Thổ Phỉ Công Lược

Chương 34: Mọt sách sẽ ngủ nướng!!!



Hai đám thổ phỉ kia lúc trước đại khái nằm mơ cũng sẽ không nghĩ đến, chính mình cư nhiên sẽ lấy phương thức như vậy giao phong cùng quan phủ. Cung Phát Tân còn tốt hơn một chút, bởi vì chuyến này quan phủ rõ ràng là muốn đối phó Phát Tài môn, tương đối mà nói, Dương Ưng quả thực là ngay cả ruột đều muốn kêu gào, cũng càng thêm nhận định Cung Phát Tân nhất định đã âm thầm quy hàng quan phủ, bằng không sao lại trùng hợp như vậy, chính mình vừa lên núi một chuyến thì vừa vặn đụng phải?

"Đại nhân." Ám vệ tiến lên báo, "Dương Ưng cùng Cung Phát Tân một đường không ngừng hùng hùng hổ hổ, đều nghĩ đối phương nhất định là nội tuyến của quan phủ, thậm chí còn suýt nữa đánh nhau."

"Rất tốt." Ôn Liễu Niên cười tủm tỉm nói, "Đem hai đám người tách ra áp giải, tốt nhất có thể khiến cho bọn họ tin tưởng chắc chắn chính mình là bị đối phương bán đứng, hiểu lầm càng lớn càng tốt."

Vì không để bại lộ hành tung, Triệu Việt cùng Lục Truy tất nhiên sẽ không cùng rời núi, mà là trên đường tách ra mỗi người đi một ngả, từ đường nhỏ trở về tòa nhà của Thượng Vân Trạch. Tại sơn khẩu, Mục Vạn Lôi cùng Mục Vạn Hùng không nhịn được nhìn quanh trên núi -- Từ khi biết đêm nay Ôn Liễu Niên mang theo ám vệ bắt đầu vào núi, hai người bọn hắn vẫn cứ nôn nóng bất an, vừa ngóng trông hắn có thể một lần bắt được Triệu Việt, lại sợ Triệu Việt sẽ nói ra cái gì không nên nói, có tâm muốn vào núi nhìn đến tột cùng lại bị Thượng Vân Trạch ngăn cản, nói là lo lắng sẽ đả thảo kinh xà rất nguy hiểm, chỉ có thể bốc hỏa tại chỗ.

"Thật sự là không nghĩ tới, hai vị trang chủ thế nhưng quan tâm chuyện diệt trừ thổ phỉ như thế, nửa đêm còn chưa nghỉ ngơi." Mộc Thanh Sơn ở một bên cảm khái, "Nếu là bị đại nhân biết, tất nhiên sẽ cảm động vạn phần, nói không chừng còn có thể đưa một tấm biển đến Vân Nam."

Thượng Vân Trạch ở một bên nhịn cười, mọt sách nhỏ gây tổn hại người khác cũng rất được người thích.

Mục Vạn Lôi có lệ khách khí vài câu, tiếp tục nhìn lên trên núi.

Thượng Vân Trạch nói, "Đến đây."

"Sao?" Mộc Thanh Sơn ngẩng đầu nhìn lên trên núi, một lát sau quả nhiên chỉ thấy có đoàn người xuất hiện ở trên sơn đạo, trong tay cầm đuốc, cuối cùng là hơn trăm thổ phỉ, đều bị dây thừng trói cùng một chỗ.

Sau khi binh sĩ trị cương nhìn thấy, người dẫn đầu hoan hô lên tiếng, người còn lại ở trong mộng cũng bị đánh thức, lập tức chạy ra lều trại nhìn đến tột cùng, đợi đến khi Ôn Liễu Niên xuống núi, trong doanh địa đã là đuốc cháy hừng hực -- Còn chưa chính thức xuất chiến thì đã báo cáo thắng lợi, thật sự là một chuyện đáng để chúc mừng.

Sau khi thấy rõ trong đám thổ phỉ bị bắt không có Triệu Việt, Mục Vạn Lôi cùng Mục Vạn Hùng cũng có chút thất vọng, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

"Đại nhân vất vả." Mộc Thanh Sơn tiến lên nghênh đón.

"Là Phát Tài môn cùng Lạc Ưng trại." Ôn Liễu Niên nói, "Hai đám người trai cò tranh chấp, chúng ta vừa lúc ngư ông đắc lợi."

Thượng Vân Trạch cười nói, "Đại nhân quả thật là mệnh phúc."

"Trùng hợp bắt gặp mà thôi." Ôn Liễu Niên nói, "Lúc nào có thể đem số thổ phỉ trong núi tiêu diệt sạch sẽ, vậy thì mới thật sự gọi là mệnh phúc.""Đại nhân tính toán khi nào đối phó Triêu Mộ nhai?" Mục Vạn Lôi nhân cơ hội hỏi.

"Chuyện này nhất thời hồi lâu cũng không nói chính xác được." Ôn Liễu Niên vuốt vuốt cằm, "Phải chờ tới khi thẩm vấn xong đám đạo tặc này, thì mới có thể bàn bạc kỹ hơn."

Mục Vạn Lôi còn muốn nói gì đó, Ôn Liễu Niên cũng đã lấy cớ có chuyện, cùng Thượng Vân Trạch đưa một đám thổ phỉ trở về phủ nha. Nhìn bóng dáng mọi người dần dần đi xa, Mục Vạn Hùng cắn răng nói, "Hắn rõ ràng chính là trả lời có lệ hai huynh đệ bọn mình ."

"Trong quan trường ai cũng là lão bánh quẩy, am hiểu nhất chính là bùn nhão sống, nên không phải cố ý gây sự với chúng ta." Mục Vạn Lôi nói, "Ngươi cũng không cần rối rắm chuyện này."

"Cũng không biết đến tột cùng phải ở đây chờ tới khi nào." Mục Vạn Hùng nói, "Hiện tại thổ phỉ trong núi Thương Mang ngược lại là càng ngày càng ít, Triệu Việt lại như trước một chút động tĩnh cũng không có."

"Nếu là có động tĩnh, thì cũng không phải hắn." Mục Vạn Lôi nói, "Bất quá nếu đã đến đây, vậy bất luận hao phí bao nhiêu thời gian tinh lực, tất nhiên cũng phải đạt được mục đích, trừ bỏ gai nhọn trong lòng cũng tốt !"

Bên trong phủ nha, Ôn Liễu Niên như cũ là thẩm vấn suốt đêm, bất quá cũng không hỏi thêm được nhiều manh mối mới.

"Đây cũng là như trong dự kiến." Triệu Ngũ nói, "Chung quy lúc trước đã thẩm vấn qua tất cả mười mấy bang thổ phỉ lớn nhỏ, tình huống trong núi đã hiểu rõ bảy tám phần, Hổ Đầu Cương ngày thường làm việc ngoan độc, lại rất ít giao tiếp cùng ngoại giới, Lạc Ưng trại cùng Phát Tài môn cũng không có khả năng biết rõ quá nhiều chuyện."

"Cũng không phải không thu hoạch được gì." Ôn Liễu Niên gãi cằm, "Ít nhất có thể chứng thực một điểm, lúc trước chúng ta xác thực là coi thường Hổ Đầu Cương kia." Ban đầu cho rằng đơn giản chỉ là bang thổ phỉ lớn hơn một chút, bất quá căn cứ đủ loại manh mối, tựa hồ đối phương cũng không chỉ là thổ phỉ đơn giản như vậy.

"Đúng vậy." Triệu Ngũ gật đầu, "Trong núi Thương Mang phần lớn thổ phỉ là vài lưu manh trộn lẫn, nếu không có người chỉ điểm từ giữa, hẳn là rất khó thành khí hậu."

"Thời gian cũng không còn sớm, còn chuyện gì thì ngày mai nói sau." Ôn Liễu Niên nói, "Đêm nay vất vả."

"Đại nhân không cần khách khí." Triệu Ngũ cười cười, "Đây cũng là chuyện thuộc bổn phận của ta."

Sau khi nói vài câu khách sáo, Ôn Liễu Niên ngáp dài trở về phòng, đẩy cửa châm ngọn đèn, chỉ thấy một con chuột cực lớn từ trên chăn bông chạy qua, chỉ nhìn cái đuôi liền biết dài đến một thước.

Làm một mọt sách tay trói gà không chặt, Ôn đại nhân thành công bị kinh hãi, theo bản năng lui về phía sau hai bước, lại không cẩn thận vướng phải ghế dựa, vì thế cả người đều ngã ngửa ra sau.

"Đại nhân làm sao vậy?" Nghe được tiếng động trong phòng cách vách, ám vệ nhanh chóng xuất hiện, trong viện cách vách Triệu Ngũ cùng Hoa Đường cũng tiến đến xem là xảy ra chuyện gì."Không sao không sao." Ôn Liễu Niên kinh hồn chưa định, "Trên giường có chuột, đại khái là trước khi rời đi quên đóng cửa."

"Chuột?" Hoa Đường ghét bỏ.

Ôn Liễu Niên nói, "Ta đến thư phòng ngủ một đêm."

"Nhuyễn tháp ở thư phòng ngủ sao có thể thoải mái được, huống hồ còn rất dễ cảm lạnh." Hoa Đường không tán thành, "Trong phủ còn khách phòng khác không?"

Ôn Liễu Niên lắc đầu, "Không có."

"Vậy phòng ngủ lúc trước của Mộc sư gia đâu?" Hoa Đường lại nói.

Ám vệ thưởng đáp, vì xây dựng ra hiệu quả 'Phòng sập', hiện tại trên đệm đều là bụi.

Hoa Đường vừa định nói vậy thì để cho ám vệ chen vào một phòng, chừa ra một gian khách phòng, Triệu Ngũ cũng đã mở miệng nói, "Bên trong trạch viện của Thượng bảo chủ hẳn là còn có phòng trống."

"Không phải hẳn là có, là nhất định có." Hoa Đường nói, "May mà có ngươi nhắc nhở, sao ta có thể quên mất chuyện này." Tòa nhà đối diện vốn dĩ là phủ Tướng Quân, khách phòng rất nhiều.

Vì thế Ôn Liễu Niên liền thu thập hai bộ y phục, cùng ám vệ đến Thượng phủ đối diện tá túc.

"Là Ôn đại nhân a." Sau khi quản gia nghe rõ ý đồ đến, vội vàng giúp hắn thu thập một gian khách phòng sạch sẽ, còn nói có chuyện cứ việc phân phó, mới cáo từ rời đi. Ôn Liễu Niên rửa mặt xong sắc trời đã gần sáng, mệt mỏi phô thiên cái địa thổi quét mà đến, đầu vừa dán vào gối đầu, cơ hồ chỉ là trong nháy mắt liền thiếp đi.

Vì ăn mừng đêm qua mọi người kỳ khai đắc thắng, giữa trưa ngày hôm sau, Thượng Vân Trạch cố ý mời đầu bếp tốt nhất ở tửu lâu bên trong thành làm không ít món ăn, hơn nữa đầu bếp bên trong phủ chiên xào phanh tạc, cơ hồ đem một đống món ăn bày đầy bàn.

"Ôn đại nhân đâu?" Thượng Vân Trạch hỏi.

"Hẳn là còn đang ngủ." Triệu Ngũ nói, "Suốt đêm vào núi mật thám, lại thẩm vấn hai bang thổ phỉ, lúc nghỉ ngơi cũng đã gần hừng đông, đại nhân là một thư sinh, chịu không nổi cũng là chuyện đương nhiên."

"Dù có mệt nhưng cũng phải dùng cơm." Hoa Đường lắc đầu, "Bằng không chỉ biết càng ngủ càng mệt."

"Đại đương gia." Lục Truy đột nhiên nói, "Có thể đi mời đại nhân đến dùng cơm hay không?"

Triệu Việt cảm thấy chính mình hẳn là xuất hiện huyễn nghe, bằng không chính là Lục Truy bị vật bẩn này nọ bám người.

"Đại nhân không ở bên trong phủ nha, là ở tiểu viện cách vách chúng ta." Lục Truy lại bổ sung một câu.

Triệu Việt dừng một chút, nói, "Vì sao hắn lại ở cách vách chúng ta?" Rõ ràng là có thể ngủ ở phủ nha của mình !

"Đêm qua trong phòng đại nhân có chuột, cho nên tạm thời mượn một phòng trong nhà Thượng bảo chủ ở một đêm." Hoa Đường nói.

Ở thì ở đi, nhưng chung quanh bàn ăn nhiều người như vậy, vì sao nhất định phải là ta đi gọi? Triệu Việt trong lòng rất là nghẹn khuất, hơn nữa rất muốn đem Lục Truy đánh một trận. Nhưng xem tất cả mọi người đang nhìn chằm chằm mình, cũng chỉ có buông chén trà đứng lên, vào bên trong tiểu viện gọi mọt sách rời giường.

Sau khi đợi cho Triệu Việt đi ra ngoài, Hoa Đường mới nghi hoặc hỏi, "Vì sao nhất định phải do đại đương gia đi mời đại nhân?"

Lục Truy nói, "Cho hai người thêm một ít cơ hội ở chung, quan hệ mới có thể chậm rãi dịu đi."

Hoa Đường phản ứng kịp, gật đầu nói, "Nhị đương gia nói rất đúng."

Ám vệ nghe vậy cũng lập tức tán đồng, tỏ vẻ đại nhân còn phải tốt hơn một chút, Triệu đại đương gia mỗi lần đều là một bộ biểu tình giống như thiếu nợ bị người ta đòi bạc, thật sự là rất không hài hòa, đến tột cùng khi nào mới có thể vui vẻ lên, chúng ta đều thập phần sốt ruột.

Đứng ở cửa phòng, Triệu Việt vươn tay gõ gõ, "Rời giường ăn cơm !"

Trong phòng lặng yên không một tiếng động.

Triệu Việt lại đem thanh âm phóng lớn một chút, "Ăn cơm!"

Trong phòng như trước không có động tĩnh.

Triệu Việt chỉ phải đẩy cửa đi vào, chỉ thấy màn vẫn chưa buông xuống, Ôn Liễu Niên ghé vào trong một đống chăn, ngủ đến vẻ mặt đầy thơm ngọt.

Tướng ngủ này thật sự là... Triệu Việt từ trên mặt đất nhặt gối đầu lên, tùy tay đặt ở cuối giường.

Ôn Liễu Niên xoay người, ngưỡng mặt lên trời tiếp tục ngủ. Một thân lý y màu trắng là chất vải bông, đã sớm bị đè đến thành nhiều nếp nhăn, cánh tay trắng trẻo tinh tế, như là liên một thùng nước đều linh không đứng dậy, hướng lên trên nhìn ngũ quan ngược lại là rất đoan chính, khóe miệng trời sinh hơi hơi giương lên, cho dù ngủ nhìn cũng như là đang cười.

Đại khái là cảm thấy được có người đang nhìn mình, Ôn Liễu Niên lông mi có chút run nhè nhẹ.

Triệu Việt nghĩ rằng, mọt sách chính là mọt sách, ngay cả có người đứng ở bên giường cũng không cảm thấy được.

"Rời giường." Triệu Việt chọt chọt quai hàm hắn.

Ôn Liễu Niên rốt cuộc mơ mơ màng màng mở to mắt.

"Ăn cơm !" Triệu Việt rất hung.

Ôn Liễu Niên nhìn hắn một lúc, sau đó nhíu mày nhấc chăn lên che đầu.

Buồn ngủ !

Triệu Việt ngực khó chịu.

Con mọt sách này thật đúng là... Rất đáng giận !"Không sao không sao." Ôn Liễu Niên kinh hồn chưa định, "Trên giường có chuột, đại khái là trước khi rời đi quên đóng cửa."

"Chuột?" Hoa Đường ghét bỏ.

Ôn Liễu Niên nói, "Ta đến thư phòng ngủ một đêm."

"Nhuyễn tháp ở thư phòng ngủ sao có thể thoải mái được, huống hồ còn rất dễ cảm lạnh." Hoa Đường không tán thành, "Trong phủ còn khách phòng khác không?"

Ôn Liễu Niên lắc đầu, "Không có."

"Vậy phòng ngủ lúc trước của Mộc sư gia đâu?" Hoa Đường lại nói.

Ám vệ thưởng đáp, vì xây dựng ra hiệu quả 'Phòng sập', hiện tại trên đệm đều là bụi.

Hoa Đường vừa định nói vậy thì để cho ám vệ chen vào một phòng, chừa ra một gian khách phòng, Triệu Ngũ cũng đã mở miệng nói, "Bên trong trạch viện của Thượng bảo chủ hẳn là còn có phòng trống."

"Không phải hẳn là có, là nhất định có." Hoa Đường nói, "May mà có ngươi nhắc nhở, sao ta có thể quên mất chuyện này." Tòa nhà đối diện vốn dĩ là phủ Tướng Quân, khách phòng rất nhiều.

Vì thế Ôn Liễu Niên liền thu thập hai bộ y phục, cùng ám vệ đến Thượng phủ đối diện tá túc.

"Là Ôn đại nhân a." Sau khi quản gia nghe rõ ý đồ đến, vội vàng giúp hắn thu thập một gian khách phòng sạch sẽ, còn nói có chuyện cứ việc phân phó, mới cáo từ rời đi. Ôn Liễu Niên rửa mặt xong sắc trời đã gần sáng, mệt mỏi phô thiên cái địa thổi quét mà đến, đầu vừa dán vào gối đầu, cơ hồ chỉ là trong nháy mắt liền thiếp đi.

Vì ăn mừng đêm qua mọi người kỳ khai đắc thắng, giữa trưa ngày hôm sau, Thượng Vân Trạch cố ý mời đầu bếp tốt nhất ở tửu lâu bên trong thành làm không ít món ăn, hơn nữa đầu bếp bên trong phủ chiên xào phanh tạc, cơ hồ đem một đống món ăn bày đầy bàn.

"Ôn đại nhân đâu?" Thượng Vân Trạch hỏi.

"Hẳn là còn đang ngủ." Triệu Ngũ nói, "Suốt đêm vào núi mật thám, lại thẩm vấn hai bang thổ phỉ, lúc nghỉ ngơi cũng đã gần hừng đông, đại nhân là một thư sinh, chịu không nổi cũng là chuyện đương nhiên."

"Dù có mệt nhưng cũng phải dùng cơm." Hoa Đường lắc đầu, "Bằng không chỉ biết càng ngủ càng mệt."

"Đại đương gia." Lục Truy đột nhiên nói, "Có thể đi mời đại nhân đến dùng cơm hay không?"

Triệu Việt cảm thấy chính mình hẳn là xuất hiện huyễn nghe, bằng không chính là Lục Truy bị vật bẩn này nọ bám người.

"Đại nhân không ở bên trong phủ nha, là ở tiểu viện cách vách chúng ta." Lục Truy lại bổ sung một câu.

Triệu Việt dừng một chút, nói, "Vì sao hắn lại ở cách vách chúng ta?" Rõ ràng là có thể ngủ ở phủ nha của mình !

"Đêm qua trong phòng đại nhân có chuột, cho nên tạm thời mượn một phòng trong nhà Thượng bảo chủ ở một đêm." Hoa Đường nói.

Ở thì ở đi, nhưng chung quanh bàn ăn nhiều người như vậy, vì sao nhất định phải là ta đi gọi? Triệu Việt trong lòng rất là nghẹn khuất, hơn nữa rất muốn đem Lục Truy đánh một trận. Nhưng xem tất cả mọi người đang nhìn chằm chằm mình, cũng chỉ có buông chén trà đứng lên, vào bên trong tiểu viện gọi mọt sách rời giường.

Sau khi đợi cho Triệu Việt đi ra ngoài, Hoa Đường mới nghi hoặc hỏi, "Vì sao nhất định phải do đại đương gia đi mời đại nhân?"

Lục Truy nói, "Cho hai người thêm một ít cơ hội ở chung, quan hệ mới có thể chậm rãi dịu đi."

Hoa Đường phản ứng kịp, gật đầu nói, "Nhị đương gia nói rất đúng."

Ám vệ nghe vậy cũng lập tức tán đồng, tỏ vẻ đại nhân còn phải tốt hơn một chút, Triệu đại đương gia mỗi lần đều là một bộ biểu tình giống như thiếu nợ bị người ta đòi bạc, thật sự là rất không hài hòa, đến tột cùng khi nào mới có thể vui vẻ lên, chúng ta đều thập phần sốt ruột.

Đứng ở cửa phòng, Triệu Việt vươn tay gõ gõ, "Rời giường ăn cơm !"

Trong phòng lặng yên không một tiếng động.

Triệu Việt lại đem thanh âm phóng lớn một chút, "Ăn cơm!"

Trong phòng như trước không có động tĩnh.

Triệu Việt chỉ phải đẩy cửa đi vào, chỉ thấy màn vẫn chưa buông xuống, Ôn Liễu Niên ghé vào trong một đống chăn, ngủ đến vẻ mặt đầy thơm ngọt.

Tướng ngủ này thật sự là... Triệu Việt từ trên mặt đất nhặt gối đầu lên, tùy tay đặt ở cuối giường.

Ôn Liễu Niên xoay người, ngưỡng mặt lên trời tiếp tục ngủ. Một thân lý y màu trắng là chất vải bông, đã sớm bị đè đến thành nhiều nếp nhăn, cánh tay trắng trẻo tinh tế, như là liên một thùng nước đều linh không đứng dậy, hướng lên trên nhìn ngũ quan ngược lại là rất đoan chính, khóe miệng trời sinh hơi hơi giương lên, cho dù ngủ nhìn cũng như là đang cười.

Đại khái là cảm thấy được có người đang nhìn mình, Ôn Liễu Niên lông mi có chút run nhè nhẹ.

Triệu Việt nghĩ rằng, mọt sách chính là mọt sách, ngay cả có người đứng ở bên giường cũng không cảm thấy được.

"Rời giường." Triệu Việt chọt chọt quai hàm hắn.

Ôn Liễu Niên rốt cuộc mơ mơ màng màng mở to mắt.

"Ăn cơm !" Triệu Việt rất hung.

Ôn Liễu Niên nhìn hắn một lúc, sau đó nhíu mày nhấc chăn lên che đầu.

Buồn ngủ !

Triệu Việt ngực khó chịu.

Con mọt sách này thật đúng là... Rất đáng giận !"Không sao không sao." Ôn Liễu Niên kinh hồn chưa định, "Trên giường có chuột, đại khái là trước khi rời đi quên đóng cửa."

"Chuột?" Hoa Đường ghét bỏ.

Ôn Liễu Niên nói, "Ta đến thư phòng ngủ một đêm."

"Nhuyễn tháp ở thư phòng ngủ sao có thể thoải mái được, huống hồ còn rất dễ cảm lạnh." Hoa Đường không tán thành, "Trong phủ còn khách phòng khác không?"

Ôn Liễu Niên lắc đầu, "Không có."

"Vậy phòng ngủ lúc trước của Mộc sư gia đâu?" Hoa Đường lại nói.

Ám vệ thưởng đáp, vì xây dựng ra hiệu quả 'Phòng sập', hiện tại trên đệm đều là bụi.

Hoa Đường vừa định nói vậy thì để cho ám vệ chen vào một phòng, chừa ra một gian khách phòng, Triệu Ngũ cũng đã mở miệng nói, "Bên trong trạch viện của Thượng bảo chủ hẳn là còn có phòng trống."

"Không phải hẳn là có, là nhất định có." Hoa Đường nói, "May mà có ngươi nhắc nhở, sao ta có thể quên mất chuyện này." Tòa nhà đối diện vốn dĩ là phủ Tướng Quân, khách phòng rất nhiều.

Vì thế Ôn Liễu Niên liền thu thập hai bộ y phục, cùng ám vệ đến Thượng phủ đối diện tá túc.

"Là Ôn đại nhân a." Sau khi quản gia nghe rõ ý đồ đến, vội vàng giúp hắn thu thập một gian khách phòng sạch sẽ, còn nói có chuyện cứ việc phân phó, mới cáo từ rời đi. Ôn Liễu Niên rửa mặt xong sắc trời đã gần sáng, mệt mỏi phô thiên cái địa thổi quét mà đến, đầu vừa dán vào gối đầu, cơ hồ chỉ là trong nháy mắt liền thiếp đi.

Vì ăn mừng đêm qua mọi người kỳ khai đắc thắng, giữa trưa ngày hôm sau, Thượng Vân Trạch cố ý mời đầu bếp tốt nhất ở tửu lâu bên trong thành làm không ít món ăn, hơn nữa đầu bếp bên trong phủ chiên xào phanh tạc, cơ hồ đem một đống món ăn bày đầy bàn.

"Ôn đại nhân đâu?" Thượng Vân Trạch hỏi.

"Hẳn là còn đang ngủ." Triệu Ngũ nói, "Suốt đêm vào núi mật thám, lại thẩm vấn hai bang thổ phỉ, lúc nghỉ ngơi cũng đã gần hừng đông, đại nhân là một thư sinh, chịu không nổi cũng là chuyện đương nhiên."

"Dù có mệt nhưng cũng phải dùng cơm." Hoa Đường lắc đầu, "Bằng không chỉ biết càng ngủ càng mệt."

"Đại đương gia." Lục Truy đột nhiên nói, "Có thể đi mời đại nhân đến dùng cơm hay không?"

Triệu Việt cảm thấy chính mình hẳn là xuất hiện huyễn nghe, bằng không chính là Lục Truy bị vật bẩn này nọ bám người.

"Đại nhân không ở bên trong phủ nha, là ở tiểu viện cách vách chúng ta." Lục Truy lại bổ sung một câu.

Triệu Việt dừng một chút, nói, "Vì sao hắn lại ở cách vách chúng ta?" Rõ ràng là có thể ngủ ở phủ nha của mình !

"Đêm qua trong phòng đại nhân có chuột, cho nên tạm thời mượn một phòng trong nhà Thượng bảo chủ ở một đêm." Hoa Đường nói.

Ở thì ở đi, nhưng chung quanh bàn ăn nhiều người như vậy, vì sao nhất định phải là ta đi gọi? Triệu Việt trong lòng rất là nghẹn khuất, hơn nữa rất muốn đem Lục Truy đánh một trận. Nhưng xem tất cả mọi người đang nhìn chằm chằm mình, cũng chỉ có buông chén trà đứng lên, vào bên trong tiểu viện gọi mọt sách rời giường.

Sau khi đợi cho Triệu Việt đi ra ngoài, Hoa Đường mới nghi hoặc hỏi, "Vì sao nhất định phải do đại đương gia đi mời đại nhân?"

Lục Truy nói, "Cho hai người thêm một ít cơ hội ở chung, quan hệ mới có thể chậm rãi dịu đi."

Hoa Đường phản ứng kịp, gật đầu nói, "Nhị đương gia nói rất đúng."

Ám vệ nghe vậy cũng lập tức tán đồng, tỏ vẻ đại nhân còn phải tốt hơn một chút, Triệu đại đương gia mỗi lần đều là một bộ biểu tình giống như thiếu nợ bị người ta đòi bạc, thật sự là rất không hài hòa, đến tột cùng khi nào mới có thể vui vẻ lên, chúng ta đều thập phần sốt ruột.

Đứng ở cửa phòng, Triệu Việt vươn tay gõ gõ, "Rời giường ăn cơm !"

Trong phòng lặng yên không một tiếng động.

Triệu Việt lại đem thanh âm phóng lớn một chút, "Ăn cơm!"

Trong phòng như trước không có động tĩnh.

Triệu Việt chỉ phải đẩy cửa đi vào, chỉ thấy màn vẫn chưa buông xuống, Ôn Liễu Niên ghé vào trong một đống chăn, ngủ đến vẻ mặt đầy thơm ngọt.

Tướng ngủ này thật sự là... Triệu Việt từ trên mặt đất nhặt gối đầu lên, tùy tay đặt ở cuối giường.

Ôn Liễu Niên xoay người, ngưỡng mặt lên trời tiếp tục ngủ. Một thân lý y màu trắng là chất vải bông, đã sớm bị đè đến thành nhiều nếp nhăn, cánh tay trắng trẻo tinh tế, như là liên một thùng nước đều linh không đứng dậy, hướng lên trên nhìn ngũ quan ngược lại là rất đoan chính, khóe miệng trời sinh hơi hơi giương lên, cho dù ngủ nhìn cũng như là đang cười.

Đại khái là cảm thấy được có người đang nhìn mình, Ôn Liễu Niên lông mi có chút run nhè nhẹ.

Triệu Việt nghĩ rằng, mọt sách chính là mọt sách, ngay cả có người đứng ở bên giường cũng không cảm thấy được.

"Rời giường." Triệu Việt chọt chọt quai hàm hắn.

Ôn Liễu Niên rốt cuộc mơ mơ màng màng mở to mắt.

"Ăn cơm !" Triệu Việt rất hung.

Ôn Liễu Niên nhìn hắn một lúc, sau đó nhíu mày nhấc chăn lên che đầu.

Buồn ngủ !

Triệu Việt ngực khó chịu.

Con mọt sách này thật đúng là... Rất đáng giận !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.