Thổ Phỉ Công Lược

Chương 180: Ôn ái khanh đâu rồi???



Chiếc thuyền hai người đang ngồi này là muốn đi về phía Nam Dương làm mậu dịch, dài hơn bốn mươi trượng, rộng hơn mười trượng, đồ án trên thân thuyền cực kì phức tạp nhưng rất khí phái xa hoa, trên dưới có ba tầng người đến người đi, vào ban ngày náo nhiệt giống như đang ăn tết.

"Lẫn vào trong khoang chứa hàng bổ cấp?" Chu Mộ Bạch khẽ nhíu mày, "Nghe qua ngược lại là có thể làm, nhưng thật sự quá mạo hiểm, đảo Bối Sa là địa bàn của đối phương, ai cũng không biết bên trong có cơ quan hay không, nếu hành tung bị bại lộ, chỉ sợ không dễ dàng thoát thân."

"Đây là biện pháp nhanh nhất." Triệu Việt nói, "Bên ngoài đảo Bối Sa sương mù dày đặc, ngược lại có thể khiến đối phương buông lỏng cảnh giác, bên trong canh gác hẳn là không nghiêm ngặt. Huống hồ ta đã dám đi, tất nhiên là có nắm chắc có thể toàn thân trở ra."

Chu Mộ Bạch như trước lắc đầu: "Tiểu Liễu tử sẽ không đáp ứng."

Triệu Việt bật cười: "Chẳng lẽ Chu huynh còn tính toán trở về cáo trạng."

"Nhưng -" Chu Mộ Bạch một câu còn chưa nói xong, bên ngoài đột nhiên có một cô nương xông tới, ước chừng khoảng mười bảy mười tám tuổi, tóc rối tung y phục bẩn thỉu, hoảng loạn chạy lung tung cơ hồ bổ nhào vào trong lòng Triệu Việt.

"Nha đầu chết tiệt kia, lăn ra đây cho lão tử !" Tiếng chửi bậy dần đến gần, bảy tám gia đinh vọt vào khoang thuyền, cuối cùng nam tử trung niên một thân gấm vóc tiến vào, chạy thở hồng hộc sắc mặt trắng bệch.

Triệu Việt khẽ nhíu mày: "Xảy ra chuyện gì?"

"Thiếu gia, thiếu gia cứu ta a." Thấy chung quanh hết đường chạy trốn, cửa phòng lại bị ngăn chặn, cô nương kia 'ầm ầm' quỳ xuống, vội vàng nhìn Triệu Việt nói, "Bọn họ là người xấu, muốn bắt ta về làm nhục."

"Ngươi nói bậy gì đó !" Nam tử trung niên nghe vậy, suýt nữa lại thở không nổi, "Lúc trước là tự ngươi nói nguyện ý làm thiếp, muốn theo ta đến Nam Dương, không nghĩ tới cư nhiên là trộm, mau giao ngân phiếu ra đây !"

"Thiếu gia cứu ta, ta là bị oan a." Cô nương kia hoàn toàn không nghe hắn nói, chỉ là vẫn lôi kéo Triệu Việt khóc lóc.

Chu Mộ Bạch cười lắc đầu, chậm rì rì tự mình châm trà uống.

"Chu Tam thiếu gia?" Nam tử trung niên lúc này mới nhìn thấy hắn, lập tức vỗ đùi nói, "Tam thiếu gia có thể chứng minh giúp ta, Ngô lão nhị ta tuy nói háo sắc một chút, nhưng trước nay không bao giờ làm chuyện bức lương vi xướng a !"

Thấy hai người bọn hắn quen biết, tiếng khóc của tiểu cô nương kia cũng nhỏ dần, giương mắt trộm đánh giá Triệu Việt.

"Trả bạc lại cho người ta." Chu Mộ Bạch nói.

"Ta không trộm." Tiểu cô nương mạnh miệng.

"Trả lại." Chu Mộ Bạch nhàn nhạt quét mắt nhìn nàng một cái, "Bằng không ta liền ném ngươi xuống biển."

"Ngươi !" Tiểu cô nương sắc mặt đỏ lên.

"Mau lên !" Ngô lão nhị giậm chân.

Tiểu cô nương không cam nguyện, móc ra một xấp ngân phiếu ném qua: "Hết rồi, có nhiêu đó thôi !"Ngô lão nhị nhặt lên đếm đếm, thì thấy thiếu khoảng mấy trăm lượng, trong lòng tuy nói nén giận, nhưng nhìn mặt mũi Chu Mộ Bạch cũng không tiện phát tác, cuối cùng chỉ là hung hăng trừng nàng một cái, cũng từ bỏ, chỉ cho là bị chó cắn một ngụm.

Đợi sau khi Ngô lão nhị dẫn người rời đi, tiểu nha đầu cũng ngừng khóc, đứng lên muốn ra cửa, lại bị Chu Mộ Bạch gọi lại: "Trên người còn bạc không?"

"Ai cần ngươi lo !" Tiểu nha đầu bụng kêu ọc ọc.

Chu Mộ Bạch lắc đầu: "Ta vốn cũng không muốn quản, chỉ là thấy dáng vẻ ngươi liền biết tuyệt đối không phải là đèn cạn dầu, nếu là quá đói, nói không chừng còn sẽ làm ra chuyện gì, ở đây không giống như ở trên đất liền, có thể mặc cho ngươi do tự do làm bừa."

"Con đường phía trước xa xôi, nếu là trên đường gặp được thương thuyền quay về, cô nương vẫn là sớm trở về đi." Triệu Việt cũng nói, "Bằng không cho dù là đến Nam Dương, cũng là cơ khổ vô y ngôn ngữ không thông, vạn nhất gặp phải kẻ xấu, cũng không phải lúc nào cũng có người nguyện ý cứu ngươi."

Hai người tuy nói đều là có ý tốt, tiểu nha đầu lại không cảm kích, tùy tay cầm hai khối điểm tâm trên bàn, liền quay đầu chạy ra ngoài.

Chu Mộ Bạch lắc đầu, cũng lười phản ứng lại nàng. Thương thuyền này ước chừng đi tiếp qua hai ngày thì sẽ đến trước đảo Bối Sa gặp phải thuyền bổ cấp của Sở quân, nếu thật sự muốn nhân cơ hội trà trộn vào, thì phải nắm chặt thời gian thương nghị ra một kế sách vạn toàn.

Trong thành Đại Côn, Ôn Liễu Niên đang ngồi ở trong sân phơi nắng, toàn thân đều ấm áp.

"Đại nhân." Ám vệ từ bên ngoài chạy vào, trong tay cầm một phong thư.

"Là đại đương gia viết sao?" Ôn Liễu Niên đứng lên.

"Ừm." Ám vệ đưa thư cho hắn, "Còn có một ít đặc sản cá khô và rượu trên đảo Lạc Anh.

"Ôn Liễu Niên vui vẻ mở ra, nhưng là chữ viết của Vân Đoạn Hồn, khó tránh khỏi có đôi chút ngẩn người. Đợi đến khi xem xong đầu cũng ong ong vang, nửa buổi cũng không nói chuyện.

"Đại đương gia nói gì vậy?" Ám vệ khó hiểu, lúc trước mỗi lần xem xong đều vô cùng cao hứng, thậm chí còn sẽ ăn thêm hai chén cơm.

"Xuất quan sớm." Ôn Liễu Niên nói.

"Xuất quan sớm? Đó là chuyện tốt a." Ám vệ vui không kìm hãm được, "Khi nào thì trở về?"

"Không biết." Ôn Liễu Niên lắc đầu.

Ám vệ: "..."

Không biết?!

Ngàn vạn lần đừng nói là trèo tường nha.

"Đến đảo Bối Sa." Ôn Liễu Niên nhíu mày.

"Đại đương gia đến đảo Bối Sa? Vì chuyện giao nhân?" Ám vệ cũng chấn kinh.

Ôn Liễu Niên gật đầu: "Ừm."

"Vậy..." Ám vệ hai mặt nhìn nhau, lúc trước một đám người thương nghị, cũng không ra kết quả, sao nói đi là đi.

"Có cần lái thuyền rời bến khuyên can không?" Nửa buổi sau, ám vệ dò xét.Ôn Liễu Niên lắc đầu: "E là không kịp rồi."

"Có đại nhân ở đây, đại đương gia hẳn là sẽ không làm việc tùy tiện." Ám vệ nói, "Nói không chừng đã có kế sách vạn toàn, cũng không cần quá lo lắng."

Ôn Liễu Niên rầu rĩ gật đầu, cẩn thận thu hồi phong thư lại, ngồi ở trên cửa tiếp tục ngẩn người, ngay cả thịt kho tàu bóng loáng như bôi mỡ cũng không có tâm tư ăn, cơm chiều chỉ gặm nửa cái màn thầu nguội, nửa đêm còn không chịu ngủ.

Ám vệ thương nghị một chút, cảm thấy nếu là khuyên không được, dự tính toàn Sở quốc cũng không có vài người có thể nói đạo lý với Ôn đại nhân, không bằng dứt khoát say một lần, ít nhất còn có thể ngủ một giấc.

Ôn Liễu Niên cũng không từ chối, bưng bát rượu uống một hơi cạn sạch, cảm thấy không tệ lắm.

Vài vò rượu này là tự tay Triệu Việt ủ, mùi vị thiên về ngọt dịu, vốn chỉ là muốn cho hắn nếm thử hiếm lạ, cũng không có bao nhiêu vị rượu. Thế cho nên Ôn Liễu Niên ước chừng uống ba vò, chạy đến nhà xí hơn mười lần, cuối cùng mới gục đầu, say đến bất tỉnh nhân sự.

Sáng sớm hôm sau, ám vệ dè dặt cẩn thận đẩy cửa phòng ra, thấy hắn như trước ngủ đắc nồng, mới thả tâm. Xoay người vừa tính toán đi ăn điểm tâm, quản gia lại vội vã chạy vào, nói là Sở Vương gia đến cửa cầu kiến.

"Vậy nói đại nhân bị bệnh." Ám vệ nói, "Không tiện gặp khách."

"Bị bệnh e là không được a." Quản gia chấn kinh, "Hoàng thượng mắt thấy hẳn là sắp vào thành, dựa theo cấp bậc lễ nghĩa Vương gia phải cùng đại nhân một đường tiếp giá mới đúng, chậm trễ không được."

Ám vệ sửng sốt: "Đại quân hôm nay đến?"

"Đúng vậy, Ôn đại nhân đã nhận thông truyền, không nói cho chư vị?" Quản gia sốt ruột.

Ám vệ: "..."

Ôn Liễu Niên còn đang hé miệng ngáy ngủ, nhìn tư thế đừng nói là Hoàng thượng, cho dù là lão Thiên Vương cũng gọi không tỉnh.

"Không bằng dứt khoát đánh đại nhân ngất đi?" Có ám vệ đột nhiên phát ra ý nghĩ, "Trên đầu u thành một cục, liền nói là gặp thích khách." Hoàng thượng thấy tất nhiên không nỡ trách tội, nói không chừng còn sẽ ban thưởng.

Người còn lại lập tức tỏ vẻ tán đồng, vậy thì ngươi đánh đi.

...

Sở Hằng ở tiền thính chờ trái chờ phải không thấy người, trong lòng cũng là buồn bực, mắt thấy thủ quan cửa thành đến thúc dục ba bốn lần, cũng không dám tiếp tục chậm trễ nữa, vội vàng mang theo thủ hạ chạy ra khỏi thành nghênh thánh giá.

Trên quan đạo, tiếng kèn vang vọng khắp nơi, chiến kỳ Cửu Long che lấp bầu trời đón gió phần phật, mấy vạn tướng sĩ thân mặc giáp đen, bộ pháp dưới chân đều nhịp, đội ngũ mặt mày trang nghiêm, giống như một con rồng lớn thấy đầu mà không thấy đuôi.

"Ngô hoàng vạn tuế." Sở Hằng sớm dẫn người cung nghênh ở cửa thành, trong đó có người vẫn là lần đầu gặp Hoàng thượng, tuy nói quỳ không dám ngẩng đầu, nhưng cũng khó tránh khỏi tìm cơ hội liếc trộm, không nghĩ tới tầm mắt vừa vặn bị chống lại, lập tức giật mình đến hồn phi phách tán, vội vàng thành thành thật thật quỳ.Bốn phía một mảnh yên lặng, đế vương trẻ tuổi mặc giáp bạc tay cầm trường kiếm cao ngất, lăng liệt đứng dưới ánh mặt trời, tựa hồ trời sinh nên Nam chinh Bắc chiến, càn quét thiên quân công thành đoạt đất, đoạt lại vạn dặm non sông.

"Mấy năm nay Vương gia vất vả rồi." Một lúc lâu sau, Sở Uyên mở miệng.

"Hoàng thượng quá lời, thống trị Đông Hải vốn chính là chuyện thuộc bổn phận của thần." Sở Hằng cúi đầu.

Cửa thành Đại Côn, chữ tiên hoàng tự tay viết năm đó đã có chút bong tróc loang lỗ, nhiễm đầy dấu vết năm tháng của gió sương khôn cùng.

"Miễn lễ." Sở Uyên hạ lệnh, "Vào thành !"

"Dạ !" Cờ xí ở trong gió tùy ý tung bay, mấy vạn tướng sĩ phía sau tiếng hô đều nhịp, thẳng đến chín tầng mây. Hai bên đường phố, dân chúng quỳ nghênh đón giá câm như hến, trong lòng lại đều có chút hi vọng, Hoàng thượng tới a, ngày lành có lẽ cũng sắp đến.

Sau khi ở dịch quán dàn xếp xong, Sở Uyên hỏi: "Ôn ái khanh đâu rồi?"

"Hồi Hoàng thượng, Ôn đại nhân bị bệnh." Sở Hằng nói.

"Bị bệnh?" Sở Uyên nhíu mày.

"Nghe nói còn rất nghiêm trọng." Sở Hằng nói.

Diệp Cẩn cũng có chút buồn bực, trước khi đi còn tốt a, sao trở về thì bệnh không dậy được, vì thế nói: "Ôn phủ liền ở góc phố đối diện, ta đi xem thử."

Sở Uyên gật đầu, cùng hắn một đường ra cửa.

Vì thế người còn lại cũng hơi giật mình, biết vị Ôn đại nhân này là sủng thần, nhưng không nghĩ tới cư nhiên sủng đến trình độ này - Vừa đến Đông Hải chiến sự còn chưa hỏi, liền muốn đi thăm bệnh?

Ôn Liễu Niên ôm chăn ghé vào trên giường, còn đang làm mộng đẹp. Ám vệ bưng canh tỉnh rượu chạy qua, nhấc mắt liền trông thấy Diệp Cẩn và Sở Uyên vào cửa, lập tức giống như thấy quỷ, suýt nữa quăng bát.

"Xảy ra chuyện gì?" Diệp Cẩn ghé sát vào ngửi, "Nồng nặc mùi dấm chua."

"Chính là... Dấm chua." Ám vệ cười tươi như hoa, phi thường tự nhiên, một chút cũng không cứng nhắc.

"Ôn ái khanh làm sao vậy?" Sở Uyên nhíu mày hỏi.

"Hồi Hoàng thượng, Ôn đại nhân... hơi nhức đầu." Ám vệ châm chước dùng từ một chút.

"Đang êm đẹp sao lại nhức đầu, gần đây quá mệt mỏi ?" Sở Uyên hỏi.

"Là có chút mệt, không bằng Hoàng thượng đến đại sảnh uống chén trà trước đi?" Ám vệ nhiệt tình đề nghị.

Sở Uyên lắc đầu: "Ôn ái khanh hiện giờ đang ở đâu?"

Ám vệ liều mạng dùng ánh mắt nhìn về phía Diệp Cẩn cầu cứu.

"Đừng nói là các ngươi chuốc say đại nhân ?" Diệp Cẩn dùng đầu ngón tay chấm vào chén thuốc, lại hồ nghi ngửi ngửi.

Ám vệ cười khoe hàm răng trắng bóng.

Sở Uyên: "..."

"Hô..." Ôn Liễu Niên ngủ dang rộng tứ chi thành hình chữ bát, chảy nước miếng.Sở Uyên đứng ở bên giường, có chút dở khóc dở cười.

"Về sau đừng vội hồ nháo." Diệp Cẩn đỡ người đỡ nằm lại, "Đại nhân là người đọc sách, sao mà có thể chịu được ba vò rượu."

"Lúc trước cũng không biết hôm nay phải tiếp giá." Ám vệ ỉu xìu biện giải, "Đại đương gia viết thư nói muốn đến đảo Bối Sa mật thám, đại nhân lo lắng cả đêm đều ngủ không được, hơn nữa vài ngày trước vẫn đang bận rộn chuyện dân chúng, người cũng gầy một vòng lớn."

Đại khái là cảm thấy hơi nóng, Ôn Liễu Niên đá chăn, mơ mơ màng màng ngồi dậy cởi đồ.

Má ơi ! Ám vệ nhanh chóng đè người trở về.

Sở Uyên cười lắc đầu, cùng Diệp Cẩn một đường ra khỏi phòng ngủ: "Đảo Bối Sa là sao vậy."

"Chỗ đó đích xác có chút quỷ dị." Diệp Cẩn thở dài, "Cũng khó trách đại nhân sẽ lo lắng đến ngủ không yên."

Màn đêm dần sâu, một chiếc thuyền chiến đang thuận gió mà đi, tốc độ cực nhanh. Mà ở cách đó không xa, là thuyền lớn xa hoa muốn đến Nam Dương, đang ngừng ở một chỗ bên cạnh hải đảo, giống như một con thú dữ đen ngòm. Triệu Việt và Chu Mộ Bạch đổi thành y phục dạ hành, vừa định tìm cơ hội xuống biển tiếp cận chiến thuyền bổ cấp, một bóng đen nho nhỏ lại xuất hiện ở tầng dưới boong tàu, không biết bên hông cột thứ gì, 'vù vù' nhảy xuống biển.

Triệu Việt khẽ nhíu mày: "Là tiểu nha đầu hôm qua?"

Chu Mộ Bạch gật đầu: "Đã biết không phải người tốt mà, không nghĩ tới lá gan lớn như vậy." Đảo Bối Sa cũng dám xông vào.

Bóng đen ở trong biển chìm nổi vài lần, thuận lợi đến bên cạnh chiến thuyền, vừa định muốn lật người lên, nửa người lại đột nhiên tê rần, còn chưa kịp phản ứng là sao thế này, cả người liền bị xách ra mặt nước, một lần nữa về tới thuyền lớn lúc trước.

"Các ngươi..." Tiểu nha đầu kinh hồn chưa định.

"Uống rượu?" Chu Mộ Bạch ghé sát vào ngửi ngửi, lại dùng tay kéo kéo phao nổi cột bên hông nàng vài cái, "Lạnh như vậy cũng dám nhảy xuống biển, thật không biết nên nói là ngươi ngốc hay là lá gan lớn."

"Ngươi rốt cuộc muốn làm gì !" Tiểu nha đầu giậm chân.

Chu Mộ Bạch lôi nàng, cùng Triệu Việt một đường vào trong khoang thuyền.

Toàn thân đều bị nước biển thấm ướt, tiểu nha đầu bị đông lạnh đến run rẩy.

"Thay đi." Chu Mộ Bạch đưa cho nàng một bộ xiêm y, "Trước đó đã cảnh cáo ngươi, nếu là dám đùa giỡn quá trớn, ta cũng sẽ không thương hương tiếc ngọc."

Tiểu nha đầu đoạt xiêm y đến buồng trong đổi, cũng là thật sự rất nghe lời - cũng không có cãi lại.

"Tên gọi là gì?" Chu Mộ Bạch hỏi.

"Có nói ngươi cũng không biết." Tiểu nha ôm trà nóng, còn đang run rẩy.

"Ngươi hẳn là nên cám ơn ta mang ngươi trở về mới đúng." Chu Mộ Bạch nói, "Bằng không hiện tại còn đang bị đông lạnh."Tiểu nha đầu biết là hắn khó đối phó, cũng không chịu nói.

"Tên gọi là gì." Chu Mộ Bạch hỏi lại lần nữa, "Nói thật, chúng ta cũng có hứng thú với chiếc thuyền bổ cấp kia, nếu ngươi chịu phối hợp, nói không chừng còn có một con đường sống."

"Các ngươi cũng muốn đi tìm giao nhân?" Tiểu nha đầu ngẩng đầu.

Chu Mộ Bạch cười lạnh: "Tên gọi."

"... Ta tên là Tiểu Linh Tử." Tiểu nha đầu ngồi xuống bên cạnh Triệu Việt, "Chính là bịp bợm giang hồ, nhìn dáng vẻ ngươi giống đại hiệp, hẳn là không biết ta."

Tiểu Linh Tử? Triệu Việt khẽ nhíu mày: "Tiểu nha đầu chạy trốn ở chỗ Hải Hoa nương?"

"Ngươi thật sự là biết ta a?" Tiểu Linh Tử giật mình.

Triệu Việt và Chu Mộ Bạch liếc nhau, Ôn Liễu Niên từng viết thư nói thảm án diệt môn Bình Lãng bang, trong đó cũng từng nhắc qua tiểu nha đầu cổ quái này, lại không nghĩ tới cư nhiên lại gặp được ở đây.

"Hôm đó Bình lãng bang cháy, ngươi ở đâu?" Chu Mộ Bạch hỏi.

"Các ngươi là bằng hữu Hải Hoa nương hả?" Tiểu Linh Tử cảnh giác.

Chu Mộ Bạch ngầm đồng ý.

"Đêm đó có một nhóm sát thủ chạy đến, công phu rất cao." Tiểu Linh Tử nói, "Ta trốn ở trong giếng cạn không có bị phát hiện, nghe được hung thủ rời đi, ta cũng bỏ chạy."

"Vậy vì sao phải đến đảo Bối Sa, ai nói cho ngươi bên trong có giao nhân?" Triệu Việt hỏi.

"Lúc trốn ở trong giếng, vô tình nghe được." Tiểu Linh Tử nói. Nói là Lưu gia đã từng giúp Vương gia dưỡng qua giao nhân, cho nên không thể sống, còn nói giao nhân ở đảo Bối Sa."

"Cho dù có thật đi, vậy thì có liên quan gì đến ngươi? Phải lấy thân mạo hiểm đến đảo Bối Sa." Chu Mộ Bạch nói, "Chẳng lẽ còn tính toán báo thù cho người Lưu gia."

"Ai muốn báo thù cho hắn chứ." Tiểu Linh Tử bĩu môi, "Cho dù cầm bạc của hắn, ta cũng cho lại thân thể rồi, hai bên không ai nợ ai."

Triệu Việt trong lòng lắc đầu, một cô nương gia, nói chuyện làm việc sao lại thô lỗ lỗ mãng như thế.

"Sau khi trốn ra khỏi Lưu gia, ta liền theo thương thuyền ra biển, vẫn cứ trôi." Tiểu Linh Tử nói, "Về sau nghe nói chiếc thuyền lớn này sẽ đi ngang qua đảo Bối Sa, đúng lúc gặp được Ngô lão gia muốn mua ta làm thiếp, ta liền muốn trà trộn lên xem thử, rốt cuộc có giao nhân hay không."

"Chỉ là vì muốn xem một cái?" Chu Mộ Bạch dở khóc dở cười.

"Mặc kệ ngươi có tin hay không." Tiểu Linh Tử nói, "Ta lang bạt giang hồ nhiều năm như vậy, còn chưa bao giờ thấy qua giao nhân, tất nhiên phải nhìn một cái."

"Thật là chịu thua ngươi." Chu Mộ Bạch lắc đầu.

"Hiện tại thì tốt rồi, bị ngươi bắt trở về, vậy chiếc chiến thuyền kia cũng hẳn là lái đi rồi." Tiểu Linh Tử uể oải, "Lần này xem như trắng tay."

"Nói tính toán của ngươi xem." Chu Mộ Bạch nói, "Nếu ta không bắt ngươi, ngươi tính toán trốn ở đâu?"

"Phía dưới cùng khoang thuyền là thùng nước ngọt, tùy tiện trốn vào bên trong một cái thùng trống." Tiểu linh tử nói, "Bên trong còn có lương khô, không sợ đói.""Sao ngươi lại biết rõ ràng như thế?" Chu Mộ Bạch nhíu mày.

"Đó là đương nhiên, vì chuyện này, ta phải phí một phen công phu." Tiểu Linh Tử nói, "Các ngươi cũng muốn đến đảo Bối Sa, vậy có tìm được tin tức gì không, có thể mang ta cùng nhau vào không?"

"Ngươi nơi nào cũng không được đi." Chu Mộ Bạch nói, "Ngươi có biết đêm nay nếu ngươi trà trộn vào đảo Bối Sa, nếu không khéo bị người khác phát hiện, sẽ có hậu quả gì không?"

"Có thể có hậu quả gì." Tiểu Linh Tử khinh thường, "Nhiều nhất mất một cái mạng."

"Một cái?" Chu Mộ Bạch lắc đầu, "Ngươi nghĩ nhẹ nhàng ghê." Bạn đang

Tiểu Linh Tử khó hiểu.

"Hậu quả nghiêm trọng nhất, không chỉ là ngươi toi mạng, mà còn có tất cả tướng sĩ trên chiến hạm, và tất cả giao nhân trong sương mù." Chu Mộ Bạch nói, "Có vài người vì bảo thủ bí mật, là sẽ không tiếc bất cứ thứ gì."

Tiểu Linh Tử nhíu mày nhìn hắn.

"Đem tất cả những gì biết được nói ra." Chu Mộ Bạch thả lên trên bàn một mảnh vàng lá, "Chỗ này sẽ là của ngươi."

Đại khái là cảm thấy vẻ mặt hắn có chút lạnh, sau lưng Tiểu Linh Tử không tự giác liền nổi lên một tầng da dà, lại nghe nói liên quan đến tính mạng giao nhân, cũng không dám qua loa, đem tất cả chuyện mấy tháng này nghe được về đảo Bối Sa, hai năm rõ mười toàn bộ nói một lần.

"Rất tốt." Chu Mộ Bạch đẩy vàng lá qua.

"Các ngươi cũng muốn trà trộn lên thuyền sao?" Tiểu Linh Tử nhắc nhở, "Thế nhưng thời gian dài như vậy, thuyền kia đã sớm lái đi."

"Vậy cũng không hẳn." Chu Mộ Bạch cười cười, nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ.

Dưới bóng đêm, chiếc chiến thuyền bổ cấp kia đang ngừng ở một chỗ bến tàu khác trên đảo, xung quanh ngọn đuốc hừng hực, hơn mười binh sĩ kiểm tra hơn nửa buổi, rốt cuộc tìm được một lỗ trên thân tàu, một bên mắng xui xẻo một bên sửa chữa, trong lòng nghĩ nhưng đừng chậm trễ quá lâu, bằng không để Vương gia biết, là sẽ bị ăn đòn.

"Ngươi làm hỏng thuyền của bọn họ ?" Tiểu Linh Tử giật mình.

Chu Mộ Bạch gật đầu: "Tiện tay mà thôi."

"Nhưng rất lợi hại." Tiểu Linh Tử đầy mặt hâm mộ, nếu mình cũng có công phu lợi hại như vậy, nơi nào còn phải dùng biện pháp lừa gạt, chỉ cần cướp là được.

Chu Mộ Bạch nhìn về phía nàng ngoắc ngoắc ngón tay.

Tiểu Linh Tử nghe lời kề sát.

Một cây ngân châm đâm vào cổ, cả người đột nhiên lâm vào trong bóng tối

"Độc châm Khổng Tước môn." Chu Mộ Bạch nói, "Sẽ giả chết một tháng, đúng lúc trên thuyền có người quen, tạm thời mang đến đảo Hải Hoa giao cho Tử Hoa thẩm thẩm."

Triệu Việt gật đầu: "Bước tiếp theo phải làm thế nào?"

"Tất nhiên là trà trộn lên thuyền bổ cấp." Chu Mộ Bạch sờ sờ cằm, "Ta với đại đương gia cùng nhau đi."

Phía Đông dần dần lộ ra mặt trời, một vầng triêu dương chậm rãi dâng lên. Ôn Liễu Niên ngáp một cái, thần thanh khí sảng ngồi dậy, bụng kêu ọc ọc.

Hồng giáp lang đang bò tới bò lui chơi trên bệ cửa sổ, xúc tu nhỏ duỗi thẳng tắp ! Ôn Liễu Niên nhìn chằm chằm hồi lâu, đột nhiên cảm thấy trong đầu 'ĐÙNG' một cái, nghĩ đến một chuyện khó lường, lập tức xốc chăn lên chạy xuống giường.

"Đại nhân chậm một chút." Đại thẩm đến đến đưa nước bị hoảng sợ, "Còn chưa mang giày kìa."

"Mau chuẩn bị xe ngựa, bản quan muốn ra khỏi thành." Ôn Liễu Niên vội vã mặc y phục, "Hoàng thượng sắp vào thành, chậm trễ không được."

"Trẫm đã vào thành." Sở Uyên đứng ở cửa.

Ôn Liễu Niên: "..."

Ôn Liễu Niên: "..."

Ôn Liễu Niên: "..."

Sở Uyên cười như có như không.

Ôn Liễu Niên chậm rãi quay đầu, đây nhất định là ảo giác.

Sở Uyên nhướn mày: "Ngủ một ngày một đêm, ba vò rượu kia nghĩ đến hẳn là rất ngon."

Mặt Ôn đại nhân trắng bệch, quỳ xuống đất liền muốn tạ tội, lại bị đỡ lấy một phen: "Chọc ngươi thôi."

"Hoàng thượng tha tội." Ôn Liễu Niên vẻ mặt thảm thiết.

"Không coi là chuyện lớn." Sở Uyên nói, "Chỉ cần không phải ngày ngày say rượu, nhấm nháp một phen cũng không sao, huống hồ có người Truy Ảnh cung ở đây, cũng không sợ ái khanh xảy ra chuyện."

Ám vệ ghé vào nóc nhà cẩn thận lắng tai nghe, để tiện khi mặt rồng giận dữ vọt vào chém giết cứu đại nhân.

"Ái khanh đã vất vả hơn một năm rồi." Sở Uyên rót một tách trà cho hắn.

"Làm việc vì dân chúng, không coi là vất vả." Ôn Liễu Niên thành thành thật thật nói, "Huống hồ Tây Nam vương thường xuyên sẽ đưa giò heo đến đây." Thậm chí còn có lợn rừng Vân Nam, ngon vô cùng.

Sở Uyên cười lắc đầu: "Đoạn Bạch Nguyệt có ức hiếp ái khanh không?"

"Không có." Ôn Liễu Niên lắc đầu, "Tây Nam vương đối đãi với vi thần rất tốt."

Diệp Cẩn bưng dược tiến vào: "Khụ !"

Ôn đại nhân lập tức ngồi thẳng lưng: "Cũng không tốt lắm."

Diệp Cẩn bất mãn nhìn ca mình, một tên đầu hói có gì tốt mà suốt ngày nhớ thương, gặp ai cũng hỏi.

Sở Uyên dở khóc dở cười, nhìn tư thế này người bị khi dễ có lẽ là Đoạn Bạch Nguyệt mới đúng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.