượcchứ?" Nhìn biểu hiện của Đình Hạo, Bách Thảo càng thấyhoang mang.

Trong đầu chỉ toàn những tiếng "u u".

"Xin...xin lỗi...em không biết...xinlỗi..." "Thôi đi, câu xin lỗi không thể nói tùytiện", Đình Hạo tức giận."Em có biết, nghe ba chữ đó anh khó chịu thếnào không?" Ngoài cửa sổ, trăng sáng sao thưa.

Nhìn vẻ thẫn thờ của cô, Đình Hạo nhắm mắt, látsau dường như đã bình tĩnh trở lại, anh hỏi: "Em đã yêu rồi, đúng không?" "..." Bách Thảo đỏ bừng mặt, cái ôm dưới gốc đa venhồ, nụ hôn trong ca bin cáp treo là...là yêu sao? "Quả nhiên!", Đình Hạo cười đaukhổ," Chỉ có yêu rồi em mới thấy như vậy là không đúng, còn không thì emngốc như khúc gỗ, hoàn toàn không biết tình yêu là gì".

"..." Bách Thảo đờ người.

"Nếu anh cùng em đi Hàn Quốc có lẽ đã khôngxảy ra chuyện này", buông tay cô, Đình Hạo nói tiếp, " Em không sai ,là anh sơ suất, rõ ràng biết em có thể thích người đàn ông khác nhưng anh đãkhông giữ chặt em, đó là lỗi của anh".

"Đình Hạo tiền bối ..." "Được rồi, cho anh biết người ấy làai?" "..." Bách Thảo sững người.

"Có phải là Nhược Bạch không?" "Không phải!" Bách Thảo lắc đầu thật mạnh, "Thôi, lắc mãi đầu em rơi ra đấy!",một tay giữ đầu Bách Thảo, ý tứ trong mắt Đình Hạo càng sâu xa.

"Vậy là Sơ Nguyên?" "..." "Là Sơ Nguyên sao?" "..." "Ha ha, không phải là gã Mân Thắng Hạo đóchứ?" "Không phải, không phải." Bách Thảo cố lắc đầu, nhưng đầu cô như bị đóngkhuông trong hai tay Đình Hạo không thể nhúc nhích.

"Đi thôi, Chúng ta đi chợ đêm".

látsau, Đình Hạo đứng thẳng người cầm tay cô kéo ra cửa, vừa đi vừa nói nói,"Nhanh lên, nếu không lát nữa các tiêm đóng cửa hết, anh biết có chỗ cựcngon".

"Đình Hạo tiền bối!" Bách Thảo hốt hoảng, cảm thấy mình nói không rõràng.

"Thứ nhất, đừng gọi anh là "tiền bối"nữa", dưới ánh trăng lành lạnh bàn tay Đình Hạo nóng ấm cô đến giữa sân,"thứ hai, những lời vừa rồi của em, anh đã hiểu sau này anh sẽ không nóiChúng mình đang hẹn hò với nhau nữa..." "..." Bách Thảo thở mạnh một hơi , cảm giác tội lỗibám riết cô đã lâu, cô cảm thấy mình cứ ngây ngô như vậy nên mới khiến Đình HạoTiền bối hiểu lầm.

"Thứ ba, anh sẽ không bỏ cuộc." Ra khỏi sân, ánh trăng tràn ngập con đường lênnúi phía trước, những bông hoa dại đung đưa trong gió.

Đình Hạo kéo cô đếntrước mặt, nhìn đăm đăm nói: "Trừ khi đến một ngày, em có thể khẳng địnhvới anh người em yêu là ai.

Nếu không, trước khi em chưa hoán toàn xác địnhđược tình cảm của mình, anh sẽ không bỏ cuộc."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.