Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 30: Đêm giáng sinh



Đêm giáng sinh.

Giáng sinh đang gần kề. Những ngày cuối năm càng thêm náo nhiệt. Những con phố đông đúc, những con người tất bật, những giai điệu vui tươi. Giáng sinh của Thanh Tâm bắt đầutừkhi Nhật Thiên gọi điện nói tối nay sẽ về nhà với cô và tiểu bảo. Thực ra anh ấy chỉ nói sẽ về nghỉ ngơi, còn vế sau là cô tự suy ra. Nhưng không sao, chỉ cần tối nay cả nhà đông đủ cũng vui lắm rồi. Giáng sinh đầu tiên của gia đình nhỏ này, cô không thể xuề xòa được. Từ sáng, Thanh Tâm đã đặt một cây thông xanh tươi trên mạng. Lúc nhân viên gọi xuống nhận cây, Thanh Tâm khóc không ra nước mắt. Cô lại không suy xét kĩ càng, lỡ chọn một cái cây hơi to rồi, làm sao bê lên đây. Đưa mắt sang cầu cứu anh chuyền hàng lại bị từ chối thẳng thừng , anh ta còn rất nhiều đơn hàng phải giao nữa. Khi Thanh Tâm đang chổng mông, dùng sức mà không lay được chậu cây dù chỉ một chút thì một bóng dáng to lớn xuất hiện. Anh mỉm cười nhìn cô rồi nhanh chóng bê chậu cây lên

-Merry Christmas, Thanh Tâm. Nhà cậu ở tầng mấy nào?- Vũ Luân nở nụ cười ấm áp nhìn bộ dạng bất ngờ của cô.

-Vũ Luân, cậu về khi nào thế? Tớ lại tưởng giáng sinh này cậu ở bên Mỹ rồi. May mà tớ vẫn mua quà cho cậu. Đây đi lối này.- Thanh Tâm nhanh nhảu tiến về phía trước làm người dẫn đường

Căn hộ này cũng rất rộng, khá đầy đủ tiện nghi nhưng dường như hơi thiếu hơi người. Gần một tháng rồi chưa gặp Thanh Tâm, cô béo lên thì phải, người ta nói phụ nữ mang thai giảm sức cuốn hút so với bình thường nhưng cũng có trường hợp ngoại lệ, đó là Thanh Tâm. Giúp cô bưng đĩa hoa quả ra phòng khách, Vũ Luân nhìn cô ánh mắt trìu mến. Thanh Tâm vui vẻ mỉm cười nhìn anh:

-Sang đất công tác một tuần mà trông cậu gầy đi nhiều thế. Về đây tớ bồi đi ăn mấy hôm cho lấy lại vóc dáng cũ nha.- nói rồi cô đưa tay vỗ ngực đầy nghĩa hiệp.

-Cậu béo ra đấy nhưng vẫn xinh như thường. Thế nào, tiểu bảo dạo này có ngoan không?- Vũ Luân rất tự nhiên đưa tay lên bụng cô, nhìn như hai cha con ruột vậy.

-Tiểu bảo ngoan lắm, dạo này tớ cũng không nghén nữa nên ăn uống cũng thoải mái- cô vui vẻ trả lời.

-Nhớ ăn uống đủ chất, đợi mấy hôm nữa xong việc tớ đưa hai mẹ con đi ăn. À mà Nhật Thiên có hay về không, sao đến cây thông trang trí nhà cũng để cậu tự bê vậy?

-Cậu biết mà, anh ấy dạo này rất bận, vẫn còn đi công tác bên Singapo chưa về nữa- Thanh Tâm cúi mặt, giấu đi sự bối rối.

Đưa món quà cho Vũ Luân, nhìn thấy nụ cười trên mặt anh, cô cũng cảm thấy vui lây. Mấy ngày trước cô cũng đã tặng hết quà cho gia đình, tưởng Vũ Luân không về kịp nên định để tặng sau. Như vậy món quà của Nhật Thiên mua cuối cùng cũng tặng cuối cùng rồi.

Giáng sinh là nơi gia đình đoàn tụ, không khí giáng sinh làm cho sự cô đơn càng thêm sâu sắc, người chờ đợi càng mệt mỏi. Đã gần 11 giờ, Nhật Thiên vẫn không xuất hiện. Thanh Tâm chán nản bật ti vi, chuyển kênh, cuối cùng mắt cô rơi lại ở dòng tin giật gân trên màn hình: hé lộ bạn trai bí ẩn của diễn viên Băng Hi… Chiếc điều khiển trên tay rơi xuống đất…

Nhật Thiên đáp chuyến bay sớm nhất về Bắc Kinh, Băng Hi cứ nằng nặc đòi anh mua quà giáng sinh, ngày nào cô ấy cũng gọi, có lần còn làm ảnh hưởng đến cuộc họp của anh. Nhật Thiên đôi lúc cũng khó chịu với thái độ gò ép của cô. Anh càng lúc càng không quen, là anh thay đổi hay là cô thay đổi. Trái ngược hoàn toàn với cô, Thanh Tâm lại khá trầm lặng, cô không gọi anh lấy một cuộc cứ như cô không có người chồng này vậy. Nhật Thiên khẽ cười khổ, anh nhớ cô và con quá, sợ cô quên mất sự hiện diện của mình nên đã nhắn tin báo vậy mà một tin nhắn trả lời cũng không có. Đang trên đường về nhà thì Băng Hi gọi hẹn ra ngoài. Dù không muốn gặp cô ấy lúc này, nhưng nghe cô bảo đang ốm nên không đành lòng quẹo tay lái. Cô gái này thật là, chả phải nói cảm sao lại ra cầu đứng vậy.

-Nhật Thiên, Nhật Thiên, em ở đây.- Băng Hi ngọt ngào chạy đến ôm lấy anh.

-Em không khỏe sao ra đây hứng gió làm gì?- Nhật Thiên bực dọc nhìn đồng hồ đã gần 11 giờ rồi.

-Quên chuyện đó đi. Không nói dối liệu anh có đến ngay không, người ta vì nhớ anh mà. À quà của em đâu.- giọng nũng nịu đưa tay lên.

Nhật Thiên dịu mặt, cầm lấy hộp trang sức trong cặp đưa cho cô: “ Hi vọng em thích”. Băng Hi chầm chậm mở ra, một chiếc dây chuyền ngọc trai ánh hồng thật đẹp, không lãng phí công sức mấy ngày vừa rồi gọi điện cho anh. Đúng lúc ấy, một đám đông kéo đến, chụp ảnh tới tấp.

-Xin cho hỏi anh là gì của Băng Hi?

-Anh là bạn trai cô ấy à?

-Đó chả phải sợi dây chuyền có hạn đang được mới tung ra thị trường tuần qua sao?

Nhật Thiên nhíu mày nhìn đám đông, quay lại nhìn khuôn mặt hoảng sợ của Băng Hi. Cô lại bất cẩn để bám đuôi rồi, anh nhanh chóng cầm tay kéo cô bỏ đi.

Một phóng viên chợt thốt lên: “ A, tôi nhớ rồi anh ta chả phải Tô tổng sao? Không sai đúng anh ta, hóa ra người chống lưng cho cô ta chính là Tô tổng, người thừa kế duy nhất tập đoàn Tô thị.”

Cùng lúc ấy, Thanh Tâm đang xem trên ti vi, nhìn thấy cử chỉ ân cần của Nhật Thiên che chắn cho người con gái bên cạnh, nội tâm đau đớn. Hóa ra tất cả cũng là cô tưởng tượng, có khi tin nhắn cô nhận được cũng là do anh nhắn nhầm thôi. Nhìn xuống chiếc bánh cỏ ba lá mới đặt: mama yêu cả nhà, tiểu bảo yêu cả nhà, papa yêu cả nhà-mỗi lá ghi một câu, đó cũng là câu mà cô muốn Nhật Thiên có thể nói cho cô và con nghe hằng ngày. Nước mắt rơi xuống, từng giọt từng giọt. Trong căn hộ rộng rãi, một thân hình bé nhỏ, vừa ăn bánh kem vừa nấc nghẹn, vị ngọt của bánh hòa với vị mặn của nước mắt. Tiểu bảo à, mẹ con mình ăn hết phần của mình nha, cái lá còn lại phần ba nha con. Dù đã tự thuyết phục bản thân ăn xong sẽ đi ngủ nhưng không hiểu sao cô vẫn ra ngoài ban công nhìn xuống đường, chờ đợi trong vô vọng một chiếc xe quen thuộc sẽ xuất hiện. Phóng tầm mắt ra xa, từng tốp người đi chơi giáng sinh thật vui vẻ, những đôi tình nhân tay trong tay cùng đón năm mới. Sự ồn ào kéo cô về thực tại, chợt nhớ ra đây là giáng sinh đầu tiên của Tiểu bảo, cô cố nhếch miệng cười một cách gượng gạo, dịu dàng nói chuyện: “ Tiểu bảo à, giáng sinh đầu tiên của con cũng phải thật đầy đủ chứ nhỉ?”. Sau đó cô làm bộ nhắm mắt, tay thì vòng ra sau lưng lấy một chiếc túi nhỏ. “Ta ra…Tiểu bảo con thích không? Đôi tất này mẹ đặt mua trên mạng cho con đấy. Lúc nào con sinh ra, ba mẹ sẽ đi cho tiểu bảo nha.”Nước mắt không tự chủ lại lăn dài trên gò má. Thanh Tâm khóc càng lúc làng nặng nề hơn, nước mắt đua nhau chảy xuống. Cô dựa vào bức tường lạnh, cả cơ thể chui rúc trong góc tường nhỏ. Mặt gục xuống đầu gối, hai tay cũng vòng ra trước, ôm chặt lấy thân thể run rẩy của mình… Cứ thế cô cứ ngồi khóc cho đến khi ngoài đường trở nên vắng lặng. Người người về bên gia đình, đèn đường cũng tắt, những bản nhạc cũng ngừng. Thanh Tâm ngừng khóc cũng là lúc hai mắt sưng đỏ, cô cố gắng mở thật to mắt, mở cửa bước vào trong nhà. Do dự cầm hộp quà của anh trên tay, cuối cùng cô cũng đặt xuống trước cửa phòng anh. Cô định khi anh về sẽ tự mình chúc giáng sinh anh, nhưng có lẽ ngay cả cơ hội nói với anh cô cũng không có. Thanh Tâm run run cầm bút, viết câu chúc giáng sinh lên thiệp

Nhật Thiên, Giáng sinh vui vẻ….

Lúc Nhật Thiên mở cửa lao vào nhà thì cũng đã hơn 2 giờ. Đưa Băng Hi về, khó khăn lắm anh mới trốn ra được nhưng lại muộn quá rồi. Nhật Thiên đi qua cửa phòng cô, nghe tiếng thở đều đều rồi mới bước vào phòng bếp. Anh muốn uống một chút nước mát cho tỉnh táo. Khi cánh cửa tủ lạnh mở ra, Nhật Thiên bị chiếc bánh trong tủ làm cho bất ngờ. Papa yêu cả nhà. Một câu nói đơn giản mà anh chưa từng nói, cũng chưa từng có ý định nói. Giá như việc nói ra câu nói đó có thể dễ dàng như ăn chiếc bánh này thì tốt quá. Nhật Thiên cầm thìa xúc miếng bánh kem đưa lên miệng. Papa cũng yêu cả nhà, anh khẽ thì thầm. Mùi bánh kem vừa ngọt lại mặn, phải chăng cô đã khóc khi ăn. Nhật Thiên đau lòng tiếp tục xúc từng thìa rồi cho vào miệng. Thật may, anh còn về kịp để ăn chiếc bánh này.

Lúc bước về phòng, chân anh đá phải chiếc hộp nằm trước cửa. Anh cúi xuống cầm lên, đọc dòng chữ trên thiệp, anh chậm rãi mở hộp. Một đôi găng tay, trông rất ấm áp. Nhìn món quà, anh lại khẽ mỉm cười. Cô sợ anh lạnh, còn cô, mùa đông này cô có lạnh không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.