Thổ Phỉ Công Lược

Chương 130: Tổng cộng có ba manh mối!!!



"Có đôi khi, xuất thân như thế nào kỳ thật cũng không phải rất quan trọng." Vân Đoạn Hồn vỗ vỗ đầu hắn, "Chuyện hơn hai mươi năm trước, nhắc qua cũng chỉ tăng thêm thương cảm, chi bằng cứ như vậy mà quên đi, cũng có thể khiến người quá cố có thể an tâm ngủ ngon giấc."

"Thật sự không thể nói sao?" Ôn Liễu Niên lại xê dịch đến trước mặt hắn, hai mắt lập lòe nói, "Không bằng ngươi lén lút nói cho ta biết, ta cam đoan không truyền ra ngoài."

Vân Đoạn Hồn vẫn như trước lắc đầu.

Ôn Liễu Niên chống quai hàm thở dài.

"Không hỏi chuyện còn lại ?" Vân Đoạn Hồn đem bọc kẹo đậu phộng trả lại cho hắn, "Ngươi ta có thể gặp mặt một lần cũng không dễ dàng, nếu là bỏ qua cơ hội lần này, lần sau hặp lại thế nhưng cũng không biết là lúc nào."

"Chờ sau khi bắt được Thanh Cầu, tiền bối muốn trở về Đông Hải à?" Ôn Liễu Niên hỏi.

Vân Đoạn Hồn gật đầu: "Bất quá chỉ có một mình ta trở về, ngươi làm quan ở trong triều, A Việt tất nhiên cũng sẽ ở lại trong này."

"Bị tiên hoàng ảnh hưởng, bây giờ hiểu lầm của Hoàng Thượng đối tiền bối rất sâu." Ôn Liễu Niên lại hỏi, "Tiền bối có từng nghĩ tới, muốn tìm cơ hội làm sáng tỏ tất cả những việc này không?"

Vân Đoạn Hồn lắc đầu: "Ta đã không hỏi thế sự hơn hai mươi năm trước, sẽ không quan tâm việc nhỏ như thế này."

"Tiền bối nghĩ rằng đây là việc nhỏ?" Ôn Liễu Niên khẽ nhíu mày.

"Ta đã hạ quyết tâm muốn ở Đông Hải sống hết quãng đời còn lại, lần này nếu không phải lo lắng Thanh Cầu sẽ gây bất lợi cho A Việt, cũng sẽ không lên thuyền tiến đến Sở quốc." Vân Đoạn Hồn nói, "Đã nói về sau sẽ không tính toán đến đây, cần gì phải để ý người Sở gia nhìn ta thế nào; lui một bước mà nói, mặc kệ là ta nói, Sở Hoàng cũng không có khả năng sẽ tin tưởng."

"Nói cũng phải." Ôn Liễu Niên tiếp tục chia kẹo cho hắn ăn, "Công phu tiền bối rất cao?"

Vân Đoạn Hồn gật đầu: "Trên giang hồ, phàm là người có thể cùng ta so được mười chiêu, thì đã được xưng là cao thủ đệ nhất."

Ôn Liễu Niên từ nội tâm phát ra lời nói: "Tiền bối quả nhiên là không khiêm tốn."

"Vậy văn chương của Ôn đại nhân thế nào?" Vân Đoạn Hồn nhướn mày.

Ôn Liễu Niên vuốt vuốt chòm râu trong tưởng tượng, mặt dày mày dạn nói: "Rất hay rất hay."

Vân Đoạn Hồn cười to.

Triệu Việt ở trên cây nhìn xuống phía dưới, hai người trò chuyện cái gì mà vui vẻ như thế?

"Ta biết ngươi muốn hỏi cái gì." Vân Đoạn Hồn nói, "Nếu không phải khi còn nhỏ bị phong ba chỗ đại huyệt, A Việt hẳn là kỳ tài luyện võ, ta sẽ nghĩ biện pháp giúp hắn đả thông khí tích tụ."

"Sẽ có biện pháp sao?" Ôn Liễu Niên hỏi.

Vân Đoạn Hồn nói gật đầu: "Nhất định sẽ có."

"Vậy là tốt rồi." Ôn Liễu Niên nói, "Tần cung chủ Thẩm minh chủ, còn có Thất Tuyệt Vương hiện giờ đều ở Vương Thành, bọn họ đều là cao thủ đệ nhất, nếu là cần bọn hắn hỗ trợ, hẳn là không có vấn đề gì.""Chuyện chữa thương không thể qua loa, không phải là cao thủ càng cao thì khả năng thành công càng lớn, tất nhiên phải nghĩ một biện pháp vạn toàn trước." Vân Đoạn Hồn nói, "Trước đó, cũng không cần quá nóng vội, huống hồ còn có chuyện quan trọng hơn phải làm."

Ôn Liễu Niên suy đoán: "Thanh Cầu?"

Vân Đoạn Hồn gật đầu: "Ngày ấy người ám sát Thất Tuyệt Vương, là bị ta cướp đi."

Ôn Liễu Niên ngược lại là một chút cũng không ngoài ý muốn, một bên ăn kẹo một bên nói: "Ta đoán được."

"Căn cứ lời thú nhận của bọn họ, Thanh Cầu là muốn mượn cơ hội khơi mào phân tranh gữa Thất Tuyệt quốc cùng Sở quốc, để hắn thừa dịp hỗn loạn trốn thoát." Vân Đoạn Hồn nói.

"Nói như vậy, lúc này Thanh Cầu hẳn là vẫn còn ở Vương Thành, hơn nữa nhất thời nửa khắc sẽ không ra được, chuyện này miễn cưỡng xem như là tin tức tốt." Ôn Liễu Niên xoa bóp cằm, "Bất quá dựa theo tính cách sợ đầu sợ đuôi của hắn, nghĩ đến đám người kia cũng sẽ không biết hắn trụ ở nơi nào."

"Chính xác là như thế." Vân Đoạn Hồn gật đầu, "Không chỉ không biết, thậm chí ngay cả mặt mũi cũng chưa gặp qua."

"Vậy mà cũng có thể cam tâm tình nguyện vì hắn bán mạng như thế?" Ôn Liễu Niên khó hiểu.

"Nếu là ưng thuận trọng lời hứa, đương nhiên sẽ có người ham vinh hoa phú quý." Vân Đoạn Hồn nói, "Huống hồ trước kia khi hắn đi theo ta, cũng học được không ít thủ đoạn, quả quyết không thể khinh thường."

Ôn Liễu Niên nói: "Nhưng lần này tiền bối đến Vương thành vẫn chưa che dấu hành tung, không sợ bị hắn phát hiện sao?"

Vân Đoạn Hồn lắc đầu: "Từ hơn hai mươi năm trước sau khi rời khỏi Sở quốc, ta liền triệt để thay đổi bộ mặt, hiện giờ cho dù là đứng trước mặt Thanh Cầu, hắn cũng sẽ không biết ta là người phương nào."

"Trách không được." Ôn Liễu Niên giật mình, "Hoàn toàn khác với bức họa được lưu truyền trong dân gian."

"Ngươi thế nhưng có biện pháp dẫn hắn đi ra?" Vân Đoạn Hồn hỏi.

"Lời này tựa hồ phải là ta hỏi mới đúng." Ôn Liễu Niên nói, "Thanh Cầu là người do tiền bối dạy dỗ, ta cùng hắn lại không quen."

Vân Đoạn Hồn nói: "Nhưng Sở Hoàng là đem việc này toàn quyền giao cho đại nhân phụ trách."

Ôn Liễu Niên giật giật khóe miệng: "Tin tức của tiền bối còn rất linh thông."

"Thế nào, đem kế hoạch của ngươi nói nghe thử một chút." Vân Đoạn Hồn nói.

"Thanh Cầu quá mức nham hiểm, lại cực kỳ dè dặt cẩn thận, lúc trước khi triều đình cử động một loạt dĩ nhiên đã đánh rắn động cỏ." Ôn Liễu Niên nói, "Tạm thời ngoại trừ chuyện tiểu nhị tiệm gạo âm thầm theo dõi chúng ta thì không nói, hiện tại manh mối có khả năng nhất, là trên người đám nghệ nhân xiếc ảo thuật kia."

"Những người đó uống thuốc độc tự vẫn?" Vân Đoạn Hồn hỏi.

"Tuyệt không phải tự vẫn, bọn họ cũng không tự vẫn dễ dàng như thế." Ôn Liễu Niên nói, "Diệp cốc chủ đã tra qua, nguyên nhân là do cổ trùng trên người bọn họ, mới có thể xuất hiện triệu chứng chết giả. Hoặc là muốn sau khi ném vào bãi tha ma, sẽ có người đến cứu; hoặc là nghĩ mấy ngày sau tự mình tỉnh dậy thừa dịp chạy, mặc kệ là loại khả năng nào, chúng ta hẳn là đều có cơ hội nhìn thấy những người đồng lõa.""Hiện tại đã qua ba ngày, những người đó vẫn như trước ở trong bãi tha ma, vừa không tỉnh cũng vừa không có ai cứu." Vân Đoạn Hồn nói, "Mấy ngày nữa, cho dù lúc trước không chết cũng hẳn là sẽ chết đói."

Ôn Liễu Niên lập tức sầu mi khổ kiểm.

"Ta chỉ là nói ra khả năng xấu nhất." Vân Đoạn Hồn lại an ủi, "Ngươi cũng đừng quá mức uể oải."

"Bây giờ âm thầm theo dõi bãi tha ma, là Tổng thống lĩnh Ngự Lâm quân được Hoàng Thượng phái ra." Ôn Liễu Niên nói, "Tuy nói án này toàn quyền do ta phụ trách, nhưng lúc thẩm án, Hướng thống lĩnh tất nhiên cũng sẽ ở đây, thậm chí nói không chừng ngay cả Hoàng thượng cũng sẽ ở."

"Cho nên thì sao?" Vân Đoạn Hồn nói.

Ôn Liễu Niên đem kẹo chuẩn bị cho hắn thu trở về: "Tiền bối biết rõ còn cố hỏi."

Vân Đoạn Hồn tay dừng ở giữa không trung, cười nói: "Ta đáp ứng ngươi là được, quả quyết sẽ không khiến triều đình có cơ hội tham gia việc này."

"Rất tốt." Ôn Liễu Niên cuối cùng đưa túi kẹo qua.

"Thời gian cũng không còn sớm, ngươi cũng cần phải trở về." Vân Đoạn Hồn vỗ vỗ vụn kẹo trên tay, "A Việt mỗi đêm đều sẽ tới nơi này tập võ, nếu ngươi còn có cái gì muốn hỏi, để hắn chuyển lời là được."

"Ừm." Ôn Liễu Niên đứng lên, "Đêm nay đa tạ tiền bối." Đi hai bước lại quay đầu, "Khoan đã, còn có một chuyện."

"Còn nữa sao?" Vân Đoạn Hồn trêu ghẹo, "Thế nhưng kẹo đã ăn hết, lúc này tính toán dùng vật gì đến đổi?"

"Thiếu trước đi." Ôn Liễu Niên đi đến trước mặt hắn.

"Muốn hỏi cái gì?" Vân Đoạn Hồn nói.

Ôn Liễu Niên nói: "Khụ !"

Vân Đoạn Hồn: "..."

Đây là ý gì?

"Cái kia, lúc luyện công." Sau một hồi im lặng, Ôn Liễu Niên đưa mắt nhìn nhìn xung quanh, "Thật sự không thể sao, cái kia không thể, sao?"

Vân Đoạn Hồn không nhịn được bật cười thành tiếng.

Ôn Liễu Niên tức giận nhìn thẳng hắn, có cái gì mà buồn cười, loại sự tình này rất quan trọng.

Vân Đoạn Hồn nói: "Đúng vậy."

"..." Ôn Liễu Niên không cam lòng, "Vậy phải bao lâu?"

Vân Đoạn Hồn sau khi tự hỏi nói: "Dựa theo tư chất A Việt, cũng sẽ không lâu lắm."

Ôn Liễu Niên cuối cùng thở phào, may mắn sẽ không lâu lắm.

Sau đó liền nghe Vân Đoạn Hồn tiếp tục nói: "Ước chừng ba năm năm."

Ôn Liễu Niên: "..."

Vị tiền bối này ngươi lặp lại một lần nữa xem, vừa rồi ta nghe không rõ.

Vân Đoạn Hồn vỗ vỗ bả vai hắn, xoay người rời khỏi rừng cây.

Triệu Việt từ trên cây nhảy xuống: "Các ngươi trò chuyện xong?"

"Ừm." Ôn Liễu Niên vẻ mặt ai oán."Sao vẻ mặt lại mất hứng vậy." Triệu Việt nhíu mày, "Đang tức giận?" Không đúng a, trước giờ chỉ có hắn chọc người khác tức giận thôi a.

Ôn Liễu Niên tiếp tục nói: "Ừm."

"Không đáp ứng giúp ngươi?" Triệu Việt suy đoán.

Ôn Liễu Niên nói: "Đáp ứng."

"Vậy vì sao còn phải tức giận?" Triệu Việt xoa bóp hai má của hắn, "Vốn dĩ chỉ muốn nhờ sư phụ làm một chuyện này, hiện giờ hắn đáp ứng, chẳng lẽ không phải là nên cao hứng?"

"Ta hỏi tiền bối, ngươi phải cấm dục bao lâu." Ôn Liễu Niên nói.

Triệu Việt vẻ mặt cứng đờ: "Thật sao?"

"Tất nhiên là thật, loại sự tình này phải hỏi rõ ràng một chút." Ôn Liễu Niên nhấn mạnh.

Triệu Việt dở khóc dở cười: "Vậy sư phụ trả lời ngươi thế nào?"

"Nói chí ít phải ba năm năm." Ôn Liễu Niên thanh âm u oán.

"Hắn lừa ngươi đó." Triệu Việt giúp hắn vỗ vỗ vụn kẹo trên người.

Ôn Liễu Niên: "A?"

"Ở đâu mà ba năm năm, huống hồ lúc trước cũng không phải chưa làm qua." Triệu Việt nắm tay hắn hôn hôn, "Sư phụ chỉ là sợ ta sẽ trầm mê thanh sắc bỏ lỡ chính sự, thuận miệng nói bậy mà thôi."

"Thật sao?" Ôn Liễu Niên mở to hai mắt.

Triệu Việt nói, "Nếu thật sự sẽ tẩu hỏa nhập ma, sao ta lại có thể lấy tính mạng của mình ra làm trò đùa."

"Vậy tại sao ngươi không nói cho ta biết sớm một chút?" Ôn Liễu Niên kinh sợ.

"Chuyện quá nhiều, cho nên quên mất." Triệu Việt thành thật trả lời.

Ôn Liễu Niên căm giận nói: "Sớm biết như vậy, ta giữ lại kẹo tự mình ăn !" Thân là võ lâm tiền bối, không chỉ lật lọng, còn lừa gạt người khắp nơi, thật sự là phi thường phi thường không phúc hậu.

"Đi thôi, trở về." Triệu Việt nói.

Ôn Liễu Niên đứng bất động: "Cõng !"

Triệu Việt lắc đầu: "Ngươi phải đi lại nhiều, suốt ngày ngồi một chỗ không tốt cho thân thể."

Ôn Liễu Niên liền ngồi xổm xuống.

Triệu Việt đành phải lần nữa đầu hàng: "Được được được, cõng."

Ngoài bìa rừng, ảnh vệ hoàng cung xa xa nhìn thấy hai người đi ra, đều lộ ra vẻ mặt 'Quả nhiên'.

Đều cõng đi ra a...

May mắn chúng ta không đi theo vào.

"Tiên sinh." Một đầu khác trong tiểu viện, Vô Ảnh cùng Vô Phong đang ở trên nóc nhà hóng gió, sau khi nhìn thấy hắn song song nhảy xuống, "Đêm nay sao lại trở về sớm như vậy." Ngày trước đều là trời sắp sáng mới trở về.

"Tối nay vẫn chưa dạy A Việt tập võ, mà là cùng vị Ôn đại nhân kia hàn huyên một lát." Vân Đoạn Hồn ngồi ở bên cạnh bàn, "Cùng nhau thương nghị phải làm thế nào mới có thể dụ Thanh Cầu xuất hiện.""Vậy có diệu kế gì không?" Vô Phong hỏi.

"Thanh Cầu làm người nham hiểm, hiện giờ cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước." Vân Đoạn Hồn nói, "Đi rót cho ta một chén nước đến đây" Ăn nhiều kẹo đậu phộng, có chút khô miệng.

"Vâng !" Vô Ảnh giống như cơn gió vọt vào phòng, vốn dĩ muốn pha trà nóng, sau khi nhìn thấy trên bàn có nước ô mai, vì thế rót một ly mang đến, "Tiên sinh."

Vân Đoạn Hồn vừa mới tiếp nhận uống một ngụm, liền cảm thấy răng một trận đau nhức, lập tức phun hết toàn bộ ra ngoài.

"Tiên sinh." Vô Ảnh bị hoảng sợ, "Người không sao chứ?"

"Đây là nước gì?" Vân Đoạn Hồn cảm thấy trước mắt có chút tối sầm.

"Nước ô mai a, ta tự mình pha." Vô Ảnh nhanh chóng nói, "Lúc nãy Vô Phong còn uống hơn nửa bình."

"Đi rót chút nước ấm đến đây." Vân Đoạn Hồn không nói nổi.

"Được được được !" Vô Ảnh vội vàng rót chút nước ấm.

Sau khi súc miệng qua, miệng Vân Đoạn Hồn cuối cùng cũng thư thái một chút, nhưng cảm giác ẩn ẩn đau vẫn là không ngừng truyền đến, vì thế có chút ảo não -- Bản thân coi như là cũng có tuổi rồi, sao lại cùng thằng nhóc con kia chia kẹo ăn?

"Tiên sinh rốt cuộc là làm sao vậy?" Vô Ảnh còn đang lo lắng hỏi.

Vân Đoạn Hồn nói: "Đau răng."

"Lần sau ngươi đừng đem nước ô mai rót cho tiên sinh uống nữa." Vô Phong chụp đầu vai hắn.

Vô Ảnh thành thành thật thật đáp ứng: "Ta sai rồi."

"Không liên quan đến ngươi." Vân Đoạn hồn phất phất tay, "Được rồi, cứ mặc kệ ta đi."

"Tiên sinh người thật sự không sao chứ?" Vô Ảnh dè dặt cẩn thận nói, "Nhìn qua hình như rất đau a, muốn tìm đại phu xem thử một chút rồi đưa thuốc uống không."

Vân Đoạn Hồn trong lòng vô lực.

Không phải nhìn rất đau.

Là thật sự rất đau.

"Ta đi mời đại phu !" Vô Ảnh xoay người chạy ra bên ngoài.

"Trở lại đây !" Vân Đoạn Hồn nói.

"Răng mà đau lên sẽ giống như đòi mạng." Vô Ảnh tận tình khuyên bảo.

"Việc này giao cho Vô Phong đi làm." Vân Đoạn Hồn nói, "Ngươi còn có nhiệm vụ khác."

"Là nhiệm vụ gì?" Vô Ảnh hỏi.

"Đến bãi tha ma nhìn chằm chằm." Vân Đoạn Hồn ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ vài câu, "Có rõ chưa?"

"Có !" Vô Ảnh gật đầu, cầm bội kiếm ra cửa.

Vân Đoạn Hồn đau răng càng lúc càng nghiêm trọng.

Vô Phong đành phải nửa đêm đến y quán, đưa ra giá cao gấp ba lần mời đại phu đến. Chỉ là sau khi dùng nước thuốc súc miệng, bệnh trạng cũng không thấy thuyên giảm, ghim kim cũng vô dụng, về sau đại phu bất đắc dĩ nói: "Chỉ có dùng cách dân gian.""Cách dân gian gì?" Vân Đoạn Hồn hỏi.

Đại phu từ sau bếp cầm ra một cây hoa tiêu đem từ Thục Trung đến, dặn dò hắn cắn ở chỗ đau đớn, nếu là chảy nước miếng thì dùng khăn lau.

Vân Đoạn Hồn trong lòng có chút mệt mỏi.

Ánh mắt Vô Phong cũng tràn ngập đồng tình.

Nếu là bị các tướng sĩ năm đó ở Đông Hải nhìn thấy Chiến thần hiện giờ cư nhiên lưu lạc đến ngồi ở trên giường lau nước miếng, đại khái sẽ có chút thổn thức.

Mà giờ này phút này, đầu sỏ gây chuyện lại hoàn toàn không biết gì cả, còn đang hết sức chuyên chú đùa giỡn Triệu đại đương gia.

"Nếu không ngủ thì trời sẽ sáng." Triệu Việt vỗ vỗ hắn.

"Ta lại không cần vào triều sớm, cha mẹ cũng không ở đây, có thể ngủ đến giữa trưa thì rời giường." Ôn Liễu Niên ghé vào trong lòng hắn, "Không mệt."

"Hiện tại Thất Tuyệt Vương đã đến Vương Thành, chuyện hai quốc thông thương mậu dịch, Hoàng Thượng có giao cho ngươi không?" Triệu Việt hỏi.

"Ta cũng không phải ba đầu sáu tay, chuyện Thanh Cầu cũng đủ khiến người ta đau đầu rồi." Ôn Liễu Niên nói, "Huống hồ ta đối chuyện thông thương mậu dịch cũng không hiểu rõ lắm, cho nên chuyện này không liên quan đến ta."

"May mắn." Triệu Việt xoa bóp cằm hắn, "Còn tưởng mọi chuyện đều muốn ngươi bận tâm."

"Đêm nay tiền bối cũng nói, việc cấp bách là tìm ra Thanh Cầu." Ôn Liễu Niên khoanh chân ngồi ở trên giường, "Hiện tại trong tay chúng ta có ba manh mối, một là tiểu nhị trong tiệm gạo, hai là đám nghệ nhân xiếc ảo thuật đang giả chết kia, ba là lão bản nương A Tú bán bánh bột trong trấn Phan Gia thần bí mất tích. Ba chuyện này nhìn qua giống như là riêng biệt, nhưng âm thầm lại đều có liên quan đến Thanh Cầu, kỳ thật cũng không phải là không có đầu mối."

"Tiếp tục nói nữa, thì đêm nay khỏi ngủ luôn." Triệu Việt xoa bóp khuôn mặt của hắn, "Nói đến việc này, hai mắt đều đang phát sáng."

"Có à?" Ôn Liễu Niên nghi hoặc.

Triệu Việt đem hắn kéo vào trong lòng đắp chăn lại: "Ngủ !"

"Hoàn toàn không buồn ngủ a." Ôn Liễu Niên có ý đồ giãy dụa.

Triệu Việt xoay người đè hắn lại, cúi đầu hôn xuống.

Ôn đại nhân trong nháy mắt liền thành thật.

Một chiêu này quả nhiên phi thường, phi thường, hữu dụng.

Trong trấn Phan gia, Mộc Thanh Sơn cũng đã rời giường, đang ở phòng bếp nhóm lửa.

"Trong phủ nha có đầu bếp, cần gì phải muốn tự mình động thủ." Thượng Vân Trạch ngồi xổm bên cạnh.

"Không giống nhau." Mộc Thanh Sơn nói, "Hôm nay là sinh nhật của ngươi, sáng sớm nhất định phải ăn mì trường thọ."

"Cũng không phải chuyện gì lớn." Thượng Vân Trạch cười lắc đầu, "Ta ngược lại là thà rằng ngươi ngủ nhiều một chút."

Mộc Thanh Sơn xắn tay áo lên làm mì.

"Thật hiền lành." Thượng Vân Trạch ngồi ở bên cạnh nhìn.

Đại tẩu Mộc gia là được gả từ Sơn Tây đến thành Thương Mang, cho nên là một tay nấu mì rất ngon. Mộc Thanh Sơn từ nhỏ đã thân cận với nàng, tất nhiên cũng học được không ít -- Động tác nhào bột cán mì cực kỳ nhanh nhẹn, không bao lâu liền cắt ra một khúc mì. Đầu này mở nồi nấu, một đầu khác nhóm bếp nấu canh, rất nhanh liền có thể nấu ra một chén mì lớn, không chỉ có đồ ăn có thịt, còn có một cái trứng chiên ánh vàng rực rỡ.

"Phu nhân thật sự là tài giỏi." Thượng Vân trạch tiếp nhận đũa cười cười.

Mộc Thanh Sơn thả tay áo, cũng ngồi ở đối diện hắn, có chút áy náy nói: "Nơi này không phải nhà mình, ta cũng không có cái gì tốt tặng cho ngươi, chỉ có thể nấu một bát mì."

"Lời này nói sai rồi." Thượng Vân Trạch nói, "Ngươi có thể cho ta thứ tốt hơn thế nữa mà."

"Là cái gì?" Mộc Thanh Sơn nghe liền cảm thấy nghi hoặc, bất quá ánh mắt nhìn lại của hắn rất có thâm ý, rất nhanh liền phản ứng kịp, vì thế khuôn mặt nhỏ nhắn đột nhiên hung tợn, "Hảo hảo ăn mì !" Không được nghĩ ngợi lung tung.

Thượng Vân Trạch nhướn mày, cúi đầu uống một hớp canh.

Mùi vị rất ngon.

"Ăn ngon không?" Mộc Thanh Sơn hỏi.

"Ăn ngon." Thượng Vân Trạch gật đầu, "Ăn xong này bát mì thọ, thì có thể cùng ngươi đồng thời sống lâu trăm tuổi."

Mộc Thanh Sơn cười hì hì, thò tay giúp hắn lau miệng.

"Thượng bảo chủ, Mộc công tử." Một chén mì vừa mới ăn xong, Phan Thái Phan huyện lệnh liền tự mình đến tìm, nhìn qua có chút vội vàng.

"Đại nhân có chuyện?" Hai người đứng lên.

"Vừa rồi có hương dân đến báo, nói ở trên sơn đạo ngoài thành nhặt được một cây trâm." Huyện lệnh nói, "Nhận ra là cây trâm Phan Trân thường hay cài, thì vội vàng đến báo cho quan phủ."

"A?" Thượng Vân Trạch nói, "Có cho Dương Đại Phú xem qua chưa?"

"Đã xem qua, thật sự là đồ của Phan Trân." Phan Thái nói, "Khi hai người thành thân làm một bộ kim trang sức, đây là một trong số đó."

"Sơn đạo nào?" Thượng Vân Trạch hỏi.

"Chính là sơn đạo bỏ hoang núi Phan Gia, nha dịch đã chạy qua." Phan Thái nói, "Hai vị cần có muốn đến đó trước không?"

Thượng Vân Trạch gật đầu, mang theo Mộc Thanh Sơn một đường ra khỏi thành đi kiểm tra tột cùng trước.

Bởi vì đã nhiều ngày thời tiết rất là khô ráo, quan đạo này đã bỏ hoang từ lâu, cho nên vết hằn bánh xe trên đường rất rõ ràng, lão nha dịch có kinh nghiệm xem qua sau đó nói: "Bánh xe chạy trên đất chưa hoàn toàn phơi khô, đã nói lên đi chưa được ba ngày."

"Nhìn dấu vết bánh xe hẳn là xe ngựa nhỏ, chạy ở trên đường sẽ không quá nhanh." Thượng Vân Trạch nói, "Ta đuổi theo xem thử, làm phiền trở về nói cho Phan đại nhân, hảo hảo bảo hộ Dương Đại Phú."

"Vâng !" Nha dịch gật đầu, "Thượng bảo chủ cẩn thận."

Thượng Vân Trạch mang theo Mộc Thanh Sơn xoay người lên ngựa, một đường chạy về phía trước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.