Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 18: Anh ấy đã biết



Anh ấy đã biết

-Thanh Tâm chủ nhật rồi, dậy đi. – Thanh Tâm bị giọng nói của nam giới dọa cho tỉnh giấc.Sau khi có tiểu bảo, cô cũng ngủ nhiều hơn, ăn cũng nhiều hơn. Thanh Tâm không khỏi cảm khái, sau 9 tháng liệu vóc dáng của cô có trở thành như mẹ cô không. Chuyện cô mang thai vẫn chưa ai biết, cô vẫn đang nghĩ đến kế hoạch sinh và nuôi nấng tiểu bảo. Cô cũng dần quen với cơn ốm nghén, dần quen với việc ăn mặc kín đáo, dần quen với việc đi giầy bệt đến công ty. Nếu không phải Vũ Luân gọi dậy chắc cô sẽ ngủ đến chiều mất.

Khoan đã, cô không có nghe điện thoại. Thanh Tâm trợn mắt nhìn người đàn ông đang chống tay trên giường nở nụ cười quyến rũ nhìn cô.

-Ai cho cậu vào đây? Ra ngoài ngay. – vừa nói vừa đứng dậy kéo anh ra ngoài.

-Được rồi mình ra ngoài đây. Có phải chưa vào phòng ngủ của cậu bao giờ đâu. Hồi cậu bên kí túc bị ốm là mình suốt ngày tất bật chăm bẵm cậu đấy. – Vũ Luân bước ra ngoài nhưng vẫn lải nhải liên hồi.

Thanh Tâm không mấy bận tâm đến lời Vũ Luân, anh luôn nói rất nhiều. Mỗi lần anh xuất hiện luôn làm cô ấm áp. Thanh Tâm nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân rồi thay quần áo, mặc thêm chiếc áo khoác ấm, cầm khăn quàng lên cổ.

-Được rồi mình xong rồi đây. Cậu tìm mình có chuyện gì?

Vũ Luân âu yếm nhìn người con gái trước mắt, anh đưa cho cô ly sữa nóng:

-Này ăn sáng với uống sữa đi. Hôm nay mình đến để rủ cậu đi mua sắm. Tối nay đi ăn vớimình đi. Dạo này mình thèm ăn lẩu nên nhớ đến cậu.

Thanh Tâm ngẩng mặt nhìn anh, hai mắt sáng lấp lánh, tốc độ ăn cũng đẩy nhanh hơn

Thanh Tâm ngẩn người cầm đôi giày trẻ con. Không biết tiểu bảo là nam hay nữ nhỉ, có ngoan ngoãn hay không, có giống anh không hay lại giống cô. Cô bắt đầu chờ mong đứa bé này rồi. Cô lặng lẽ cười khổ. Vũ Luân đứng lặng nhìn người con gái trước mặt, cầm một bộ váy trên tay. Anh biết phụ nữ mang thai cơ thể cũng sẽ biến đổi, nhất là vùng bụng sẽ ngày một to lên. Thế nên, cô sẽ cần những chiếc váy rộng hơn. Cô không biết cách chăm sóc cho bản thân mình, kể cả những điều cơ bản cũng không biết thì làm sao lo tốt cho đứa bé. Nhìn cô cười khổ mà lòng anh rất đau. Anh mong rằng những chiếc váy này sẽ mang lại niềm vui cho cô, dù là rất nhỏ.

-Cậu lại đây thử mấy chiếc váy này đi- Vũ Luân vừa nới vừa kéo tay cô đi đẩy vào phòng thử đồ. Toàn là váy suông sao? Thanh Tâm lật xem từng chiếc rồi ướm lên người mình. Anh chọn rất khéo, chiếc nào cũng rất hợp với cô. Những chiếc váy tuy rộng nhưng vẫn tôn lên nét đẹp nữ tính, màu sắc cũng rất trẻ trung. Thử từng chiếc một, Thanh Tâm đi ra ngoài hỏi ý kiến Vũ Luân. Cô mặc gì cũng rất đẹp. Ngắm nhìn cô thử từng bộ váy, tưởng tượng vùng bụng của cô nhô lên từng ngày, trong lòng lại quặn đau. Dù biết đây không phải việc của anh nhưng anh vẫn cố chấp xen vào, cố chấp chăm sóc cho cô, cố chấp giành việc của ngườiđàn ông khác. Thanh Tâm à, việc anh làm cho em chỉ được đến vậy thôi, chỉ có thể lẳng lặng bên em và đứa nhỏ.

Nhà hàng Foody.

-Ăn nhiều chút- Vũ Luân gắp liên tục thịt bò vào bát cô.

Thanh Tâm đưa bát ra chỗ khác, bĩu môi nhắc nhở anh

-Không phải chính cậu đòi đi ăn lẩu sao. Sao cứ gắp cho mình mãi thế? Mình tự gắp được mà cậu cũng ăn đi chứ.- nói rồi cô cũng gắp thịt bò sang bát anh.

Vũ Luân mỉm cười rạng rỡ, nhanh nhẹn ăn sạch những thứ cô vừa đưa cho. “ Chúng ta cứ như hai vợ chồng ấy nhỉ”. Thanh Tâm dừng lại, cúi mặt nhìn xuống bụng mình. Vợ chồng ư, hai từ ấy với cô quá là xa xỉ. Cô biết anh rồi sẽ lấy vợ, nhưng người đó mãi mãi không là cô. Còn cô, sẽ chẳng bao giờ lấy chồng vì đã có tiểu bảo. Mẹ xin lỗi, xin lỗi vì không thể cho con một gia đình hoàn thiện. Con cũng đừng trách bố con, là bố con không yêu mẹ, là mẹ ích kỉ không cho bố biết sự tồn tại của con. Nghĩ vậy khuôn mặt cô cũng nhu hòa hơn, cố gắng gượng cười. Vũ Luân chỉ muốn vả vào miệng mình. Cô đang mang thai, rất nhạy cảm. Câu nói bông đùa của anh lại vô tình chạm đến nỗi đau của cô rồi.

-Vũ Luân à, mình vào nhà vệ sinh rửa tay chút nha, cậu đi lấy xe trước đi- vừa quay đi cô lập tức đưa tay lên bịt miệng, chân bước nhanh về phía nhà vệ sinh, lại ốm nghén nữa rồi. Dạ dày co thắt, cô nôn sạch những thứ vừa mới ăn xong. Chậm rãi đi ra khỏi nhà vệ sinh, lúc đi qua bàn ăn, cơn chóng mặt kéo đến, Thanh Tâm lảo đảo tay vịn vào chiếc bàn trên bàn không may đẩy li rượu rơi xuống. Tiếng thét chói tai của phụ nữ vang lên thu hút sự chú ý của mọi người. Thanh Tâm hoảng sợ nhìn cô gái trước mắt, li rượu đỏ chảy xuống chiếc váy trắng tin của cô ta ướt một mảng lớn.

-Tôi xin lỗi… tôi… tôi… không cố ý…- Thanh Tâm lắp bắp xin lỗi cô gái trước mặt. Hàn Tuyết Kỳ tức giận giậm chân trên nền nhà. Hôm nay khí khăn lắm cô mới biết Tô tổng có một bữa ăn ở đây nên đã ăn mặc, chuẩn bị vô cùng xinh đẹp nhằm thu hút anh. Nghe nói Tô tổng đối đãi với nhân tình của anh ta không tồi. Người đàn ông này chỉ cầnđứng cạnh bên anh ta thôi cũng có hàng tá phụ nữ tình nguyện. Chiếc váy này Tuyết Kỳ đã đặt mua rất đắt mục đích muốn gây ấn tượng với anh mà bây giờ lại bị con nhỏ này làm cho hỏng bét cả. Thật khó chịu.

-Cô biết bộ váy này bao nhiêu tiền không hả ?- Hàn Tuyết Kì giận dữ đưa tay chỉ vào chiếc váy đang mặc trên mình. Một cơn đau bụng kéo đến. Thanh Tâm hoảng sợ chắp tay xin lỗi, vừa ôm bụng vừa nói: “ Xin cô làm ơn buông tôi ra, tôi cần đi gấp, có gì cô liên lạc theo số này. Tôi… tôi… hứa là sẽ đền cho cô.”- nói rồi cô liền đưa card visit cho cô ta.

Hàn Tuyết Kỳ hất chiếc card visit trước mặt xuống đất:

-Cô còn định lừa tôi bằng cách này nữa sao? Đồ mặt dày, muốn trốn hả?-Nói rồi đẩy ngã cô xuống nền gạch.

Thanh Tâm bất ngờ bị xô, cả người loạng choạng ngã ngửa ra sau. Lúc cô nhắm mắt tưởng chừng lưng mình sắp va vào mặt đất thì một lồng ngực ấm áp giữ cô lại. Thanh Tâm biết ơn nhìn lên người vừa giúp đỡ mình. Hai mắt trợn tròn

-Tô tổng, anh đi gặp đối tác sao? Trùng hợp quá – Hàn Tuyết Kì mừng rỡ gọi tên anh. Ít ra hôm nay cũng có chút may mắn.

Cơn đau bụng lại kéo đến, cường độ cũng mạnh hơn. Thanh Tâm cúi đầu ôm bụng, mồ hôi rịn ra, cô khẽ cắn môi chịu đựng cơn đau đang hành hạ mình.

-Ở đây có chuyện gì vậy? – Giọng nói không chút cảm xúc. Anh thờ ơ nhìn cô gái vừa chào mình.

Tuyết Kì sung sướng vì anh chịu nói chuyện với mình. Cô ta làm bộ dạng thảm thương, giơ tay chỉ về phía Thanh Tâm: “ Là cô ta làm hòng váy của tôi rồi tính bỏ chạy.” Người đẹp bao giờ cũng được yêu thương. Đến tận hôm nay cô mới cảm thấy thấm thía. Khi Tuyết Kì dừng lại, tiếng xôn xao của đám đông vây quanh cũng ầm lên, có người chỉ trỏ, có người còn mắng chửi cô. Nhưng, cô không quan tâm được nhiều như vậy. Bụng cô đang rất đau, tiểu bảo ở trong đó chắc cũng không thoải mái.

Nhật Thiên nhìn xuống người con gái trong lòng. Cô có vẻ rất mệt mỏi, cả cơ thể mềm nhũn hoàn toàn dựa vào người anh. Hơi thở của cô cũng đứt quãng, mồ hôi thấm ướt tóc mai, môt tay cô ôm bụng, một tay kéo lấy tay anh, khó khăn nói:

-Anh giúp tôi với. Làm ơn giúp tôi với, bụng tôi đau quá. Tiểu bảo của tôi…- câu nói còn chưa bật ra hết cô đã ngất đi. Hơi thở cô rất yếu…

-Anh đừng để cô ta lừa. Nhìn mặt là biết hay dùng chiêu trò này để trốn tội rồi. Cô diễn sâu quá rồi đấy. Tỉnh dậy đi.- Vừa nói, Tuyết Kì vừa dung chân thúc vào eo cô.

-Cô đang làm cái quái gì thế hả - Cả hai người đàn ông cùng giận dữ hét lên rồi cùng quay sang nhìn nhau. Khi phát hiện ra sự tồn tại của đối phương, cả hai càng trở nên giận dữ hơn.

Tuyết Kì bị hai người đàn ông dọa cho hoảng sợ. Vũ Luân nhanh chóng tiến lại gần. Kéo cô ta ra xa Thanh Tâm, khuôn mặt giận dữ, quát lớn: “ Chỉ là một chiếc váy thôi, cô quá đáng vừa thôi.”

-Tôi quá đáng hay cô ta quá đáng. Ôi chẳng phải Mặc tổng đây sao, hóa ra anh cũng là nạn nhân của cô ta à. Cô tỉnh dậy đi, đừng diễn nữa.

Nghe câu nói của Tuyết Kì, Vũ Luân mới hoảng hốt nhìn người con gái đang ngồi trên sàn. Cô rất im lặng, im lặng quá mức bình thường. Lúc anh chạy đến, khuôn mặt cô quay vào ngực anh ta nên anh không hề phát hiện là cô đang nhắm mắt. Cô bị ngất sao. Cơn giận dữ càng bùng phát đến cực độ. Anh bước vội đến, cướp lấy cô từ tay anh ta: “ Cả hai người không ai được chạm vào cô ấy.”

Nhật Thiên cũng tức giận nhìn người đàn ông vừa bước vào. Trơ mắt nhìn anh ta cướp người con gái trong lòng mình. “Trong lòng mình”, anh bị suy nghĩ của mình dọa cho hoảng sợ. Chỉ là nghĩa đen thôi sao, vì sao anh lại có thể dễ dàng thốt ra câu nói đó.Nhật rút tiền ra, đặt xuống bàn rồi cũng đuổi theo.

-Mặc Vũ Luân, cô ấy bị làm sao vậy. – Nhật Thiên đứng chặntrước mặt của Vũ Luân. Khi thấy cô mệt mỏi dường như anh có một dự cảm gì đó. Một dự cảm rằng có điều gì anh không biết, dự cảm rằng sự thật sắp được hé lộ.

-Anh tránh ra được không. Bây giờ chúng tôi đang rất gấp.

-Tôi sẽ đi cùng anh. – Nhật Thiên nói rồi cũng quay người đi lấy xe.

-Anh thôi đi được không? Đừng có giả vờ quan tâm nữa. Anh là ai mà có quyền can dự vào cuộc đời cô ấy. Nếu anh quan tâm thực sự thì cô ấy cũng không bị ngất, không bị người ta đánh, không bị người ngoài chửi rủa. Anh là cái thá gì? - Nói rồi anh quay người sải bước tiến đến bên xe, đặt cô ngồi ngay ngắn rồi phóng xe ra ngoài.

Nhật Thiên không biết mình bị sao nữa. Với tính cách của anh, chắc chắn sẽ không nhúng tay vào việc của người khác. Đặc biệt là khi người ta đã nói vậy rồi mà vẫn trơ mặt đi theo. Nhưng, là anh có dự cảm cô và anh ta đang cất giấu một bí mật liên quan tới anh. Chỉ là đi tìm hiểu xem đó là gì thôi- Nhật Thiên tự nhủ trong lòng.

-Hai anh ai là chồng của cô Đình ?-một nữ y tá tiến đến trước mặt hai người đàn ông gấp gáp hỏi- Cô Đình đã có hiện tượng xuất huyết trước khi đến bệnh viện dẫn đến tình trạng hôn mê sâu. Bây giờ chúng tôi cần lập tức tiến hành kiểm tra sức khỏe cho mẹ và đứa bé.

Nhật Thiên không tin vào tai mình, là cô có thai sao? Anh đứng chết lặng tại chỗ.

Vũ Luân tức giận túm cổ áo Nhật Thiên, nặng nề tặng cho anh ta một cú đấm

-Thằng khốn nạn này. Mày còn không biết mày đã làm những gì sao? Sao cô ấy lại có thai? Mày thực sự không biết bố đứa bé là ai sao? – Vũ Luân đau đớn gào lên. Anh thực sự rất lo. Bây giờ cô phải chống chọi một mình trong căn phòng kia. Giá như anh có thể chịu nỗi đau ấy cho cô. Cô đau như vậy là vì muốn bảo vệ con của anh ta, thế mà anh ta lại không hay biết gì.

Đầu óc Nhật Thiên cùng quay cuống. Những kí ức cũng ùa về như một thước phim quay chậm. Hình ảnh cô gái xinh đẹp trên giường, nước mắt lã chã trên khuôn mặt, nhỏ giọng thì thào: “ Nhật Thiên à, em yêu anh. Thực sự rất yêu anh. Hãy coi đây là một giấc mơ thôi. Tỉnh dậy mọi việc lại như trước…”

Vũ Luân không kìm được lòng mình. Anh cũng muốn giữ bí mật cho cô, muốn cô dựa vào anh nhưng khuôn mặt an ổn của cô khi nằm trong lòng người đàn ông ấy. Anh luôn biết cô cần điều gì, chẳng quabao lâu nay anh tự dối mình. Có lẽ bây giờ điều tốt nhất cho cô và đứa bé là cho anh ta biết toàn bộ sự thật.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.