Thịnh Thế Khói Lửa

Chương 194: Phấn màu vu thạch



Cát Tường rốt cuộc biết bản thân đã làm một chuyện ác đức không thể tha thứ. Đó là chen vào nói một câu lúc hai người kia đang tâm tình. Ai biểu lão đại luôn trốn tránh trách nhiệm, dồn mọi việc cho bọn hắn xử lý làm chi. Nếu có thể, hắn cũng muốn giống như trong trò chơi, nói Hỉ Ca đưa Sở Tiếu Ca qua đây thế thân, đứng trụ ở vị trí của A Thất. Đây quả thật là ý tưởng không tồi. Nhưng nếu hắn dám mở miệng hỏi, đừng nói là A Thất sẽ giết hắn, đến Hỉ Ca cũng sẽ hận chết hắn luôn.

Cuối cùng, buổi nói chuyện phiếm của Hỉ Ca và A Thất bởi vì sự xuất hiện đột ngột của Cát Tường mà gián đoạn. Khi A Thất sinh khí quay đầu giáo huấn Cát Tường thì Hỉ Ca đã gục đầu lên bàn phím mà ngủ mất tiêu.

Đáng thương Sở Tiếu Ca, vừa mới chợp mắt không bao lâu lại nhận được điện thoại của anh rể, thúc giục cậu đi qua phòng ngủ của chị hai, đem người bế lên giường, còn phải làm thật nhẹ nhàng, không thể đánh thức người đẹp. Sở Tiếu Ca bĩu môi, chị hai không phải đồ sứ, đâu có dễ bể như vậy, có cần khoa trương ôm trên tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan như vậy không a~ Hơn nữa, mọi người trong nhà đều biết, Hỉ Ca khi ngủ có một cái tật, đó là thích vung tay vung chân đấm đá. Sở Tiếu Ca đến bây giờ vẫn không biết đó là bản năng hay là chị hai giả vờ đóng kịch để khi dễ cậu? Dù sao, cậu đã từng bị chị hai đánh qua vài lần. Nghĩ lại, lúc trước anh rể vẫn thường xuyên chui vào phòng chị hai lúc nửa đêm, vì sao chưa từng bị đánh nhỉ? Chẳng lẽ đây là đãi ngộ khác biệt trong truyền thuyết? Rõ ràng anh rể có thể trực tiếp gọi một cú điện thoại đánh thức chị hai, kêu chị đứng dậy về giường nằm. Thế nhưng, lúc bấm số lại gọi qua cho cậu. Sở Tiếu Ca ấm ức, chẳng lẽ trẻ nhỏ không có nhân quyền hay sao? Sợ đánh thức chị hai, vậy chẳng lẽ đánh thức cậu thì không sao hả?

Mặc dù trong lòng không tình nguyện, nhưng anh rể đã mở miệng nhờ vả, Sở Tiếu Ca không thể không làm theo. Dựa theo phân phó của A Thất, nhẹ nhàng đi vào phòng, đem người ngồi trước máy tính ôm lấy. Đại khái do cả ngày đi dạo phố quá mệt mỏi, lúc Sở Tiếu Ca bước vào phòng, Hỉ Ca có thoáng tỉnh lại, nhưng cô không động đậy, an ổn để cho Sở Tiếu Ca ôm cô về giường, lăn người ôm lấy chăn bông, ngủ ngay lập tức.

Sở Tiếu Ca đứng lên tắt máy tính, trở lại phòng, tiếp tục đi tìm chu công.

Hôm sau. Ở Sở gia đại trạch (nhà lớn).

Sở Tiếu Ca tiến vào phòng ngủ liền không chịu bước ra. Sở ông nội cực kỳ bất mãn với hành động của đứa cháu trai. Ngược lại, Tiểu Cửu rất được lòng hai người già trong nhà. Có thể thấy được, vô luận là lễ vật khó coi đến cỡ nào, chỉ cần có lòng thì người nhận đều vui vẻ.

Về nhà tổ, Hỉ Ca không quên mang theo mũ giáp. Nhìn Tiểu Cửu cũng lôi ra một cái mũ giáp từ trong vali, Hỉ Ca mới nhớ tới, Tiểu Cửu có chơi trò Thịnh Thế. Bất quá, đến giờ Hỉ Ca vẫn chưa biết Tiểu Cửu trong trò chơi tên gọi là gì. Hỏi lần nữa, Tiểu Cửu vẫn như trước không trả lời câu hỏi, chỉ nói cô biết Hỉ Ca là ai, nhất định sẽ đi tìm Hỉ Ca. Người ta không muốn nói, Hỉ Ca không có biện pháp hỏi nữa, chỉ có thể đem chuyện này quăng qua sau đầu.

Tiến vào trò chơi, trời đã muốn tối.

Hỉ Ca mở bảng cấp bậc ra xem, tên của cô đã rơi khỏi top 20. Người đứng đầu bảng cấp bậc thế giới vẫn là Minh Độ Thiên, 92 cấp. Thật không biết anh ta làm cách nào thăng cấp nhanh như vậy. Ngoạn gia cấp 89 của Long Môn, chỉ có Phong Bão là gặp được vận khí hảo, cùng một tổ đội có thực lực tốt, đã thành công lên cấp 90. Trong khi đó, Khờ Dại và Hiểu Hiểu đều chưa thấy đâu, phỏng chừng vẫn còn trong bản sao làm nhiệm vụ.

Ban đêm trong trò chơi không có gì hay để xem. Bên ngoài chỉ toàn sương trắng, đứng cách nhau 5 mét chẳng thể nhìn rõ mặt nhau. Hỉ Ca bước vào tổng đàn bang phái liền thấy có 4 người đang ngồi thù lù, trên đầu giống như mọc nấm, thiếu chút nữa bị dọa đến.

“A Li, Cảnh Dĩnh, các ngươi ở đây làm gì?” – Hỉ Ca nhìn kỹ mới thấy cả 4 người đều là con gái, hơn nữa là những người có quan hệ không tồi với cô.

“Hỉ Ca~~~~~ chúng ta ngồi đây đợi hơn nửa ngày rồi, rốt cuộc nhìn thấy ánh sáng. Hỉ Ca~~~~ theo giúp chúng ta đánh vu nữ điiiiiiiiiiii”

Thời tiết này ngoạn gia tổ đội đi đánh vu nữ không hề ít. Mặc dù đánh vu nữ không cho nhiều kinh nghiệm, nhưng nữ ngoạn gia rất thích đánh vu nữ. Bởi vì đánh vu nữ có cơ hội lấy tới điệp vu thạch. Mười điệp vu thạch có thể đổi lấy một kiện trang phục. Vu nữ bộ trang có tổng cộng 9 kiện. Sau khi tập hợp đủ, mặc lên người, xung quanh cơ thể sẽ tỏa ra một tầng sương trắng mỏng. Không có biện pháp, nữ nhân luôn thích mặc đẹp.

Hỉ Ca trước kia chưa từng đi đánh vu nữ. Cô không có hứng trí với vu nữ bộ trang. Nhưng nữ nhân khác thì không như vậy. Bằng không, 4 người này cũng không đợi đến nửa đêm, mò lên trò chơi, ngồi đây hù người. Đáng thương Hỉ Ca, ngay cả cơ hội từ chối đều không có. Chưa kịp mở miệng đã bị 4 người kia chạy qua, kéo tay lôi đi.

Ban đêm, dã ngoại không chỉ có vu nữ, còn có du hồn và quỷ vu. Trải qua vài lần thăng cấp, hệ thống tăng thêm không ít quái vật xấu xí. Đánh du hồn và quỷ vu có thể lấy tới trang phục gia tăng hắc ám tầm nhìn hoặc là gia tăng hắc ám phòng ngự. Mấy kẻ cuồng luyện cấp đảm bảo dự trữ vài món trang bị kiểu này trong balo. Nhưng ngoạn gia bình thường sẽ không nghĩ đến chuyện dự trữ loại trang bị này. Hỉ Ca vốn nghĩ muốn lấy chuyện này làm cớ để từ chối. Ai ngờ, cô vừa nói ra, bọn họ đã trực tiếp cấp cho cô 2 kiện hắc ám trang bị, hơn nữa là trang bị cấp 85. Nói cách khác, A Li muốn mang cô đi đánh quái khu 85 cấp?

Dọc đường đi, tổ đội gặp không ít vu nữ, cũng đụng mặt một ít tổ đội ngoạn gia khác. Người ta đa phần là tổ đội 3 nam 1 nữ. Vu nữ cơ hồ có mặt khắp nơi, cơ bản không đáng giá để tranh giành. Cho nên, bình thường, thấy người ta chọn một khu vực đánh quái rồi thì người khác sẽ tự giác đi vòng. Chuyện này giống như luật bất thành văn. A Li đi một hồi thì tìm thấy một khu vực không có người. Đánh một lát thì mỗi người trong đội đều có ít nhất 2-3 vu thạch trong túi. Về phần Hỉ Ca, bởi vì cô nói không cần, kết quả đội ngũ rất tự giác đem phần của cô chia nhau. Hỉ Ca hắc tuyến, chẳng lẽ cô giống như một kẻ đi làm không công lắm à?

Đội ngũ các cô không có kiếm khách. Ba thuật sĩ, một vũ giả, một dược sư.

“Hỉ Ca, bên kia hình như có người?” – Cảnh Dĩnh đột nhiên thúc tay vào Hỉ Ca.

Hỉ Ca nheo mắt nhìn nửa ngày, mọi thứ một mảnh mơ hồ, không nhìn thấy cái gì cả. Hết cách, tầm nhìn của cô không đủ. Hỉ Ca lắc đầu, tỏ vẻ không thấy rõ.

“Hình như có người thật. Chỉ một người.” – A Li ở đằng trước lên tiếng.

Đi thêm vài bước nữa, mọi người rốt cuộc nhìn thấy một lôi thuật sĩ mặc trường bào màu tím, đang vung pháp trượng đánh vu nữ mặc ngoại sam màu hồng phấn.

Vu nữ mặc áo có màu khác với màu trắng đều là quái tinh anh. Loại vu nữ tinh anh này cực kỳ khó gặp. Bình thường mỗi đêm chỉ xuất hiện chừng 1-2 con, có đôi khi cả đêm đều tìm không thấy một con. Giết vu nữ tinh anh sẽ được đến vu thạch có màu sắc. Đổi vu thạch loại này sẽ lấy tới bộ trang cùng màu với màu thạch. Cho nên, nhìn thấy vu nữ tinh anh kia, trừ bỏ Hỉ Ca, cả 4 người còn lại đều có ánh mắt hiện hồng tâm. Mặc dù biết con quái này là vật của người khác, chính họ vô duyên với vật phẩm nhưng cả 4 người đều không chịu bỏ đi. Cảnh Dĩnh đứng ở một bên còn không ngừng lẩm bẩm nguyền rủa, con quái này nhất định không rơi ra vu thạch. Đến khi con quái bị giết, thuật sĩ cầm lên một viên vu thạch màu hồng phấn, sắc mặt 4 người trong đội ngũ đều cứng ngắt.

“Như thế nào lại bạo ra chứ?” – A Li ai oán.

“Không bằng chúng ta giết người đi… nói không chừng có thể cướp được vu thạch…” – Cảnh Dĩnh đề nghị. Thật ra Cảnh Dĩnh chỉ buột miệng nói vậy thôi, vì một khối thạch mà giết người, Cảnh Dĩnh tự thấy ý tưởng này quá dọa người.

“Các ngươi đây là…” – Lôi Thương nhặt khối đá màu hồng phấn kỳ quái trên mặt đất, quay đầu liền thấy có 5 nữ nhân đang nhìn hắn chằm chằm như hổ rình mồi.

“Lôi Thương?” – Hỉ Ca lúc này mới nhận ra người kia là ai. Đúng là xảo a! Không biết tên này vì sao lại chạy qua đây?

Trong đội ngũ, có lẽ trừ bỏ Hỉ Ca thì chỉ có Cảnh Dĩnh biết người trước mặt là ai. Cảnh Dĩnh hừ một tiếng, xoay mặt qua chỗ khác, không thèm liếc hắn một cái.

“Hỉ Ca? Ngươi tới đây làm gì?” – Lôi Thương còn tưởng mấy cô nương này lợi dụng trời tối đang định tới cướp sắc đây.

“Ta đến đánh vu nữ. Ngươi cũng đánh vu nữ sao?”

“… ta đang muốn hỏi thăm đây này. Đây rốt cuộc là quái loại gì thế? Đánh khó như vậy mà chỉ cho ta một ít điểm kinh nghiệm thôi.” – Lôi Thương ôm oán. Tây Vực Sa Hải đâu có loại quái kỳ dị như này a~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.