Thoát Tuyến Hiệp Nữ

Chương 6



Đã lâu không trở lại trên núi,cỏ vẫn cứ xanh như vậy,trời vẫn cứ thăm thẳm như vậy,cùng với mấy tháng trước là như nhau,vừa thân thiết lại tự tại.

Thật xa,Binh Tiểu Quỳ liền đem hai tay đặt ở trước cái miệng nhỏ nhắn tạo thành giống như cái loa hướng về phía căn nhà gỗ nhỏ mà cha và con gái bọn họ đã sống nương tựa vào nhau nhiều năm hô to

-Phụ thân!Ta đã trở về…..

Lần này là lần mà nàng xuất môn lâu nhất lại không thông báo trước cho phụ thân,làm cho hắn một hồi đau thương,bất quá,nàng thế nhưng có mang “lễ vật” trở về hiếu kính lão nhân gia ,phụ thân hẳn là sẽ tha thứ cho nàng mới đúng.

Thấy trong phòng không có ai đi ra,nàng lại hô một lần nữa,

-Phụ thân,nữ nhi bảo bối của người,Tiểu Quỳ đã trở về,người mau ra đây đi!

Hô,hô,đang mang thai mà đi sơn đạo đích xác là hại người,bản thân đã đi không được nữa rồi,phụ thân lại không biết đã chạy đi chỗ nào,vẫn là nên tìm một chỗ ngồi nghỉ ngơi trước đã

Vốn là Bình Dung đang ngồi ở trong nhà vệ sinh,lờ mờ nghe thấy tiếng nữ nhi hô hoán gọi hắn,cầm lấy giấy bản tiện tay lau chui,dắt lại quần liền lao tới

-Tiểu Quỳ nha đầu,thật là ngươi sao?Ngươi rốt cuộc đã trở về

Nữ nhi chưa nói lời nào đã rời đi,còn thật đáng chết tưởng niệm nàng,bất quá,chỉ cần nghĩ tới của nàng lần công,hắn vui sướng liền biến mất phân nửa.Binh Tiểu Quỳ đang cầm một viên đá lớn màu đen,đi một bước hướng phía hắn

-Đương nhiên là ta,phụ thân,ta đã trở về,ngươi….Phụ thân,ngươi vừa mới đại tiện đúng không?Có hay không đã rửa tay

-Hắc hắc…ta vội vã tới xem ngươi,nhất thời quên mất

Nàng lấy tay che cái mũi đáng yêu

-Hảo bẩn,thật là thúi,không nên đụng ta

-Ta thế nhưng là phụ thân ngươi,ngươi làm sao có thể nói như vậy?

Binh Dung đối với nàng vừa yêu lại vừa giận

-Tiểu Quỳ,mấy tháng nay ngươi chạy đi đâu vậy?Tìm được đối tượng phù hợp điều kiện sao?Vẫn là….Ngươi,bụng của ngươi là xảy ra chuyện gì?Làm chi mà lại giấu đồ ở trong đấy,khó coi chết đi được!Nhanh lấy ra đi

-Ánh mắt của người để làm gì vậy,phụ thân,ta không phỉa giấu đồ,bên trong chính là tiểu ngoại tôn của ngươi đó,qua bốn năm tháng nữa ngươi có thể ôm được hắn rồi.

Binh Dung tròng mắt thiếu chút nữa theo trong viền mắt lăn xuống đất,thở hổn hển,một tay chỉ vào nàng tròn vo bụng nhỏ

-Ngươi…Ngươi là nói ngươi có?Với ai?Không đương nhiên là của con rể ta rồi,Tiểu Quỳ,này của ngươi thế là không đúng,thành thân nhưng là của ngươi chung thân đại sự,tại sao có thể không nói với phụ thân một tiếng liền cùng người ta bái đường?

-Chúng ta không có bái đường thành thân nên đương nhiên là không cần thiết nói cho ngươi biết

Binh Tiểu Quỳ nói như thế,bằng thừa nhận mình làm ra chuyện kinh thiên động địa,dọa Binh Dung cằm rụng tại chỗ.Hắn lớn giọng kêu lên:

-Không,không,không có bái đường thành thân!

-Phụ thân,nữ nhi đi nhiều chân hảo mỏi nha!Người trước đỡ nữ nhi đi vào trong phòng rồi tiếp tục nói chuyện có được hay không?

Nàng làm nũng hường phụ thân trên người tới gần.Binh Dung cũng chỉ biết trước đem nàng đi vào trong ,thừa dịp lúc này tiêu hóa cái cọc tin tức kinh người kia.Vẫn đợi cho Binh Tiểu Quỳ ăn xong một bát cơm to,uống xong một hồ trà lớn,thể lực cùng tinh thần khôi phục được một chút,hắn mới kinh hãi khiêu đảm hỏi:

-Ta nói Tiểu Quỳ,ngươi,ngươi rốt cuộc là làm cái gì?Đứa bé này từ đâu mà ra?

Nàng ăn no đánh ợ một tiếng

-Phụ thân không phải nói phải có một ngoại tôn đến kế tục binh gia Vô Cực kiếm pháp sao?Ta đã giúp ngươi làm ra,chờ hắn bắt đầu biết đi,ngươi có thể bắt đầu truyền kiếm pháp cho hắn

“Cái gì ??!!”.Hắn bộ dạng đã muốn ngất xỉu.”Liền vì nguyên nhân này,ngươi chạy đi cùng người ta xằng bậy,ta là muốn ngươi lập gia đình sinh con,chứ không phải muốn ngươi sinh ra một tạp chủng lai lịch không rõ ràng”

Binh Tiểu Quỳ mất hứng giương cao phấn môi.”Phụ thân,hắn không phải là tạp chủng”

-Hảo,vậy ngươi nói cho ta biết,cha đứa nhỏ là ai?

-Hắn….hắn là….

Nàng ấp ấp úng úng.Hắn trừng mắt dựng thẳng rống to hơn

-Không dám nói ra có phải hay không?Ngươi này đáng chết nữ nhi,thật sự là to gan lớn mật,loại sự tình này ngươi cũng làm ra được,về sau còn ai dám cưới ngươi

-Ai nói ta không dám nói!

Binh Tiểu Quỳ nâng lên cằm nũng nịu .Binh Dung tức sùi bọt mép thẳng giơ chân

-Vậy thì ngươi liền thành thật nói cho ta!Dám bính ta”thiên hạ đệ nhất kiếm khách” nữ nhi,ta không thể không giết chết hắn

“Hắn gọi Nghiêm Cô Hồng….”Nàng nhỏ giọng nói

“Cái gì?Lớn tiếng một chút!”

Nàng bĩu môi nói.”Ta nói hắn gọi Nghiêm Cô Hồng”

-Tên này rất quen thuộc nha!Dường như ở nơi nào đã nghe qua..Nghiêm…Cô…Hồng.

Binh Dung thập phần xác định nghe qua tên này,hơn nữa hắn có thể xác định người này thế nhưng nhiều người biết tới,có lai lịch lớn.Binh Tiểu Quỳ tốt tâm nhắc nhở hắn,”Đừng suy nghĩ,hắn chính là La Sát môn môn chủ thôi”.Lời này vừa nói ra,nàng nhìn thấy vẻ mặt phụ thân biểu tình như nhìn thấy quỷ

-Ngươi là nói cha đứa nhỏ là La Sát môn môn chủ Nghiêm Cô Hồng?Cái kia trong truyền thuyết lãnh khốc vô tình,võ công quỷ dị La Sát môn môn chủ?Không có sai,thật là hắn?Không phải là có người mạo danh,thay thế?

-Đúng rồi!Không sai,chính là hắn,phụ thân,hắn là người hoàn toàn phù hợp với điều kiện ngươi đề ra.Ở trên giang hồ là đại nhân vật có uy tín danh dự,thân thể cũng rất khỏe mạnh,hơn nữa võ công rất giỏi,trên giang hồ có rất ít người đánh thắng được hắn

Nàng cười hì hì nói.Hắn bỗng nhiên kêu thảm một tiếng

-Ông trời của ta!Đang êm đẹp,ngươi làm sao lại chọc vào hắn đâu?Hắn…hắn có biết trở về không?

-Ta mới không có đần như vậy,chủ động nói cho hắn biết chỗ ở của ta,nếu không sớm đã bị hắn bắt trở về,phụ thân,ta vì kiếm pháp Vô Cực của ngươi,thế nhưng mạo hiểm mười hai vạn phần nguy hiểm,mới đem đứa nhỏ “nhập cư trái phép” trốn đi,chờ đứa nhỏ lớn lên,ngươi nên đem tuyệt học suốt đời truyền dạy cho hắn

Nàng còn không biết sống chết nói.Binh Dung hai mắt trắng dã,thân thể lay động vài cái,mới đỡ lấy mặt bàn ngồi xuống,vẻ mặt một bộ bị đả kích sâu sắc

-Ta kiếp trước rốt cuộc tạo nên cái nghiệt gì,làm sao lại sinh ra loại nữ nhi như thế này?Chính mình gây họa không nói,còn muốn kéo theo cha đây cùng xuống nước?Ô…

-Phụ thân,ngươi quả nhiên thật là cao hứng,cho nên mới vui mừng quá độ mà khóc có đúng hay không?

Hắn gắt một cái,”Đúng cái đầu ngươi”

Binh Tiểu Quỳ có chút không vui,”Phụ thân,ta đều chiếu theo lời của ngươi nói mà làm,ngươi làm gì mà lại phát giận với ta?Chẳng lẽ ngươi mất hứng chính mình sắp làm ông ngoại?”

“Nếu như này ngoại tôn là danh chính ngôn thuận,phụ thân đương nhiên là cao hứng”.Hắn bây giờ một cái đầu muốn biến thành hai,”Ngươi bây giờ lập tức trở về La Sát môn,đứa nhỏ cũng đã muốn có,tổng yếu cũng nên làm một lần hôn sự,bằng không chờ đứa nhỏ sinh ra,mọi chuyện sẽ không tốt”

Nàng nhanh chóng cự tuyệt,”Ta không cần!Hắn căn bản không muốn cưới ta,chỉ muốn đứa nhỏ”

Binh Dung khí hướng như đẩu ngưu,nét mặt già nua trở nên đỏ bừng,”Cái gì?!Trên đời này làm gì có đạo lý chỉ cần đứa nhỏ không cần nương,ghê tởm!Phụ thân đi tìm hắn nói lí”

“Chính là phụ thân đi cũng vô dụng,chúng ta ngay từ đầu đã nói rõ ràng rồi,chờ đứa nhỏ sau khi sinh ra liền thuộc về hắn,hơn nữa ta cũng không muốn lập gia đình,nếu thật gả cho hắn,ta coi như không làm hiệp nữ được”

“Ngươi còn muốn là hiệp nữ?”Binh Dung tức giận đến toàn thân vô lực,”Tiểu Quỳ,ngươi cũng đã làm mẹ,lúc nào mới có thể trở nên chín chắn đâu?Vì tương lai đứa nhỏ,cũng nên cho hắn một cái họ đi”

Binh Tiểu Quỳ mệt mỏi,mí mắt có chút trầm xuống,”Hắn theo ta như nhau họ Binh có gì không tốt?Phụ thân,ta mệt rồi,muốn vào trong ngủ một lát,không có việc gì không nên đánh thức ta”

“Tiểu Quỳ,nghe phụ thân nói đã”.Binh Dung theo đuôi nàng,còn muốn khuyên giải.Binh Tiểu Quỳ tự động đi vào gian phòng trước kia ở,cửa phòng phanh đóng lại,Binh Dung chỉ có thể đứng ở ngoài cửa hô:”Phụ thân mới vừa nói cái gì ngươi có nghe thấy không đó?Tiểu Quỳ?”

Bên trong yên tĩnh không tiếng động.Hắn lắc đầu thở dài,”Ai!Chẳng lẽ ta muốn đem nữ nhi gả ra ngoài,lại khó khăn như thế sao?”

************************************

Trong núi,cuộc sống bình thản nhàn nhã,không khí lại tươi mát,rất thích hợp cho phụ nữ mang thai ở lại

“Phụ thân,ta ra bờ sông lấy nước về”.Nàng mang theo thùng gỗ muốn đi,lại bị Binh Dung ngăn lại.Mặc dù hắn tức giận trong lòng,nhưng vẫn quan tâm đến tình trạng thân thể của nữ nhi.”Mang thai không thể mang vác nặng,ngươi chẳng lẽ không biết sao?”

“Chỉ là một thùng nước mà thôi,không nên quan trọng quá”Binh Tiểu Quỳ dần dần thói quen thân thể chính mình ngày càng cồng kềnh,”Hơn nữa,thân thể ta luôn luôn khỏe mạnh,việc nhỏ này làm sao có thể làm khó được ta”

Binh Dung nhưng lại cố ý đem thùng gỗ đoạt đi,”Ta nói không được là không được,ngươi đi tìm một chỗ ngồi xuống,cái gì cũng không được làm,phụ thân còn không ốn yếu không thể làm được”

Nàng ngây thơ ôm lấy cánh tay hắn,”Ta chỉ biết phụ thân hiểu ta nhất”

“Ngươi nha!Phụ thân thật không thể hiểu nói như thế nào ngươi mới tốt “Hắn vẻ mặt bất đắc dĩ,”Ta hỏi ngươi,cái kia La Sát môn môn chủ đối với ngươi rốt cuộc có được hay không?Chẳng lẽ hắn thực sự một điểm cũng không thích ngươi?”.Tuy rằng nữ nhi làm cho hắn rất đau đầu,bất quá trên cơ bản nữ nhi lớn lên người gặp người thích,trừ phi đối phương không có mắt,mới có thể không hiểu được thưởng thức.

“Hắn chỉ là muốn tìm một nữ nhân thay hắn sinh con,không cần biết đối phương là ai,nếu không phải điều kiện hắn tốt,thích hợp làm ta cha đứa nhỏ,ta mới không tìm tới hắn đâu!”Thế là,nàng đem đầy ngập oán khí nhất nhất phát tiết ra.”Phụ thân,ngươi cũng không biết hắn đối với ta có bao nhiêu ác liệt,động một chút là đem ta giam lỏng,không cho phép tự ý đi lại,một khi khó chịu liền bày ra bộ mặt thối cho mọi người nhìn,chỉ cần không cẩn thận chọc giận hắn,hắn sẽ bắt đầu phá hoại phòng ở…”

“Phá phòng ở?”

Binh Tiểu Quỳ mở to mắt,cố ý đem sự tình nói ra thật nghiêm trọng.”Không sai,hắn tùy tiện một chưởng thì có uy lực rất lớn,có thể hủy diệt một tòa hanh lang,một gian phòng bỏ,thậm chí Thiết Thủ bang đều bị hắn san thành bình địa!Chỉ cần chọc tới hắn,hắn lục thân cũng không nhận,phụ thân ngươi nói thử xem,ta nếu như bj hắn tìm được,còn có mạng mà sống nữa không?

Binh Dung nghe được,trong lòng liền trầm xuống.”Hắn thực sự sẽ trở mặt vô tình?Tốt xấu gì ngươi cũng mang trong mình cốt nhục của hắn,hắn cũng không thể thật sự giết ngươi đi?”

Nàng lắc đầu,”Này nhưng khó nói,ai cũng không dự đoán được hắn sẽ làm gì”

Binh Dung thấp thỏm,bất an,”Vậy ngươi cùng đứa nhỏ làm sao bây giờ?Tương lai muốn dựa vào ai?”

“Phụ thân yên tâm,ta sẽ phụ trách nuôi nấng hắn lớn lên,ta có tay có chân,còn sợ sẽ chết đói hay sao?”Binh Tiểu Quỳ nói một cách dễ dàng.”Vì thế phụ thân,ngươi liền không được ép ta trở về tìm hắn,vạn nhất ta bị hắn đánh chết,làm cho phụ thân người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh,đây chính là chuyện bi thảm nhất trên đời này”

“Nếu như ngươi nói đều là thật,phụ thân đương nhiên không thể để cho ngươi trở về chịu chết được”.Quyết tâm của hắn dao động.Nàng lại thừa thắng xông lên,”Còn có a!Dù cho ta không bị đánh chết,mẹ con chúng ta cũng sẽ nhanh chóng bị chia cắt,chỉ sợ kiếp này mơ tương nhìn thấy nhi tử hoài thai chin tháng mười ngày sinh ra,phụ thân liền càng không phải nói,cơ hội muốn nhìn thấy ngoại tôn liền bằng không,phụ thận chịu được không?”

“Ta…ta là luyến tiếc”.Binh Dung mềm lòng.Binh Tiểu Quỳ ở trong lòng cười trộm.”Phụ thân,sau này chúng ta một nhà ba người có thể khoái khoái lạc lạc sinh hoạt tại một chỗ,như vậy không phải rất tốt sao?”

Hắn trầm ngâm một chút.”Tốt thì tốt…”

“Đó chính là quyết định vậy,phụ thân,chờ con ta luyện thành Vô Cực kiếm pháp,có năng lực diệt gian trừ ác,trừ bạo an dân,mẹ con chúng ta trên giang hồ thi thố tài năng,tuyệt đối sẽ không ném mặt mũi của ngươi”Nàng đối với mơ ước sau này tràn đầy chờ mong.

Binh Dung trên mặt nhất thời xuất hiện vài đường hắc tuyến,cảm tình nàng còn chưa từng quên chí nguyện to lớn làm hiệp nữ?Tiếp tục như vậy,nàng vĩnh viễn sẽ không thể trưởng thành,vĩnh viễn sẽ không có trách nhiệm ,vạn nhất truyền cho ngoại tôn của hắn,hắn này đương ông ngoại nhưng là sẽ lương tâm bất an.Hắn suy tính suốt một ngày đêm,rốt cuộc nhịn đau khổ đưa ra quyết định.Mấy ngày sau,lúc Binh Tiểu Quỳ ăn no ngủ kĩ tỉnh lại,cho nghĩ tới trên bàn để lại một phong thư chờ nàng mở ra___

Tiểu Quỳ nữ nhi của ta:

Phụ thân có việc đi thăm bằng hữu,đi nhanh thì ba tháng,lâu thì nửa năm,ngươi tự chăm sóc bản thân mình cho tốt.

Phụ thân Binh Dung

Xem xong thư,Binh Tiểu Quỳ tức giận đem giấy viết thư vò thành một cục,”Phụ thân thật không có đạo nghĩa giang hồ,cư nhiên quyết tâm bỏ lại ta mặc kệ,vạn nhất ta muốn sinh thi làm sao bây giờ?Hừ!Ta quyết định cùng ngươi đọa tuyệt đoạn hệ cha và con gái,chờ ngoại tôn đáng yêu của ngươi sinh ra,sẽ không cho ngươi ôn một cái.”

Ngồi ở trong phòng không một bóng người,nàng đột nhiên cảm thấy mịt mờ tịch mịch cùng tư vị thê lương thoáng chộc tập trung trong lòng,cảm giác muốn khóc vờn quanh ở chóp mũi,nhún đầu vai,không nhìn được khóc lên:”Ô…Phụ thân,ngươi mau trở lại đi,ta một người rất sợ nha…”

*****************************************

Xuống bếp làm một đĩa rau xanh ăn cùng cơm,Binh Tiểu Quỳ thực không biết mùi vị ra sao,có một miệng mà không ăn được một miếng,trong lòng thầm nói,phụ thân dù cho sinh khí với nàng cũng nên chờ nàng đem con sinh ra,rồi đi thăm bằng hữu cũng không trễ,cư nhiên quyết đem nàng người phụ nữ có thai ở tại chỗ này,cô đơn có một mình,hại nàng một đối tượng nói chuyện cũng không có,đều nhanh nghẹn điên rồi,vạn nhất ngọn núi này có dã thú đi lầm xông tới,nàng hiện tại bụng to cũng không thể chạy,đến lúc đó hắn có hối hận cũng không kịp rồi.Vô ý thức vỗ về bụng tròn vo,gần đây đứa nhỏ quyền đám cước đá rất lợi hại,cũng không biết nàng bụng như vậy mỗi ngày mệt chết đi được,lại còn ngược đãi nàng như vậy,hắn cùng với kia người cha không lương tâm là giống nhau như đúc,tương lai xác định chắc chắn muốn đem hắn thao trở về,xem ai tương đối đi.

Đứng dậy đem bát đũa vừa dùng thu lại,đang muốn đem xuống nhà bếp để rửa,lại nghe thấy ngoài phòng có thanh âm người đi lại,Binh Tiểu Quỳ trên mặt hiện ra sắc mặt vui mừng.”Nhất định là phụ thân không yên lòng về ta,vì thế nên quay trở về.”Nàng thật không nên ở sau lưng phụ thân nói xấu người,đợi lát nữa sẽ nói xin lỗi hắn.Binh Tiểu Quỳ mừng rỡ như điên kéo ra cửa chạy ra,thế nhưng cửa mới mở được một nửa,trên mặt lúm đồng tiền nhất thời đông lạnh lại,hơn nữa tính nhanh chóng đóng cửa lại,sau đó xoay người hướng phía sau nhà chạy đi.”Cứu mạng nha….Giết người…”Nét mặt của nàng so với nhìn thấy quỷ còn đáng sợ hơn,bởi vì người kia lúc này tựa như sứ giả địa ngục,một bộ hận không thể xẻ nàng thành tám khối kinh khủng bộ dạng.Chỉ tiếc,hai ván cửa phiến yếu đuối “phanh!”lên một tiếng bị phá hủy nhanh chóng,Nghiêm Cô Hồng đứng ở trước cửa chắn đi ánh sang,biểu tình dữ dằn làm cho người ta sợ hãi,hướng người phụ nữ có thai đang chạy kia rống giận,”Ngươi còn dám chạy!”

Nàng bất chấp chính mình đang mang thai,liều chết chạy trốn,”Ta cũng không phải ngu ngốc,ngoan ngoãn đứng ở nơi đó chờ bị ngươi giết sao.”Má ơi,hắn làm sao tìm được chỗ này?Lần này thì chết chắc rồi.

May mà phía sau còn có một cửa nhỏ,trong lòng liền nghĩ,địa hình ở nơi đây,nàng chính là nhắm mắt lại cũng có thể đi được,chỉ cần có thể trốn vào thâm sơn,hắn liền tìm không được!Binh Tiểu Quỳ trong lòng tính toán như vậy.Nghiêm Cô Hồng sợ hãi nhìn bộ dạng chạy loạn lung tung của nàng,quả thực đã bị nàng hù chết

-Đứng lại

-Vậy ngươi liền đừng đuổi theo cho ta

Chó cùng cũng sẽ dứt giậu,vì không cho hắn cướp đi đứa nhỏ, Binh Tiểu Quỳ cùng hắn trốn tránh, mâu quang chợt lóe, liền tính toán nhảy đến trên cây, lấy rừng cây đến yểm hộ hành tung của nàng. Loại xiếc này nàng chơi đùa từ nhỏ đến lớn, cho tới bây giờ không hề thất bại, thế nhưng nàng đã quên hiện tại không thể so trước đây, nguy hiểm tăng cao không ít, khi nàng cho rằng có thể thuận lợi nhảy lên cây cao, kết quả mới giữa đường liền thẳng tắp rơi xuống dưới…

“A ——” nàng trong mắt đầy kinh hãi, hai tay trên không trung đập loạn,nhưng chỉ bắt được không khí.

Một bóng dáng nhanh như một cơn gió, vững vàng tiếp được Binh Tiểu Quỳ vì sợ hãi mà toàn thân cứng ngắc,thẳng đến Nghiêm Cô Hồng hai chân an toàn đứng trên mặt đất, nàng ngay cả khí cũng không dám suyễn một ngụm.

Hắn trong miệng nghiêm khắc nhưng lại lộ ra một tia thân thiết, “Biết sợ rồi sao?” “Ngươi, ngươi tiếp được ta?” Binh Tiểu Quỳ chậm rãi từ ngực hắn ngẩng đầu lên, xác định chính mình không có ngã chết,khuôn mặt nhỏ nhắn,tái nhợt mới dần dần có huyết sắc.”Đứa nhỏ vẫn còn, không có việc gì, thật tốt quá!”

Nghiêm Cô Hồng nổi giận gầm rú, “Hắn không có việc gì, ngươi có việc !”

“Ha hả, ngươi, ngươi trước thả ta xuống dưới, chúng ta sẽ tính toán nợ nần sau.” Nàng lấy lòng cười cười.

Khuôn mặt đen khẽ trầm xuống, “Ta lại cảm thấy tư thế này phi thường tốt,thời gian vẫn còn rất nhiều,không cần phải vội vào lúc này.”Vừa nói, hắn đã đem nàng ôm trở về trong phòng.

Binh Tiểu Quỳ khẩn trương nuốt nước miếng, ngẩng đầu,chỉ nhìn thấy hắn buộc chặt hàm dưới.”Kia, vậy ta cũng không thể hỏi trước ngươi một vấn đề?”

“Ngươi muốn biết ta là thế nào tìm tới chỗ này đúng hay không?”

Nàng vẻ mặt sùng bái nhìn hắn như thần, hai mắt sáng lên, “Ngươi rất lợi hại, quả thực so với ta con giun trong bụng còn thông minh, cư nhiên biết trong lòng ta đang suy nghĩ gì, vậy ngươi nguyện ý nói cho ta biết không?” Đối với khen tặng của nàng,Nghiêm Cô Hồng chỉ là âm mặt lạnh lùng,làm trong lòng nàng thấy sợ hãi.

“Để ta tới nói cho ngươi biết đi!”.Người mở miệng là Hải Triều Sinh.

Thoáng nhìn hắn và Lộ Phong đã ở trong, Binh Tiểu Quỳ cảm thấy ngượng ngùng .”Hắc hắc! Các ngươi đều tới.”

Ngồi ở trên ghế,hai chân bắt chéo Lộ Phong không vui hừ nói: “Chúng ta có thể không tới sao? Ngươi biết ngươi làm ra dạng chuyện này, nhưng người mệt lại là chúng ta, nếu như lại tìm không được ngươi, chúng ta đều phải mổ bụng tạ tội .”

Binh Tiểu Quỳ cười đến biết không xấu hổ, “Ta, ta chỉ là tưởng niệm phụ thân mình, vì thế về nhà gặp hắn, mấy ngày nữa liền trở về.”

“Phải không?” Nghiêm Cô Hồng cười lạnh, “Triều Sinh, làm cho nàng nhìn!” Hải Triều Sinh theo lời đem tờ giấy ra, bên trên vẽ rõ ràng là bản đồ địa hình ngọn núi này.

“Này… Đây không phải là…” Nàng da đầu tê dại nhìn chằm chằm nó kêu lên: “Làm sao có thể? Các ngươi tại sao có thể có tấm bản đồ này?”

Nghiêm Cô Hồng khẽ động khóe môi, “Ngươi nghĩ tấm bản đồ này sẽ là ai đưa tới cho ta?”

“Có người đưa cho ngươi? Sẽ là ai… A!” Binh Tiểu Quỳ lại quát to một tiếng, “Là phụ thân ta đưa cho ngươi đúng hay không? Khó trách hắn lại chọn vào lúc này đi thăm bằng hữu, ta xem hắn là sợ ta trách hắn, vì thế bỏ trốn trước , thực sự là không có nghĩa khí , muốn chạy cũng không nói cho ta biết một tiếng, ta thế nhưng là nữ nhi của hắn nha!”

Hắn nghiến răng nghiến lợi, “Ngươi còn muốn chạy?”

“Ách, không muốn, không muốn.” Bảo trụ mạng nhỏ quan trọng hơn.

Lộ Phong ở bên cạnh thổi gió châm lửa, “Môn chủ, nàng đã có tiền án , ngươi không nên tin lời của nàng.” “Này! Ta đâu làm gì ngươi, ngươi lại như vậy hãm hại ta?” Binh Tiểu Quỳ bất mãn hỏi.

Hải Triều Sinh cũng cố ý bỏ đá xuống giếng, “Ta tán thành Lộ Phong ý kiến, nếu như lại làm cho nàng chạy một lần, nói không chừng sẽ không tìm về được .”

Nàng sợ đến toàn thân phiếm ra mồ hôi lạnh, “Không cần phải hãm hại ta!”

“Đối, đối, nhất là nàng còn gạt chúng ta, nói cái gì nhà nàng có gia gia tám mươi tuổi, còn có một đàn đệ muội phải nuôi, nghĩ không ra nàng thậm chí có võ công,còn là” đệ nhất thiên hạ kiếm khách “nữ nhi…”

Binh Tiểu Quỳ hỏa đại gầm rú, “Ta nói không cần hãm hại ta! Ngươi nghe chưa?”

“Bọn họ nói đúng, ta là nên hảo hảo đem ngươi buộc lại.” Nghiêm Cô Hồng trong miệng phun ra âm trầm tiếng nói, “Miễn cho chơi một lần nữa loại trò chơi mèo vờn chuột này.” “Ngươi, ngươi, ngươi sẽ không thật muốn làm xích chó, buộc ở trên cổ ta đi?” Nàng thanh âm run run hỏi.

Nghiêm Cô Hồng lạnh lùng liếc nhìn nàng, “Không sai biệt lắm, bất quá cái kia vòng trang sức là vô hình .”

Ngay lúc nàng còn vẻ mặt ngốc tướng, hắn liền lập tức nói ra ý tưởng, làm nàng choáng váng ——

“Chúng ta sau khi trở về, lập tức chuẩn bị hôn lễ.”

Nàng cảm giác mình đột nhiên biến thành ngu ngốc, chỉ biết nhắc lại lời của hắn.”Hôn, hôn lễ?”

“Chúng ta lập tức thành thân.”

“Thành thân? !” Binh Tiểu Quỳ giật mình kinh ngạc một lát, tiện đà thất thanh hô to, “Ta không muốn! Ta không muốn thành thân, ngươi không có chuyện gì lại cưới ta? Ta không lấy chồng!”

Nghiêm Cô Hồng cười nhạt, “Ta hỏi qua ý kiến của ngươi sao?”

“Cứu mạng a! Có người muốn cường cướp dân nữ.”

Tiếng chưa dứt, một đạo kình đạo nhỏ phật hướng huyệt ngủ của nàng,lập tức, nàng rơi vào giấc ngủ ngọt ngào

***************************************************************************

Vốn là một nơi thần bí,làm cho cả giang hồ nghe tiếng biến sắc La Sát môn,lại nghe thấy một trận gào rống của nữ tử,đem hình tượng nhiều năm quỷ dị lãnh tàn của nơi đây làm cho thay đổi.

“Ô oa…Ta không nên muốn cưới…Phụ thân, ngươi thật nham hiểm nha! Tại sao có thể tức ta mà không để ý ta?Ô…Mau tới cứu nữ nhi bảo bối của ngươi a! Binh Tiểu Quỳ nằm lỳ ở trên giường khóc đến mau tắt thở, vạn nhất thực sự gả cho Nghiêm Cô Hồng,vậy nàng kiếp này không phải bị hắn “áp bức”,bắt buộc gắt gao?Một khi mất đi tự do,nàng sao còn cùng người ta nói chuyện gì mà bước chân vào giang hồ?Vì thế, nàng muốn nghiêm chỉnh đưa ra kháng nghị.

Cho vào cự chưởng ở trên đùi bỗng dưng nắm thành quyền,còn “khách lạp khách lạp” rung động.

“Ngươi đừng tưởng rằng khóc là có thể làm cho ta thay đổi chủ ý, ta đã cho người đi chuẩn bị những thứ cần dùng trong hôn lễ, bảy ngày sau thành thân.” Binh Tiểu Quỳ duy trì tư thế nằm úp sấp,sụp đầu vai khóc nức nở, thanh âm theo trong chăn truyền tới.”Ngươi nói thành thân là được sao,ta mới không cần, ngươi đi tìm nữ nhân khác được rồi.”

“Không phải do ngươi!” Nghiêm Cô Hồng lạnh giọng nói.

Nàng lại bắt đầu nức nức nở nở, “Ngươi muốn đứa nhỏ,ta cho ngươi, chính là … Sao đột nhiên lại muốn kết hôn với ta?Ta không muốn cưới!”

Nghiêm Cô Hồng bàn tay nắm thành quyền lúc buông ra,lúc lại nắm chặt,nhắm khống chế cơn tức của mình.”Ngươi đã mang thai nhi tử của ta, ta nên phụ trách.”

“Ta lại không muốn ngươi phụ trách.”Binh Tiểu Quỳ che chở bụng lớn ngồi thẳng người, hai mắt sưng lớn như hạch đào,”Ngươi không phải là đã nói chỉ cần đứa nhỏ không nên nương?Nam tử hán đại trượng phu, nói chuyện sẽ giữ lời.” Hắn nhất thời nghẹn lời, cuối cùng mới tùy tiện nói ra một câu.”Ta nghĩ thông suốt, không được sao?”

“Ta không cần ngươi nghĩ thông suốt!Giống như trước có gì không tốt sao?Đứa nhỏ sinh hạ liền cho ngươi,ta sẽ ra đi,giống như hai bên thoả thuận xong, như vậy không phải rất tốt sao?”

“Không tốt.” Nghiêm Cô Hồng kiềm chế không được gầm nhẹ.

Binh Tiểu Quỳ giữ lấy hai gò má,”Không tốt ở đâu?”

“Ta nói không tốt sẽ không tốt,hôn lễ như cũ cử hành.” Nói xong, hắn bị hỏi tức quá hóa khùng đem kỷ án cấp một chưởng đánh nát

Nàng cái miệng nhỏ nhắn mếu máo,nước mắt lại tích tụ rơi xuống.”Ô… Ô oa…”

“Ghê tởm!” Hắn cũng không chịu xuống nước,phẫn uất tông cửa xông ra.

Một mực ở ngoài Quan Hồng lâu yên lặng theo dõi tình hình,Hải Triều Sinh ngăn cản bước chân của hắn.”Môn chủ, ngươi lại dọa nạt nàng.”

Nghiêm Cô Hồng nhìn vẻ mặt của hắn,tựa như hắn mau điên rồi. “Môn chủ, nữ nhân thôi! Đều thích nam nhân ôm nàng một cái,nói vài câu dễ nghe, chờ nàng tâm tình tốt rồi liền dễ nói chuyện.”

Hắn thực sự làm không được cái mặt kia.”Ta làm không được.”

“Môn chủ không thử, làm sao biết không được?” Hải Triều Sinh từng bước thuyết phục.”Huống chi trong bụng của nàng còn có cốt nhục của người nữa, vạn nhất ngày nào đó làm cho nàng có cơ hội chạy trốn, thế là lão bà, đứa nhỏ cũng không có!”

“Nữ nhân thực sự là phiền phức!” Hắn là phát điên cái gì, vì sao đối với nàng hình thành ý niệm thành thân trong đầu? Là bởi vì muốn cho đứa nhỏ một gia đình bình thường ấm áp đi?

Trong lòng cho dù không muốn, Nghiêm Cô Hồng nhẹ hừ một tiếng, vẫn là kiên trì trở lại Quan Hồng lâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.