Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 36: Nói em yêu anh đi vợ





“Đây là phòng của em, vào đi.” Kim An Kỳ hất cằm ý bảo căn phòng trước mặt, không cho Liên Kỳ Quang có cơ hội mở miệng đã xoay người rời đi.

Liên Kỳ Quang một đường mơ hồ, đầu óc chậm rãi vận chuyển, ngẩng đầu ngây ngô nhìn cánh cửa đóng kín trước mặt, trầm mặc không nói. Liên Kỳ Quang chậm rãi nâng chân đạp đạp.

‘Mở không ra.’ Liên Kỳ Quang nghiêng đầu, gương mặt lãnh tĩnh xẹt qua một tia suy nghĩ sâu xa.

Năm phút đồng hồ sau, Liên Kỳ Quang thoáng lùi về sau hai bước, tay đút túi quần, nhìn cánh cửa đóng chặt trước mặt, mặt lãnh tĩnh, nhấc chân đá.

Đúng lúc này, cửa đột nhiên từ bên trong mở ra, Liên Kỳ Quang nhất thời không kịp dừng, một cước đá lên mặt vật thể không rõ đột nhiên xuất hiện kia.

“A!” Một tiếng gào thảm thiết, một vật thể đỏ chét hình như là con người theo một đường cong xinh đẹp bay ra ngoài.

Bạn nhỏ mập đứng bên cạnh, tay cầm nửa cái bánh bao, duy trì tư thế nhét bánh bao vào miệng cương cứng tại chỗ, trợn mắt há hốc mồm nhìn Liên Kỳ Quang.

“…” Liên Kỳ Quang.

“…” Mễ Tiểu Bảo.

※※※ cảnh tượng phân cách tuyến ※※※

Trong phòng ngủ bốn người, Liên Kỳ Quang nhàn nhã ngồi trên sô pha, hai tay đút túi, mặt không biến sắc nhìn chằm chằm mũi chân mình ngẩn người.

Đối diện là một thiếu niên mặc một thân trang phục đỏ lét kì quái đang bụm mặt nhe răng trợn mắt, căm giận trừng Liên Kỳ Quang.

Mễ Tiểu Bảo thì luống cuống tay chân vì hai người bưng trà rót nước.

“Này! Nhóc thối!” Thiếu niên từ sô pha nhảy dựng lên, chỉ vào Liên Kỳ Quang, hai mắt bốc hỏa: “Từ đâu chui ra đó hả?”

“Phong Thanh Dương, cậu đừng tức giận mà.” Thấy thiếu niên phát giận, Mễ Tiểu Bảo vội vàng lao tới túm lấy cánh tay thiếu niên, hoang mang nói: “Cậu ta là Khô Mộc, là bạn của mình.”

“Bạn của cậu!” Phong Thanh Dương rít gào: “Bạn của cậu thì làm quái gì đá tôi?”

“Ngộ thương.” Liên Kỳ Quang đang chu du cõi thần tiên không chút biến sắc bồi vào một câu.

“Ngộ thương! ! Cậu nói ngộ thương liền ngộ thương sao! ? Cậu còn đá ngay mặt tôi? Có muốn để tôi đá thử một cái không hả?”

“Cậu đánh không lại tôi.” Nhàn nhạt nhìn thiếu niên rít gào trước mặt, Liên Kỳ Quang bình tĩnh trần thuật.

“Cậu…”

“Phong Thanh Dương, cậu đừng kích động mà.” Thấy Phong Thanh Dương tức tới sắp thở không nổi, Mễ Tiểu Bảo vội vàng trấn an: “Cậu ta rất lợi hại, cậu, cậu thực sự đánh không lại đâu.”

Tuy Mễ Tiểu Bảo cũng chưa thấy Liên Kỳ Quang ra tay, nhưng trực giác nhạy bén vượt mức mách bảo, thiếu niên trước mắt tuyệt đối không phải dễ chọc.

“Lợi hại? Lẽ nào nhóc này ở hệ tác chiến hay chỉ huy à?” Phong Thanh Dương hùng hổ trừng mắt.

Nghe vậy, Mễ Tiểu Bảo cũng sửng sốt, đúng vậy! Cậu ta hệ nào a? Đến đây làm gì? Nghĩ vậy, Mễ Tiểu Bảo ‘véo’ một tiếng, chuyển ánh mắt dò xét về phía Liên Kỳ Quang: “Cái kia, Khô Mộc, cậu tới đây làm gì vậy?”

“Ở lại đây.” Liên Kỳ Quang nhàn nhạt mở miệng, hai mắt vẫn trống rỗng.

“Ở…” Mễ Tiểu Bảo sửng sốt, Phong Thanh Dương vẫn sửng cồ cũng sửng sốt.

Không để ý tới hai người, Liên Kỳ Quang bình tĩnh đứng dậy, mặc không biết sắc liếc nhìn căn phòng một vòng: “Phòng nào trống.”

“Kia, bên kia.” Mễ Tiểu Bảo ngây ngốc chỉ tay, sau đó ngây ngốc nhìn Liên Kỳ Quang chầm chậm tiến vào phòng.

Theo cửa phòng đóng lại, một tiếng gầm phẫn nộ vang vọng cả tầng lầu.

“Cậu túm cái gì hả? Chẳng phải cậu ta hệ cứu viện sao? Tôi muốn quyết đấu! ! !”

Phong Thanh Dương! Cậu bình tĩnh a! !”

※※※ cảnh tượng phân cách tuyến ※※※

Vào phòng, Liên Kỳ Quang ngã người xuống chiếc giường mềm mại, ngây ngô nhìn cảnh sắc trí năng không ngừng biến hóa trên trần nhà.

Đột nhiên, Liên Kỳ Quang tựa hồ giống như nghĩ tới gì đó, đưa tay mở quang não trên cổ tay, nháy mắt, trên trăm tin tức dồn dập hiện ra, Liên Kỳ Quang ngây ngốc nhìn quang não không ngừng hiển thị tin mới, đầu óc nhất thời không kịp vận chuyển.

‘Tít tít tít…’ Quang não báo có cuộc gọi tới, Liên Kỳ Quang ngơ ngác chọn nghe, vừa kết nối, gương mặt lạnh lẽo như băng tuyết xuất hiện trên màn hình giả lập.

“Chào a.” Đợi nửa ngày không thấy Hạ Hầu Thiệu Huyền nói gì, Liên Kỳ Quang ngơ ngác quơ quơ móng vuốt, ngây ngô chào hỏi.

“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.

“Nếu anh không có chuyện gì thì tôi cúp đây, tôi mệt.” Thấy Hạ Hầu Thiệu Huyền vẫn nghiêm mặt nhìn mình chằm chằm không nói tiếng nào, Liên Kỳ Quang nhàn nhạt chuẩn bị nói ngủ ngon.

“Liên Kỳ Quang!” Một tiếng rống giận vang lên làm động tác của Liên Kỳ Quang khựng lại, nghiêng đầu có chút nghi hoặc nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền, tựa hồ có chút không rõ vì sao đối phương đột nhiên phát hỏa.

“Em…” Nhìn ánh mắt mờ mịt của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền chỉ cảm thấy mấy giờ lo lắng chờ đợi tích tụ thành lửa giận, lúc này đều nghẹn hết ở ngực.

Nhắm mắt, cố đè ép ép cơn giận xuống, lại mở mắt, khí lạnh trên mặt Hạ Hầu Thiệu Huyền tuy vẫn chưa tản đi, nhưng dù sao cũng không còn phẫn nộ đùng đùng muốn giáo huấn người nữa.

“Ăn cơm chưa?”

“Ở trên xe Kim An Kỳ cho tôi ăn rồi.” Liên Kỳ Quang thật sự trả lời, chính là áp án này lại làm chân mày Hạ Hầu Thiệu Huyền nhíu lại.

“Kim An Kỳ là ai?”

“Cô ta nói là giáo viên của tôi.”

Nhìn ánh mắt nghiêm túc của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền cảm thấy thực bất đắc dĩ. Khoảnh khắc Liên Kỳ Quang tắt quang não, anh chỉ cảm thấy phẫn nộ vô cùng, nhưng khi một lần nữa nói chuyện, biết được chuyện sau đó thì tức giận hóa thành lo lắng, liên tục mấy giờ qua, anh không ngừng gọi cho Liên Kỳ Quang, nhưng không có kết quả, nếu không phải nhờ dãy số bí ẩn kia biết được cậu vẫn khỏe mạnh, có lẽ anh đã ra lệnh cho phi thuyền quay ngược trở về.

“Vợ à, sau này đừng làm vậy nữa.” Hạ Hầu Thiệu Huyền nhu nhu mi mắt, trầm giọng nói.

Liên Kỳ Quang nghiêng đầu, chậm rãi từ trên giường ngồi dậy, mặt không biến sắc nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Anh, làm sao vậy?”

Tựa hồ nghe ra chút ngắt quãng trong lời Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền ngẩng đầu, biểu cảm đã khôi phục lạnh lùng cường ngạnh trước kia: “Không có việc gì.”

“Có phải anh lo lắng cho tôi không?” Thực cố gắng nghĩ ngợi, trong cái đầu nhỏ vẫn luôn trống rỗng của Liên Kỳ Quang đột nhiên nhảy ra một ý niệm.

“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.

“Vợ à, anh thực lo lắng cho em.” Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm ổn chăm chú nhìn ánh mắt ngây thơ của Liên Kỳ Quang, tận lực làm cậu hiểu rõ ý mình: “Về sau đừng đột nhiên mất liên lạc như vậy, bị người khi dễ, bị thương, hoặc không biết nên làm gì thì lập tức tìm anh, được không?”

Tuy rất muốn nói mình sẽ không bị khi dễ, bất quá nhìn biểu tình nghiêm nghị cùng một tia mỏi mệt ẩn sâu trong đáy mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền, Liên Kỳ Quang vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Ừ.”

“Vợ à, tự dưng anh có chút nhớ em.” Hạ Hầu Thiệu Huyền thả lỏng thân mình tựa lưng vào ghế, nhìn Liên Kỳ Quang trong màn hình giả lập, đáy mắt dâng tràn ấm áp.

“Chờ tới kì nghỉ, tôi sẽ tới tìm anh chơi.” Nghiêm túc hứa hẹn.

“Ừ, anh chờ em.”

“…” Liên Kỳ Quang.

“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.

Trong lúc nhất thời, hai người không ai mở miệng, yên tĩnh, càn quét khắp căn phòng.

Thật lâu sau, Liên Kỳ Quang đột nhiên ngáp một cái, khóe mắt tràn ra giọt nước trong suốt. Mông lung nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền trên màn hình, Liên Kỳ Quang ngơ ngác dụi dụi mắt, gương mặt lãnh tĩnh có chút ngu ngơ.

Một mạt ý cười nhịn không được theo khóe miệng tràn ra, Hạ Hầu Thiệu Huyền thả chậm âm thanh, lại lên tiếng: “Vợ à, ngủ đi, ngày mai còn phải đi học.”

“Anh cũng ngủ.” Đá giầy văng xuống giường, Liên Kỳ Quang ngã xuống nệm giường mềm nhũn, ánh mắt buồn ngủ mông lung nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền.

“Anh nhìn em.” Trong mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền có chút lo lắng: “Đừng quên đắp chăn.”

“Nga.” Mệt mỏi lên tiếng, tùy tay kéo chăn phủ lên người.

“Vợ à, nói ngủ ngon đi.”

“Ngủ ngon.”

“Gọi Thiệu Huyền.”

“Thiệu Huyền.”

“Ghép hai câu lại.”

“Ngủ ngon, Thiệu Huyền.”

“… nói em yêu anh đi, vợ a.”

“Ngủ ngon, Thiệu Huyền, tôi yêu anh.” Bạn Quang nào đó ngoan ngoãn nói.

Tiếng cười khẽ từ trong quang não truyền ra.

“Ngủ ngon a vợ, anh cũng yêu em.”

Vợ à, phải nói như vậy với anh cả đời a.

________

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.