Thịnh Thế Đích Phi

Chương 357: Gạt người không mất tiền



Đàm Kế Chi làm việc hiệu suất cực cao, không tới vài ngày liền âm thầm kết giao cùng không ít quyền quý trong thành Xương Khánh. Mỗi ngày Diệp Ly nhìn tin tức từ nhãn tuyến của Định Vương phủ ở trong thành Xương Khánh đưa tới, cũng không khỏi cảm thán. Khó trách những năm nay Đàm Kế Chi có khả năng lừa gạt Mặc Cảnh Lê, Mặc Cảnh kỳ còn có Thánh nữ Nam Cương Thư Mạn Lâm kia, bản lãnh thủ đoạn đúng là không nhỏ. Chỉ tiếc thời gian không đợi hắn, Thư Mạn Lâm, Mặc Cảnh Kỳ trước sau bỏ mạng, còn bị Mặc Cảnh Lê nghi kỵ thành con cờ hỏng, tất cả mưu kế cùng với tính toán cũng chỉ có thể kích gãy chìm cát thất bại trong gang tấc.

Mặc dù biết bản lãnh Diệp Ly nhưng Mặc Tu Nghiêu xưa nay vẫn luôn không yên lòng với an nguy của Diệp Ly. Cho nên trước khi đi chẳng những để lại Tần Phong,Trác Tĩnh cùng Lâm Hàn thường đi theo Diệp Ly, Hà Túc đang trấn thủ Sở Kinh cũng được điều tới đây. Diệp Ly năm đó cũng không có nhìn nhầm, so với ba người Trác Tĩnh, Lâm Hàn cùng Vệ Lân, Hà Túc thích hợp mang binh đánh giặc hơn. Trước sau chỉ ngắn ngủn mười năm, Hà Túc dựa vào bản lãnh của mình trong tướng lãnh Đại Sở lấy được một chỗ ngồi. Ban đầu lại càng thừa cơ hội Mặc Cảnh Lê dời đô xuôi nam, cổ động khuếch trương, cho nên ban đầu mới có chuyện Sở kinh bị vây, Hà Túc có thể mang theo hai mươi vạn nhân mã tới cứu. Trong mười năm nay, Hà Túc có thể nói là hoàn toàn dựa vào bản lãnh của mình đi tới địa vị bây giờ, tin tưởng có thêm mười năm nữa, tất nhiên lại là thêm một Trương Khởi Lan và Lữ Cận Hiền.

Có bốn người này ở đây, vô luận là võ công, mưu lược đều vô cùng cao minh, Mặc Tu Nghiêu cũng yên tâm hơn về an nguy của Diệp Ly một chút.

“Vương phi.” Trong thư phòng, Hà Túc đứng ở trước thư án, cung kính chờ Diệp Ly ra lệnh. Diệp Ly nhìn hắn đánh giá một hồi lâu mới vừa cười nói: “Hà Túc, ngươi đã là Đại tướng quân chấp chưởng thiên quân vạn mã rồi, hôm nay đi theo ta, có lời gì muốn nói?” Hà Túc cung kính cúi đầu trước Diệp Ly, nghiêm mặt nói: “Thuộc hạ có thể có được những thành tựu của ngày hôm nay cũng là do Vương phi ban tặng. Chẳng qua thuộc hạ vốn là thân thị vệ của Vương phi, lại chưa từng như Nhị đệ, Tam đệ cùng Tứ đệ ở cạnh Vương Phi cống hiến, thật là thất trách. Hôm nay có thể đi theo Vương Phi, làm cho thuộc hạ có thể cùng ba huynh đệ gặp nhau, là phúc của thuộc hạ.”

Mặc dù những năm gần đây Hà Túc có thể nói là thành tựu kinh người, dù sao từ một thân phận người bình thường trong mười năm trở thành một quân Thống soái. Nhưng những biến hóa này so với sự biến đổi to lớn của Định Vương phủ mấy năm nay quả thật không đáng nhắc tới. Hà Túc bị Mặc Tu Nghiêu điều đến chỗ Diệp Ly cũng không có bất mãn nào. Dù sao so với người khác thì bọn họ từng là ám vệ Định Vương phi thì cũng càng hiểu năng lực của Vương phi cùng với địa vị của nàng trong lòng Vương gia. Có thể đi theo bên cạnh Vương Phi, đúng là một loại phúc phận mà người khác muốn cầu cũng không thể cầu được.

Diệp Ly cười nhạt, nói: “Vậy thì tốt. Vương gia sở dĩ triệu hồi ngươi về bên cạnh ta, cũng là bởi vì ta hiện tại quả thật cần một người mang binh đánh giặc, cũng không phải là muốn gọt binh quyền của ngươi. Ban đầu ta cho ngươi đi vào trong quân, rõ ràng chứng minh ta cảm thấy ngươi thích hợp làm quân nhân, những năm gần đây ngươi cũng quả thật không để cho ta thất vọng. Sau khi xong chuyện này, ngươi cũng vẫn trở về mang binh. Ta hi vọng ngươi hiểu.”

Diệp Ly cũng không cảm thấy cõi đời này người người cũng nên đối với mình vô điều kiện phục tòng thần phục ,vô oán vô hối. Nếu nói chim khôn biết chọn cây mà đậu, dùng một Đại tướng quân đảm đương thị vệ vốn là đại tài tiểu dụng, còn muốn người ta không có chút nào oán hận quả thật quá mức tự cho là đúng. Cho dù Hà Túc mình không cảm thấy ủy khuất, Diệp Ly cảm thấy cần phải nói với hắn rõ ràng, để tránh có cái gì hiểu lầm mọi người cũng không vui.

“Thuộc hạ lĩnh mệnh, đa tạ Vương phi.” Hà Túc thật sự từ đáy lòng cảm kích Diệp Ly . Hắn vốn là ám vệ của Định Vương phủ, nếu không phải là Diệp Ly thì cho dù lần nữa được chủ tử tín nhiệm nhưng thị vệ cũng không thể trở thành tướng quân. Hơn nữa hắn cũng phát hiện Vương phi ban đầu cách nhìn quả thật không có sai, so với làm thị vệ thì hắn thích ở trên chiến trường chém giết hơn.

Diệp Ly gật đầu nói: “Ngươi mang theo tín vật của ta đi tìm Hách Lan Vương Hậu, nàng ấy sẽ nghĩ cách an bài ngươi vào trong đại quân Bắc Cảnh, đến lúc đó chắc ngươi biết nên làm việc như thế nào ?” Hà Túc chỉ hơi chút hơi trầm ngâm liền hiểu ý nghĩ của Diệp Ly, khẽ nhíu mày nói: “Vương phi muốn xúi giục binh mã Trung Nguyên trong quân Bắc Cảnh?”

Diệp Ly mỉm cười gật đầu nói: “Đúng thế, hơn nữa, chúng ta nhiều nhất chỉ có một tháng, cho nên, nhiệm vụ của ngươi hơi khó khăn một chút. Có vấn đề gì không?”

Hà Túc trầm tư một chút mới nói: ” Đại quân Bắc Cảnh chiếm cứ mấy chỗ Đại Sở cũng chỉ có hai năm, nhưng trưng binh với số lượng lớn khiến dân chúng lầm than. Thuộc hạ cho rắng trong những tướng lãnh trung hạ tầng của binh mã Trung Nguyên này sẽ không có trung thành gì với Bắc Cảnh. Hơn nữa nếu như thêm danh tiếng của Định Vương phủ thuyết phục bọn họ cũng không khó.”

Thấy hắn nói như thế, Diệp Ly hài lòng gật đầu. Từ bên cạnh cầm lấy một phần hồ sơ nói: “Đây là danh sách những tướng lãnh Bắc Cảnh không có theo Nhậm Kỳ Ninh xuất binh, còn có bối cảnh của bọn hắn. Một mình ngươi cầm đi làm. Trong đó có mấy người quả thật có chút bản lãnh thật sự , ngươi có thể nói cho bọn hắn biết, chỉ cần bọn họ quy thuận Định Vương Phủ, Bản phi không so đo chuyện bọn họ ban đầu đi theo Nhậm Kỳ Ninh tấn công Sở Kinh , cấp bậc chức vị vẫn giữ vững không thay đổi, nếu là có công, Định Vương phủ cũng sẽ trọng thưởng.”

Hà Túc cũng vui mừng, những thứ binh mã Trung Nguyên này nếu là nói tử trung vì Nhậm kỳ Ninh thì quả là chuyện cười. Nhưng bọn họ lo lắng lớn nhất chính là ban đầu đi theo Nhậm Kỳ Ninh tấn công Đại Sở, chỉ sợ sau khi bị Mặc gia quân bắt được sẽ bị tính sổ. Hôm nay có Định Vương phi chính miệng hứa hẹn đương nhiên tránh lo âu về sau rồi. Dù sao so với Nhậm Kỳ Ninh, bất luận kẻ nào đều cũng sẽ cảm thấy chọn Định Vương phủ càng đáng tin cậy hơn một chút.

Thu hồi hồ sơ, Hà Túc cung kính nói: “Thuộc hạ hiểu , thuộc hạ cáo lui.”

“Đi đi, ta sẽ phái Lâm Hàn và Kỳ Lân âm thầm hiệp trợ ngươi. Lúc cần thiết có thể dùng thủ đoạn phi thường, dù sao. . . Chúng ta phải tranh thủ thời gian.”

“Vâng”

Trong thành Xương Khánh, ngoài mặt nhìn như cùng ngày thường cũng không có cái gì khác biệt, nhưng rất nhiều chỗ cũng đã có mạch nước ngầm âm thầm bắt đầu khởi động . . . . Nhưng không ai biết, tất cả biến hóa này đều đến từ cô gái thanh nhã đang ngồi tại một tiểu viện nhỏ bình thường thoạt nhìn không có gì lạ ở bên trong thành.

Trong phủ Thừa tướng, Thừa tướng Bắc Cảnh đương triều hơi nghi hoặc nhìn mấy người trước mắt, cuối cùng liếc nhìn nữ tử áo trắng bên cạnh Đàm Kế Chi, ánh mắt biến ảo không chừng, “Đàm công tử, vị cô nương này là?”

Không đợi Đàm Kế Chi mở miệng, nữ tử áo trắng kia thản nhiên nói: “Vân Tướng, tiểu nữ họ Đông Phương.”

“Đông Phương? Núi Thương Mang? Cái này không thể nào? !” Thừa tướng kinh ngạc đứng dậy ngó chừng nữ tử áo trắng kia nói. Bên cạnh Đàm Kế Chi vô ý thức kéo kéo khóe miệng, xem vẻ mặt của Thừa tướng cũng nghiêm túc nói: “Làm sao không thể nào?”

Thừa tướng nói: “Đàm công tử đánh lừa lão phu, núi Thương Mang Sơn đã sớm đảo hướng về phía Lê Vương. Tại sao vị cô nương này có thể là truyền nhân núi Thương Mang? Chẳng lẽ Đàm công tử cho rằng ta ở nơi Bắc Cảnh vắng vẻ thì cũng không biết tin tức gì sao?”

Đàm Kế Chi nhún nhún vai nhìn về phía cô gái đang ngồi đối diện mình, nữ tử áo trắng cười lạnh một tiếng thản nhiên nói: “Ai nói núi Thương Mang chỉ có thể có một truyền nhân? Huống chi. . . Đông Phương U ở Ly thành đã sớm hủy hết danh tiếng, há có thể làm tiếp truyền nhân núi Thương Mang được?”

“Này. . . . . .” Mặc dù vẫn sống ở trong thành Xương Khánh, nhưng những chuyện phải biết thì Thừa tướng cũng biết, đương nhiên cũng biết danh tiếng hủy hết trong lời của Diệp Ly là có ý gì. Mày nhíu lại suy nghĩ một chút nói: “Khó có thể. . . núi Thương Mang định minh tu sạn đạo, ám độ trần thương?”

Nhìn vẻ mặt thành thật lão đầu trước mắt đang nhướng mày , trong lòng Đàm Kế Chi âm thầm lắc đầu. May mà hắn không có tính toán thật cùng lão đầu này hợp tác, nếu không. . . Người ta tùy tiện nói đầu tiên thì người này đã não bổ như vậy, thật có đáng tin?

Thừa tướng trầm mặc một hồi mới nhìn hướng hai người hỏi: “Cô nương có bằng chứng gì để cho ta tin tưởng ngươi là truyền nhân núi Thương Mang?” Nữ tử áo trắng lạnh nhạt hỏi: “Núi Thương Mang truyền nhân xưa nay không cần cái gọi là ấn tín làm chứng, Vân Tướng muốn ta chứng minh như thế nào?”

“Nghe nói truyền nhân núi Thương Mang cầm kỳ thư họa, thi từ ca múa, tử vi y bói không gì không giỏi. Không biết cô nương có thể trị khỏi cho tiểu nhi?” Ban đầu Đàm Kế Chi đưa vị Tiểu công tử phủ Thừa Tướng kia về thì người cũng đã hôn mê bất tỉnh. Thừa tướng tìm các danh y trong thành cũng không thấy hiệu. Cũng không phải là không có hoài nghi qua Đàm Kế Chi, nhưng sau khi lão phái người điều tra nhi tử đúng là bị mấy man di Bắc Cảnh kia làm hại, nhi tử trúng độc nghe nói là một loại bí thuốc gần như thất truyền của Bắc Cảnh.

Nữ tử áo trắng lạnh nhạt nói: “Độc của lệnh lang, ta đã biết rồi. Thành thật mà nói, hiện tại ta không giải được, có điều. . . núi Thương Mang Sơn có cất giấu một cây huyết chi ngàn năm, vừa lúc có thể giải loại độc này. Sau khi Đàm công tử nói cho ta biết, ta đã phái người trở về lấy.”

Thừa tướng kia cũng không phải là người dễ gạt gẫm, cũng điển hình bất kiến thỏ tử bất tát ưng *(ý nói không gặp được mục tiêu chân chính, quyết không lộ ra sức cạnh tranh chân chính của bản thân.), “Lão phu quả thật nghe nói qua núi Thương Mang có huyết chi ngàn năm trân quý. Đã như vậy, lão phu liền chờ thuốc hay của cô nương .” Ngụ ý, muốn lão tin tưởng thân phận của nàng, có thể, chờ lão thấy huyết chi ngàn năm rồi nói sau.

Nữ tử áo trắng cũng không để ý, gật đầu nói: “Như thế cũng tốt, đi núi Thương Mang vừa đi vừa về nhiều nhất cũng nửa tháng. Ta cũng vậy hi vọng Vân Tướng nói mà có thể giữ chữ tín. Nếu không. . . Giá mà ngươi phải trả khi trêu núi Thương Mang Sơn ta . . . . . .” Chỉ nghe răng rắc một tiếng, trong bàn tay trắng nõn như ngọc kia nắm chén trà đã trở thành từng mảnh nhỏ. Nữ tử áo trắngđứng dậy nói với Đàm Kế Chi : “Đàm công tử, nếu Vân Tướng hiện tại không muốn trò chuyện. Ta và ngươi hãy đi về trước. Chờ huyết chi ngàn năm tới bàn lại cũng không muộn. Công tử đã đợi đã nhiều năm như vậy, cũng không quan tâm với việc đợi thêm vài ngày nữa .”

Đàm Kế Chi cười nói: “Cô nương nói đúng. Cô nương xin mời.”

Thừa tướng nhìn Đàm Kế Chi trong tươi cười ẩn mang một tia cung kính cùng với cẩn thận, trong lòng lại tín nhiệm thân phận nữ tử áo trắng thêm hai phần. Lại nghĩ nghĩ Đàm Kế Chi cũng không có cần thiết lừa gạt mình, trước khi vị Đông Phương cô nương này chưa đi ra ngoài, hắn cũng đã có ý định cùng Đàm Kế Chi hợp tác, cho nên có núi Thương Mang hay không cũng không phải là quan trọng nhất. Nghĩ đến đây, Thừa tướng vội vàng nói: “Đàm công tử, Đông Phương cô nương xin dừng bước. Chúng ta cần nói chuyện tỉ mỉ một chút mới phải.”

Hai người quay đầu lại, không có chút nào ngoài ý muốn nhìn lão già trước mắt.

Thừa tướng thở dài, nói: “Đàm công tử, Đông Phương cô nương mời ngồi đi. Chúng ta từ từ nói chuyện một chút.” Không phải là lão không muốn treo khẩu vị của Đàm Kế Chi, để mở điều kiện tốt hơn. Mà bọn họ thật sự không đợi được. Nhậm Kỳ Ninh không quả quyết, chậm chạp không chịu ra tay với người Bắc Cảnh để khôi phục Trung Nguyên chánh thống, mà người Bắc Cảnh lại vô cùng uy hiếp với bọn họ. Bọn họ là cựu thần cẩn trọng phụ tá Lâm gia mấy đời, đương nhiên không muốn thật vất vả lấy được thành quả còn muốn chia sẻ cùng với những thứ man di kia. Mà bọn họ cũng dần dần bắt đầu cảm thấy bất mãn Nhậm Kỳ Ninh khắp nơi cản tay. Cũng chính như vậy, thời điểm Đàm Kế Chi xuất hiện Thừa tướng mới có thể động tâm.

Đàm Kế Chi khác Nhậm Kỳ Ninh, Nhâm Kỳ Ninh là những người bọn họ dạy từ nhỏ , hơn nữa đã sớm nắm giữ Lâm gia hơn phân nửa quyền lợi. Nhưng Đàm Kế Chi hoàn toàn là người ngoài, cho dù được thượng vị, trong khoảng thời gian ngắn tuyệt đối hắn cũng không cách nào nắm quyền lợi, đến lúc đó cũng sẽ cần những cựu thần bọn họ tới phụ tá. Trọng yếu hơn là, Đàm Kế Chi hoàn toàn không có quan hệ gì với người Bắc Cảnh, cũng không có cái gọi là ân tình,đương nhiên sẽ không do do dự dự mà không ra tay được với người Bắc Cảnh.

Hai người một lần nữa ngồi xuống, Diệp Ly cười nhạt một tiếng nói: “Nếu Thừa tướng muốn nói, chúng ta sẽ phụng bồi, không biết Thừa tướng muốn nói điều gì?”

Thừa tướng khẽ cau mày, nhìn hai người nói: “Nếu như chúng ta đồng ý đến đỡ Đàm công tử lên ngôi, Đàm công tử có thể đồng ý cho những cựu thần chúng ta cái gì? Cần biết, hiện nay cho dù chúng ta cái gì cũng không làm, cũng có thể an hưởng vinh hoa phú quý.”

“Vinh hoa phú quý?” Nữ tử áo trắng lạnh lùng cười một tiếng trên dung nhan thanh lệ xẹt qua một tia khinh thường, “Nơi Bắc Cảnh quản lý, phải gọi là dân chúng lầm than. cái gọi là vương thành Bắc Cảnh, nếu bàn về phồn hoa càng không bằng với ba phần Sở Kinh vừa mới trải qua chiến hỏa . Vinh hoa phú quý như vậy. . . Thừa tướng cũng cảm thấy không tệ sao? Xem ra tiền triều quả nhiên là mất được quá lâu, cho nên quý vị tiền triều đã sớm quên mất vinh quang lúc trước .Chỉ muốn chiếm một chỗ địa phương nhỏ an nhàn sống tạm thì thôi. Nếu là như vậy, e rằng Đàm công tử và bản cô nương đến nhầm chỗ rồi.”

“Đông Phương cô nương!” Bị nữ tử áo trắng không chút lưu tình giễu cợt như thế, trên mặt của Vân Thừa tướng cũng có chút nhục nhã. Nhưng lại không phải không thừa nhận lời nói của nàng không ngoa. Thành Xương Khánh không cần so với Sở Kinh, Hoàng thành Tây Lăng cùng với Ly thành, còn không bằng thành trì Trung Nguyên hơi lớn một chút.

Nữ tử áo trắng ngạo nghễ nhìn Vân Thừa tướng mà nói: “Chỉ cần Vân Tướng thực hiện hứa hẹn, núi Thương Mang sẽ toàn lực hiệp trợ Bắc Cảnh khôi phục dân sinh kinh tế. Mặt khác, núi Thương Mang còn có thể âm thầm thuyết phục Mặc Cảnh Lê và Trấn Nam Vương hợp lực đối phó Định Vương Phủ. Đến lúc đó. . . Định Vương phủ cũng không phải là việc khó. Muốn đánh hạ Sở Kinh đương nhiên là nắm trong tầm tay.”

Nghe vậy, Thừa tướng không khỏi ý động, nhìn thật kỹ nữ tử áo trắng kia một cái, lại nhìn hướng Đàm Kế Chi nói: “Theo lão phu biết, lịch đại truyền nhân núi Thương Mang phải gả cho đối tượng phụ tá . Nếu như vậy, tương lai. . . . . .”

Sắc mặt Đàm Kế Chi biến hóa, vội vàng nói: “Thừa tướng không cần phải lo lắng, Nếu chuyện có thể thành, Vương Hậu tương lai xuất từ Vân thị.”

“A?” Thừa tướng hiển nhiên cũng không tin tưởng. Dù sao tất cả đều biết rõ danh tiếng và hình thức thói quen núi Thương Mang bọn họ. Nữ tử áo trắng thản nhiên cười nói: “Thừa tướng không cần hoài nghi. Thật ra thì. . . lần này núi Thương Mang vốn không có ý định nhúng tay những chuyện này. Thật sự là. . . Định Vương phủ ở Ly thành nhục nhã núi Thương Mang quá đáng. Nếu không lấy lại thể diện, thì sẽ để cho thế nhân xem nhẹ núi Thương Mang. Một khi thành công, bản cô nương sẽ trở về trên núi, không hỏi thế sự.”

“Thì ra là như vậy.” Thừa tướng khẽ buông lỏng, cười nói.

Nữ tử áo trắng gật đầu cười nói: “Ta ngươi song phương cũng thỏa mãn điều kiện riêng của mình , xin làm phiền Vân tướng nhiều hơn . Dĩ nhiên, núi Thương Mang cùng Đàm công tử cũng sẽ âm thầm tương trợ. Nói vậy, Vân tướng trờ thành Quốc trượng danh ngôn chính luận, cũng là chuyện sắp tới?”

Lời này nói trúng đáy lòng của Thừa tướng, cười haha nói: “Đa tạ cô nương cát ngôn, thấy cô nương làm việc như thế, lúc này lão phu mới tin tưởng cô nương quả nhiên là truyền nhân của núi Thương Mang. Cô nương nữ trung tuấn kiệt như thế, đương thời chỉ sợ cũng chỉ có Định Quốc Vương phi kia mới có thể địch nổi.”

Nữ tử áo trắng cười nhạt lúc này mới cho Đàm Kế Chi đứng dậy cáo từ.

Ra khỏi phủ Thừa Tướng, nhất thời sắc mặt Đàm Kế Chi khó nhìn , “Vương phi, lần này ngài ngụy trang có phải quá đà hay không?”

Nữ tử áo trắng thanh lệ tú nhã, mặt mày mỉm cười, không phải là Diệp Ly sau khi dịch dung sao? Thừa tướng kia mới vừa rồi còn lấy Định Vương phi so với nàng, nhưng làm sao lại nghĩ đến, Định Vương phi trong miệng lão đang ở trước mặt lão?

Diệp Ly mỉm cười cười nói: “ Ngụy trang quá đà thì thế nào? Có người tin là được. Lừa gạt vừa không cần tốn tiền, đương nhiên càng nhiều càng tốt.” Cái gì huyết chi ngàn năm, cái gì núi Thương Mang tương trợ khôi phục dân sinh, cái gì liên hiệp Đại Sở, Tây Lăng đối phó Định Vương Phủ, còn có vị Vương Hậu hư vô mờ mịt kia, Diệp Ly đúng là quá đà không biên giới. Nhưng quan trọng là … Có người chịu tin a.

Đàm Kế Chi nói: “Đến lúc đó chúng ta đi đâu mà đi tìm núi Thương Mang tương trợ? Chỉ sợ núi Thương Mang lúc này rất muốn xé ngài và Định Vương đi?”

Diệp Ly lại cười nói: “Đàm công tử cảm thấy bọn họ còn chờ được hơn một tháng sao? Đến lúc đó. . . Sao bọn họ còn rãnh rỗi nghĩ đến những thứ này?” Đến lúc đó những thứ gọi là cựu thần tiền triều kia chỉ biết nghĩ làm sao ôm lấy danh tính thôi. Diệp Ly cũng không có ý định nâng Đàm Kế Chi lên vương vị, bất kể là làm vương vị mấy ngày, kia cũng không giống nhau. Bắc Cảnh hưng bởi Nhậm Kỳ Ninh, vong bởi Nhậm Kỳ Ninh đi.

Đàm Kế Chi trầm mặc một lúc lâu, rốt cục thở dài nói: “Vương phi thật là thủ đoạn. Nói như vậy, lúc này, người của Định Vương phủ đã sớm rót vào trong quân Bắc Cảnh sao? Nếu không, Vương phi cũng sẽ không ra mặt đi gặp Thừa tướng Bắc Cảnh kia.”

Diệp Ly cười yếu ớt nói: “Công tử quá khen. Ta đây cũng không thể làm gì. Chúng ta phải nhanh chóng làm tan rã thế lực của Nhậm Kỳ Ninh, nếu không sẽ có phiền toái .” Bắc Cảnh coi như là kém hơn nữa cũng là một cái quốc gia, bọn họ chỉ có một số người ở chỗ này. Nếu không nhanh chóng cho hắn một kích trí mạng, chờ Nhậm Kỳ Ninh kịp phản ứng thì bọn họ cũng chịu không nổi.

Một chỗ khác, trong đại doanh bên ngoài thành Xương Khánh không xa . Hà Túc giả dạng một tướng lãnh Bắc Cảnh trên mặt mang theo nụ cười đang vì mấy tướng lãnh rót rượu. Rượu quá ba tuần, trong đại trướng không khí cũng dần dần nóng lên.

Một người trong đó một tay bắt được cánh tay của Hà Túc thấp giọng hỏi: “Huynh đệ, lời lần trước ngươi nói là thật?” Nghe vậy, không chỉ là Hà Túc, những người khác cũng ngừng lại, bình tĩnh nhìn Hà Túc. Hiển nhiên cùng người nói chuyện tất cả đều cùng một tâm tư.

Hà Túc cười sang sảng nói: ” Mặc dù tiểu đệ mới đến, cũng nhờ các vị đại ca chiếu cố. Chẳng lẽ ta còn hại mấy vị sao ?”

“Nói thì nói như thế, hiện nay chúng ta đang ở trong quân Bắc Cảnh này. . . Nhưng lúc nào cũng bị ép buộc đi đánh người mình. Lúc trước còn tốt, Mặc Cảnh Kì cũng không phải là cái thứ tốt gì, nếu không phải hắn đuổi đi Định Vương, làm sao chúng ta bị lưu lạc thành binh mã man di này? Nhưng hiện nay muốn giao thủ với Mặc gia quân a, tại sao chúng ta có thể không sợ. . .” Nhắc tới Mặc gia quân, những người khác cũng không khỏi đến sắc mặt. Năm ngoái tất cả bọn họ đều đi theo tấn công Sở Kinh. Nếu không phải có Mặc gia quân gấp rút tiếp viện, chỉ sợ hiện nay Sở kinh cũng đã mang họ Nhậm .

Hà Túc cười nói: “Cũng không phải sao? Các ca ca chỉ sợ còn không biết . Ban đầu Mặc gia quân từ Hồng Nhạn quan dọc theo đường đi giết đến Sở Kinh, vì Sở Kinh giải vây . Trên đường đi đã giết được binh mã Bắc Nhung đồng dạng cũng hao binh tổn tướng, đến Sở Kinh vẫn còn có uy thế kia. Hiện nay. . . Mặc gia quân đang ở Tử Kinh quan chờ đây. Bọn họ không giết đi ra ngoài cũng đã không sai, hết lần này tới lần khác Vương thượng còn muốn đi trêu chọc. Không phải là tự rước tử lộ, đưa những tướng sĩ vô tội này đi chịu chết sao?”

Những người khác cũng có suy nghĩ như vậy. Hà Túc thu hết thần sắc đám đông ở đáy mắt, mở miệng nói: “Không dối gạt mấy vị ca ca, tiểu đệ đã quyết định muốn bỏ tối theo sáng, đầu nhập vào Định Vương phủ. Dù sao chúng ta cũng là người Trung Nguyên, cần gì vì người Bắc Cảnh cống hiến? Huống chi Định Vương phủ được xưng nhân nghĩa, tất nhiên sẽ thông cảm chúng ta, cũng không làm khó nhiều ?”

Những người khác liếc nhau một cái, có chút làm khó nói: “Nói thì nói như thế, nhưng chúng ta cũng không có con đường khác.Mặc gia quân tại phía xa Tử Kinh quan, nếu chúng ta muốn đi đầu nhập vào, chỉ sợ trước sẽ bị đại quân ở Tử Kinh quan tiêu diệt.”

Hà Túc thấp giọng cười một tiếng, từ trong lòng ngực lấy ra một khối lệnh bài nói: “Các vị ca ca nhìn xem đây là cái gì?”

Mọi người định thần nhìn lại, một khối ngọc phù màu đen trên có khắc một chữ Định, không khỏi đều là chấn động. Hà Túc có chút cười đắc ý nói: “Đây là tín vật của Định Vương phi. Vương phi đã đồng ý, chỉ cần tiểu đệ bỏ tối theo sáng, tương lai nhất định là thăng quan tiến chức, tiền đồ vô lượng.” Tại chỗ mấy người không khỏi vừa ghen vừa ao ước, có thể có được ngọc phù cùng sự đồng ý của Định Vương phi , Hà Túc này phúc phận thật đúng là không nhỏ.

“Huynh đệ, chúng ta. . . . . .” Những người khác bình tĩnh nhìn Hà Túc, muốn nói lại thôi.

Hà Túc hào phóng cười nói: “Mấy vị ca ca yên tâm, tiểu đệ có thịt ăn đương nhiên sẽ không để cho mấy vị ca ca ăn canh. Huynh đệ chúng ta có phúc cùng hưởng có họa cùng chia.”

“Hà huynh đệ nói phải.” Mọi người cùng kêu lên tán dương, ánh mắt nhìn Hà Túc càng phát ra hiền hòa thân thiết .

Hà Túc lẫn vào quân doanh Bắc Cảnh còn không đầy một tháng, vốn không nên thuận lợi như thế. Nhưng hắn có Hách Lan Vương Hậu và quyền quý Bắc Cảnh cùng lấy Vân Thừa tướng cầm đầu cựu thần tiền triều hoặc chủ động hoặc không tự biết âm thầm hộ tống, thân phận tự nhiên là giọt nước không lọt, ở trong quân như cá gặp nước. Lại có Diệp Ly cho hắn nhiều tin tức, còn có đám người Tần Phong ,Lâm Hàn tùy thời âm thầm tương trợ, bản thân của hắn cũng là ở trong quân nhiều năm cùng những thứ tướng lãnh trung tầng này tự nhiên là rất hợp. Không bao lâu đã kết giao, mượn hơi xúi giục mọi người vòng đi ra, trải qua mấy lần hữu ý vô ý thử dò xét, quả nhiên có người không nhịn được chủ động tới tìm hắn uống rượu, cũng nhân cơ hội nói đến chuyện này, quả nhiên hết sức thuận lợi.

Dưới bóng đêm, một bóng ảnh màu đen lén lén lút lút chuồn ra quân doanh. Quay đầu lại nhìn thoáng qua trong màn đêm sự yên lặng quân doanh đang thở phào nhẹ nhõm , phía sau vang lên tiếng nói trầm thấp, “Hoàng đại ca, ngươi thật sự là muốn đi đâu?”

Người áo đen đột nhiên quay đầu lại, con ngươi không khỏi co rụt lại. Một người từ dưới tàng cây ra từ từ đi ra, chính là Hà Túc trước đó không lâu còn cùng hắn một bàn chè chén đồng mưu . Thấy không chỗ có thể trốn, người áo đen bỏ cái khăn đen trên mặt xuống cười nói: “Hà Ngôn, đã trễ thế này làm sao ngươi còn không nghỉ ngơi?”

Hà Túc cười nói: “Hoàng đại ca còn không có nghỉ ngơi, sao tiểu đệ dám a. Chỉ sợ sáng mai lúc dậy bị người lấy tội phản quốc cho chém.”

Sắc mặt người áo đen liền biến sắc, lạnh lùng nói: “Đã như vậy, ngươi còn dám cấu kết mọi người phản quốc? Nếu ngươi lúc đó dừng tay, nhìn trên giao tình của chúng ta , ta còn tha cho ngươi một cái mạng.”

Hà Túc ngẩng đầu nhìn trời, nhàn nhạt cười nói: “Hoàng đại ca, hiện tại. . . Hẳn là ta tha cho ngươi một cái mạng mới đúng chứ? Mặt khác, ta không gọi là Ngôn, ta là Đại tướng quân dưới trướng Định Vương phi—— Hà Túc.”

Sắc mặt người áo đen càng thêm khó coi, hướng bên cạnh nhìn một cái, phi thân hướng một phương hướng khác bỏ chạy. Nhưng hắn há có thể là đối thú của Hà Túc —— ám vệ xuất thân từ Định Vương phủ ? Trong lúc thân ảnh Hà Túc lên xuống mấy lần, dưới ánh trăng một đạo huyết quang vung lên, người áo đen đã ngã xuống đất tắt thở, “Ngươi. . . . . .”

“Ta và ngươi đều vì chủ của mình thôi, dù chết không oán. . .” Hà Túc nhẹ giọng thở dài nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.