Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 10: Khu một



Trên phi hành khí, Liên Kỳ Quang nhìn chằm chằm máy tính mini trong tay, suy nghĩ không biết đã bay đi đâu. Là một người độc thân ‘còn zin’ ‘hơn nửa đời’, đối với tin tức mình lập tức sẽ ‘lập gia đình’, cậu vẫn có chút không thể tiếp nhận. Ở đời trước, là cao thủ bậc nhất muốn quyền có quyền, muốn tiền có tiền mà nói, mặc kệ nam nữ, người muốn dụ dỗ cậu đủ để xếp vài vòng quanh căn cứ Ngọa Long.

Nam nữ trong mắt cậu đều cùng một dạng, cuối thời kì đen tối, tang thi cũng không vì mình là nữ là không cắn xé. So ra mà nói, thời điểm đó, nam cùng nam kết hợp đã là chuyện thực bình thường.

Nữ yếu ớt có khả năng tử vong cao, nam nhân càng hi vọng tìm được một người có thể cùng mình kề vai chiến đấu, có thể sống bên nhau lâu dài hơn một chút. Sau khi an ổn, cậu cũng muốn tìm một bầu bạn, chính là sau khi tiểu thái tử biết chuyện thì nháo loạn một trận, hơn nữa thời điểm đó nhân loại đang đứng trên bờ vực diệt tộc, bản thân cũng quen lẻ loi đơn độc đi trên biển máu cùng xác chết, dần dần cũng tiêu tán tâm tư kia.

“Phu nhân… phu nhân! ?” Âm thanh trầm lắng đánh gảy suy nghĩ Liên Kỳ Quang.

‘Lạch cạch’ một tiếng, trường đao trong tay vung một vòng vững vàng đặt trên bàn. Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, lãnh tĩnh nhìn nam nhân cường tráng bên người.

Bị Liên Kỳ Quang nhìn chằm chằm, người nọ chỉ cảm thấy cổ chợt lạnh, thân mình cứng đờ, không khỏi ngậm chặt miệng.

An Dịch ngồi phía trước mỉm cười, nghiêng mình tiếp nhận nước uống trong tay người nọ đưa qua cho Liên Kỳ Quang: “Liên thiếu đừng để ý, cậu ta gọi là Hiên Lãng, là một người thẳng tính.”

Thản nhiên nhận nước, đối với lời An Dịch nói, Liên Kỳ An từ đầu đến cuối không hề tỏ ra chút biểu tình nào.

“Người này là Trọng Mục.” An Dịch chỉ người đang lái phi hành khí: “Chúng ta đều gọi cậu ta là xe tăng thép, một kẻ cơ bắp không có đầu óc.”

“Cái đồ ẻo lả kia, muốn đánh nhau hả! !” Nam nhân được gọi là Trọng Mục kia trừng mắt hung ác nhìn An Dịch, còn vung vung cánh tay đầy cơ bắp của mình.

“Tiểu Mục Mục.” An Dịch mỉm cười tươi rói: “Còn ba tiếng nữa là giữa trưa, tới lúc đó mà còn chưa quay về, boss sẽ tức giận nha~~~~~~”

“Cũng đâu có phải có mình tôi đi đón! Còn có, đừng có gọi tôi là Tiểu Mục Mục, ghê tởm muốn chết! !”

“Chính là cậu lái xe a.” An Dịch lại càng cười ôn nhu hơn.

“Cậu! Ẻo lả chết tiệt!” Trọng Mục sửng sốt mắng một tiếng, lập tức đẩy nhanh tốc độ.

Liên Kỳ Quang buông máy tính, lãnh tĩnh nhìn cảnh vật không ngừng biến đổi lướt nhanh ngoài cửa sổ, ngẩn người.

“Liên thiếu, cậu đừng lo lắng.” Hiên Lãng thông minh sửa miệng: “Boss nhà tụi này tuy là một nam nhân da dày thịt béo nhưng rất thương vợ.”

Liên Kỳ Quan thản nhiên liếc mắt một cái, không phản ứng.

Thấy Liên Kỳ Quang rốt cuộc cũng nhìn tới mình, Hiên Lãng nhếch mép cười: “Cậu cứ yên tâm đi, chờ kết hôn rồi thì cậu chính là chị dâu của tụi này, về sau có kẻ nào chướng mắt, chị dâu chỉ cần nói một câu thôi, Sát Huyết Lang chúng ta mặc cho chị dâu sai khiến, không chết không ăn tiền.”

Khóe miệng Liên Kỳ Quang giật giật, điều chỉnh tư thế thoải mái, nhàn nhã dựa vào đệm lưng: “Boss… nhà mấy người, giá thị trường rất thấp sao?”

“Cái gì?” Bị lời nói bất thình lình của Liên Kỳ Quang làm sửng sốt.

“Boss có người muốn, các người trông có vẻ rất vui sướng.”

“Đó là đương nhiên.” Hiên Lãng còn không mở miệng, Trọng Mục đang lái phi hành phí đã giành trước: “Boss đã trưởng thành rồi nhưng chẳng ai dám cưới, giờ rốt cuộc có một anh hùng ra tay, các anh em tự nhiên phải mừng cho boss rồi.”

Khóe mắt Liên Kỳ Quang giật giật, anh hùng? ? Trước kia cậu được xưng anh hùng vì thực lực của chính mình, vì mang tới hi vọng cho thiệt nhiều người, nhưng hôm nay…

Người này tệ cỡ nào a, được định hôn ước thôi đã khiến đám người này vui sướng đến vậy. Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, mặt không chút biến sắc nhìn nóc phi hành khí.

“Đừng vọng tưởng.” An Dịch nhìn Hiên Lãng cùng Trọng Mục, cười tủm tỉm mở miệng: “Cho dù boss đính hôn, các cậu có lỗi thì vẫn phải chịu phạt, đừng tưởng boss sẽ quên.”

“Cái đồ ẻo lả này!” Trọng Mục bị chọt trúng tim đen tức giận mắng.

“Liên thiếu! Đừng bị bộ dáng ngu ngốc của cậu ta lừa.” An Dịch cười cười nhìn qua Liên Kỳ Quang, ý chỉ Hiên Lãng: “Người này ở chỗ chúng ta được xưng là huấn luyện viên mặt quỷ.”

Huấn luyện viên mặt quỷ? Liên Kỳ Quang liếc mắt xem xét Hiên Lãng, lãnh tĩnh gật gật đầu: “Có rãnh tôi sẽ lĩnh giáo.”

“…” Sắc mặt Hiên Lãng cứng đờ: “Liên thiếu, ý tứ của cậu là muốn gia nhập Sát Huyết Lang?”

“Liên thiếu, không nói tới Sát Huyết Lang đứng đầu quân nhân, chỉ những sĩ binh bình thường thôi đã có yêu cầu cực kì nghiêm khắc.” Tươi cười của An Dịch không thay đổi nhưng lời nói ẩn ẩn có ám chỉ.

Liên Kỳ Quang tự nhiên biết đối phương nói gì, nguyên chủ của thân thể này không có dị năng, hơn nữa thể chất vô dụng, đừng nói là chiến đấu, cho dù làm công tác hậu kì chữa trị và chăm sóc quân y thì cũng chỉ là cái danh mà thôi.

Chính là, đó chỉ là trước kia, hiện giờ… Liên Kỳ Quang nhìn tay mình, cậu chính là cao thủ bậc nhất nhân loại. Trước kia là, hiện giờ tuy không phải, nhưng về sau, nhất định là vậy.

Sát Huyết Lang? Liên Kỳ Quang lạnh nhạt nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, ánh mắt dần dần trở nên sâu thẳm. So với quân đội kỷ luật nghiêm minh, chuyên  tác chiến đoàn đội, kì thật, cậu càng hướng tới lính đánh thuê đơn độc, hoặc nói đúng hơn là thợ săn tiền thưởng.

Vô luận gia nhập quân đội hay đơn độc một mình, từng là cường giả nhân loại cùng cao thủ bậc nhất Hoa Hạ, con đường cậu đi sẽ rất xa. Những người từng giao tiếp chỉ có hai loại, một là bạn, hai là địch.

Hiên Lãng âm thầm đá An Dịch một cước, khẽ nhíu mày. Nụ cười trên mặt An Dịch biến mất, thản nhiên nhìn Liên Kỳ Quang. Anh không nói sai, những lời đó đều là sự thật, chẳng qua không muốn cậu nhóc này trải nghiệm thất vọng mới nhắc nhở.

“Anh tên là gì?” Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, mặt không chút biểu tình nhìn An Dịch.

“Sĩ quan phụ tá của thiếu tướng, An Dịch.” An Dịch mỉm cười.

“Tôi nhớ kĩ anh.” Liên Kỳ Quang nghiêm túc nhìn An Dịch, tựa hồ muốn khắc ghi gương mặt này vào đầu ‘tôi nhớ kĩ anh, một ngày nào đó, tôi sẽ đánh anh nằm rạp dưới chân mình, vĩnh viễn không thể gục dậy’.

Nhìn ánh mắt Liên Kỳ Quang, nụ cười trên mặt An Dịch chậm rãi có chút cứng đờ. Đợi đến lúc anh muốn nói gì đó thì Liên Kỳ Quang lại lãnh tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhìn sườn mặt tinh xảo,  An Dịch phát giác thiếu niên trước mắt không giống những gì mình tra được.

※※※ cảnh tượng phân cách tuyến ※※※

Sau khi xuyên qua hai đạo phòng ngự, phi hành khí tiến vào khu một. Nhìn công nghệ hiện đại rõ ràng không phải chỉ cao hơn khu ba một hai cấp, đáy mắt Liên Kỳ Quang xẹt qua một tia kinh ngạc. Đủ loại kiến trúc cao thấp, kiểu dáng bất đồng, phi hành khí bay đầy trời, hơn nữa, thế nhưng có vài chiếc có kiểu dáng giống như phi thuyền, trôi nổi như những chiếc vảy cá trên lồng phòng hộ.

Lam tinh tổng cộng chia thành bảy khu vực. Cầm đầu là khu một của hoàng thất quý tộc. Hai khu tiếp đó là quý tộc nhỏ cùng quan chức. Khu bốn là dân chúng bình dân cùng dân chạy nạn. Khu năm là du côn vô lại, ác bá cùng những tên tội phạm lưu vong. Khu sáu là khu cảm nhiễm tràn đầy thể biến dị cùng vi rút. Còn khu bảy thì không rõ, về phần lí do thì là vì từng có người tò mò tiến vào nhưng không ai sống sót trở về.

Quân đội cũng từng phái người tới tra xét, kết quả cả đám đều chết bên trong, có một người may mắn trốn thoát nhưng đã phát điên, không nói tiếng vào về tình trạng trong khu bảy, cuối cùng đã tự sát. Sau đó không còn ai dám tiến vào đó, mà khu bảy cũng bị liệt vào khu cấm. Dần dần theo tin đồn lan truyền, nơi đó ngày càng khủng bố hơn.

Bất quá… ngón tay Liên Kỳ Quang nhẹ nháng xoa mi gian. Nói thật, đối với khu bảy này, cậu cũng khá hiếu kỳ.

“Liên thiếu! Tới rồi.” Âm thanh An Dịch vang bên tai, Liên Kỳ Quang thu hồi suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.