Thỏ Ngốc Dịu Dàng Của Sắc Lang

Chương 5-2



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong khi cô đang loay hoay làm bữa sáng, thì anh tranh thủ viết ra một số chi tiết trong truyện H mà tối hôm qua anh đọc sơ trên mạng của một tiểu thuyết gia đang khá ăn khách hiện giờ.

Truyện kể về một đứa trẻ mồ côi bị vứt nơi rừng sâu nước thẩm được một người đàn ông sống tại nơi cô quạnh đó nhặt về nuôi. Lúc đó, trên người nhân vật được quấn bằng một tấm vải tơ lụa, ông ta đem nó bán lấy tiền mua sữa cho nữ hài uống, còn có một chiếc yếm rất xinh đẹp được làm bằng vải the và chiếc lắc chân xinh xắn coi như là tín vật. Đến khi lớn lên, nữ hài trở thành một tiểu cô nương xinh đẹp, ông ta liền đem những món đồ này trả lại cho cô.

Nhưng khi chiếc chuông mang được và chân cô phát ra những tiếng đinh đinh vui tai, cũng là lúc ông ta đột nhiên bị thôi miên. Ông ta ra lệnh cho cô cởi hết quần áo ra, tận tay mang chiếc yếm kia vào cho cô, rồi bắt cô ngồi lên người mình. Cô ngoan ngoãn vâng lời, nào biết người mà nhiều năm qua mình gọi là phụ thân lại có thể nảy sinh ham muốn với mình, sau đó, bị ma chú của cái chuông đó khống chế, ông ta lâm vào dục vọng, cưỡng bức cô, chiếm đoạt sự trong sạch của cô, biến cô trở thành nữ nhân của mình. Còn nhiều phần sau đó, nhưng anh mất kiên nhẫn mà chọn ngay phần này. ( Tác giả:8-8-)

Tất nhiên là anh chỉ ghi một vài chi tiết đơn giản chứ không thực sự nói rõ cốt truyện với cô rồi. Hai người vừa cùng ăn sáng xong thì anh đem những gì đã ghi ra cho cô xem, dành thời gian để cô nghiên cứu đàng hoàng. Thực ra trên đó chỉ có vài chữ, tóm tắc sơ qua, lượt bỏ nhiều tình tiết, còn có một dòng được gạch chân ý bảo cần đọc kĩ.

" Không được ngăn cản anh, cảm thấy thế nào thì nói như thế đó. Nếu cảm thấy không ổn thì có thể lên tiếng ngừng lại." Nét chữ rắn rõi mà thanh lịch, mạnh mẽ mà nghiêm chỉnh hệt như con người của anh vậy. Còn kèm theo hình minh họa cảnh đó từ chính truyện kia mà anh copy từ trên mạng xuống.

Chỉ có một hai tấm hình và vài chữ, nhưng vì căng thẳng lần đầu tiên làm chuyệnnày nên cô quan sát rồi săm soi rất kĩ. Anh nhìn bộ dáng cô chống cằm nhìn chăm chú vào tấm hình, miệng nhép nhép cái gì đó, còn có phồng má lên, mi mắt rung rung, môi lúc vểnh lúc không, một mình một người cũng làm nên hoạt cảnh. Cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn chăm chú mình, cô ngẩn đầu nhìn sang phía anh, thấy anh vẫn vô cùng từ tốn xem ti vi thì chớp chớp mắt, rồi lại tiếp tục nghiên cứu chuyện của mình.

Khóe môi anh nhếch lên nụ cười, ánh mắt dời từ vành tai đến tóc mai, từ tóc mai xuống cái cổ thon dài xinh đẹp, từ cần cổ xuống quai xanh gợi cảm và xuống dưới nữa. Đầu nhũ hoa cứ ngang nghiên không chút phòng bị nào giương cao, tuyết phong lại hơi trĩu xuống, cách lớp vải lờ mờ nhìn thấy được sự hồng hào phấn nộn nhụy hoa, thấy được khối cơ thể căng tròn, thấy được cả khe sâu hun hút, xinh đẹp như vậy khiến anh không tự chủ được nuốt khan một ngụm.

Thấy cô có vẻ đâm chiêu, anh hạ giọng nói. " Không cần căng thẳng vậy đâu." Bàn tay giơ ra nhu nhu mi tâm nhíu chặt của cô, nở nụ cười an tâm.

Nghe giọng nói của anh, cô suy nghĩ một chút, liền dẹp hết mấy thứ đó sang một bên, tự động đi về phía anh, rồi ngồi phịch vào lòng anh, lưng tựa vào ngực anh, sau đó ngẩn mặt lên nhìn, mĩm cười nói. " Em sẵn sàng." Hoàn toàn tin tưởng anh đó!!!

So với cô gái trong truyện, anh cảm thấy cô còn có lòng tin với người đàn ông ngồi phía sau mình hơn, trái tim anh đột nhiên cảm thấy như kim vừa châm vào một cái, hơi khó chịu một chút, anh đặt tay xoa xoa lồng ngực, cơ hồ có chút ê ẩm, đột nhiên anh cảm thấy trò chơi của mình thật vô vị. Vuốt ve gương mặt cô, dịu dàng nói. " Không cần miễn cưỡng." Rồi ôm cô vào lòng, bắt sang kênh hoạt hình mà cô thích, cuối đầu nhìn con thỏ nhỏ rất nhanh đã phân tâm, lòng anh hơi xao động, nhưng anh nào phải là người dễ dàng bị người khác chi phối như vậy.

Rất nhanh Sắc Lang đã khôi phục lí trí và bắt đầu giở trò xấu xa với Thỏ ngốc.

Nhìn mấy nhân vật trong phim hoạt hình vừa cười vừa nói chuyện, biểu tình vui nhộn đã khiến cô liền nhập tâm, đặt toàn bộ tâm trí vào việc xem phim, hoàn toàn không để ý với mọi thứ xung quanh. Thấy vậy, anh nở nụ cười lưu manh, bàn tay ôm lấy cô bắt đầu di chuyển. Từ hông dần dần dời xuống dưới, vuốt ve chậm rãi từ hông bắp chân, cảm nhận được da thịt mềm mại dưới bàn tay kia mê người cỡ nào, nó tham lam tỷ tê vui đùa da thịt mẫn cảm, từ bên mép càn rỡ hơn lướt lên phía trên, tốc độ dao động cũng dần nhanh hơn, rồi chậm chạp mỗi đợt vuốt ve lên xuống, bàn tay lại càng nhích lên phía trên gần với nơi tư mật hơn.

Bàn tay còn lại ôm lấy mái tóc của cô hất ra phía sau rồi tại gáy, anh hạ ở đó một nụ hôn, một nụ hôn nhẹ nhàng lên da thịt phấn nộn, hơi thở ấm nóng phả nơi gáy cô, khiến cô nhột không thôi. Cúi đầu nhìn bàn tay đang dao động trên đùi mình, bản thân cảm nhận cảm nhận được từng lần cảm giác mềm nhũn của môi anh, khiến cô run lên, giọng nói trở nên ướt át. " A Lăng..." Gương mặt anh đã đi đến đầu vai, những điểm môi anh đi qua đều khiến cảm thấy tê rần.

" Hửm?? Đây là công việc, không được phân tâm." Giọng nói anh vẫn trầm tính và ôn hòa bình thường không nghe lấy một chút khả nghi. Càng như vậy lại càng như đang trấn an cô, làm kiềm hãm lại sự sợ hãi đột nhiên sinh ra trong lòng cô, hít sâu một hơi, cứng người tiếp nhận từng đợt kích thích. Nhưng toàn cơ thể cô cứng đờ như vậy thật là miễn cưỡng, khó chịu mà còn nhịn. " Thả lõng." Anh hướng dẫn.

Trong tình huống như thế này cô khó lòng mà thoải mái như bình thường được, cũng không thể thôi đừng căng thẳng, cho nên muốn cô trở nên mềm mại cũng không phải là không có cách, bàn tay anh lướt qua tấm lưng trần đẹp đẽ, ngay hông anh kéo mối nối chiếc yếm của cô ra một nửa, khiến cho vạt áo trở nên hớ hênh bàn tay liền chen vào trong, ngón tay vẽ một đường tròn xung quanh bên tuyết phong, cất giọng hỏi. " Chút nữa cảm thấy như thế nào thì nói anh."

" Ưm ưm..." Cô gật đầu chịu qua sự bức bối.

Thấy cô ngoan ngoãn như vậy anh nở nụ cười khen, rồi từ từ cắn lên vành tay, bàn tay trong vạt áo bắt đầu nắm lấy một bên tuyết phong, so với tưởng tượng của anh còn mềm mại hơn, yêu kiều hơn, bàn tay to lớn càng thỏa thích bắt lấy khối thịt mềm mại trong tay, chậm rãi xoa nắn, miết nó, nhào nắn nó một cách không hề tiết chế, anh càng luật động cô càng bức bối, miệng nhỏ xinh xinh không nhịn được bậc ra tiếng rên rỉ. " A... am..." cô cảm thấy từng nhịp hơi thở đều bị chi phối trong tay anh, chi phối bởi sự cưỡng đoạt và xâm chiếm bá đạo của anh.

Mà nó cứ nhộn nhạo thỏa thích như vậy, xúc cảm xa lạ khiến cô muốn chịu không nổi, nhưng mới một chút đó đã không chịu được thì làm sao giúp anh được. " Thấy nóng... tay anh... a ưm... A Lăng... bức bối... ưm..." cơ thể cô phút chốc liền trở nên vô lực, mềm nhũn ngã vào người anh, chỉ còn biết bất lực thở dốc. Ánh mắt cô hé ra sũng nước, con ngươi trong suốt nhưng yếu ớt, nhìn anh, mày nhíu lại một đường chịu đựng, vừa ấm ức vừa đáng thương lại có chút ngoan cường, chọc cho một góc trong lòng anh trở nên yếu mềm.

Hai bàn tay từ từ thu lại, anh ôm lấy người cô, cằm đặt lên tóc cô, buông tha nói. " Rất tốt."

Vậy là được rồi sao? Đã xong? Cô hào hứng xoay người lại mặt mày hớn hở nhìn anh. " Thật, không cần cắn cắn gì sao?" Cô ngốc nghếch hỏi, hoàn toàn không thấy việc anh đột nhiên nửa chừng sẽ mang lại lợi ích gì.

Cách một lớp vải anh lờ mờ nhìn thấy một bên tuyết phong của cô bị anh xoa nắn đã vểnh cao lên, điểm hồng nhạt phía trên nghếch lên nhìn anh trêu dụ, ấy vậy mà con thỏ ngốc này lại thản nhiên để anh nhìn ngắm, là vì cô quá ngu ngốc hay thực sự là cô tin tưởng anh. Cái đồ ngốc này!!! Ngón tay giơ ra kẹp lấy đỉnh châu, cô liền không nhịn được run lên. " Khó chịu đúng không, nó bị nắn nên nhếch lên đây, để từ từ làm quen đã. Không nóng vội."

Cô ngốc ngốc gật đầu. Đúng là vậy mà, cho nên khi anh nói, mỗi lần anh thân cận với cô thì có nghĩa là đanh luyện tập thì cô cũng ngoan ngoãn thuận theo.

Những ngày tiếp theo hẳn là đặc sắc đây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.