Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 14: Hàng Châu (p1)



Hàng Châu (p1)

Lúc cô và anh xuống sân bay Tiêu Sơn, mặt trời cũng đã lặn vì thế mà không khí cũng trở nên lạnh hơn. Thanh Tâm xoa hai tay vào nhau rồi vỗ lên mặt giúp mình tỉnh táo. Bước chân đến Hàng Châu cô không khỏi cảm khái câu nói “ Trên có thiên đàng, dưới có Tô Hàng” là vô cùng chính xác. Hàng Châu là địa điểm mới mà Tô thị đang nhắm tới. Lần này cô cùng Tồng giám đốc đến đây để hoàn thiện nốt dự án. Theo kế hoạch cô và anh sẽ ở lại đây 3 ngày sau đó sẽ quay trở lại Bắc Kinh. Thanh Tâm mệt mỏi kéo lê vali trên nền đá, do rất gấp nên hai người vẫn chưa đặt phòng ở khách sạn. Bây giờ cũng đang trong mùa du lịch, khách tham quan đến đây cũng khá đông nên dù rất mệt mỏi cô cũng phải cố gắng bước đi nhanh hơn.

-Xin lỗi quý khách bây giờ chúng tôi chỉ còn một phòng thôi ạ.- nhân viên tiếp tân áy náy trả lời.

Đứng có đùa vậy chứ - Thanh Tâm đau khổ trong lòng. Chẳng lẽ lại giống mấy bộ phim truyền hình, nam nữ chính cứ xuất hiện trong khách sạn là y như rằng khách sạn chỉ còn duy nhất một phòng. Rồi ở chung lại gia tăng thêm tình cảm đôi bên. Chung một phòng thì lại chung một giường, cũng chung nhà tắm nốt. Nghĩ đến mấy cảnh trong phim, rồi ướm lên người anh, khuôn mặt cô đỏ lên mấy phần. Ông trời cũng quá trêu người rồi, đến khi cô từ bỏ lại cứ liên tục sắp xếp cho cô và anh đi chung thế này. Thanh Tâm đang rối bời trong lòng thì nghe thấy tiếng nói vui vẻ: “ Ôi may quá, có một khách vừa hủy đặt phòng. Bây giờ chúng tôi có sẵn hai phòng cho quý khách rồi ạ.” Đưa tay cầm chìa khóa phòng, Thanh Tâm cười khổ, Thanh Tâm à tỉnh lại đi, mày cũng đâu phải nữ chính…

Phòng của khách sạn này rất được, phục vụ cũng rất tốt. Lên được đến phòng mình cũng đã hơn 9 giờ, cô vội tắm rửa, gọi chút đô ăn rồi lăn ra ngủ. Chuyến bay dài cộng với quãng đi taxi về khách sạn làm người cô như muốn rũ ra, trái ngược hoàn toàn với người đàn ông bên cạnh, anh lại có vẻ rất nhàn nhã, khuôn mặt thì nghiêm túc từ đầu tới cuối.

Ngày đầu tiên ở Hạ Châu là ngày kiểm tra mặt bằng. Trung tâm mua sắm lần này được xây dựng chủ yếu phục vụ nhu cầu mua sắm của khách du lịch, được đặt ở ngã tư- nơi mà lúc nào cũng tấp nập người qua lại. Đứng một lúc lâu, chân Thanh Tâm cũng bắt đầu tê cứng, cử động vô cùng khó khăn. Tô thị đã trúng thầu được một mảnh đất vô cùngtốt, không chỉ có vị trí thuận lợi mà nghe nói giá cả cũng rất hợp lý. Trung tâm đã xây dựng được gần xong, giờ chỉ cần trang trí nội thất và chuyển trang thiết bị vào là khánh thành. Đứng từ tầng cao nhất nhìn xuống, cô không khỏi ngưỡng mộ người đàn ông bên cạnh, đó cũng là lý do khiến cho cô luôn cảm thấy mình yếu kém khi ở bên cạnh anh. Thấy Tô tổng đi nghe điện thoại, cô chạy đi mua hai cốc cà phê cùng với đồ ăn trưa, buổi chiều còn gặp mặt và hoàn tất chuyển giao công trình.

Nói chuyện điện thoại xong, Nhật Thiên khoanh tay, nhìn xa xăm. Những kí ức của anh và cô đã được chôn vùi ở đây, đó có lẽ là giai đoạn tươi đẹp nhất của cuộc đời anh. Đã rất lâu rồi anh chưa quay lại Hàng Châu, có lẽ anh không đủ can đảm để ở đây một mình, không đủ dũng khí để nhớ lại những hồi ức, không đủ lạnh lùng để cô rời xa, ngay cả trong tiềm thức. Khẽ thở dài, nỗi đau giờ cũng không còn nhức nhối như trước, chỉ có trí nhớ là vẫn luôn nhắc nhở.

-Anh uống cà phê không? – Thanh Tâm giơ cốc cà phê ấm nóng lên trước mặt anh. Anh cao quá nên cô phải kiễng chân mới đưa cốc cà phê vào tầm mắt anh.

Anh nhỏ giọng cảm ơn, đón lấy cốc cà phê. Hương thơm cà phê lan tỏa trong không khí, cảm giác ấm nóng xoa dịu nỗi đau trong tim. Trong đầu anh thoáng suy nghĩ. Hàng Châu, bên cô, cũng không tồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.