Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 137: Đây Là Thế Giới Của Tôi



Ngày ấy Liên Kỳ Quang ngất xỉu thực sự đã dọa hoảng Hạ Hầu Thiệu Huyền, Hạ Hầu Thiệu Huyền đưa Liên Kỳ Quang vào bệnh viện, lại gọi Mộ Dung Khanh từ khu một tới, chính là vô luận kiểm tra thế nào cũng không tra ra bất cứ vấn đề nào, trừ bỏ phản ứng bình thường khi mang thai, mặc khác số liệu so với dị năng giả khác đều khỏe mạnh hơn. Sau đó nếu không phải Liên Kỳ Quang tỉnh lại, Hạ Hầu Thiệu Huyền phỏng chừng đã phát điên đập chết hết đám lang băm kia.

Chính là cũng từ ngày ấy, Liên Kỳ Quang lại bắt đầu sống cuộc sống bị cấm đoán, mỗi ngày trừ bỏ ăn chính là ngủ, Liên Kỳ Quang cũng kháng nghị, bất quá bị Hạ Hầu Thiệu Huyền không chút thương tiếc chèn ép.

Sau đó, thấy Liên Kỳ Quang càng lúc càng không có tinh thần, Hạ Hầu Thiệu Huyền phái người thu thập một căn phòng đầy trò chơi suốt mấy chục năm gần đây mới trấn an được Liên Kỳ Quang đang định bụng tuyệt thực.

“Tỉnh rồi?” Cảm nhận được động tĩnh của người bên cạnh, Hạ Hầu Thiệu Huyền đặt máy tính trong tay xuống, cúi người cắn nhẹ mặt Liên Kỳ Quang.

“Ngô.” Liên Kỳ Quang than nhẹ một tiếng, mông lung mở mắt, vẻ mặt mờ mịt nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền.

“Đói bụng không?” Buồn cười nhìn ánh mắt mơ màng của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền đưa tay bế bổng Liên Kỳ Quang lên, ôm vào lòng.

“Có một chút.” Liên Kỳ Quang gục gặc nửa ngày, vất vả lắm mới tìm lại được chút tỉnh táo, bàn tay theo thói quen vỗ vỗ cái bụng mấy ngày nay đã càng lúc càng lớn.

“Vợ.” Hạ Hầu Thiệu Huyền quát khẽ một tiếng, nắm lấy bàn tay tác quai tác quái của Liên Kỳ Quang: “Không phải anh nói rồi à? Không được làm vậy?”

“Tôi chào bọn nó mà.” Liên Kỳ Quang mếu máo, có chút ủy khuất nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền phát hỏa.

“Bọn nó còn nhỏ.” Bất đắc dĩ với bộ dáng đáng thương hề hề của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền vô lực nói: “Chờ bọn nó ra đời, trưởng thành rồi mới được.”

“Chính là mẹ tôi nói, lúc tôi ở trong bụng bà, bà cả ngày mang theo tôi đi đánh nhau.” Ngẫm lại người phụ nữ đã chết kia, Liên Kỳ Quang cau cau mũi.

Hạ Hầu Thiệu Huyền im lặng, muốn nói lại thôi.

“Em ngủ tiếp một hồi đi, anh đi làm cơm, hay là…” Không muốn tiếp tục chủ đề nặng nề này, Hạ Hầu Thiệu Huyền dời đi sự chú ý của Liên Kỳ Quang.

“Không cần, ngủ lâu quá, khó chịu.” Liên Kỳ Quang lắc đầu, theo bụng ngày càng lớn, cậu càng lúc càng khó nằm, mỗi khi bảo trì tư thế nhất định nằm một hồi thì liền cảm thấy xương sống thắt lưng đau nhức, khó chịu vô cùng.

Hạ Hầu Thiệu Huyền tự nhiên cũng biết Liên Kỳ Quang không thoải mái, mấy ngày nay thấy vợ ăn ngủ không ngon, Hạ Hầu Thiệu Huyền trong lòng cũng thực khó chịu. Giờ nghe Liên Kỳ Quang nói vậy cũng không khuyên nữa, đứng dậy bước xuống giường, cầm lấy quần áo.

“Đến, anh giúp em mặc quần áo.”

Liên Kỳ Quang cùng Hạ Hầu Thiệu Huyền thay đồ, rửa mặt, sau đó cùng ra khỏi phòng, đi xuống dưới lầu.

“Thiệu Huyền, anh có ngửi thấy mùi gì không?” Liên Kỳ Quang tựa vào lòng ngực Hạ Hầu Thiệu Huyền, cái mũi giật giật, ngửi thấy mùi hương kỳ lạ trong không khí, mày nhíu lại. Mùi rất quen, nhưng mà lúc có lúc không, hệt như ảo giác.

“Anh mua thịt.” Hạ Hầu Thiệu Huyền xoa xoa tóc Liên Kỳ Quang, trầm giọng nói. Lúc trước vì muốn để Liên Kỳ Quang yên tĩnh dưỡng thai, căn nhà này anh đã đặc biệt sử dụng kim loại quân dụng, hình thành một không gian phong phế, ngăn cách hết thảy âm thanh bên ngoài.

Hạ Hầu Thiệu Huyền dìu Liên Kỳ Quang đi tới ngồi xuống trước bàn ăn, giúp cậu rót một ly nước dinh dưỡng an thai: “Là vị hoa quả em thích, uống trước đi, anh đi nấu cơm.”

“Tốt.” Cầm ly nước, Liên Kỳ Quang đong đưa hai chân, ngoan ngoãn gật gật đầu, bộ dáng nhu thuận làm Hạ Hầu Thiệu Huyền cảm thấy thức ấm áp, cúi đầu hôn một cái lên khóe môi Liên Kỳ Quang. Liên Kỳ Quang nghiêng đầu, cũng học theo hôn lại một cái trên mặt anh.

“Xong ngay thôi, không được ăn vặt.” Dặn dò một tiếng, Hạ Hầu Thiệu Huyền xoay người đi vào phòng trong.

Liên Kỳ Quang cắn cắn miệng ly, trừng mắt nhìn bức tranh nghệch ngoạc trên tường, này là Liên Kỳ Quang bảo Hạ Hầu Thiệu Huyền tìm giấy, sau đó hai người trái quẹt một cái phải quẹt một cái, chơi đùa một hồi mà thành. Lúc đầu Liên Kỳ Quang chê xấu, chính là Hạ Hầu Thiệu Huyền nói đẹp, đóng khung, treo lên tường.

Nhìn hai người xiêu xiêu vẹo vẹo trong tranh, khóe miệng Liên Kỳ Quang nhếch lên.

Hạ Hầu Thiệu Huyền trong phòng bếp ló đầu ra, nhìn gương mặt tươi cười của Liên Kỳ Quang, cũng hơi nhếch khóe môi.

Liên Kỳ Quang cắn miệng ly, rất nhanh đã uống hết vào bụng, cái bụng vốn có chút đói khát rốt cuộc cũng tốt hơn một chút.

Liên Kỳ Quang nghiêng đầu nhìn về phía phòng bếp, xem thử xem Hạ Hầu Thiệu Huyền đã nấu xong chưa, đột nhiên, một tiếng đập cửa yếu ớt từ bên ngoài truyền vào, tựa hồ có thứ gì đó quanh quẩn ngoài cửa không chịu đi. Liên Kỳ Quang giật mình, nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền còn đang bận rộn trong bếp, nghĩ nghĩ, tự mình nhảy xuống ghế, mang dép lê, đi ra cửa.

Liên Kỳ Quang đi ra cửa, nhất thời mùi hương kì lạ như có như không trong không khí bắt đầu rõ ràng hơn, tiếng đập cửa cũng trở nên dồn dập, Liên Kỳ Quang nhíu mày, đưa tay lên nắm cửa, mở ra.

Nháy mắt cửa vừa mở ra, đột nhiên một bóng đen bên ngoài lao vào, hai tay vươn tới đặt lên vai Liên Kỳ Quang, cả người đổ ập tới.

Liên Kỳ Quang nhất thời bị đè nặng đập vào tường, đầu óc còn chưa tỉnh táo, theo phản ứng hình thành trong vài chục năm vung tay đánh tới.

Tiếng da thịt vỡ nát cùng chất lỏng dinh dính tanh hôi phun lên mặt Liên Kỳ Quang.

“Vợ!” Hạ Hầu Thiệu Huyền trong phòng bếp đi ra, liếc mắt liền thấy Liên Kỳ Quang đứng ở cửa, còn có, một thi thể không đầu trên người cậu.

Ánh mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền trừng to như sắp nứt ra, phóng người tới, ôm Liên Kỳ Quang vào lòng mình, lôi điện trong tay phóng ra, thi thể không đầu bị đánh bay, nháy mắt hóa thành tro tàn.

“Vợ, em, em có bị thương không? Có đau ở đâu không? Nói cho anh…” Hạ Hầu Thiệu Huyền một tay ôm chặt Liên Kỳ Quang, tay kia thì cẩn thận kiểm tra cơ thể cậu, gương mặt cứng rắn kiên quyết giờ phút này lại tràn đầy kinh hoảng.

Đối mặt với Hạ Hầu Thiệu Huyền thất kinh, Liên Kỳ Quang lại hệt như không thấy, con ngươi đen kinh ngạc nhìn chằm chằm bên ngoài.

Thấy Liên Kỳ Quang không có chút phản ứng, Hạ Hầu Thiệu Huyền nghĩ cậu bị thương, cánh tay ôm cậu cũng có chút phát run: “Vợ à, anh đưa em tới bệnh viện.”

“Không!” Liên Kỳ Quang đột nhiên túm lấy tay Hạ Hầu Thiệu Huyền, ngăn cản động tác của anh: “Bệnh viện, không thể đi.”

Nhìn ánh mắt hoảng hốt của Liên Kỳ Quang, trong lòng Hạ Hầu Thiệu Huyền nhất thời trầm xuống, chậm rãi theo ánh mắt Liên Kỳ Quang nhìn qua, chờ thấy rõ tình huống bên ngoài thì phút chốc hút một ngụm khí lạnh.

Thành thị vốn đông đúc huyên náo hiện giờ là một mãnh hỗn độn cùng đau thương. Phi hành khí, xe huyền phù đâm vào nhau, hỏa diễm thiêu đốt khắp nơi.

Kiến trúc hư hỏng, một mảnh hiu quạnh. Ngẫu nhiên có người chạy lao qua, phía sau là mấy trăm tang thi da dẻ thối rửa, cụt tay cụt chân, miệng phát ra tiếng gào ‘khặc khặc’…

Nhân loại rất nhanh liền cạn kiệt sức lực, bị đám tang thi kia vây lấy, da thịt bị cặm cắn, bụng xé toạt, nội tảng chảy ra đất, bị tang thi chộp lấy, tham lam cắn nuốt.

Tiếng hét chói tai, tiếng kêu la thảm thiết, khóc than vang trời đan xen, hệt như địa ngục trần gian.

Máu đỏ nhuộm trời đất thành một mảnh huyết sắc, hệt như trong giấc mơ.

Một con tang thi đang gặm cắn một bàn tay nhân loại đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt màu đỏ đục ngầu dữ tợn trừng Hạ Hầu Thiệu Huyền cùng Liên Kỳ Quang, miệng phát ra một tiếng gào rú, bổ nhào về phía hai người.

Một con, hai con…

Ngày càng nhiều tang thi phát hiện Hạ Hầu Thiệu Huyền cùng Liên Kỳ Quang, bắt đầu chạy về phía hai người. Đông đúc, hệt như một cơn thủy triều màu đen làm người ta rợn gai ốc.

Hạ Hầu Thiệu Huyền phản ứng trước hết, một tay ôm lấy Liên Kỳ Quang, tay kia đóng sầm cửa lại, tang thi đập lên cửa, phát ra tiếng hô chói tai, không ngừng húc tới, ý đồ muốn tiến vào phòng.

Hạ Hầu Thiệu Huyền áp chế rung động trong lòng, ôm Liên Kỳ Quang đi vào phòng khách, đặt cậu ngồi lên sô pha rồi xoay người đi lấy nước.

Lại trở lại phòng khách, nhìn Liên Kỳ Quang sắc mặt trắng bệch rụt người thành một đoàn, Hạ Hầu Thiệu Huyền đau lòng vô cùng, bước nhanh tới ngồi xuống bên cạnh, ôm cậu vào lòng, thật cẩn thận giúp cậu lau đi vệt máu dính trên mặt.

“Đừng sợ, đừng sợ, anh ở đây…” Cảm giác được Liên Kỳ Quang phát run, Hạ Hầu Thiệu Huyền thấp giọng an ủi.

“Giống hệt như trong giấc mơ.” Liên Kỳ Quang cuộn mình trong lòng Hạ Hầu Thiệu Huyền, khàn khàn lẩm bầm.

“Vợ…”

“Hắn thế nhưng, thật sự làm ra loại chuyện này.” Liên Kỳ Quang nhắm mắt, gương mặt trước nay không hề có biểu tình, lúc này lại khó nén được thống khổ.

“Hắn thế nhưng thật sự làm.”

“Vợ!” Tựa hồ nghĩ tới gì, sắc mặt Hạ Hầu Thiệu Huyền phá lệ khó coi. Hai tay ôm chặt bả vai Liên Kỳ Quang, động tác mạnh mẽ cơ hồ muốn bóp nát cậu.

“Trong máu đám quái vật kia, có phải có chứa virus không?” Nhìn vết máu còn chưa lau hết trên mặt Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền thoạt nhìn bình tĩnh, nhưng thân mình lại không đè nén được mà run rẩy.

Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, ngẩng ra nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền, trầm mặc không nói.

“Em nói cho anh biết! ! ! Liên Kỳ Quang! ! !” Bị ánh mắt Liên Kỳ Quang nhìn tới rét run, Hạ Hầu Thiệu Huyền lớn tiếng rống giận, cuồng bạo phát điên, tựa hồ muốn cắn nuốt lấy cậu.

Liên Kỳ Quang cúi đầu, thản nhiên lên tiếng: “Ừ.”

Nháy mắt, ánh mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền đỏ ngầu, sát khí cuồng bạo tản ra bốn phía, gia cụ xung quanh đều bị chấn vỡ nát, thành một mảnh hỗn độn.

“Anh đừng vội.” Cảm nhận được sát khí cùng sự điên cuồng của Hạ Hầu Thiệu Huyền, Liên Kỳ Quang giang tay ôm lấy anh: “Trên người tôi không có miệng vết thương, máu cũng không bắn vào mắt hay miệng, không có việc gì. Hơn nữa, tôi có dị năng hệ mộc, còn có nước hồ trong không gian, virus tang thi không có tác dụng với tôi.”

Hạ Hầu Thiệu Huyền hệt như một con dã thú phát cuồng nhìn qua, con ngươi khóa chặt gương mặt Liên Kỳ Quang, tựa hồ đang xác nhận xem cậu có nói dối hay không.

“Vợ!” Huyết sắc trong mắt chậm rãi rút đi, Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm cổ Liên Kỳ Quang, động tác mạnh mẽ như muốn ấn cậu hòa hợp thành một thể với mình.

“Vợ, đừng hòng bỏ lại anh, nếu không, sẽ chết.”

Bị Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm tới phát đau, Liên Kỳ Quang lại giống như không phát hiện, nhẹ nhàng ôm lại anh, thấp giọng nói: “Anh phải sống.”

Làm như không hiểu được ý tứ trong lời Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền buông Liên Kỳ Quang ra, trầm giọng nói: “Chỉ cần em không chết, anh sẽ sống, vì em mà sống.”

Nhìn gương mặt kiên nghị của Hạ Hầu Thiệu Huyền, Liên Kỳ Quang chỉ cảm thấy lồng ngực bị nghẹn tới khó chịu, ánh mắt cũng ướt át.

Liên Kỳ Quang đẩy Hạ Hầu Thiệu Huyền ra, lén lau đi nước mắt, xoay người đi tới bên cửa sổ. Hạ Hầu Thiệu Huyền đuổi kịp, ôm lấy bả vai Liên Kỳ Quang, hai người nhìn chiến hỏa đang dấy lên bên ngoài, trầm mặc không nói.

Ngọn lửa phừng phừng thiêu đốt, nhà cửa đổ nát, màn hình quảng cáo vỡ nát phát ra tiếng ‘keng keng’ chói tai.

Nhân loại chạy trốn trối chết, tang thi dí theo phía sau. Một người bị cắn, sau đó biến dị, lại bắt đầu tập kích người bên cạnh.

Một bé gái té lăn dưới đất, bị người ta vô tình giẫm đạp, phát ra tiếng khóc thê lương. Tang thi đuổi theo, một ngụm cắn phập lấy cánh tay cô bé, mùi máu phun ra đưa tới những con tang thi khác, bắt đầu tranh giành con mồi.

Hòa bình vốn có đã hoàn toàn sụp đổ, bóng tối cùng địa ngục một lần nữa quay lại.

Nhìn thấy hết thảy, Liên Kỳ Quang trầm mặc hồi lâu, bình tĩnh mở miệng: “Thấy không? Này, chính là thế giới của tôi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.