Thổ Phỉ Công Lược

Chương 44: Triệu đại đương gia có sở thích kì quái!!!



Ôn Liễu Niên hỏi, "Có cắn người không?"

Triệu Việt nói, "Có."

Ôn Liễu Niên:...

Triệu Việt thúc giục, "Mau lên !"

Ôn Liễu Niên đành phải tráng khởi lá gan, thật cẩn thận đem khóa phía trên mở ra, tốc độ cực kỳ chậm chạp.

Triệu Việt trừng mắt, "Lúc phát bức họa sao không thấy ngươi cẩn thận như thế?"

Ôn Liễu Niên vô tội nói, "Bức họa cũng sẽ không cắn ta."

Triệu Việt chán nản, người đọc sách ngụy biện thật nhiều.

Ôn Liễu Niên tìm cây gậy nhỏ, mở nắp hộp gỗ ra.

Một con hồng giáp trùng béo béo đang nằm sấp ở trong hộp, ước chừng lớn bằng một đồng tiền, sau khi nhìn thấy ánh sáng thì bắt đầu bò loạn chung quanh, xem ra là muốn bò ra.

Ôn Liễu Niên sắc mặt trắng bệch, dùng gậy nhỏ nhanh chóng đem nó nhét trở về.

Triệu Việt:...

"Đại đương gia vẫn là lấy về đi." Ôn Liễu Niên phía sau lưng run rẫy, quả thực ngay cả tóc gáy cũng muốn dựng thẳng lên.

"Sợ sao?" Triệu Việt cũng là có chút ngoài ý muốn, "Ta còn nghĩ ngươi thiên hạ vô địch."

Ôn Liễu Niên mở cửa, "Đại đương gia quá khen, không tiễn."

Triệu Việt sờ sờ cằm, đứng lên bước ra ngoài.

Ôn Liễu Niên khẩn trương nói, "Mang theo cái hộp !"

Triệu Việt ác liệt nói, "Không mang."

Ôn Liễu Niên tận tình khuyên bảo, "Vật ấy vừa thấy liền biết giá trị xa xỉ, đại đương gia vẫn là mang về thì tốt hơn."

Triệu Việt bước ra cửa.

Ôn Liễu Niên gắt gao giữ chặt hắn.

Ám vệ mang theo thức ăn khuya bình tĩnh đi ngang qua, chúng ta cái gì cũng không nhìn thấy.

Nửa đêm không ngủ được, đứng ở cửa lôi lôi kéo kéo, chậc !

Triệu Việt nói, "Buông tay."

Ôn Liễu Niên nói, "Lấy đi !"

Triệu Việt bước nhanh ra ngoài.

Ôn Liễu Niên đu ở trên người hắn không chịu xuống dưới.

Triệu Việt:...

"Lấy đi !" Ôn Liễu Niên rất có nguyên tắc.

Thượng Vân Trạch cùng Mộc Thanh Sơn đi ngang qua cửa viện, cũng dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn hai người.

Triệu Việt đành phải mang theo hắn trở lại trong phòng ngủ, để tránh hù dọa người khác.

Mộc Thanh Sơn dừng cước bộ, "Chúng ta có cần đến xem thử không?"

Thượng Vân Trạch nói, "Tất nhiên không cần."

Mộc Thanh Sơn do dự, "Thế nhưng nhìn vẻ mặt lúc nãy của Triệu đại đương gia, tựa hồ rất mất hứng."

Thượng Vân Trạch thầm nghĩ, mất hứng là đúng rồi.

Nếu là ngày nào đó khi hai người gặp nhau liền vui vẻ ra mặt, vậy mới là kì quái."Ta là có lòng tốt !" Triệu Việt đem Ôn Liễu Niên đặt ngồi ở trên ghế, "Ngươi có biết nó tên là gì không?"

Ôn Liễu Niên nói, "Trùng."

Triệu Việt bị nghẹn một chút, "Ta dưỡng gần mười năm, tên là hồng giáp lang."

Ôn Liễu Niên dối trá khen ngợi, "Tên gọi thật là dễ nghe, đại đương gia quả nhiên thật hăng hái." Mau lấy đi đi !

"Mang từ Miêu Cương về." Triệu Việt kiên nhẫn nói, "Đem nó mang ở trên người, có thể phòng ngừa cổ trùng xâm nhập vào cơ thể."

"Sao?" Ôn Liễu Niên ngẩng đầu nhìn hắn.

"Mục Vạn Lôi am hiểu nhất là lấy cổ công kích người, ngươi muốn cùng hắn giao tiếp, vẫn là cẩn thận thì tốt hơn." Triệu Việt nói, "Mặc dù là có Tả hộ pháp ở đây, cũng không hẳn là có thể phòng bị kĩ lưỡng."

"Rất hiếm sao?" Ôn Liễu Niên hỏi.

"Chỉ có một con." Triệu Việt nói, "Cổ Vương tuy nói hiếm thấy, nhưng có thể sử dụng dược vật dưỡng ra được, hồng giáp lang chỉ có thể tùy vào vận may."

"Vật trân quý như thế, vậy thì ta càng không thể nhận." Ôn Liễu Niên nói, "Đại đương gia vẫn là mang về đi."

Triệu Việt chán nản, hung dữ nói, "Ta cũng không phải rất muốn đưa cho ngươi !"

Vậy thì nhanh chóng lấy đi a ! Ôn Liễu Niên hai mắt tràn ngập chờ mong.

Triệu Việt tùy tay chộp lấy cái hộp liền ra cửa, quả thực chính là sát khí đằng đằng.

Mọt sách không biết lẽ phải !

Ôn Liễu Niên nhẹ nhàng thở ra, ngồi ở bên cạnh bàn uống trà áp kinh hoảng.

Hắn đời này sợ nhất chính là các loại bò sát, càng miễn bàn con này còn có độc.

Quả thực ngay cả đầu gối đều muốn nhũn ra.

"Đại đương gia." Đối diện Thượng phủ, Lục Truy đang uống rượu dưới trăng, "Có muốn cùng nhau uống một chén không?"

Triệu Việt nổi giận đùng đùng ngồi ở đối diện hắn, đem hộp gỗ đặt lên bàn.

Lục Truy nói, "Là đi ra ngoài giúp hồng giáp lang tìm trùng tử đỡ thèm hả?"

Triệu Việt ngửa đầu uống cạn một chén rượu.

Lục Truy hiểu ra, "Xem ra là vừa từ phủ nha trở về."

Triệu Việt nói, "Sao ngươi lại biết?"

"Bởi vì quả thật rất rõ ràng." Lục Truy nói, "Ngoại trừ Ôn đại nhân, cũng không ai có thể có bản lĩnh, đem đại đương gia chọc giận thành như vậy."

Triệu Việt sắc mặt càng lúc càng tái xanh.

Lục Truy nói, "Lần này lại là vì sao?"

Triệu Việt đem chuyện vừa rồi nói một lần.

Lục Truy giật mình, "Đại đương gia cư nhiên chịu đem hồng giáp lang tặng cho người khác?"

Triệu Việt nói, "Là mượn tạm !"

Mượn tạm cũng rất không dễ dàng a, Lục Truy mở hộp ra, tính toán đút nó một ít rượu, đã thấy bên trong trống trơn....

Triệu Việt tiếp tục tự rót tự uống một mình.

Lục Truy nói, "Đại đương gia."

"Chuyện gì?" Triệu Việt buông chén rượu.

Lục Truy nói, "Ngươi tốt nhất lại đi một chuyến đến phòng Ôn đại nhân đi."

"Dựa vào cái gì !" Triệu Việt trừng mắt, "Ta mới không đi !"

Lục Truy nói, "Không thấy Hồng giáp lang."

Triệu Việt:...

Triệu Việt:...

Triệu Việt:...

Bên trong phòng ngủ phủ nha, Ôn Liễu Niên sau khi rửa mặt xong đem ánh nến bưng đến đầu giường, sau đó liền tiến vào ổ chăn, tính toán giống như mọi ngày đọc sách một lúc rồi nghỉ ngơi.

Hồng giáp lang từ bên cạnh gối bò ra, dọc theo ống tay áo sột soạt bò đến trên mu bàn tay hắn.

Ôn Liễu Niên toàn thân 'Xoát' một chút lạnh lẽo.

Hồng giáp lang bò bò cái đầu lúc la lúc lắc, thân thiện chào hỏi.

"Đại đương gia muốn đi đâu?" Hoa Đường cùng Triệu Ngũ ra ngoài ăn khuya, cho nên trở về hơi trễ, vừa mới vào cửa liền thấy Triệu Việt giống như một cơn gió vọt đến, khó tránh khỏi đều có chút chấn kinh.

Triệu Việt lướt qua hai người, mang lên vô số cỏ khô.

Lục Truy ở phía sau giải thích, "Nhị vị không cần lo lắng, không phải là chuyện lớn."

Không phải chuyện lớn vì sao phải chạy nhanh như thế? Triệu Ngũ cùng Hoa Đường đến tột cùng vẫn là không yên lòng, vì thế một đường đuổi theo, vừa vặn nhìn thấy Ôn Liễu Niên mặc lý y từ phòng ngủ lao ra, cả người đều bổ nhào vào trong lòng Triệu Việt.

Lục Truy, "Khụ !"

Ám vệ đến xem náo nhiệt cũng lập tức sợ hãi than lên, loại hình ảnh nhiệt tình như lửa này, đại nhân còn có thể tiếp tục yêu thương nhung nhớ một chút hay không.

Hoa Đường:...

Ai có thể nói cho nàng biết, rốt cuộc là phát sinh chuyện gì không?

"Hồng giáp lang đang ở trong phòng ngươi?" Triệu Việt ôm hắn hỏi.

Ôn Liễu Niên liều mạng gật đầu.

Triệu Việt vỗ vỗ lưng hắn, một đường vào phòng ngủ.

Lục Truy đề nghị, "Mọi người vẫn là nên giải tán đi."

Ám vệ lưu luyến không rời, thật sự phải giải tán sao, chúng ta đều rất muốn đến góc tường vụng trộm nghe lén một chút.

Hoa Đường bắt đầu suy xét có nên viết một phong thư gửi về Truy Ảnh cung hay không, để cho cung chủ cùng công tử chuẩn bị hạ lễ.

Tiến triển tuy nói rất là khiêu thoát, nhưng tựa hồ cũng rất khả quan a.

Sau khi nhìn thấy chủ nhân, hồng giáp lang vui vẻ bò đến, kết quả bị Triệu Việt vươn tay chỉ một cái, "Dừng lại !"

Hồng giáp lang ngoan ngoãn nằm sấp ở trên bàn, đầu nhỏ lắc lắc.

Triệu Việt cầm ra bình nhỏ, để cho nó tự mình bò vào.Ôn Liễu Niên hai tay chặt chẽ ôm cổ Triệu Việt, không chịu xuống dưới.

Trên mặt đất có trùng !

"Không có việc gì." Triệu Việt bị hắn ôm có chút khó thở, "Đã chui vào trong bình rồi."

Ôn Liễu Niên vẫn là không buông tay, "Có thể dẫn độc trùng khác tới không?"

"Sẽ không, hồng giáp lang cũng không phải Cổ Vương." Triệu Việt ngồi ở trên ghế, "Cổ trùng khác trốn nó còn không kịp."

Ôn Liễu Niên ngồi ở trên đùi hắn, trong lòng vẫn còn sợ hãi !

Triệu Việt vươn tay muốn lấy bình.

"Không nên động !" Ôn Liễu Niên nắm cánh tay hắn.

Triệu Việt bất đắc dĩ, "Chẳng lẽ ngươi còn muốn lưu nó ở trong phòng?"

Ôn đại nhân nhất thời rơi vào nguy nan, hắn vừa không muốn đi chân trần xuống, lại không muốn tái kiến con đại hồng trùng béo kia, lại càng không muốn trở lại ổ chăn bị bò qua !

"Lá gan sao lại nhỏ như thế." Triệu Việt đau đầu.

"Lúc trước khi ở Thục Trung, bên trong phòng ngủ có hai con gián bò vào." Ôn Liễu Niên nói, "Sau đó ta liền ở thư phòng ngồi một đêm."

Triệu Việt tức ngực, "Ngươi lấy hồng giáp lang so sánh với con gián sao?!"

"Cũng không khác nhau lắm." Ôn Liễu Niên trừng hắn, "Đều là vi khuẩn."

Triệu Việt nói, "Hiếm thấy ngươi hung dữ như thế."

Đó là bởi vì lúc trước không có đại trùng tử ! Ôn Liễu Niên nói, "Mang ta đến khách phòng Thượng bảo chủ."

"Được." Triệu Việt ôm hắn đi đến bên giường.

"Cửa ở bên kia." Ôn Liễu Niên vươn tay chỉ.

Triệu Việt nói, "Cho nên ngươi tính toán không mặc y phục không mang giày, cứ như vậy mà qua đó?"

"Không mặc." Ôn Liễu Niên kiên định nói, "Bị trùng bò qua !" Sau khi đến Thượng phủ, lý y trên người cũng phải cởi ra tắm tám lần !

Triệu Việt:...

"Mau lên." Ôn Liễu Niên thúc giục.

Nghiệp chướng a ! Triệu Việt đau đầu lại không còn cách nào khác, chỉ có thể ôm hắn, một đường từ phủ nha nhảy ra ngoài.

Ám Vệ một bên gặm chân gà, một bên lại lần nữa cảm khái không thôi.

Trực tiếp ôm đi a.

Dã hợp gì đó, chúng ta căn bản là không nghĩ tới đâu.

Nhìn thấy Triệu Việt mang theo Ôn Liễu Niên nhảy vào trong viện, Lục Truy quyết đoán vào phòng ngủ của mình.

Ôn Liễu Niên nói, "Ta còn chưa có chào hỏi nhị đương gia."

Triệu Việt nói, "Câm miệng !"

Ôn Liễu Niên ngoan ngoãn nói, "Nga."

Triệu Việt dẫn hắn vào gian khách phòng lần trước, bên trong rất là sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái.Ôn Liễu Niên cuối cùng là nhẹ nhàng thở ra.

Triệu Việt đem người đặt xuống đất, "Ngủ đi, nơi này không có trùng tử."

Ôn Liễu Niên ngược lại hít khí lạnh.

Triệu Việt buồn bực, "Ngươi lại làm sao vậy?"

"Không có việc gì không có việc gì." Ôn Liễu Niên khoát tay, khập khiễng nhảy đến bên cạnh bàn ngồi xuống.

Triệu Việt tự nhận xui xẻo, ngồi ở phía trước giúp hắn kiểm tra -- Mới vừa rồi chân trần từ trong phòng vọt ra, đại khái là đạp phải đá cuội, có chút rách da chảy máu.

Ôn Liễu Niên nói, "Rửa một chút là tốt rồi."

"Có dược không?" Triệu Việt hỏi.

Ôn Liễu Niên lắc đầu.

Triệu Việt đứng lên bước ra ngoài, một lát sau bưng một chậu nước ấm tiến vào, còn có một lọ thuốc trị thương.

Ôn Liễu Niên nhanh chóng nói, "Ta tự mình làm là được."

Triệu Việt nhìn hắn, "Ngươi không tự làm, chẳng lẽ còn muốn ta giúp ngươi?"

Ôn Liễu Niên:...

Triệu Việt đem chậu nước đặt xuống đất.

Ôn Liễu Niên xắn ống quần, thật cẩn thận đem chân vói vào trong, sau đó rõ ràng có chút nhíu mày.

Triệu Việt ngồi ở đối diện hắn, tâm nói mọt sách chính là rất yếu ớt, bị thương một chút cũng chịu không nổi.

Ôn Liễu Niên hỏi, "Đại đương gia còn chưa quay về?"

Triệu Việt trừng hắn, "Dùng xong liền đuổi ta đi?!"

Ôn Liễu Niên thức thời câm miệng, lấy thuốc mỡ trên bàn nhìn, "* Thực cốt một đêm * hoa hồng cao?"

Triệu Việt nói, "Thuốc trị thương."

Ôn Liễu Niên rõ ràng không tin, thuốc trị thương nhà ai sẽ có loại tên gọi này !

"Lúc ở Triêu Mộ nhai, Lục Truy vì lừa lão Trương, tự mình viết tên." Triệu Việt nói, "Không có liên quan đến thứ bên trong."

Ôn Liễu Niên cầm lọ thuốc đặt ở bên giường, ôm chân nhìn vết thương.

Triệu Việt trơ mắt nhìn hắn đổ hơn một nửa bình ra, nhịn không được liền bóp trán, "Ngươi là tính toán thưởng thức mùi vị?"

Ôn Liễu Niên ngoài ý muốn, "Còn có thể ăn được sao?"

Triệu Việt:...

Ôn Liễu Niên vô tội nhìn hắn, "Không thể a."

Triệu Việt thật sự không thể nhịn được nữa, bước nhanh tiến lên ngồi vào bên giường, lấy lọ thuốc giúp hắn bôi thuốc.

Ôn Liễu Niên tựa vào đầu giường, ngoan ngoãn giơ chân phải.

Người luyện võ phần lớn tay đều thô ráp, Triệu Việt nắm cổ chân hắn, cảm thấy giống như nắm một khối đậu hũ mềm mềm trắng trắng.

"Đau." Ôn Liễu Niên nhíu mày.

"Tất nhiên sẽ đau." Triệu Việt lấy qua băng vải sạch sẽ, đem miệng vết thương quấn chặt, "Sáng mai là tốt rồi." Nói xong lại bổ sung, "Cũng có khả năng là chiều mai." Chung quy mọt sách mềm như vậy, nói không chừng muỗi cắn một cái cũng có thể sưng ba ngày.Ôn Liễu Niên nói, "Đa tạ đại đương gia."

Triệu Việt tắt đèn, xoay người rời khỏi phòng ngủ.

Lục Truy mang theo ám vệ quay đầu chạy ra bên ngoài. Đêm nay, bóng đêm không tệ a, chúng ta thật sự chỉ là thuận đường. Vị anh hùng này, ngươi nhất định không cần suy nghĩ nhiều.

Triệu Việt:...

"Đại đương gia." Ở trong một đám người, Triệu Ngũ chung quy dễ tiếp cận hơn một ít, vì thế vẫn là theo đến, "Có thể hỏi một câu không, đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?"

Triệu Việt đành phải đem chuyện hồng giáp lang nói một lần.

"Thì ra là như vậy." Triệu Ngũ sau khi nghe xong cười nói, "Đại nhân hướng đến là sợ mấy thứ này, đến thành Thương Mang còn tốt một chút, lúc trước ở Thục Trung nóng ướt, cơ hồ mỗi ngày đều phải huân phòng ngủ."

Triệu Việt quay đầu nhìn thoáng qua tiểu viện.

Đã nói vẫn là rất khó nuôi a !

Sáng sớm hôm sau, Ôn Liễu Niên mơ mơ màng màng tỉnh lại, mở mắt liền thấy Triệu Việt đang đứng ở bên giường, vì thế bị kinh ngạc một chút.

Triệu Việt mặt than nói, "Ăn điểm tâm."

Ôn Liễu Niên ngồi dậy, đem chăn trên người đẩy ra, lý y nhiều nếp nhăn có chút rộng mở, lộ ra cái cổ cùng lồng ngực trắng nõn.

Triệu Việt quay đầu bước ra ngoài, "Mau rửa mặt đi !"

Ôn Liễu Niên bĩu môi, ôm gối đầu ngã trở về giường.

Rõ ràng là không phải người xấu, vì sao phải hung dữ như thế !

Sau khi đơn giản dùng qua điểm tâm, Ôn Liễu Niên chậm rãi trở về phủ nha, Lục Truy nói, "Đại đương gia không đi tiễn Ôn đại nhân sao?"

Triệu Việt cứng rắn nói, "Không đi !"

Lục Truy:...

Không đi thì thôi, trừng ta làm gì?

"Đại nhân." Ám vệ đang chờ tiền thính phủ nha.

"Sao rồi?" Ôn Liễu Niên hỏi.

"Đã dựa theo kế hoạch hôm qua, đem hết thảy đều bố trí hoàn tất." Ám vệ nói, "Đại nhân cứ việc yên tâm."

Ôn Liễu Niên gật đầu, "Vất vả."

"Không vất vả." Ám vệ cười tươi như hoa, "Sớm chút đem sự tình giải quyết xong, chúng ta mới có thể uống rượu mừng !" Đi ra ngoài không thấy được công tử, cũng không nghe được tiếng chíp chíp của thiếu cung chủ, đã là phi thường hậm hực, rất cần đến một cọc việc vui để bù lại !

"Rượu mừng?" Ôn Liễu Niên sắc mặt khó hiểu. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Ám vệ cơ trí nói, "Chúng ta là đang nói Thượng bảo chủ."

"Thượng bảo chủ muốn thành thân?" Mộc Thanh Sơn vừa lúc tiến vào, rõ ràng sửng sốt.

Ám vệ:...

Ôn Liễu Niên nói, "Chúng ta cũng chỉ là suy đoán."

"Đúng vậy đúng vậy." Ám vệ kịch liệt gật đầu, chung quy Thượng bảo chủ cũng đã đến tuổi lập gia đình, chúng ta cũng chỉ tùy tiện trò chuyện.Mộc Thanh Sơn hỏi, "Có người đến Đằng Vân bảo cầu hôn sao?"

Tất nhiên là không có ! Ám vệ cùng Ôn Liễu Niên đồng thời lắc đầu.

Mộc Thanh Sơn xoa xoa mũi, "Ta là đến truyền lời, Thượng bảo chủ lại đến quân doanh ngoài thành, sẽ tiếp tục theo dõi người Mục gia trang."

"Tả hộ pháp cùng Tiểu Ngũ đâu?" Đề tài cuối cùng bị kéo về quỹ đạo.

"Ở ngoài thành." Mộc Thanh Sơn nói, "Cũng ở quân doanh."

"Mọi người vất vả rồi." Ôn Liễu Niên nói, "Chỉ mong mọi chuyện có thể hết thảy thuận lợi."

Thời điểm trễ một chút, Mục Vạn Hùng cùng Mục Vạn Lôi đang ở trong quân doanh nghị sự, đột nhiên liền thấy Hoa Đường đi đến.

"Tả hộ pháp có chuyện?" Mục Vạn Lôi đứng lên.

"Đích xác có một chuyện muốn nhờ." Hoa Đường lấy ra một hộp nhỏ, sau khi mở ra bên trong là Thanh đầu Cổ Vương, nhìn qua như là đã dưỡng được vài năm, nằm sấp không nhúc nhích.

"Bị bệnh?" Mục gia trang chỗ Miêu Cương, tất nhiên liếc mắt nhìn liền có thể nhìn ra dị thường.

Hoa Đường gật đầu, "Cũng không biết là nguyên nhân gì, ba ngày trước liền bắt đầu ỉu xìu, cho nên mang đến cho hai vị trang chủ nhìn thử."

"Hẳn là không ăn đủ độc trùng." Mục Vạn Lôi lấy tay đẩy hai cái, "Đút thêm chút thức ăn thì sẽ khôi phục."

"Mục trang chủ có thể giúp ta hay không?" Hoa Đường hỏi, "Hiện tại nhìn bộ dáng này của nó, chỉ sợ cũng dẫn không được độc vật".

"Tất nhiên." Mục Vạn Lôi gật đầu, mở cửa tủ lấy ra một cái hộp khác, bên trong là một con kim sắc nhuyễn xác trùng, nhìn qua so với độc trùng của Hoa Đường lợi hại hơn không ít.

Thanh đầu Cổ Vương vốn dĩ đã đói muốn chết, lần này càng là nằm sấp không nhúc nhích, rất đói.

Hoa Đường trấn an lấy tay cọ cọ nó, mang theo đi ra cửa.

Mục Vạn Lôi đem Cổ Vương do mình dưỡng đặt xuống đất, lại châm một nén hương.

Binh sĩ chung quanh sau khi nhìn thấy khó tránh khỏi hiếu kì, vì thế lập tức dừng chân -- Mục gia trang am hiểu cổ độc, chuyện này mọi người đều biết đến, bất quá tận mắt nhìn thấy cổ trùng vẫn là lần đầu tiên, rất đáng giá phải lưu lại xem náo nhiệt. Chỉ trong nháy mắt, bốn phía liền đã vây quanh một vòng lớn người.

Kim sắc Cổ Vương ở trong hộp ong ong kêu thành tiếng, tam chú hương đốt được một nửa, liền đã không hề ít độc trùng từ trong rừng bò ra, đông nghìn nghịt thành một mảnh, khiến người xem trong lòng run lên.

Hoa Đường đem thanh đầu Cổ Vương đặt xuống đất, "Đi đi."

Đã đói bụng vài ngày, chợt ngửi thấy mùi thức ăn, thanh đầu Cổ Vương cơ hồ ngay cả mắt nhỏ đều trợn tròn, lúc la lúc lắc liền vọt qua, gặm nuốt công kích giống như ăn mì, đầu tròn lúc ẩn lúc hiện.

Tướng sĩ chung quanh lập tức nhe răng, lúc trước thấy bộ dạng Hoa Đường xinh đẹp dáng người lại mãnh liệt, còn đang cực kỳ hâm mộ Triệu Ngũ, cảm thấy vận khí của hắn quả thực tốt, vừa xem xong một màn này cũng hiểu được... Cũng hoàn hảo a ! Vạn nhất đang ngủ trên mặt đột nhiên có độc trùng bò qua, đại khái đời này đều sẽ có bóng ma !

Đợi cho đến khi thanh đầu cổ ăn no, Mục Vạn Lôi liền đem kim sắc Cổ Vương thu trở về, độc trùng tùy theo bốn phía tán đi, tướng sĩ chung quanh chậc chậc lấy làm kỳ lạ, ngay cả ăn cơm cũng đều đang bàn tán, một truyền mười, mười truyền trăm, còn chưa đầy hai ngày, trong thành Thương Mang liền đã là mọi người đều biết, hơn nữa lời kể còn không giống nhau, tình tiết cũng càng ngày càng ma huyễn.

"Nghe nói Mục trang chủ chỉ là phất phất tay, trên trời liền rơi xuống một mảnh độc trùng đông nghìn nghịt a !" Tiểu Tam Nhi nước miếng tung bay, giống như là tận mắt chứng kiến.

Dân chúng lập tức lộ ra vẻ mặt ghét bỏ, loại bản lĩnh này cũng không phải rất đáng giá được khoe ra a, chúng ta mới không thèm.

Vẫn là giống Triệu công tử như vậy, phất phất tay liền có vàng rơi xuống, mới thật sự là bản lĩnh !

"Không tệ." Ôn Liễu Niên đối với hiệu quả này rất hài lòng.

Lục Truy gõ cửa, "Ôn đại nhân."

"Lục nhị đương gia." Ôn Liễu Niên đứng lên, "Mau vào đi."

"Đại nhân đang bận sao?" Lục Truy hỏi.

"Đang xem hồ sơ." Ôn Liễu Niên nói, "Đại đương gia đâu, sao lại không cùng đến đây?"

Lục Truy trầm mặc một chút, nói, "Ta chính là vì đại đương gia mà đến."

Ôn Liễu Niên khó hiểu, "Xin chỉ giáo?"

Lục Truy nhu nhu mi tâm, rất là buồn rầu.

Bởi vì Triệu Việt mấy ngày nay thật sự có chút... Khác thường, không chỉ thường xuyên nhíu mày, tính tình cũng nóng nảy không ít.

Ôn Liễu Niên sau khi nghe nói xong, "Nhị đương gia cũng không có biện pháp, bản quan thì càng không có biện pháp."

"Ta cảm thấy đại nhân có lẽ có thể thử xem." Lục Truy kiên trì -- Chung quy là đêm trước sau khi đưa hồng giáp lang xong, mới biến thành như vậy.

Ôn Liễu Niên hỏi, "Vì sao?"

Lục Truy nói, "Cảm giác."

Ôn Liễu Niên:...

Một lát sau, Ôn Liễu Niên hiện tại trước phòng ngủ Triệu Việt, gõ cửa.

Triệu Việt mở cửa phòng.

Ôn Liễu Niên cười tủm tỉm nói, "Đại đương gia."

Triệu Việt nhìn hắn một cái, "Chân đỡ chưa?"

Ôn Liễu Niên gật đầu.

Triệu Việt lại hỏi, "Tìm ta có việc?"

Ôn Liễu Niên giơ lên một hộp điểm tâm trong tay, "Ăn không?"

Triệu Việt nói, "Không ăn."

Ôn Liễu Niên:...

Không khí thoáng xấu hổ, Lục Truy từ đâu nhảy ra xuất hiện ở cửa viện, phi thường nhiệt tình nói, "Đại nhân sao lại đứng ở cửa, mau vào đây ngồi."

Ôn Liễu Niên nói, "Cũng được."

Triệu Việt trơ mắt nhìn hắn vào phòng.

Lục Truy dùng động tác tay thúc giục hắn, mau vào đi !

Triệu Việt thật sự nghĩ không ra, lúc trước rõ ràng còn rất bình thường, vì sao sau khi xuống núi, cả người hắn thoạt nhìn là càng ngày càng giống... Bà mối?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.