Thổ Phỉ Công Lược

Chương 172: Cư nhiên còn lấy tay sờ sờ!!!



Tuy nói cơ quan trong tháp Bạch Ngư rất nhiều, nhưng đối với Thẩm Thiên Phong mà nói, tất nhiên không phải là vấn đề lớn. Vô Ảnh theo sát phía sau hắn, hai người từ trên đỉnh tháp tìm xuống, thấy chung quanh đều là mạng nhện tro bụi, còn có vài bàn ghế cũ nát, tựa hồ cũng không có quá nhiều dị thường.

"Cho dù là dưỡng giao nhân, cũng là nên dưỡng ở bờ biển, sao lại dưỡng ở trong bảo tháp được chứ." Vô Ảnh tùy tay dùng chủy thủ gõ gõ vách tường, "Huống hồ một đường tìm từ trên xuống dưới, cũng không phát hiện chỗ nào có ao nước." Giao nhân cũng không phải cá chép, tìm vại nước thì có thể dưỡng.

Thẩm Thiên Phong ngồi xổm trên mặt đất, lòng bàn tay nhẹ nhàng dán trên mặt đất, ngưng thần tụ lại một cỗ nội lực, lập tức ầm ầm đánh vào chỗ sâu trong lòng đất.

Vô Ảnh chỉ cảm thấy dưới chân chấn động một chút, vì thế giật mình mở to hai mắt, rốt cuộc Diệp cốc chủ mỗi ngày cho minh chủ ăn cái gì, võ công cư nhiên có thể cao đến quỷ dị như thế?

"Dưới đất không có." Thẩm Thiên Phong đứng lên, "Tiếp tục tìm thử xem, bốn phía hẳn là có cơ quan."

Vô Ảnh thổi sáng hỏa chiết, quay đầu nhìn nhìn bốn phía, chỉ thấy toàn là vách tường trụi lủi, đừng nói là cơ quan, ngay cả một cái lỗ cũng không có.

"Tính tình quá hấp tấp." Thẩm Thiên Phong một bên nhẹ nhàng gõ lên một vách tường, một bên nói, "Phải sửa đổi."

"Nga." Vô Ảnh thành thành thật thật đáp ứng một tiếng, cũng học theo giống hắn cẩn thận tìm, quả thật tìm được một ám cách, khảm hợp dưới mặt đất vô cùng tốt, rất dễ bị xem nhẹ.

"Muốn kéo mở ra không?" Vô Ảnh hỏi.

Thẩm Thiên Phong ra hiệu hắn lui về phía sau, còn mình rút ra chủy thủ, cắm xuống trong đường nối. Vô Ảnh cảm thấy hơi khẩn trương, giao nhân a... Cho nên bên dưới hẳn là một ao nước lớn gợn sóng lấp lánh?

"Thủ ở đây." Thẩm Thiên Phong kéo mở ám cách, "Ta đi xuống xem thử."

"Cứ như vậy mà xuống sao?" Vô Ảnh nhanh chóng kéo hắn lại, "Tối như mực, vạn nhất có quái vật thì phải làm sao." Chung quy ngay cả giao nhân cũng có, nói không chừng còn sẽ có một con cá dài miệng há to như chậu máu cũng không kỳ quái.

"Không sao." Thẩm Thiên Phong nói, "Khắp nơi đều có cơ quan, đừng chạy loạn."

"Ta cũng không phải con nít." Vô Ảnh biện giải, "Vào thời điểm này sao có thể chạy loạn được chứ."

Thẩm Thiên Phong cười lắc đầu, thả người nhảy xuống ám cách.

Nói rất sâu, tựa hồ qua một lúc, hai chân mới tiếp xúc đến mặt đất, bốn phía hơi ẩm ướt, nhưng cũng không lường trước là trong ao nước. Đại khái là bởi vì quanh năm không có gió thổi tới, trong không khí tràn ngập nồng nặc mùi tanh hôi, ngửi thôi cũng khiến người ta cảm thấy buồn nôn. Thẩm Thiên Phong lấy ra một viên minh châu trong biển chiếu sáng, nín thở đại khái nhìn tình trạng bốn phía, trên mặt đất đầy rêu xanh ẩm ướt, và trên vách tường loang lỗ vết máu khô cằn, không giống như là dưỡng giao nhân, mà giống như là giết người. Bên tai có tiếng giọt nước rơi tí tách, trong bóng đêm càng lộ ra vẻ âm trầm.Góc tường có vài tấm vải rách, thuộc tính vô cùng dẻo dai, tựa hồ còn hơi phát sáng. Thẩm Thiên Phong tùy tay nhặt lên hai khối, thả người nhảy ra ngoài.

Vô Ảnh quyết đoán che mũi.

Thẩm Thiên Phong: "..."

"Phía dưới là nhà xí hả?" Vô Ảnh dè dặt cẩn thận hỏi.

Thẩm Thiên Phong vỗ vỗ đầu hắn, đem tình hình trong ám cách đại khái nói một lần.

"Thật đúng là có vấn đề?" Vô Ảnh nghe vậy giật mình.

"Thời gian cũng không còn sớm, trở về thôi." Thẩm Thiên Phong nói, "Ngày mai lại đến tìm tiếp."

Vô Ảnh gật gật đầu, theo hắn một đường rời khỏi tháp Bạch Ngư.

Tuy nói cả một đường bị gió thổi, nhưng mùi trong ám cách thật sự quá nồng, thế cho nên hai người vừa mới vào phòng, Ôn Liễu Niên sắc mặt trắng bệch, hơn nữa lặng lẽ đem nửa khối điểm tâm trong tay thả trở về.

"Mùi gì vậy?" Diệp Cẩn tiến lên nắm áo Thẩm Thiên Phong, tới gần ngửi ngửi, sau đó đầy mặt ghét bỏ.

"Phía dưới tháp Bạch Ngư có một cái ao, bất quá nước đã bị rút cạn." Thẩm Thiên Phong nói, "Trong không khí nồng nặc mùi tanh hôi cá tôm chết."

"Thật sự có?" Ôn Liễu Niên nhanh chóng hỏi, "Thấy giao nhân không?"

"Không thấy, bất quá trên tường có không ít vết máu loang lỗ, hẳn là đã được vài năm." Thẩm Thiên Phong nói, "Dựa theo diện tích đào tạc ao nước, cũng thật sự giống như là dưỡng giao nhân."

"Đây là cái gì?" Diệp Cẩn lót ba bốn lớp khăn tay, mới cầm miếng vải rách kia lên, cánh tay duỗi thẳng tắp, sợ dính vào trên y phục mình.

"Tìm được ở trong ao." Thẩm Thiên Phong cầm từ trong tay hắn, "Mang về cho Ôn đại nhân xem thử."

Ôn Liễu Niên xắn tay áo, biểu tình bi tráng sờ sờ, vừa trơn lại vừa nhớt, còn ướt hồ hồ.

Chờ sau khi trở về nhất định phải rửa tay tám lần.

"Là cái gì vậy?" Người xung quanh đồng loạt hỏi.

"Không biết a." Ôn Liễu Niên mờ mịt lắc đầu.

"Để ta." Diệp Cẩn móc từ bên thắt lưng ra một bộ bao tay, sau khi đeo vào thắp sáng ánh nến.

Ôn đại nhân rất là ủy khuất, có bao tay vì sao không cho ta mượn dùng một chút.

"Không giống như là vải dệt." Một lát sau, Diệp Cẩn nói, "Mà giống như là da động vật."

"Da cá?" Vô Ảnh trong óc linh quang chợt lóe, "Đuôi giao nhân?"

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người là đầy mặt suy sụp, tuy rằng chưa thấy qua giao nhân, nhưng ít nhiều gì nửa người trên hẳn là người đi, cho nên đây là... NỬA - NGƯỜI - DƯỚI ?

"Giống cái gì?" Diệp Cẩn dùng hai cái nhíp nhỏ nắm hai đầu khối vải rách kia, sau đó nhấc lên cho mọi người xem.

Ám vệ soạt một cái kẹp chặt chân, má ơi thì ra giao nhân sinh ra cũng có, chúng ta còn tưởng rằng giao nhân đều là tỷ tỷ ngực bự.Nghĩ đến chính mình lúc nãy còn đưa tay sờ soạng nửa ngày, Ôn đại nhân lập tức rất muốn gào khóc.

Vẻ mặt Thẩm Thiên Phong cũng rất khó nói nên lời.

"Còn có một mảnh vẩy cá nhỏ." Diệp Cẩn lại dùng ngân châm khều khều, "Rất khô, bất quá thật sự là vảy."

"Cho nên Lưu Hướng Nam mò được một đám giao nhân ở trong biển, đầu tiên là dưỡng ở dưới tháp Bạch Ngư, về sau thì giết sạch?" Vô Ảnh suy đoán.

"Ta vẫn không tin." Diệp Cẩn lắc đầu, "Trừ phi tận mắt nhìn thấy."

Ám vệ tiếp tục lấy tay che đũng quần, cái này còn chưa tính tận mắt nhìn thấy? Ngay cả 'trứng' cũng có luôn kìa.

"Tiểu Linh Tử cũng là tin vỉa hè, vậy bây giờ người có khả năng tận mắt thấy qua giao nhân, cũng chỉ có phi tặc Lưu Hồi thôn." Ôn Liễu Niên nói, "Chỉ e là không dễ tìm." Không có tên thì cũng thôi đi, còn là tặc, sống hay chết cũng không ai có thể nói rõ.

"Ngày mai ta đi tìm Tiểu Linh Tử, xem có thể tìm ra tung tích của phi tặc không." Diệp Cẩn nói, "Về phần phía Đào Hoa tỷ, ngày mai Vô Ảnh đi hỏi thử xem, nói không chừng sẽ có manh mối mới."

Mọi người gật đầu đáp ứng, nhìn sắc trời sắp sáng, thì tự mình trở về nghỉ ngơi. Ôn Liễu Niên tất nhiên là không cần phải nói rửa tay hơn mười lần, cách vách Thẩm Thiên Phong cũng bị Diệp Cẩn nhìn chằm chằm tắm rửa bảy tám lần, cuối cùng mới được cho phép lên giường. Hạ nhân nấu nước nấu đến một mảnh oán niệm, tốt xấu gì cũng nghỉ ngơi một đêm a, trách không được Diệp cốc chủ bị bệnh ba ngày còn chưa thấy tốt lên, bị ép buộc hàng đêm như vậy sao mà khỏi được, Thẩm minh chủ thật sự quá đáng.

Ngày hôm sau ánh mặt trời rất đẹp, Tiểu Linh Tử đang nằm sấp ở trên bàn ngủ gật, đột nhiên nghe ngoài cửa có người gọi Diệp cốc chủ.

"Chỉ có một mình ngươi?" Diệp Cẩn ngồi ở đối diện nàng.

"Gần đây Bình Lãng bang tựa hồ có không ít chuyện." Tiểu Linh Tử dụi dụi mắt, "Cho nên hơn một nửa thời gian đều chỉ có một mình ta." Cũng là mừng rỡ thanh nhàn.

"Trong tháp Bạch Ngư quả thật có danh đường." Diệp Cẩn cũng không thừa nước đục thả câu, "Hơn nữa chuyện tựa hồ có chút nghiêm trọng, ngươi rốt cuộc là biết cái gì, tốt nhất là nên nói toàn bộ ra hết."

"Tìm được lệ giao nhân không?" Tiểu Linh Tử mở to hai mắt.

"Không có, ngược lại tìm được một khối da, như là đuôi giao nhân." Diệp Cẩn nói, "Dưới tháp Bạch Ngư có một ao nước khô cằn, rêu xanh trải rộng vết máu loang lổ, giống như là từng xảy ra một hồi đại sự ghê gớm."

Tiểu Linh Tử giật mình, dựa theo tưởng tượng lúc trước của nàng, nơi có giao nhân đều là tiếng ca du dương, gợn sóng lấp lánh dệt giao tiêu, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ là dưới đất âm u, còn có rêu xanh vết máu và đuôi cá, quả thực trong lòng cũng muốn run lên.

"Về chuyện này biết cái gì, hai năm rõ mười nói hết toàn bộ ra cho ta biết." Diệp Cẩn nói, "Bình Lãng bang không đơn giản, chuyện này không đơn giản chỉ là ngươi muốn trộm lệ giao nhân, nói không chừng phía sau còn cất giấu bí mật cực lớn.""Ta thật sự không biết nhiều lắm." Thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc, Tiểu Linh Tử cũng không dám tiếp tục hồ nháo, "Ta muốn lệ giao nhân, là muốn làm canh cho A Tỷ, nàng đã trượt thai ba bốn lần, thân thể sắp không chống đỡ được nữa."

"A Tỷ ngươi?" Diệp Cẩn hỏi, "Ngươi là bởi vì chuyện này, cho nên mới mạo hiểm đến Bình Lãng bang?"

"Là A Tỷ nhận nuôi ta, lúc ấy ta bị thương, nàng thấy ta là nha đầu không nơi nương tựa, thì cho ta ăn mặc còn không quản đông quản tây." Tiểu Linh Tử nói, "Tích thủy chi ân dũng tuyền tương báo(*), ta liền đến Bình Lãng bang này, cũng thuận tiện trộm chút châu báu trang sức bán."

(*) Tích thủy chi ân dũng tuyền tương báo: làm ơn chỉ bằng một giọt nước nhỏ, còn báo ơn đền ơn thi dùng cả một dòng suối. Đề cao sự ơn nghĩa với người có ơn.

Diệp Cẩn thấy nàng nói như là lẽ đương nhiên, trong lòng khó tránh khỏi lắc đầu, bất quá lúc này cũng không giáo huấn nàng không nên trộm, vì thế nói: "Ai nói cho ngươi, lệ giao nhân có thể trị trượt thai?"

"Ngô gia, chính là phi tặc ta nói lúc trước." Tiểu Linh Tử nói, "Hắn muốn kết hôn với ta, sau khi bị ta đánh một trận thì bỏ đi."

"Bỏ đi?" Diệp Cẩn nói, "Đi đâu?"

"Chuyện này ta thật sự không biết." Tiểu Linh Tử nói, "Hắn không phải người Lưu Hồi thôn, chỉ là ngẫu nhiên đi ngang qua, chỉ nói cho ta trong tháp Bạch Ngư có giao nhân, hắn tận mắt nhìn thấy gia đinh bắt một con giao nhân về, còn nói lệ giao nhân thêm ba tấc vàng, thì có thể khiến A Tỷ sinh nhi tử."

"Đều là nói bậy." Diệp Cẩn lắc đầu, "Chờ sau khi chuyện này kết thúc, ta đến bắt mạch giúp A Tỷ ngươi, nếu là điều dưỡng thích đáng, muốn sinh nhi tử cũng không phải chuyện khó."

"Thật sao?" Tiểu Linh Tử cao hứng, "Được ! Không được phép đổi ý." Không có Ôn đại nhân, cho nên nàng thức thời không có nhắc lại chuyện 'Tức phụ minh chủ võ lâm phải giữ lời hứa'.

"Bất quá đánh bậy đánh bạ, có thể tìm được bí mật tháp Bạch Ngư coi như là thu hoạch ngoài ý muốn." Diệp Cẩn nói, "Chuyện này ta sẽ tiếp tục điều tra, bất quá ngươi không thể tiếp tục vào trong tháp, thứ nhất đả thảo kinh xà, thứ hai cũng sẽ có nguy hiểm."

"Ngươi đã có thể chữa bệnh giúp cho A Tỷ ta, ta cũng không cần lệ giao nhân nữa." Tiểu Linh tử nói, "Đợi sau khi trộm ít bạc, ta liền chạy về Lưu Hồi thôn tìm A Tỷ, ngươi cần phải đến nhanh lên, để A Tỷ sinh xong nhi tử, ta còn muốn lang bạt giang hồ."

Diệp Cẩn lắc đầu: "Ngươi vẫn chưa thể đi."

"Vì sao không thể đi?" Tiểu Linh Tử bất mãn.

"Chuyện đáp ứng ta, còn chưa làm được." Diệp Cẩn nói.

"Ngươi là nói chuyện kêu ta hỏi Lưu Chấn Uy, vì sao muốn sốt ruột gả muội muội cho người khác?" Tiểu Linh Tử nói, "Ta hỏi, hắn nói chỉ có đặt lên Ôn đại nhân và Thẩm minh chủ, mới có thể bảo toàng tính mạng."

"Bảo toàn tính mạng?" Diệp Cẩn khẽ nhíu mày.

"Đúng vậy." Tiểu Linh Tử nói, "Nếu nhiều hơn ta cũng hỏi không được, mị hồn là thôi tình dược, không phải thôi miên dược."Diệp Cẩn bây giờ mới hiểu ra, trách không được Lưu Hướng Nam lúc trước lo lắng không yên chạy đến đề thân, thì ra là có người muốn trả thù - Mà hiện giờ có minh chủ võ lâm ở trong nhà, đối phương tất nhiên sẽ có kiêng kị.

Về phần người muốn trả thù là ai... Diệp Cẩn sau khi trở về chỗ ở, đem vài môn phái có khả năng đều liệt ra, cuối cùng lại gạch bỏ từng cái.

"Sạn Tử bang." Ôn Liễu Niên cầm lấy tờ giấy kia, hiếu kỳ nói, "Xào rau hả?"

"Là Đao Sạn, không phải Mộc Sạn." Thẩm Thiên Phong giải thích.

Ôn Liễu Niên: "..."

À.

"Có khi nào là Sở Hằng không?" Một lát sau, đại khái là cảm thấy trong phòng hơi yên tĩnh, Ôn Liễu Niên lại hỏi.

"Ta cũng nghĩ vậy." Diệp Cẩn nói, "Chung quy trong Đông Hải này có năng lực động Lưu Hướng Nam, cũng chỉ có phủ Vương gia."

"Đáng tiếc không tìm được phi tặc kia." Ôn Liễu Niên nói, "Bằng không còn có thể hỏi thử xem, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì." Tận mắt thấy qua giao nhân, phỏng chừng tìm khắp toàn giang hồ cũng không tới vài người.

"Giao nhân?" Đào Hoa giật mình.

"Đúng vậy." Vô Ảnh nói, "Đào Hoa tỷ có từng thấy qua chưa?"

"Chưa." Đào Hoa lắc đầu, "Chưa nghe bao giờ."

"Quả thật một chút dị thường cũng không có?" Vô Ảnh hỏi một lần nữa.

"Thật sự một chút dị thường cũng không có." Đào Hoa nói, "Hơn nữa Lưu gia chưa bao giờ xem ta là thiếu phu nhân, nấu cơm giặt y phục cái gì cũng làm qua, rảnh rỗi thì đến nói chuyện phiếm với hạ nhân tạp dịch, cũng chưa bao giờ nghe qua giao nhân gì đó."

Vô Ảnh buồn rầu gãi đầu.

"Là ở tháp Bạch Ngư hả?" A Tinh cũng ở một bên nghe, lớn gan hỏi một câu.

"Đúng vậy." Vô Ảnh nói, "Cô nương biết?"

"Chỗ đó là cấm địa, chỉ có bang chủ vài người có thể đến." A Tinh nói, "Bất quá vào khoảng ba năm trước có một vị khách nhân từ Đông Hải đến đây, cũng đi qua."

"Khách nhân ở Đông Hải?" Vô Ảnh nói, "Dáng vẻ ra sao?"

"Vóc dáng không cao, trên mặt có sẹo." A Tinh cẩn thận hồi ức lại, "Lúc ấy ta với Lưu ca một đường đi đưa củi, kết quả củi gánh được nửa đường bung ra cản đường hắn, cho nên nhớ rõ ràng, là nói muốn đến tháp Bạch Ngư, thanh âm nói chuyện rất sắc rất nhỏ."

Thanh Cầu a... Vô Ảnh trong lòng chậc chậc, quả nhiên rắn chuột một ổ, chỗ núi nước xa xôi cũng có thể nhấc lên quan hệ.

"Nếu thật sự là một nhóm, cũng không ngoài ý muốn." Sau khi trở lại Bình Lãng bang, Ôn Liễu Niên nghe được tin tức này thì nói, "Cái gọi là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, Sở Hằng xem như là tên phản diện lớn nhất ở Đông Hải này, đám tôm tép này cấu kết với nhau, cũng muốn từ bên trong chia chén canh."

"Vậy hiện tại là không có đầu mối." Diệp Cẩn nói, "Chỉ biết là Lưu Hướng Nam đang dưỡng giao nhân, có lẽ có liên quan đến Thanh Cầu, có lẽ nghe lệnh Sở Hằng, để chúng ta vào ở Bình Lãng bang, có lẽ là vì có người chỉ điểm trả thù hắn." Nhưng đều là có lẽ, lại không có chuyện nào có thể chứng thực được.

"Có 'có lẽ', cũng tốt hơn so với hai mắt ngu ngơ." Ôn Liễu Niên giật nhẹ lỗ tai, "Sự tình phải làm từng chuyện một, gấp không được."

"Cho nên bây giờ phải làm gì?" Diệp Cẩn hỏi.

Ôn Liễu Niên thong thả bước ra ngoài: "Ta đi viết một phong thư trước, bằng không sẽ bỏ qua thương thuyền đến đảo Lạc Anh."

Diệp Cẩn: "..."

Ám vệ đồng loạt theo sau, đệ nhất tài tử Đại Sở, viết thư tình tất nhiên cũng không giống người bình thường, câu chữ đặc biệt dài, lại cực kì đẹp, nhìn một chút cũng cảm thấy được sao Văn Khúc chiếu rọi quanh người. Càng trọng yếu hơn là không kiêng kị có người ngoài bên cạnh, thậm chí viết xong còn sẽ đọc lại một lần, thập phần không giấu diếm.

Lúc này cũng giống nhau, sau khi viết bảy tám trang tình cảm tưởng niệm, cuối cùng Ôn đại nhân cũng đổi đề tài, đem chuyện giao nhân tỉ mỉ nói một lần.

"Kêu đại đương gia đến địa bàn Thanh Cầu?" Ám vệ nghe vậy đồng loạt sửng sốt.

"Đúng vậy." Ôn Liễu Niên thổi khô mực, "Nói không chừng có thể tìm được giao nhân." W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

"Thế nhưng đại đương gia đang bế quan luyện công." Ám vệ nhắc nhở.

"Ta biết." Ôn Liễu Niên mở phong thư.

"Bế quan là không thể bị cắt ngang." Ám vệ tiếp tục nói, "Bằng không sẽ bị tẩu hỏa nhập ma, vạn kiếp bất phục."

"Ta cũng biết." Ôn Liễu Niên dán lại phong thư.

"Vậy đại nhân còn viết?" Ám vệ khó hiểu.

"Viết cho Đại Minh vương." Ôn Liễu Niên cười hì hì.

Ám vệ: "..."

"Bế quan không thể bị cắt ngang, phong thư này còn nói là rất gấp, Đại Minh vương không có khả năng sẽ mặc kệ không để ý." Ôn Liễu Niên mặt dày mày dạn nói, "Ít nhiều gì cuối cùng sẽ làm vài chuyện." Hơn nữa Đại Minh vương quen thuộc Đông Hải cỡ nào, chỉ cần nguyện ý gật đầu, thì không thể quay về tay không.

Ám vệ trong lòng rất là sùng bái, đây chính là bản lĩnh ăn hôi, về sau có thể học.

Dù sao cũng là kiếm chác a...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.