Thỏ Ngốc Dịu Dàng Của Sắc Lang

Chương 4: Thỏ ngốc là phụ tá của Sắc Lang



Nhìn đồng hồ, đã 8h tối, trong phòng khách cả hai vừa xem ti vi vừa trò chuyện, chủ đề cũng xoay quanh một số chuyện linh tinh, giống như để vết thương trên tay cô lành hẳn anh sẽ cùng cô ra ngoài mua quần áo, còn mua một số nhu yếu phẩm, thuận tiện qua chợ mua một số thức ăn, mặc dù trong chung cư luân phiên có dịch vụ cung cấp thực phẩm đến từng căn hộ trong khu, nhưng không thể tươi mới hơn trong siêu thị, với lại ở trong nhà mãi cũng tù túng, nên ra ngoài giải khuây mới tốt.

Ngồi xem ti vi cùng anh một chốc, cô nhớ lại, ban nãy người phụ nữ kia nói cái gì cần phải có phụ nữ hỗ trợ, H văn? Mặc dù không hiểu H văn là gì, nhưng chắc chắc là có liên quan đến tiểu thuyết rồi. Lấy thái độ đó, hình như anh rất cần sự trợ giúp của cô ta vậy. Nếu cần người giúp thì còn có cô nữa mà, ài, có thể giúp anh được không? Cô kéo kéo ống tay áo, tròn xoe mắt nhìn anh, mấp máy môi. " A Lăng..." Dẩu miệng, muốn giúp anh á.

" Hửm???" Vừa đáp lại, anh vừa vươn tay lấy một lon Coca.

Mấy ngày qua, dưới sự chăm sóc và thích nghi với hoàn cảnh, mà ở đây chính là việc tồn tại thêm một người đàn ông trong cuộc sống của mình, làm cô thấy mối quan hệ của họ đã đến mức thân thiết có thừa. Cô nhích mông lại gần anh, tóm lấy tay anh ôm vào ngực, đôi con ngươi ngây ngô nhìn thẳng vào mắt anh, mi mắt run run, thái độ nghiêm túc nói.

" Chị đó đó... làm gì giúp anh vậy? Nếu chị đó không muốn giúp, vậy em giúp được không?" Phồng má, ánh mắt tràn đầy tinh thần tự nguyện, có thể chuyện người phụ nữ đó làm hiện tại cô không biết làm, nhưng cô có thể học a. Mặc dù bản thân hơi ngốc một chút, nhưng cô cũng muốn giúp anh giải tỏa phiền muộn mà, anh đã giúp cô nhiều việc như vậy, nếu không đem lại lợi ích gì cho anh, cô sẽ cảm thấy vô cùng áy náy đó.

Nhìn cánh tay mình bị giam cầm trong ngực cô, đây là lần thứ hai anh gián tiếp chạm đến nơi mềm mại trước ngực cô, vì sợ cô sẽ đề phòng nên mấy ngày qua anh vẫn chưa dám làm ra hành động gì quá lỗ mãng, nhưng càng lúc càng khiến anh thấy bản thân mình đã lo lắng thái quá. Trên cơ bản, sự đơn thuần của cô chính là một loại dung túng, cũng là một loại tin tưởng, hiện tại là cô đang tin tưởng anh, cho nên không hề phòng bị anh.

Giống như lúc này, cô không hề phát hiện nơi bàn tay anh đang đang đặt chính là bên ngoài lớp vải che chắn vị trí yếu mật của cô. Anh hoàn toàn tin tưởng nếu muốn cô, giống như muốn bao nhiêu người phụ nữ khác, cô sẽ hoàn toàn không có chút khả năng chống cự, nhưng cái anh cần là tự nguyện.

Nhướng mày, anh cười nhạt, đem lon Coca áp lên má cô, cất giọng trách nhưng lại có vài phần cưng chiều. " Đồ ngốc, không phải cái gì em cũng làm được đâu."

Thỏ ngốc bướng bỉnh. " Em sẽ cố mà." Mắt cô lưng tròng, ần ật nước, môi xìu xuống, mái đầu cũng dần dần cúi, ngón tay xoắn xoắn, mặt mày bí xị như muốn khóc tới nơi, không khí xung quanh cũng theo đó trở nên u buồn, đáng thương đến mức ai nhìn thấy cũng muốn mềm lòng theo. Cô thở dài, Tiểu Nhạc luôn nói, cô rất ngốc mà, tại sao sinh ra cô lại ngốc như vậy, chắc chắn là do vậy nên anh mới không đồng ý hi vọng của cô. ~(;;_;;)~

Thấy cô có vẻ buồn bã, anh liền nhíu mày, bàn tay đặt bên má cô, nâng gương mặt cô lên, cẩn thận lau vài giọt nước mắt dính trên khóe mi cô còn chưa kịp rơi xuống. " Đừng khóc." Thấy cô hít hít mũi, ngoan ngoãn không khóc, anh mới thở ra một hơi, mới hỏi. " Em biết tiểu thuyết H văn là gì không?"

" ..." Cô lắc đầu.

Đây là phương diện mà không thể nói bằng vài lời là dễ dàng hiểu rõ được được, anh suy nghĩ một chút rồi lựa chọn từ ngữ nói với cô. " Là quan hệ nam nữ, giống như hôn nhau, ôm hay là động chạm da thịt, hoặc là làm một số chuyện sau đó nữa. Vì để cho lời văn sinh động hơn, nên anh thuê cô gái kia làm phụ tá, nhưng giờ cô ấy nghĩ việc rồi." Giống như nhớ tới chuyện không vui khi nãy, anh liền có biểu tình phiền lòng.

Vừa nghe anh nói, cô vừa nhẩm nhẩm những việc mình cần làm để giúp anh, thì loại bỏ những gì anh nói mà cô không hiểu ra, cô cũng có thể làm được mấy việc còn lại mà. " Em làm được." Cô nghiêm túc nói, rất có tinh thần tự giác tự nguyện.

Đột nhiên cô bị anh đẩy ngã nằm xuống ghế salong, cẩn thận không làm động đến vết thương trên tay cô, bóng dáng cao lớn bất thình lình áp lên người cô, hai bàn tay to thô ráp của anh chế trụ hai cánh tay muốn hoạt động của cô, gương mặt anh tuấn từ từ hạ thấp, hơi thở nóng hầm hập phả lên gương mặt xinh đẹp, còn mái đầu của anh lại dần dần dời xuống, lướt qua cằm, qua xương quai xanh, chần chờ ngay trên nhũ hoa đang giương cao, nhấp nhô theo từng nhịp thở, cách lớp vải áo sơ mi khiêu khích, ngạo nghễ nhìn anh.

Trước ánh mắt ngốc nghếch pha chút sợ hãi của cô, anh nở nụ cười, một nụ cười quen thuộc đối với tất cả phụ nữ anh từng nếm qua, mang hơi thở bá đạo và xâm lược, rồi thản nhiên cuối người ngoạn lấy nhũ hoa tươi đẹp, nháy mắt đó, toàn thân cô tê rần, một luồng nhiệt lưu chạy từ nơi nhạy cảm hồng nộn liền dồn đến nơi sâu thẩm nhất của cô, cảm giác xa lạ ập đến khiến cô bật ra tiếng rên rỉ. " Ưm..." trái tim trong lồng ngực bang bang đập dữ dội. Cô cảm thấy có cái gì đó bức bối, có cái gì đó mê man, có cái gì đó kích thích, ánh mắt trở nên ngập nước, có chút đáng thương, có chút đơn thuần, dụ dỗ ham muốn phạm tội.

Ngay lúc này khi cô hãy còn đang bàng hoàng, anh lại buông tha cho cô, vừa kéo cô ngồi dậy, vừa chỉnh chu lại quần áo xộc xệch cho cô. Ngọn lửa vô hình trong con ngươi anh mà cô vừa nhìn thấy dường như không tồn tại, anh khó khăn mở miệng, lời nói ra lại chính là. " Xin lỗi, anh làm em sợ rồi." thấy cô bị dọa ngốc, anh liền thuận tiện rót cho cô một cốc nước, rồi vuốt ve sau lưng giúp cô nhuận khí.

Không hề có cảm giác bản thân vừa bị ăn đậu hủ một cách trắng trợn, suy nghĩ của cô lúc này chỉ vây quanh cảm giác xa lạ vừa mới xuất hiện kia thôi, nóng bỏng, bức rức, lạ lẫm, kích thích, kì quái... thật. Cách lớp vải, cô chạm lên nhũ hoa vừa bị anh cắn, trên đó còn lưu lại cảm giác nong nóng, ẩm ướt của anh, cảm thụ sự ấm nóng bên trong khoang miệng đó thực sự khiến cô bị dao động, trái tim trong lồng ngực đập một cách không có quy luật, cô ngẩn mặt ngốc nghếch nhìn anh, thấy anh có vẻ bối rối vì việc làm cho cô kinh ngạc như vậy, lại tự nghĩ, không hiểu sao cô không có chút cảm giác... chán ghét nào hết.

Trong lòng có một giọng nói đang thúc dục sự can đảm của cô, mặc kệ sự xâm chiếm xa lạ, mặc kệ luồng cảm xúc khó nói, mặc kệ cảm giác bức bối, cô vẫn muốn làm phụ tá của anh, bây giờ không chỉ là muốn báo đáp anh, mà cô còn muốn thấu hiểu cảm xúc xa lạ kia. Do vậy cô vẫn kiên trì. " Em giúp anh. Được không?" Vẫn ngây ngốc muốn giúp anh, đơn thuần và sạch sẽ đến vậy, là tin tưởng, cũng là trông cậy, rằng anh sẽ không tổn thương cô, sẽ không làm hại cô, sẽ không làm chuyện có lỗi với cô, một loại tin tưởng không có nguyên nhân, nhưng lại tồn tại trong lòng cô.

Vào thời điểm ấy, ánh mắt trong suốt không có lấy một tia tạp chất, không có một chút phòng hờ và hoàn toàn ỷ lại đó của cô khiến cho chính bản thân, con người thật của Mộ Lăng, cảm thấy bối rối thật, không phải là vì muốn lường gạt cô mà biểu hiện ra, mà thực sự anh cảm thấy bản thân đã làm một chuyện gì đó rất rất xấu xa, thấy có chút hối hận bởi vì lương tâm anh đang lên án hành động xấu đó. Trong âm thầm, từ một ngóc ngách nào đó trong lòng anh, có một thứ cảm xúc xa lạ đang dần dần gặm nhấm trái tim anh, chậm chạp và im ắng đến mức anh không nhận ra.

Nhưng anh nào đâu để ý chút cảm xúc nhỏ nhoi đó, gạt vài dòng suy nghĩ khác thường của bản thân đi, anh nhìn thái độ nghiêm túc của cô, vẫn là bị bộ dáng vừa ngốc mà còn tỏ ra ngoan cường của cô chọc chọc. " Đồ ngốc, khó chịu thì đừng cố!" Anh xoa đầu cô, giống như cưng chiều cũng như đang khuyên lơn cô, hoặc là nói với cô 'mặc dù anh cần sự giúp đỡ của cô, nhưng nếu cô không vui thì đừng ép bản thân làm điều đó'.

Kéo kéo tay anh, cô tự tin là bản thân có thể. " Em làm được mà. Cứ để em!" vừa tin tưởng bản thân, cô vừa nở nụ cười lấy lòng, chỉ thiếu vỗ ngực cam đoan nữa thôi.

" Được rồi, chịu không được thì nói với anh." Bởi vì những gì diễn ra kế tiếp không phải chỉ ăn một chút đậu hủ, ăn một chút ngon ngọt như vậy đâu.

Cô cười hì hì, gật đầu đồng ý.

Nhìn đồng hồ, hiện giờ cũng là gần 10h, thời hạn cuối mà anh gửi bản thảo mà anh nói là vào ngày mai, vậy là còn một ngày, đến tối muộn rồi gửi cũng không sao, cho nên hai người đều đồng ý mai sẽ bắt đầu vào công việc.

Thỏ ngốc đã vào động sắc lang, nay còn bị móng vuốt sắc lang tóm lấy... thiệt là bi đát.

Tác giả: Con đường thịt thỏ thong dong/ Sắc lang nằm đợi mà lòng xốn xang.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.