Thỏ Nữ Lang Tây Du Kí

Chương 8



Doãn Thủy Hử buồn, rất buồn, rất rất buồn.

Hắn không hiểu, vì sao cũng cùng là nhất kiến chung tình mà năm đó Kim Bình lại siêu cấp vô địch thuận lợi cưới được Tiểu Hoa, ngay cả Tây Du cùng Kim Thố nhìn quan hệ hai người cực kỳ xa cách, thế nhưng ngoài ý muốn lại nhanh như chớp kết thành liền cành.

Vì sao?

Vì sao hắn so với người khác điều kiện không kém mà vận mệnh lại khác xa vậy? Cùng bỏ ra một tấm chân tình, nhưng hắn giống như đánh lên tường đồng vách sắt, một chút đáp lại cũng không có?

Hắn rốt cuộc có điểm gì kém so với người khác?

Nếu không, sao hắn lại đau khổ vì yêu đơn phương?

Buồn chán đi uống rượu, Doãn Thủy Hử như thế nào cũng không ngờ truyền thuyết giang hồ đồn đãi mà hắn cũng dùng trăm phương ngàn kế để hái cho được Tiên Linh Băng Tinh tặng cho giai nhân, cuối cùng hạnh phúc vì sao cũng không đến tay hắn?

“Ngươi đến tìm ta là uống rượu giải sầu cho ta xem?”, cuối cùng Hoắc Tây Du nhịn không được phải lên tiếng.

Bắt đầu suy nghĩ, có nên cự tuyệt ôn thần này đến thăm không?

Người này có thể nói là vô sự không đăng tam bảo điện, lần trước hắn tới là kéo hắn đi vào núi hoang rừng sâu để tìm kỳ hoa trong truyền thuyết, lần này tuy chưa biết là chuyện gì, nhưng nhìn hắn uống rượu như là nhất túy giải thiên sầu, Hoắc Tây Du cảm thấy nhất định là có chuyện xui xẻo gì đó sắp xảy ra…

“Uy, uy, uống rượu nhiều sẽ hại thân”, thấy hắn lại uống tiếp, Hoắc Tây Du nhíu mày

“Hại thân?”, Doãn Thủy Hử trào phúng hỏi lại “ người nhân sinh thắng lợi, căn bản là không rõ”

“Lại phát điên gì rồi?”, người nào nhân sinh thắng lợi, quả là mạc thanh kỳ diệu.

“Là ta nổi điên sao? Rõ ràng chính là không công bằng!” khuôn mặt tuấn mỹ của Doãn Thủy Hử hiện sự căm giận, lên án “ trong đám huynh đệ, rõ ràng đường nhân duyên của ngươi là kém nhất, vậy mà ngươi cũng ôm được mỹ nhân về nhà, còn ta thì một mảnh chân tình lại bị nước cuốn trôi?”

“Ngươi nói cái gì?”, Hoắc Tây Du tức giận “ đó là muội muội của Kim Bình, có thể so sánh sao?”

Nghe vậy, Doãn Thủy Hử sửng sốt, hoài nghi bản thân mình có phải đã nghe lầm không?

“Nàng là muội muội của Kim Bình”, tưởng hắn không nghe thấy, Hoắc Tây Du còn nhắc lại lần nữa.

“Thì như thế nào?”, Doãn Thủy Hử rất muốn biết rõ ràng…

Hoắc Tây Du đang định nói thì nghe tiếng bước chân nhè nhẹ…

Trong Hoắc phủ mọi người đều biết, nếu Doãn Thủy Hử hay các huynh đệ tới chơi, để tránh việc đấu võ mồm bị truyền ra, Hoắc Tây Du thường cho nha hoàn, người làm lui ra hết để không có người quấy rầy huynh đệ bọn hắn nói chuyện.

“Ai?”, tiếng bước chân trái với quy định thường ngày làm Hoắc Tây Du cảnh giác.

“Là ta.” Kim Thố thanh âm thật là vô tội, gõ gõ cửa, nàng bước vào, thần sắc tự nhiên nói “ ta nghe nói Thủy Hử ca ca đến đây, đang cùng phu quân uống rượu, sợ các ngươi uống rượu suông sẽ không tốt, cho nên làm ít đồ ăn mang đến”

Nhìn tiểu cô nương ngày xưa giờ đã là phụ nữ có chồng, thần sắc thong dong sai nha hoàn sắp đặt thức ăn, trong lòng Doãn Thủy Hử cảm thấy hâm mộ Hoắc Tây Du.

“Thố nhi thật sự là một người vợ hiền’, Doãn Thủy Hử khen, tiếp theo lại thở dài một tiếng, mở miệng “ nếu lúc trước ta thích ngươi thì tốt rồi”

Hoắc Tây Du muốn nói gì nhưng rồi không lên tiếng, im lặng nhìn tiểu thê tử của hắn…

“Thủy Hử ca ca đừng nói như vậy.” Đối với tuấn nhan làm người ta mặt đỏ tim đập, Kim Thố vẫn bình tĩnh, thần sắc hòa nhã khuyên giải “ Trên đời còn thiếu gì cỏ thơm, cần gì phải lưu luyến một bụi hoa, Thủy Hư ca ca cứ mở lòng mình rồi ngày nào đó cũng sẽ tìm được người hiểu mình”

Nghĩ đến tình cảnh của mình, Doãn Thủy Hử chỉ có thể im lặng, tiếp tục uống rượu.

“Phu quân ngươi khuyên nhủ hắn, ta không quấy rầy các ngươi nói chuyện.” Kim Thố nói.

Hoắc Tây Du thấy nàng thần sắc tự nhiên, cũng trở nên bình tĩnh, gật gật đầu tỏ vẻ biết, sau đó nhìn nàng dẫn nha hoàn rời đi…

Cửa vừa đóng lại, Doãn Thủy Hử đã bất chấp hình tượng, oán hận nói “ ở trước mặt ta còn trình diễn tiết mục cách tình lả lướt”

“Nói bậy bạ gì đó.” Lửa ghen tỵ tràn đầy, Hoắc Tây Du cũng tức giận không kém “ vừa rồi không phải nói nàng là muội muội của Kim Bình”

“Thì sao? Nàng cũng đã bái đường cùng ngươi, là thể tử của ngươi, liên quan gì tới Kim Bình? Ngươi đừng nói với ta vì nàng là muội muội của Kim Bình, muội muội của bằng hữu không thể chạm vào, cho nên từ sau khi ngươi cưới Thố nhi về, hai ngươi vẫn là vợ chồng hữu danh vô thật?”

Hoắc Tây Du không mở miệng.

Doãn Thủy Hử vốn chỉ định trêu chọc Hoắc Tây Du, đang chờ hắn cãi lại nhưng không ngờ hắn vẫn im lặng.

Một hồi lâu nhi hắn mới phản ứng lại, Hoắc Tây Du đây là cam chịu.

“Không thể nào?!” Rất khiếp sợ, Doãn Thủy Hử đang châm rượu, suýt chút nữa là làm đổ ra ngoài.

“Đã nói, nàng là muội muội của Kim Bình”, Hoắc Tây Du lườm hắn một cái.

“Ngươi là làm sao vậy?”, Doãn Thủy Hử nắm tay Hoắc Tây Du xem xét.

“Làm cái gì.” Hoắc Tây Du hất tay hắn ra.

“Ta thấy ngươi không phải bị cảm lạnh hay là phát sốt, hay là đầu óc có vấn đề”, Doãn Thủy Hử còn nói

“Đừng nháo.” Hoắc Tây Du yên lặng uống rượu.

“Ta thấy ngươi mới là đừng nháo”, Doãn Thủy Hử chưa từng biết Hoắc Tây Du có tật xấu này, không chút lưu tình, thẳng thắn hỏi “ trong thiên hạ có bao nhiêu cô nương là muội muội, những người này chẳng lẽ không thể lấy chồng, cho dù có thì cũng bị đẩy vào lãnh cung? Ngươi dùng não của ngươi nghĩ xem, trên đời có đạo lý như vậy sao?”

“Ngươi không rõ.” Hoắc Tây Du cường điệu:“ Tiểu Thố tử không giống những người khác, ngươi cũng biết tình huống lúc đó…”

“Chậm! Chậm!” Doãn Thủy Hử ngăn lại hắn, hỏi:“Ngươi không phải muốn nói ngươi là vì tình thế bắt buộc, vì lấy đại cục làm trọng nên mới hy sinh bản thân, lấy nhân duyên để đổi lấy sự thanh tĩnh?”

Hoắc Tây Du không trả lời, tự rót cho mình một chén rượu rồi uống sạch.

Doãn Thủy Hử nhìn tình trạng này đã biết sự tình rất nghiêm trọng.

Trong bốn người bọn họ, Hoắc Tây Du tưởu lượng kém nhất, còn bị gọi là ba chén say.

Cũng không phải là say bất tỉnh nhân sự mà lý trí của hắn sẽ vì say mà bị ăn mòn, cản người sẽ tùng điệu, chuyện nên nói, chuyện không nên nói, hắn đều sẽ khai ra hết mà bản thân hắn không biết.

Hoắc Tây Du là người cổ hủ lại câu nệ, hắn luôn sợ sẽ xảy ra tình trạng như vậy, sợ lúc say sẽ náo loạn làm người khác chê cười cho nên trước giờ luôn hạn chế uống rượu, thường thường khi bọn họ uống rượu thì hắn uốn trà, vui lắm mới uống một, hai chén.

Người cẩn thận, tiết chế như vậy nhưng bây giờ lại rối loạn tâm thần, liên tiếp uống hai chén rồi.

“Huynh đệ, lúc trước ta và Quản Tam Quốc khuyên ngươi thành thân, tuy rằng Kim lão bá lên tiếng, lão cha của ngươi cũng nhờ vả chúng ta, nhưng cái chính là chúng ta nghĩ cho ngươi, vì tốt cho ngươi mới khuyên ngươi chấp nhận cuộc hôn nhân này”, Doãn Thủy Hử chân thành nói.

Đạo lý rất đơn giản, chưa nói tới chuyện bọn họ thấy Kim Thố muội tử là một cô nương tốt, quan trọng là Hoắc Tây Du ngày thường không gần nữ sắc, xem ra cũng không có đối tượng để yêu thích, thay vì sau này cưới một người xa lạ chi bằng cưới một người mà họ quen biết, thân thiết…

Mà cũng vì vậy, Kim Thố có lương tế, Hoắc Tây Du có giai ngẫu, đẹp cả đôi đường. Vì mục đích như vậy, cho nên bọn họ mới gia nhập hàng ngũ khuyên bảo hắn, cũng không muốn để Kim Thố thành bà cô già, mới kiên quyết ghép hai người lại với nhau.

Không được, sự tình nghiêm trọng, tìm Tam Quốc đến thương lượng mới được.

Doãn Thủy Hử nghĩ tới là làm liền, không nói hai lời, chạy nhanh đến bên cửa sổ, lấy ra pháo dùng để liên lạc khẩn cấp giữa các huynh đệ, một tiếng rít bắn thẳng lên trời xanh.

Quản Tam Quốc không hổ là người xem trọng tình nghĩa huynh đệ, vừa thấy pháo hiệu, đã lập tức xuất hiện.

Nhưng hắn gia nhập cũng không có thay đổi cái gì.

Khi pháo hiệu kêu gọi Quản Tam Quố vang lên, lý trí của Hoắc Tây Du cũng bừng tỉnh, tỉnh đến mức cự tuyệt không uống thêm dù chỉ là một giọt rượu, chỉ ngồi uống trà, nghe hai tên huynh đệ oanh tạc, giống như cái hủ nút, im thin thít, chuyện gì cũng không nói.

Doãn Thủy Hử hao hết lời lẽ, mặc kệ là trên phương diện vợ chồng hay là từ phương diện tình cảm, nói đến miệng khô lưỡi đắng cũng không đả động được Hoắc Tây Du một chút mảy may nào.

Cho dù là cùng Quản Tam Quốc liên thủ, nhưng Hoắc Tây Du hạ quyết tâm không bàn đến vấn đề này, bất luận là Doãn Thủy Hử lòng vòng quanh co, hắn cũng không đáp lại, Doãn Thủy Hử cuối cùng cũng đành chịu thua, không có ai biết thực ra trong chuyện này, Hoắc Tây Du đang nghĩ cái gì.

Sau mấy giờ tranh cãi, Hoắc Tây Du cũng học được một điều. Nếu không trả lời, hai kẻ thay bênh vực thay Kim Thố sẽ không tha cho hắn.

Cho dù miệng nói là huynh đệ thì sẽ không ép buộc hắn, cũng sẽ tôn trọng ý nguyện của hắn…Thúi lắm! Hai tên kia tưởng ngày đầu hắn quen biết hai bọ sao?

Mấy lần làm như bỏ qua chuyện đó, kết quả là sau một hồi lòng vòng, còn làm bộ nói bóng nói gió, cuối cùng cũng quay lại vấn đề cũ, ép hắn phải nói.

Cho nên Hoắc Tây Du không thể hiện ý chí kiên cười nữa, cũng không nói những lời khách sáo nữa, hắn giả vờ khuất phục, tỏ vẻ mình sẽ suy nghĩ cẩn thận những gì bọn họ nói…Còn biểu hiện cực kỳ có thành ý.

Với thành ý đến mười phần như vậy, hai tê kia cuối cùng cũng buông tha cho hắn, cũng coi như là hoàn thành trách nhiệm trọng đại gì đó mà tuyên bố tan buổi h5op.

Thực chịu không nổi!

Tiễn khách xong, Hoắc Tây Du chỉ có cảm tưởng này.

Hắn cảm thấy bọ Doãn Thủy Hử thật kỳ quái, hiện tại cho hắn là cầm thú sao?

Kia là muội muội của Kim Bình cũng không phải cô nương chốn thanh lâu, hắn sao có thể chỉ vì nghi thức bái đường liền đối với nàng như vậy lại như vậy.

Huống chi hắn vốn không phải là kẻ háo sắc, chuyên tìm hoa vấn liễu.

Có lý đâu chuyện hắn còn chưa làm với nữ tử thanh lâu, hắn lại làm với Kim Thố?

Trước tiên chưa nói đến sự gởi gắm của Kim Bình, quan trọng hơn là Kim Thố đáng bị như vậy sao?

Hoắc Tây Du tuyệt không nghĩ sẽ ô nhục Kim Thố, cho nên dù là vợ chồng cùng giường, hắn vẫn tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận…Đương nhiên, chuyện Kim Thố sợ lạnh, thường nép vào hắn để ngủ cũng không cần phải tính tới.

Ít nhất là chính hắn chưa bao giờ dám có suy nghĩ gì, sợ hủy đi trong sạch của nàng.

Cho đến lúc này, Hoắc Tây Du thực cảm thấy may mắn vì mình vẫn kiên trì.

Từ sau khi hắn cùng Kim Thố thành thân, Doãn Thủy Hử là người đầu tiên đến thăm, cũng bởi vì sự xuất hiện của Doãn Thủy Hư mà hắn mới phát hiện được mình đã bỏ qua một sự việc rất trọng yếu.

Chính vì sai sót nghiêm trọng, cho nên Hoắc Tây Du mới không thể nói nên lời…Ít nhất, trước khi có được biện pháp giải quyết thật tốt, hắn sẽ không thể nói bất cứ chuyện gì.

Không nói tới chuyện nghĩa khí, cũng không bàn tới tình huynh đệ, trước hết để không rơi vào tình thế hại người mà không có lợi cho mình thì chỉ có thể im lặng…

“Thiếu phu nhân đâu?”, đuổi hai tên bạn dài dòng đi, Hoắc Tây Du hỏi người làm.

Chỉ là thuận miện hỏi, muốn biết xem Kim Thố đang làm gì nhưng tên người làm lại tưởng hắn nóng lòng tìm thê tử, liền khẩn trương đi tìm người làm cho Hoắc Tây Du không kịp phản ứng.

Thế nhưng, người đến lại là nha hoàn bên người Kim Thố, Hoắc Tây Du hơi hơi nhíu mi…

“Thưa thiếu gia”, Tiểu Xuân thi lễ, báo “ thiếu phu nhân đã ra ngoài”

“Đi ra ngoài?” Nhíu mày, Hoắc Tây Du có chút kinh ngạc.

“Thiếu phu nhân nói, khó được Doãn thiếu gia cùng Quản thiếu gia cùng đến phủ, hai vị thiếu gia luôn thích ăn thịt vịt nướng do đầu bếp Kim gia làm, cho nên thiếu phu nhân về nhà mẹ đẻ một chuyến, muốn nhờ đầu bếp Kim gia làm vài món đồ ăn cho thiếu gia đãi khách”

Vịt…là vì Quản Tam Quốc hay là cho Doãn Thủy Hử?

Hoắc Tây Du cố gắng không nghĩ tới vấn đề này, chỉ nói “ chuyện này sao ngươi lại để nàng tự đi, các ngươi không biết phải làm gì sao?”

“Thiếu gia thứ tội.” Tiểu Xuân vội vàng quỳ xuống, vẻ mặt sợ hãi trả lời “ Tiểu Xuân vốn định đi, nhưng tiểu thư…không, là thiếu phu nhân, thiếu phu nhân còn muốn ghé biểu thiếu gia lấy thêm mấy thứ, nàng nói sẽ đi nhanh về nhanh, còn thay đổi nam trang, sợ nô tỳ đi theo làm chậm tốc độ, cho nên muốn tự mình đi”

Nha hoàn hồi môn Tiểu Xuân đối với Hoắc Tây Du luôn thấy sợ hãi, trong lòng quýnh lên, xưng hô cũng lộn xộn nhưng cũng may đã trình bày hết sự việc.

Hoắc Tây Du nhíu mày, cảm giác thực không thích hợp……

“Đi bao lâu rồi ?” Hắn hỏi.

“Ước chừng…… Ước chừng hai canh giờ.” Tiểu Xuân trả lời.

Như vậy kêu đi nhanh về nhanh?

Quản Tam Quốc cùng Doãn Thủy Hử nháo đến lúc này cũng đã tan, Kim Thố còn đi lấy vịt làm gì? Còn chờ giết vịt sao? Chắc không phải thực là chờ giết vịt thật chứ?

Hoắc Tây Du cảm thấy rấy không thích hợp, quyết định tự mình ra ngoài tìm Kim Thố về, nhưng đến Kim gia thì nghe được tin từ người gác cổng “ tiểu thư không có về”

Dự cảm không tốt trở thành sự thật, Hoắc Tây Du không dám để lộ chỉ cười nói là hắn nhớ lầm, sau đó liền quay về phủ, lập tức hỏi Tiểu Xuân nhưng câu trả lời cũng giống nhau.

Không có! Không có! Không có!

Đáp án không làm Hoắc Tây Du đối với Tiểu Xuân chẳn còn trông mong gì, đành tự trở về phòng tìm kiếm manh mối.

Tất cả đồ dùng của nàng đều còn đủ, trừ bỏ hộp trang sức và tấm ngân phiếu.

Nơi để tấm ngân phiếu giờ lại được thay thế bằng một tờ giấy.

Cám ơn, thực xin lỗi.

Không có kí tên, cũng không có lạc khoản, nhưng Hoắc Tây Du biết đây là nàng lưu cho hắn, hắn chính là biết.

Nhưng……

Vì sao?

Thành thân đến nay, hắn có chỗ nào đối đãi nàng không tốt? Có chỗ nào để nàng thua thiệt?

Vì sao hôm nay lại thế này?

Hoắc Tây Du không thèm nghĩ nữa, vì sao lại đúng ngày hôm nay Doãn Thủy Hử đến chơi?

Hắn không rõ, nàng vì sao lại đối với hắn như thế?

Vẻ mặt lạnh lùng, Hoắc Tây Du mặc kệ mưa to gió lớn, xông ra ngoài, hắn thề hắn phải hỏi cho rõ ràng, hắn nhất định phải giáp mặt hỏi cho rõ ràng.

Giấc mộng thành hiện thưc lẽ ra là một chuyện vui, chẳng những giảm bớt hành trang, chỉ mang theo ngân phiếu, còn nhớ tạo ra sự kiện giả. Kim Thố quả là một người thông minh.

Khi cùng Hoắc Tây Du xuất môn mấy lần, nàng đã biết giả nam trang để hành tẩu sẽ không dẫn đến sự chú ý của người khác, thứ nhất ưu tiên mua đồ phù hợp, kế tiếp là chọn mua lương khô rồi cất giấu cẩn thận làm cho nàng bề ngoài nhìn giống như một thư sinh và kinh đi thi.

Hết thảy được chuẩn bị chu đáo như vậy, tâm nguyện nhiều năm qua có thể thực hiện nhưng bước chân đi mà lòng Kim Thố lại nặng trĩu, rất muốn khóc.

Nàng rất muốn kiên cường, rất muốn dùng lý trí đối mặt.

Không có gì phải khổ sở, Hoắc Tây Du làm người rất tốt, vì thỏa mãn tâm nguyện của mọi người cũng thay nàng giải quyết phiền toái nên mới chịu cưới nàng.

Hắn đối với nàng không có tình cảm gì, trên thực tế hắn có thể xem như là nể mặt huynh trưởng, dùng tình cảm của một bằng hữu để chiếu cố nàng, quan tâm nàng…đã là một người rất tốt, nàng nên cảm ơn mới phải.

Nhưng sao nàng lại cảm thấy khó chịu như vậy?

Đúng vậy, hắn càng đối với nàng khách khí, nàng càng thêm khổ sở.

Kim Thố không biết là như thế nào, chỉ biết rằng mỗi một ngày, nàng đều hi vọng hắn sẽ thay đổi, để ý đến nàng nhiều hơn, nhìn nàng nhiều hơn, đối với nàng vì nàng là Kim Thố chứ không phải là muội muội của Kim Bình.

Nghĩ tới điều này, Kim Thố lại cảm thấy mình thật đáng sợ. Từ bao giờ nàng đã trở nên tham lam như vậy?

Nhưng nàng chính là không thể khống chế, đối với Hoắc Tây Du, nàng không muốn chỉ là sự bất đắc dĩ của hắn.

Ý nghĩ đó không mất đi mà ngày càng mãnh liệt, bởi vậy nàng mới cảm thấy thống khổ.

Nhất là khi nàng cố gắng lâu như vậy, cuối cùng lại chính tai nghe hắn nói với hắn, nàng chỉ là muội muội của Kim Bình.

Đúng vậy, nàng nghe thấy được.

Sau khi thành thân, Doãn Thủy Hử lần đầu đến thăm, làm cho nàng vui mừng vì gặp được bạn cũ nên bước chân cũng nhẹ nhành hơn nhiều. Nàng vừa đến đã nghe Doãn Thủy Hử lên án phu quân nàng nhân duyên kém hơn hắn mà lại sớm ôm được mỹ nhân về, còn kích động nói rất nhiều, không có ai phát hiện âm thanh của nàng.

Sau đó, nàng nghe thấy phu quân của nàng với ngữ khi bất đắc dĩ nói rằng, nàng là muội muội của Kim Bình.

Câu nói đó giống như tuyên án cho Kim Thố, làm cho nàng đáy lòng nàng lạnh, cũng tràn đầy cảm giác tuyệt vọng.

Đủ loại không thích ứng đến thành thói quen, bao gồm –

Ban đầu cực độ khó đọc, đến nay một ngụm một câu cũng đều là “Phu quân”.

Ban đầu nằm xuống giườn cứng ngắc như xác chết, đến nay lại nép sát vào người hắn, cảm nhận nhiệt độ cơ thể hắn mới có thể ngủ được.

Hoặc là dù đỏ mặt cũng chủ động nắm tay hắn, cho tới giờ mỗi khi cùng đi là hắn chủ động nắm tay nàng.

Mỗi một chuyện, mỗi một hành động, người nào không phải xấu hổ, không phải ngượng ngùng…Nhưng kiên trì, cố gắng bao nhiên lâu nay, những cảm giác kia cũng dần tan biến, tới giờ đều coi là đương nhiên.

Điều này làm Kim Thố vẫn nghĩ rằng chỉ cần nàng tiếp tục cố gắng, một ngày nào đó, nàng không cần giả đò là một đôi vợ chồng ân ái trước mặt người khác, bởi vì nàng nghĩ hắn sẽ chấp nhận nàng, bọn họ sẽ là một đôi vợ chồng chân chính, sẽ sinh nhiều tiểu oa nhi béo mập như chị dâu nói.

Nhưng hiện tại nàng biết, nàng sai lầm rồi, sai vì quá ngây thơ.

Kim Bình muội muội.

Điều này giải thích vì sao đến này hắn còn đối với nàng “ tương kính như băng”, vì sao chậm chạp không chịu viên phòng với nàng…

Với hắn, nàng chỉ là muội muội của Kim Bình.

Hơn nữa suy nghĩ này còn sâu đến mức có thể thố lộ cùng bằng hữu.

Đau, Kim Thố cảm thấy rất đau, lời của hắn đã dập nát kỳ vọng của nàng, cũng làm tổn thương lòng nàng thật sâu.

Thực ra cũng có thể tiếp tục duy trì sự giả dạng như trước, nhưng Kim Thố quyết định dứt khóat hơn, để cho hai ngươi tự do.

Cảm ơn hắn đã giải phóng nàng khỏi sự quan tâm quá mức của người nhà, cũng thực xin lỗi hắn vì để cho hắn một mình đối mặt với bao nhiêu rắc rối sau khi nàng rời đi.

Nhưng Kim Thố cũng nghĩ tới đau dài không bằng đau ngắn, như vậy còn hơn cản trở tuổi thanh xuân của hắn cũng để cho hắn có cơ hội tìm thấy nhân duyên thích hợp cho mình.

Cho nên lưu lại “Cám ơn” Cùng “Thực xin lỗi”, nàng rời đi.

Nàng tin tưởng, lâu dài mà nói, đây mới là quyết định chính xác cho cả hai.

A! Là trời mưa sao?

Trên mặt ẩm ướt, Kim Thố dùng sức lấy tay áo lau đi.

Nàng kiên quyết tin tưởng, đó nhất định là do mưa, tuyệt đối không phải là nàng đang khóc.

Nàng chẳng qua là làm một quyết định chính xác, chẳng những cho Hoắc Tây Du tự do mà bản thân cũng hướng tới một cuộc sống mới, đây là chuyện vui vẻ đến mức nào, có gì mà khóc?

Ngẩng đầu mà bước.

Kim Thố tiếp tục đi tới, mặc kệ trước mắt hơi nước sương mù, nàng đi nhanh về phía trước đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.