Thiếu Nữ Toàn Phong 4: Tình Yêu Đích Thực

Chương 20



Lại có thể không bị khống chế bởi sức mạnh cú ra chân thứ nhất của BáchThảo, có thể né ra ngoài! Vậy cú đá thứ hai của Bách Thảo sẽ thế nào?

"Ấy!"

Bên ngoài sàn đấu, Kim Mẫn Châu cũng tròn mắt, trong lúc bàng hoàng, đột nhiên như tỉnh ngộ, cười phá lên:

"Oa! Ha ha ha ha! Thông minh! Đúng! Toàn phong tam liên đả của Bách thảo , đó mới là phản kích chính xác! Ha ha ha! Thì ra cái gọi là toàn phong đả hóa giải đơn giản như vậy! Oa! Ha ha ha!", cười đắc ý như điên, trong lòng bất giác bớt vài phần coi thường đối với Katou.

Ánh sáng chập chờn trước mắt.

Nhìn Kaotu tránh khỏi phạm vi tấn công của mình. Đầu Bách Thảo đột nhiên trống rỗng, chân phải dừng trên không, lại không thể đá ra, trong khi khóe mắt trái liếc thấy Katou đã di chuyển đến cạnh mình!

"Ôi...!"

Hiểu Huỳnh và Mai Linh đồng thanh hét lên!

Nhìn thấy cú đá hụt của Bách Thảo, Katou tức thì phản kích, tung chân nhằm ngực trái Bách Thảo đá tới...

"Bịch...!"

Âm thanh nặng nề vang lên trong nhà thi đấu!

"Bách Thảo ..."

Kinh hãi bịt mắt, Hiểu Huỳnh suýt khóc, đến khi Mai Linh đẩy vai cô, nói: "Không sao, không sao! Katou không đá trúng Bách Thảo, không được điểm!"

"Hả!"

Không thể, rõ ràng vừa rồi Bách Thảo không có cơhội phản kích, chỉ có thể mặc cho G. Katou đánh lén! Hiểu Huỳnh thấp thỏm, nghi ngờ nhìn màn hình chỉ sợ Mai Linh đánh lừa.

4:0

Tỷ số không đổi.

Bên cạnh sàn đấu, Kim Mẫn Châu thầm ôn lạicảnh vừa rồi...

Chính lúc Katou không chỉ tránh được cú xoáy gió vọt lên đá cú thứ nhất của Bách Thảo, mà còn vòng về bên cạnh Bách Thảo, nhằm đá vào ngực trái cô. Cơ thể Bách Thảo ở trên không vốn đã mất đà, lại có thể dựa vào thế xoáy của chân phải, ngang nhiên xoay người trên không, chân phải tung đúng lúc, đón cú tấn công của Katou!

Đó là sức mạnh thế nào...

Trong tình huống như thế, mà có thể xoay người trên không, đón đòn tấn công của đối phương.

Kim Mẫn Châu rùng mình.

Nhìn hai đối thủ đều loạng choạng lùi về sau cú giao đòn trực tiếp, sắc mặt Kim mỗi lúc một sa sầm.

Trên khán đài, tiếng hoan hô lại ào lên, chấn động nhà thi đấu!

Mặc dù pha phối hợp vừa rồi rất đáng tiếc. Và Katou không phản kích thành công, nên tỷ số vẫn là 4:0, Katou vẫn dẫn trước khá xa!

Trên nệm đấu màu xanh.

Ngực phập phồng, cơn đau kịch phát từ chân phải lan ra, Bách Thảo nghiến răng nhẫn nhịn. Cô biết, trong cú va đập chính diện vừa rồi, tấn công của Katou đã có sự chuẩn bị, còn cô phòng thủ vội vàng, chân phải chịu lực rất nặng.

Nhìn Katou.

Hai mắt vẫn trầm tĩnh, không kiêu, không nôn nóng, giống như không có bất kỳ khiếm khuyết nào. Mà pha giao chiến vừa rồi, có thể nhận ra Katou đã thấu hiểu cô, chuẩn bị rất kỹ đối phó với cô. Toàn phong tam liên đả của cô thường sử dụng trong thi đấu trước đầy, chưa bao giờ thất bại.

Bây giờ...

Rốt cuộc cô phải làm gì?

Hoang mạng đứng trên nệm đấu, bên tai là làn sóng âm thanh cổ vũ cho Katou dội lên dồn dập, còn cô, dù tìm kiếm cũng không thấy bóng dáng lạnh lùng đó ở đâu.

Nhược Bạch sư huynh...

Nhược Bạch sư huynh, huynh ở đâu...?

***

Sáng mùa thu, nắng vẫn hơi gắt.

Trên tay là chiếc kẹp tóc hình trái dâu tây mới tìm thấy, đang đi trên đường phố xa lạ của nước Nhật, Nhược Bạch khom người, ho thúc từng cơn. Nắng oi nóng khiến toàn thân đẫm mồ hôi, trong người lại ớn lạnh như vừa ngã xuống hố băng.

"Người khó chịu sao?"

Một người qua đường lo lắng hỏi anh.

Cố đứng thẳng người, trong ánh mắt người qua đường, Nhược Bạch từ từ hé bàn tay ướt đẫm mồ hôi, chiếc kẹp tóc hình trái dâu tây đỏ ối long lanh dưới ánh nắng thu, đẹp như một giấc mơ. Anh trầm tư ngắm nhìn, đến khi cơn ho trong ngực lại dội lên.

Ngẩng đầu, nhìn nhà thi đấu phía xa mà cuối cùng anh đã trở về được.

Không biết...

Bây giờ Bách Thảo thế nào...

Anh hy vọng cho dù không có anh ở bên, Bách Thảo cũng có thể trụ qua trận đấu này. Mỗi trận đấu, cuối cùng vẫn do chính tuyển thủ quyết định, anh hy vọng, dù trên sân có vạn người, dù chỉ một mình đơn phương độc mã, cô cũng có thể đánh thắng đối thủ và giành thắng lợi!

Cơn ho kịch phát khiến ngực anh nhói đau.

Nhà thi đấu phía xa hiện ra chập chờn trong ánh sáng, mồ hôi thấm lưng, anh nặng nề đứng thẳng người, bước từng bước về phía trước.

Anh còn có thể ở bên cô bao lâu nữa?

Nếu có ngày...

Anh không thể cùng cô luyện tập, không thể đưa cô đi thi đấu...

Anh mong cho dù ngày đó cuối cùng sẽ đến, cô cũng có thể dựa vào sức mạnh của mình để giành chiến thắng.

Không khí oi bức khó chịu.

Cơn ho trong ngực cơ hồ không thể kiềm chế, trán vã mồ hôi, Nhược Bạch lại oằn người ho. Lát sau, anh vào một hiệu thuốc bên đường, mua lọ bổ phế giảm ho. Ra khỏi hiệu thuốc, lại làm như sáng sớm trước lúc trở về khách sạn, anh ngửa cổ uống hết lọ thuốc!

**

Trong nhà thi đấu.

"Bây giờ ngay cả toàn phong tam liên đả cũng vô hiệu..."

Phóng viên Lưu cửa tờ thể thao Hoa Nam bắt đầu thất vọng. Anh vẫn hy vọng nước nhà có thể xuất hiện một nữ tuyển thủ Taekwondo ưu tú, so tài với huyền thoại nữ tông sư Lý Ân Tú của Hàn Quốc.

"Hiệp hai sắp hết, vẫn bị dẫn bốn điểm."

Phóng viên Đới thở dài.

Chưa ghi được điểm nào, đây là cuộc thi đấu quốc tế chính thức, lẽ nào Bách Thảo bị loại bởi thành tích thảm hại không ghi được điểm nào hay sao?

"Xem ra Katou đã bỏ không ít công sức tìm hiểu Bách Thảo", trong quán internet, tâm tư Diệc Phong cành lúc cành nặng nề, "Rõ ràng Katou đã dày công luyện tập để đối phó với toàn phong tam liên đả của Bách Thảo, nếu không, sao có thể ứng phó nhanh như vậy, hơn nữa đều bắt rất chuẩn thời cơ và góc độ phản kích".

"Vậy làm thế nào..."

Hiểu Huỳnh như ngồi trên chảo nóng, vốn tưởng thắng lợi trong tầm tay, vậy mà trận này sao lại khó khăn như thế!

"Hiệp hai sắp kết thúc", Mai Linh than thở, "Bách Thảo vẫn bị dẫn bốn điểm, Katou xem ra vẫn kiên trì đến cùng, lẽ nào.... lẽ nào...."

Trong phòng nghỉ của bệnh viện.

Sơ Nguyên vừa đi kiểm tra các phòng bệnh trở về, cũng nhìn thấy pha giao đấu vừa rồi của Bách Thảo và Katou truyền trực tiếp qua mạng. Nhìn thấy Bách Thảo thất thần đứng bên nệm đấu màu xanh, lòng anh se lại.

Một tuyển thủ Taekwondo ưu tú, nếu có tuyệt chiêu hạ gục đối thủ giành chiến thắng đương nhiên là chuyện tốt, nhưng nếu quá ỷ lại vào tuyệt chiêu đó, một khi bị đối thủ phá giải sẽ lập tức trở nên bị động hoang mang.

Dưới ánh đèn của nhà thi đấu.

Đầu Bách Thảo cơ hồ trở nên trống rỗng, cô điều chỉnh nhịp chân và khoảng cách thích hợp với Katou. Cô không dám chủ động tấn công, mà thực ra cũng không biết nên tấn công thế nào, còn Katou cũng không ra đòn, hình như đang thi gan với cô.

Thời gian từng giây trôi qua.

4:0

Nếu tiếp tục cục diện trì trệ này, thất bại tất yếu đang chờ cô phía trước, đột nhiên cảm thấy dây là trận đấu khó khăn nhất từ trước đến giờ. Trước đây, dù thảm bại trước Đình Nghi, cô cũng thục mạng xông tới, dốc toàn bộ sức lực, đánh tới tấp, tấn công liên hồi. còn bây giờ, dường như tứ chi bị trói chặt, cả người bị bó kín, không biết làm thế nào!

Nếu Nhược Bạch sư huynh ở đây...

"Hây...!"

Nghĩ đến Nhược Bạch, sức mạnh bỗng như quay về! Cho dù thất bại cũng không thể thất bại một cách ngô nghê như thế! Cô phải tấn công! Phá giọng hét lên, Bách Thảo nắm chặt nắm đấm, cuộn người vọt lên, nhằm đầu Katou đạp thẳng...

Tiếng hét như sấm động!

Chấn động khán giả toàn sân, mẹ Katou ngồi trên ghế dành cho quan khách hoảng hốt nắm chặt tay cha Katou!

Trong phòng nghỉ bệnh viện.

Chăm chú nhìn màn hình, Sơ Nguyên cau mày. Tấn công như thế quá khinh xuất, Katou rõ ràng đã có chuẩn bị, Bách Thảokhông nên vì nôn nóng muốn gỡ điểm mà bỏ qua quy tắc.

Cơ thể dừng trên không....

Ánh sáng trước mặt lóe qua, Bách Thảo nhìn thấy Katou đầu hơi ngửa ra sau. Trong tích tắc nhanh như ánh chớp, Katou đã sẵn sàng tư thế quay người đá hậu! Còn cô ra chân đá theo lối cũ, cơ thể rơi xuống không thể khống chế, dường như sắp rơi vào phạm vi tấn công của Katou...

Lòng trống rống hoang mang.

Nhìn khắp khán giả ngồi kín xung quanh khán đài, dường như cô có thể nhìn thấy bóng đen của sự thất bại ở phía trước, cơ thể rơi xuống, cơ hồ thực nhanh nhưng cũng chầm chậm như thước phim quay chậm, chỉ trừ bóng người quen thuộc lạnh lùng bên rìa sàn đấu...

Đột nhiên chấn động!

Ngón chân vừa chạm đất, trong tiếng gió rít ào tới từ cú xoay người đá hậu của Katou, Bách Thảo bàng hoàng đưa mắt tìm kiếm bóng dáng vừa rồi cơ hồ cô nhìn thấy...

Bên dưới mép sàn thi đấu....

Bóng dáng quen thuộc của Nhược Bạch...

Cuối cùng đã trở về...

"Đỡ đòn...!"

Trong tiếng hoan hô như sấm dậy của khán giả toàn sân, mệnh lệnh lạnh lùng nghiêm khắc vang lên khiến Bách Thảo tỉnh hẳn! Não vẫn chưa kịp phản ứng, nhưng âm thanh đó dường như có thể điểu khiển cô. Khi luồng gió theo chân của Katou như xé tầngkhông thốc tới, cánh tay trái cô nhấc lên một cách vô thức...

Gượng gạo...

Đỡ.

"Phịch...!"

Tiếng động mạnh như muốn đạp tung cánh tay bùn nổ trong nhà thi đấu!

Nhìn thấy Katou một lần nữa không thểghi điểm, khán giả ào lên xuýt xoa.

Cánh tay trái tê dại.

Nhưng lòng Bách Thảo rộn vui, cô không nghe thấy trọng tài nói gì, cũng không bận tâm cú tấn công vừa rồi thất bại. Cô ngoái đầu, ánh mắt không rời Nhược Bạch! Nhược Bạch sư huynh đã trở về! Nhược Bạch sư huynh đã trở về! Huynh ấy đã trở về!

Không giận đến nỗi không nhìn mặt cô.

Nhược Bạch sư huynh đã trở về!

Trên đồng hồ điện tử chỉ còn sáu giây là hết hiệp hai, Nhược Bạch đứng bên rìa sàn đấu, mặt như phủ sương lạnh, nhắc nhở Bách Thảo đang phân tâm!

"Tuýt...!"

Cuối cùng cũng duy trì đến hết hiệp, Bách Thảo tập tễnh đi thật nhanh về chỗ nghỉ bên cạnh sàn đấu. Thấy Nhược Bạch đứng ở đó, nỗi xúc động trong ngực khiến cổ họng nóng ran, cô reo lên:

" Nhược Bạch sư huynh! Huynh..."

"Chân làm sao?"

Ngắt lời cô, Nhược Bạch nghiêm mặt hỏi. Khi nghe Bách Thảo ngượng nghịu kể lại lúc sắp hết hiệp hai cô sử dụng toàn phong tam liên đả, mặt anh càng sa sầm.

"... Em sẽ không thua!", sợ Nhược Bạch sư huynh sẽ thất vọng về mình, Bách Thảo căng thẳng nói, " Em... em sẽ cố gắng! Hiệp ba nhất định sẽ cố! Em đã nghĩ xong rồi, hiệp ba...".

"Ngồi xuống!"

Nhược Bạch lạnh lùng ra lệnh cho cô.

Chưa nói hết những lời bị vít trong cổ họng, Bách Thảo ngây người ngồi trên ghế. Đưa cho cô chai nước khoáng và khăn mặt, sau đó Nhược Bạch nhanh chóng nhấc hộp cứu thương, lấy ra lọ thuốc xịt, vén ống quần phải của cô, "Xì...! Xì...! Xì...!" phun lên vết bầm trên đó, lại vén ống tay áo cô phun lên mấy chỗ.

Chỗ bị thương đột nhiên mát lạnh.

Không thấy đau nữa.

Bách Thảo ngây người nhìn Nhược Bạch cúi người trước mặt, thấy anh mồ hôi đầm đìa, không nén nổi mà dùng khăn lau cho anh.

Cúi đầu, tay anh hơi dừng.

Bỏ ống xịt vào hộp, khi ngẩng lên, ánh mắt Nhược Bạch vẫn tĩnh lặng, giọng lạnh lùng hỏi:

"Thua bốn điểm, hiệp ba định đánh thế nào?"

"...", sững người giây lát, Bách Thảo lập tức lấy lại dũng khí, "Em sẽ nỗ lực, tìm mọi cơ hội tấn công! Em không tin Kaotu không có nhược điểm!".

"Katou rất hiểu em", giọng thanh lạnh anh nói, "Đặc điểm kĩ thuật của toàn phong tam liên đả, cô ta đã sớm đề phòng, mọi phương thức tấn công em quen dùng, cô ta đều đã chuẩn bị đối phó".

"..."

Bách Thảo sững người. Đúng vậy, trước mặt Katou cô giống như không có bất kì bí mật gì, tất cả đều bị nhìn thấu, biết mình biết người, Katou đã làm được điều đó, còn hiểu biết của cô với Katou chỉ là kinh nghiệm của một lần giao đấu.

Vặn nút chai nước khoáng, Nhược Bạch đợi cô uống xong mấy ngụm,mới từ từ nói:

"Tôi đã có lỗi khi để em quá ỷ lại vào toàn phong tam liên đả, khi nó trở thành ưu thế của em, cũng đồng thời là hạn chế cách đánh của em, bây giờ hãy quên hẳn tam liên đả đi, trở về trạng thái ban đầu!"

"Trạng thái ban đầu?", cô thoáng ngây người.

"Quan sát đối phương!''

"...", cô ngẩn ra nhìn Nhược Bạch.

"Quan sát khởi thể của đối phương, quan sát ý đồ của đối phương, chứ không phải tam liên đả của minh!'', Nhược Bạch nhìn cô nghiêm túc nói, "Không chỉ quan sát bằng mắt, mà phải bằng cả trực giác, không chỉ quan sát động tác sắp triển khai, còn phải phán đoán phản ứng tiếp theo của cô ta, sau đó, đánh bại cô ta!"

"Nhưng..."

Bách Thảo hơi lo. Từ lúc luyện tam liên đả và cách đá xoay người, từ lâu cô đã không rèn kỹ năng quan sát khởi thế của đối thủ.

"Em có thể", cúi nhìn cô, Nhược Bạch chậm rãi nói. 'Em đã luyện ba năm, cơ thể đã hình thành phản xạ trực giác, cho nên hãy tin tưởng vào nó!"

Chỉ còn mười mấy giây là vào hiệp ba.

"Vâng, em biết rồi!"

Mặc dù chưa hoàn toàn hiểu hất những lời của Nhược Bạch, nhưng Bách Thảo trịnh trọng gật đầu. Khi cô quay người chuẩn bị trở lại sàn đấu, Nhược Bạch gọi:

"Đợi đã!"

Tháo mũ bảo vệ màu đỏ trên đầu, Nhược Bạch dùng tay chải mái tóc ngắn dính mồ hôi của cô. Sau đó rút trong túi áo một vật màu đỏ lóng lánh, cài lên mái tóc đen ánh của cô.

"Vật may mắn của em", anh nói.

Ngón tay chạm vào chiếc kẹp dâu tây quen thuộc trên tóc, lòng Bách Thảo bỗng như có dòng nhiệt nóng bỏng trào dâng, run run hít một hơi dài, cô ngẩng đầu cười với anh:

"Đúng! Vật may mắn của em!"

Đội lại mũ bảo hiểm cho cô, Nhược Bạch nhẹ nhàng nói: "Đi đi. Bất luận thắng thua, hiệp này phải đánh thật tốt".

"Nhược Bạch sư huynh trở về rồi!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.