Thịnh Thế Khói Lửa

Chương 1



“Tỷ, xem ta mang cho ngươi lễ vật gì này.”

Phanh! Bang! Hai tiếng nổ. Cửa phòng Sở Hỉ Ca bị người đến mạnh mẽ đá văng.

Hỉ Ca trừng mắt, nhìn chỗ lõm vào trên cánh cửa, nhướng mày.

“Sở Tiếu Ca, đã là lần thứ năm của tháng này rồi đấy.”

“Không phải chỉ là cái cửa thôi sao. Cười với gia cái coi. Gia mua cho bộ trang phục thượng đẳng”

Sở Tiếu Ca đi đến trước mặt Hỉ Ca, nâng chiếc cằm tinh tế của nàng lên, khuôn mặt tuấn tú nhỏ nhắn lộ vẻ đùa bỡn tươi cười. Rõ ràng ý vị đáng khinh, nhưng biểu hiện trên mặt Sở Tiếu Ca lại có vẻ dị thường đáng yêu.

Hỉ Ca nhếch miệng nửa cười nửa không, giáng cho Sở Tiếu Ca một cái tát.

“Muốn chết! Tiểu tử thối ngươi ngay cả tỷ tỷ thân sinh cũng dám đùa bỡn!”

“Ai da, người ta chỉ là kích động một chút thôi mà~~ Lão tỷ, ngươi nghe gì chưa, Thịnh Thế rốt cục đã chính thức hoạt động rồi đó. Phiên bản mới gọi là Thích khách truyền thuyết. Ta nói, vị thích khách kia thật sự là rất suất, rất suất nha……”

Sở Tiếu Ca ngồi xuống bên người Hỉ Ca, không chút khách khí chộp lấy quả táo nàng vừa mới gọt dùng sức cắn một ngụm, nhai nhai nuốt nuốt xong lại tiếp tục vung tay múa chân loạn cả lên.

“Ờ”

Hỉ Ca ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng lên, vươn tay lấy trái táo khác tiếp tục gọt.

“Đã nói ngươi cái gì cũng không biết. Lão tỷ, ngươi như vậy là không được nha. Ngươi với ta thật một trời một vực mà! Bây giờ còn có ai không ngoạn trò chơi a, ngươi như thế nào giống mấy vị bô lão cổ lỗ sỉ chứ.”

Sở Tiếu Ca tựa hồ đem chữ “Ờ” của Hỉ Ca thành câu phủ định, còn không đợi Hỉ Ca phản ứng, lại nói một tràng dài.

“Ừm”

Hai năm trước trò chơi Thịnh Thế mở phiên bản thử nghiệm, Hỉ Ca từng may mắn được mời tiến vào trò chơi. Đáng tiếc, thử nghiệm chấm dứt, Hỉ Ca liền quyết định buông tha. Ở trong trò chơi đó, nàng gặp được mối tình đầu, tìm thấy sự tôn nghiêm, nhưng rốt cuộc chúng đều không đáng giá, nàng đành rời đi.

“Lại nói, đại gia hôm nay có lòng tốt thưởng cho ngươi cái mũ giáp, dù sao ngươi mỗi ngày ngây ngốc ở nhà cũng không có việc gì làm, không bằng thuận tiện theo giúp ta ngoạn trò chơi đi.”

Sở Tiếu Ca xem Hỉ Ca không có phản ứng gì, cái miệng nhỏ nhắn nhếch lên, theo sau lưng lấy ra cái mũ giáp màu hồng phấn ném vào lòng Hỉ Ca. Vẻ mặt giương giương tự đắc, giống như muốn nói, còn không mau cảm kích đi, đây là đại gia ta thưởng cho ngươi đó.

“Ngươi từ đâu có được cái này?” Hỉ Ca có chút kinh ngạc ôm lấy mũ giáp. Tiểu đệ tuy rất có tiền, bất quá lần này cũng thật lãng phí. Loại mũ giáp này không phải mấy ngàn đồng liền có thể mua được.

“Ngươi hỏi làm gì a, tóm lại là tặng cho ngươi. Còn có, ta rất vất vả mới kiếm được bản tuyên truyền đầy đủ (của trò chơi) đó nha. Ôi, thần tượng của ta ngay tại bên trong aaaaaa~~”

Thuận tiện đem vật cầm trên tay ném tới Hỉ Ca trên giường, Sở Tiếu Ca như một trận gió xóay biến khỏi phòng Hỉ Ca.

……

Sau khi tiểu đệ rời đi, Hỉ Ca do dự hồi lâu, rốt cục mở máy tính lên, chạy đĩa cài đặt, sau đó lẳng lặng ngồi trên ghế đợi trò chơi Thịnh Thế Chi Chiến khởi động.

Cảnh tượng chiến trường hiện ra trước mắt.

Không có khói súng tràn ngập. Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc. Đưa mắt nhìn lại, trong vòng trăm dặm quanh đế đô tụ tập vô số người. Tất cả như hổ rình mồi chằm chằm nhìn lên bóng dáng màu hồng nhạt đứng trên tường thành kia.

Nhưng tầm mắt của nàng lại chỉ nhìn vào hắn. Khi đối mặt với nàng, hắn tựa hồ không có cảm xúc dao động gì. Người nam nhân ấy dùng một loại khí thế bễ nghễ thiên hạ ngồi trên hắc sắc thiên mã (ngựa đen), ánh mắt lạnh như băng.

Bộ hắc sắc chiến thiên thần giáp kia là nàng đưa cho hắn, hắn còn nhớ rõ không? Con hắc sắc thiên mã là hai người cùng nhau bắt, hắn còn nhớ rõ không? Chỉ sợ là không nhớ rõ đi!

“Vì cái gì phải làm như vậy?” Giang sơn này là hắn đánh hạ đến đưa cho nàng. Hiện giờ, hắn muốn thu hồi ư? Chính là, vì sao muốn dùng phương thức tuyệt tình này chứ, rõ ràng chỉ cần hắn mở miệng nói một câu mà thôi.

“Công thành.” Tiếng nam nhân trong trẻo nhưng lạnh lùng từ sau mặt nạ ngân sắc truyền ra.

Đây là cách hắn trả lời nàng đi. Kim sắc cự kiếm giơ lên, hai mảnh kim sắc ngũ trảo kim long phóng cao, bàng hoàng ở không trung phát ra từng trận tê hống, vô số người đổ xô ùa tới tấn công tường thành.

“Nguyên lai ta đối với ngươi mà nói, chính là một hồi trò chơi thôi.” Trên tường thành, thanh âm của nữ tử vang lên mang theo vài phần tự giễu. Tiếc là chỉ có một mình nàng mới nghe thấy được.

Khói lửa ngập trời. Các loại pháp thuật hoa lệ đánh ầm ầm vào lớp phòng hộ màu vàng óng của đế đô. Nàng ngước mắt nhìn lên không trung, mái tóc dài màu đỏ rực theo gió tung bay.

“Ngươi đưa ta một trận thịnh thế khói lửa này, ta có thể nào không đáp lễ ngươi đâu!”

Một trận kim quang hiện lên, lớp phòng hộ của đế đô nháy mắt biến mất vô tung. Trên khuôn mặt của nữ tử tuyệt thế xinh đẹp xuất hiện một nụ cười yếu ớt, ánh mắt mị hoặc có thể khiến tâm hồn người khác nhộn nhạo không yên.

” Huyễn thế…… Ma âm.” Môi đỏ mọng khẽ mở, bốn chữ như sấm rền. Một cổ đàn tranh đột nhiên xuất hiện trên tường thành. Mười ngón tay ở cổ đàn thờ ơ gảy. Trên bầu trời thoáng chốc xuất hiện vô số hỏa diễm tạo thành một đóa hoa lửa khổng lồ. Khắp đất trời, lại bởi vì nàng mà trở nên rực rỡ. Những cánh hoa lửa rơi đến đâu, người ngã ngựa đổ đến đó.

“Nghịch chuyển càn khôn.” Một người, một kiếm, một mạng. Kim quang hiện, ánh kiếm rơi rơi.

Cảnh tượng cuối cùng là hình ảnh hắn cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt đầy thương hại, hay là thứ gì khác, nàng không rõ.

Hỉ Ca từng trải qua này đó, nhìn đến cảnh ấy, nàng tự giễu cười cười. Kế tiếp hẳn là hình ảnh hắn xưng đế đi.

Chính là, sự việc kế tiếp làm cho Hỉ Ca ngây ngốc toàn tập. Thế nhưng, kết cục lại là……

Khi hắn bước ngang thi thể nàng để tiến vào đế đô. Ngay khoảnh khắc ấy, một đạo bóng trắng như u linh xẹt qua. Vẫy một cái, chỉ một chiêu, không có gì đáng cười hơn, cái tư thái nhàn nhã như đang tản bộ ấy khiến hắn chết. Hắn quả thật chết, khinh địch như vậy, sẽ chết!

“Thiên hạ này cũng không phải của một mình ngươi.” Âm thanh mang theo ba phần châm chọc bảy phân khiêu khích của thích khách áo trắng vang lên. Sau đó, trước ánh mắt còn đang ngỡ ngàng của mọi người, vị thích khách lần nữa biến mất.

Từ đầu tới đuôi, chỉ để lại một bóng dáng nhạt nhòa.

Hỉ Ca ngơ ngác nhìn màn hình, cho đến khi cảnh vật nhạt dần, thay vào đó là bảy chữ màu đỏ thật lớn xuất hiện — Thịnh Thế Chi Thích Khách Truyền Thuyết.

“Phanh!” Hỉ Ca còn chưa hoàn hồn, cánh cửa lại một lần nữa bị đá văng. Sở Tiếu Ca hấp tấp chạy vào. Phát hiện Hỉ Ca đang xem bản video tuyên truyền, Sở Tiếu Ca hắc hắc cười hai tiếng, bước đến trước mặt Hỉ Ca.

“Có phải thích khách kia rất tuấn tú hay không? Trời ạ, anh ta quả thực rất suất. Thế nhưng trên đời còn có người so với Minh Độ Thiên càng suất hơn. Trời ơi là trời~~”

Hỉ Ca nhìn thấy tiểu đệ …à… ánh mắt mê giai còn háo sắc hơn sắc nữ vài phần, nháy mắt đỉnh đầu như sấm nổ.

“Không được, lần này ngươi nhất định phải theo ta cùng ngoạn trò chơi.”

“Vì cái gì?” Như thế nào lại lôi nàng vào?!

“Thần tượng quá suất. Nước phù sa không lưu ruộng người ngoài. Ngươi phải quyến rũ hắn, biến hắn thành anh rể của ta.” Sau đó Sở Tiếu Ca làm một tăng ca ngợi cảm thán.

“……” Lần này, nàng đúng thật không cẩn thận đã bị sét đánh chết. “Ta sẽ không ngoạn trò chơi.”

“Không quan hệ, không phải có ta đây sao, ta sẽ bảo hộ ngươi.” Sở Tiếu Ca vỗ ngực cam đoan.

Hỉ Ca khinh bỉ liếc tiểu đệ một cái, ngươi bị ta một cước đá bay mấy thước thì dùng cái gì đến bảo hộ ta? Bất quá nàng cũng chỉ là nghĩ trong lòng thôi, còn chưa có thật sự nói ra lời đả kích. Vốn tiểu đệ nàng ở phương diện võ thuật không có mấy tự tin.

Sở gia là võ thuật thế gia, một thế hệ này chỉ có Hỉ Ca cùng Tiếu Ca là hai đệ tử duy nhất. So với thiếu niên mười tám tuổi Sở Tiếu Ca mà nói, công phu võ thuật của Hỉ Ca tuyệt đối không chỉ hơn một cấp bậc. Có thể đánh nhau mới có cơm ăn, đây là gia huấn của Sở gia. Cho nên, cuộc sống của Hỉ Ca so với Sở Tiếu Ca quả thật vẫn hậu đãi hơn một chút.

“Ta không nghĩ ngoạn.”

“Không được, mũ giáp đều đã mua rồi. Cũng đã đăng ký mặc định tên ngươi. Hơn mười vạn tiền một cái mũ giáp đó. Ngươi nếu không cần ta hiện tại nhảy lầu cho ngươi xem!”

Vì sợ Hỉ Ca không chịu chơi, Sở Tiếu Ca vừa mua được mũ giáp liền đem thân phận Hỉ Ca mặc định vào luôn. Một cái mũ giáp chỉ có thể một người sử dụng. Cho nên nếu Hỉ Ca không cần, cái mũ giáp trị giá hơn mười vạn tiền này sẽ biến thành đồ phế thải. Bất quá nói tới chuyện nhảy lầu, cho dù công phu Sở Tiếu Ca không bằng Hỉ Ca, nhưng nhảy từ lầu hai xuống, hắn cũng sẽ không gãy chân gãy tay đi.

“…… Ngươi thật ngoan cố!” Hỉ Ca cầm lấy mũ giáp, bất đắc dĩ thở dài. Quên đi, liền cùng hắn ngoạn trò chơi, chỉ cần không tranh thiên hạ, căn bản không có cơ hội đụng tới người đó đi!

……

“Thiếu gia, không có ai đi lĩnh mũ giáp kia.” Trong căn phòng xa hoa như cung điện, một vị trung niên mặc âu phục màu đen cúi đầu nhẹ giọng báo cáo.

Đứng trước cửa sổ, nam nhân với nửa thân trên trần trụi, tấm lưng rộng được bao trùm bằng một hình xăm đầu sói đỏ như máu. Dù chỉ là hình xăm, nó vẫn khiến lòng người kinh sợ. Trong mắt con sói chỉ có huyết tinh lạnh như băng, tựa như ánh mắt của người nam nhân vậy. Ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ nhuộm lên nửa thân trên trần trụi rắn chắc của người nam nhân một mảng màu vàng nhàn nhạt. Nam nhân cao cao tại thượng, khí thế lạnh băng khiến người ta cơ hồ không dám ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Mũ giáp đâu?”

“Công ty Thịnh Thế đưa ra bán đấu giá công khai, cuối cùng bị một tên oắt con dùng mười lăm vạn mua rồi.”

“Đi ra ngoài.” Thanh âm trầm thấp lạnh băng truyền ra.

“Vâng.” Vị trung niên vội vã xoay người, vừa ra khỏi phòng, ông ta thở dài nhẹ nhõm. Ông ở danh gia ngây người nhiều năm, ngay cả lão gia chủ đều không khiến ông cảm thấy áp bách lớn như vậy. Ngoái đầu nhìn lại cánh cửa phòng đã đóng kín, vị trung niên nhanh chóng rời đi.

Vốn tưởng chỉ là một hồi trò chơi, chính là khi hắn làm xong hết thảy mới phát hiện chính mình hối hận. Bình sinh là lần đầu tiên hối hận. Thế nhưng là bởi vì chính mình ở một hồi trò chơi cô phụ một nữ nhân. Hắn từng có rất nhiều nữ nhân. Nàng không phải là người đẹp nhất, trớ trêu sao lại là người làm cho hắn khó quên nhất. Biểu tình làm nũng của nàng, bộ dạng giận dữ của nàng, nụ cười của nàng, nhất cử nhất động của nàng hình như đã khắc sâu ở trong đầu hắn, làm cho hắn căn bản không thể nào quên.

Nàng đáp ứng để công ty lấy cảnh chiến tranh kia làm hình ảnh tuyên truyền cho trò chơi là ngoài dự đoán của hắn. Mà nàng không đi lĩnh cái mũ giáp số lượng có hạn kia cũng là ngoài dự kiến của hắn. Có lẽ, con người chân chính của nàng, hắn căn bản là chưa từng hiểu biết quá.

Một tiếng trước khi trò chơi chính thức bắt đầu, Hỉ Ca nhận được thông báo từ công ty Thịnh Thế, mũ giáp trò chơi bán đấu giá được mười lăm vạn, tiền đã chuyển vào tài khoản ngân hàng của nàng.

Hỉ Ca nhìn tấm chi phiếu mà dở khóc dở cười. Nàng căn bản không nghĩ tới công ty trò chơi sẽ đem tiền cấp cho nàng. Cứ như thế, mười lăm vạn của tiểu đệ đệ nhà nàng lại chạy tọt vào túi riêng của nàng. Sau này nếu tiểu tử kia biết được thì có khóc rống hay không?

Share this:

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.