Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 149: Vũ Khí Mới



Năm ngày, Liên Kỳ Quang tới khu bảy đã được năm ngày. Từ sau trận khắc khẩu ngày đó, Vu Mã Viêm không còn xuất hiện trước mặt Liên Kỳ Quang, trừ bỏ một ngày ba bữa cơm, Liên Kỳ Quang toàn nhốt mình trong phòng, chưa từng bước ra ngoài một bước.

Lục Quang quanh thân dần nhạt đi, Liên Kỳ Quang mở mắt, một tia kim sắc chợt lóe rồi biến mất.

Trời đã tối sầm, căn phòng tĩnh lặng mang theo chút áp lực, Liên Kỳ Quang trầm mặc đưa tay áp lên đồng ngực có chút nóng rực, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.

Thật lâu sau, Liên Kỳ Quang xuống giường, đi tới trước bàn cầm lấy một bịch dịch dinh dưỡng, mặt không biểu cảm uống hết.

Đã năm ngày, cũng không biết Hạ Hầu Thiệu Huyền thế nào, có phải đang nổi điên tìm mình hay không.

Liên Kỳ Quang đi tới trước cửa sổ, kéo bức màn ra một khe nhỏ, bình tĩnh nhìn lên không trung đang dần sụp tối. Kéo màn lại, đi tới xích đu ngồi xuống, từ không gian lấy ra quang não, lên mạng.

Tang thi tàn sát bừa bãi, khu vực Lam tinh liên tục thất thủ, không gian sinh tồn của nhân loại càng lúc càng nhỏ.

Nhìn những hình ảnh trên màn hình, tang thi điểu bốc cháy, phi thuyền nổ mạnh, Liên Kỳ Quang lãnh tĩnh tắt quang não.

Vu Mã Viêm muốn nhanh chóng chấm dứt thế giới này, xóa bỏ nhân loại, chính là cậu ta không biết, lúc bị đè ép tới cực hạn thì nhân loại sẽ bùng nổ, mà sức mạnh bùng nổ khi đó đủ để cắn nuốt cậu ta.

Lúc đã không còn hi vọng, sức mạnh điên cuồng bộc phát sẽ vượt xa tưởng tượng, đó chính là nhân loại.

Cậu cùng Vu Mã Viêm nhất định phải kết thúc, nhưng không phải hiện tại.

Ngày nào đó, không xa…



‘Bịch! !’ Một nhân loại cuối cùng ngã xuống vũng máu, con đường trống trải, thi thể đầy đất, máu chảy thành sông. Mùi máu tanh nồng đậm tràn ngập trong không khí, ánh trăng đỏ tươi, lạnh lẽo mà quỷ mị.

Vu Mã Viêm bình thản nhìn trái tim vẫn còn nảy lên trong tay, ánh mắt u ám, trong tay đột nhiên dùng sức, bấu nát lấy nó.

Cừu Ly Mạch đạp lên dòng máu lưu động chậm rãi từ trong bóng đêm, đi tới bên cạnh Vu Mã Viêm, trầm mặc cầm lấy bàn tay lạnh lẽo của đối phương, lấy ra một chiếc khăn tay, nhẹ nhàng chà lau vệt máu bẩn.

“Thầy, thế nào?” Lệ khí trong mắt tán đi, Vu Mã Viêm thấp giọng hỏi.

“Tốt lắm.” Cừu Ly Mạch không nâng đầu, thản nhiên lên tiếng, động tác mềm nhẹ cẩn thận giúp Vu Mã Viêm lau sạch bàn tay.

Vu Mã Viêm liếc mắt nhìn Cừu Ly Mạch, rút tay lại, mày khẽ nhíu lại: “Con bị thương?”

Cừu Ly Mạch cúi đầu nhìn vết máu bên vạt máu, không để ý phủi phủi: “Không phải vết thương trí mạng.”

Nhìn chằm chằm sườn mặt bình tĩnh của Cừu Ly Mạch, Vu Mã Viêm đột nhiên đưa tay túm lấy bả vai Cừu Ly Mạch, đè áp cậu lên tường, tay kia thì dùng sức kéo mở quần áo.

Bị hành động đột ngột của Vu Mã Viêm dọa hoảng, Cừu Ly Mạch hút một ngụm khí lạnh, vội cầm lấy cổ tay Vu Mã Viêm, mở to mắt nhìn đối phương, trong mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Quần áo mở rộng, lộ ra vết thương buồn thiu huyết nhục mơ hồ trên thân thể. Đặc biệt là phần bụng, tựa hồ bị thứ gì đó xỏ xuyên qua, lộ ra cả xương trắng, thậm chí còn thấy cả nội tạng đang mấp máy.

Sắc mặt Vu Mã Viêm trầm xuống, âm thanh lạnh tới tận xương: “Ai?”

“Đã bị tôi giết rồi.” Hiểu Vu Mã Viêm muốn kiểm tra vết thương của mình, Cừu Ly Mạch buông lỏng tay từ bỏ chống cự, nghiêng mặt bình thản dời tầm mắt.

Hai tròng mắt ngoan lệ nhìn chằm chằm miệng vết thương trên người Cừu Ly Mạch, Vu Mã Viêm thu hồi giam cầm, chỉnh lại quần áo, xoay người đưa lưng về phía Cừu Ly Mạch, âm thanh lạnh lùng: “Trở về xử lý một chút, đừng chết.”

“Nếu tôi trở thành giống như người, sẽ không bị thương nữa.” Nhìn theo bóng dáng Vu Mã Viêm rời đi, Cừu Ly Mạch đột nhiên mở miệng.

Bước chân Vu Mã Viêm dừng lại, trầm mặt quanh quẩn giữa hai người. Khắp nơi trên mặt đất đều là tay chân bị đứt lìa, một mảnh ghê người.

Thật lâu sau, Vu Mã Viêm lại tiếp tục bước tới, dần dần biến mất khỏi con đường.

“Nếu con biến thành quái vật, tôi sẽ lập tức giết con.”

Bóng dáng Vu Mã Viêm biến mất trong bóng đêm, Cừu Ly Mạch lẳng lặng nhìn cho đến khi một tia hơi thở cuối cùng cũng biến mất, nặng nề tựa vào vách tường, vô lực trượt xuống ngồi bệch trên đất.

Cừu Ly Mạch ngồi dưới đất, tựa vào tường trầm mặc nhìn lên không trung, con ngươi u ám trống rỗng làm người ta đau lòng.

Vu Mã Viêm đi trong bóng đêm huyết tinh hiu quạnh, bàn tay buông bên hông có chút siết chặt.

‘Suốt đời phải chịu đựng tang thương cùng thống khổ, chờ đợi một cách tuyệt vọng, con làm sao chịu được?’



“Boss! !” Một trận tiếng bước chân chạy tới, An Dịch cầm máy tính trong tay, gương mặt trước nay luôn ôn hòa lúc này lại khó nén kích động.

Hạ Hầu Thiệu Huyền dời tầm mắt khỏi khoang dinh dưỡng, lạnh lùng nhìn về phía An Dịch.

An Dịch đứng lại trước mặt Hạ Hầu Thiệu Huyền, ngay cả cúi chào cũng quân mất, vội vàng mở máy tính đưa tới.

“Boss, trình tự đặc biệt giữa quang não của anh cùng chị dâu, mấy ngày nay tôi cứ một mực nghĩ cách phá giải cũng liên hệ. Số quang não của anh đã bị chị dâu khóa lại, nhưng thông qua liên hệ khi trước còn lưu lại, vừa nãy tôi đã phân tích toàn bộ số liệu, hơn nữa cũng tìm ra vị trí của chị dâu.”

Ánh mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền tối sầm, khí thế ùn ùn phóng ra. Hạ Hầu Thiệu Huyền xoay người, con ngươi đen âm trầm quét nhìn về phía An Dịch: “Ở nơi nào!”

Hô hấp An Dịch bị kiềm hãm, hơi lùi về sau, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ mở miệng: “Khu bảy.”

Khu bảy…

Mười ngón tay Hạ Hầu Thiệu Huyền siết lại ‘răng rắc’, ánh mắt âm trầm khủng bố, cả người bao phủ bởi khí thế thô bạo cuồng nộ.

“Boss, boss…” An Dịch bất an lùi về sau hai bước, kiên trì mở miệng: “Cẩn thận một chút, tiểu thiếu gia cùng tiểu tiểu thư đang ở đây a.”

Khí thế trên người Hạ Hầu Thiệu Huyền biến mất, xoay người nhìn khoang dinh dưỡng, thấy hai bé con không có gì bất thường, trong lòng cũng thả lỏng.

Hạ Hầu Thiệu Huyền vươn tay đặt lên mặt kính thủy tinh, cách cửa sổ vẽ theo gương mặt hai bé, thấp giọng nói.

“Đừng lo lắng, rất nhanh cha sẽ mang baba các con về.”



“Con nói gì? Khu bảy?” Hạ Hầu Trọng đứng lên, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền.

“Khu bảy, sao có thể, trước kia quân đội cũng vài lần phái người tới khu bảy điều tra, chính là…” Hạ Hầu Tuyệt cau mày, trầm tư nói.

“Nếu là một tình huống khác thì những nghi hoặc không thể giải thích về khu bảy đã có lời giải.” Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm giọng nói: “Khu bảy, chính là đại bản doanh của số thi thể mất tích trong viện bảo tàng.”

Lời vừa nói ra, cả phòng ồ lên, Hạ Hầu Trọng cùng Hạ Hầu Tuyệt xoay mặt nhìn nhau, từ mắt đối phương nhìn thấy sự khiếp sợ cùng không thể tin nổi.

“Tôi đi cùng nhóc!” Hạ Hầu Lạc Vũ đứng lên, nghiêm nghị nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Tôi với nhóc cùng tới khu bảy, cứu Tiểu Quang trở về.”

“Không cần.” Hạ Hầu Thiệu Huyền mặt lạnh nghiêm nghị cự tuyệt.

“Vì cái gì chứ?” Hạ Hầu Thiệu Huyền cự tuyệt làm Hạ Hầu Lạc Vũ tức giận vô cùng, vẻ mặt bất bình: “Tôi sẽ không gây thêm phiền toái đâu, hơn nữa, chuyện Tiểu Quang tôi cũng có trách nhiệm, nếu không thể cứu Tiểu Quang trở về, sau này tôi còn mặt mũi tới Liên gia sao?”

Không để ý tới Hạ Hầu Lạc Vũ kêu gào, Hạ Hầu Thiệu Huyền bỏ qua Hạ Hầu Lạc Vũ đi tới trước mặt Hạ Hầu Trọng, trầm giọng nói: “Cho tôi ba chiếc phi thuyền chiến đấu đặc biệt cùng hai phân đội Sát Huyết Lang.”

Hạ Hầu Trọng bình tĩnh nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền, nghiêm túc nói: “Có nắm chắc không?”

“Không có.” Hạ Hầu Thiệu Huyền sắc mặt không đổi: “Nhưng mà, tôi đã quyết, không ai có thể ngăn cản tôi.”

Nghĩ tới sức chiến đấu vô cùng biến thái của Hạ Hầu Thiệu Huyền, Hạ Hầu Trọng nhất thời nghẹn lời.

“Con muốn hai phân đội nào?”

“Không cần cố định, tôi sẽ chọn ra sáu mươi người trong Sát Huyết Lang, lâm thời tổ đội.”

Ánh mắt Hạ Hầu Trọng sáng quắc nhìn chằm chằm biểu tình lãnh ngạnh của Hạ Hầu Thiệu Huyền, trầm mặc hồi lâu, Hạ Hầu Trọng chậm rãi đứng dậy, nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm giọng ra lệnh.

“Hạ Hầu Thiệu Huyền, mang Liên Kỳ Quang trở về.”

Hạ Hầu Thiệu Huyền thẳng tắp kính chào theo nghi thức quân đội: “Rõ! !”

“Lão quỷ! ! Tôi cũng phải đi! !” Hạ Hầu Lạc Vũ ở bên kia ồn ào không thôi.

“Kêu la cái gì! Không có việc gì thì chạy ra ngoài thanh trừ tang thi cho tôi!”

“Không muốn! ! !”

….

“Boss, sáu mươi người này lấy tiêu chuẩn là gì?” Nhận được mệnh lệnh của Hạ Hầu Thiệu Huyền, An Dịch ngây người một chút liền phản ứng, nhanh chóng hỏi vấn đề quan trọng nhất.

Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm mặc một lát, đi tới bên cửa sổ nhìn không trung mờ mịt bên ngoài, nhàn nhạt mở miệng: “Có lẽ, một người cũng không thể quay về.”

An Dịch sửng sốt, nhìn bóng dáng Hạ Hầu Thiệu Huyền thở dốc muốn nói lại thôi, nhanh chóng kính chào.

“Rõ! !”

Sau khi An Dịch đi rồi, Hạ Hầu Thiệu Huyền khoanh tay đứng bên cửa sổ, lẳng lặng nhìn ra ngoài, trầm mặc thật lâu.

‘Chờ anh…’

Tiếng đập cửa từ bên ngoài truyền tới, Hạ Hầu Thiệu Huyền hồi phục tinh thần, trong mắt hiện lên một tia sắc lạnh, xoay người đi tới ghế ngồi xuống: “Vào đi.”

Cửa mở ra, Viên lão đầu tóc bù xù, con ngươi đỏ đầu hệt như phát điên phóng vào. Nếu không phải cảm giác được hơi thở trên thân Viên lão, bộ dáng quỷ quái này, Hạ Hầu Thiệu Huyền phỏng chừng đã trực tiếp xem là tang thi mà bổ qua một đạo sấm sét.

“Hạ, Hạ…” Viên lão bổ nhào lên chiếc bàn trước mặt Hạ Hầu Thiệu Huyền, hai tay chống bàn, ánh mắt sáng rực, cả người run rẩy, kích động không nói nên lời.

Nhìn Viên lão phát điên, ánh mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền lóe sáng tựa hồ nghĩ tới gì đó, lồng ngực căng thẳng: “Chuyện gì?”

Viên lão nhắm mắt, một tay dùng sức bấu lên ngực, cố bình phục tâm tình, mở to mắt, kích động nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền.

“Nhóc Hạ Hầu, còn nhớ bình nước tinh lọc độc tang thi mà Khô Mộc đã đưa cho tôi không?”

“Ông đã nghiên cứu được?” Nắm tay Hạ Hầu Thiệu Huyền siết chặt.

“Vẫn chưa.” Viên lão lắc đầu, nhưng rất nhanh lại hưng phấn nói: “Tuy chưa nghiên cứu ra làm thế nào tinh lọc độc bệnh, nhưng, thông qua nghiên cứu, tôi tìm ra một loại thuốc đặc biệt, loại thuốc này có lực phá hoại siêu cường đối với bệnh độc của tang thi, một khi tang thi bị thương thì miệng vết thương không thể nào hồi phục như cũ. Cậu biết này có ý nghĩa gì không hả? Nó chính là hi vọng của nhân loại! Là thiên địch của tang thi a! !”

Không thể hồi phục như cũ?

Ánh mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền tối sầm.

Cũng không nhìn tới vẻ khác thường của Hạ Hầu Thiệu Huyền, Viên lão tiếp tục nói: “Tôi đã nghiên cứu ra một loại súng đặc biệt, có thể đặt ống thuốc vào trong, làm thành một loại vũ khí chuyên đối phó với tang thi.”

“Viên lão.” Hạ Hầu Thiệu Huyền mở miệng đánh gãy Viên lão còn đang lải nhải, trầm giọng nói: “Cho ông một ngày thời gian, loại thuốc này có thể chế được bao nhiêu?”

“A?” Viên lão sửng sốt: “Cậu, cậu định làm gì?”

“Tôi đã tìm ra vị trí Tiểu Quang, muốn đi cứu em ấy.” Hạ Hầu Thiệu Huyền nói ra sự thật.

Nét mặt già nua của Viên lão căng thẳng, mở to đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi: “Tìm, tìm được rồi.”

“Tôi muốn số thuốc kia, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu.”

“Chính là, chính là nó chỉ mới là thí nghiệm phẩm, chưa trải qua thực chiến, nếu lỡ có gì ngoài ý muốn.”

“Đây chẳng phải là cơ hội thực chiến sao?”

Viên lão trầm mặc, cũng không biết trải qua bao lâu, Viên lão đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Cậu cần bao nhiêu.”

“Thời gian xuất phát là sáng ngày mốt, sáu mươi khẩu súng, còn thuốc… thì ông tận lực làm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.” Vốn định là sáng mai, nhưng, nếu có loại vũ khí này thì xác xuất thành công cũng tăng lên năm phần.

“Được! Tôi lập tức quay về phòng thí nghiệm.” Viên lão nói xong liền xoay người đi ra cửa, bất quá giống như nghĩ tới gì đó, quay đầu lại căn dặn: “Loại thuốc này không đủ để tinh lọc bệnh độc, lúc sử dụng nên cẩn thận một chút, nếu thật sự bị đám quái vật kia làm bị thương, cho dù mang về đây kịp thì tôi cũng bất lực.”

“Tôi hiểu, cám ơn.” Hạ Hầu Thiệu Huyền đứng dậy, trịnh trọng chào theo nghi thức quân đội.

Có loại vũ khí này, sự an toàn của nhóm anh em cấp dưới, anh cũng an tâm hơn.

Về phần độc tang thi…

Trước lúc Liên Kỳ Quang rời đi đã để lại không gian khí, bên trong chứa đầy những bình chất lỏng màu lam, chỉnh tề xếp thành từng dãy

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.