Thổ Phỉ Công Lược

Chương 31: Không bằng chuyển nhà đi!!!



Bởi vì tối hôm qua thật sự quá mệt mỏi, hơn nữa vì duyên cớ ngã bệnh, Ôn Liễu Niên cảm thấy ngủ được rất là kiên định. Triệu Việt ở bên trong thư phòng đi vài vòng cũng không có chuyện gì làm, liền cầm lấy bức họa lúc trước Lục Truy khen ngợi nhìn một lần, cảm thấy …… vẫn là một đống đen thui !

Ôn Liễu Niên ở trong mộng nhỏ giọng ho khan.

Triệu Việt tiến lên đem thảm đang trượt xuống kéo lên, một lần nữa giúp hắn đắp kín.

Bốn phía ấm áp, Ôn Liễu Niên ngủ đến càng phát ra hương vị ngọt ngào .

Triệu Việt ngồi trở về bàn đọc sách, nhàm chán ngáp một cái, sau đó nhớ tới trong ngực còn có quyển sách, vì vậy móc ra tính toán đọc đốt thời gian, chẳng qua là xem còn chưa được hai trang, thì thành công bị chọc giận.

Thật sự là lần nào cũng linh, nhiều lần khó chịu.

Nghiêng đầu nhìn con mọt sách còn đang ngủ một chút, Triệu đại đương gia giận dữ gõ lên đầu hắn một cái, người đọc sách hẳn là nên ôn lương cung khiêm nhượng mới đúng, vì sao hết lần này tới lần khác đáng giận như thế?

Ôn Liễu Niên khẽ nhíu mày, nhỏ giọng lầm bầm một câu, nhân tiện trở mình.

Triệu Việt trong lòng lắc đầu, thậm chí có chút hoài niệm Tri phủ đại nhân cao to thô kệch lúc trước —— Nếu thật sự là lớn lên như vậy, mặc dù trong lòng nén giận, còn có thể tay không đánh nhau một trận, mà sẽ không lộ ra vẻ là đang khi dễ đối phương. Mà bây giờ người này đừng nói là đánh một cái, coi như là giọng nói hơi thô một chút, cũng cảm thấy đều giống như là đang ỷ thế hiếp người .

Mặc dù chính mình mới là người bị hại .

Cửa sổ còn chưa có hoàn toàn đóng kín, buổi tối lại nổi gió, vài sợi tóc trên gò má Ôn Liễu Niên bị gió thổi lên, đại khái là cảm thấy lạnh, liền rụt người vào trong thảm.

Triệu Việt đứng lên muốn giúp hắn đóng cửa sổ lại, lại bị đè vạt áo, vì vậy vươn tay nhẹ nhàng bế hắn lên.

Lục Truy vừa vặn đẩy cửa ra, sau lưng còn có Mộc Thanh Sơn cùng Thượng Vân Trạch .

Một trận cuồng phong thổi vào thư phòng, Ôn Liễu Niên giật mình, mơ mơ màng màng mở mắt, tựa vào trong ngực Triệu Việt ngáp một cái .

Triệu Việt cắn răng, “Đóng cửa.”

Mộc Thanh Sơn nhanh chóng đóng kín cửa .

Triệu Việt : ……

Chốc lát sau, Thượng Vân Trạch đứng ở trong viện nói, “Ta cảm thấy ý tứ của Triệu Đại đương gia, là để cho chúng ta đi vào sau đó mới đóng cửa.”

Mộc Thanh Sơn : ……

Hai người rõ ràng là gặp mặt đều sẽ đấu đá lẫn nhau, hà tất gì chỉ trong chốc lát, liền ôm nhau lên nhuyễn tháp ? !

Lục Truy cầm đường bính nói, “Ta cảm thấy trong đó phỏng chừng có chút hiểu lầm.”

Gió lớn thổi lên lá cây, Triệu Việt mở cửa thư phòng ra, sắc mặt rất đen, bởi vì vừa rồi khi đem Ôn Liễu Niên nhét vào chăn, hắn tự dưng lại bị cắn một cái, đến bây giờ mu bàn tay còn có dấu răng. Mộc Thanh Sơn yên lặng trốn sau lưng Thượng Vân Trạch.

Thượng bảo chủ tâm tình rất tốt.

Lục Truy bước vào trong liếc mắt nhìn, “Đại nhân thế nào ?”

Triệu Việt mặt tê liệt nói, “Bị sốt, tìm đại phu xem một chút đi, hẳn là nhiễm phong hàn.”

Thì ra là như vậy …… Mộc Thanh Sơn thở dài, vội vàng kêu người đi mời đại phu .

Triệu Việt cùng Lục Truy cũng chuẩn bị trở về Đằng Vân bảo, đi được hai bước, Triệu Đại đương gia dừng bước lại, “Ngươi tính toán mang theo thứ này ăn ở trên đường ?"

Lục Truy lúc này mới nhớ tới trong tay mình còn có một túi thức ăn, vì vậy liền đi vòng trở lại đặt ở thư phòng .

Hai con tuấn mã một đường chạy như bay, cuồn cuộn chạy ra khỏi thành.

Sáng ngày hôm sau, nhiệt độ trên trán Ôn Liễu Niên giảm không ít, nhưng trên người lại rất là đau nhức .

“Vài ngày nay đại nhân quá mệt mỏi rồi.” Mộc Thanh Sơn nói, “Bên ngoài thành cũng không có đại sự gì, đại nhân nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa đi.”

Ôn Liễu Niên bọc chăn, cảm thấy choáng đầu hoa mắt.

Sau khi rửa mặt, hạ nhân bưng điểm tâm tới, ngoại trừ chút đồ lót dạ ăn chung với cháo trắng, còn có vài kim ti đường bính ở cửa hàng Tô Thúy, nhìn rất là mê người thèm ăn .

Mộc Thanh Sơn nói, “Là tối hôm qua Lục Nhị đương gia mua về, lúc ấy đại nhân mơ mơ màng màng, e là không có ấn tượng gì."

Ôn Liễu Niên duỗi người, "Chư vị đương gia trở về rồi sao? ”

“Tối hôm qua trở về rồi.” Mộc Thanh Sơn ngồi đối diện hắn, cũng múc chén cháo chậm rãi uống, “Triệu Đại đương gia là người giữ chữ tín, nếu đã đáp ứng chờ cho đến khi tiêu diệt thổ phỉ kết thúc, thì nhất định sẽ không giữa đường gây chuyện, đại nhân có thể yên tâm.”

“Đó là tất nhiên." Ôn Liễu Niên siết chặt cằm, “Trong giang hồ, dù sao người tốt vẫn là chiếm đa số. ”

Mộc Thanh Sơn gật đầu, “Thượng bảo chủ cũng là một người tốt.”

Ôn Liễu Niên bình tĩnh gắp một ít dưa muối, “Gần đây sư gia cùng bảo chủ ở chung thế nào rồi ? ”

“Rất tốt.” Mộc Thanh Sơn nghiêm túc gật đầu, "Thượng bảo chủ làm rất nhiều chuyện, ngay cả bột gạo dầu muối đều là do hắn sai người đi mua, còn giúp phủ nha đổi tất cả bàn ghế cũ.”

“Chỉ có những việc này ?” Ôn Liễu Niên hỏi .

Mộc Thanh Sơn nghi ngờ, “Chẳng lẽ những việc này còn chưa đủ ?" Coi như là ăn hôi, cũng quả quyết không có đạo lý ôm lấy không buông tay a, hơn nữa thành Thương Mang mặc dù nghèo, nhưng vẫn là có vài nhà lão viên ngoại, vì sao không thấy đại nhân đi lường gạt ?

Ôn Liễu Niên ý vị sâu xa, “Nói không chừng Thượng bảo chủ cảm thấy xa xa không đủ.”

Mộc Thanh Sơn khẳng định, “Ta cảm thấy vậy là đủ rồi !” Cũng không thể vẫn cứ chiếm người tiện nghi của người khác . Ôn Liễu Niên ăn đường bính, "Nếu sư gia không tin, có thể tự mình đi hỏi Thượng bảo chủ.”

Chuyện này phải hỏi thế nào ? Sau khi ăn xong điểm tâm , Mộc Thanh Sơn ở bên trong viện xoay vòng để tiêu thực , thuận tiện ngồi xổm xuống nhìn con kiến dọn nhà .

“Tiểu Mộc.” Thượng Vân Trạch nhảy vào cửa viện.

“Bảo chủ.” Mộc Thanh Sơn đứng lên .

Thượng Vân Trạch nói, “Ta giúp ngươi đổi một cái giường mới."

“A ? ” Mộc Thanh Sơn bị chấn kinh một chút .

Thượng Vân Trạch nói, “Cái giường lúc trước cứng quá.”

“Cứng quá thì trải thêm chăn bông là được rồi, vì sao phải đổi nguyên cả cái giường ? ” Mộc Thanh Sơn rất là băn khoăn.

Thượng Vân Trạch nói , “Đúng lúc bên trong Đằng Vân bảo có cái giường trống, không ai dùng , so với bỏ đi cũng tốt hơn.”

Vừa nghe là vật không dùng, Mộc Thanh Sơn cũng không từ chối nữa, hơn nữa bên trong phủ cũng có không ít công vụ, chạy ra chạy vào vài chuyến, buổi chiều cũng liền quên chuyện này .

Lúc chạng vạng tối, ám vệ lại mang về vài thổ phỉ, nói cũng là mình chạy xuống núi , khóc lóc kêu gào muốn giải dược .

Lao đầu vui vẻ phát đường đậu .

Lần này thổ phỉ quy hàng tự xưng là bang Hắc Phong, tổng cộng cũng có mười mấy hai mươi người, vốn là ngày thường ba bữa còn không đủ ăn, ít ngày trước còn bị Hổ Đầu Cương càn quét qua một lần, cơ hồ ngay cả bụng cũng ăn không no.

“Đều bị cướp đi cái gì ? ” Ôn Liễu Niên thăng đường cả đêm, tuy nói sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ, bất quá uy nghiêm nửa phần cũng không giảm.

Thổ phỉ nói, “Cũng không phải vật đáng tiền gì, chỉ là chút bột gạo thịt khô, ngay cả muối cũng bị cướp.”

Ôn Liễu Niên nói, “Bên trong bang Hắc Phong nhưng có vật đáng tiền nào không?”

Thổ phỉ đồng loại lắc đầu, "Không có.”

Mộc Thanh Sơn ở một bên bĩu môi, thê thảm như thế , vậy rốt cuộc vì sao phải đi làm thổ phỉ .

Sau khi thẩm vấn xong, Ôn Liễu Niên gọi nha dịch tới đem một đám thổ phỉ giải vào ngục, sau đó lại cầm khẩu cung lên lật xem, “Sư gia thấy thế nào ?”

“Lúc trước nghe Triệu Đại đương gia bọn họ nói, Hổ Đầu Cương hẳn coi như là đại thổ phỉ trong núi Thương Mang.” Mộc Thanh Sơn nói, “Bắt đầu cướp bột gạo dầu muối, đã nói rõ ăn không đủ no. Nếu là ngay cả bọn chúng cũng ăn không đủ no, vậy thì những thổ phỉ còn lại chỉ biết là càng khổ sở hơn.”

“Đây cũng là chuyện như trong dự đoán.” Thượng Vân Trạch nói, “Thổ phỉ không có khả năng sẽ tự mình mở núi, đều là thiếu cái gì thì cướp cái đó, mà hôm nay đại nhân hoàn toàn chặn đường lui của bọn họ, miệng ăn núi lỡ lâu ngày, tất nhiên là trụ không nổi." “Nếu là nói như vậy, vậy chẳng phải là không cần đánh.” Mộc Thanh Sơn nói, “Chuyện gì cũng không cần làm, chỉ cần coi chừng đường núi là được.”

“Như vậy rất hao phí tinh lực, đối với chúng ta mà nói không có lợi.” Thượng Vân Trạch lắc đầu, “Trong núi ngày coi như cực khổ, nếu là người có nghị lực, cũng chưa chắc trải qua không được, dù sao chung quanh đều có động vật hoang dã, trong khe suối còn có cá, nếu là đối phương một mực không chịu xuống núi, chúng ta cũng không thể một mực chờ ở tại chỗ.”

“Cũng đúng. ” Mộc Thanh Sơn hỏi, “Vậy kế tiếp phải làm thế nào ?”

“Tạm thời dọa bọn hắn một chút. ” Ôn Liễu Niên nói, “Người còn lại ở trong núi, thì phải dùng biện pháp khác.”

Vì vậy bắt đầu từ ngày hôm sau, tin đồn bên trong thành liền bộc phát như ngựa hoang thoát dây cương, thậm chí còn nhắc tới mỹ nam tử mê người đã lâu chưa từng xuất hiện.

Dân chúng ào ào như thủy triều vây qua, chỉ sợ sẽ sót mất tình tiết đặc sắc.

“Nghe nói vài đêm trước, Mục trang chủ đang làm phép dưới ánh trăng, đột nhiên chân trời liền sáng lên một đường hồng quang. ” Tiểu tam tử nước miếng vẩy tung tóe, “Rồi sau đó liền thấy một chiến thần mặc ngân giáp cưỡi thiên mã, từ đám mây chạy như bay tới ! ”

Oaa ! Dân chúng rối rít che miệng lại, loại hình ảnh này thật sự là không thể tưởng tượng được, nội tâm rất là lâng lâng !

“Sau khi thấy rõ người tới, Mục trang chủ mừng rỡ nhìn sang, lập tức liền dập đầu chín chín tám mươi mốt cái vang dội, hô to tiên nhân độ ta ! ” Nói đến chỗ cao hứng, tiểu tam tử mãnh liệt khoa tay múa chân một chút !

Tập thể dân chúng vỗ tay, cảm khái Mục trang chủ thật sự là rất có thành ý, nhất định sẽ lấy được phúc báo. Dù sao dập đầu nhiều cái như vậy , coi như không nghỉ ngơi, dập đầu xong cũng rất cần phải một khoảng thời gian.

Mà ở đoạn kết cố sự, Mục trang chủ đúng là nhận được tiên khí của Triệu công tử, thu được vạn cổ vương —— Nghe nói chỉ cần nuôi mấy ngày, liền có thể thao túng tất cả độc trùng trong núi, giết người vô hình .

“Đến lúc đó, coi như là muốn xuống núi đầu hàng cũng đã chậm. ” Tiểu tam tử hạ thấp giọng, “Bởi vì độc của cổ vương, căn bản là không có thuốc nào chữa được. ”

Ngữ điệu rất là âm trầm, dân chúng cảm thấy mình bị kinh sợ .

Thổ phỉ trong núi cũng bị kinh sợ .

Vì vậy ở trong vòng năm ngày ngắn ngủi, lại chạy xuống nói ít cũng hơn trăm người, chỉ sợ chậm sẽ bị cổ vương cắn bị thương, thất khiếu chảy máu thì sẽ đi đời nhà ma.

Người một đông, khẩu cung tất nhiên cũng liền nhiều hơn, Ôn Liễu Niên cùng Mộc Thanh Sơn nhịn suốt bảy tám đêm, mới đem tất cả mọi người thẩm vấn xong, lại đem đầu mối một cái một cái đan nhóm phân tích, hơn nữa lúc trước có bản đồ của Lục Truy, cuối cùng đem tình huống trong núi Thương Mang đại khái có thể tóm gọn lại.

Tất cả mọi người hân hoan khích lệ , chỉ có huynh đệ Mục thị ngực khó chịu , rất là nghẹn khuất —— Tại chỗ quỳ xuống dập đầu ? !

Ôn Liễu Niên tĩnh táo nói, “Bổn quan chỉ nói trang chủ làm phép dưới trăng, chuyện còn lại một mực không biết, đại khái là dân chúng nghe sai đồn bậy.”

Vì vậy Mục Vạn Lôi chỉ có thể tiếp tục nóng nảy , suy nghĩ tất nhiên muốn đem Triệu Việt thiên đao vạn quả mới hả hận .

Nhưng Ôn Liễu Niên hiển nhiên sẽ không để ý nhiều tới hắn, sau khi làm xong chuyện thấy thời gian còn sớm, liền một đường tản bộ trở về phủ nha, suy nghĩ muốn ngủ một lúc .

“Ôn đại nhân.” Lục Truy đang ở thư phòng chờ hắn .

“Nhị đương gia sao lại tới đây.” Ôn Liễu Niên có chút ngoài ý muốn .

Lục Truy nói, “Có chuyện muốn cầu xin.”

Ôn Liễu Niên ngồi đối diện hắn, “Nhị đương gia có chuyện xin cứ nói không sao cả, tại sao lại nói ‘ cầu xin ’ . ”

Lục Truy cười cười, “Ta cùng với Đại đương gia muốn đổi một chỗ ở.”

“Đổi tới chỗ nào ?” Ôn Liễu Niên nghe vậy khẽ nhíu mày .

Lục Truy nói, “Đối diện phủ nha, cũng là tòa nhà của Thượng bảo chủ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.