Thịnh Yến

Chương 59



Cô đến cửa hàng áo cưới muộn mười lăm phút.

Tiền Mẫn đã khoác lên người bộ váy cưới được sửa cho vừa vặn với thân hình mình, đang kiểm tra xem còn sai sót ở đâu, thấy Hạng Mĩ Cảnh đến, cố ý trêu: "Nghe đồn, sau khi gặp người lớn xong cô bị giấu trong lầu vàng, hại tôi còn lo bị cô từ chối làm phù dâu".

Hạng Mĩ Cảnh nhanh mắt, chỉ vào cái bụng to hơn trước khá nhiều của Tiền Mẫn, cũng trêu: "Mấy tháng rồi? Còn dám mặc váy cưới bó sát thế này?".

Tiền Mẫn cười liếc cô, vừa xoa bụng vừa nói: "Trước kia ăn uống giờ giấc lung tung, chỉ ăn thêm hai miếng là lập tức cảm giác tội lỗi vô cùng, chỉ sợ một tối nào đó ngủ dậy người mình tăng thêm mấy lạng thịt. Thời gian trước Trần Tân Dục rảnh, ngày nào cũng ở nhà nấu toàn món ngon, nên tôi béo lên không ít, chỉ phiến là mặc áo cưới khiến người ta hiểu lầm".

Hạng Mĩ Cảnh cười hỏi: "Nếu tân lang rảnh rỗi như thế, sao không thấy đi cùng cô?".

Tiền Mẫn thở dài: "Trước kia rất rảnh, nhưng gần đây lại bận tối mặt tối mũi. Tôi còn đang lo không biết có bị lùi ngày cưới không đây".

Hạng Mĩ Cảnh gật đầu: "Trong tình hình hỗn loạn này, anh ta bận rộn là phải rồi, chỉ mong đừng đứng sai đội ngũ là ổn".

Tiền Mẫn nói: "Phương gia muốn khống chế Hải Thành như trước kia là điều không thể, đương nhiên, ngoài Phương Tuân Kiệm ra. Tôi tương đối đánh giá cao anh ta, hơn nữa càng về sau anh ta càng thắng lớn".

Hạng Mĩ Cảnh ngập ngừng, chậm rãi nói: "Anh ấy sẽ là một ông chủ tốt".

Tiền Mẫn gật đầu, không muốn nói thêm về đề tài này nữa. Cô ta giục Hạng Mĩ Cảnh đi thay váy phù dâu, khi Hạng Mĩ Cảnh mặc ra, cô ta chau mày: "Đã thay đổi theo số đo của cậu một lần rồi, sao mặc vào eo vẫn rộng".

Hạng Mĩ Cảnh không để tâm lắm: "Đến khi ấy dùng kim đính vào là được".

Tiền Mẫn nhìn cô một lúc, đột nhiên nói: "Đến khi đó đại Dung tiên sinh liệu có không đồng ý cho cậu đi Tam Á làm phù dâu không?".

Hạng Mĩ Cảnh mỉm cười lắc đầu: "Đương nhiên là không".

Tiền Mẫn lại bảo: "Nhà giàu nhiều quy tắc lắm".

Hạng Mĩ Cảnh ngẩn ra mất một lúc, vẫn kiên định đáp: "Việc làm phù dâu cho cậu, tôi đảm bảo".

Tiền Mẫn nhìn cô cười cười, hỏi: "Đại Dung tiên sinh có phải sắp về New York ?".

Hạng Mĩ Cảnh hiểu lầm Tiền Mẫn muốn hỏi người sẽ lên thay vị trí của Dung Trí Hằng, nên nhanh nhẹn giải thích: "Không biết ai sẽ là người tiếp quản vị trí của anh ấy, khả năng cao nhất là tiểu Dung tiên sinh".

Tiền Mẫn cảm thán: "Tiểu Dung tiên sinh là người ham chơi, nếu tiếp quản vị trí của đại Dung tiên sinh, thì thật khiến người ta không yên tâm", sau đó lại tự giải thích: "Không phải tôi muốn biết chuyện đó, không chừng sau khi kết hôn rồi tôi sẽ rời khỏi Bảo Nhã, nên quan tâm việc ấy làm gì. Tôi quan tâm tới cô, có phải cô cũng sẽ đi New York với đại Dung tiên sinh không?".

Hạng Mĩ Cảnh gật đầu.

Tiền Mẫn thở phào nhẹ nhõm, nhất thời không biết nói gì, ngập ngừng một lúc, mới chậm rãi nói: "Khó khăn lắm mới tìm được người tâm giao, thế mà lại đi".

Hạng Mĩ Cảnh vỗ vỗ tay bạn, mỉm cười an ủi: "Bay qua Thái Bình Dương không mất nhiều thời gian".

Tiền Mẫn nhìn, mỉm cười: "Giờ người ngưỡng mộ cô trong thành phố này nhiều như lông bò rồi".

Hạng Mĩ Cảnh vén tóc mai lên cho bạn, nói: "Họ nên ngưỡng mộ cô mới phải".

Sau khi chọn đồ cho phù dâu, mới hết có nửa ngày, Tiền Mẫn còn có chuyện khác phải làm, Hạng Mĩ Cảnh lại rảnh rỗi, vậy là tới hầm rượu.

Không khí âm u ẩm ướt, cô đứng trước quầy rượu lớn, nhìn chằm chằm vào những chai rượu được xếp gọn gàng dưới ánh đèn vàng mà ngẩn ngơ.

Không biết tại sao lại nghĩ đến Dịch Hiểu Vụ, rõ ràng chuyện xảy ra sắp hai năm rồi, nhưng chớp mắt một cái, cảm giác Dịch Hiểu Vụ đang đứng trước mặt cô cười tươi như hoa. Cô từng sợ mình sẽ biến thành Dịch Hiểu Vụ thứ hai, song cô căn bản không có dũng khí và cơ hội trở thành một Dịch Hiểu Vụ phát điên vì yêu nữa. Cô chỉ không ngừng nhắc nhở bản thân rằng mình nên cảm thấy may mắn, bởi vì trên thế gian này có quá nhiều người và sự việc, nhìn chính diện thì thấy không viên mãn, nhưng nhìn từ sau lưng, có lẽ đó lại là kết cục tốt nhất.

Trần Gia Phong tới tìm cô, mở một chai rượu vang đỏ không nhãn mác ra bảo cô nếm.

Cô cô gắng tập trung, chậm rãi nhấp hai ngụm, hồi tưởng lại khá lâu, cuối cùng đành lắc đầu, thừa nhận: "Đầu lưỡi đã trì độn rồi".

Trần Gia Phong rót thêm rượu cho cô, cười bảo: "kinh nghiệm của người nếm rượu tăng lên theo tuổi tác".

Cô nhìn li rượu vang, nói: "Tôi có phải là người nếm rượu gì đâu, cùng lắm cũng chỉ được coi là một học sinh cần cù".

Trần Gia Phong đáp: "Phụ nữ thật ra không cần cần cù, cô xem những người phụ nữ cô đơn không tìm được người đàn ông phù hợp ngoài kia đa phần đều tài giỏi toàn năng quá, khiến đàn ông họ nhìn vào mà phài chùn bước".

Cô gật đầu, tuỳ tiện "ừ" một tiếng.

Trần Gia phong nói tiếp: "Có điều cô không phải lo, cô đã tìm thấy chốn về của mình rồi".

Cô ngước mắt, hỏi ngược lại Trần Gia Phong: "Sao anh biết tôi nhất định sẽ gả được vào Dung gia?".

Trần Gia Phong nhún vai, trả lời rất hợp tình hợp lí: "Vì còn người trên thế gian này đều hi vọng câu chuyện kết thúc hoàng tử và lọ lem sẽ sống hạnh phúc bên nhau".

Cô cầm li rượu, rất nghiêm túc, nếm một hớp, sau đó lại nhìn Trần Gia Phong, báo cáo "gia thế" của loại rượu này: "Cảm giác trơn tru, như Merlot ấy".

Hạng Mĩ Cảnh ở lại hầm rượu tới chiều muộn. Trần Gia Phong ngồi cùng cô một lát, còn lại cô ở một mình.

Người phục vụ quen thuộc đang tò mò không hiểu sao đột nhiên cô lại rảnh rang như thế, cô nhìn cảnh sông nước bị mưa phủ mịt mùng, giống như đang trả lời câu hỏi của người phục vụ mà cũng giống như tự nói với chính mình: "Trước kia sống quá gấp gáp, bận rộn tới mức ngủ thêm một chút củng cho rằng mình đang lãng phí thời gian, giờ bước chậm lại, chờ người ta tới chăm sóc mình cũng tốt".

Người phục vụ ở đây đã tiếp xúc với rất nhiều người, từng được nghe rất nhiều chuyện, nên hiểu ý dành cho cô một không gian riêng nho nhỏ, để cô thật sự được bước chậm lại, có được sự yên tĩnh trong nội tâm.

Buổi sáng trước khi ra ngoài cô đã gọi điện cho Dung Trí Hằng nói mình đi gặp Tiền Mẫn, Dung Trí Hằng cho cô đủ thời gian riêng tư, bốn rưỡi mới gọi điện hỏi cô đang ở đâu.

Cô nói với anh mình đang ở hầm rượu tìm hàng hiếm.

Anh rất hứng thú, đầu tiên hỏi cô đã tìm được nhưng chai rượu ngon nào rồi, sau đó nói sẽ gọi cho Trần Gia Phong để anh ta đưa thẳng chổ rượu cô đã chọn về căn hộ mới, cuối cùng nói với cô bằng giọng như khẩn cầu: "Ngày kia bà sẽ về New York. Bà hỏi em tối nay có thời gian rảnh về ăn cơm không".

Cô vô thức cảm thấy bà cụ chắc chắn không coi trọng cô như thế. Cô không biết bà cụ đã biết quan hệ giữa cô và Hứa Lương Thần chưa. Mà dù bà cụ biết hay không, lần trước cô bỏ đi không lời từ biệt, chắc chắn khiến bà cụ không thích, gây ra hậu quá thế nào cô chưa từng hỏi Dung Trí Hằng. Bữa cơm tối nay, rõ ràng là kết quả từ sự nỗ lực của Dung Trí Hằng, tình cảm trong lòng cô phức tạp, cô cố tỏ ra vui vẻ, cười nhận lời, sau đó lại yêu cấu anh: "Anh tới đón em".

Buổi tối ở Hằng Duyệt Hiên.

Hơn năm giờ Dung Trí Hằng đến hầm rượu đón Hạng Mĩ Cảnh, đợi cô lên xe, anh liền bảo: "Chỉ có bà, em và anh. Ba người cùng ăn tối thôi".

Trước kia cô luôn cho rằng mình không có duyên với Dung gia, và chắc chắn sẽ không có quan hệ sâu sắc với họ, nên hoàn toàn không coi trọng cách nhìn cách nghĩ của bà anh về mình, nhưng giờ Dung Trí Hằng đã để lộ tâm ý, cô như bị đẩy một bước lên một bậc cao mới, có thượng phương bảo kiếm trong tay, lại càng chẳng màng quan tâm tới bà cụ sẽ nghĩ thế nào về mình, hơn nữa, đó đều là những vấn đề mà Dung Trí Hằng cần giải quyết, cô chỉ cần thể hiện lễ phép vừa phải là được.

Hai người ngồi trong phòng riêng đợi khoảng mười phút, vừa gọi món xong, bà cụ liền xuất hiện.

Hạng Mĩ Cảnh tưởng rằng bà cụ sẽ hỏi cô về việc lần trước cô bỏ đi không lời từ biệt, kết quả bà cụ chẳng nhắc dù chỉ nửa từ, toàn nói những chuyện không liên quan.

Khả năng giao tiếp của cô rất khá, nhưng trong bữa ăn hôm nay, người nói nhiều nhất lại là Dung Trí Hằng bình thường kiệm lời trầm mặc. Có điều tối nay anh vô cùng hào hứng, chỉ tới khi nhìn theo chiếc xe chở bà đi xa dần mới nói với cô: "Món rắn hấp tỏi đó rất ngon, đáng tiếc anh mới ăn được vài miếng. Giờ bụng vẫn rỗng".

Cô kéo anh định đi vào trong nhà hàng: "Vậy quay vào ăn thêm bữa nữa".

Anh ngăn cô lại, cười bảo: "Về ăn mì em nấu".

Cô ngước mắt nhìn anh, rồi nói như xả tức: "Đầu bếp anh đưa từ sơn trang về quá đỉnh, trước mặt anh ta, ngay cả món trứng em cũng ngượng không dám làm".

Anh hiểu cô đang nói đùa, vậy là đùa theo cô :"Về sẽ thay người khác".

Cô lắc đầu không đồng ý.

Anh bật cười, rồi cầm tay cô, hỏi: "Chúng ta đi bộ về nhé?".

Lúc này trời không mưa, không khí mát mẻ trong lành lại có hơi nước, trên thành phố không hạt bụi, đường ướt nhưng sạch sẽ.

Cô nói được, sau đó cùng anh sánh bước đi trên đường.

Anh chủ động nhắc tới bữa tối ba người vừa rồi, cổ vũ cô: "Bà sẽ từ từ thấy thích em. Đợi chúng ta về New York rồi, em và bà có thời gian tiếp xúc nhiều, bà sẽ biết được ưu điểm của em".

Cô "ừm" một tiếng, không muốn đi sâu vào đề tài này, vậy là bảo anh: "Tuần sau Tiền Mẫn kết hôn ở Tam Á, em đã hứa sẽ làm phù dâu cho cô ấy".

Anh hỏi: "Chú rể có phải phó tổng giám đốc tài chính của Hải Thành không?".

Cô gật đầu, giải thích: "Trước kia anh ta bị đẩy ra ngoài, nên lúc này cũng không bận lắm. Có lẽ sẽ không định cùng sống cùng chết với Hải Thành".

Anh trầm ngâm, nói: "Anh ta là một nhân tài, đương nhiên biết đứng về phía người thông minh nhất".

Cô không hiểu ý anh lắm, cũng không muốn hiểu, chỉ cảm thán nói: "Thương trường thật phức tạp".

Anh đính chính: "Thực ra rất đơn giản, cũng chỉ có một nguyên tác: Chỉ cần có thể trục lợi, thì bạn bè dù tốt tới mấy cũng sẽ biến thành kẻ thù".

Cô ngẩng đầu nhìn anh, mỉm cười hỏi: "Là ruột thịt thân thích cũng không niệm tình sao?".

Anh nhìn sâu vào trong mắt cô, sau đó nhìn vế phía ánh đèn neon loang loáng phía trước, đáp: "Người thân thì thỉnh thoảng sẽ có cách đối xử khác".

Đi bộ về tới chung cư, Hạng Mĩ Cảnh nấu cho Dung Trí Hằng một bát mì.

Câu đầu tiên mà Dung Trí Hằng khen là trứng gà cô làm rất ngon.

Cô cong miệng cười: "Trước kia anh toàn phê bình em, giờ lại luôn khen em, có phải cách thể hiện hơi cực đoan không?".

Anh cố ý chau mày: "Anh không phiến nếu ngày nào em cũng biểu dương anh ".

Cô ngẫm nghĩ, cười bảo: "Vậy ngày nào em cũng biểu dương anh dù quá đỗi bận rộn nhưng vẫn dành thời gian ở bên em, được không?".

Anh mỉm cười nhìn cô.

Cô bị anh nhìn lâu như vậy, khó giử được vẻ mặt tự nhiên, vậy là giục: "Mì nguội cả rồi, mau ăn đi".

Vậy là anh nghiêm túc ngồi ăn mì.

Cô ngồi với anh một lúc, sau đó đứng dậy, nói: "Anh ăm đi, em đi tắm trước".

Anh "ừ" một tiếng, không ngẩng đầu lên, nhưng bảo cô: "Anh còn vài việc phải xử lí, có lẽ bận tới khuya, em ngủ trước, đừng đợi anh".

Cô cũng "vâng", rồi chầm chậm đi qua phòng khách, bước lên bậc.

Đi lên bậc thềm, ngoài thư phòng ra, phần còn lại đều là không gian phòng ngủ mà chủ nhân có thể sử dụng.

Hành lí của Hạng Mĩ Cảnh đều đã chuyển tới, nhưng cũng chỉ để hết nửa tủ. Dung Trí Hằng không tự ý bố trí đồ dùng cá nhân cho cô, nên cô cảm thấy rất tự nhiên.

Còn một điểm nữa cũng khiến cô tự nhiên là, bồn tắm hình tròn có cửa kính nhìn ra ngoài. Mỗi tối từ ngày chuyển tới đây, cô đều ngâm mình hơn nửa tiếng trong bồn tắm này, nhìn ngắm cảnh trời đêm, và Dung Trí Hằng chưa bao giờ làm phiền cô.

Trong lòng cô hiểu rất rõ, việc cô chuyển tới đây có nghĩa là gì. Cô không nghĩ đến chuyện sẽ kháng cự sự tiếp xúc thân mật với Dung Trí Hằng, ngay từ đêm đầu tiên, họ đã cùng ngủ trên chiếc giường mềm mại rộng lớn kia, rộng tới mức mà dù cả hai có dang chân dang tay ngủ cũng không thể chạm vào nhau.

Dung Trí Hằng không phải dê, cũng không phải không có ham muốn. Trước người con gái và tình yêu mình phải vất vả mới giành được, có hai lần đã suýt như tên đã nằm trên cung, nhưng cuối cùng anh vẫn kìm lại được. Anh mang tất cả sự nhẫn nại của mình ra dùng, cố gắng không ép buộc cô, cũng không mặt nặng mày nhẹ với cô. Mỗi lần tắm xong, anh sẽ ôm cô ngồi nói chuyện, thỉnh thoảng cô lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại thẩn thờ, có lúc còn ngủ mất.

Thời khắc bối rối nhất trong ngày, là mỗi buổi sáng khi tỉnh dậy. Cô vừa mở mắt ra đả thấy khuôn mặt anh, đầu tiên là giật mình kinh hãi, sau đó mới dần bình tĩnh trở lại.

Cô cho rằng có rất nhiều chuyện mình phải làm quen lại từ đầu, bao gồm chiếc giường lớn cô vẫn ngủ mỗi đêm. Tối nay cô lại lăn qua trở lại, đến một giờ vẫn chưa ngủ. Nằm mãi khó chịu, vậy là xuống giường, chầm chậm đi vào thư phòng.

Cửa thư phòng khép hờ.

Cô đi đến cửa nhì vào trong, thấy bàn không có ai, nhìn sang trái, mới thấy Dung Trí Hằng đang nằm ngủ trên sofa.

Anh không có chăn, hai tay khoanh trước ngực, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên gương mặt góc cạnh của anh, nhìn hơi tối, nhưng hình như toả ra một thứ hào quang kì lạ nào đó.

Cô ngẩn ngơ đứng trước cửa rất lâu, rất lâu.

Hải Thành dưới sự khống chế của Phương gia vì việc Phương Tử Bác bị điều tra rồi bị bắt trở nên thảm hại tới không thể nghịch chuyển. Khương gia không biết tại sao lại dừng tay, còn Phương Tuân Kiệm thế như chẻ tre, gần như khống chế tất cả cục diện.

Dung Trí Hằng đưa Hạng Mĩ Cảnh ra sân bay, chủ động nói: "Nếu thời gian cho phép, anh nhất định sẽ tham gia hôn lễ của Tiền Mẫn".

Hạng Mĩ Cảnh cười nói: "Nếu được vậy chắc cô ấy đắc ý lắm".

Anh nghiêm túc nói: "Chủ yếu là anh muốn tới thăm cậu mợ em".

Cô ngẩn người, ngay sau đó cười cười: "Họ đều là những người bình thường, không cần đặc biệt tới thăm như thế".

Anh lại tỏ ra rất coi trọng: "Họ có công nuôi dưỡng em trưởng thành".

Cô cảm nhận được sự chân thành của anh, lòng rất vui, nụ cười cũng khá tự nhiên, nhắc anh: "Vậy thì anh phải chuẩn bị quà gặp mặt cho tốt".

Tiền Mẫn và Trần Tân Dục đã đến Tam Á từ hai hôm trước, vì vậy chuyến này chỉ có một mình Hạng Mĩ Cảnh bay. Đổng Già đặt cho cô vé VIP, ngồi trong phòng chờ, cô gặp Lâm Khải Sương cũng đang đợi để bay đi Bắc Kinh.

Trong một chuỗi những sự việc xảy ra trước đó, vai trò của Lâm Khải Sương không được quang minh chính đại cho lắm, chưa được chuẩn bị tâm lí mà lại vô tình gặp Hạng Mĩ Cảnh, ít nhiều cũng khiến anh thấy bối rối. Anh còn tường Hạng Mĩ Cảnh sẽ trách mình, không chừng còn hận nữa, nhưng không ngờ Hạng Mĩ Cảnh lại chủ động tới chào hỏi. Thực ra anh là người sống khá cảm tính, chỉ vì đứng ở vị trí bất đắc dĩ nên mới biến thành người lí trí, hôm nay cô tươi cười với anh, suýt nữa thí anh rơi nước mắt.

Cô cố tỏ ra kiên cường nhưng lại không đủ kiên cường thật sự, thấy anh tròng mắt đỏ hoe, cũng khó kiềm chế tình cảm của mình. Cô sợ mình khóc, nên hỏi: "Gần đây chuyện của anh và tiến sĩ Liệu tiến triển thế nào rồi?".

Anh hiểu ý cô, cố gắng nén sự hổ thẹn và buồn bã xuống, mỉm cười nói: "Cô ấy đang bận nghiên cứu đề tài mới, hình như anh đã trở thành thứ đồ chơi lỗi thời rồi, bị cô ấy vứt sang một bên chẳng chút lưu tình".

Cô cười điềm đạm, nói: "Phụ nữ muốn được dỗ dành".

Anh gật đầu, nói: "Đợi lần này xong việc từ Bắc Kinh về, xem xem có thể níu giữ cô ấy không".

Cô làm bộ phê bình: "Còn đợi anh từ Bắc Kinh về à? Thế thì mọi thứ nguội lạnh rồi, chứ đừng nói một tiểu cô nương được người khác yêu quý như thế".

Anh vờ tiếp nhận lời phê bình của cô: "Anh sẽ lập tức theo đuổi lại cô ấy".

Cô cười, rồi lại cười cười, nhất thời chẳng biết nói gì, nên cả hai đều trầm mặc.

Cũng may chuyến bay không bị muộn, nhanh chóng tới giờ cô lên máy bay.

Anh đưa cô đến cửa, trong lòng có rất nhiều điều muốn nói, nhưng không có đủ thời gian và cơ hội, càng sợ cô sẽ khinh miệt tình cảm của mình, nên suy đi tính lại, chỉ dám khẽ kháng nói: "Xin lỗi".

Nục cười trên mặt cô cứng đờ, tình cảm trong lòng phức tạp, lẳng lặng nhìn anh vài giây, nghiêm túc nói: "Em phải cảm ơn anh mới đúng. Nếu anh không kịp thời ngăn cản em, thì có lẽ em sẽ oán trách mình cả đời".

Bầu trời Tam Á mãi mãi cao xanh như thế.

Đầu tiên Hạng Mĩ Cảnh tới tìm Diêu Lập Trung. Cô không nhắc đến Tần Tâm Nghiên nửa lời, đột nhiên cảm thấy thật may mắn vì trước đó mình đã không đề cập đến. Những người có quan hệ huyết thống đã rời bỏ cô, nhưng cô vẫn còn những người thân không có quan hệ huyết thống sống thật lòng thật dạ với cô, điều này có lẽ ông trời muốn bù đắp cho cô.

Hôn lễ của Tiền Mẫn và Trần Tần Dục được tổ chức tại khách sạn Hạ Việt ở Tam Á, Dung Ngọc Lan đặc biệt phái Âu Na tới giúp Tiền Mẫn lo liệu mọi việc. Vì khách khứa mời không ít, lại ở nơi lạ lẫm, Âu Na phải một mình quán xuyến mọi thứ, bận tối mắt tối mũi. Hạng Mĩ Cảnh ở bên cạnh giúp đỡ, hễ có việc để làm, thời gian trôi qua thật nhanh.

Tối trước khi hôn lễ diễn ra, vì Tiền Mẫn sắp được làm tân nương, vô cùng hưng phấn, không ngủ được, bèn cầm vài chai bia, nhất định gọi Âu Na và Hạng Mĩ Cảnh ra uống cùng.

Âu Na ngủ mê mệt, không chịu dậy. Hạng Mĩ Cảnh vốn không ngủ, nên vui vẻ cùng Tiền Mẫn ngồi uống bia trên ban công trong căn phòng nhỏ.

Hai người thực ra không dám uống nhiều, về cơ bản Tiền Mẫn kể lại quá trình quen biết yêu dương giữa mình và Trần Tân Dục, thỉnh thoảng mới quay sang hỏi Mĩ Cảnh, là sao quyết định về bên Dung Trí Hằng.

Cô thấy câu hỏi này quá dài, cũng khó để trả lời, vì vậy bỏ qua, cười hỏi Tiền Mẫn: "Trước đó cô còn nói sẽ tìm cho tôi một phù rễ đẹp trai, nhưng sao hôn nay người xuất hiện lại là một tên béo vậy?",

Tiền Mẫn cười ha hả, đáp: "Việc này không trách tôi được. Trần Tân Dục vốn định mời Phương Tuân Kiệm làm phù rể, ai ngờ Hải Thành đột nhiên có chuyện, mọi người bận rộn tranh giành quyền lực, vào lúc này tôi không thể bảo anh ta phải dành ra hai ngày chạy tới đây làm phù rể được".

Trong lòng cô kinh ngạc, nhưng ngay sau đó lại thấy nhẹ nhõm, ngập ngừng nói: "Không ngờ quan hệ giữa họ lại tốt như thế?".

Tiền Mẫn gật đầu: "Tối nay anh ta sẽ đến, chắc cũng sắp đến nơi rồi. Không chừng thương lượng thêm với anh ta, anh ta sẽ nhận lời làm phù rể cũng nên".

Cô thoáng giật mình, rồi thận trọng từ chối: "Tôi với anh ta không hợp làm phù dâu phù rể đâu".

Tiền Mẫn "hả" một tiếng, nhưng nhanh chóng phản ứng lại được, vội tán đồng: "Tôi bận quá lú lẫn rồi. Mặc dù đại Dung tiên sinh không có thời gian tới tham dự hôn lễ của tôi, nhưng để người khác truyền tin tới tai anh ta, không hay lắm".

Không còn sớm nữa, tiễn Tiền Mẫn về, Hạng Mĩ Cảnh vẫn không ngủ được, bên tau thấp thoáng nghe tiếng sóng biển xô bờ khiến trái tim cô run lên từng hồi.

Nghi thức hôn lễ diễn ra vào buối chiều, được cử hành trên bãi biển, vì tân lang tân nương đều không còn trẻ, nên mọi thủ tục la hét cổ vũ đều bị bỏ qua, mọi việc diễn ra nhanh gọn và ấm áp.

Dù Hạng Mĩ Cảnh từng tổ chức hôn lễ cho rất nhiều người, nhưng kết hôn lần này lại là bạn, bản thân cô còn là phù dâu, cảm giác vẫn có khác biệt. Cô đứng bên cạnh Tiền Mẫn, nhìn rõ vẻ mặt hạnh phúc và nụ cười mãn nguyện của hai người ấy, lòng cũng cảm động, mấy lần suýt khóc. Nhưng cô biết Phương Tuân Kiệm ngồi ngay dưới kia, từ đầu tới cuối cô luôn không muốn anh nhìn thấy vẻ mặt yếu đuối của mình, cho dù sự yếu đuối ấy xuất phát từ việc cảm động trước hạnh phúc của người khác, do đó cô phải nén lại những giọt nước mắt hết lần này tới lần khác.

Sau phần nghi lễ, cô dâu chú rể sẽ chụp ảnh lưu niệm với quan khách.

Lúc này Hạng Mĩ Cảnh mới chính thức chạm mặt Phương Tuân Kiệm.

Anh mặc một bộ vest màu xám bạc, xoay lưng lại với mặt trời phía biển, từng bước từng bước về phía cô. Cô không nhìn rõ mặt anh lắm, cũng cho rằng không cần phải nhìn rõ, thỉnh thoảng mờ ảo lại thích hợp hơn.

Anh không lên tiếng nói chuyện, Trần Tân Dục gọi giật anh lại, sau đó cũng gọi Hạng Mĩ Cảnh: "Qua đây chụp ảnh".

Chụp ảnh với đôi vợ chồng mới cưới là việc hết sức bình thường.

Cô cố gắng để nụ cười của mình nhìn tự nhiên nhất, khi ống kính của máy ành không nhằm thẳng vào cô, cô vẫn cố gắng cười, thậm chí còn chủ động chào hỏi anh: "Thì ra quan hệ giữa anh và Trần Tân Dục tốt như thế".

Anh nhìn cô gật đầu, nhất thời không biết lúc này phải nói với cô bằng ngữ điệu thế nào, chỉ cảm giác đứng trong hôn lễ ồn ào náo nhiệt, tiếng cười của quan khách vang lên không ngớt, nhưng trái tim anh run tới đáng sợ, tiếng nói bật ra đầy khiên cưỡng. Anh không che giấu, đến lúc này rồi, đã không còn cần thiết phải giấu giếm gì nữa, anh nói thẳng:

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.