Thịnh Thế Đích Phi

Chương 356: Giao dịch và lời khuyên



Nhậm Kỳ Ninh xuất binh ngày thứ hai, Hách Lan Vương Hậu đến đây bái phỏng, Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly đã sớm rời khỏi khách sạn kia ở tại một tiểu viện tầm thường trong thành. Mặc dù mấy đệ tử quyền quý mất tích, cũng không biết Đàm Kế Chi làm thế nào, những quyền quý nhà này đều có chí cùng nhau không có bẩm báo chuyện hết sức khả nghi này cho Nhậm Kỳ Ninh. Cho nên Nhậm Kỳ Ninh cũng không biết trong vương thành của mình rốt cuộc có cái dạng biến hóa ngầm gì, thoả thuê mãn nguyện mang theo đại quân của hắn lên đường tấn công Tử Kinh quan đi.

Mặc dù thời gian Bắc Cảnh dựng nước cũng không lâu, nhưng những thứ quyền quý này trong triều, đặc biệt là cựu thần tiền triều đã sớm không còn ý chí khai quốc chiến đấu cùng với tinh thần phấn đấu. Bọn họ đợi chờ đã quá lâu, lâu đến nỗi có thể nói đến thế hệ của Nhậm Kỳ Ninh mà không làm được có lẽ bọn họ sẽ buông tha cho cái giấc mộng phục quốc mờ mịt này. Cho nên, hiện tại mặc dù còn xa cũng không đạt tới thiết tưởng phục quốc đại nghiệp của tổ tiên bọn họ, nhưng dù sao cũng đã thành lập nổi lên một quốc gia khổng lồ. Xem ra, chỉ cần đuổi những người Bắc Cảnh đi hoặc giết chết bọn họ liền thành công. Cho nên, bọn họ cực khổ thời gian quá lâu, hiện tại là thời điểm bọn họ nên hưởng thụ .

Hiện tại, ở trong mắt mấy cựu thần tiền triều, cái gọi là đại sự triều đình cũng không quan trọng bằng chuyện của bọn hắn. Bọn họ đạt được vàng bạc châu báu, bọn họ đạt được thổ địa khu nhà cấp cao, kiều thê mĩ thiếp còn có con cháu của bọn hắn. Bọn họ vì Lâm gia cực khổ nhiều đời như vậy, hiện tại đúng là lúc đạt được hồi báo. Cho nên, không có ai không cảm thấy nhi tử mình bị bắt cóc là chuyện rất quỷ dị, cũng có thể có phương diện thế lực nào đó xông vào thành Xương Khánh, bọn họ chỉ biết là phải cứu hồi con cháu của mình, không thể để cho bọn cướp hại họ. Trong chuyện này lấy Thừa tướng đương triều làm đầu, bởi vì người bị bắt cóc chính là nhi tử của tiểu thiếp hắn thương yêu nhất, cũng là đệ đệ ruột của Vân phi .

“Vương gia, Vương Phi, Hách Lan Vương Hậu cầu kiến.” Trong tiểu viện, Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu đang ngồi đối diện nhau tay cầm con quân cờ. Nghe được ngoài cửa thị vệ bẩm báo, Diệp Ly ném con cờ cười nói: “Mời nàng ấy đi vào.”

Chỉ chốc lát sau, Hách Lan Vương Hậu được người mang đến. Đi theo phía sau nàng chính là ngày hôm trước ở khách sạn cái đầu lĩnh nam tử Bắc Cảnh kia cùng người đánh nhau ,nghe nói là biểu ca của Hách Lan Vương Hậu .

“Định Vương, Định Vương Phi.” Hách Lan Vương Hậu nụ cười trong sáng lưu loát, không một chút e lệ nhăn nhó như cô gái Trung Nguyên. Diệp Ly lại cười nói: “Làm phiền Vương Hậu tự mình tới cửa, hai vị mời ngồi.” Hách Lan Vương Hậu cũng không khách khí, ngồi đối diện Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu, một bên cười nói: “Định Vương và Định Vương phi thật là thật bản lãnh, nếu không phải biểu ca nói với ta, chỉ sợ ta còn không biết hai vị đã đến Bắc Cảnh rồi .”

Diệp Ly áy náy nói: “Chúng ta đi vội vàng, chưa kịp chào hỏi Vương Hậu, xin hãy tha lỗi.”

Hách Lan Vương Hậu khoát tay một cái nói: “Không cần khách khí với ta. Định Vương và Vương phi có thể tự mình đến, ta thật cao hứng. Ít nhất chứng minh, hai vị thật có thành ý muốn hợp tác cùng Bắc Cảnh chúng ta, không phải sao?” Diệp Ly trắc thủ nhìn Mặc Tu Nghiêu một cái, Mặc Tu Nghiêu cười nhạt, tỏ vẻ hết thảy giao cho nàng xử trí.

Diệp Ly gật đầu, cũng không cùng Hách Lan Vương Hậu vòng quanh, nhìn hai người đang ngồi hỏi: “Bắc Cảnh mọi chuyện cần thiết, Hách Lan Vương Hậu đều có thể làm chủ sao?”

Hách Lan Vương Hậu cười nói: ” Các bộ lạc Bắc Cảnh đã âm thầm đề cử phụ thân ta làm Hãn Vương, có chuyện gì ta không làm chủ được, phụ thân ta luôn là người làm chủ . Vương phi cứ việc yên tâm .” Diệp Ly thỏa mãn gật đầu, nhưng trong lòng vẫn thở dài , người Bắc Cảnh cũng không giống như bọn họ tưởng chừng như không có tâm cơ. Ít nhất Hách Lan Vương Hậu này, còn có phụ thân của nàng, cùng với thanh niên trước mắt đang giả ngu này, cũng không phải là đèn đã cạn dầu.

“Như thế rất tốt, Định Vương phủ có thể trợ giúp Bắc Cảnh đối phó Nhậm Kỳ Ninh. Bảo đảm hắn và thế lực dưới tay hắn cũng không có cơ hội ở Bắc Cảnh gây sóng gió nữa. Nhưng đồng dạng, Bắc Cảnh phải hứa hẹn, sau khi chuyện thành công toàn bộ lui về Bắc Cảnh và biên giới Đại Sở. Không biết Hách Lan Vương Hậu có cái gì dị nghị không?” Diệp Ly nhàn nhạt nói.

Hách Lan Vương Hậu gật đầu nói: “Không thành vấn đề, chúng ta chỉ muốn sống một cuộc sống như trước đây. Người Bắc Cảnh chúng ta mặc dù không thông minh như các ngươi, nhưng cũng không muốn bị trở thành thương súng.” Nhậm Kỳ Ninh mỗi lần đánh giặc luôn muốn đại quân Bắc Cảnh xông lên phía trước nhất, này cố nhiên là bởi vì đại quân Bắc Cảnh anh dũng hơn binh mã Trung Nguyên mới vừa xây dựng không lâu, nhưng sao có thể không cảm thấy hắn muốn lấy phương thức này suy yếu binh mã Bắc Cảnh, giảm bớt nhân khẩu Bắc Cảnh đây? Bây giờ nói là Bắc Cảnh dựng nước xong, thổ địa diện tích cũng rộng ra. Nhưng bọn họ Bắc Cảnh không thiên về trồng trọt, thậm chí có rất nhiều người không quen với cuộc sống ở Trung Nguyên, cuộc sống trôi qua càng thêm gian khổ hơn trước đây.

“Thủ hạ của Nhậm Kỳ Ninh chính là người mặc dù vì tư lợi, lòng tham không đáy. Nhưng có không ít người cũng có chút bản lãnh. Hơn nữa, Nhậm Kỳ Ninh khắp nơi đề phòng chúng ta, hiện tại hắn xuất chinh rồi, nhưng mang đi phần lớn nhân mã Bắc Cảnh, hơn nữa phần lớn binh mã ở thành Xương Khánh này cũng là người Trung Nguyên. Trải qua hai năm qua đại chiến, binh mã Bắc Cảnh còn thừa cũng chỉ có ba mươi vạn, nhưng thủ hạ của Nhậm Kỳ Ninh chính là binh mã Trung Nguyên có trên trăm vạn, không biết Định Vương và Định Vương Phi có tính toán gì không?” thanh niên một mực không mở miệng kia mở miệng hỏi, trong giọng mơ hồ có chút phẫn hận ý. Binh mã Bắc Cảnh hiện nay chỉ có hơn ba mươi vạn, vậy cũng là do Định Vương Phủ ban tặng. Năm ngoái cùng Sở Kinh đánh một trận, Bắc Cảnh tổn thất hơn hai mươi vạn binh mã, đồng thời cũng làm cho các bộ lạc Bắc Cảnh hận chết Nhậm Kỳ Ninh.

Diệp Ly cũng không để ý tới thái độ của hắn. Hai quân giao chiến đương nhiên không có thời điểm khoan dung, huống chi ban đầu vì bảo vệ Sở kinh, Đại Sở và Định Vương Phủ cũng đã chết không ít người. Giữa hai nước, lại càng không có vĩnh viễn bằng hữu cũng không có vĩnh viễn địch nhân. Ít nhất trước mắt trên chuyện của Nhậm Kỳ Ninh, bọn họ song phương mục tiêu cũng là nhất trí, không phải sao?

Diệp Ly thản nhiên nói: “Binh mã của Nhậm Kỳ Ninh quả thật nhiều hơn Bắc Cảnh, nhưng chân chính có thể sử dụng thì chỉ sợ cũng không quá nhiều.” Vô luận là Mặc Tu Nghiêu hay Diệp Ly cũng là người trong quân doanh ra tới, đương nhiên hiểu binh sĩ mới vừa nhập ngũ này cái gì cũng đều không hiểu cùng cái gọi là tinh binh bách chiến rốt cuộc có cái gì khác biệt. Nếu thật sự đánh nhau, chỉ sợ thủ hạ Nhậm Kỳ Ninh cũng chính là binh mã Trung Nguyên kia mười cũng chưa chắc đối phó được rồi một binh lính Bắc Cảnh.

Không phải bọn họ quá yếu, mà cùng những thứ ở bạch sơn hắc thuỷ kia đang lúc dong ruỗi, các Bộ Lạc đang lúc chém giết so với tinh binh dũng mãnh, bọn họ thật ra thì chỉ là một bầy dân chúng tầm thường mới vừa cầm lấy vũ khí mà thôi.

“Huống chi. . . Những thứ binh mã này phần lớn đều là dân chúng Đại Sở, thật đến lúc quan trọng, chưa chắc sẽ thần phục Nhậm Kỳ Ninh.” Con mồ côi của tiền triều , danh tiếng phải không tệ, nhưng là đó chỉ dụng tâm kinh doanh sau để cho bách tính trôi qua so tốt hơn lúc trước, bọn họ mới có thể bắt đầu hoài niệm tiền triều đã vô cùng xa xôi kia. Nhưng hiện tại, Nhậm Kỳ Ninh với thân phận là phò mã Bắc Cảnh dựng nước công chiếm Đại Sở. Ở trong mắt rất nhiều người , hắn chỉ là người dị tộc mang một bộ dáng Trung Nguyên xâm lược mà thôi.

Huống chi, hai năm qua bách tính Bắc Cảnh nơi này sống cũng không tốt, ngược lại Nhậm Kỳ Ninh trưng binh với số lượng lớn khiến bách tính khổ không thể tả. Ngoại trừ Tử Kinh quan tiến tới gần đất man di, xưa nay đều hoang vắng. Nhậm Kỳ Ninh trong ngắn ngủn hai năm trưng binh vượt qua hai trăm vạn, như thế nào không để cho những bách tính lên tiếng oán than dậy đất?

Hách Lan Vương Hậu nháy nháy mắt cười nói: “Bản thân ta là đã quên, có Định Vương ở chỗ này, lo gì những binh mã kia không chịu phản chiến?” Địa vị cùng với hiệu lực của Định Vương Phủ trong suy nghĩ của dân chúng Đại Sở, Hách Lan Vương Hậu đi một chuyến Đại Sở cùng Ly thành cũng đã thấy rồi. Đây cũng là nguyên nhân tại sao bọn họ đáp ứng điều kiện sảng khoái như vậy . Muốn cùng Định Vương Phủ đoạt một mảnh đất này, bọn họ còn chưa đủ cường đại.

“Chúng ta rút lui ra khỏi Đại Sở, những thứ binh mã kia bị Nhậm Kỳ Ninh mang đi làm sao bây giờ?” Người trẻ tuổi cau mày hỏi.

Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu liếc mắt nhìn nhau, Mặc Tu Nghiêu lạnh nhạt nói: “Điều này chẳng lẽ không phải là vấn đề các ngươi nên suy nghĩ sao?” sắc mặt người trẻ tuổi tối sầm, nói: “Chẳng lẽ nhiều người như vậy liền tặng cho Nhậm Kỳ Ninh bị hắn cầm đi làm pháo hôi là xong? Những người kia cũng là nam nhi anh dũng nhất của Bắc Cảnh ta!”

Mặc Tu Nghiêu có chút nhàn nhạt nói: “Chẳng lẽ Bản vương bảo các ngươi đáp ứng Nhậm Kỳ Ninh xuất binh à?” Các ngươi cho Bản vương ngăn cản, còn trông cậy vào Bản vương giúp các ngươi rút binh mã rút về sao? Nghĩ tới hiện tại trước Tử Kinh quan vây bắt chút ít binh mã kia , Mặc Tu Nghiêu cũng có chút khó chịu. Hách Lan Vương Hậu lôi biểu ca tính tình có chút bốc lửa nhà mình, nhìn Diệp Ly áy náy cười một tiếng nói: “Định Vương, Vương phi, chúng ta cũng không thể làm gì. Nhậm Kỳ Ninh quyết tâm phải xuất chinh, trừ phi chúng ta lập tức cùng hắn trở mặt, nếu không còn có thể như thế nào? Chúng ta đã tận lực trì hoãn thời gian của hắn rồi.”

Diệp Ly khẽ mỉm cười, phía sau lôi kéo ống tay của Mặc Tu Nghiêu áo nhẹ nhàng rung phía dưới. Mặc Tu Nghiêu lúc này mới thu hồi thần sắc không vui, không nói thêm gì nữa. Diệp Ly suy nghĩ một chút nói: “Muốn để cho binh mã của hắn rút về, cũng không phải là không có cách nào. Nhưng. . . Có thể rút lui bao nhiêu trở lại, ta cũng không một chút nắm chắc. Chúng ta chỉ có thể từ từ mưu đồ .”

Hách Lan Vương Hậu vui mừng nói: “Đã sớm nghe nói Vương phi túc trí đa mưu, hôm nay vừa thấy quả nhiên không giả. Vương phi sảng khoái,người Bắc Cảnh chúng ta cũng không hẹp hòi. Chỉ cần Vương phi tương trợ cho chúng ta thuận lợi mang tướng sĩ Bắc Cảnh ta về. Hách Lan nguyện ý đem tất cả thủ hạ âm thầm thế lực Nhậm Kỳ Ninh toàn bộ cho biết. Lâm gia kia có thể ở Đại Sở giấu diếm hai trăm năm , còn có thế lực khổng lồ như thế, Định Vương và Vương phi cũng không hy vọng sau mấy chục năm nữa hắn lại một lần quay về nữa chứ?”

Diệp Ly có chút ngoài ý muốn nhìn Hách Lan Vương Hậu, Hách Lan Vương Hậu cười một tiếng nói: “Vương phi không cần hoài nghi, những điều này là do tỷ tỷ kia khi còn khi còn sống bắt được. Tỷ ấy và Nhậm kỳ Ninh lập gia đình hơn mười năm rồi, chuyện tỷ ấy biết đương nhiên nhiều hơn chúng ta.”

Diệp Ly trầm ngâm một chút, gật đầu đáp ứng. Bắc Cảnh trải qua Nhậm Kỳ Ninh mấy năm này lợi dụng, nguyên khí đã tổn thương nặng nề. Cho dù mang toàn bộ ba mươi vạn binh mã kia về, trong khoảng thời gian ngắn cũng không có năng lực chống lại Mặc gia quân.

Hách Lan Vương Hậu chắp tay cười nói: “Vậy thì đa tạ Vương Phi .”

“Ta và ngươi đều lấy lợi. Vương Hậu không cần phải khách khí.” Bị động chờ Nhậm Kỳ Ninh suất lĩnh đại quân đi tiến công Tử Kinh quan, cùng Bắc Nhung vây kín Mặc gia quân. Còn không bằng bọn họ trước tiên ở sau lưng Nhậm Kỳ Ninh chen vào mấy đao, khi hậu viện cháy rồi nhìn Nhậm Kỳ Ninh còn có công phu gì làm cho Mặc gia quân ngột ngạt.

Tiễn đám người Hách Lan Vương Hậu đi, Mặc Tu Nghiêu nhìn Diệp Ly một hồi lâu không nói. Diệp Ly yên nhiên cười yếu ớt nói: “Sao vậy?”

Mặc Tu Nghiêu kéo tay nàng giữ tại lòng bàn tay của mình, trầm giọng nói: “Ta phải đi.” Diệp Ly gật đầu nói: “Ta biết, ta sẽ mau làm thỏa đáng chuyện ở Bắc Cảnh trở về cùng chàng hội họp .” Hôm nay Mặc gia quân đã cùng Bắc Nhung và Bắc Cảnh toàn diện khai chiến. Điều này cũng khác với trận chiến năm ngoái, năm ngoái là vì cướp đoạt Sở Kinh, hai bên cướp đoạt đều không phải là cố sống cố chết. Nhưng lần này quả thật là cuộc chiến không chết không thôi, dưới tình huống như thế hai người cầm quyền Định Vương phủ không thể nào cùng đứng ở một địa phương Bắc Cảnh nho nhỏ. Coi như là vì dẹp yên lòng quân, cũng phải có một người xuất hiện ở trên chiến trường. Mặc Tu Nghiêu có thể phụng bồi Diệp Ly tới Bắc Cảnh, còn dừng lại lâu như vậy đã không dễ dàng.

“Cho người ta ngó chừng Đàm Kế Chi một trong chút, người này không thể quá tín nhiệm. Nếu có cái gì không an phận, liền giết đi.” Mặc Tu Nghiêu thấp giọng dặn dò. Biết hắn lo lắng cho mình, Diệp Ly tựa vào trong lòng ngực của hắn thấp giọng cười nói: “Chàng cũng biết, ta làm việc luôn luôn rất có chừng mực, biết cái gì nên làm cái gì không nên làm, sẽ không để mình lâm vào trong nguy hiểm .” Nếu như là trước đây nàng còn có thể không thèm để ý sinh tử, nhưng bây giờ đã khác. Nàng có trượng phu yêu thương nàng, có ba đứa con chưa thành niên, còn có nhiều người thân nhớ thương nàng như vậy. Vô luận là vì cái gì, nàng cũng phải cố gắng bảo toàn tánh mạng của mình .

Mặc Tu Nghiêu có chút rầu rĩ nói: “Tại sao có thể không lo lắng? Ta chỉ muốn tìm cái địa phương giấu nàng đi, vĩnh viễn cũng không để cho người khác gặp lại nàng, cũng vĩnh viễn sẽ không để cho nàng gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào.”

“Chàng lớn như vậy còn có tính trẻ con, chàng không thấy thẹn sao?” Diệp Ly bất đắc dĩ liếc mắt, mỉm cười nhìn hắn nghiêm mặt nói: “Ta không thể nào vĩnh viễn không gặp người khác.” sắc mặt Mặc Tu Nghiêu hơi tối tăm rồi, “Ta biết, nàng buông không được Từ gia, còn có mấy bằng hữu kia của nàng, còn có Mặc Tiểu Bảo!” Nói đến Mặc Tiểu Bảo, Mặc Tu Nghiêu theo thói quen nhấn mạnh.

Nhìn khuôn mặt không cam lòng cùng với vẻ ghen ghét của hắn , Diệp Ly cười một tiếng, nhẹ nhàng hôn vào môi hắn: “Được rồi, nếu như sau này chàng không cần phải quản đến Định Vương phủ nữa, nếu chàng còn nghĩ như vậy thì ta sẽ hy sinh vì chàng một chút , chàng cao hứng muốn đi chỗ nào thì chúng ta đi chỗ đó?” Nghe vậy, ánh mắt Mặc Tu Nghiêu sáng lên, “A Ly nói thật không?”

Diệp Ly nháy nháy dưới mắt, “Đương nhiên là thật?”

“Tốt. Chờ ta truyền vương vị cho Mặc Tiểu Bảo, chúng ta liền đi ẩn cư.” Trên gương măt tuấn nhã đang tối tăm liền quét sạch, trên khuôn mặt của Mặc Tu Nghiêu tràn ngập thần thái phi dương. Nhìn vẻ mặt hưng phấn của hắn, Diệp Ly không khỏi vẻ mặt hắc tuyến, ” Không phải là chàng định lập tức trở về truyền ngôi chứ?” Nàng tin tưởng Mặc Tu Nghiêu tuyệt đối sẽ làm được chuyện không chịu trách nhiệm như vậy.

` Mặc Tu Nghiêu ôm vai nàng, có chút tiếc hận nói: “Bản vương rất muốn làm như vậy. . . . . .” Thấy Diệp Ly hí mắt không vui , vội vàng tiếp tục nói: “Chỉ tiếc, Mặc Tiểu Bảo còn nhỏ. Ít nhất cũng phải chờ hắn có thể lên ngựa đánh giặc mới được đi? Ừ. . . Mười bốn tuổi như thế nào? Bản vương chưa tròn mười bốn tuổi đã ra chiến trường rồi.” Mặc Tiểu Bảo năm nay tám tuổi, mười bốn tuổi chính là còn sáu năm sau. . . đây là chuyện tốt đẹp biết mấy. Đến lúc đó Từ Thanh Trần vẫn còn ở đó, nếu như Mặc Tiểu Bảo thông minh ,còn có thể lừa gạt Từ Thanh Trần thay bé bán mạng thêm mấy năm. Vừa nghĩ như vậy, Mặc Tu Nghiêu nhất thời cảm thấy trời cao thật sự là đối với hắn không tệ. Nhất định là vì đền bù hắn nửa đời trước nhấp nhô xui xẻo , cho nên mới đưa cho hắn nửa đời sau mong đợi như thế. . . . . .

Nhìn người trước mắt vui vẻ suy nghĩ viển vông, Diệp Ly im lặng đẩy ra hắn đi vào trong phòng. Mặc Tu Nghiêu bất đắc dĩ đi theo , lúc gần tới đầu tường không xa nhìn một cái, ống tay áo di động một đạo kình phong xẹt qua, có đồ vật gì đó nổ lớn rơi xuống đất, vừa truyền ra một tiếng kêu rên.

Tiễn Mặc Tu Nghiêu xong, Diệp Ly xoay người lại vừa vào cửa đã thấy Đàm Kế Chi ngồi ở trong viện mỉm cười nhìn nàng. Chẳng qua tư thế ngồi có chút quái dị, còn bất chợt đưa tay trên bả vai không nhịn được nhe răng nhếch miệng.

Nhìn bộ dáng bức trách của hắn, Diệp Ly nhàn nhạt khiêu mi nói: ” Sao Đàm công tử có rãnh rỗi tới đây?”

Đàm Kế Chi cười nói: “Đây không phải là có chuyện muốn bẩm báo Định Vương và Vương Phi sao? Vừa lúc đụng phải Vương gia và Vương Phi cáo biệt, tại hạ cũng không nên quấy rầy chỉ đành phải cung kính chờ .” Diệp Ly xem trên vạt áo xanh đậm của hắn dính bùn đất, thản nhiên nói: “Làm phiền Đàm công tử đợi lâu.”

“Quả thật đợi lâu.” Đàm Kế Chi có chút nghiến răng nghiến lợi. Nhìn Diệp Ly ngồi xuống đối diện với chính mình, không khỏi nhướng mày cười nói: “Định Vương thật yên tâm để cho một mình Vương phi ở lại Bắc Cảnh?” đầu ngón tay của Diệp Ly ngân quang chợt lóe, vụt một tiếng một thanh sáng loáng bay qua sát gương mặt của Đàm Kế Chi đính tại trên cây phía sau hắn. Không để ý tới lời trêu chọc, Diệp Ly khẽ mĩm cười nói: “Đàm công tử có muốn thử nhìn một chút hay không , tại sao Vương gia yên tâm để cho một mình ta lưu lại?”

Đàm Kế Chi vội vàng lắc đầu, lúc trước hắn cũng không có nghe rõ Mặc Tu Nghiêu nói câu kia “Nếu có cái gì không an phận, liền giết đi” . Hắn cũng tin tưởng, Diệp Ly tuyệt đối sẽ xuống tay giết hắn. Vội vàng đổi đề tài, nghiêm mặt nói: “Ta đã cùng cái vị Thừa tướng Bắc Cảnh kia tiếp xúc qua rồi, hơn nữa. . . có nói ra một chút vấn đề về thân phận của ta cùng với Nhậm Kỳ Ninh .”

Diệp Ly nhìn hắn, “Hắn bằng cái gì tin ngươi mới là thật, mà Nhậm Kỳ Ninh chính là giả ?” Năm đó thời điểm Lâm Nguyện mới sinh ra, Lâm gia đã trải qua một cuộc kịch biến. Mấy người nhà mang theo thiếu chủ Lâm Nguyện Lâm gia hoảng hốt mà chạy, Nhậm Kỳ Ninh gần sát mười tuổi mới bị gia thần Lâm gia tìm được.

Đàm Kế Chi lắc lắc đầu nói: “Hắn không có tin tưởng ta, cũng không sao. Tiền triều đã mất nước hơn hai trăm năm rồi, Vương Phi ngươi thật cảm thấy kia cái gọi là con mồ côi của tiền triều là thật hay giả còn quan trọng sao? Những người đó chẳng qua là. . . Có khi là không quên được tiền triều cùng gia tộc huy hoàng của mình, có khi quả thật là đến bước cùng đường thôi. Cho dù năm đó bọn họ không có tìm được Nhậm Kỳ Ninh, cũng vẫn sẽ có Trương Kỳ Ninh, Lý Kỳ Ninh . Chỉ cần bọn họ tin tưởng, ta có thể cho bọn hắn những thứ mà so sánh với Nhậm Kỳ Ninh có thể nhiều hơn là được.”

“Này sợ rằng có chút khó khăn.” Diệp Ly phủ trán suy tư nói. Cho dù Nhậm Kỳ Ninh hiện tại một thân phiền toái, nhưng vô luận nhìn từ góc độ nào, Nhậm Kỳ Ninh thành công hơn Đàm Kế Chi, càng có thể cho người chỗ tốt hơn. Dù sao Nhậm Kỳ Ninh còn có Bắc Cảnh quốc, mà Đàm Kế Chi cái gì cũng không có. Bỏ qua Nhậm Kỳ Ninh tỏ vẻ những người đó phải lại một lần nữa phấn đấu mấy chục năm, đã bắt đầu hưởng phúc rồi bọn họ còn nguyện ý sao?

Đàm kế Chi cười nhạt nói: “Quả thật rất khó khăn. Nhưng cũng không phải là không có thể. Những thứ cựu thần tiền triều này cùng với Nhậm Kỳ Ninh cũng không phải là không có mâu thuẫn. Những người này muốn mau sớm đuổi người Bắc Cảnh đi, hoặc là giết sạch. Làm bọn họ hưởng thụ thành quả thắng lợi mà không chia đều cho người Bắc Cảnh. Nhậm Kỳ Ninh càng giống như lợi dụng người Bắc Cảnh thay hắn đánh giặc. Nhưng người Bắc Cảnh cũng không phải là kẻ ngu, muốn người Bắc Cảnh tiếp tục thay hắn bán mạng, hắn sẽ để cho Hách Lan Vương Hậu sinh hạ Hoàng tự, hơn nữa là lập thành thái tử. Mà vừa trùng hợp là những người già cổ đó sẽ không cách nào dễ dàng tha thứ . Lần này Nhậm Kỳ Ninh mang theo Hách Lan Vương Hậu cùng Vân phi mới vừa trở lại cung không có hai ngày, Vân phi đã đẻ non. Phủ Thừa Tướng bên này cho rằng là người Bắc Cảnh gây nên, muốn Nhậm Kỳ Ninh nghiêm trị Hách Lan Vương Hậu. Nhưng Nhậm Kỳ Ninh vội vã muốn xuất binh tấn công Tử Kinh quan, đem chuyện này đè xuống.”

“Chân tướng sự thật thì sao?” Diệp Ly khiêu mi hỏi.

Đàm Kế Chi nói: “Có thể thật sự là người Bắc Cảnh gây nên. Dù sao,người Bắc Cảnh tuyệt đối sẽ không cho phép Vân phi sinh ra hoàng tử hoàn toàn mang huyết thống Trung Nguyên trước. Nhưng. . . Cũng có thể là Vân phi đi đường mệt nhọc, thật sự là ngoài ý muốn đẻ non. Có điều loại chuyện này người nào để ý đây?” Người Trung Nguyên bên này, chỉ muốn lấy chuyện này hướng người Bắc Cảnh hỏi tội. Bất kể phải hay không phải người Bắc Cảnh làm, ít nhất bọn họ đều thích nghe ngóng . Về phần Nhậm Kỳ Ninh, tạm thời hắn chỉ có thể nhân nhượng để khỏi mang phiền phức.

“Cho nên, Thừa tướng bất mãn Nhậm Kỳ Ninh rồi?” Diệp Ly hỏi.

Đàm kế Chi cười nói: “Cũng không có gì. Xem ra những người này, hiện tại quốc gia đã định rồi, về phần ai làm hoàng đế lại có quan hệ gì . Chỉ cần có thể mang cho bọn họ càng nhiều ích lợi, đổi Nhậm Kỳ Ninh thành Đàm Kế Chi cũng không có cái gì không thể . Coi như là ngày nào đó chính bọn hắn muốn leo lên làm hoàng đế thì ta cũng sẽ không cảm thấy bất ngờ.”


“Thật xin lỗi, lần này ngươi làm không được hoàng đế.” Diệp Ly chân thành nói xin lỗi.

Đàm Kế Chi phủi hạ miệng, nói: “Không sao, ta cũng không muốn làm hoàng đế Bắc Cảnh, càng không muốn làm con rối.” Hắn muốn phục quốc, cũng không phải là muốn như một tượng gỗ chuyện gì cũng không thể tự mình làm chủ , lại càng không cần phải nói ,trên cái tượng gỗ này còn dán tên man di.

Nhìn bộ dáng có chút mất mát của Đàm Kế Chi , Diệp Ly có chút ngạc nhiên hỏi: “Ngươi đời này đã làm qua những chuyện mình mong muốn chưa?”

Đàm Kế Chi nhìn nàng nói: “Có a, ta đang một mực làm.”

Diệp Ly khóe miệng khẽ quất một cái, nói: “Ngươi là nói phục quốc?”

“Có cái gì không đúng?” Đàm Kế Chi lơ đễnh, lý tưởng lớn nhất của hắn đời này chính là phục quốc, không phải là đang một mực làm sao? Mặc dù vẫn cũng không có cái thành quả gì.

Diệp Ly lắc đầu, thần sắc có chút phức tạp nhìn liễu hắn một cái nói: “Nhìn ra được, ngươi thật rất muốn phục quốc.”

Đàm Kế Chi cũng coi như quen thuộc Diệp Ly, miễn cưỡng cũng coi như hiểu rõ nàng một chút. Hỏi: “Hình như Vương phi xem thường.” Diệp Ly cười nhạt nói: “Người có chí riêng. Ta không phải là hậu duệ của hoàng thất , đương nhiên cũng không hiểu cái loại cảm giác này. Chỉ có điều. . . Nếu vì một nhà mà kéo dân chúng thiên hạ vào chiến hỏa , thật sự cần thiết sao?”

Sắc mặt Đàm kế Chi trầm xuống nói: “Cái gì gọi là có cần thiết sao? Thiên hạ này vốn là của Lâm gia ta !”

Diệp Ly lạnh nhạt nói: “Trước khi có Lâm gia của ngươi, thiên hạ này là họ Tiết. Ngươi nghĩ rằng trực tiếp giết hoàng đế là có thể thay đổi triều đại, mỗi ngày ngươi đổi một hoàng đế ta cũng không có ý kiến. Nhưng mỗi một lần thay đổi triều đại thì chịu tai ương cũng là những dân chúng bình thường. Bọn họ không thiếu Lâm gia của ngươi cái gì, ngược lại, năm đó là tổ tiên Lâm gia ngươi vô năng, đưa bọn họ kéo vào chiến hỏa. Mà sau, hậu nhân lịch đại Lâm gia, đều cố gắng muốn lại một lần nữa kéo bọn họ vào chiến hỏa

Đàm Kế Chi tức cười im lặng, hắn không đồng ý lời Diệp Ly nói…, nhưng mơ hồ lại cảm thấy nàng nói cũng không sai. Một hồi lâu, Đàm Kế Chi cười lạnh một tiếng nói: “Vương Phi nói cũng dễ nghe, Vương Phi và Định Vương bây giờ đang làm cái gì? Chẳng lẽ Vương Phi bây giờ còn nói cho ta biết Định Vương cũng không muốn tranh giành thiên hạ? Vương phi cảm thấy tại hạ có thể tin hay không?” Mặc Tu Nghiêu tâm kế sâu làm người ta không khỏi mồ hôi lạnh ướt lưng, nhìn như khắp nơi bị quản chế, tình thế bất đắc dĩ. Nhưng ngắn ngủn mấy năm thời gian, liền đem Định Vương Phủ từ năm đó đánh bại sau mấy năm tiêu điều yên lặng và bị chèn ép, biến thành lãnh thổ kéo dài qua hai nước Đại Sở, Tây Lăng như hôm nay, đồng thời chiếm cứ lấy đô thành của hai đại quốc đương thời. Biến chuyển như vậy, có thể nào không để cho người hoảng sợ? Cho tới bây giờ quay đầu nhìn lại, mới có thể phát hiện thật ra thì rất nhiều chuyện rõ ràng chính là Mặc Tu Nghiêu đã tính toán trước đó

Diệp Ly thản nhiên nói: “Ngươi tin thì như thế nào? Không tin thì như thế nào? Kháp phùng kì hội, chẳng lẽ Định Vương Phủ muốn vươn cổ đợi chém? Đàm công tử? Chẳng qua là tổ tiên Lâm gia không cam lòng thừa nhận bọn họ thất bại, mà ngươi. . . chỉ là vì thành toàn dã tâm của ngươi. Thật ra thì phục hay không phục quốc cũng không có quan hệ.”

Đàm Kế Chi lại một lần nữa tức cười, trầm mặc một lúc lâu mới không khỏi thở dài nói: “Có lẽ, Vương Phi nói không sai. Nhưng đường của ta đi đã hơn ba mươi năm, coi như muốn dừng cũng dừng lại không được.”

Diệp Ly nhướng mày, “Bởi vì phía trước đi nhầm, phía sau sẽ phải nghĩa vô phản cố làm sai nữa? Nếu như phía trước là vách đá, Đàm công tử có phải hay không mắt không nháy một cái liền nhảy xuống?”

Đàm Kế Chi bất đắc dĩ cười nói: “Có lẽ.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.