Thịnh Yến

Chương 9



Hạng Mĩ Cảnh lên tiếng nhắc nhở với thái độ hết sức cung kính: “Nghe nói bây giờ đi làm và tan sở anh đều phải chấm công bằng vân tay”.

Dung Trí Dật nới lỏng chiếc cà vạt trên cổ, con người với phong thái cao quý lập tức chuyển sang bộ dạng coi trời bằng vung, nói với giọng đắc ý: “Hạ Hiểu Chính đã giúp tôi điều chỉnh cái máy chấm công ấy rồi, chin giờ sang và năm giờ chiều hàng ngày, nó sẽ tự động hiển thị dấu vân tay của tôi”.

Cô vờ cảm thán: “Thì ra Dung tiên sinh lại dể bị gạt như thế”.

Anh ta nói: “Tôi đã làm tới mức này rồi, nếu anh ta vẫn còn chưa thấy đủ, thì tôi sẽ không thèm đến tòa nhà này nữa”.

Cô gật đầu đáp: “Cùng lắm là bị chặn thẻ tín dụng thôi mà. Anh còn có thể quay lại đua xe thể thức một để kiếm tiền”.

Bị chạm vào vết thương cũ, Dung Trí Dật trừng mắt lườm cô: “Nói năng cay nghiệt thế, tối nay cô mời”.

Cô lập tức xuống nước, nhìn anh ta bằng ánh mắt đáng thương: “Tôi biết sai rồi, có thể không chấp nhận hình phạt không?”.

Hai người đã ra tới bãi gửi xe.

Hạng Mĩ Cảnh thấy xung quanh không có ai, đột nhiên nghiêng người đứng chặn trước mặt cô, ghé sát vào người Hạng Mĩ Cảnh, vẻ mặt vô cùng thần bí: “Cô và Victor có quan hệ gì ?”.

Nghe câu hỏi mà cô ngẩn cả người, một lúc sau mới hiểu ý của anh ta, thẳng thắn một cách chán nản: “Hôm qua tôi và anh ta tình cờ đi cùng thang máy mà thôi”.

Dung Trí Dật nữa tin nửa ngờ, lại hỏi: “Vậy tại sao anh ấy lại tặng khăn cho cô?”.

Lần này thì cô kinh ngạc thật sự. Chuyện tặng khăn, ngoài Dung Trí Hằng ra, theo lí mà nói chỉ có cô và Dung Ngọc Lan biết, chắc chắn cô chưa từng kể chuyện này cho người khác nghe, Dung Ngọc Lan cũng không giống kiểu người dễ dàng chạy ra ngoài tạo thị phi. Vậy tại sao Dung Trí Dật lại biết? Cô suy nghĩ rất nhanh, cuối cùng đưa ra kết luận: “Dung Trí Hằng nhờ Dung Ngọc Lan chọn khăn tặng cô và cũng không có ý giấu giếm Dung Trí Dật, nhưng lại không nói cho rõ ràng. Nhưng trời đất có trật tự của nó, Dung Trí Hằng tặng cô khăn là có nguyên nhân, chứ không phức tạp như Dung Trí Dật đang nghĩ. Phân tích tới đây, cô cảm thấy nên chủ động giải thích rõ với Dung Trí Dật.

Anh ta nghe cô giải thích xong, gật đầu như đã hiểu: “Tôi đã cảm thấy kì lạ mà, Victor xưa nay chưa từng đối xử đặc biệt với bất kì người phụ nữ nào, sao có thể vừa chuyển đến đây đã thay đổi tính nết chứ?”.

Cô cũng gật đầu xác nhận, lại nhấn mạnh thêm lần nữa: “Tôi có bạn trai rồi, những kẻ thêu dệt chuyện rồi tung tin đồn kia thật sự rất quá đáng, chuyện lằng nhằn thế nào mà còn tới cả tai anh”.

Anh ta cố tình chọc tức cô: “Sự tồn tại của bạn trai cô thật ra quá lu mờ, cô nên gọi anh ta quay về, yêu cầu anh ta cứ cách vài ngày lại ôm một bó hồng trăm bong đúng dưới lầu đợi cô, đảm bảo không ghẻ nào dám ghán ghép cô với người đàn ông khác”.

Cô cười cười nhận lời: “Tối nay tôi gọi điện cho anh ấy thử xem”.

Hạng Mĩ Cảnh nghĩ về đề tài Dung Trí Hằng có thể dừng lại ở đây được rồi, nhưng kết quả là khi đến hầm rượu Roosevelt, Dung Trí Dật lại đề cập đến: “Chỉ dựa vào việc cô có khả năng chọn rượu vang thôi, đã có thể bỏ xa đám phụ nữ muốn trở thành tam thiếu phu nhân kia vài kilômét”.

Cô nói với vẻ tiếc nuối: “Những người phụ nữ biết chọn rượu đều là kiếp nô bộc. Còn đại tiểu thư thật sự thì sẽ ngồi trên sofa ngoài ban công cùng bạn thưởng thức rượu kìa”.

Anh ta lập tức chỉnh ngay suy nghĩ ấy: “Rượu trong hầm của Victor đều do anh ấy đi khắp nơi trên thế giới sưu tập về”, rồi tiết lộ thêm: “Ở Podor anh ấy cũng có trang trại rựu đấy”.

Cô ngó đầu ra những giá đựng rượu nhìn Dung Trí Dật: “Có phải chúng ta lạc đề rối không?”.

Anh ta nhìn cô hết sức chân thành: “Tôi là người có rất nhiều tin tức đang chờ được khai thác, nhưng chẳng ai lại thèm tới thăm dò, nếu cô không phiền, tôi muốn nói về đề tài này”.

Cô bật cười, uy hiếp: “Vậy thì tôi hi vọng anh đừng kéo tôi vào”.

Anh ta đồng ý yêu cầu của cô, sau đó nói: Thực ra lần này cùng tới với Sisley còn có em họ của Yan, Grace”.

Cô không hiểu: “Em gái tới thăm chị cũng là chuyện hết sức bình thường mà?”.

Dung Trí Dật lắc đầu, hạ giọng nói: “Bệnh tình của Yan nặng thêm rồi, những nốt xuất hiện trên người ngày một nhiều”.

Cô bỗng như nín thở, truy hỏi: “Rốt cuộc thì chị ấy bị mắc bệnh gì? Có tiền cũng không chữa được ư?”.

Anh ta lại lắc đầu: “Không biết là mắc bệnh gì, tóm lại là bệnh nan y”.

Mặc dù cô biết sức khỏe của Phùng Nghệ Nhân không tốt, nhưng khi nghe Dung Trí Dật nói “bệnh nan y” ,nhớ lại tình trạng của Diêu Lập Trung ngày trước, trái tim cô như bị ai bóp nghẹt.

Anh ta nói tiếp: “Phùng gia biết Yan không sống dược bao lâu nữa, chỉ sợ sau khi chị ta mất lợi ích của Phùng gia bị ảnh hưởng, vì vậy mới vội vàng cử Grace tới, ý của họ là muốn Grace thay chân chị”.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh ta, Hạng Mĩ Cảnh bỗng suy đoán: “Anh thích Grace? Vì vậy mới không muốn cô ấy trở thành tam thiếu phu nhân thứ hai?”.

Anh ta lập tức lắc đầu xua tay, vẻ mặt đầy chán ghét: “Tôi sao có thể thích cô ta? Tôi chỉ là không thích cách làm đó của Phùng gia mà thôi”.

Cô hỏi: “Đại Dung tiên sinh có thái độ thế nào?”.

Dung Trí Dật nhún vai: “Không biết”.

Cô lắc đầu nhìn Dung Trí Dật đầy bất lực: “Tôi không ngờ anh lại là người hay lo lắng như thế. Đại Dung tiên sinh không bày tỏ thái độ, anh nghĩ nhiều thế để làm gì? Dù sao Dung Liên sơn trang rộng như thế, lẽ nào không có chổ cho cô ấy ở?”.

Dung Trí Dật lại nhún vai nói: “Tôi đã nói tôi là người giữ quá nhiều tin tức, muốn tìm một người đáng tin cậy để thổ lộ”.

Cô nhìn anh ta gật đầu và khẽ cúi mình, cười nói: “Đa tạ anh đã tin tưởng tôi”.

Ra khỏi hầm rượu, Hạng Mĩ Cảnh nói mình muốn đi mua ít đồ, nên xuống xe ở trung tâm thương mại bên đường.

Dung Trí Dật hiện là tỉ phú thời gian, nên cũng muốn đi shopping cùng.

Cô ngăn anh ta lại, nói: “Tôi vào siêu thị mua ít đồ dùng cá nhân, anh đi theo không tiện”.

Dung Trí Dật là người thông minh, lập tức không quấn chân cô nữa.

Hai tháng nay cô chưa hề đi siêu thị, vừa đẩy xe vừa phải xem biển ghi chú mới biết chỗ nào bày thứ mà mình cần mua. Đồ dùng sinh nhật hằng ngày không thiếu, khi đi ngang khu bán đồ thực phẩm lại mua rất nhiều thứ để dành lúc nhỡ nhàng.

Qụet thẻ thanh toán cô không xót ruột, nhưng phải xách bốn, năm cái túi về khu chung cư là một việc vô cùng mệt.

Không dễ bắt taxi, cô hơi hối hận vì không tự mình lái xe, đúng lúc ấy thì Lâm Khải Sương gọi điện tới, cô bèn vào quán café bên đường gọi một cốc mocha, sau đó ngồi trên ghế nói chuyện phiếm với Lâm Khải Sương.

Cũng không biết tại sao lại nói tới chuyện mà vừa rồi Dung Trí Dật châm chọc cô, cái gì mà cảm giác tồn tại của bạn trai cô quá lu mờ. Lâm Khải Sương lập tức tỏ rõ thái độ: “Nếu em gặp được người mà mình yêu, nhất định phải đá anh đau vào”.

Cô cười đáp: “Em sợ đá đau quá, mẹ anh sẽ phát lệnh truy nã em toàn thành phố”.

Anh nói: “Điều kiện đầu tiên phải là em gặp được người mà em yêu đi đã”.

Cô cụp mắt nhìn móng tay của mình. Trong công ty toàn là phụ nữ, một năm bốn mùa bất kể là đông hay hạ, hai mươi mấy bàn tay xòe ra cũng không tìm được đôi tay nào bị trùng màu, nhưng riêng cô chỉ bôi một lớp sơn lót móng tay, thỉnh thoảng đi dự tiệc phải dùng sơn màu, thì việc đầu tiên khi về tới nhà là lập tức lau sạch. Ban đầu còn cảm thấy mình thật nhạt nhẽo đơn điệu, nhưng sau lại cho rằng vậy cũng tốt, không cần gao tâm tổn trí chọn trang phục phù hợp với màu sơn móng tay, cũng không sợ móng tay bị bong tróc trầy xước. Nhưng càng ngày cô càng không thể tiếp tục lừa dối mình thêm nữa, bởi vì cuộc sống của cô hoàn toàn không cân bằng. Cô đứng ở đầu kia của chiếc cân, đầu còn lại là Phương Tuân Kiệm, trừ phi cả hai người cùng tiến về phía đối phương, nếu không khi anh quay người bỏ đi, cô chỉ còn nước ngã xuống đáy vực. Mà cô lại hiểu rất rõ ràng, anh sẽ không tiến lại gần cô, vì vậy cô nhất định phải nhảy khỏi vòng tròn do anh vẽ khi anh quay người bỏ đi.

Thời tiết tháng Bảy luôn trong tình trạng mặt trời rực rỡ.

Dung Trí Dật nói tám giờ khởi hành, bảy giờ Hạng Mĩ Cảnh đã đến bến tàu để sắp xếp mọi việc.

Đến sớm nhất là em họ của Lâm Khải Sương, Tạ Tử Kiện. Cậu ta gần như tới ngay sau Hạng Mĩ Cảnh. Đó là một chàng trai tầm hai mươi ba, hai mươi tư tuổi, có khuôn mặt baby búng ra sữa rất Hồng Kông, sợ nhất là bị người khác chê nhỏ tuổi, nên cậu ta thường cố ý làm những việc để chứng tỏ mình đã già dặn trưởng thành. Ví dụ, hôm nay cậu ta mặc một bộ thể thao màu xanh sẫm trông khá già và ngạo mạn; ví dụ như lúc này khi bước từ trên xe xuống thì cầm theo một chiếc túi đựng đồ câu cá rất lớn, suýt chút nữa còn định mang ghế ra ngồi trên bờ buông cần .

Hạng Mĩ Cảnh là chị dâu họ trên danh nghĩa của Tạ Tử Kiện, mặc dù do Lâm Khải Sương thường xuyên không ở trong nước, nên họ có ít cơ hội tiếp xúc với nhau, nhưng cũng được tính là khá thân thiết. Cô cố gắng gạt phăng suy nghĩ muốn buông cần của cậu ta, kéo cậu ta vào nhà hàng ăn sáng.

Tạ Tử Kiện ăn bánh điểm tâm và uống trà, trong lúc ăn có nhắc đến Lâm Khải Sương: "Em tới Berlin hai lần, anh họ hoặc là bận rộn trong phòng thí nghiệm không có thời gian gặp em, hoặc là đang đi công tác".

Hạng Mĩ Cảnh vừa rót thêm trà cho Tạ Tử Kiện vừa nói: "Bận tới vài tháng mới về nước được một lần, ngay cả người bạn gái như hoa như ngọc thế này mà không có thời gian rảnh để gặp".

Hạng Mĩ Cảnh biết cậu ta đang cố ý trêu mình, bèn cười đáp: "Giờ nói chuyện video cũng tiện mà".

Tạ Tử Kiện nhún vai, dùng ngữ điệu phóng đại nhắc nhở cô: "Thế giới bên ngoài rất nhiều cám dỗ".

Hạng Mĩ Cảnh gật đầu đầu tỏ ý tiêp sự nhận nhắc nhở đó.

Không lâu sau, Thiệu Giang Thiêm và Đông Giai đến. Đôi vợ chồng này còn chưa ăn sáng, nên bốn người họ vừa ăn vừa trò chuyện, ngay sau đó Hạ Hiểu Chính mang đôi kính đen trên mắt cùng Uông Nhất Trác phong độ như cây ngọc đón gió cũng đến.

Đông người một cái là bắt đầu náo nhiệt. Hạng Mĩ Cảnh rời khỏi chổ ngồi đi gọi điện thoại cho Dung Trí Dật, Dung Trí Dật thành khẩn khai báo: "Orchid sáu giờ đã dậy rồi, nhưng là để bôi kem chống nắng lên toàn thân, bọn tôi bừa xuất phát được khoảng mười lăm phút, chắc tám giờ sẽ đến nơi".

Hạng Mĩ Cảnh nhìn đồng hồ, đã bảy giờ bốn mươi. Cô lên du thuyền kiểm tra lại một lượt để chắc chắn mọi việc đã ổn thỏa không có bất kì sơ suất nào, khi quay lại nhà hàng thì gặp Phương Tuân Kiệm và Nhậm Trạch trên hành lang.

Nhậm Trạch mặc một bộ quần áo cộc vải hoa xanh xanh đỏ đỏ, đầu đội mũ cối, chân đi tông, mắt đeo kính chuồn chuồn, tay xách túi lớn màu vàng. Thoạt nhìn tưởng du khách giàu sổi nào đó vừa từ đảo Hải Nam về, nhưng nếu nhìn kĩ hơn, sẽ thấy từ trên người anh ta như toát ra vẻ côn đồ tự nhiên. Anh ta quen ăn nói đưa đẩy, vừa bước lên liền hết lời khen ngợi Hạng Mĩ Cảnh: "Theresa, chiếc váy màu xanh nước biển này của em đẹp lắm, nhìn em như mĩ nhân ngư ấy".

Hạng Mĩ Cảnh khẽ gật đầu như đón nhận lời khen ngợi đó, cung kính đáp lại: "Em thì thấy dù là bất kì phong cách thời trang nào anh vẫn thuận nước đẩy thuyền được như thường".

Nhậm Trạch lập tức lắc đầu, chỉ vào Phương Tuân Kiệm người cùng đến với mình: "Kiểu này thì anh không dám thưởng thức".

Hạng Mĩ Cảnh lúc này mới quay sang nhìn Phương Tuân Kiệm. Anh mặc áo trắng, quần dài màu xám nhạt, màu giày sẫm hơn màu quần một chút, dùng túi xách màu trắng sữa, do màu sắc tổng thể trên người anh đều là màu sáng, nên trông anh vô cùng gọn gàng, lịch lãm.

Cô không dám nhìn anh quá lâu, rất nhanh mỉm cười đáp: "Hai anh đúng là tuyệt đại song kiêu".

Nhậm Trạch bỏ mặc Phương Tuân Kiệm, cười hi hi ha ha đặt tay lên vai cô, vừa kéo cô đi về phía nhà hàng, vừa như cố tình cao giọng nói với cô: "Làm tuyệt đại song kiêu cùng cậu ta, thì tôi phải chịu áp lực lớn quá".

Chiếc váy dài mà Hạng Mĩ Cảnh mặc không có tay, bàn tay Nhậm Trạch đặt lên phần nếp uốn của chiếc váy, cô không cảm nhận rõ lắm hơi ấm từ lòng bàn tay anh ta, nhưng khi đi qua trước mặt Phuong Tuân Kiệm, cô bật giác muốn biết suy nghĩ của anh lúc này. Lần trước khi Bill nắm cánh tay cô, anh đã vỗ đi vỗ lại trên đó khoảng nữa tiếng đồng hồ, giờ bị Nhâm Trạch khoác vai, không biết liệu anh có tức giận mà cắn lên đó một cái không?

Cuối cùng thì vẫn là cô sợ anh không vui, không để Nhậm Trạch đưa mình đi quá xa cô đã lén lách người thoát thân nói: "Orchid và Dung Trí Dật cũng sắp tới rồi, tôi phải ra ngoài đợi họ".

Nhậm Trạch thực ra chẳng hề có chút tà niệm lăng nhăng nào với cô, nên không phát hiện ra cô có ý định tránh mình, chỉ đùa nói: "Cuối tuần tăng ca, phải yêu cầu Orchid trả lương gấp mười lần ngày thường cho em".

Cô không tiếp tục đùa với anh ta nữa, bước quay trở lại cửa lớn của nhà hàng, kết quả không đón được Dung Ngọc Lan và Dung Trí Dật, mà lại phải chạm mặt Ngô Mạn Ni.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.