Thịnh Thế Đích Phi

Chương 400: Xác nhận, Mặc Tiểu Bảo báo thù



Edit: Ca Tang
Beta: Sakura

Đoàn người Mặc Cảnh Lê được Diệp Ly dẫn vào linh đường phủ Tướng Quân. Bởi vì tạm sắp đặt ở đây nên linh đường cũng không lớn lắm, toàn bộ linh đường bị vải trắng che lấy, cho người ta cảm giác lạnh lẽo đìu hiu. Linh cữu Mặc Tu Nghiêu đặt trong từ đường, bốn phía chất đầy vô số bách hoa. Phía trước linh cữu, đặt một khối bài vị có khắc linh vị Định Vương Mặc Tu Nghiêu.

Đứng trong linh đường, vô luận Mặc Cảnh Lê hay Lôi Chấn Đình trong lòng đều có một chút khẩn trương cùng với kích động. Dĩ nhiên muốn nhìn thấy thi thể Định Vương rồi, thân là địch nhân của hắn xác thực rất khó không khỏi kích động.

“Vương phi?” Canh giữ trong linh đường, A Cẩn hơi đỏ mắt, cảnh giác nhìn chằm chằm Mặc Cảnh Lê và Lôi Chấn Đình. Nhìn về phía Mặc Cảnh Lê càng tràn đầy hung ác, tin là nếu đây không phải linh đường của Mặc Tu Nghiêu…, hắn cũng sớm nhào tới rồi. Trong lòng hiểu mình làm gì với Mặc Tu Nghiêu, bị A Cẩn nhìn chằm chằm Mặc Cảnh Lê hơi chột dạ, không khỏi lui về sau một bước. Nhưng rất nhanh hắn lại cao hứng lên, mặc kệ A Cẩn làm gì, Mặc Tu Nghiêu chết rồi, nhiều năm tranh đấu đến cùng hắn vẫn là người thắng. Hơn nữa…Mặc Cảnh Lê khinh miệt quét mắt qua A Cẩn, chỉ là tên đần đi theo Mặc Tu Nghiêu từ nhỏ, hắn muốn giết là điều dễ dàng.

Diệp Ly thản nhiên nói: “Sở Hoàng và Trấn Nam Vương muốn nhìn Vương gia.”

A Cẩn sững sờ, hung dữ trừng mắt Mặc Cảnh Lê nói: “Không được! Vương gia đã nhập liệm rồi. Như thế nào có thể lại mở ra! Hơn nữa…Hơn nữa hắn…” A Cẩn nói rất đúng, hắn là hung thủ giết Vương gia, sao có thể để hắn quấy rầy Vương gia yên giấc.

Lôi Chấn Đình sáng tỏ suy nghĩ của A Cẩn, tiến lên một bước cười nói: “Bản vương thật lòng muốn tiễn đưa Định Vương một đoạn, không bằng, một mình tại hạ tiễn Định Vương, cũng miễn cho quấy rầy Định Vương. Vương phi nghĩ thế nào?” Diệp Ly ngưng lông mày, trên mặt thần sắc rõ ràng có chút không vui, cũng không có phản đối. Mặc Cảnh Lê cũng không có phản đối, tuy nhiên không thể tận mắt thấy thi thể Mặc Tu Nghiêu có chút tiếc nuối, nhưng hiện tại điều quan trọng là xác nhận Mặc Tu Nghiêu đã chết thật không. Hắn tin rằng, chuyện này Lôi Chấn Đình cũng không có lý do gì gạt hắn đấy.

Diệp Ly vỗ nhẹ bả vai A Cẩn, ôn nhu nói: “Để bọn hắn trông thấy Vương gia, bọn hắn sẽ không tới quấy rầy.” A Cẩn nhìn Diệp Ly, từ khi Mặc Tu Nghiêu qua đời, ngoại trừ thúc phụ của hắn bên ngoài, Diệp Ly là người A Cẩn tín nhiệm nhất rồi, mà ngay vị hôn thê của hắn là Thanh Sương cũng phải xếp phía sau. Nghe lời Diệp Ly nói…, A Cẩn càng hung hăng trừng mắt nhìn Mặc Cảnh Lê, đi qua, cẩn thẩn từng li từng tí đấy nắp quan tài bên trên. Bởi vì đưa về Ly thành mới an táng, cho nên hiện tại linh hữu không có cố định nắp quan tài. A Cẩn chỉ nhẹ nhàng mà đẩy.

Mặc Cảnh Lê và Trấn Nam Vương không để ý đến sự vô lễ của A Cẩn, bởi vì bọn hắn lúc này tâm tư toàn bộ rơi xuống nắp quan tài đang mở. Lôi Chấn Đình tiến lên vài bước, liền nghe thấy một mùi hương đậm đặc. Đây là hương liệu để bảo tồn thi thể của vương công quý tộc, bình thường chỉ có thân vương quyền quý mới có thể sử dụng. Còn có gỗ lim hỗn hợp tơ vàng, lại để cho Lôi Chấn Đình không khỏi có chút nhíu mày.

Trong quan mộc, một nam tử tóc trắng mặc một bộ áo trắng thêu Ngân Long nằm yên tĩnh. Tuy hiện tại thời tiết có rét lạnh, thi thể trong quan mộc lại có hương liệu chống phân hủy, mà bản thân quan tài có đặt một khối hàn băng cực lớn phía trên. Cho nên thi thể cũng không có gì thay đổi, nếu không phải thân thể trắng bệch kia thì có thể nói là trông như còn sống.

Lôi Chấn Đình dùng ánh mắt lợi hại nhìn nam tử để lộ tay phải bên ngoài, vết thương kéo từ đầu xuống cổ tay. Tuy có thể thấy được những tin tức lấy được từ chỗ Mặc Cảnh Lê…Lôi Chấn Đình bình tĩnh chằm chằm vào nam tử mỹ dung dị thường, nhíu nhíu mày. Rốt cục giơ tay mó vào trong quan mộc tìm kiếm.

“Trấn Nam Vương, ngươi làm cái gì vậy?” Đứng ở một bên Diệp Ly thấy động tác của lão, có chút không vui hỏi.

Lôi Chấn Đình cười nhạt một tiếng nói: “Bản vương thấy ống tay áo Định Vương có chút không ổn, Bản vương thất lễ.” Lôi Chấn Đình bình tĩnh kéo ống tay áo, xoay người lại đối với Diệp Ly áy náy cười cười.

Diệp Ly rủ mắt xuống, “Trấn Nam Vương và Sở Hoàng còn có chuyện gì…Nếu không có việc gì…”

Lôi Chấn Đình cười nói: “Vương phi xin cứ tự nhiên, Bản vương sẽ không quấy rầy Định Vương nghỉ ngơi.”

“Đa tạ, A Cẩn, đóng lại.” Diệp Ly nhẹ giọng phân phó A Cẩn bên cạnh. A Cẩn tức giận với Lôi Chấn Đình hừ một tiếng, tiến lên đi đến khép nắp quan tài lại.

Đi ra khỏi linh đường, Mặc Cảnh Lê và Lôi Chấn Đình được mời đến khách viện trong phủ Tướng Quân nghỉ ngơi. Hồng Nhạn quan không giống Ly thành, hiện tại không phải thời điểm tổ chức tang lễ cho Mặc Tu Nghiêu, cho nên cũng không còn người đến viếng. Phủ Tướng Quân tuy không lớn nhưng Lôi Chấn Đình và Mặc Cảnh Lê ở cùng miễn cưỡng coi như thuận tiện.

“Sở Hoàng, không bằng cũng uống trà đi?” Lôi Chấn Đình nói. Tuy bọn hắn chỉ qua tế điện một phen, nhưng trời đã tối phải ở lại Hồng Nhạn quan một đêm.

Mặc Cảnh Lê đồng ý đấy, hắn cũng có nhiều vấn đề muốn hỏi Lôi Chấn Đình.

Hai người đến sân nhỏ, vẫy lui nha đầu đưa trà bánh, Lôi Chấn Đình cười nói: “Chúc mừng Sở Hoàng.” Mặc Cảnh Lê sững sờ, rất nhanh liền kịp phản ứng ý của Lôi Chấn Đình, “Người nằm trong quan mộc…Qủa nhiên là Mặc Tu Nghiêu?”

Lôi Chấn Đình nói: “Mất máu quá nhiều, nhưng bên ngoài vết thương không rõ ràng. Chắc làm bị thương tâm mạch. Cổ tay phải có một vết thương, lòng bàn tay có mảnh kén, trường kỳ luyện kiếm tạo thành đấy. Mặt khác…lúc còn sống là một cao thủ, bộ mặt không có dịch dung, tóc không có nhuộm màu. Nếu như trên đời này có một người giống Mặc Tu Nghiêu như đúc, cũng luyện kiếm, võ công cao cường chết rồi, như vậy …Mặc Tu Nghiêu không có chết.”

Sau nửa ngày, mới nghe được giọng Mặc Cảnh Lê lẩm bẩm nói: “Mặc Tu Nghiêu…Thật sự, chết rồi…”

“Đúng vậy.” Lôi Chấn Đình nhẹ giọng thở dài nói: “Mặc Tu Nghiêu xác thực là chết rồi.” Một nhân vật kinh thái tuyệt diễm như vậy mà đã chết. Trong mắt Lôi Chấn Đình đột nhiên thêm nhiều phần mờ mịt và phiền muộn. Mặc Cảnh Lê không có tâm tư để ý Lôi Chấn Đình nghĩ gì, nghe xong lời nói của Lôi Chấn Đình…, không khỏi cao giọng cười ha hả, “Thật sự là quá tốt! Mặc Tu Nghiêu…Mặc Tu Nghiêu! Ngươi vẫn chết trước mặt ta! Ha ha…”

Nhìn bộ dáng đắc ý của Mặc Cảnh Lê, đáy mắt Lôi Chấn Đình hiện lên một tia kinh thường và tức giận. Lão cũng hi vọng Mặc Tu Nghiêu chết, bởi vì hắn là địch nhân. Nhưng là, có thể trở thành địch nhân của Mặc Tu Nghiêu là một loại vinh hạnh. Mà bị Mặc Cảnh Lê xem là địch nhân là một loại sỉ nhục.Lôi Chấn Đình cho tới bây giờ đều không xem Mặc Cảnh Lê là đối thủ, mà là một loại nhãi tôm nhãi tép mà thôi.

Đợi đến lúc Mặc Cảnh Lê cười đã đủ rồi, hình như phát hiện Lôi Chấn Đình không vui. Mặc Cảnh Lê nhướng mày nói: “Mặc Tu Nghiêu chết rồi, Trấn Nam Vương mất hứng sao?” Lôi Chấn Đình giật giật khóe môi, lộ ra một giọng tươi cười mỉa mai, “Đương nhiên không bằng Sở hoàng cao hứng bừng bừng.”

Nghe vậy, Mặc Cảnh Lê không khỏi có chút ngượng ngùng. Định Vương phủ và Đại Sở hoàng thất có ân oán, những năm này thiên hạ chỉ sợ người không biết cũng không nhiều. Vừa rồi phản ứng của mình lại để cho Lôi Chấn Đình thấy… da mặt Mặc Cảnh Lê dù có dày cũng không khỏi xấu hổ. Hừ một tiếng, cứng rắn nói: “Mặc Tu Nghiêu phản quốc trước, loại loạn thần tặc tử chết chưa hết tội.”

Lôi Chấn Đình uống một ngụm trà, hờ hững nói: “Bản vương không có ý định cùng Sở hoàng thảo luận đến cùng Định Vương có đáng chết hay không. Định Vương chết vốn là có lợi đấy.” Trong mắt Mặc Cảnh Lê hiện lên tia tức giận, cộc cằn mà nói: “Đã như vậy, Trấn Nam Vương mời nói.” Có một loại người, trời sinh kinh thái tuyệt diễm, là tiêu điểu của mọi ánh nhìn, mà ngay cả địch nhân của hắn đều khâm phục và tôn trọng. Mà Mặc Tu Nghiêu chính là người như vậy. Cũng vì vậy mà Mặc Cảnh Lê mới có thể điên cuồng ghen ghét.

Lôi Chấn Đình khoan thai đánh giá Mặc Cảnh Lê trước mắt có chút bất ổn, bình tĩnh mà nói: “Sở hoàng có phát hiện ra không, Đại tướng đều không có trong Mặc gia quân?” Mặc Cảnh Lê chần chừ một chút, từ vừa mới bắt đầu hắn liền đem lực chú ý vào Diệp Ly và Mặc Tiểu Bảo, dĩ nhiên cũng không để ý đến ngươi khác trong Định Vương phủ. Nghe Lôi Chấn Đình vừa nói, hắn rốt cục có một chút ấn tượng, gật đầu nói: “Đúng vậy, Mộ Dung Thận và Nam Hầu đều không có. Bọn hắn…”

“Bọn hắn chắc bị Diệp Ly phái đi rồi.” Lôi Chấn Đình nói.

Mặc Cảnh Lê cau mày nói: “Phái đi? Diệp Ly không muốn thủ Hồng Nhạn quan?”

Lôi Chấn Đình liếc mắt nhìn hắn nói: “Thực ra là vì nàng muốn giữ vững vị trí Hồng Nhạn quan, mới phái bọn hắn đi.”

“Trấn Nam Vương có ý gì?” Mặc Cảnh Lê không thích giọng điệu của Lôi Chấn Đình, phảng phất đang nói hắn là đồ đần. Hết lần này đến lần khác hắn nghĩ mãi không rõ cách nghĩ của Diệp Ly, cho nên không thể không nhịn xuống nghe Lôi Chấn Đình nói chuyện.

“Hồng Nhạn quan chỉ lớn như vậy, cho dù sở hữu tất cả tướng lãnh đều ở đây, lại có gì khác biệt? Nhưng nếu phái Mộ Dung Thận và Nam Hầu đều là những lão tướng nổi danh trên sa trường đi. Bọn hắn không cần cùng chúng ta đối mặt giao phong, chỉ cần làm chúng ta thêm một điểm phiền toái mà nói…, dĩ nhiên là chuyện dễ dàng. Mà Mặc gia quân và Hắc Vân Kỵ, càng am hiểu bôn tập ngàn dặm, đến lúc đó…Vô luận là ai trong chúng ta đều vô cùng đau đầu.” Lôi Chấn Đình nói.

Mặc Cảnh Lê cắn răng nói: “Thật sự Diệp Ly nghĩ ra được như vậy? Thật là giảo hoạt!”

Lôi Chấn Đình tán thưởng cười nói: “Định Vương phi ở thời điểm này có thể lấy tư cách một thân nữ tử ổn định toàn bộ thế cục Định Vương phủ, hiển nhiên không phải người tầm thường. nếu Định Vương phi là nam nử…Chỉ sợ…” Lôi Chấn Đình lắc đầu, cười nhạt không nói.

Mặc Cảnh Lê hừ nhẹ một tiếng, hỏi: “Trấn Nam Vương muốn cùng Trẫm thương lượng chuyện gì?”

Lôi Chấn Đình nhìn Mặc Cảnh Lê nói: “Buông tha cho Hàn Cốc quan, xua quân về hướng tây. Hai quân hợp lưc đánh Hồng Nhạn quan.”

Mặc Cảnh Lê hơi híp mắt, cười lạnh nói: “Trấn Nam Vương thật sự có biện pháp hay, chỉ tiếc, trẫm sợ bị Trấn Nam Vương bán đi.” Vừa rồi, bị Lôi Đằng Phong lừa gạt Mặc Cảnh Lê còn chưa quên đâu. Sao lại có thể lần nữa tin Lôi Chấn Đình.

Lôi Chấn Đình nhíu nhíu mày nói: “Chỉ cần chiếm được Hồng Nhạn quan, sau đó xua quân ngang toàn bộ Tây Bắc. Tiêu diệt căn cơ Định Vương phủ về sau, ngươi cho rằng Lãnh Hoài ở Sở Kinh và Lữ Cận Hiền ở Hàn Cốc quan còn cần chúng ta hao tâm tổn trí sao?”

Mặc Cảnh Lê cũng không phải ngu ngốc, “Trẫm làm sao biết được một khi dẫn binh tiến về phía Tây, Lãnh Hoài và Lữ Cận Hiền sẽ không ở phía sau truy kích? Ngược lại chẳng phải Trẫm tiến thoái lưỡng nan sao?” Lôi Chấn Đình nhướng mày nói: “Nói như vậy, Sở hoàng có lòng tin một mình người đối kháng với Lãnh Hoài và Lữ Cận Hiền rồi? Bản vương nhận được tin, Lãnh Hoài đã bắt đầu chỉnh đốn binh mã Sở kinh. Ít ngày nữa sẽ đến Hàn Cốc quan. Hàn Cốc quan là hùng quan đệ nhất Trung Nguyên. Nhưng là…” Nhưng cũng phải nhìn rốt cuộc là ai đóng tại đó.

Bị Lôi Chấn Đình ép buộc như thế, sắc mặt Mặc Cảnh Lê lúc trắng lúc xanh, “Trấn Nam Vương muốn như thế nào?!”

Lôi Chấn Đình thỏa mãn gật đầu nói: “Thỉnh Sở hoàng ngăn đại quân Lãnh Hoài và Lữ Cận Hiền. Bản vương không cần Sở quân tiến công, chỉ cần kéo dài thời gian, đừng để bọn họ tới làm rối là được.”

Tuy bị Lôi Chấn Đình khinh thị làm cho Mặc Cảnh Lê cảm thấy bị sỉ nhục, nhưng hắn cũng không muốn cầm binh mã của mình cùng với Lữ Cận Hiền và Lãnh Hoài sống chết. Cùng hắn như thế, còn không bằng để Lôi Chấn Đình và Mặc gia quân câu thương lưỡng bại, hắn ngư ông đắc lợi.

Sao Lôi Chấn Đình lại không rõ tâm tư Mặc Cảnh Lê, lại không thèm để ý lạnh lùng cười cười.

“Tốt, cứ theo lời Trấn Nam Vương.” Mặc Cảnh Lê gật đầu, đồng ý đề nghị của Lôi Chấn Đình.

Trong thư phòng phủ Tướng Quân, Diệp Ly ngồi sau án thư nhìn người trong phòng không khỏi thở dài. Phượng Chi Dao trừng mắt nhìn Diệp Ly nói: “Vương phi, ngươi biết tung tích Vương gia đúng không?”

Diệp Ly lắc đầu, rất nghiêm túc nói: “Ta thật sự không biết.”

Đáng tiếc nàng trả lời chân thành như thế, nhưng không có cách nào để bọn người Phượng Chi Dao tin tưởng, “Vương phi cảm thấy chúng ta tin sao?” Diệp Ly chớp chớp đôi mi thanh tú, cười dịu dàng nhìn mọi người. Hàn Minh Nguyệt cười nhạt nói: “ít nhất Vương phi biết rõ tin tức của Tu Nghiêu? Nếu không…Vương phi làm sao biết trên người Tu Nghiêu có mấy vết thương đó?” Sau khi Trấn Nam Vương xem xét vết thương của Định Vương thì hai đầu lông mày rõ ràng giãn ra không ít, thời điểm đối mặt với Diệp Ly tươi cười càng nhiều phần chân thành. Rất rõ ràng, Trấn Nam Vương trước đó đã nhận được tin tức Định Vương bị thương, mà vết thương trên thân thể Định Vương lại vừa vặn ăn khớp với tin tức của Lôi Chấn Đình.

Diệp Ly có chút bất đắc dĩ thở dài nói: “Ta thật sự không biết.”

“Đã vậy, Vương phi không thể nói chúng ta không hỏi là được.” Phượng Chi Dao rõ ràng chưa tin Diệp Ly không biết, chỉ cho rằng Diệp Ly có điều khó nói mà thôi. Nhưng ít nhất chứng minh Mặc Tu Nghiêu không có vấn đề gì đấy, người ở chỗ này không khỏi thở dài một nơi. Tuy mơ hồ Vương gia vẫn còn sống, nhưng không có tin tức xác thực lại khiến cho người khác có chút bất an. Hôm nay Vương phi trấn tĩnh, trong lòng bọn hắn như vừa ăn hết một viên thuốc an thần.

“Mẫu thân, chúng ta có thể giết bọn vô lại không?” Mặc Tiểu Bảo ngồi bên cạnh Diệp Ly, vẻ mặt thuần lương mà hỏi.

Diệp Ly cuối đầu nhìn đôi mắt Mặc Tiểu Bảo đang trông mong nhìn mình, không khỏi bật cười một tiếng nói: “Con thế nào lại học thối cắn người thế?” Lúc này đây, Mặc Tiểu Bảo nhất định…không có hình tượng rồi.Mặc Tiểu Bảo tuy đáng yêu lém lỉnh nhưng vẫn rất kiêu ngạo đấy.Cho dù muốn đối phó người nào, cũng không dùng các chiêu như thế cả.

Mặc Tiểu Bảo cười híp mắt: “Hài nhi diễn giống sao?”

Diệp Ly nhướng mày, nhìn về phía Phượng Chi Dao, Phượng Chi Dao cười nói: “Tiểu Thế tử thấy Mặc Cảnh Lê, câu đầu tiên là ngươi giết phụ vương ta, ta cắn chết ngươi! Sau đó mạnh mẽ nhào tới cắn Mặc Cảnh Lê một ngụm, ta thấy Mặc Cảnh Lê cũng suýt mất một khối thịt, thật sự là…rất giống.” Mặt khác mọi người không khỏi che mặt trầm giọng cười ra tiếng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mặc Tiểu Bảo túng quẫn, rầu rĩ không vui nói: “Thối chết rồi, hại Bản thế tử uống thật nhiều nước súc miệng. Lần sau nhất định phải đổi biện pháp khác.” Có điều biện pháp này nhất thời làm hả giận nhưng cũng không dễ bị nghi ngờ. Nếu dùng cách khác làm tổn thương cho Mặc Cảnh Lê mà nói,..cũng không phải là lời của một đứa trẻ con có thể nói và làm.

Diệp Ly có chút tò mò, nhìn Mặc Tiểu Bảo hỏi: “Tiểu Bảo còn làm gì với Mặc Cảnh Lê rồi?” Diệp Ly cho là như vậy vẫn chưa đủ rồi, bé tuyệt đối sẽ không đơn thuần vì hả giận hoặc khiến Mặc Cảnh Lê khó coi mà nhào tới cắn người.

Mặc Tiểu Bảo cười hắc hắc nói: “Con rắc dược liệu Trầm Tiên sinh cho lên tay hắn.”

Ngồi bên cạnh nghe bọn họ nói chuyện, nghe nhắc đến dược phẩm của mình, Trầm Dương đột nhiên cứng ngắc, quay đầu lại nhìn chằm chằm Mặc Tiểu Bảo: “Tiểu Thế tử đã sử dụng lọ thuốc kia?”

Mặc Tiểu Bảo vô cùng thuần lương chớp chớp đôi mắt nói: “Đúng a, tối qua Trầm Tiên sinh mới chế tạo ra cái bình kia.Màu xanh lá đấy…Nhìn bình ngọc đó rất đẹp.” Người Trầm Dương lung lay, vội vàng đỡ lấy cái bàn, tâm bình khí hòa mà nói: “Đó là ta đưa cho tiểu thế tử sao?”

“Cháu hỏi Trầm Tiên sinh cho cháu cái đó được không, tiên sinh đã gật đầu mà.” Mặc Tiểu Bảo khó hiểu mà hỏi.

Trầm Dương im lặng, ngươi hỏi xin cái chai, nhưng cả dược liệu bên trong ngươi cũng lấy đi a.

Thấy thần sắc Trầm Dương không tốt, Phượng Chi Dao có chút tò mò mà nói: “Trầm Tiên sinh chế tạo ra cái gì? Rất quan trọng sao?” Mặc Tiểu Bảo cười híp mắt nói: “Cháu thấy trên bình nhỏ của Trầm Tiên sinh ghi là cái gì đoàn tụ cái gì xuân đấy.”

“Phụt” Bên kia, Hàn Minh Tích phun một ngụm trà, có chút không dám nhìn qua Trầm Dương: “Không phải là xuân ý hợp hoan tán chứ?” Trầm Tiên sinh, ngươi chế tạo…cái đó làm gì?” Nói xong một bên dùng ánh mắt “lão nhân ngươi đã lớn tuổi còn cái gì hào hứng” để đánh giá Trầm Dương. Công tử Hàn Minh Tích không hổ danh là công tử Phong Nguyệt, tung hoành nhiều năm, những cái kia…dược liệu kỳ kỳ quái quái dĩ nhiên cũng thuộc trong lòng bàn tay.

Khóe môi Trầm Dương kéo ra, liếc mắt nói: “Cái đó là ta chế tạo hay sao? Vài ngày trước có người đưa đến cho ta nghiên cứu xem có thuốc giải hay không?”

Vẻ mặt Hàn Minh Tích không tin: “Ai lại đi nghiên cứu giải dược loại này?”

Người bình thường cũng biết loại này giải như thế nào.Hàn Minh Tích lộ vẻ mặt ngươi chính là kẻ đần trước mặt Trầm Dương. Trầm Dương cũng hiểu rõ, chuyện này càng tô càng đen, oán niệm trừng Mặc Tiểu Bảo. Nếu không phải vì tiểu tử chết tiệt này, sao ông bị một tiểu bối như Hàn Minh Tích cười nhạo chứ.

Mặc Tiểu Bảo trốn trong ngực Diệp Ly, vụng trộm nhìn Trầm Dương cười xấu xa.

Diệp Ly có chút bất đắc dĩ vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Tiểu Bảo, ho nhẹ một tiếng: “ Vậy loại dược liệu đó có gây hậu quả gì không?” Hàn Minh Tích cười hì hì nói: “Không có, đây chính là dược liệu đỉnh cấp, có tiền cũng chưa chắc có thể có được, hơn nữa có thể khống chế thời gian mà thôi. Bình thường một canh giờ sau mới có thể phát tác, hơn nữa, một khi phát tán không thể chống đỡ. Cho nên, Quân Duy…Khục khục…Phượng Tam công tử tốt nhất nên chuẩn bị trước một chút.” Hàn Minh Tích phát giác chuyện này không thích hợp để Diệp Ly xử lý nên chỉ có thể chuyển cho Phượng Chi Dao.

Phượng Chia Dao tức giận liếc mắt, hắn cũng từng trải qua thời gian phong lưu, dĩ nhiên biết rõ cái gọi xuân ý hợp hoan tán là cái gì.

Mặc Tiểu Bảo mở to mắt trông mong nhìn qua mọi người, tò mò hỏi: “Chuẩn bị trước cái gì”

Diệp Ly nhẹ nhàng đánh vào ót bé: “Người lớn nói chuyện, không cho trẻ con xen vào.” Mặc Tiểu Bảo ôm lấy ót, tội nghiệp nhìn qua Diệp Ly. Ngồi cách đó không xa, vội vàng xử lý hồ sơ, Trác Tĩnh nhíu mày, ngẩng đầu lên nói: “Vương phi, lúc này…Lê Vương và Trấn Nam Vương cùng ở trong sân.” Mặc Cảnh Lê bị Mặc Tiểu Bảo cắn, đến thời điểm này là vừa vặn đúng một canh giờ.

Nghe vậy mọi người không khỏi hai mắt nhìn nhau,sau nửa ngày Hàn Minh Tích và Phượng Chi Dao đồng thời nhảy dựng lên, vọt tới trong sân Lôi Chấn Đình. Dĩ nhiên bọn hắn không phải đi cứu người mà tới xem náo nhiệt.

Hàn Minh Nguyệt nhíu mày, đứng lên nói: “Chúng ta cũng đi xem. Nếu Sở Hoàng hay Trấn Nam Vương bị thương cũng không hay.” Mặc Tiểu Bảo trong ngực Diệp Ly hưng phấn, đá bắp chân, duỗi bàn tay nhỏ về phía Hàn Minh Nguyệt, “Cháu cũng muốn đi…cháu cũng muốn đi…”

Trầm Dương bên cạnh bắt lấy tay bé, nói: “Tiểu thế tử cháu nên đi với lão phu đến thư phòng đọc qua một lần dược kinh. Biết dược nào nên dùng tránh sau này hại người hại mình!” Diệp Ly cảm kích gật đầu với Trầm Dương.Các loại dược liệu này nàng thật sự không biết để giảng cho Tiểu Bảo.Có danh y Trầm Dương chỉ bảo một phen thật là quá tốt, tin tưởng Mặc Tiểu Bảo rất nhanh biết loại dược nào nên dùng, loại nào nên cẩn thận.

Diệp Ly, Hàn Minh Nguyệt và Tần Phong không nhanh không chậm đi về phía khách viện, còn chưa tới cửa đã chứng kiến nha đầu an bài hầu hạ mặt trắng bệch mà chạy tới.Thấy Diệp Ly mới thở dài một hơi: “Nô tài bái kiến Vương phi.”

Diệp Ly gật đầu hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Nha đầu kia tái nhợt nghiêm mặt, hoảng sợ tròn mắt nói: “Vương phi…Người nhanh mau đi xem một chút. Trấn Nam Vương…Trấn Nam Vương muốn đánh chết Sở Hoàng!”

Mọi người không khỏi sững sờ, Diệp Ly thở dài nói: “Đi xem.”

Còn chưa tiến vào sân nhỏ, bên trong đã truyền đến một hồi ầm ĩ huyên náo.

Phượng Chi Dao và Hàn Minh Tích nhàn nhã ngồi trên đầu tường hào hứng bừng bừng xem, còn bất chợt hưng phấn vung tay múa chân. Diệp Ly thở dài: “Phượng Tam, Minh Tích.” Hai người kia không sợ Lôi Chấn Đình biết bọn hắn cao hứng cỡ nào sao?

Hai người Phượng Chi Dao nhanh nhẹn đáp xuống đất,cười nói: “Vương phi yên tâm, Trấn Nam Vương giận sắp phát điên, không phát hiện ra bọn ta.”

Diệp Ly nhướng mày hỏi: “Bên trong xảy ra chuyện gì vậy?” Nàng cho rằng Lôi Chấn Đình và Mặc Cảnh Lê bên trong mưu đồ bí mật mới đúng. Dù bọn hắn sớm muộn cùng hợp tác, Diệp Ly cũng không để bọn hắn tại chỗ của mình bàn mưu tính kế.So với việc nàng không rõ bọn hắn ở chỗ khác, làm ra một số tình huống tốt hơn nhiều.Nhưng độc dược trên người Mặc Cảnh Lê phát tán, Lôi Chấn Đình nhất định đá hắn văng ra, hoặc tìm người giúp hắn giải quyết là được, cũng không đến trở mặt đánh nhau.

Hàn Minh Tích thấp giọng cười nói: “Hình như là…Sở Hoàng có ý đồ vô lễ với Trấn Nam Vương. Độc dược kia phát tán làm cho người trúng độc khỏe gấp mấy lần so với người bình thường. Cho nên…”

Diệp Ly không nhịn được khóe môi kéo ra, cảm giác được mặt mình có chút phát xanh rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.