Thiếu Tướng Ế Vợ

Chương 11




Hàn Ích Dương không ngờ sinh thời mình sẽ dẫn một cô gái như Trình Điện Điện về ra mắt gia đình. Trình Điện Điện cũng không ngờ chỉ trong nháy mắt cô đã đồng ý theo một người đàn ông về gặp người nhà. Người trong Hàn gia cũng không ngờ cây vạn tuế ngàn năm đã nở hoa.

Trước đây, họ không hiểu tại sao anh cả biến thành thiếu tướng ế vợ, còn bây giờ họ lại không hiểu tại sao cây vạn tuế này sinh sôi nảy nở. Nhưng dù thế nào, chuyện anh cả dẫn bạn gái về nhà cũng là chuyện tốt. 

Trình Điện Điện ngoan ngoãn ngồi cạnh Hàn Ích Dương. Cô vui vẻ chào bác trai bác gái, gật đầu mỉm cười với một đôi vợ chồng trẻ ngồi đối diện. Họ là em trai và em dâu của Hàn Ích Dương.

  

"Cô bé này ngoan quá." Bà Hàn hớn hở kêu người làm chuẩn bị đồ ăn, rồi oán giận nhìn Hàn Ích Dương, "Anh cả, mẹ nói này, nếu con qua lại với Điện Điện từ lâu thì phải dẫn về nhà cho mọi người gặp mặt ngay chứ."

Hàn Ích Dương nhìn Trình Điện Điện, anh nắm chặt tay cô, "Do con sơ sót."

"Điện Điện, bác xin lỗi. Anh cả này xấu tính lắm. Từ nhỏ nó đã không biết thể hiện tình cảm. Sau này có gì ấm ức, con phải nói bác biết, bác xử nó cho con." Bà Hàn nghiễm nhiên là một bà mẹ chồng tốt.

Trình Điện Điện thẹn thùng. May mắn có Hàn Ích Dương bên cạnh, cô mới đỡ hồi hộp.

Hàn Ích Dương là mẫu đàn ông có bề ngoài lạnh lùng thận trọng nhưng ẩn chứa vẻ dịu dàng chu đáo. Anh mang đến cho cô cảm giác thoải mái và an toàn, khiến cô muốn ở cạnh anh, sống bên anh trọn đời.

"Mẹ, chị này sẽ kết hôn với bác ư?" Cô bé duy nhất trong ba đứa trẻ sinh ba đột nhiên hỏi mẹ. Cô bé chớp đôi mắt to tròn nhìn Trình Điện Điện. Trình Điện Điện vờ như không thấy, cô bé lại nhíu mày hỏi tiếp, "Nếu chị ấy kết hôn với bác thì Đường Đường không gã được cho bác nữa rồi."

"..." Trình Điện Điện không nhịn được nở nụ cười, cô nhướng mắt nhìn Hàn Ích Dương.

Hàn Ích Dương cũng cười với cô.

  

"Đường Đường, không được nói lung tung." Một giọng nữ gọi tên Đường Đường. Trình Điện Điện ngoái đầu nhìn người phụ nữ vừa lên tiếng.

Từ nhỏ, Trình Điện Điện đã được Triệu Mẫn dạy dỗ về quan niệm cái đẹp của phái nữ. Nhưng bây giờ cô vẫn bị vẻ đẹp của người phụ nữ tên Châu Thương Thương thu hút. Diện mạo của Châu Thương Thương giống một nữ diễn viên nổi tiếng Hong Kong mà cô từng sưu tầm hình trước đây. Có điều đường nét gương mặt của Châu Thương Thương mềm mại và tinh tế hơn.

Thảo nào Ngưu Bì Đường lại trắng mịn như vậy. Đúng là có gien tốt.

Trình Điện Điện hoàn toàn chìm đắm trong nhan sắc của Châu Thương Thương. Đường Đường chạy lạch bạch đến chỗ mẹ ngồi. Nhưng còn chưa sà vào lòng mẹ thì ba đã chặn lại, bồng ngồi lên đùi ba.

Hàn Tranh cười hỏi, "Đường Đường không thích anh Duệ Duệ của Lục gia nữa à?"

"Nhưng Đường Đường phải đợi anh Duệ Duệ lớn, phải đợi lâu lắm..." Cô bé ra chiều suy tư.

"Ha ha..." Mọi người nghe thấy đều bật cười cười ha ha.

  

Ngưu Ngưu và Bì Bì ở một bên trầm mặc suốt từ nãy tới giờ. Một bảo mẫu bưng đồ ăn lên, đưa mắt nhìn mọi người ngồi trên ghế sô pha một lượt. Bảo mẫu cúi gằm đầu, ánh mắt lóe sáng như muốn nói: "Đám già đầu ngu ngốc, có gì đâu mà buồn cười."

Trình Điện Điện biết Hàn gia là dòng dõi cao quý nhưng cô không quan tâm việc này. Trước khi đến, cô nghĩ có thể nuôi dưỡng ra người xuất sắc như Hàn Ích Dương thì gia đình tuyệt đối không tầm thường. Quả nhiên người trong Hàn gia hoà thuận vui vẻ ngoài sức tưởng tượng của cô.

  

Mà Trình Điện Điện lại tỏ vẻ điềm đạm tự nhiên đến khó tin. Hai người lớn trong Hàn gia không ngờ vùng quê như Lộc Kiều lại có một cô gái xinh xắn như thế này. Họ thầm lo lắng, chẳng biết ba mẹ người ta có chê con mình già hay không?

Bà Hàn đang buồn lo vô cớ cười gắp thức ăn cho con dâu tương lai, bà hỏi, "Điện Điện, ba mẹ con có sở thích gì không?"

  

"Ba con là cựu chiến binh, ba thích nhất là luyện võ. Ba đánh võ rất giỏi." Trình Điện Điện muốn kể tiếp về mẹ thì mắt bà Hàn sáng rực, bà cươi toe toét, "Trùng hợp quá! Bác nhớ hồi bé Ích Dương cũng học Vịnh Xuân quyền, nó có thể đánh đua với ba con."

Bà Hàn nói xong, mọi đàn ông trong Hàn gia đều im thin thít. Hàn Tranh cười cười, "Hay thật, con rể đánh đua với ba vợ..."

Bà Hàn than vãn mình nói lỡ lời. Đầu óc của bà có vấn đề thật rồi! Bà cười gượng vài tiếng, đá mắt qua ông chồng già của mình, "Thế kêu ba Ích Dương luyện quyền với ba con."

Bộ trưởng Hàn kiêu căng gật đầu, "Phải coi nhà người ta có hứng hay không."

"Có hứng, có hứng ạ." Trình Điện Điện cười tiếp lời, "Ba con hay luyện quyền với bạn bè. Khi nào có thời gian, bác đến Lộc Kiều chơi đi ạ. Ở đó không khí trong lành mát mẻ. Sáng sớm có nhiều cụ già ra công viên luyện quyền..."

Bộ trưởng Hàn nghe đến hai chữ "cụ già" thì im ắng đến kinh khủng.

"Vậy còn mẹ con?" Bà Hàn lại hỏi.

  

Trình Điện Điện đăm chiêu suy nghĩ, "Mẹ con thích khiêu vũ, là kiểu múa mà mấy dì mấy cô hay nhảy ngoài quảng trường đấy ạ. Mẹ con học lâu lắm rồi. Bây giờ mẹ con đã thành một nửa giáo viên dạy múa."  

"Mẹ chị tuyệt quá!" Hàn Tranh nhìn vẻ mặt quấn quýt của bà Hàn, "Chẳng biết mẹ em còn nhảy nổi hay không."

"Tại sao không nổi? Mẹ khỏe lắm, mẹ có thể chăm sóc rất lâu nữa cho Ngưu Bì Đường của hai đứa." Bà Hàn cũng giống bộ trưởng Hàn, chịu thừa nhận mình già mới lạ.

  

Sau bữa cơm tối, Trình Điện Điện ở lại Hàn gia chơi thêm một lúc rồi Hàn Ích Dương mới đưa về. Trước khi Hàn Ích Dương chở Trình Điện Điện về nhà, bà Hàn kéo con trai lớn của mình thủ thỉ dặn dò, "Điện Điện là một cô gái tốt. Nếu lần này con không cho ba mẹ được uống trà con dâu, thì con... cuốn xéo, đừng về đây nữa!"

Tuy lời của bà Hàn nghe đáng sợ nhưng nó không có hiệu quả hù dọa cho mấy.

Hàn Ích Dương cau mày, anh nghiêm túc gật đầu, rồi xoay người đi.

***

Trình Điện Điện ngồi cười tủm tỉm suốt đường về. Cô quay đầu nói với Hàn Ích Dương, "Ngưu Bì Đường dễ thương quá! Em thấy ba đứa rất thích anh."

  

"Ừ, dễ thương." Ánh mắt Hàn Ích Dương nồng ấm.

Xe chạy đến ngã tư. Bên trái là hướng về nhà trọ của Trình Điện Điện, bên phải là đến khu trung tâm thương mại náo nhiệt.

Nam nữ đang hẹn hò mà giờ này anh đã chở cô về, có phải dở quá không? Hàn Ích Dương băn khoăn.

"Hay..."

"Hay chúng ta đi dạo phố..."

Cả hai gần như đồng thanh nói ra.

  

"Được." Hàn Ích Dương đồng ý. Anh quay đầu nhìn cô gái ngồi cạnh, "Em có kế hoạch gì không?"

"Mình xem phim đi anh." Trình Điện Điện hưng phấn đề nghị, "Ngoài rạp đang chiếu một bộ phim về tuổi thanh xuân. Đồng nghiệp của em nói phim đó coi hay."

Hàn Ích Dương dĩ nhiên không từ chối.

Đã lâu lắm rồi, Hàn Ích Dương mới đi xem phim ngoài rạp như thế này. Lần trước anh cùng một cô gái đi coi phim là bao nhiêu năm về trước? Mười năm hay hai mươi năm? 

Hàn Ích Dương nhớ khi ấy anh chưa cao lớn như bây giờ. Em anh ầm ĩ đòi theo đến rạp chiếu phim, coi anh hẹn hò; sau đó lại nhõng nhẽo nói mình đau chân, đòi anh cõng về cho bằng được. Hình như đó là lần đầu tiên anh hẹn hò với Khương Thiên Dung. Trên đường về, anh im lặng cõng em anh, còn em anh nói chuyện liên tục với Khương Thiên Dung.

Về đến nơi, Khương Thiên Dung kéo anh lại nói, "Ích Dương, em thấy làm em của anh hạnh phúc hơn làm bạn gái của anh."

"Tại sao?"

"Vì anh đối xử với người nhà rất tốt."

  

Khi chia tay, Khương Thiên Dung khóc lóc hỏi anh, "Hàn Ích Dương, em xếp ở vị trí thứ mấy trong lòng anh? Quân nhân, người nhà, anh em, bạn bè,... có phải em đứng cuối cùng không?”

***

Hàn Ích Dương và Trình Điện Điện mua ghế tình nhân. Trình Điện Điện khoác tay Hàn Ích Dương dựa vào vai anh xem phim. Trước đây không có bạn trai, Trình Điện Điện chỉ biết tựa vào ghế, bây giờ có bạn trai, đương nhiên cô phải dùng rồi.

Cô ngoan ngoãn dựa vào người anh, Hàn Ích Dương dịu dàng xoa đầu cô. Trái tim anh bỗng mềm nhũn.

Bộ phim khá hay và có nhiều cảnh hài hước. Nhưng những cảnh khiến Trình Điện Điện che miệng cười sặc sụa thì Hàn Ích Dương lại lạnh như tiền. Trình Điện Điện bất mãn. Cô bốc hai nắm bắp rang nhét vào miệng Hàn Ích Dương, rồi tiếp tục xem phim.

Xem xong phim đi ra, Trình Điện Điện nắm tay Hàn Ích Dương, "Chắc chắn anh và em lớn tuổi nhất trong những người đi xem phim."

  

Hàn Ích Dương quét mắt nhìn các cặp tình nhân trẻ, trong đó có cả những cô cậu học trò, anh cười giả lả, "Đành chịu thôi, ai kêu anh với em yêu đương muộn làm gì.” Giọng Hàn Ích Dương mềm nhẹ như gió đêm. Hai chữ "yêu đương" nhẹ nhàng chảy vào tim Trình Điện Điện.

Trên con phố rực rỡ ánh sáng, cô có thể nắm tay một người thuộc riêng cô đi dạo là chuyện tốt xiết bao.

Đúng lúc này, một giọng nữ vẻ như dò hỏi vang đằng sau anh và cô.

"Ích Dương?"

Trình Điện Điện xoay lại nhanh hơn Hàn Ích Dương. Trình Điện Điện trông thấy một người phụ nữ cầm giỏ xách, cô vô thức kéo tay Hàn Ích Dương.

Hàn Ích Dương quay đầu, ánh mắt anh hơi sựng lại, anh gật nhẹ đầu coi như chào hỏi.

Trình Điện Điện hơi sửng sốt. Lẽ nào thủ trường nhà cô không nhớ tên người phụ nữ này?

Người phụ nữ lúng túng, ngơ ngác đến gần hỏi Hàn Ích Dương, "Vợ anh?"

Cách nói chuyện của cô ta có vẻ thân thiết với thủ trưởng nhà cô, nhưng lẽ nào thân quen như vậy lại không biết anh chưa kết hôn?

"Cũng gần như vậy, sắp rồi." Hàn Ích Dương trả lời thật thà, không giống cách nói năng mập mờ của cô ta.

"Em vừa về nước..." Cô ta nói, "Hôm nay em đi dạo mua ít đồ."

 

Hàn Ích Dương không hề hứng thú với chuyện của cô ta. Một vấn đề không tên bất giác cuộn lên lòng cô. Cô nhớ tới tấm hình tốt nghiệp của Dương Hân. Không lẽ người phụ nữ này là Khương Thiên Dung?

Khương Thiên Dung là ai? Khương Thiên Dung chính là mối tình đầu của thủ trưởng nhà cô! Nghĩ vậy, Trình Điện Điện càng ôm chặt cánh tay của thủ trưởng, cô bày ra khuôn mặt tươi cười hỏi anh, "A Dương, họ hàng của anh hả?"

"Không phải, bạn học thôi." Hàn Ích Dương đáp lời cô. Anh nói với người bạn học cũ này, "Đi trước."

***

Mối tình đầu là đẹp đẽ nhất, vì nó là bình rượu ngon của tuổi trẻ, vị ngọt của nó đáng giá cả một hồi ức.

Bộ phim Trình Điện Điện vừa xem có kết cục là nam nữ chính đi dạo một vòng dài, cuối cùng vẫn chọn người yêu đầu của mình. Trình Điện Điện ngồi trên xe nhìn những biển quảng cáo tụt dần về sau, chờ đợi thủ trưởng Hàn ăn ngay nói thật.

Đàn ông trung thực đến đâu, thì đối với thiên tình sử của bản thân cũng trở nên không trung thực.

Vì vậy nếu không định hỏi anh, cô nên tiếp tục giả vờ không để tâm? Nhưng nếu như hỏi, mọi chuyện đã qua nhiều năm, bây giờ cô nhắc lại có vô ích quá không?

"Anh từng hẹn hò với cô ấy."

"Sao cơ?" Hàn Ích Dương chủ động làm cô không kịp phản ứng.

"Anh tưởng em muốn hỏi anh." Hàn Ích Dương nở nụ cười, vững vàng lái xe.

Trình Điện Điện mỉm cười, "Bạn học cấp ba?"

"Ừ." Hàn Ích Dương nói.

  

"Người yêu đầu tiên?" Trình Điện Điện nuốt khan.

"Em bận tâm việc này?" Hàn Ích Dương hỏi lại.

Trình Điện Điện nhìn lảng sang chỗ khác, "Em là mẫu phụ nữ nhỏ nhen vậy ư? Nhưng thủ trưởng Hàn, em vẫn tiêm cho anh một mũi dự phòng. Đàn ông không thể bị coi thường, anh hiểu không? Cái gì là quá khứ, cái gì là hiện tại, cái gì là tương lai, anh phải biết rõ."

Hàn Ích Dương nhìn cô, "Anh biết."

Hàn Ích Dương không phải người đàn ông tùy tiện. Anh nói biết là biết.

"Em đột nhiên muốn xem hình chụp trước đây của anh, anh có không?"

Hàn Ích Dương, "Có hình tốt nghiệp và hình chứng minh nhân dân."

Quả nhiên anh không thích chụp hình. Hàn Ích Dương nói thêm, "Anh có hình chụp chung với gia đình này nọ nhưng không nhiều."

  

Thì ra thích một người thật lòng sẽ muốn nhìn đến quá khứ của anh. Cô và anh không cùng thế hệ, cũng không sống chung thành phố. Cô không xuất hiện vào thời thanh xuân của anh, cũng không có cơ hội lướt qua anh trong độ tuổi đẹp nhất.

Thế nhưng cô là khán giả chăm chú nhất trong bộ phim về tuổi thanh xuân của anh, anh biết không?

***

Hàn Ích Dương nhớ Trình Điện Điện muốn xem hình của mình, ngày hôm sau ra ngoài, anh cũng mang hình đi theo. Anh còn tới đòi Hàn Tranh tấm hình hai anh em chụp chung. Anh ở trong tấm hình đó nhìn khá đẹp trai.

Chuyện Hàn Ích Dương đột nhiên thông suốt tìm bạn gái, khiến Hàn Tranh cảm thấy rất đáng nghi, "Nói thật đi. Anh bị bà Hàn ép bức đến nóng nảy nên tùy tiện tìm một người về đối phó, phải không?"

"Không."

"Thật không?"

"Thật!"  

Hàn Tranh ôm ngực tựa vào tường, anh mỉm cười vỗ vai anh trai, "Chúc mừng anh. Mấy hôm trước, Đường Đường buồn bã nói mình là đứa bé nhỏ nhất trong nhà… Anh cố lên, đến lúc hai anh chị sinh con, Đường Đường không còn là nhỏ nhất..."

Con của anh và cô? Sẽ có bộ dáng thế nào nhỉ?

Hàn Ích Dương đưa em trai một lon bia, anh nghĩ tới một vấn đề, "Gặp ba mẹ cô ấy cần chuẩn bị những gì? Ý anh là phải làm thế nào mới tốt?"

  

"Cái này em không biết khuyên anh thế nào." Nụ cười của Hàn Tranh tắt ngúm, "Anh cũng biết tình huống của em mà. Hồi ấy, em suýt bị người lớn bên đó dùng vũ lực chào đón."

Tình huống của Hàn Tranh lúc đó ra sao? Bạn gái cũ Tống Xuyến, hiện giờ là em gái cùng cha khác mẹ của vợ Hàn Tranh - Châu Thương Thương.