Thịnh Thế Khói Lửa

Chương 132: Đột nhiên xuất hiện em gái



Vài ngày trước khi hệ thống nâng cấp, cảm giác thật là khó chịu. Trên thực tế, không phải Hỉ Ca chờ mong sự thay đổi của các chức nghiệp hay bản đồ mới cần khai hoang, mà cô đây là đang nóng lòng muốn gặp Thất Tử. Trước kia, khi hai người còn chưa biểu lộ cảm tình, cô chỉ biết, khi nhìn thấy Thất Tử thì trong lòng sẽ rất vui. Hiện tại, cảm giác giống như đứng ngồi không yên, không thể chờ đợi. Cho dù vẫn dùng video call trò chuyện mỗi ngày, nhưng Hỉ Ca không thấy thỏa mãn. Có lẽ, khi yêu, con gái đều như vậy.

Ngồi trên ghế salon, Hỉ Ca âm thầm oán trách trong lòng. Papa đã lớn tuổi như vậy, tính tình vẫn thật trẻ con. Cùng vợ đánh nhau, đánh thua liền chạy đến công ty trốn, nói thế nào cũng không chịu về nhà. Mẹ lại không chịu nhượng bộ mà đi tìm người. Cuối cùng cô trở thành bia đỡ đạn. Có đứa con gái nào xui xẻo như vậy sao.

Sở Tiếu Ca tinh khôn như hồ ly ấy, cậu vừa nhìn thấy Sở mụ mụ bước vào nhà liền trực tiếp nhảy cửa sổ!!!!!!! Tốc độ nhảy cửa sổ của Hỉ Ca chỉ chậm hơn một chút thôi, haizz… nên trách ai đây?!?

Sau nửa giờ, nhìn thấy thư kí của cha đi tới, Hỉ Ca đứng lên cản đường.

“Cha tôi vẫn còn đang họp sao?”

Buổi họp bắt đầu đã được 3 giờ, đến giờ tan tầm rồi mà vẫn chưa xong, ừ hừ, thật coi cô là trẻ con đây mà.

“Ách… Chủ tịch…” – Thư kí lau mồ hôi trên trán, trong lòng đấu tranh xem có nên nói cho tiểu thư biết sự thật hay không? Nhưng mà, chủ tịch trước khi đi đã ngàn vạn lần dặn dò, tuyệt đối không được nói cho bất cứ ai biết.

“Tôi biết rồi, anh không cần nói nữa.”

Cửa thang máy dành riêng cho chủ tịch mở ra, Hỉ Ca rất bình tĩnh mà nhìn cha đi tới, cũng không bỏ sót hình ảnh một thiếu nữ 17-18 tuổi đi bên cạnh, thân thiết ôm cánh tay ông. Nhướng mày, trên mặt Hỉ Ca nở ra một nụ cười vô cùng rạng rỡ. Thấy thế, nam thư kí ở bên cạnh hơi ngẩn người. Sở lão cha khuôn mặt đang phấn khởi sau khi nhìn thấy con gái thì dừng lại một chút, hết sức kinh ngạc.

“Papa, không giới thiệu một chút sao?”

“Ách… Cái này…” – Sở lão cha nhất thời cứng họng, không biết nên giải thích thế nào cho thỏa đáng. Hỉ Ca vô cùng kiên nhẫn nhìn cha mình, chuẩn bị nghe lời giải thích của ông.

“Chào chị, em tên là Sở Anh.” – Cô bé kia ngược lại rất tự nhiên hào phóng mà đi tới trước mặt Hỉ Ca, khuôn mặt phấn hồng mỉm cười ngọt ngào.

Sở Anh? Trong đầu Hỉ Ca nghĩ nghĩ, không nhớ được là mình còn có một em gái tên là Sở Anh.

“Papa?”

“Này… thực ra Tiểu Anh là con gái của cô cô.” – Sở lão cha thở dài nói.

Hai ngày trước, cô gái này cầm vật mà ông tặng em gái

“A, chào em, chị là Sở Hỉ Ca.” – Hỉ Ca không mấy thân thiện. Cô không có bao nhiêu nhiệt tình để lãng phí, cho dù là em họ, thì đã sao?

“Chào chị Hỉ Ca.” – Sở Anh cúi đầu 90 độ với Hỉ Ca, làm cho Hỉ Ca nhất thời có chút không thích ứng được.

“Tiểu Anh không cần khách khí với chị cháu, chờ đến tối, cữu cữu (cậu) dẫn cháu về nhà. Ở nhà, cháu còn có một anh trai nữa đấy.”

“Thật ạ?!” – Sở Anh vẻ mặt kinh ngạc, vui vẻ ôm lấy cánh tay Sở lão cha, – “Cháu nằm mộng cũng muốn có một ca ca đó. Cữu cữu, chúng ta về nhà thôi.”

“Được, được, lập tức về nhà. Con gái à, mẹ con có phải đang ở chỗ con không, để Tiểu Anh ở lại nhà con đi, nhiều người càng náo nhiệt.”

Papa hình như chưa có hỏi qua ý của Hỉ Ca à. Nhưng Hỉ Ca cũng không cự tuyệt, gật đầu một cái, trầm tư nhìn Sở Anh. Em gái này, có phải là đến quá đột nhiên hay không? Không thể trách cô nhạy cảm như vậy. Thất Tử nói, cô phải cẩn thận một chút. Mặc dù hắn đã giải quyết Hoa gia nhưng thế lực của Hoa gia rất lớn, sẽ không dễ dàng sụp đổ hết, vẫn còn người trung thành với Hoa gia, bọn họ có thể đi đối phó với Hỉ Ca. Chuyện này rất có thể xảy ra lắm.

“Tiểu thư?” – Nhìn Hỉ Ca đứng ngẩn người, nam thư kí gọi Hỉ Ca, trên mặt có chút nghi ngờ.

“Trước hết chuyện của công ty phải nhờ đến anh rồi.” – Hỉ Ca cười cười với thư kí, tin tưởng người bên cạnh Sở lão cha nhất định có thực lực.

“Tiểu thư xin yên tâm.”

Về đến nhà, liền thấy Sở Tiếu Ca ngồi ngay ngắn trên ghế salon, đang bị Sở mụ mụ véo lỗ tai dạy dỗ. Tiểu Cửu thì ở trong phòng bếp chuẩn bị cơm tối. Nhìn chồng rốt cục đã trở lại, tâm tình Sở mụ mụ khá hơn, lập tức bỏ Sở Tiếu Ca sang một bên.

“Ông xã, đây là…” – đột nhiên nhìn thấy Sở Anh, Sở mụ mụ sửng sốt một chút.

“Đây là con gái của Tiểu Ảnh, tên là Sở Anh.” – Vẻ mặt Sở lão cha có chút tối đi, Sở mụ mụ lập tức phản ứng lại, vội vàng đem Sở Anh kéo đến bên cạnh mình.

“Chào mợ!”

“Tốt, ngoan, dáng dấp đứa nhỏ này với Tiểu Ảnh thật giống nhau” – Sở mụ mụ để cho Sở Anh ngồi cạnh mình, có chút cảm khái mà nói. Bà cùng Sở lão cha là nhờ Sở Ảnh mới biết nhau. Nhớ tới năm đó, Sở Ảnh bị đuổi khỏi Sở gia, mình lại không thể giúp được gì, trong lòng Sở mụ mụ vẫn có chút áy náy.

“Đúng vậy a. Đúng rồi Tiểu Anh, đây là anh cháu, tên là Sở Tiếu Ca. Sau này có chuyện gì thì hãy nói với nó. Nó không giúp cháu, nói cho cữu cữu biết, để cữu cữu dạy dỗ nó.” – Sở lão cha vuốt vuốt đầu con trai mình mà nói.

Sở Tiếu Ca liếc nhìn chị hai, hai người trao đổi ánh mắt với nhau, sau đó hắn cười cười tiến tới bên người mẹ – “Đến, hôn ca ca một cái, ca ca dẫn em gái ra ngoài chơi.”

“Tiểu tử thối, ngươi đừng náo loạn.” – Ở sau lưng bị Sở mụ mụ hung hãn đánh cho một quyền, Sở Tiếu Ca thiếu chút nữa là hộc máu bỏ mình, chọc cho Sở Anh cười vui vẻ.

Tuy nói ngôi nhà này rất lớn, nhưng Sở lão cha và Sở mụ mụ vẫn trở về chỗ ở của họ. Sở Tiếu Ca và Sở Anh ở cùng nhau không tệ. Cuối cùng bọn họ liền để Sở Anh ở lại.

Sở Anh là một cô gái rất hiểu chuyện. Hỉ Ca lúc đầu đối với cô bé có chút phòng bị, nhưng đến ngày thứ hai, Sở lão cha đem hình của cô cô đến cho cô xem, Hỉ Ca nhìn một lúc lâu, cũng không thể không thừa nhận, mẹ con hai người dáng dấp hầu như giống nhau như đúc. Dù cho trong lòng cô còn chút nghi ngờ, nhưng không thể bắt Sở Anh đi xét nghiệm DNA chứ?! Hỉ Ca đành đem chuyện này giấu ở trong lòng. Có thể cô đã suy nghĩ quá nhiều. Tạm thời, Sở lão cha chưa có thông báo cho ông nội. Tuy Sở Ảnh bị đuổi khỏi Sở gia, thế nhưng dù sao cô ấy cũng là con gái ruột của ông nội, nói không có tình cảm là nói dối. Nếu biết được con gái đã qua đời nhiều năm, sợ rằng ông nội sẽ không chịu nổi sự đả kích này.

“Chị Hỉ Ca, ra ăn cơm thôi.”

Hỉ Ca tập luyện xong liền đi vào đại sảnh, đã nhìn thấy Sở Anh mặc quần cộc, áo sơ mi bó sát, đầu buộc tóc đuôi ngựa, lanh lợi đi vào phòng ăn.

“ừ, tiểu tử kia đâu?” – Sở Tiếu Ca không phải về sớm hơn mình sao, sao lại không nhìn thấy nó, Hỉ Ca có chút nghi ngờ hỏi.

“Tiếu ca ca ở phòng ăn, chị mà không đi, đoán chừng thức ăn sẽ bị ăn hết!”

“Tiểu tử thối, nó muốn chết.” – Vừa nghe đến bữa sáng bị ăn mất, Hỉ Ca dùng mười phần khí lực mà rống lên, lấy tốc độ chạy đua trăm mét trực tiếp xông về phía phòng ăn.

Sở Anh nhìn bóng lưng Hỉ Ca, nhếch miệng cười.

Ăn uống no say, đem chén đũa cho Sở Tiếu Ca xử lí, vốn định vào trò chơi, nhưng không thể để Sở Anh một mình, Hỉ Ca đành nhịn, quyết định cùng Tiểu Cửu đưa Sở Anh đi dạo phố. Ba cô gái chuẩn bị xong, cùng nhau rời khỏi nhà. Đại khái là trùng hợp, sau khi ba người đi dạo phố, lúc chuẩn bị đi ăn cơm, ở trong phòng ăn của một nhà hàng xa hoa, gặp được Niếp Lãng. Bên cạnh Niếp Lãng còn có một cô gái hơn hai mươi tuổi, vẻ mặt có chút lạnh nhạt. Nhìn bộ dáng thân mật của họ, giữa thanh thiên bạch nhật mà ôm hôn như chốn không người. Hỉ Ca vẫn nghĩ, Niếp Lãng không phải là loại người tùy tiện như vậy. Sự thật chứng minh, hắn cũng chỉ là đàn ông bình thường!!!

“Hỉ Ca, cùng bạn đến dùng cơm sao?” – Niếp Lãng ngược lại không có chút mất tự nhiên nào, nhìn thấy Hỉ Ca liền lững thững đi đến bên cạnh cô. Người con gái bên cạnh hắn cũng đi theo tới.

“Ừm, đây là em gái của em, Sở Anh.”- Hỉ Ca cười cười cùng hắn chào hỏi.

Tiểu Cửu thì dứt khoát không thèm nhìn Niếp Lãng lấy một cái. Đối với hành động trẻ con của Tiểu Cửu, Hỉ Ca chỉ cười cười. Nói là không có cảm nghĩ gì, là nói dối. Nhưng, Niếp Lãng chưa từng có biểu hiện gì quá mức rõ ràng, cô cũng chưa từng đồng ý cái gì, hôm nay không tính là phản bội được. Huống chi, hiện tại cô đã có Thất Tử, tâm tình tốt, thái độ tự nhiên cũng tốt hơn. Hai người không khách sáo lâu vì Niếp Lãng đã bị cô gái kia kéo đi. Tiểu Cửu hung hăng trừng mắt nhìn theo, rủa thầm một câu.

“Đồ cặn bã.”

Thanh âm Tiểu Cửu không lớn, vừa đủ để mấy người có thể nghe. Niếp Lãng dừng lại một chút, vẻ mặt lúng túng, nhưng không mở miệng giải thích cái gì. Còn Hỉ Ca thì chọc vào trán Tiểu Cửu một cái.

“Ngươi không thể bình tĩnh một chút sao?”

“Bình tĩnh cái rắm a!!! May mắn ngươi không có nghe lời ta. Nếu ngươi thật ở cùng một chỗ với hắn, hôm nay lão nương liền một súng bắn chết hắn.”

Hỉ Ca cười cười, quay đầu lại nhìn bóng lưng Niếp Lãng, không nhịn được thở dài. Quả nhiên, nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài nha. Vẻ ngoài của Niếp Lãng có thể lừa gạt rất nhiều người.

“Chị Tiểu Cửu, người kia là thế nào?” – Sở Anh ngồi trên ghế, có chút ngạc nhiên hỏi.

Hỉ Ca vùi đầu nhìn thực đơn, mặc cho Tiểu Cửu cùng Sở Anh nói những chuyện cũ rích kia. Đúng vậy, nếu đã trôi qua, thì chính là chuyện cũ. Mọi người vẫn là bằng hữu. Hoặc là nói, họ còn có thể làm bằng hữu ư?? Hỉ Ca có chút không xác định, cô vẫn luôn cảm thấy Niếp Lãng là người chỉ thích hợp làm bằng hữu. Nhưng mà, lúc trước hắn dường như không phải chỉ muốn làm bằng hữu thôi?! Hiện tại ư? Cả trong trò chơi và thực tế, một loạt chuyện đã xảy ra, bọn họ còn có thể là bằng hữu sao?

Rời khỏi phòng ăn, Niếp Lãng ôm cô gái đi trên đường phố, cô gái ngửa đầu nhìn Niếp Lãng

“Lãng, anh thích cô gái kia sao?”

“Anh làm sao có thể thích cô ấy, anh chỉ thích một mình em thôi…” – Niếp Lãng dịu dàng cười, in lên khóe miệng cô gái một nụ hôn, nhưng trong lòng lại có chút khổ sở.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.