Thỏ Ngốc Đừng Khóc

Chương 24: Tình yêu thương hại



- Xì.... Từ buổi trưa đến giờ tin tức nhỏ trở thành bạn gái của hotboy số 1 trường này được loan ra kết hợp với cái gật đầu của nhỏ, con bạn thân đã chính thức cho nhỏ ăn bắp rang bơ

- Thui, đừng giận tui nữa, đi mà_ Nhỏ quay sang bám víu năn nỉ

- Đừng động chạm vào tui_ Thảo Mai làm bộ mặt giận dỗi,hất tay nhỏ ra

- Thôi mà, tui cũng đâu có muốn đâu, nghe tui giải thích chút thôi, nha

Nhỏ làm vẻ mặt con cún năn nỉ, Thảo Mai hình như hơi động lòng nhưng vẫn làm điệu bộ khinh khỉnh:

- Cho bồ 5 phút, không làm hài lòng tui, nghỉ chơi

- Được rồi

Nhỏ ho nhẹ, làm mặt nghiêm trọng nhưng sau đó lại thở dài, nói:

- Thật ra ý, tui chỉ coi Sơn là bạn thân lâu năm thôi, không có ý gì với cậu ấy cả

- Hả, vậy sao.....

- Nghe tui nói nốt. Haizz_ Thở dài tập 2_ Thật ra tui cũng áy náy lắm. Tui biết cậu ấy thích tui, nhưng cũng không làm sao được vì tui không có thích cậu ấy. Trước khi rời khỏi Việt Nam để sang Mĩ học, cậu ấy cũng nói là cậu ấy rất thích tui nhưng tui không đáp lại. Nên lần này, tui muốn làm chút gì đó cho cậu ấy.

- Vậy tóm gọn lại là bồ không thích Sơn nhưng vẫn đồng ý vì bồ cảm thấy áy náy?

- Có thể coi là vậy

Thảo Mai nhận được câu trả lời của nhỏ, mặt chợt nghiêm lại, chỉ thẳng vào nhỏ, hét lên:

- Nguyễn Ngọc Bảo Nhi, bao nhiêu năm rồi mà bồ vẫn chưa lớn được vậy. Tui nói cho bồ nghe, tình yêu là tình yêu, thương hại là thương hại. Không được phép biến sự thương hại trở thành tình yêu

............................................................

- Cạch.........

Nhỏ vừa đi vừa thở dài đẩy cửa bước vào phòng rồi nằm xuống giường. Thảo Mai nói cũng đúng, tình yêu và sự thương hại là hai thứ hoàn toàn khác nhau, không nên gộp chung vào. Nhưng mà..... Sơn làm nhiều thứ cho nhỏ như vậy mà nhỏ thì chẳng làm gì được cho cậu ấy cả, có thể nói nhỏ vô dụng được không? Không được suy nghĩ linh tinh, nhỏ tự nhủ. Mình làm thế chắc chắn là đúng, không thể sai, không thể nào sai được

Sơn vừa đẹp trai, vừa tốt bụng, lại rất quan tâm đến mày. Tỉnh lại đi Bảo Nhi một người như cậu ấy người ta xếp hàng còn chẳng đến lượt, mày thì lại từ chối. Thật là ngốc mà. Một người như thế, mày còn mong muốn gì hơn nữa chứ?

...................................................................

- Nhi, bồ suy nghĩ về việc hôm qua chưa?

Tối hôm qua nhỏ trằn trọc suy nghĩ mãi nên gần như thức trắng. Vừa mới ngủ được tí thì bị con bạn thân vực dậy lôi đi học. Haizz, số gì đây vậy?

- Tui nghĩ rồi_ Nhỏ quả quyết

- Thật sao? Hôm nay bồ chững chạc ghê. Vậy bồ quyết định như thế nào?

- Thì..... Thôi phó mặc cho tự nhiên vậy

- Bồ chơi tui hả?

- Đây nhá_ Nhỏ bắt đầu phân trần_ Sơn vừa đẹp trai, nhà giàu, tốt bụng, ga lăng và hơn thế nữa là rất iu tui. Bồ còn đòi hỏi gì nữa?

- Mặc dù vậy nhưng mà........

.................................................................................

- Nhi!_ Đang trong giờ học, Sơn quay sang nhỏ gọi

- Gì vậy???

- Thật ra thì lâu ngày rồi vẫn chưa đến nhà cậu chơi nên là.....

- Ukm, được rồi. Hôm nay không có ai ở nhà, cậu sang chơi cũng được. Tiện thể ôn lại kỉ niệm cũ luôn_ Nhỏ giơ tay hình chữ v

- Vậy hẹn nhau ở cổng trường lúc tan học nhé

- OK

...................................................................................

- Đây là nhà mình

Sau giờ học nhỏ dẫn Sơn về nhà mình theo đúng lời hẹn. Nhà nhỏ cũng ở khá gần trường. Chỉ là chỗ đó là khu vực riêng của gia tộc họ Nguyễn nên gần như xung quanh không có ai cả. Đôi lúc cũng thấy hơi buồn

- Không khác hồi xưa là mấy nhỉ?_ Sơn vừa theo nhỏ vào nhà vừa nói

Vừa vào nhà, bao nhiêu hồi tưởng cứ thế tuôn trào. Mọi việc như vừa mới bắt đầu từ hôm qua vậy. từng ngóc ngách, từng đồ vật trong nhà đều gắn liền với kí ức của nhỏ và Sơn

Hai đứa ngồi ôn kỉ niệm đến tối mà vẫn chưa hết. Từng nụ cười, từng hành động, từng cử chỉ của cậu ấy vẫn giống như hồi trước, vẫn nhẹ nhàng mà mang vẻ gì đó rất xuất thần. Sơn của hôm nay vẫn như là cậu ấy của quá khứ. Hình như thời gian không thể thay đổi được một vài thứ

- Vậy muộn rồi, mình có lẽ phải về thôi_ Sơn chợt nhìn đồng hồ rồi đứng lên

- Uk, về cẩn thận

Nhỏ tiễn cậu ấy đến tận cửa. Rồi bỗng nhiên, Sơn sững lại, nhìn nhỏ rồi ôm lấy nhỏ nói:

- Dù thế nào, chúng ta luôn bên nhau phải không?

- Cậu hỏi gì kì vậy? Đương nhiên rồi

Sơn buông nhỏ ra rồi mỉm cười. Trước khi ra về cậu xoa đầu nhỏ rồi đặt một nụ hôn lên trán, dịu dàng và rất ấm áp

- Đi về cẩn thận đấy_ Nhỏ dặn dò

Sơn vừa về nhà, nhỏ định gọi người giúp việc dọn bữa tối thì bất ngờ cửa còn chưa kịp đóng, người lái xe của ba hớt hải chạy vào

- Sao vậy?_ Nhỏ lo lắng hỏi

- Tiểu thư, chuyện lớn rồi. Không hay rồi

- Rốt cuộc là có chuyện gì???

.....................................................................

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.