Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 16: Mộng xuân



Anh vừa chạy vừa gọi lớn: “ Băng Hi…Băng Hi…”. Hành động của anh làm cho hai người trong xe giật mình. Nhanh chóng trả tiền rồi xuống xe, Thanh Tâm chạy theo anh. Băng Hi là ai, từ trước tới giờ chưa từng nghe anh nhắc qua nhưng cô chắc chắn người phụ nữ này rất qua trọng với anh. Đuổi theo bóng hình anh trên phố Thanh Tâm cũng thấy vô vọng như đoạn tình cảm này. Anh mãi mãi là điểm đến của cô nhưng cô chạy theo mãi mà không đuổi kịp. Bóng hình anh rồi cũng chịu dừng lại, anh dáo dác tìm người con gái ấy. Thanh Tâm đuổi kịp rồi kéo tay anh, khuôn mặt hoang mang hỏi: “ Anh sao vậy? Có chuyện gì sao?”. Anh mừng rỡ quay lại xong khuôn mặt nhanh chóng trở nên khó chịu: “ Buông tay ra.”

Thanh Tâm bị nét mặt của anh làm cho sững người. Hóa ra anh không nhìn cô không phải vì anh không có thói quen nhìn phụ nữ mà là anh chỉ dành ánh mắt cho cô ấy. Lòng chua xót, tay tăng thêm mấy phần lực. Đúng, là cô cố chấp yêu đơn phương, cố chấp vì anh mà vứt cả tự tôn, cố chấp giữ lại anh dù biết rằng trái tim anh mãi không dành cho cô. Nhật Thiên tức giận quát lớn:

-Cô nghe thấy không hả? Tôi bảo cô buông ra…”

Nói rồi anh hất mạnh tay, Thanh Tâm loạng choạng rồi ngã xuống mặt đất. Chân cũng bị trẹo đau đớn, đầu gối ma sát với mặt đường cũng bắt đầu rớm máu, tay chống xuống mặt đất cũng sưng lên. Anh hất tay xong rồi lạnh lùng quay người, không hề chú ý đến động tác của mình đã làm ngã cô, làm thương cô thế nào. Thanh Tâm ngẩng mặt lên nhìn trời, nuốt nước mắt vào trong. Cơ thể va đập vào mặt đường cũng lạnh run, chỗ vết thương thì không ngừng chảy máu. Nhưng, cô không cảm thấy đau mà giá như cô có thể cảm thấy đau thì nỗi đau trong tim không hành hạ cô đến thế. Thanh Tâm đưa nắm tay đập liên tục vào ngực, cố nghẹn đi tiếng nấc:

-Nhật Thiên à… Anh biết không… chỗ này của em … đau lắm…

Quán bar Indo tấp nập khác biệt hoàn toàn với khung cảnh bên ngoài.

Nhật Thiên đưa cốc dốc ngược cốc rượu vào miệng. Anh không biết làm sao, cô gái anh tìm kiếm suốt năm qua bất ngờ xuất hiện, ở ngay trước mắt anh rồi lại biến mất. Anh tức giận cầm cốc ném vào góc tường, sau đó lần lượt nhấc từng món đồ rồi ném xuống đất. Nhân viên trong quán bị anh dọa cho hoảng sợ. Ngay lúc này chiếc điện thoại trên bàn lại reo lên, hắn nhanh chóng bắt máy, một giọng phụ nữ lo lắng truyền đến. Hắn ta nhanh chóng cấp báo tình hình rồi nói địa chỉ cho cô.

Thanh Tâm thấy mình điên rồi, thực sự điên rồi. Bị anh ta đối xử tàn nhẫn như vậy mà vẫn chờ anh về, thấy anh không về, không dứt được lòng mà gọi cho anh. Nghe anh đang gây sự đánh nhau ở bar lại bồn chồn chạy đến đưa anh về.

Thanh Tâm bị khung cảnh trước mắt làm cho hoảng sợ. Quán bar bị đập phá tanh bành, thủy tinh vung vãi trên sàn, bàn ghế cũng bị xô ngổn ngang. Cô bồi thường cho chủ quán xong, quay ra nhìn người đàn ông ngồi lặng trong góc tường. Thanh Tâm chật vật đỡ anh vào trong xe. Một mùi tanh thoảng thoảng trong không khí, Thanh Tâm nhẹ nhấc tay anh lên, bàn tay anh cũng đang cháy máu. Thì ra hôm nay cả anh và cô đều bị thương – Thanh Tâm khẽ cười khổ. Lấy chiếc khăn mùi soa trong túi, cô đưa lên băng bó giúp anh.

Nhật Thiên chăm chú nhìn khuôn mặt của người con gái trước mặt. Cô khẽ chau mày, lo lắng nhìn vào bàn tay anh. Bàn tay cô rất nhỏ, cô chạm cũng rất nhẹ nhàng như sợ anh đau. Mùi hương hoa hồng lại xoa dịu nỗi đau trong anh. Nhìn đôi môi đỏ của cô đang mím lại, Nhật Thiên có ý nghĩ muốn giãn nó ra. Anh nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, hai tay ấm áp chạm lên gò má cô, anh cười dịu dàng: “ Đừng mím môi khó chịu được không?”. Thanh Tâm sững sờ nhìn nụ cười của anh. Anh đang cười với cô hay đang nhầm cô thành người phụ nữ nào khác. Cô không muốn nghĩ nữa, thực sự không muốn nghĩ nữa. Hôm nay cô cố chấp nghĩ rằng người anh đang nghĩ đến là cô, anh đang dành ánh mắt, nụ cười cho cô. Thanh Tâm chủ động xô anh vào bên kia ghế ngồi, vòng tay ra sau cổ anh, môi áp vào môi anh. Hai hang nước mắt lăn dài trên gò má. Khi yêu, con người ta trở nên thật hèn mọn! Nhật Thiên sững người hồi lâu trước hành động đột ngột của cô. Chẳng phải cô đã có bạn trai rồi sao? Tại sao lại hôn anh, tại sao lại khóc? Hàng vạn câu hỏi nảy sinh trong đầu anh. Khi Thanh Tâm dè dặt vươn đầu lưỡi ra, Nhật Thiên không còn làm chủ bản thân được nữa. Mặc kệ cô hôn anh vì lí do gì, hôm nay thực anh cũng không muốn nghĩ tới nữa. Nhớ đến cảm giác thơm ngọt lần đầu hôn cô trong xe, anh không khỏi khao khát nhiều hơn, đưa tay vòng ra sau lưng cô, siết mạnh cô vào lòng.

Lúc Nhật Thiên tỉnh lại trời cũng đã sáng hẳn, đầu nặng trịch, anh khó khăn mở mắt nhìn lên trần nhà. Đây không phải phòng mình! Nghĩ vậy Nhật Thiên bàng hòang tỉnh dậy. Tiếng nước chảy trong nhà tắm minh chứng cho căn phòng không chỉ có mình anh. Đêm qua anh đã mơ một giấc mơ rất lạ. Anh và thư ký của mình lại đi quá giới hạn. Anh hôn cô rất sâu, cơ thể cô mềm mại, hương thơm cũng vô cùng quyến rũ. Ôm cô trong lòng, cơ thể anh cũng bắt đầu rục rịch. Thế là biến bị động thành chủ động. Hai cơ thể trần trụi dây dưa đến gần sáng cũng không rời. Nhớ lại xúc cảm mình ở trong cô, cô thật nhỏ, cũng rất chặt, Nhật Thiên cũng bị cơ thể cô mê hoặc. Thế nên không hết lần này đến lần khác muốn cô, vào sâu hơn trong cơ thể cô. Đến lúc lên đến cao trào, anh lại không kìm được lòng mà phun vào trong cô. Nghe tiếng rên nhỏ mê hoặc của cô, anh thỏa mãn nằm xuống kéo cô vào lòng. Thì ra… tất cả chỉ là mơ. Trên người ăn vẫn còn mặc một chiếc áo khoác tắm. Chăn ga cũng trải phẳng phiu, dưới chân giường cũng không có quần áo vứt ngổn ngang như thường lệ. Nhật Thiên nhủ trong lòng: May quá, may chỉ là mộng xuân. Anh không bao giờ gặp phụ nữ khi không tỉnh táo cũng vì sợ sẽ không khống chế được mình mà làm ra sai lầm. Đó cũng là lí do vì sao tối hôm đó anh trở về công ty mà không đến chỗ cô nhân tình như thường lệ. Nhưng không thể phủ nhận, anh cúng cảm thấy hơi mất mát, anh thèm khát hơi ấm của cô để rồi ngay cả trong mơ cũng muốn mình quá phận.

Thanh Tâm đẩy cửa bước vào, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ ửng lên. Cô vui vẻ hỏi anh có muốn dùng nhà tắm không. Khi anh bảo anh sẽ về phòng, cô lại tiếp tục quay sang thu dọn hành lý. Nhật Thiên ngờ vực nhìn cô gái trước mặt. Nếu là mơ thì sao xúc cảm chân thật như vậy, tại sao đến bây giờ thấy cô người anh lại bắt đầu rạo rực. Anh trấm mặc, mãi một lúc mới khẽ nói: “ Hôm qua… Tôi với cô có xảy ra chuyện gì không?” Thanh Tâm mỉm cười nhìn người đàn ông trên giường. “ Không có. Giữa tôi và anh không xảy ra chuyện gì cả?” – Thanh Tâm vẫn cúi mặt im lặng thu dọn đồ đạc. Anh khẽ cười khổ. Chắc lại mình lại suy nghĩ nhiều rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.