Thịnh Thế Đích Phi

Chương 419: Dụ dỗ Tiểu Hoàng đế



Edit: Hồng Rica
Beta: Sakura

Định Vương phủ an bài dịch quán Đại Sở cách Định Vương phủ không quá hai con đường. Tỷ như Tây Lăng, Bắc Nhung hay Nam Chiếu đều ở sứ quán của mình tại Ly thành. Nhưng Đại Sở thì vẫn không có, thứ nhất bởi vì Đại Sở và Định Vương phủ quan hệ không tốt, thứ hai vô luận là Mặc Cảnh Lê hay Mặc Cảnh Kỳ đều không muốn thừa nhận Định Vương phủ một mình một thế lực. Cho nên mỗi lần sứ giả Đại Sở  đến đều do Định Vương phủ an bài. Nhưng lúc này đây, Mặc Cảnh Du lại chủ động với Mặc Tu Nghiêu muốn thành lập một sứ quán ở Ly thành, biểu thị ý tứ yếu thế rõ ràng.

Bên trong dịch quán, Mặc Tùy Vân thoát Mặc Cảnh Du cùng một đám quan viên người hầu, đi vào gian phòng của mình. Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn nhu nhược lập tức âm trầm xuống. Ngồi xuống bên góc bàn im lặng xuất thần.

Trước lúc đăng cơ, Mặc Tùy Vân chưa bao giờ nghĩ tới chính mình sẽ trở thành vua của một nước. Cũng giống hoàng huynh Mặc Túc Vân, mẹ của hắn cũng chỉ là một cung tỳ. Thậm chí so với Mặc Túc Vân hắn càng không được để ý, mà ngay cả tên của hắn là do mẫu thân đặt. Nhưng có lẽ hắn may mắn hơn Mặc Túc Vân, bởi vì hắn không bị Mặc Cảnh Kỳ chọn trúng để kế thừa ngôi vị hoàng đế kia. Những năm này,Hoàng đế Mặc Túc Vân trong cung sống thế nào, hắn thờ ơ lạnh nhạt nhưng cũng biết rõ ràng đấy. Vốn hắn cho là mình không có tiếng tăm gì, sau trưởng thành chuyển ra cung sống cuộc sống bình bình đạm đạm của mình. Lại không nghĩ rằng có một ngày Mặc Cảnh Lê xuất chinh bên ngoài lại bị phế đi, sau đó Hoàng Thái hậu cùng hoàng thân quốc thích và đám văn võ bá quan phát hiện hắn là lựa chọn thích hợp nhất, đưa hắn lên làm Hoàng đế Đại Sở.

Mặc Cảnh Lê bị phế đi quả thật làm cho hắn thở dài một hơi. Mặc dù bái kiến Mặc Cảnh Lê có mấy lần, nhưng mỗi lần nhìn thấy vị Vương thúc này đều cho hắn loại cảm giác sởn hết gai ốc. Hắn tinh thường cảm giác được Mặc Cảnh Lê muốn giết hắn, không, phải nói là Mặc Cảnh Lê muốn giết hết tất cả hoàng tử của Tiên hoàng. Mà hắn, không hề muốn chết.

Đợi đến lúc ngồi trên ngôi vị Hoàng đế kia hắn mới biết Hoàng đế đệ đệ của mình khổ sở thế nào. Trong mắt Hoàng Thái hậu và đám Vương công quyền quý, tiểu Hoàng đế hắn chỉ là con cờ của bọn họ mà thôi. Mặc Tùy Vân biết rõ, chính mình không muốn vậy. Hắn không muốn bị những người kia trói buộc. Hắn nghe rất nhiều sự tích về Định Vương, hắn muốn trở thành người như vậy.

Cho nên, thời điểm hắn cung kính đối mặt với Định Vương cũng không phải làm bộ đấy. Hắn thật sự tôn kính hơn nữa tôn sùng Vương gia uy chấn thiên hạ, cho nên lúc hành lễ hắn nhịn không được ngẩng đầu liếc nhìn Định Vương. Nhưng mà thời điểm bắt gặp nam tử áo trắng tóc trắng tuấn mỹ con mắt lạnh nhạt kia, hắn không khỏi có chút luống cuống. Ánh mắt lạnh nhạt căn bản không nhìn qua hắn nhưng phảng phất xem thấu mọi bí ẩn trong lòng hắn. Hắn vội vàng giả bộ sợ hãi cúi đầu, nhưng hắn biết rõ, khẳng định đã khiến Định Vương hoài nghi.

Mặc Tùy Vân khẽ cắn khóe môi nhíu mày. Tuy nhiên có phần tâm kế và gan dạ, nhưng đến cùng vẫn chi là một đứa bé mười hai tuổi. Hơn nữa những năm này không ai chăm chú dạy bảo hắn, cho nên gặp loại tình huống ngoài ý muốn trong khoảng thời gian ngắn cũng không nhịn được phải luống cuống rồi. Nếu như…Nếu như Định Vương muốn giết hắn mà nói…

“Khởi bẩm Hoàng thượng, bên ngoài có một vị tiểu công tử cầu kiến.” Ngoài cửa, thị vệ thấp giọng bẩm báo.

Trong lòng Mặc Tùy Vân phiền muộn, không vui cau mày nói: “Cái gì tiểu công tử? Không gặp!”

“Nhưng là…” Thị vệ do dự, Mặc Tùy Vân không có tính nhẫn nại nói: “Có chuyện gì đi tìm Du Vương thúc, đừng phiền trẫm!” Ngoài cửa rất nhanh không có âm thanh, trong lòng Mặc Tùy Vân cười lạnh một tiếng, những người này căn bản không đem Hoàng đế hắn vào trong mắt, nhưng theo thông lệ phải báo một tiếng. Mặc dù có chút kỳ quái tại sao ở Ly thành có người tìm mình, nhưng hiện tại Mặc Tùy Vân không có tâm tình đi lo chuyện này.

“Pặc…pặc…pặc…” Mặc Tùy Vân đang ngẩn ngơ, cửa sổ truyền đến tiếng đánh nhẹ nhàng. Mặc Tùy Vân nhíu nhíu mày, vừa đứng dậy thấy một bé trai tuấn mỹ từ bên ngoài mở cửa sổ dò xét.

Mặc Tùy Vân khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm vào đứa bé trai kia đánh giá nửa ngày mới hỏi: “Ngươi là người vừa mới tìm trẫm?”

Bé trai móp mép cái miệng nhỏ nhắn, nhanh nhẹn bò lên cửa sổ, nhẹ nhàng rơi xuống đất gật đầu nói: “Đúng vậy, vì sao ngươi không muốn gặp ta?” Mặc Tùy Vân không nhịn được liếc mắt, ta biết ngươi à?

Lại đánh giá, mới phát hiện tiểu nam tử kia lớn lên cực tuấn mỹ, nhỏ tuổi hơn mình. Quần áo trên người tầm thường, cũng không che hết khí thế tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Mặc Tùy Vân yên lặng một hồi lâu, mới hỏi: “Ngươi là…Mặc Ngự Thần?”

Mặc Tiểu Bảo liếc mắt, cười hì hì tiến đến bên người Mặc Tùy Vân đánh giá cười nói: “Ngươi quả nhiên rất thông minh, ngươi như nào đoán được thân phận của Bản thế tử?” Mặc Tùy Vân đè xuống xúc động, toàn bộ Ly thành này, ngoại trừ tiểu thế tử Định Vương phủ còn mấy người dám xông vào dịch quán Hoàng đế Đại Sở?

“Tiểu thế tử đại giá quang lâm, có gì muốn làm?” Mặc Tùy Vân bày ra tư thái Hoàng đế, vẻ mặt nghiêm túc hỏi.

Mặc Tiểu Bảo mở trừng hai mắt, có chút cổ quái nhìn Mặc Tùy Vân nói: “Phải làm sao? Ngươi xem ta như vậy…có thể làm sao?” Cậu mới mười tuổi? Cho dù muốn làm sao cũng phải đợi cậu có quyền thế. Hiện tại cậu chỉ là đứa con đáng thương bị phụ vương chán ghét bắt đi gặp địch nhân tương lai.

Mặc Tùy Vân yên lặng nhìn Mặc Tiểu Bảo không hề khách khí ngồi xuống bên bàn cầm trái cây lau lau mấy phát rồi gặm. Chỉ cảm thấy cái trán ẩn ẩn đau, sinh hoạt trong cung lâu trực giác nói cho hắn biết tiểu thế tử vẻ mặt tinh khiết này rất phiền toái.

Mặc Tiểu Bảo đứng một bên nhìn Mặc Tùy Vân trầm mặc, vẫy tay nói: “Tới ngồi a.”

Mặc Tùy Vân đi đến đối diện Mặc Tiểu Bảo ngồi xuống, nhìn cậu bé ăn bất diệc nhạc hồ, trong lòng âm thầm phỏng đoán Định Vương cho tới giờ đều không cho tiểu thế tử ăn cơm no hay không, “Ngươi tìm ta có chuyện gì?”

Mặc Tiểu Bảo tươi cười nói với hắn: “Tìm ngươi đi chơi. Phụ vương nói ta là chủ nhà, phải đãi hiếu khách. Ta sợ một mình ngươi cô đơn, cố ý tìm ngươi đi chơi a.”

“Chơi?” Mặc Tùy Vân có chút mờ mịt.

Không phải Mặc Tùy Vân làm khách không biết tốt xấu, mà hắn thật sự nghĩ mãi không rõ, mình và tiểu thế tử Định Vương phủ trước mắt này từ lúc nào giao tình tốt đến mức có thể cùng đi chơi.

Mặc Tiểu Bảo hất cằm, có chút kiêu ngạo nhìn hắn, “Thế nào? Có đi không?”

Chống lại ánh mắt Mặc Tiểu Bảo có chút khiêu khích, Mặc Tùy Vân đột nhiên cắn răng một cái, gật đầu nói: “Đi thì đi!” Trẫm là Hoàng đế, còn sợ một tiểu thế tử ngươi sao? Cho nên, tiểu Hoàng đế chắc chắn Mặc Tiểu Bảo không dám giết người nên mới đi chơi với cậu bé.

Nói đi là đi, Mặc Tùy Vân đứng dậy muốn mở cửa đi ra ngoài. Mặc Tiểu Bảo liền vội vàng kéo hắn nói: “Ngươi làm gì?” Mặc Tùy Vân kỳ quái nhìn hắn một cái nói: “Không phải đi ra ngoài chơi sao?” Mặc Tiểu Bảo liếc mắt, chỉ chỉ cửa sổ mở một nửa nói: “Ta là từ chỗ ấy vào, ngươi muốn người khác nói Bản thế tử như nào xuất hiện bên trong dịch quán Đại Sở? Nếu bị phụ vương ta biết, là hỏng bét đấy.”

“Vậy ngươi muốn thế nào?”

Mặc Tiểu Bảo dáng tươi cươi tinh khiết vô cùng chỉ chỉ cửa sổ nói: “Chúng ta leo tường đi ra ngoài.”

“Leo tường?!” Mặc Tùy Vân suýt nữa lên tiếng kinh hô.

Mặc Tiểu Bảo đã phối hợp nhảy lên cửa sổ, một tay vịn cửa sổ hướng mặt nhìn ra ngoài mới quay đầu lại nói: “Ngươi sợ?” Mặc Tùy Vân hít một hơi thật sâu nói: “Ai sợ? Đi thì đi!”

“Cái này còn được.” Mặc Tiểu Bảo gật gật đầu, nhẹ nhàng linh hoạt từ cửa sổ nhảy xuống. Mặc Tùy Vân lại càng hoảng sợ, vội vàng leo lên xem, thấy vẻ mặt Mặc Tiểu Bảo không kiên nhẫn tựa bên góc tường ngoắc mình. Mặc Tùy Vân không biết võ công, có chút chật vật bò từ cửa sổ xuống nói. Đi theo sau lưng Mặc Tiểu Bảo trốn trốn tránh tránh từ cửa sau dịch quán đi ra, hoàn toàn không có người phát hiện. Rất rõ ràng, loại chuyện này Mặc Tiểu Bảo tuyệt đối không phải làm lần đầu tiên rồi.

Bên ngoài cửa sau dịch quán, hai người vừa ra khỏi cửa có mấy bóng người vây quanh, lôi kéo bọn hắn chạy như điên. Đến chỗ an toàn mới dừng lại, Mặc Tùy Vân mới rảnh dò xét mấy người trước mắt, phát hiện mấy đứa trẻ này đề nhỏ hơn mình, còn thấp hơn Mặc Tiểu Bảo nửa cái đầu, một loại cảm giác đại nhân tự nhiên sinh ra.

“Tiểu Bảo ca ca, người này là tiểu Hoàng đế Đại Sở sao?” Lãnh Quân Hàm mặc cẩm y màu trắng tuy nhỏ tuổi, những có vài phần phong phạm của phụ thân bé rồi. Trong tay cái quạt nhỏ chậm rì rì quạt, không biết còn tưởng là thiếu gia ăn chơi nhà ai.

Bên cạnh, Từ Tri Duệ thừa hưởng vẻ mặt nghiêm nghị của phụ thân nhìn Mặc Tùy Vân nhíu nhíu mày: “Không thay quần áo, sẽ bị người phát hiện.” Mặc Tùy Vân nhìn hai đầu củ cải trước mặt chưa tới cằm mình một thân mồ hôi lạnh.

Bên cạnh, Mộc Liệt đã đổi tên thành Tần Liệt ném qua một bộ y phục, nói: “Đã biết các ngươi sẽ quên quần áo.”

Mặc Tiểu Bảo khinh thường nhướng mày nói: “Không có thay quần áo, Bản thể tử không phải chạy từ trong ra? Cài gì mà thủ vệ sâm nghiêm…không chịu nổi một kích.” Phụ vương nói không sai, chơi đúng là kích thích. Từ bên trong dịch quán bắt cóc tiểu Hoàng đế, thú vị a. Giả trang thành người hầu chạy ra ngoài, không có tính khiêu chiến rồi.

Lãnh Quân Hàm cười tủm tỉm nhìn qua Mặc Tùy Vân chảy nước miếng, “Tiểu Hoàng đế a, lần thứ nhất thấy Hoàng đế sống…” Mặc Tùy Vân một đầu mồ hôi lạnh, hắn cảm thấy trong nội cung khắp nơi nguy hiểm, nhưng đột nhiên so với đối mặt với mấy đứa bé đầu óc rõ ràng có vấn đề này, hắn tình nguyện trở về đối mặt với Hoàng Thái hậu và đám đại thần kia. Bánh bao nhỏ trước mặt cho rằng hắn là thịt vịt nướng sao? Bộ dáng thèm nhỏ nước dãi…Mặc Tùy Vân quyết định tránh xa bánh bao nhỏ trắng nõn kia một chút.

Nếu như Lãnh Quân Hàm biết rõ suy nghĩ của Mặc Tùy Vân…nhất định sẽ kêu to oan uổng đấy. Chỉ là bé chưa gặp qua Hoàng đế thôi a, ai bảo bé đời này người lớn nhất bái kiến là Vương gia? Tuy Vương gia là nhân vật tuyệt đỉnh có rất nhiều Hoàng đế phải sợ, nhưng cũng không phải là Hoàng đế. Thật vất vả thấy được tiểu Hoàng đế sống sờ sờ, lòng hiếu kỳ của Lãnh Quân Hàm muốn nghiên cứu một chút.

Tần Liệt cười như không cười lướt qua tiểu Hoàng đế có chút bất an, thoạt nhìn tốt hơn Mặc Túc Vân một chút, nhưng cũng không nhìn ra có cái gì khác a. Tùy tùy tiện tiện đã bị tiểu thế tử dắt ra ngoài, chẳng lẽ hắn không cân nhắc tiểu Hoàng đế Đại Sở đột nhiên mất tích trong dịch quán sẽ hù dọa bao nhiêu người sao?

Nhưng Tần Liệt cũng không thèm để ý, tiểu thế tử ưa thích chơi thế nào là chuyện của cậu, hắn chỉ cần bảo hộ an toàn cho bọn họ là được rồi.

Dưới sự thúc giục của Mặc Tiểu Bảo, Mặc Tùy Vân đi thay bộ quần áo tầm thường mà Tần Liệt đã chuẩn bị. Bởi như vậy, mấy đứa bé kia thoạt nhìn như một đám hài tử con nhà phú quý thôi. Ly thành hôm nay tụ tập rất nhiều quyền quý thế gia danh môn phú thương, nên trên đường có đám con nhà quyền quý đi chơi là chuyện thường, nên trên đường cũng không người nào để ý.

Mặc Tùy Vân được sinh ra trong hoàng cung, bình sinh hai lần ra ngoài, một lần là theo triều đình Đại Sở xuôi Nam, một lần là Bắc thượng đến Ly thành. Tự nhiên cái gì cũng thấy mới lạ,  đoàn người Mặc Tiểu Bảo không nói Tần Liệt có kiến thức rộng rãi thì Lãnh Quân Hàm và Từ Tri Duệ cũng là chạy khắp này mà lớn lên đấy, nên sớm lơ lỏng bình thường rồi. Nói là đi ra ngoài chơi, không bằng nói mấy đứa bé này phụng bồi tiểu Hoàng đế nhà quê không có kiến thức khắp nơi đi dạo chơi. Đợi đến lúc Mặc Tùy Vân cảm thấy có chút đói bụng, Mặc Tiểu Bảo hào phóng đưa hắn tới quán rượu tốt nhất trong Ly thành.

Tiểu nhị quán rượu đương nhiên hết sức quen thuộc nhóm người Mặc Tiểu Bảo, vừa nhìn thấy bọn họ vào cửa liền thuần thục tiến lên dẫn bọn hắn vào sương phòng trên lầu hai yên tĩnh. Mặc Tùy Vân ngồi trong sương phòng, cố nhẫn nhại trước hiếu kỳ và không được tự nhiên mà hỏi: “ Thế tử, các ngươi thường xuyên đến đây sao?”

Mặc Tiểu Bảo cười tủm tỉm nói: “Cũng không tính là thường xuyên. Ngẫu nhiên tới một lần, nhưng ở đây đồ ăn vừa vặn rất ngon. Không cần khách khí, tửu lâu này là của nhà Tần Liệt, hắn sẽ không thu tiền chúng ta.”

Tần Liệt yên lặng liếc mắt, coi như là đi ăn chùa cũng không cần quang minh chính đại nói ra được chứ? Tiểu thế tử ngươi còn nhớ rõ người trước mắt là  địch nhân của ngươi sao?

Mặc Tùy Vân có chút hâm mộ nhìn bọn hắn nói: “Như các ngươi thật tốt.”

Lãnh Quân Hàm mở trừng mắt, nghiên nghiên cái đầu nhỏ nhìn hắn nói: “ Nếu ngươi thích mà nói, có thể lưu lại theo chúng ta cùng nhau chơi đùa a. Chúng ta sẽ không khi dễ ngươi đấy.” Một nhóm người này ở bên trong này, Lãnh Quân Hàm có hứng thú với Mặc Tùy Vân nhất. Tuy nhiên cái này là do bé lần đầu tiên thấy hoàng đế.

Mặc Tùy Vân sửng sốt một chút, lắc lắc đầu nói: “Ta không thể lưu lại.”

Lãnh Quân Hàm lý giải gật đầu nói: “Ta biết rõ, ngươi là Hoàng đế Đại Sở. Làm Hoàng đế thú vị sao?” Mặc Tùy Vân có chút đắng chát lắc đầu nói: “Không thú vị, một chút cũng không thú vị.”

“Không thú vị?” Lãnh Quân Hàm sờ lên cái ót hỏi: “Tiểu Bảo ca ca, huynh còn muốn làm Hoàng đế sao? Tiểu Hoàng đế nói làm Hoàng đế không thú vị.” Mặc Tiểu Bảo khinh thường hừ khẽ nói: “Bản thế tử về sau làm Định Vương, làm Hoàng đế có gì đặc biệt hơn người. Bản thế tử muốn làm Định Vương, có biết không.”

“Hoàng đế lớn hơn Định Vương.” Từ Tri Duệ bình tĩnh phổ cập tri thức cho biểu ca.

Mặc Tiểu Bảo nghiêng người qua liếc bé, “Cái nào dám nói Hoàng đế lớn hơn phụ vương ta.”

Mọi người hai mắt nhìn nhau, cuối cùng nhún vai. Xác thực, dưới gầm trời này ít nhất là hiện tại đại khái không có Hoàng đế nào dám khiêu chiến với Định Vương. Từ Tri Duệ kiên trì nói: “Coi như là vậy, nhưng Hoàng đế vẫn lớn hơn.”

Mặc Tiểu Bảo cau mày suy nghĩ một chút nói: “Được rồi,cái kia ta vẫn muốn làm Định Vương trước!” Phải đạp phụ vương xuống, cậu muốn đứng vững đã, làm Hoàng đế thì càng không cần nghĩ rồi. Mặc Tiểu Bảo tin tưởng trong lòng tràn đầy tính toán nói.

Mặc Tùy Vân vừa lấy đồ ăn thơm ngào ngạt trên bàn, vừa nói: “Vạn nhất không phải ngươi làm Định Vương,  sao bây giờ?”

Mặc Tiểu Bảo kỳ quái nhìn hắn một cái, nói: “Tại sao ta không làm Định Vương?”

“Định Vương phủ không phải còn có một vị tiểu thế tử sao?” Mặc Tùy Vân tùy ý nói: “Giống ngôi vị Hoàng đế không nhất định là truyền cho Hoàng Thái tử, ngôi vị Định Vương cũng không nhất định truyền cho con trai trưởng a.”

“Sao…” Mặc Tiểu Bảo suy tư, gật đầu nói: “Ngươi nói có đạo lý. Đa tạ ngươi nhắc nhở, ta sẽ cố gắng thúc giục Lân nhi ngoan ngoãn làm đệ đệ đấy.” Mặc Tùy Vân cười nhạt một tiếng nói: “Không cần khách khí, ta chỉ tùy ý nói một câu thôi, ngươi không cần để trong lòng.”

“Đúng rồi, Mặc Tùy Vân. Nghe nói Hoàng Thái hậu Đại Sở rất dữ tợn, Hoàng nãi nãi có đối tốt với ngươi không?” Mặc Tiểu Bảo chớp mắt, quan tâm mà hỏi. Mặc Tùy Vân nắm đũa trong tay hơi dừng lại, cười nói: “Hoãng nãi nãi đối với ta rất tốt.”

“Ngươi thực hạnh phúc, phụ vương ta đối với ta rất dữ tợn. Ngươi là Hoàng đế…Người khác đều nghe theo ngươi. Tiểu thế tử ta..suốt ngày bị phụ vương ức hiếp.” Mặc Tiểu Bảo hâm mộ giận dữ nói.

Nụ cười của Mặc Tùy Vân có chút đắng chát, hắn làm Hoàng đế có chỗ nào hạnh phúc. Hạ nhân bên cạnh đôi khi không sai khiến được, lại càng không có ai nghe hắn nói. Nhìn dáng vẻ ngây thơ của Mặc Tiểu Bảo còn có bánh bao nhỏ Lãnh Quân Hàm, Từ Tri Duệ và Tần Liệt, trong lòng Mặc Tùy Vân nảy sinh thêm vài phần ghen ghét đấy. Dựa vào cái gì bọn hắn có thể vô ưu vô lự có cuộc sống hạnh phúc, mà hắn lại sống cẩn thận từng li từng tí trong nội cung?

“Ta về sau nhất định sẽ lợi hại hơn phụ vương đấy!” Mặc Tiểu Bảo vỗ bàn lớn tiếng kêu lên.

Bọn người Lãnh Quân Hàm ngồi bên cạnh ăn cơm yên lặng nhìn hắn, không để ý tới cậu tiếp tục vùi đầu ăn. Mặc Tiểu Bảo lập tức không thuận theo, hét lớn: “Ta nhất định lợi hại hơn phụ vương!”

Mặc Tùy Vân nhìn bộ dáng thẹn quá hóa giận của hắn, cười nói: “Ta tin tưởng ngươi, nhất định đấy.”

Nghe hắn nói xong, Mặc Tiểu Bảo lập tức cao hứng trở lại. Vỗ bờ vai hắn nói: “Này mới đúng. Ta biết chúng ta là một phe đấy. Về sau ngươi nhất định cũng lợi hại hơn phụ vương ngươi! Chúng ta cùng nhau cố gắng!”

Khóe môi Mặc Tùy Vân kéo ra, có chút bất định lời này của Mặc Tiểu Bảo rốt cuộc là chúc phúc hay nguyền rủa. Tuy hắn không có ấn tượng gì với phụ hoàng, nhưng vẫn biết rõ phụ hoàng hắn là một Hoàng đế thất bại đấy. Nhưng với vẻ mặt chân thành của Mặc Tiểu Bảo, nhất định là lời chúc phúc rồi.

Đợi đến lúc Mặc Cảnh Du đem Ly thành huyên náo, mấy đứa bé này sớm ăn đến chén trên bàn thành bừa bộn rồi. Vừa mở cửa, chứng kiến món ngon mĩ vị trên bàn tao đạp không ít, chỉ có cơm thừa rượu căn bày bát tháo trên bàn. Lãnh Quân Hàm ăn no quá ngồi một bên giường văn vê bụng, mấy đứa bé khác vây một chỗ nói đến khí thế ngất trời. Đương nhiên đại đa số là do Mặc Tiểu Bảo nói…,Từ Tri Duệ ngẫu nhiên bổ sung vài câu, còn lại thuần túy là ngồi nghe.

“Hoàng thượng!” Mặc Cảnh Du trầm giọng kêu lên.

Mặc Tùy Vân sững sờ, lúc này mới nhớ mình từ bên trong dịch quán chạy đến đây Mặc Cảnh Du cũng không biết. Vội vàng muốn đứng dậy, Mặc Tiểu Bảo bên cạnh thấp giọng nói: “Đừng sợ hắn, ngươi là Hoàng đế, không cần sợ hắn.”

Mặc Tùy Vân quăng ánh mắt cảm kích liếc hắn, mới đứng lên nói: “Vương thúc, có việc gì thế?”

Đuôi lông mày Mặc Cảnh Du hạ xuống một phát, còn chưa kịp nói Phượng Chi Dao phía sau cười tủm tỉm đi ra nói: “Du Vương, ngươi xem tại hạ nói không sai chứ, Hoàng thượng ở Ly thành có xảy ra chuyện gì đâu này?”

Mặc Cảnh Du nhịn xuống cơn tức trong lòng, hướng Phượng Chi Dao nhẹ gật đầu, mới hỏi: “Hoàng thượng, tại sao ngài ở chỗ này?”

Mặc Tùy Vân thấp giọng nói: “Ta…Trẫm đi chơi với Tiểu thế tử.”

Mặc Cảnh Du hít một hơi sâu, nói: “Hoàng thượng về sau muốn đi chơi, vẫn nên mang nhiều người đỡ phải cho người phía dưới lo lắng.” Mặc Tùy Vân gật đầu nói: “Vương thúc, trẫm biết sai rồi.” Thấy hắn xác thực biết sai, Mặc Cảnh Du lúc này mới gật gật đầu xem như cho qua chuyện. Mặc Tùy Vân trước nay vẫn nghe lời, hôm nay đột nhiên trong dịch quán mất tích xác thực đem người Đại Sở dọa không rõ. May mắn rất nhanh Định Vương phủ truyền tin nói Mặc Tùy Vân theo Mặc Tiểu Bảo đến chỗ này dùng bữa.

Mặc Cảnh Du nhìn vào bên trong, chỉ thấy mấy đứa bé nhìn mình với vẻ mặt vô tội. Mặc Cảnh Du thật sự có chút không dám tin, đứa bé này còn nhỏ hơn Mặc Tùy Vân nhưng trước sau cẩn thận từng li từng tí đem tiểu Hoàng đế lừa từ dịch quán đi chơi.

Mặc Tiểu Bảo cảm giác mình nên nói gì, mở trừng hai mắt, đứng lên nói với Mặc Cảnh Du: “Du Vương, ngươi đừng giận dữ với Vân ca ca, đều là ta không tốt. Vốn ta muốn đến dịch quán chơi với Vân ca ca, nhưng…Hắn không chịu gặp ta. Ta nhất thời tức giận nên chạy đến phòng hắn.  Vân ca ca là do ta cầu đi ra ngoài chơi đấy.”

Mặc Cảnh Du cười nhạt một tiếng nói: “Thế tử nói quá lời, thế tử về sau trực tiếp đến dịch quán tìm Hoàng thượng chơi là tốt rồi. Nhưng, hiện tại toàn bộ người trong dịch quán đang tim Hoàng thượng, chúng ta cần trở về.”

Mặc Tùy Vân nhu thuận đứng dậy, đi theo Mặc Cảnh Du đi ra. Mặc Tiểu Bảo vẫn không quên lưu luyến đưa tiễn ra tới cửa, cũng đồng ý ngày mai tìm hắn đi chơi.

Phượng Chi Dao đứng ở cửa ra vào, dáng tươi cười chân thành nhìn xem bốn tiểu quỷ, hỏi: “Như thế nào? Tiểu Hoàng đế Đại Sở thú vị sao?”

Lãnh Quân Hàm lắc lắc đầu nói: “Không thú vị, trì độn đấy.”

Từ Tri Duệ nghiêng nghiên cái đầu nhỏ suy nghĩ một chút nói: “Không thú vị, dối trá.”

Tần Liệt liếc mắt, “Còn chán ghét hơn Mặc Túc Vân.” Mặc Túc Vân tuy nhát gan nhu nhược, tên này không nhát gan như vậy, nhưng tâm nhãn quá nhiều.

Mặc Tiểu Bảo cười tủm tỉm vuốt cằm nhỏ nói: “Thú vị, trì độn đấy, tâm nhãn không ít, rõ ràng còn muốn chơi kế ly gián. Còn bất mãn với đệ đệ một tuổi nhà ta đấy.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.